Sun Kyung đánh răng trong khi chờ nước xả đầy bồn tắm.
Cô vô thức nhìn vào gương và nghĩ về Lee Byung Do. Lời nói, ánh mắt của hắn không dễ gì làm cô quên được. Ca khúc hắn hát vẫn còn văng vẳng bên tai cô.
Đánh răng xong, Sun Kyung bước vào bồn tắm lưng lửng nước. Cô ngâm mình trong nước. Làn nước ấm khiến cơ thể cô được thư giãn.
Cô tưởng rằng sau buổi gặp Lee Byung Do, câu hỏi đầu tiên sẽ được giải đáp. Thế nhưng gã không hề có ý định trả lời cô một cách dễ dàng. Thậm chí dường như hắn còn khoái chí khi thấy Sun Kyung tò mò muốn biết. Phải giải được câu hỏi thứ nhất thì mới giải quyết được vấn đề tiếp theo.
Sao hắn ta lại biết mình? Tại sao hắn muốn gặp mình? Và điều gì ở mình thu hút sự quan tâm của hắn?
Sun Kyung từ từ nhớ lại khoảnh khắc hắn bước vào phòng phỏng vấn.
Dáng hắn bước đi, ánh mắt hắn nhìn cô, nụ cười và đôi mắt lạnh lùng. Giai điệu bài hát chầm chậm, khẽ khàng mà hắn hát.
Sun Kyung đã nhận ra lý do khiến những nạn nhân dễ có cảm tình với hắn. Biểu cảm trên khuôn mặt hắn kích thích bản năng làm mẹ của họ. Thảng hoặc, không giấu được sự quyết liệt thoáng qua trong ánh mắt khi nhìn người đối diện nhưng lập tức hắn sẽ đưa mắt đi chỗ khác và làm ra vẻ yếu đuối mong manh. Hắn giả bộ thản nhiên nhưng thực tình đang nóng lòng chờ đợi phản ứng của đối phương. Nói tóm lại, cô nghĩ hắn giống như một đứa trẻ.
Hắn khác nhiều so với những gì cô tưởng tượng sau khi nghiên cứu đống tài liệu suốt mấy ngày qua. Nếu không vì bộ quần áo tù, trông hắn cũng chỉ như một người đàn ông bình thường ở độ tuổi ba mươi, lại có phần tinh tế và nhạy cảm. Điều kỳ lạ hiếm hoi ở hắn là lúc Sun Kyung hỏi ý nghĩa của bài hát và khi có mặt người khác ngoài cô.
Lúc viên quản giáo đứng lui ra, hắn chỉ tập trung vào một mình Sun Kyung. Có lẽ hắn muốn tập trung cao độ vào việc mà mình đã khởi xướng. Cô nhớ tới các cảnh sát điều tra từng kể tại hiện trường hắn hoàn toàn không ý thức về xung quanh chỉ tập trung vào bản thân. Khi quá tập trung vào những gì mình muốn, người ta sẽ thờ ơ và ích kỷ một cách đáng ngạc nhiên với mọi sự khác.
Khi viên quản giáo đến gần, hắn cố gắng làm chủ tình hình, nói năng hành xử khoa trương hơn mức bình thường để không lộ ra điểm yếu. Viên quản giáo có lẽ đã quen với thái độ này của hắn.
Sun Kyung nhắm mắt, thả lỏng cơ thể trong bồn nước ấm. Cô để đầu óc thả lỏng và chìm mình sâu hơn vào làn nước.
Khi làn nước ấm bao bọc lấy thân thể cô chợt nhớ đến lời của Lee Byung Do. Sun Kyung co gối thử khom người lại. Cô thầm nghĩ, giả như hắn nhớ được cảm giác khi vẫn còn trong bụng mẹ thì cảm giác đó chẳng phải là sự ấm áp và bình yên giống như cô đang cảm nhận bây giờ sao.
Cô chợt nhớ về những ký ức ngày xưa khi cô còn được nằm ngủ trong vòng tay ấm áp của mẹ. Nỗi nhớ mơ hồ ùa vào lòng. Bao lâu nay, cô đã sống mà không nghĩ tới mẹ.
Sun Kyung ngủ thiếp đi tự lúc nào, bờ vai thấy hơi se lạnh. Cô vẫn cảm nhận được sự tiếp xúc của phần lưng và cổ tì vào bồn tắm. Có ai đó mở cửa và đang ngó vào phòng tắm. Dù nhắm mắt, cô vẫn cảm nhận được. Cô muốn mở mắt nhìn xem đó là ai nhưng mí mắt nặng trĩu. Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, nước trong bồn lạnh ngắt. Chính dòng nước giúp làm ấm người cô giờ lại lấy đi hơi ấm cơ thể cô. Toàn thân cô run rẩy. Người đứng cạnh cửa phòng tắm từ từ bước vào trong. Cô nghe thấy tiếng bước chân đang tiến lại gần. Cô phải mở mắt ra nhưng không thể. Cô cố gắng vịn vào thành bồn tắm nhưng không sao cử động được. Chân cô mất hết cảm giác. Người kia đến cạnh bồn tắm và cúi xuống nhìn cô. Nhìn gần đến độ cô cảm nhận được hơi thở trên trán mình. Rồi khuôn mặt lùi ra xa. Lần này là bàn tay. Bàn tay ấn đầu cô xuống. Đầu cô thấp xuống. Nước ngập đến vai, giờ đã lên tới cổ. Cô vươn tay cố nhỏm dậy nhưng cố gắng thế nào, tay cũng không bám được vào đâu. Người cô cứ trơn tuột đi. Bàn tay ấn đầu cô xuống chợt biến mất. Nhưng cô không sao dậy được. Sợ hãi vô cùng. Nếu chết chìm thì sao? Đột nhiên cô thấy bồn tắm trở nên rộng lớn như bể bơi. Cô thấy mình chới với. Nước đã lên tới cằm. Nước đã vào mồm và bắt đầu chui vào mũi. Cô ho sặc sụa. Không thể chịu được nữa, Sun Kyung vận hết sức bình sinh mở mắt ra.
Thi thể các cô gái tóc tai xõa xượi hiện ra tứ phía. Tất cả bọn họ mặt trắng bệch, tay đều đang vươn ra về phía Sun Kyung. Tuy không nghe thấy họ nói gì nhưng cô cảm nhận họ đang cầu cứu. Sun Kyung hét lên không thành tiếng, nghiêng mình né cánh tay của họ. Cô hất tay điên cuồng để thoát khỏi họ. Mãi mới xác định được phương hướng định ngoi lên mặt nước thì họ túm được cổ chân cô. Những bàn tay lạnh lẽo trơn tuột túm lấy Sun Kyung mà kéo đi. Cô gào lên, chân đạp loạn xạ, lúc tỉnh dậy cô thấy mình đang nằm gọn trong bồn nước. Có lẽ lúc buồn ngủ chân cô bị tê. Cơ thể cô ớn lạnh. Răng va lập cập, không biết là do bị lạnh hay vì những cô gái trong mơ mà toàn thân cô run lẩy bẩy. Sun Kyung nhanh chóng đứng dậy, tháo nắp xả bồn nước và bật vòi hoa sen. Nước trong bồn rút nhanh và nước ấm chảy xuống cơ thể. Cô đứng dưới vòi một lúc để cơ thể ấm trở lại. Sun Kyung tắt vòi hoa sen rời khỏi bồn tắm rồi mở tủ lấy khăn lau người. Lớp vải mềm mại xoa dịu nỗi hoảng sợ cơn ác mộng ban nãy gây ra. Cô cúi đầu lau khô tóc, lúc ngẩng lên thì thấy đứa bé đứng ngay đó. Cô kinh hãi suýt thì ngã ngửa, cố vịn vào bồn rửa mặt để giữ thăng bằng.
“Ha… Ha Young à, cháu dậy từ khi nào vậy?”
Sun Kyung lấy khăn che người rồi chăm chú nhìn Ha Young.
Đứa trẻ vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, miệng lầm bầm gì đó, đôi mắt vẫn đương díp lại.
“Cháu bảo gì cơ?”
“… Đi vệ sinh.”
“Trong phòng ngủ cũng có nhà vệ sinh mà… À, cô biết rồi, cô ra ngoài ngay đây.”
Sun Kyung lấy khăn che người cẩn thận hơn rồi vội bước ra khỏi phòng tắm. Mái tóc còn ướt của cô nhỏ nước tong tỏng. Cô vào phòng ngủ toan lấy quần áo ra thay thì chợt nhớ ra đã để quên chúng trong phòng tắm. Cô lấy đồ khác mặc tạm, đang lau khô tóc thì Ha Young mở cửa bước vào. Hình như đã tỉnh ngủ, đôi mắt nó trong trẻo nhìn cô.
“Sao thế? Cháu có cần gì không? Có đói bụng không?”
“… Ba cháu đâu?”
“À, ba quay lại bệnh viện rồi.”
Sự thất vọng thoáng lướt qua trên khuôn mặt đứa trẻ.
“Cháu muốn ngủ tiếp hay muốn dậy nào?”
Ha Young nhìn Sun Kyung rồi như chợt nhận ra trong tay không cầm gì nên vội vàng nhặt con gấu bông trên giường lên rồi đi ra ngoài.
“Cháu đi đâu đấy?”
Sun Kyung gọi với theo nhưng đứa trẻ không trả lời. Cô ra phòng khách thì thấy Ha Young đang đi giày ở tiền sảnh.
“Ha Young à!”
Cô chìa tay về phía Ha Young nhưng con bé hất mạnh tay và ra sức đẩy cô. Sun Kyung ngã ra sau. Cô cố giữ thăng bằng nhưng nước trên tóc cô nhỏ xuống làm sàn nhà trơn tuột. Ngồi bệt trên sàn, Sun Kyung ngạc nhiên nhìn con bé.
Đứa bé vội nhặt con gấu bông lên, liếc nhìn Sun Kyung rồi khẽ lẩm bẩm.
“… Mẹ tôi đã vì ai mà chết.”
Ha Young nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng, đầy vẻ oán thán.
“Hả?”
Sun Kyung thẫn thờ, nhất thời không hiểu vì sao con bé nói vậy. Cô chỉ mới biết tin mẹ nó chết cách đây mấy tiếng đồng hồ. Vậy mà nó lại đổ lỗi cho cô. Nhưng ánh mắt của đứa trẻ mới như nhát dao xuyên vào trái tim cô, hơn cả lời bóng gió khó hiểu kia. Cảm giác ớn lạnh chạy qua tim. Cô bối rối vì sự hằm hè, thù địch của đứa trẻ. Có lẽ lòng căm hận trong nó đã có từ rất lâu rồi.
Ha Young liếc nhìn Sun Kyung bằng nửa con mắt rồi cứ thế mở cửa bước ra khỏi nhà. Sự việc quá bất ngờ khiến cô trơ ra không biết nói gì.
Sao con bé lại nói vậy?
Bất giác cô muốn biết mẹ con bé đã chết ra sao. Dù gì mẹ nó còn trẻ, chưa đến bốn mươi. Chồng cô không kể vì sao chị ta lại chết.
Dù chị ta chết vì ốm đau hay tai nạn thì rõ ràng con bé cũng không muốn chấp nhận cái chết đó. Mẹ nó chết khi không có bố nó bên cạnh. Con bé muốn oán trách ai đó, cũng có thể muốn đổ trách nhiệm cho người ta. Nhìn quanh thì người đó chỉ có thể là Sun Kyung. Thế nhưng sự thù địch mà cô vừa nhìn thấy ban nãy không phải là sự oán hờn hay phẫn nộ mơ hồ.
Lần đầu tiên, Sun Kyung cảm thấy việc sống chung với Ha Young sẽ không hề dễ dàng. Cô chống tay định ngồi dậy nhưng thấy cổ tay tê buốt. Có lẽ lúc ngã cô đã chống tay sai tư thế. Vừa xoa cổ tay cô vừa bước ra vườn, cửa ngõ vẫn để mở.
Sun Kyung lo lắng chạy ra khỏi nhà. Nhìn tứ phía vẫn không thấy bóng dáng Ha Young đâu. Khu cô ở là dãy nhà liền kề nên bình thường ít người qua lại. Sun Kyung chạy ra phía đường cái. Thật may cô nhìn thấy một phụ nữ là chủ siêu thị đang ngồi quạt dưới chiếc ô che nắng.
“Chị ơi, chị có nhìn thấy một bé gái cao độ chừng này đi qua đây không ạ?”
Sun Kyung vừa hỏi người phụ nữ vừa đưa tay mô tả ước chừng chiều cao của Ha Young.
“Bé gái à? Có phải đứa bé ôm con gấu bông lấm lem không?”
“Đúng rồi ạ.”
Người phụ nữ chỉ tay về phía đường cái nói con bé vừa đi ngang qua đây.
Sun Kyung cảm ơn rồi tất tả chạy về hướng người phụ nữ vừa chỉ.
Giữa con đường xe cộ đi lại ngược xuôi, Ha Young đang đứng loay hoay không biết đi về hướng nào.
Sun Kyung vội chạy lại nắm lấy cánh tay Ha Young. Con bé định hất mạnh tay nhưng lần này cô không chịu thua. Sun Kyung lấy hết sức giữ chặt cánh tay con bé.
“Đi thôi, chúng ta về nhà rồi nói chuyện nhé?”
“Không, không về. Cháu muốn đi tìm ba.”
“Ba sắp về rồi, ba bảo xong việc ở bệnh viện sẽ về ngay.”
“Buông ra!”
Ha Young nói gần như hét.
Sun Kyung vô thức buông tay Ha Young ra. Cô biết dùng sức ép đứa trẻ về không dễ, vả lại dùng vũ lực cũng không phải là một khởi đầu tốt.
“… Thôi tùy cháu. Nhưng ba sẽ nói sao khi thấy cháu thế này? Liệu ba có hài lòng không?”
Nghe thế Ha Young cau mày. Có vẻ con bé chưa nghĩ tới việc đó. Tuy nhiên, dường như tức tối vì bị khuất phục bằng cách đó nên hai má nó giật giật.
“Cháu đã ở trong bệnh viện cùng ba nên chắc biết ba bận lắm phải không?”
“…”
“Bây giờ dì về nhà đây.”
“...”
“Tới bệnh viện hay về nhà, tùy cháu quyết định.”
Dứt lời, Sun Kyung quay lưng, hướng về phía nhà mình rồi bước đi. Cô biết con bé sẽ nhìn theo nhưng vờ như không biết, cũng không quay lại. Cô bước đi chầm chậm, có tiếng bước chân loẹt quẹt theo sau.
Đến trước cổng nhà cô quay lại nhìn, thấy Ha Young đứng đằng sau tay ôm con gấu, cúi đầu.
Sun Kyung mở cổng rồi đứng né sang một bên.
Ha Young thoáng ngập ngừng rồi bước vào, cố giữ khoảng cách để không chạm phải vạt áo của Sun Kyung.
Sun Kyung thở dài nhìn theo bóng Ha Young bước vào trong sân. Cô đi theo sau đứa trẻ, vừa bước vào nhà cô vừa ước sẽ không xảy ra chuyện gì khiến cô hối hận với quyết định của mình.