Từ lúc Sun Kyung đi qua ga Sadang, bầu trời phía Tây đã bắt đầu trở nên đen kịt. Trong chốc lát, mây đen đã ùn ùn kéo đến, bốn bề trở nên tối tăm như có nhật thực toàn phần, Sun Kyung vội bật đèn xe. Từ chiều đài đã báo hôm nay sẽ có mưa trên diện hẹp. Có lẽ trời sắp mưa rào. Quả nhiên có tiếng mưa rơi lộp bộp trên nắp ca-pô nghe như mưa đá, cô vừa qua chỗ đỉnh dốc Namtaeryong trời liền mưa như trút nước. Đường đã đông, trời lại còn mưa nên xe cộ di chuyển chậm hơn. Mưa to đến độ không nhìn rõ xe đằng trước. Sun Kyung bật cần gạt nước và nhìn đồng hồ. Bình thường đoạn đường đi chỉ mất chừng hai mươi phút. Còn nửa tiếng nữa mới đến giờ hẹn. Dù có đi chậm một chút đến nơi cũng vẫn kịp sát giờ. Tiếng mưa rơi sầm sập trên nóc xe dội vào tận óc. Không khí trong xe bỗng ngột ngạt, Sun Kyung hạ kính, để hé cửa sổ. Những hạt mưa như chỉ chờ có thế vội vàng chui qua khe cửa rơi xuống thấm ướt bờ vai cô.
Cảm giác khó chịu trong lòng đôi phần dịu xuống. Thực ra, từ lúc rời khỏi nhà đầu óc Sun Kyung đã trĩu nặng. Suốt mấy ngày nay các câu hỏi cứ nối đuôi nhau khuấy đảo tâm trí cô, càng gần đến khu trại giam, đầu óc cô càng như cuộn chỉ rối.
Vào hôm có tiết giảng cuối cùng, Sun Kyung nhận được điện thoại của chủ tịch Han.
“Lee Byung Do nói muốn gặp cô Lee, ý cô thế nào?”
Nghe nói Lee Byung Do chỉ đích danh tên mình, Sun Kyung đờ người ra chẳng nói được gì. Tình huống bất ngờ khiến cô phải mất một lúc định thần lại mới hiểu lời ông chủ tịch.
“Hắn ta muốn gặp tôi? Vì sao?”
Đấy là câu hỏi đầu tiên.
Nghe nói tất cả những người từng yêu cầu gặp Lee Byung Do đều bị hắn từ chối. Vậy mà tự dưng hắn lại tuyên bố sẽ chấp nhận phỏng vấn phục vụ cho việc khảo sát nghiên cứu với điều kiện người phỏng vấn là Sun Kyung. Cô với hắn không hề quen biết nhau.
“Sao hắn lại biết mình nhỉ?”
Sự tò mò làm đầu óc cô rối bời.
Một giáo sư khác của Hội đã yêu cầu gặp hắn ta tại trại giam. Nhưng kế hoạch phá sản vì hắn từ chối. Các giáo sư vẫn chưa ai gặp hắn nên không có chuyện họ nhắc đến tên Sun Kyung.
“Sao lại thế ạ?”
“Sao tức là sao?”
“Tôi không hề quen biết hắn ta, tại sao hắn lại chỉ định gặp đích danh tôi chứ?”
Chủ tịch Han cũng không biết lý do. Ông bảo dù vì lý do gì thì hắn cũng là nhân vật cần phải phỏng vấn và khuyên cô hãy khẩn trương định ngày trước khi hắn đổi ý. Sun Kyung nói cô sẵn sàng.
Mấy phút trước đầu óc còn đờ đẫn như bị giáng một nhát búa, giờ vừa được nhập dữ liệu Sun Kyung liền mau chóng suy tính. Năm học vừa kết thúc, mới có hai nơi yêu cầu cô viết bài, xét về mặt thời gian thì đây chính là thời điểm thích hợp. Mối nghi ngờ ban nãy đã bị đẩy lùi về phía sau. Chủ tịch Han bảo sẽ xác nhận thời gian và gọi lại sau, rồi ông cúp máy. Sun Kyung tạt qua văn phòng khoa chào mọi người trước khi rời khỏi tòa giảng đường. Khi đến bãi đỗ xe thì có điện thoại của chủ tịch Han gọi lại.
Ông thông báo lịch hẹn đã được chốt là sau ba ngày nữa.
Sự việc diễn ra thuận buồm xuôi gió một cách bất ngờ. Tất cả tài liệu cần thiết sẽ được gửi cho cô qua dịch vụ giao hàng hỏa tốc. Tin tức lan nhanh đến độ Sun Kyung chưa kịp nhận tài liệu mà đã phải nhận bao cuộc gọi đến tới tấp của người quen. Tất thảy đều không khỏi ngạc nhiên trước tin tức đột ngột họ hỏi cô và Lee Byung Do có quan hệ như thế nào. Mỗi lần như vậy, Sun Kyung lại hỏi ngược lại họ.
“Tại sao lại là tôi nhỉ? Tôi cũng có biết hắn là ai đâu…”
Nhưng không ai tin. Họ vặn lại rằng làm sao không quen biết mà hắn lại chỉ đích danh và nói muốn gặp cô.
Đến lúc biết rằng những lời của Sun Kyung là thực lòng, họ lại đưa ra đủ loại suy đoán, nhưng vẫn không ai trả lời được câu hỏi “tại sao”. Một vài người còn đùa rằng hay ở phòng giam đơn cô đơn quá nên hắn lấy danh sách hội viên của Hội các nhà tâm lý học ra xem chơi. Tuy nhiên việc tù nhân trong trại giam có trong tay danh sách hội viên của Hội đã là điều vô lý, huống chi danh sách đó ba năm cập nhật một lần, Sun Kyung thậm chí còn chưa có tên trong đó.
Lúc Sun Kyung về đến nhà thì điện thoại mới ngớt. Đặt túi xách xuống, cô vào phòng tắm. Vừa vặn lúc tắm xong thì dịch vụ giao hàng hỏa tốc tới. Tập tài liệu dày bằng ba cuốn từ điển bách khoa toàn thư gộp lại. Khi Sun Kyung bắt đầu lật chồng tài liệu, khuôn mặt gã tội phạm từng được đưa tin trên khắp truyền hình và báo chí chợt hiện ra.
Lee Byung Do.
Kẻ giết người hàng loạt bị bắt cách đây một năm vì đã bắt cóc và giết hại mười ba phụ nữ ở thành phố Seoul và tỉnh Gyeonggi trong vòng ba năm. Sự xuất hiện của hắn đã bất thình lình làm xáo trộn xã hội vốn đã tạm lắng xuống sau vụ Yoo Young Chul[1] và Kang Ho Sun[2].
Hắn khác với những tên tội phạm khác trong thời gian qua.
Hắn ngang nhiên lộ mặt trước ống kính của báo chí và truyền hình đang tập trung trước đồn cảnh sát. Nhân viên điều tra đã lấy áo khoác và khăn tay che mặt hắn, nhưng hắn tự giật xuống rồi ném đi. Chẳng những không thèm giấu mặt, hắn còn nhìn trực diện vào ống kính, mỉm cười như thể không ý thức được tội lỗi mình đã gây ra. Khán giả xem tin tức truyền hình trực tiếp ngày hôm đó được một phen chấn động.
Về vấn đề công khai hình ảnh phạm nhân, mới nửa ngày trước dư luận vẫn còn đang tranh cãi gay gắt giữa hai luồng ý kiến: người dân có quyền được biết thông tin hay quyền con người của phạm nhân cần được bảo vệ. Thế nhưng Lee Byung Do đã hành động như thể chính hắn ta mới có quyền lựa chọn, biến cuộc tranh cãi kia trở nên vô nghĩa.
Khán giả xem truyền hình không chỉ bị sốc bởi thái độ lạnh lùng hiên ngang trước ống kính của hắn mà còn vì trái với hình dung của mọi người về khuôn mặt của một kẻ thủ ác, Lee Byung Do có mái tóc xoăn bồng bềnh, nước da trắng, ngũ quan sáng sủa dễ gây thiện cảm, lại thêm cả đôi mắt hiền lành với khóe mắt hơi rủ xuống rất kích thích lòng trắc ẩn, đặc biệt là bản năng muốn chở che ở phụ nữ. Người ta vẫn tin rằng dung mạo tiết lộ tính cách con người. Họ tưởng tượng Lee Byung Do mang khuôn mặt của ác quỷ. Nhưng hiện thực lại khiến họ hoang mang. Sự hoang mang đó đã phát triển thành một giả thuyết vô căn cứ trên mạng Internet. Cộng đồng mạng đoán già đoán non liệu Lee Byung Do có phải là tội nhân thực sự, hay thời thơ ấu bị tổn thương quá nhiều khiến hắn trở thành người đa nhân cách, giết người mà không ý thức được, vân vân… Những phỏng đoán và suy diễn kịch tính như trong phim lan truyền trên mạng một cách vô trách nhiệm. Ai đó còn cất công tìm kiếm thông tin cá nhân và đưa ảnh của hắn lên mạng, rồi sau đó xuất hiện một trang fan club có tên “David”. Họ bảo hắn trông giống tượng David nên đặt tên như vậy. Chỉ trong một thời gian ngắn trang này đã có vài nghìn người gia nhập thành viên nhưng chẳng mấy chốc đã bị đánh sập sau khi báo chí vào cuộc. Lee Byung Do bị kết án tử hình tại tòa án, chưa đầy một năm sau khi bị bắt và hiện đang bị giam tại Trại giam Seoul. Xem xét xong tài liệu, ngày hôm sau Sun Kyung đi gặp những cảnh sát hình sự đã bắt giữ và điều tra vụ án của Lee Byung Do.
Trong ghi chép điều tra, vụ án này do Sở cảnh sát Seoul và Sở cảnh sát tỉnh Gangbuk phối hợp thực hiện nhưng từ lúc bắt đầu điều tra, quá trình bắt giữ và khám xét hiện trường đều do lực lượng cảnh sát hình sự tỉnh Gangbuk phụ trách.
Sở cảnh sát tỉnh Gangbuk chỉ cách ga Suyu chừng năm phút. Vì Sun Kyung đã liên lạc trước khi tới nên các cảnh sát đội đặc nhiệm phụ trách vụ Lee Byung Do đều có mặt. Ngay cả họ cũng ngạc nhiên khi hay tin Sun Kyung được chọn để thực hiện phỏng vấn. Khi cô hỏi về chuỗi các sự việc sau khi thủ phạm bị bắt và giả thuyết của cộng đồng mạng, các cảnh sát hình sự đều cười nhạo vẻ như điều đó thật lố bịch.
“Cô cứ thử ở cùng hắn một ngày, à không nửa ngày thôi sẽ biết ngay.”
Các cảnh sát điều tra gọi hắn là con quỷ có gương mặt thiên thần. Tuy khá ngạc nhiên, nhưng đúng là gương mặt của Lee Byung Do đã đóng vai trò quan trọng trong việc gây án.
Ted Bundy, tên giết người khét tiếng của Mỹ cũng từng nhờ vẻ mặt hiền lành, điển trai mà khiến các nạn nhân mất cảnh giác để dễ dàng tiếp cận. Xét về mặt này thì đánh giá của bên hình sự quả không sai. Khuôn mặt tựa thiên thần là thứ vũ khí vô cùng hữu dựng của quỷ dữ.
Có thể hắn tiếp cận các nạn nhân dễ dàng không chỉ nhờ vào mỗi vẻ bề ngoài. Dường như ở hắn còn điều gì đó có thể chạm vào tâm tư tình cảm của những con người bình thường. Như Ted Bundy thường xuất hiện với bộ dạng giả vờ bị thương, hay tàn tật rồi nhờ những phụ nữ qua đường giúp đỡ, có lẽ Lee Byung Do cũng đã giăng bẫy tương tự khiến các nạn nhân mủi lòng mà đến gần hắn.
Những chuyện mà bên hình sự kể hầu hết đã có trong nội dung các báo cáo điều tra. Ngày tháng gây án, các nạn nhân, các liệt kê dài dằng dặc về các vết tích của hắn. Thực sự không tìm thấy chi tiết nào quan trọng đối với Sun Kyung. Ngay từ đầu quan điểm nhìn nhận vụ án này giữa Sun Kyung và bên hình sự đã không thể không khác nhau. Đối với họ, chỉ cần chứng cứ và hành vi phạm tội của Lee Byung Do rõ ràng là đủ. Những điều như tội phạm ưa thích típ nạn nhân như thế nào, tiếp cận nạn nhân và giao tiếp với họ ra sao, trong lúc giết người có cảm xúc gì, hành vi phạm tội tiến triển ra sao,… họ không quá coi trọng. Mỗi bên đều có cái nhìn khác nhau tùy vào vai trò mà họ được giao phó.
Sun Kyung cũng hỏi về hiện trường vụ án nhưng ngôi nhà hắn ở và ngọn đồi nơi phát hiện các thi thể nạn nhân cũng không có gì đặc biệt. Cô cố gắng hỏi khác đi nhưng rốt cuộc cũng chỉ được kể cho nghe mấy chuyện na ná nhau. Nghe chừng chán với các câu chuyện anh hùng hảo hán của bên hình sự, Sun Kyung quyết định đứng dậy. Đúng lúc ấy, có ai đó nhắc đến một việc đã xảy ra trong quá trình khám xét hiện trường, khiến bầu không khí trở nên chộn rộn. Sun Kyung bấy giờ mới lắng tai nghe ngóng.
Vì vụ án cực kỳ nghiêm trọng nên tại hiện trường vụ án hôm đó có đến hàng chục nhà báo, dân thường, gia đình nạn nhân tập trung rất ồn ào. Người ta ước tính số người phải gấp đôi so với vụ Yoo Young Chul. Lúc cảnh sát giải Lee Byung Do đến nơi, đám nhà báo cầm máy ảnh đã dồn lên chực sẵn, người thân của các nạn nhân mặc dù đã được cảnh sát ra sức ngăn cản vẫn nhào vào đòi tóm tên thủ ác. Có đến ba bốn cảnh sát bao quanh Lee Byung Do vừa chặn vừa đẩy lùi dòng người nhưng cũng không dễ để tiến lên phía trước.
“Mọi người xung quanh la lối ỏm tỏi nhưng hắn không hề chớp mắt.”
Dù kẻ giết người có tàn độc tới đâu khi đứng trước từng ấy người hẳn cũng mất đi ít nhiều tự tin vậy mà Lee Byung Do vẫn vô cùng thản nhiên. Các cảnh sát hình sự cũng phải lè lưỡi lắc đầu không hiểu sao lại có loại người sắt đá đến thế.
“Thế mà hắn đã làm đám đông giận dữ ấy im lặng một phen đấy.”
Một cảnh sát điều tra nhớ lại.
“Hắn nhìn vào đám đông cuồng loạn đang chửi rủa mình rồi mỉm cười. Điều đó càng kích động họ. Và gã thấy sung sướng vì điều đó. Nhưng giữa lúc ấy bỗng hắn chỉ vào ai đó rồi lấy tay làm điệu bộ cứa ngang cổ. Nhìn thấy động tác đó, trong chốc lát mọi người bỗng im bặt vì sốc, chỉ còn biết đứng đó, không thốt nên lời mà trân trân nhìn hắn.”
Cả đội ngồi bên cạnh liền phụ họa theo.
“Đúng đúng, tôi vẫn còn nhớ. Lúc đó cậu có nhìn bộ mặt của hắn không? Trời, nó khiến toàn thân tôi lạnh toát. May là hắn đang bị bắt giữ, chứ cái bộ mặt đó đích thị là muốn nhảy bổ vào người ta để gây chuyện đó mà.”
Những cảnh sát hình sự lão luyện với 15 năm kinh nghiệm cũng lắc lắc đầu. Trong ngần ấy năm làm việc, chứng kiến những tội phạm nguy hiểm không hề ít nhưng Lee Byung Do có lẽ đã để lại ấn tượng đặc biệt đối với họ.
“Sao đang thản nhiên tự dưng hắn lại phản ứng như vậy?”
“Tôi chịu. Chuyện đó… Có ai còn nhớ không?”
Tất cả đều nhìn nhau lắc đầu.
“Khi đó tất cả đều xô đẩy, chửi rủa om sòm, trong lúc đám đông hỗn loạn như vậy ai biết vì sao tự dưng hắn lại hành động như thế chứ?”
Họ nói cũng đúng. Nhưng Sun Kyung thấy hơi tiếc. Họ đã đánh mất một manh mối quan trọng để hiểu về Lee Byung Do. Cô thầm muốn cùng đi nhậu với họ một bữa rồi tìm cách khiến họ nhớ lại tất cả những gì đã thấy và nghe được ngày hôm đó.
Điều gì đã khiến Lee Byung Do đột ngột thay đổi thái độ?
Có lẽ câu nói nào đó đã kích động hắn. Hay hắn đã bị ai đó đánh vào điểm yếu. Chỉ cần biết chi tiết đó thôi cô sẽ dễ dàng phỏng vấn hắn hơn, nhưng rất tiếc bây giờ chẳng có cách nào cả. Tuy nhiên, cũng may nhờ chi tiết đó các cảnh sát hình sự lại nhớ ra nhiều chi tiết khác. Họ tiếp tục kể, và Sun Kyung nghe được một chuyện.
“Điều mà tôi kinh hãi nhất đó là khi hắn tái hiện lại cảnh gây án… Mà không, chẳng phải là tái hiện. Cứ như thể hắn quay ngược lại đúng thời điểm đang giết người ấy. Trước mặt cảnh sát và người xem, dường như hắn chẳng còn trông thấy ai, hoàn toàn tập trung. Hắn hành động thật đến độ thanh tra Choi thậm chí suýt túm gáy hắn để cứu hình nộm. Bộ mặt nhập tâm của hắn lúc đó, giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy rùng mình.”
Sun Kyung nhìn thấy vẻ sợ hãi trong ánh mắt của viên cảnh sát điều tra đang nói.
Điều gì đã khiến một cảnh sát điều tra đội đặc nhiệm dạn dày sương gió phải rùng mình sợ hãi đến thế, Sun Kyung tự hỏi rốt cuộc Lee Byung Do đã có biểu hiện như thế nào. Trước khi cô trực tiếp chứng kiến, thực sự không thể nào biết được, dù diễn tả bằng ngàn vạn lời đi chăng nữa mọi thứ cũng vẫn mờ mờ ảo ảo chìm trong làn sương mù. Cô cũng chỉ có thể nhìn biểu cảm trên khuôn mặt của viên cảnh sát để tưởng tượng ra vẻ mặt của Lee Byung Do lúc đó.
“Lúc đó, tuy đã bắt được hắn, nhưng tôi chợt nghĩ không biết chúng tôi có thực sự có được hắn không. Nói thế nào nhỉ, tức là tuy giam giữ được thân xác hắn, nhưng tinh thần của hắn thì… dường như hắn vẫn đang tự do giết người trong thế giới riêng của hắn.”
Khi ấy, viên cảnh sát hình sự đã biết rằng, tuy bị bắt giữ nhưng linh hồn tối tăm của Lee Byung Do vẫn không ngừng tàn nhẫn và hung bạo, hắn khắc đi khắc lại trong đầu kết cục của các nạn nhân đã bị mình giết chết và đang cảm nhận lại cái khoái cảm ở khoảnh khắc ấy.
Sun Kyung cố tưởng tượng ra thế giới tâm hồn tăm tối của Lee Byung Do.
Với hắn, dây trói trên người cùng những lời chửi mắng không hề tồn tại. Hắn đã quay lại cái giây phút chỉ có mình hắn với nạn nhân và thưởng thức lại cái giây phút đoạt mạng một con người.
Hắn đang dừng lại ở khoảnh khắc đó để cảm nhận sự tiếp xúc qua bàn tay, đối diện với khuôn mặt đang thất kinh, hơi thở hổn hển và ánh mắt của cô gái đang run lên vì khiếp sợ.
Chia tay các cảnh sát điều tra, rời khỏi đồn cảnh sát, Sun Kyung cảm giác như đang tiến gần hơn một chút tới Lee Byung Do bằng xương bằng thịt chứ không phải một Lee Byung Do bị nhốt trong những báo cáo và tài liệu.
Đúng lúc đó, đội trưởng đội điều tra chạy theo gọi Sun Kyung.
“Tôi đã nghĩ đi nghĩ lại không biết có nên nói không… nhưng nếu được mong cô giúp đỡ chúng tôi.”
“Vâng, nếu làm được thì tôi luôn sẵn sàng, anh cứ nói đi ạ.”
“Thực ra, lúc đó… có mấy vụ vẫn chưa được làm sáng tỏ đến cùng. Chúng tôi đã phát hiện một số vật chứng tìm thấy trong nhà hắn là của những người bị mất tích, tuy nhiên hắn nhất định không chịu mở miệng.”
“Vậy… ý anh là vẫn còn nạn nhân bị giết chưa tìm thấy xác? Nhưng trong hồ sơ cảnh sát lại…”
“Hắn không chịu khai nên chúng tôi đành chịu.”
Rốt cuộc chỉ những vụ đầy đủ chứng cứ mới được công bố.
“Chẳng biết hắn có chịu mở miệng với cô không, nhưng ý tôi là trong quá trình phỏng vấn nếu có manh mối gì mong cô cho chúng tôi biết.”
Sun Kyung hiểu ý đội trưởng. Dù sao cũng không thể để những vụ chưa được giải quyết bị chôn vùi. Ai biết được xác nạn nhân đã chết dưới tay Lee Byung Do đã bị vứt ở ngọn đồi nào? Họ có thể là một trong số những người mất tích dán trên chiếc bảng tin trước đồn cảnh sát nơi đội trưởng và Sun Kyung đang đứng.
“Vâng tôi hiểu rồi, nếu biết được chi tiết nào tôi sẽ liên lạc với anh ngay.”
“Cảm ơn cô.”
Sun Kyung vừa đi qua ngã tư Indokwon thì trời tạnh ráo. Hình như chỉ ở mỗi khu vực từ ga Sadang đến Indokwon có mưa to. Chẳng còn dấu vết nào của cơn mưa, như thể cô vừa bước sang một thế giới hoàn toàn khác. Mặt trời chói chang đã xuất hiện trở lại trên bầu trời. Đường đi đến trại giam bụi bay mịt mù. Sun Kyung đi qua con đường dẫn vào trại giam, hai bên đường lao xao hai hàng cây ngân hạnh, trong đầu cô hiện lại nội dung trao đổi với chủ tịch Han tại văn phòng của Hội ngày hôm qua. Ông dặn đi dặn lại rằng cô phải ghé qua văn phòng gặp ông trước khi gặp Lee Byung Do.
“Thế nào, tài liệu tôi gửi cô có giúp ích gì không?”
“Vâng, cảm ơn chủ tịch. Chuẩn bị gấp gáp thế chắc ông vất vả lắm…”
“Từ lúc tòa xử xong và chuyển phạm nhân về Trại giam Seoul, ủy ban tư vấn đã thu thập hồ sơ để chuẩn bị phỏng vấn hắn.”
Cô nghe nói ủy ban tư vấn phân tích tâm lý tội phạm thuộc Ban điều tra hình sự Sở cảnh sát bao gồm các nhà phân tích thần kinh, tội phạm học, tâm lý học… thành lập đã được mười năm. Một số thành viên của Hiệp hội các nhà tâm lý học tội phạm cũng thuộc ủy ban tư vấn này. Chủ tịch Han là một trong số đó. Ủy ban tư vấn là đơn vị chuyên thực hiện các cuộc phỏng vấn tội phạm nhằm nghiên cứu và điều tra sâu hơn về các tội phạm bạo lực bao gồm cả các tội phạm giết người hàng loạt.
“Nếu để ý thời điểm hắn bị bắt và những việc xảy ra sau đó, tôi nghĩ hắn ắt có nhiều điều muốn nói về hành vi gây án của mình.”
Nhưng mọi việc không như dự tính. Ai yêu cầu phỏng vấn hắn cũng từ chối. Lần này, không biết vì sao mà hắn lại chủ động chỉ định gặp Sun Kyung và vui vẻ chấp nhận phỏng vấn.
“Vì chuyện này mà trong ủy ban tư vấn cũng có đôi phần xôn xao.”
“Chủ tịch bảo sao ạ?”
“Giữa cô và Lee Byung Do có quan hệ quen biết gì không? Tôi muốn hỏi lại cô một lần nữa.”
“Hôm đó tôi đã nói với chủ tịch trên điện thoại rồi, tôi chỉ biết hắn qua báo đài, chứ cá nhân tôi chưa từng gặp hắn.”
Chủ tịch Han chăm chú nhìn Sun Kyung một lát rồi gật đầu.
“Tôi đã nghĩ đến một khả năng. Điểm này cũng là điều mà ủy ban lo lắng…”
“…”
“Cô Lee không biết, nhưng Lee Byung Do lại biết cô từ trước. Cho dù hắn biết bằng cách nào thì việc hắn chủ động muốn gặp đích danh cô không chỉ đơn thuần là để trả lời phỏng vấn cho cuộc khảo sát đâu.”
Nỗi lo lắng và sự nghi vấn trong lòng vừa tạm thời xẹp xuống sau cuộc điện thoại của chủ tịch Han giờ lại bất giác bùng lên.
“Vậy hắn ta có ý đồ gì?”
“Điều đó, chưa gặp thì chưa thể biết được. Dù tình huống này có chút đáng ngờ nhưng chưa biết chừng đây lại là cơ hội duy nhất để chúng ta được nghe trực tiếp từ Lee Byung Do về hành vi tội ác của hắn, và….”
Có vẻ như khó nói nên chủ tịch Han lấy ngón tay tay day trán một lúc rồi mới tiếp tục.
“… Còn bởi vì có thể lý do hắn chọn cô cũng là manh mối để tìm hiểu về hắn nữa.”
Sun Kyung nhanh chóng nhận ra ý tứ của chủ tịch Han. Sun Kyung không biết Lee Byung Do, nhưng bằng kênh nào đó hắn đã biết cô từ trước.
Tuy không biết điều gì ở cô khiến hắn quan tâm nhưng sau ngần ấy thời gian câm nín hắn đã muốn gặp cô, chấp nhận chịu mở miệng. Riêng điều đó cho thấy rằng Sun Kyung có ý nghĩa đặc biệt với Lee Byung Do.
“Tuy chưa biết chuyện này sẽ diễn biến thế nào nhưng tôi tin cô Sun Kyung sẽ làm tốt. Dù ý đồ của hắn ta là gì chỉ cần cô cẩn thận đừng để hắn muốn làm gì thì làm là được.”
Chủ tịch Han nhìn Sun Kyung như thể nhìn một đứa trẻ đứng bên mép nước. Ông không biết trong dòng nước kia có gì, sâu đến đâu, ẩn chứa mối hiểm nguy nào. Nhưng ông cầu mong cho cô an toàn bơi được sang bờ bên kia.
Sun Kyung bất chợt lo sợ không biết mình có thực hiện được nhiệm vụ này hay không. Nhưng hơn ai hết cô hiểu mình không thể lùi bước.
Phỏng vấn Lee Byung Do là một cơ hội tuyệt vời đối với Sun Kyung. Tuy có chút nguy hiểm nhưng nếu cẩn thận cô sẽ không dễ dàng mắc bẫy. Cô tự động viên mình chắc chắn sẽ làm được.
Sau cuộc gặp với chủ tịch Han về, đầu óc rối bời khiến Sun Kyung mất ngủ. Nằm trằn trọc đến sáng, khi chồng cô nhận điện thoại nói phải đến bệnh viện sớm cô cũng dậy luôn rồi vào ngồi trong phòng đọc sách.
Trên bàn làm việc, hồ sơ của Lee Byung Do vẫn để mở. Mặc dù vẫn chưa nhớ hết các nội dung nhưng cô không có ý định giở tài liệu về hắn ta ra đọc trong bóng tối. Sun Kyung gấp tập hồ sơ lại, đang định xếp qua một bên thì một tấm ảnh rơi xuống sàn nhà. Cô nhặt lên, thì ra là tấm ảnh của Lee Byung Do do một phóng viên của báo nào đó chụp. Có vẻ là lúc hắn bước lên xe cảnh sát sau khi kết thúc việc khám xét ở hiện trường. Hắn ta đang ngoái lại, nhìn trực diện vào ống kính máy ảnh, khuôn mặt không cảm xúc. Ánh mắt như đang nhìn về xa xăm.
Hắn đang trông thấy gì?
Sun Kyung đang nhớ lại khuôn mặt trong bức ảnh đêm qua thì cổng trại giam đã hiện ra trước mắt tự lúc nào.
Cô dừng xe, hít một hơi thật sâu rồi hạ cửa kính xuống. Viên lính gác cổng giơ tay chào rồi tiến lại gần xe cô.
Sun Kyung xuất trình chứng minh thư và nói ngắn gọn lý do. Trong lúc đợi bảo vệ hoàn tất thủ tục xác nhận thông tin, một luồng khí nóng ùa vào trong xe.
❀ ❀ ❀
[1] Tội phạm giết người hàng loạt kiêm ăn thịt người đã bị kết án trong 20 vụ giết người. Hắn thừa nhận đã giết 20 người, chủ yếu là gái mại dâm và đàn ông lớn tuổi giàu có.
[2] Tội phạm giết người hàng loạt, bị kết án tử hình vào năm 2010 vì đã giết 10 phụ nữ, bao gồm cả vợ và mẹ vợ.