Chúc Mẹ Ngủ Ngon

Lượt đọc: 466 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6

❊ ❊ ❊

Thật lạ lùng, cứ nghĩ rằng đã quên vậy mà tôi vẫn nhớ đích xác đường về nhà. Một cửa hàng mới mọc lên, hàng rào của ngôi nhà nào đó đã biến mất, sáu năm trôi qua đã làm thay đổi một vài chỗ trong con hẻm nhưng không đến mức khiến tôi không thể tìm được đường về nhà.

Ngôi nhà ngày xưa tôi từng bỏ trốn vẫn còn nguyên ở đó.

Trông thấy nó, tôi bỗng nhận ra khoảng thời gian sáu năm kia chẳng là gì. Cậu bé trốn nhà năm xưa chẳng lớn lên chút nào. Tâm trí hét lên “chạy đi” nhưng tôi vẫn đứng đó như hóa đá nhìn chằm chằm vào ngôi nhà. Quá khứ níu chân khiến tôi không thể nhúc nhích.

Lần đầu tiên, tôi thấy hối hận vì đã bỏ nhà đi.

Thà tôi cứ ở đó, khi chân tay tôi cứng cáp, nội lực tôi mạnh mẽ để đủ sức chịu đòn, biết đâu tôi có thể dừng bài hát kia lại? Tôi thật đã quá chủ quan.

Bạn biết không? Con người chẳng dễ đổi thay chút nào. Và cũng thật khó để thay đổi một mối quan hệ đã được định sẵn. Con người, dù ở trong hoàn cảnh khắc nghiệt nào cũng luôn luôn thích ứng.

Nếu phải sống ở vùng Siberia lạnh âm bốn mươi độ thì cứ uống vodka mà chịu lạnh. Từ khi sinh ra đã chịu đòn, mình đầy thương tích thì cứ để vết thương khô máu, đóng vảy, lên da non rồi sống tiếp. Đôi khi được thở phào vì có ngày trôi qua bình yên hay được ngủ lịm đi như ngất xỉu sau trận đòn thừa sống thiếu chết. Xương có gãy thì chỉ đau đớn nằm vài hôm, nếu may mắn sẽ dậy đi lại bình thường được.

Chỉ chưa đầy một ngày mà quãng thời gian sáu năm ở Hoa quả viên đã bị xóa nhòa. Khoảng thời gian đó tựa hồ như một giấc mơ thoảng qua. Tôi nghĩ có khi mình đã nằm mơ thật.

Mẹ? Phải, lúc đầu nhìn thấy tôi bà cũng đã ngạc nhiên. Nhưng ngay sau đó bà nhướng mày và bực tức chửi thề. Sáu năm trôi qua, mẹ không hề thay đổi, chưa đầy một giờ sau khi về nhà, tôi đã lại phải chịu đựng những cú đạp, cú tát và những trận đòn của mẹ.

Ngày mai và những ngày sau đó có lẽ sẽ chỉ là chuỗi ngày tiếp nối của ngày hôm nay, thật khủng khiếp. Thà giết chết tôi đi, sao mẹ cứ muốn hành hạ tôi thế này. Phải, đây là cuộc chiến mà nếu một trong hai chúng tôi còn sống thì sẽ không bao giờ kết thúc. Kiểu như có lúc bạn nằm mơ bị truy đuổi. Trong mơ, dù có cố chạy nhanh đến đâu thì bạn vẫn bị bám theo sát nút, bạn ra sức chạy nhưng cũng chẳng giải quyết được gì, rồi bạn sẽ muốn buông xuôi, mặc kệ cho mình bị tóm. Chẳng thiết sống chết nữa.

Một ngày, nếu không phải vì có con mèo lạc vào nhà tôi thì đã không xảy ra chuyện đó.

À không, đó chỉ là cái cớ. Có lẽ là tôi chỉ đang đợi có cơ hội mà thôi. Dù vì nguyên cớ nào thì chắc tôi cũng sẽ hành động tương tự.

Đó là một ngày trời mưa tầm tã.

Tôi phát hiện một con mèo đang trú mưa dưới mái hiên nhà. Cũng mấy ngày nay rồi, đêm nào cũng có con mèo động dục kêu gào không ngớt khiến tôi bực mình. Tự dưng hôm nay nó mò vào tận sân nhà, tôi bèn ném về phía nó mọi vật mình tiện tay vơ được. Nhưng con mèo ranh này đều nhanh nhẹn tránh được, còn quay lại nhìn tôi vẻ chế giễu rồi gừ lên mấy tiếng.

Tôi điên tiết. Đến con mèo cũng coi khinh tôi. Tôi nhìn quanh quất kiếm vật khác toan ném tiếp thì phát hiện thấy cái xẻng. Được, lần này mày sẽ chết với tao. Tôi lẹ làng chạy vào sân tay cầm xẻng lên quăng về phía nó. Lần này thì trúng phóc. Nó bị trúng đuôi, kêu ré lên rồi chạy quanh sân.

Chính là lúc đó. Ánh sáng lóe lên trước mắt tôi.

Tôi đơ ra một lúc rồi ngoái đầu nhìn lại.

Mẹ tôi đang đứng đó, cầm cục gạch trong tay. Tôi ngạc nhiên, hết nhìn mặt mẹ lại nhìn cục gạch. Rồi đột nhiên tôi thấy tê buốt ở sau gáy. Tôi luồn ngón tay vào tóc. Chất lỏng chảy ra dấp dính giữa các ngón tay. Máu.

Mẹ tôi chẳng mảy may bận tâm đến tôi, miệng meo meo gọi con mèo, một tay cầm lon cá hộp. Tôi chưa từng được nghe bà gọi tôi bằng giọng dịu dàng như thế bao giờ, huống chi được lo lắng hỏi han xem muốn ăn gì. Đối với mẹ, tôi không bằng con mèo hoang kia. Hình như máu chảy làm cho đầu óc tôi trở nên mụ mị. Như có ai đó đang kéo tôi đi. Tôi không nghe thấy tiếng mưa nữa. Tôi như người mất hồn. Và kỳ lạ thay, bài hát đó phát ra từ miệng tôi. Tự lúc nào, chiếc xẻng tôi vừa dùng để ném con mèo đã nằm gọn trong tay tôi. Tôi lẩm bẩm bài hát đó khiến mẹ tôi giật mình. Rồi bà phát hiện ra chiếc xẻng nằm trong tay tôi. Mẹ tôi lúc nào cũng tự tin là thế, vậy mà lần đầu tiên, tôi thấy bà mặt đờ đẫn, giọng run run.

“Mày, mày định làm trò gì? Bỏ cái xẻng xuống mau.”

Thực ra tôi cũng chẳng định làm trò gì cụ thể, nhưng khoảnh khắc nghe mẹ nói thế, tự dưng tôi nhận ra mình cao lớn hơn mẹ rất nhiều, và khỏe hơn nữa. Và tôi không muốn… chạy trốn nữa. Tôi mệt mỏi rồi. Tôi cảm giác như mình đang ở trong ngõ cụt, lưng dựa vào tường.

Tôi siết chặt cái xẻng. Tôi sẽ nhớ mãi vẻ mặt của mẹ tôi nhìn cái xẻng rồi lại nhìn mặt tôi.

“Mẹ, mẹ còn nhớ bài hát này chứ?”

Chát chát, cây búa bạc của Maxwell,

Giáng xuống đầu cô gái.

Chát chát, cây búa bạc của Maxwell.

Hắn chắc rằng cô đã chết.

Phải, con đã học bài hát đó từ mẹ. Chính mẹ đã hát cho con nghe.

Mẹ nhớ không? Hẳn là mẹ còn nhớ chứ? Giờ sẽ đến lượt con hát cho mẹ. Mẹ đã nuôi con lớn từng này chẳng phải con cũng nên làm gì đó cho mẹ sao? Cả chục năm qua bài hát vẫn nằm nguyên trong đầu con chẳng bao giờ biến mất.

Tôi không biết mình đã hát trong bao lâu.

Lúc tỉnh ra tôi thấy mình không còn hát nữa. Tôi nhìn mẹ đang nằm giữa sân, mặt bê bết máu. Đôi mắt lạnh lùng và hung tợn vẫn mở, mặc kệ nước mưa. Cái miệng suốt ngày chửi mắng không lúc nào ngơi của mẹ tự dưng giờ im lặng thế. Tôi đã nhận ra, vì sao tôi quay lại ngôi nhà này.

Phải, tôi đã chờ đợi. Đến giây phút tôi được hát ca khúc này. Vì tôi đã rất muốn hát cho mẹ tôi nghe. Tôi lẩm bẩm lại đoạn điệp khúc lần cuối và nghĩ, chắc từ nay bài hát ấy sẽ không còn vảng vất trong đầu và làm đảo lộn tâm trí tôi nữa.

Nguyễn Thị Hồng Hà (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.