Trước buổi phỏng vấn thứ hai, Sun Kyung nhận được điện thoại từ chủ tịch Han. Vì chuyện của Ha Young nên cô đã quên khuấy việc gọi điện cho ông sau khi từ trại giam về. Chủ tịch Han hỏi cô về buổi phỏng vấn hôm trước. Cô kể với ông về cuộc phỏng vấn ngắn ngủi và thái độ của tên phạm nhân. Ông trấn an cô rằng ban đầu khi phỏng vấn phạm nhân không ai tránh được rơi vào cảnh đấu trí căng thẳng, và khuyên cô chớ để bị cuốn theo nhịp độ của hắn ta. Ông hỏi cô còn vấn đề gì không, cô cho biết bộ phận an ninh không được thoải mái lắm. Chủ tịch Han bảo ông sẽ thông qua tổ chức mình để yêu cầu bên cảnh sát và viện kiểm sát hỗ trợ tối đa nên cần gì cô cứ nói.
Sau cuộc điện thoại, cô một lần nữa cảm nhận rõ cuộc phỏng vấn này đang được rất nhiều người quan tâm. Ngoài chủ tịch Han, bên cảnh sát cũng mong đợi cô cung cấp manh mối để giải quyết vụ án đang còn tồn đọng. Sau mỗi cuộc phỏng vấn chắc chắn họ sẽ hỏi cô kỹ càng. Nghĩ vậy khiến cô không khỏi căng thẳng.
Trên đường đi gặp lại Lee Byung Do, sau vỏn vẹn hai ngày, trong lòng cô cũng không được thoải mái.
Như đoán được tâm trạng của Sun Kyung, lần này Lee Byung Do tỏ thái độ dễ chịu hơn lần trước. Cô chìa bản câu hỏi điều tra Hiệp hội giao cho với ý định giải quyết nhanh gọn bài tập tồn đọng từ lần trước. Nhưng chẳng thèm đụng đậy ngón tay, hắn đưa mắt nhìn cô. Như chủ tịch Han đã nói, nếu bị lấn lướt trong cuộc đấu trí ban đầu thì sẽ gặp khó khăn suốt cả buổi phỏng vấn, nên Sun Kyung quyết định tấn công trực diện.
“Hôm nay anh cũng định gây chiến cân não với tôi đấy à?”
Cô đưa tay bóp trán, không che giấu vẻ khó chịu và bất mãn. Lee Byung Do không nói gì, chìa tay về phía Sun Kyung. Cô nhìn hắn ngầm hỏi ý hắn là gì.
“Tôi đã nói rồi phải không? Cô hãy mang theo quả táo to và chín mọng đến đây. Tôi kể chuyện cho cô nghe thì ít nhất cũng có thể yêu cầu cô làm việc đó chứ?”
Có vẻ hắn không đùa. Sun Kyung lôi trong cặp ra quả táo mà cô đã tạt vào chợ mua trước khi đến trại giam. Hắn chìa tay ra đỡ lấy. Hắn cứ để quả táo nằm yên trong tay mà ngắm nghía như thể nhà thẩm định rượu vang đang giơ cốc ngắm màu rượu. Quả táo to, nằm gọn trong lòng bàn tay như hắn yêu cầu.
“Là táo Fuji từ vụ trước… cũng phải, giờ hãy còn sớm để có táo tươi đầu vụ này.”
Hắn chẳng ngần ngại đưa táo lên miệng cắn một miếng rõ to. Hắn nhắm cả hai mắt thưởng thức vị ngọt, cằm chuyển động từ từ.
Hắn ngửa cổ ra sau, tận hưởng hương vị quả táo, rồi đột nhiên nhai ráu ráu. Như người nhịn đói lâu ngày, hắn ngoạm từng miếng, từng miếng, loáng cái đã hết quả táo to đùng. Hắn nuốt sạch cả hạt, chỉ còn ít nước táo dính lại trên bàn tay. Môi hắn ướt nhẹp. Sun Kyung bất giác nhớ lại lời viên cảnh sát hình sự.
Nhập tâm. Hắn ta đã tập trung toàn bộ tâm trí vào việc ăn quả táo. Sun Kyung dường đã trông thấy tận mắt bộ dạng lúc hắn ra tay giết người. Gã nhìn cô cười mãn nguyện.
“Tôi có thể đoán cô là người thế nào qua việc cô chọn táo.”
Hắn vừa đưa ống tay áo lên lau miệng vừa nhìn Sun Kyung, ánh mắt tinh nghịch. Hắn đang tận hưởng giây phút này. Hắn cứ thủng thẳng nói, đưa đẩy câu chuyện trôi theo ý mình. Giữa lúc cô ngập ngừng, hắn tiếp tục.
“Cô biết không? Táo to quá sẽ nhạt. Phải to vừa phải mới ngon…”
“Vậy lần sau tôi sẽ chọn quả nhỏ hơn.”
“Không, tôi lại thích quả to, tôi chỉ ăn quả to thôi.”
Ánh mắt Lee Byung Do lướt qua vai cô, nhìn vào vô định. Đối với hắn, táo dường như mang nhiều ý nghĩa hơn là một loại trái cây đơn thuần. Nét mặt hắn không có vẻ như vừa thỏa mãn cơn thèm ăn, mà đượm vẻ mơ hồ như thể hắn đang nhớ lại quả táo trong ký ức. Sun Kyung vội chìa tờ phiếu khảo sát về phía tên tử tù. Có lẽ nhờ quả táo mà tâm trạng trở nên vui vẻ, hắn liền đón lấy tờ phiếu điền cẩn thận như học sinh biết vâng lời. Tờ phiếu gồm các câu hỏi cơ bản phục vụ cho việc thống kê thông tin về tội phạm như tuổi tác, quê quán, học vấn, nghề nghiệp, nơi cư trú, tuổi khi phạm tội lần đầu vân vân. Chẳng cần nghĩ nhiều cũng có thể viết ngay ra được. Tuy vậy, cũng không phải là không cần thiết. Các buổi phỏng vấn đều bắt đầu bằng những thông tin cơ bản. Chẳng khó khăn gì mấy, Lee Byung Do điền xong hết rồi đưa trả tờ phiếu lại cho Sun Kyung. Cô đặt tờ giấy trước mặt, bắt đầu chính thức đặt câu hỏi.
“Lần trước, chúng ta đã nói về ký ức đầu tiên phải không?”
“Giày đỏ.”
Lee Byung Do lặp lại câu trả lời của Sun Kyung.
“Phải, đôi giày đỏ mẹ đã mua cho tôi. Chúng ta bắt đầu từ câu chuyện về mẹ nhé?”
“Cô có thích đôi giày đó không?”
“Bây giờ mà tôi vẫn còn nhớ thì chắc là có thích rồi.”
“Hay cũng có thể do cô ghét mẹ đã mua cái màu mình không thích nên còn nhớ.”
Sun Kyung nhìn hắn trong giây lát cố đoán xem ẩn ý trong câu nói của hắn là gì.
“Tất nhiên tôi cũng có kỷ niệm đẹp và cả ký ức không hay về mẹ. Nhưng cũng may là ký ức đẹp nhiều hơn. Còn anh Lee Byung Do thế nào? Anh có những ký ức gì về mẹ?”
Vừa mới đây còn vui như tết, bỗng chốc mặt hắn đanh lại. Nhưng cũng ngay lập tức, hắn nhoẻn miệng cười.
“Mẹ… lâu lắm rồi tôi mới nghe từ đó. Thực ra tôi chẳng còn nhớ được gì. Hồi tôi mười bảy mười tám tuổi mẹ bỏ nhà đi, sau đó tôi chưa từng gặp lại mẹ…”
“Mẹ anh bỏ nhà đi à?”
“...”
“Anh có nhớ là vì việc gì không?”
“Việc gì cơ? À, bỏ nhà đi ấy à… Tôi chẳng biết, cũng chưa từng nghĩ là tại sao mẹ tôi lại bỏ đi…”
Ánh mắt Lee Byung Do dò dẫm về miền ký ức. Sun Kyung im lặng chờ đợi.
“Mẹ tôi ra đi… có thể là vì con mèo. Có một con mèo đi lạc đến nhà tôi. Nó có bộ lông màu đen và đôi mắt màu vàng. Mẹ tôi rất quý nó, hễ nó đến là cho ăn, còn mua mấy lon cá hộp cho nó nữa. Rồi một ngày mẹ tôi bỏ đi, con mèo cũng không tới nữa. Có lẽ nó cũng biết mẹ tôi đã đi rồi.”
“Việc mẹ anh bỏ nhà đi với con mèo thì có liên quan gì đến nhau nhỉ?”
“Ừ thì… sau đó nó không tới nữa.”
Đúng là tiền hậu bất nhất. Mẹ hắn thích mèo, vì con mèo mà bà ấy bỏ nhà đi, lý do hắn kể câu chuyện phi logic này là gì? Vẫn quan sát vẻ mặt hắn một cách chăm chú, Sun Kyung chợt nhận ra một điều lý thú.
Mỗi lần nhắc đến từ “mèo” ánh mắt hắn lại sắc lẹm. Rõ ràng từ đó kích thích trí nhớ của hắn hơn từ “mẹ”. Không biết con mèo và mẹ hắn có liên quan gì đến nhau nhưng rõ ràng là hắn không muốn kể lại chuyện bà mẹ đã bỏ nhà đi.
“Anh còn ký ức nào về mẹ nữa không?”
Hắn ngẩng đầu lên, nhìn Sun Kyung rồi lại quay mặt đi. Lee Byung Do chau mày, lục tìm ký ức. Hắn cắn môi như thể còn do dự.
“Lâu lắm rồi nên tôi không nghĩ ra nhưng tôi còn nhớ một vài việc. Khi tôi bị trượt ngã trong bồn tắm và uống no nước, mẹ đã vớt tôi lên và hô hấp nhân tạo cho tôi. Khi vui mẹ hát cho tôi nghe. Mẹ tôi hát rất hay. Bài hát đó, cứ nghe là tôi nhắm mắt ngủ ngay.”
Bài hát. Sun Kyung chợt nhớ ca khúc hắn hát cho cô nghe lần trước.
Ký ức đầu tiên.
Vậy đương nhiên chính là bài hát mà mẹ hắn đã hát. Trong bóng tối dường như đã le lói một đốm lửa nhỏ nhoi. Sun Kyung quyết tâm lần theo đốm lửa đó.
“Là ca khúc anh hát cho tôi nghe lần trước phải không?”
Hắn giật mình nhìn Sun Kyung rồi gật đầu.
“Tôi không nhớ mặt mẹ… nhưng thỉnh thoảng lại nhớ ca khúc đó.”
Mẹ hắn bỏ nhà đi lúc hắn đã mười bảy tuổi, không lý gì hắn lại không nhớ được.
Hắn đang nói dối. Chẳng có lý do gì để nói dối vậy mà hắn vẫn khăng khăng không nhớ rõ mặt mẹ. Không nhớ được mặt mẹ, vậy mà lại nhớ màu lông màu mắt của con mèo mà mẹ hắn từng thỉnh thoảng chăm sóc.
Nhưng cũng có thể hắn không nói dối. Có thể hắn thực sự không nhớ mặt mẹ mình thật. Nếu vậy thì tại sao não hắn lại muốn xóa đi hình ảnh của mẹ? Làm biến dạng ký ức có nghĩa là người ta đã có chìa khóa của ký ức đó.
Sun Kyung ghi chú vào sổ tay những từ khóa “mẹ”, “bài hát”, “con mèo”, rồi tiếp tục đặt câu hỏi.
“Anh không nhớ mẹ ư? Anh có đi tìm bà không?”
“Tôi không nhớ, cũng chẳng đi tìm.”
Sun Kyung im lặng đợi hắn nói tiếp.
“Mẹ tôi cũng vậy. Mẹ không tìm và cũng chẳng nhớ gì tới tôi.”
Hắn nhìn vào hư không rồi lẩm bẩm như thể mẹ hắn đứng ngay trước mặt. Mắt, môi hắn cố kéo lấy một nụ cười nhưng đó chỉ là mặt nạ che giấu sự phẫn nộ. Dây mặt nạ quá căng tưởng như sắp sửa đứt phựt. Không, dây đã đứt một bên và bộ mặt thật của hắn đã lộ tẩy.
“Mày là thằng thối tha. Đáng lẽ mày không nên có mặt trên đời này. Thứ đáng nguyền rủa… Đó là những lời mẹ thường nói với tôi từ giây phút tôi lọt lòng. Chắc cô chưa bao giờ bị nghe những câu như thế nhỉ?”
Sun Kyung nhìn vào ánh mắt của hắn đang nghiêm túc nhìn cô như đợi chờ câu trả lời. Cô lắc đầu.
“Tôi đã lớn lên cùng với những câu chửi bới đó. Với mẹ, tôi chỉ là… Cô cũng nghĩ tôi như thế phải không? Cô cũng cho rằng tôi là loại gớm ghiếc như vậy phải không?”
“Tôi nghĩ thế nào không quan trọng.”
“Có, với tôi thì có đấy. Rất… quan trọng là đằng khác!”
“Vì sao? Sao tôi nghĩ gì lại quan trọng với anh?”
“Vì… có thể cô sẽ khiến tôi khác đi.”
Những lời đầy khổ đau của hắn nói thấm ướt trái tim cô, như giọt mực thấm vào miếng vải bông. Lạ thay, cô không cảm thấy đó là lời nói dối. Với cô hắn chỉ là một kẻ xa lạ, vậy mà nhìn ánh mắt, nghe giọng nói cô ngỡ như đã quen biết hắn từ rất lâu rồi.
“Cô bảo tôi kể về mẹ phải không? Cô muốn nghe về thời thơ ấu của tôi ư?”
Sun Kyung nhìn vào khuôn mặt hắn, cô đặt bút xuống và gấp cuốn sổ lại. Cô muốn tập trung vào giọng nói run run của hắn. Cô muốn lắng nghe câu chuyện hắn sắp kể. Cảm giác thật lạ lùng. Cô cảm nhận rõ mình đang nhìn không rời mắt vào linh hồn của hắn.
“Thời thơ ấu của tôi…”
Hắn dừng lại, cúi đầu vẻ như đang mải mê nghĩ ngợi điều gì. Hắn ngồi thừ ra một lúc rồi lấy hai tay kéo áo để lộ da thịt. Trên cơ thể hắn chi chít những vết sẹo mờ, dấu vết của những thương tích từ rất lâu rồi.
“Đây… thời thơ ấu của tôi là đây.”
Nếu mẹ bỏ nhà đi năm hắn mười bảy tuổi vậy tới nay đã hơn mười lăm năm. Đã từng ấy năm trôi qua vậy mà những dấu vết khủng khiếp mà mẹ đã gây ra cho hắn vẫn còn hằn trên cơ thể. Ký ức của hắn cũng như vậy chăng? Có lẽ những vết sẹo trong lòng hắn còn sâu hơn nữa. Sun Kyung đã sớm nhận ra hắn có nhiều ký ức không hay về mẹ. Chi tiết hắn nhớ đến đầu tiên không phải là những kỷ niệm vui vẻ, hạnh phúc bên mẹ mà là cái ngày bị sặc nước trong bồn tắm. Cô cũng bắt đầu hiểu ra ca khúc mẹ hắn hát đã trở thành bài hát chủ đề của tội ác. Trong chốc lát cô nhận ra lý do mình bị nhập tâm và tập trung vào hắn. Hắn đã lột bỏ tất cả để cho cô nhìn thấy con người thật của mình. Sự chân thành của hắn đã được gửi tới cô.
Sun Kyung không nói gì, chỉ biết nhìn hắn. Khuôn mặt biến hóa bất thường kia giúp cô cảm nhận được hắn đang nghĩ ngợi gì. Đột nhiên, cô cảm thấy một nỗi thống khổ sâu thăm thẳm trên khuôn mặt hắn.
“Mẹ kiếp, tôi không muốn nói nữa! Tôi không muốn nhớ về bà ta nữa!”
Hắn đập mạnh tay xuống bàn. Toàn thân run lên, hai tay ôm lấy đầu. Viên quản giáo giật mình vội vàng đứng dậy.
Sun Kyung giơ tay ra hiệu cho anh ta đừng tới gần. Lúc này, phải để yên cho hắn bộc lộ cảm xúc. Con người thật xuất phát từ cảm xúc kia sẽ cho cô nhiều thông tin để hiểu về bản thân hắn hơn là cuộc đấu trí có tính toán.
“Nuôi con như thế thà mẹ bóp chết hay vứt con đi còn hơn. Tại sao lại hành hạ con như thế? Tại sao? Lẽ ra… mẹ không nên đẻ con ra chứ!”
Hắn lẩm bẩm bằng giọng run run, lắc đầu quầy quậy, hai tay ôm lấy mặt. Hắn cúi đầu, ngồi lặng thinh, dường như không muốn để cô nhìn thấy đôi mắt đã đỏ ngầu.
Hình như ngay từ giây phút lọt lòng, sinh linh bé nhỏ đã không được mẹ chào đón. Đứa trẻ lớn lên dưới những trận đòn roi và những lời mắng chửi không bao giờ ngớt. Chứng kiến cảnh hắn ta gào thét rằng hắn ghê tởm quá khứ khiến Sun Kyung động lòng. Mẹ hắn vì lý do nào đó đã đổ tất cả những vấn đề của mình lên đầu đứa trẻ, bà đã khắc sâu sự phẫn nộ và đau đớn của bản thân thành những vết thương trên cơ thể nó. Nếu như được sinh ra ở một gia đình khác, có thể hắn đã trở thành một con người khác.
Sun Kyung chờ đợi hắn tiếp tục câu chuyện nhưng hắn chỉ ôm đầu bất động. Im lặng kéo dài.
“Anh Lee Byung Do?”
Hắn không ngẩng đầu lên. Có lẽ hắn nổi giận vì Sun Kyung đã gợi lại nỗi đau của hắn.
Một lúc lâu sau hắn ngẩng mặt lên hỏi.
“Thời hiệu truy cứu trách nhiệm hình sự của tội giết người được quy định như thế nào?”
Cô thoáng bối rối vì câu hỏi đường đột. Nhưng điều làm Sun Kyung ngạc nhiên hơn đó là khuôn mặt với ánh mắt cô tưởng đã đỏ ngầu vì xúc động hóa ra lại vô cùng bình thản. Giọng nói của hắn trầm xuống. Tâm trạng của hắn thay đổi như cơn mưa rào mùa hạ. Sự kích động ban nãy biến mất, hắn mỉm cười nhẹ nhàng. Nhìn hắn ta quay về với cái mặt nạ, Sun Kyung chán ngán, thở dài.
“Theo tôi biết thời hiệu truy cứu trách nhiệm hình sự với tội tử hình 25 năm, tội chung thân là 15 năm.”
“Ra là vậy… giả sử như…”
Lee Byung Do liếc nhìn viên quản giáo rồi hạ giọng, hai bàn tay khum trước miệng. Hắn thì thầm khiến Sun Kyung phải rướn người về phía trước.
“Giả như tôi giết mẹ… thì sẽ được coi là tội tử hình hay tội chung thân?”
Cô nhìn hắn sững sờ. Cô nhìn sâu vào mắt hắn đoán xem hắn đang nói thật hay đùa. Lee Byung Do cười khẩy, đứng lên, nói to với viên quản giáo rằng hắn muốn quay lại phòng giam.
Sun Kyung không thể đứng dậy cũng không thể bảo hắn đứng lại.
Nói về mẹ, hắn đã phô ra một cơ thể đầy thương tích. Hắn gọi tuổi thơ của hắn là địa ngục.
Trực giác cho cô biết mẹ hắn đã không bỏ nhà đi. Phải chăng vào năm mười bảy tuổi hắn đã ra tay giết mẹ? Nếu vậy vụ giết người đầu tiên của hắn đã cách đây lâu lắm rồi. Hắn bước ra khỏi phòng không nói một lời. Sun Kyung cũng không quay lại nhìn. Hắn đang cải trang bằng bộ mặt vô cảm nhưng bộ mặt thật đằng sau chiếc mặt nạ đã lộ diện. Cú sốc làm Sun Kyung tê liệt mất một lúc, mãi mới định thần lại được. Trong lúc thu dọn sổ tay và máy ghi âm cô chợt nhớ tới Ha Young.
Ngày đầu cô gặp Lee Byung Do cũng là ngày Ha Young về nhà cô. Lúc đó cô không nhận ra nhưng giờ nghĩ lại, ánh mắt của Ha Young giống với Lee Byung Do một cách lạ lùng. Vờ mạnh mẽ nhưng bên trong yếu đuối, đằng sau ánh mắt lạnh lùng và sắc bén là nỗi cô đơn. Ánh mắt hiền lành của Lee Byung Do đôi lúc khiến cô trỗi lên cảm giác muốn an ủi và giúp hắn xoa dịu nỗi đau. Trong hắn không phải là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi mà là một đứa trẻ vẫn chưa trưởng thành. Có lẽ vì nhìn thấy hình ảnh đứa trẻ bị tổn thương trong ánh mắt của Lee Byung Do nên cô đã nhớ tới Ha Young. Ha Young bé bỏng cũng đã vì mẹ mà chịu nhiều đau khổ.
Những ký ức đó đã ảnh hưởng thế nào tới con bé? Liệu lớn lên Ha Young sẽ ra sao? Nghĩ tới đó cô chợt giật mình. Cô thấy có lỗi với chồng vì đã liên tưởng con gái anh với tên tử tù.
Ha Young không giống với Lee Byung Do. Con bé còn có bố ở bên bảo vệ, trước khi đám cháy xảy ra, Ha Young được sống trong tình yêu thương của ông bà ngoại. Còn bây giờ, một môi trường mới đang chờ đợi con bé, giúp chữa lành nỗi đau và cú sốc vừa qua. Ha Young còn nhiều thời gian để chữa lành. Vết thương nào rồi cũng sẽ lên da non, nếu được chăm sóc, Ha Young nhất định sẽ trưởng thành khỏe mạnh.
Ha Young khác với Lee Byung Do.