Những đám mây xám xịt từ đầu giờ chiều kéo tới làm bầu trời tối đen tựa như tâm trạng của Sun Kyung. Mây trĩu nặng đan vào nhau như sắp sửa rải nước xuống nhân gian. Chớp bắt đầu xuất hiện. Trong làn gió đưa tới có thể ngửi thấy mùi của không khí ẩm ướt.
Trở về từ cuộc gặp thanh tra Yoo và chuyến thăm ngôi nhà của ông bà ngoại Ha Young, tâm trạng Sun Kyung trở nên u uất và ảm đạm không khác gì thời tiết lúc này.
Cô mở cánh cổng đang lắc lư vì gió, bước vào sân rồi đứng nhìn ngôi nhà. Trong sân, quả bóng cao su màu vàng mà con chó con vẫn hay đùa nghịch đang lăn lông lốc, cây liễu rủ run rẩy trong gió. Phòng khách chỉ bật một ngọn đèn nhỏ, yên lặng như tờ. Phòng Ha Young trên tầng hai chưa sáng đèn. Có lẽ con bé vẫn chưa đi học về.
Sun Kyung vẫn cảm thấy những gì mình vừa được nghe như nằm ngoài hiện thực. Cô không thể tin hoàn toàn vào những điều thanh tra Yoo nói. Đó chỉ là những suy đoán của anh ta và cũng chưa có bằng chứng xác thực. Nhưng khi nghĩ về Ha Young, những chuyện từ ngày đầu tiên con bé chuyển tới đến bây giờ, cô lại không thể hoàn toàn bỏ ngoài tai những suy đoán ấy.
Từ khi về ở ngôi nhà này Ha Young chưa từng nhắc tới ông bà ngoại. Sun Kyung cho rằng ký ức đó vượt quá sức chịu đựng nên có thể con bé không muốn nhớ lại.
Nhưng Ha Young trông không có vẻ gì là căng thẳng khi vừa trải qua một trận hỏa hoạn kinh hoàng. Con bé chỉ làm quen với việc sống cùng bố như thể đã đợi chờ giây phút này từ lâu.
“Liệu có phải chính Ha Young đã gây ra đám cháy không?”
Không chỉ là đám cháy. Thanh tra Yoo đã đưa ra suy đoán còn chấn động hơn. Ông bà ngoại Ha Young đã bị hạ độc trước khi đám cháy xảy ra. Rốt cuộc ai là người đã ra tay làm chuyện đó? Những hình ảnh khủng khiếp cứ hiện lên trong đầu Sun Kyung. Cô lắc đầu. Chưa có gì là chắc chắn cả. Không được kết luận vội vàng. Cô ước giá như có chồng ở bên lúc này.
Chồng cô đã bay đi Washington từ sáng sớm, chừng mười ngày nữa mới quay về. Trong thời gian đó ở nhà chỉ còn cô và Ha Young. Bỗng dưng cô thấy cổ nghẹn lại khi nghĩ tới việc chỉ có mình và Ha Young sống với nhau trong ngôi nhà.
Gió thổi mỗi lúc một mạnh dần. Mưa rơi xuống lộp độp. Cô vội vã bước về phía sảnh thì quả bóng cao su lăn tới. Sun Kyung nhặt quả bóng lên. Phải rồi, không có lý nào, một đứa trẻ yêu chó thế kia sao có thể gây ra chuyện kinh hoàng như vậy. Nhưng càng phủ nhận thì những ký ức khác càng quấy rầy cô.
Sun Kyung cắn chặt môi rồi thả quả bóng xuống đất. Cô bước vào nhà, ngước nhìn lên tầng hai.
Cô bối rối, vừa muốn tìm ra sự thật lại vừa lo sợ rằng có thể phát hiện ra điều gì đó ngoài sức tưởng tượng của mình. Sun Kyung do dự một lát rồi quyết định lên phòng Ha Young.
Vừa mở cửa, con chó con vội chạy ra mừng. Sun Kyung bế con chó lên rồi bước vào phòng. Cô nhìn quanh quất khắp phòng, không biết sẽ phải tìm kiếm thứ gì.
Mọi thứ đều được sắp xếp gọn gàng. Giá sách và hộp bút được xếp ngay ngắn trên bàn học, cho thấy Ha Young có tính rất ngăn nắp. Cô mở ngăn kéo bàn, vở, sổ tay và các đồ dùng học tập cũng được xếp sắp đâu ra đấy.
Con chó kêu ư ử có vẻ khó chịu khi bị ôm. Sun Kyung thả nó xuống sàn nhà rồi mở tủ quần áo. Tủ đồ cũng được xếp chỉn chu. Cô lật lật mấy cái áo rồi đóng cửa tủ lại.
Rồi tự nhiên cô nhớ lại cái lần đã tát Ha Young. Chưa biết chừng những lời của thanh tra Yoo đã dẫn cô đi sai đường. Rõ ràng phải có lý do cho hành động của Ha Young mà cô không biết.
Hãy vờ như không biết đi. Không thể phá vỡ sự yên ổn hiện giờ chỉ vì suy đoán của người lạ. Sun Kyung ngẫm nghĩ và thấy không nên ở lại trong phòng Ha Young thêm nữa. Lúc cô nắm tay nắm cửa toan mở cửa bước ra thì nghe thấy tiếng con chó rên ư ử. Cô ngoái đầu lại nhìn.
Con chó đang cào chân vào một bên ngăn tủ, có vẻ ngửi thấy mùi gì đó nên nó bị thu hút. Sun Kyung không vội mở ngay mà chăm chú nhìn ngăn tủ một lúc.
Rồi cô cũng quyết định mở nó ra.
Trong ngăn tủ là cái chăn dự phòng.
Cô vô thức khẽ thở dài. Tiếng con chó chộn rộn hơn ban nãy. Cô toan đóng tủ nhưng dừng lại và nhấc cái chăn lên. Dưới tấm chăn có một cái hộp. Một linh cảm xấu đột nhiên lướt qua. Hình như có mùi lạ xộc lên mũi. Đã quá muộn. Cô không thể dừng lại được nữa. Sun Kyung lấy chiếc hộp ra và ngồi lên giường. Chiếc hộp to và thuôn giống như hộp đựng giấy ăn. Cô rón rén mở hộp rồi hoảng hốt làm rơi bịch xuống đất. Những thứ trong hộp văng ra tung tóe. Cô bất giác lắc lắc đầu, không tin vào mắt mình. Trong hộp là mấy con chim đã chết cứng đơ. Có con bị vặt trụi lông và bị rạch ở bụng. Ngoài ra còn có con dao thủ công còn dính máu hình như đã được sử dụng để làm những việc đó.
Cô lạnh toát cả người.
Cô bất giác nhớ tới hình ảnh Ha Young định bắt chim trong vườn thực nghiệm hôm đầu nhập học và cảnh con bé tay cầm dao định rạch bụng con mèo.
Ha Young biết kẻ nào đã bắt trộm chim nhưng vẫn giả bộ đi theo đám bạn.
Nếu như hôm đó bọn trẻ không hoảng hốt mà làm sổng mất con mèo thì chuyện gì đã xảy ra?
Chỉ nghĩ thôi tóc gáy cô đã dựng ngược.
Cô vội vàng bế con chó đang ngửi xác mấy con chim nằm dưới đất lên. Sun Kyung lấy giấy lót tay rồi nhặt mấy con chim bỏ vào trong hộp. Tất cả những thông tin mà cô biết nhanh chóng lướt qua trong đầu. Cô ôm đầu ngồi phịch xuống giường.
Con chó chẳng biết chuyện vội leo lên lòng cô ngồi. Cô bế nó lên, xoa đầu và ngẫm nghĩ xem nên xử lý chuyện này ra sao. Cô quyết định phải đợi chồng về. Sun Kyung nhìn đăm đăm xuống sàn, cắn chặt môi rồi đóng nắp chiếc hộp lại.
Sun Kyung ngồi thừ trong phòng khách mà không biết trời đang mưa. Cô cũng không hay biết Ha Young ướt lướt thướt đang bước vào tiền sảnh. Nghe tiếng con bé gọi cô giật mình. Thấy bộ dạng Ha Young cô mới nhìn ra cửa sổ và nhận ra trời đang đổ mưa.
“Ồ, trời đang mưa à, thế mà dì không biết.”
“Dì cho cháu mượn cái khăn.”
“Hả…? À ừ, đợi dì một lát.”
Cô ngồi ngây ra không nhận thấy Ha Young nãy giờ cứ đứng ngoài sảnh không vào nhà được vì bị ướt, đến khi con bé yêu cầu lấy khăn cô mới lật đật đứng dậy. Cô thấy trong người bức bối và nặng nề như thể đầu bị nhồi đầy giấy vụn.
Sun Kyung vội chạy vào nhà tắm lấy cái khăn to ra đưa cho Ha Young. Đáng lẽ phải giúp con bé lau khô đầu tóc rồi thay quần áo thì cô chỉ đứng đơ ra nhìn. Có vẻ đã dính mưa lâu nên bờ vai nhỏ bé của Ha Young run cầm cập.
“Dì ơi, cháu lạnh quá.”
Đứa trẻ lau người qua quýt rồi tiến lại gần định ôm lấy Sun Kyung. Cô bất chợt lùi lại. Rồi tránh ánh mắt của con bé, cô vội vàng quay lưng bước về phía nhà tắm.
“Cháu vào tắm nước nóng đi. Dì sẽ mang quần áo ra cho.”
“Để cháu tự lấy ạ.”
Đứa trẻ không nghe tiếng đáp lại của Sun Kyung, để nguyên quần áo ướt cứ thế đi lên tầng hai. Trong lúc Ha Young tắm, Sun Kyung chuẩn bị bánh kem sô cô la và sữa nóng. Ha Young từ phòng tắm bước ra hai má đỏ ửng, tinh thần trông sảng khoái hẳn ra. Nó bước ra phòng bếp, thấy đồ ăn vặt đã sẵn sàng trên bàn thì liền tới ôm eo Sun Kyung thật chặt. Sun Kyung vội gỡ tay con bé rồi đứng dậy mở tủ lạnh lấy nước hoa quả. Ha Young cau mặt lại nhìn Sun Kyung nhưng không nói gì. Sun Kyung vờ dọn chén bát để tránh cái nhìn của con bé.
“Cháu thích những hôm trời mưa. Thế còn dì ạ?”
“Dì á…? Dì thích những ngày xuân có nắng đẹp.” Cô trả lời như cái máy. Cô chỉ mong con bé mau chóng ăn nhanh rồi lên tầng. Hiện giờ cô không muốn và không đủ tự tin ngồi đối diện con bé với vẻ mặt như không có chuyện gì. Cô cần thời gian để bình tâm lại.
Ha Young hôm nay nói nhiều hơn mọi ngày. Nó bắt đầu thao thao về những việc xảy ra ở trường. Ha Young kể hôm nay đã trang trí vườn tược với các bạn trong lớp. Mỗi câu chuyện lại khiến cô thắc mắc. Sun Kyung đã nhận được tin nhắn lo lắng của cô giáo chủ nhiệm bảo rằng từ sau vụ con mèo Ha Young bị các bạn cô lập. Để ý một tí sẽ nhận ra ngay con bé đang nói dối tỉnh queo. Ha Young đang cố tỏ vẻ cho cô thấy ở trường con bé hòa nhập tốt hay làm vậy vì một lý do khác, điều đó cô không biết được.
Hình như Ha Young đã nhận ra thái độ của Sun Kyung hôm nay khác với mọi ngày nên ngừng nói và nhìn cô hỏi.
“Dì… bị sao thế ạ?”
“Ờ… dì thấy hơi đau đầu.”
Dứt lời, cô thấy thái dương thực sự đau buốt. Mà không, toàn thân cô bắt đầu đau nhức.
“Dì đau nhiều không?”
“Không, dì uống thuốc rồi ngủ một lát sẽ đỡ thôi mà.”
Ha Young chớp mắt nhìn Sun Kyung dò xét.
Đột nhiên có tia sáng lóe lên như tia chớp. Liền sau đó là tiếng sấm vang rền. Ha Young co rúm người, mắt nhìn ra ngoài sân.
Con bé vừa nhìn mưa táp vào cửa sổ vừa lẩm bẩm.
“Giống hệt cái ngày mà mẹ cháu chết…”
“…!”
“Hôm đó trời cũng mưa bão như thế này…”
Đột nhiên giọng Ha Young trở nên sầu thảm. Ký ức về mẹ dường như làm tâm trạng con bé chùng xuống. Ha Young đặt dĩa xuống bàn thôi không ăn nữa và lên phòng mình.
Sun Kyung cũng vội vàng về phòng. Không hiểu sao người cô nặng trịch không thể đứng cho vững. Cô đưa tay lên sờ trán. Nóng quá. Có lẽ cô bị cảm rồi.
Cô lục ngăn tủ đựng thuốc tìm thuốc uống rồi lên giường nằm. Đầu cô đau nhói. Tâm trí cô đang để trên tầng hai nhưng tiếng mưa đập vào cửa sổ thình thình át hết mọi âm thanh khác.
Thuốc cảm ngấm vào cơ thể khiến ý thức nhòa đi, cô thấy mình đang trượt dần vào giấc ngủ.