Chúc Mẹ Ngủ Ngon

Lượt đọc: 455 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7

❊ ❊ ❊

Đi qua cổng chính trại giam, Sun Kyung gửi xe ở bãi đỗ rồi đi vào phòng tiếp đón. Viên quản giáo đang đứng đợi cất tiếng chào cô rồi tiến lại gần. Theo sự hướng dẫn của quản giáo cô nhanh chóng làm thủ tục rồi nhận thẻ dành cho khách thăm. Cô đeo thẻ vào cổ, sau đó theo anh ta đi về tòa nhà giam giữ tù nhân.

Bình thường, việc thăm nuôi phạm nhân diễn ra ngay ở phòng thăm gặp. Nhưng trường hợp phỏng vấn Lee Byung Do, bên trại giam đã bố trí ở một nơi riêng biệt. Đi qua tòa nhà giam giữ phạm nhân là một khoảng sân trống. Đây là nơi tù nhân tập thể dục và đi dạo nhưng có lẽ thời gian tự do ngắn ngủi đó đã hết nên sân vắng hoe. Nằm đối diện khoảng sân là bức tường lớn che mất tầm nhìn. Là nơi giam giữ nên có cảm giác đây như một pháo đài bất khả xâm phạm, không cho phép ai tự tiện đến gần. Sun Kyung đã từng tới đây một vài lần, tháng trước cũng từng cùng sinh viên đi thực tế, nhưng vào sâu tận trong này thì mới chỉ lần đầu. Sun Kyung vừa nhìn bức tường cao ngất vừa hỏi viên quản giáo.

“Nơi này là…?”

“Đây là khu biệt giam dành cho tử tù.”

Là tòa nhà được đặt sâu trong cùng khu trại giam. Sau bức tường cao kia là không gian dành riêng cho tù nhân lĩnh án tử. Sun Kyung chậm rãi nhìn quanh bức tường.

Nghe nói khu trại giam được xây dựng năm 1987. Đã hơn hai mươi năm trôi qua nên tường rào có rêu phong cũ kỹ cũng là điều hiển nhiên. Nhưng ở đây mang một bầu không khí kỳ lạ khó mà giải thích được bằng năm tháng. Cảm giác như đang nhìn tấm ảnh cũ đã ố màu, không phải trắng đen mà cũng chẳng rõ màu sắc.

Bên trong và bên ngoài bức tường là hai thế giới hoàn toàn khác nhau, trong này không khí và thời gian như đã bị nhốt lại.

Bên trên bức tường cao chừng hai mét là hàng rào thép gai, cứ cách đoạn lại chồi lên một chòi tháp canh gỉ sét hoặc bong tróc lớp sơn. Đứng trước bức tường xám cũ sừng sững, Sun Kyung không khỏi choáng ngợp mà lặng thinh trong giây lát.

Giữa bức tường cao lớn che khuất tầm nhìn là một cửa sắt hẹp hai người khó lòng đi qua cùng lúc. Sau bước kiểm tra an ninh, Sun Kyung tiếp tục bám gót viên quản giáo. Lúc bước qua cánh cửa sắt, cô cảm giác như vừa bước vào cổng địa ngục không có đường quay lại.

Sun Kyung nghe rõ tiếng cửa sắt đóng lại đằng sau lưng. Tiếng cửa kêu ken két vì gỉ sét lâu ngày khiến cô bất giác nhíu mày. Âm thanh ấy dội vào các dây thần kinh của Sun Kyung hệt như tiếng chiếc xẻng sắt quẹt xuống nền xi măng, vốn đang cố nén sự căng thẳng lúc càng tăng dần, giờ bị âm thanh đó kích thích, trong đầu Sun Kyung các dây thần kinh đang bị kéo căng dường như bỗng đứt phựt.

Bầu không khí khó hiểu áp đảo Sun Kyung làm cô ngộp thở, cảm giác như đang bị một tảng đá nặng đè lên. Cô cố hít thở thật sâu nhưng cảm giác nặng nề ấy chẳng dễ dàng biến mất.

“Bình tĩnh nào. Không việc gì phải căng thẳng.”

Sun Kyung tự trấn an bản thân nhưng vô ích. Cô nghĩ đến biệt danh mà các sinh viên đã đặt cho mình.

Clarice Starling. Đặc vụ FBI non nớt. Cô nhớ đến Jodie Foster, nữ diễn viên thủ vai Clarice trong phim Sự im lặng của bầy cừu. Clarice đang lần từng bước đi xuống nhà tù dưới lòng đất được bảo vệ nghiêm ngặt, chỉ một tiếng động nhỏ cũng khiến cô cứng đơ cả người, hệt như Sun Kyung bây giờ. Đâu phải cô đang đi gặp Hannibal, nhưng cô chợt nhận ra áp lực tâm lý trước khi gặp Lee Byung Do đã tác động rất lớn lên cô.

Những ghi chép và tài liệu về vụ án cùng các câu chuyện của bên điều tra, những dữ liệu được nạp gấp gáp trong ba ngày qua dường như đã làm đầu óc Sun Kyung bị quá tải. Cô đã không có thời gian để chuẩn bị và bình tĩnh suy nghĩ. Cô quyết định quên hết tất cả những gì trong đầu rồi cứ thế đi gặp hắn.

Lee Byung Do trong hồ sơ hay trong câu chuyện bên hình sự kể chỉ là một mảnh ghép mà tổ điều tra đưa ra. Sun Kyung sẽ phải đi tìm bộ mặt khác của hắn, hoặc, những mảnh ghép còn thiếu. Nghĩ vậy khiến cô thấy bình tĩnh hơn, như đã bớt sợ những điều mơ hồ mà trẻ nhỏ thường sợ. Dù vậy cô vẫn gồng lên để che giấu nỗi lo lắng còn sót lại. Lúc này, cô mới thong thả đưa mắt nhìn xung quanh.

Sun Kyung bước theo sau viên quản giáo, cô đưa mắt quan sát. Lọt vào mắt cô chỉ là một tòa nhà thô kệch chẳng có nét gì đặc trưng. Cô dừng chân một lát nhìn lên trời.

Giờ mới là tháng Sáu vậy mà mặt trời chói chang đã ngự trị khắp thế gian. Những đám mây trút mưa lớn xuống Indokwon đã bay đâu đi mất dạng. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận hơi nóng từ dưới đất bốc lên. Mặt trời bỏng rát làm mồ hôi túa ra trên mặt nhưng lạ thay cô cảm thấy ớn lạnh ở dọc sống lưng. Cô quay đầu lại nhìn quanh quất nhưng chẳng thấy gì khác lạ.

“Chị không đi tiếp à?”

Viên quản giáo dừng chân nhìn cô. Nhận ra anh ta đang chờ mình, cô vội nhanh chân rảo bước. Thật lòng cô muốn để cơn ớn lạnh đang chảy trong cơ thể biến mất rồi mới bước tiếp nhưng liền thay đổi ý định. Cô cảm thấy mồ hôi đã toát ra từ lòng bàn tay.

Phòng đọc sách dành riêng cho tử tù. Nó cũng nằm tận sâu trong cùng của khu trại giam. Cuối cùng cô cũng tới trước cửa ra vào của tòa nhà tỏa ra bầu không khí lạnh lẽo bất chấp đang giữa tiết hè nóng bức.

“Quạnh quẽ lắm phải không chị?”

Như để trấn an cô, viên quản giáo đang đợi Sun Kyung tiến lại gần thận trọng cất tiếng.

“Tôi không ngờ là chị được vào tận sâu trong này.”

“Bình thường, phỏng vấn hay thăm gặp phạm nhân chỉ diễn ra ở phòng thăm gặp ở khu ngoài ban nãy chị vừa thấy thôi.”

Đó không phải câu tự hỏi tự đáp. Hẳn phải biết rõ lý do Sun Kyung được vào tận trong này thế nhưng viên quản giáo vẫn tỏ vẻ như không hay biết. Anh ta áp thẻ từ mở cửa rồi nói tiếp.

“Cho đến năm ngoái ở đây đã tiếp nhận chừng ba mươi tử tù.”

Tử tù là những tù nhân nhận mức án phạt cao nhất của tòa án.

“Bây giờ phạm nhân đã được chuyển bớt xuống trại giam ở các tỉnh nên chỉ còn lại hơn mười người thôi.”

Thông tin này Sun Kyung đã nghe trên bản tin thời sự. Các tử tù sẽ bị xử tử khi có lệnh thi hành án. Vì vậy, trước đó các phạm nhân vẫn được hưởng chế độ đãi ngộ tương đương các tù giam khác. Năm ngoái luật đã thay đổi, quy định đối xử với tử tù như tù giam thường nên đại đa số các tù nhân chờ tử hình đều được chuyển xuống các trại giam ở địa phương. Vì thế mà có nhiều phòng giam bỏ trống.

Bước vào phòng bảo vệ đặt trước cổng tòa nhà, đập vào mắt Sun Kyung là một màn hình lớn gắn trên tường. Màn hình lớn được chia thành hơn mười màn hình nhỏ đang chiếu hình ảnh từng phòng giam do camera thu lại.

Một số người nằm ngủ trên giường, một số khác quanh quẩn khắp phòng luôn chân luôn tay như tăng động. Như biết mình bị theo dõi, tất cả đều nhìn chăm chăm vào hướng camera một cách khó chịu hoặc giơ ngón tay giữa lên chửi thề.

Một cách tự nhiên, ánh mắt của Sun Kyung kiếm tìm Lee Byung Do.

“Sau vụ lần trước tất cả các phòng biệt giam đều được lắp hệ thống camera theo dõi 24/24.”

Nghe giọng nói lạ cô quay lại thì thấy một người đàn ông cao lớn chừng bốn mươi tuổi đang đứng đó. Người đàn ông giới thiệu mình là đội trưởng bộ phận an ninh của Trại giam Seoul. Sun Kyung hiểu ngay “vụ lần trước” là vụ gì. Đó là vụ tử tù Sung Ki Chul tự sát.

Cô đã từng viết bài về tình trạng tâm lý của phạm nhân cho tờ báo chuyên ngành của cảnh sát nhân sự việc đó.

“Hình như việc đó vướng phải sự phản đối ghê lắm thì phải.”

Phạm nhân bị giám sát 24/24, thần kinh sẽ trở nên nhạy cảm. Mặc dù nhà tù đang nỗ lực ngăn các vụ tự sát tương tự nhưng lắp camera không được xem là cách giải quyết hay. Đó bị coi là xâm phạm nhân quyền, hơn thế nữa sẽ gây ảnh hưởng tiêu cực về mặt tâm lý đối với phạm nhân, những kẻ đang đợi bị xử tử.

Như biết trước những nỗi lo ngại của Sun Kyung, viên đội trưởng hờ hững nhìn màn hình.

“Ít ra nếu biết mình bị theo dõi 24/24 tù nhân sẽ không cố tự sát nữa.”

Sun Kyung định nói thêm nhưng rồi lại thôi. Đây không phải vấn đề cô can thiệp được. Cũng không phải cô tới đây vì việc này. Việc quan trọng là gặp được Lee Byung Do.

“Nói thật với cô vì Sung Ki Chul chết nên mới ồn ào thế, chứ nếu là phạm nhân khác chắc báo chí đã chẳng làm rùm beng đến vậy.”

Viên đội trưởng lắc lắc đầu, có vẻ ông đã phải khổ sở nhiều vì cánh truyền thông.

“Không có vụ đó thì ai mà thèm quan tâm đến những việc xảy ra trong mấy bức tường này chứ?”

Sung Ki Chul đã dùng túi ni lông đựng rác được cấp phát để thắt cổ tự tử. Đúng là một khi quyết tâm thì dù có bị canh giữ nghiêm ngặt đến đâu phạm nhân muốn tự tử vẫn tìm ra cách nào đó. Có người xé áo làm dây thừng, có kẻ thì trong ba mươi phút tập thể dục ít ỏi cũng tìm được hòn đá nhọn mà giấu đi.

Với số quản giáo hiện giờ thì việc để mắt đến từng ấy phạm nhân suốt 24/24 giờ không phải là chuyện dễ dàng. Nếu không có sự cố gì xảy ra thì hệ thống nhà tù vẫn hoàn toàn ổn, nhưng chỉ cần một vụ nổ ra thì chuyện bé xé ra to, những việc trước đây chẳng ai bận tâm cũng trở thành mục tiêu bị chỉ trích.

Có lẽ viên đội trưởng đã chịu nhiều chỉ trích sau vụ Sung Ki Chul nên ông nghĩ thà vi phạm nhân quyền còn hơn mang tiếng là lơ là khâu quản lý.

Đang nói, chợt ánh mắt của viên đội trưởng dừng lại ở một màn hình. Sun Kyung nhìn theo thì thấy Lee Byung Do đang ngồi tựa vào tường, đầu hắn lắc lắc nhẹ.

“Cô định gặp hắn ta thật đấy à?”

“Sao ạ?”

Đội trưởng an ninh quay lại nhìn Sun Kyung một cách nghiêm túc.

“Nói thật, tôi mong cô đừng phỏng vấn hắn.”

“Nếu về vấn đề an ninh thì…”

“Chuyện đó cô không phải lo. Bất kỳ việc gì xảy ra trong đây chúng tôi đều xử lý triệt để.”

“Vậy thì…?”

“Tôi có linh cảm không tốt. Hắn đã cố tình chỉ định cô, nhất định có gì mờ ám nên tôi đã dò hỏi lý do.”

“Thế hắn bảo sao ạ?”

Đó cũng là điều Sun Kyung đang muốn biết.

“Hắn không trả lời chỉ nhìn tôi cười khẩy. Nụ cười đó rợn rợn làm sao ấy, chắc chắn chứa đựng âm mưu gì đó.”

Khác với vẻ hờ hững ban nãy, ánh mắt viên đội trưởng trở nên thận trọng.

“Bây giờ hủy hẹn có được không? Nếu cô từ chối gặp thì hắn cũng phải chịu.”

Có vẻ ông ta thực sự lo cho cô. Sun Kyung nhìn vào mắt viên đội trưởng và mỉm cười.

“Chỉ cần anh canh chừng cẩn thận là tôi thấy yên tâm rồi.”

Thấy Sun Kyung từ chối khéo, người đàn ông hơi chau mày. Ông ta gật đầu với viên quản giáo, tỏ vẻ chán nản vì biết không thể ngăn cản cô.

Viên quản giáo mở cửa văn phòng rồi hướng dẫn Sun Kyung. Rời khỏi văn phòng, Sun Kyung vẫn còn cảm nhận được cái lắc đầu ngao ngán của viên đội trưởng an ninh sau lưng mình.

Không phải là cô không hiểu sự lo lắng của ông ta. Vấn đề an ninh trong trại giam vốn đã lùm xùm suốt thời gian qua, bây giờ nếu lại phát sinh chuyện gì nữa thì người khó xử nhất chính là đội trưởng.

Lee Byung Do là loại người nào, hắn có những câu chuyện gì đều nằm ngoài sự quan tâm của viên đội trưởng. Ông ta chỉ muốn mọi việc xảy ra trong trại giam này nằm dưới sự kiểm soát của mình. Tuy ông ta phản ứng cũng có phần hơi nhạy cảm nhưng trái lại, lại khiến Sun Kyung yên tâm. Bởi an ninh được kiểm soát gắt gao chắc chắn sẽ ngăn chặn được bất trắc. Sun Kyung hồi hộp muốn mau chóng gặp mặt Lee Byung Do. Cô rảo bước theo sau viên quản giáo.

Một phòng phỏng vấn tạm thời đã được bố trí riêng cho cuộc gặp này.

Căn phòng trống trông như vừa được kê thêm bộ bàn ghế mới. Vết nước mưa và những đốm mốc đen lỗ chỗ trên tường chứng tỏ căn phòng đã lâu không được sử dụng. Độ ẩm cao và mùi nấm mốc kích thích khứu giác. Bức tường dù không hề chạm tay vào cũng có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo. Bộ bàn ghế mới trông chẳng ăn nhập gì với khung cảnh căn phòng.

“Chị đợi một lát nhé.”

Sun Kyung gật đầu rồi nhìn khắp phòng.

Trên bức tường xi măng đã tróc sơn không có cửa sổ. Chỉ có thể nhìn ra bên ngoài qua một ô cửa sổ bé bằng hai bàn tay trổ trên tấm cửa ra vào duy nhất. Trên trần treo một bóng đèn huỳnh quang dài đang bật sáng.

Nếu là người mắc hội chứng sợ không gian kín hẳn sẽ bị ngộp thở ngay khi vừa đặt chân vào căn phòng này. Không gian kín bưng như thể ngay cả không khí cũng bị nhốt cứng. Sun Kyung tự nhiên thấy hơi thở mình nông và gấp hơn.

Viên quản giáo đi giải Lee Byung Do vẫn chưa thấy quay lại. Năm phút, rồi mười phút trôi qua. Sun Kyung sốt ruột nhìn đồng hồ, cô ngồi xuống ghế trông ra phía cửa. Rồi đột nhiên cô nhận thức được vị trí bất lợi của mình. Nếu hắn đứng dậy chắn ở cửa ra vào thì cô cũng sẽ mất lối thoát ra ngoài duy nhất.

Biết là lo lắng hơi thừa nhưng Sun Kyung vẫn đứng dậy chuyển sang ngồi ở chiếc ghế gần với hướng cửa.

Cô ngồi xuống rồi mở cặp lấy sổ ghi chép để chuẩn bị cho cuộc phỏng vấn. Cô đang kiểm tra lại máy ghi âm thì cửa mở. Cô đột nhiên đứng bật dậy rồi ngoái đầu lại nhìn.

Hắn đang đứng ngay trước cửa.

Lee Byung Do

Nguyễn Thị Hồng Hà (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.