Chúc Mẹ Ngủ Ngon

Lượt đọc: 455 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1

❊ ❊ ❊

Vào lúc 3 giờ 37 phút sáng ngày 17 tháng Sáu, có tin báo về một vụ hỏa hoạn xảy ra tại phường Woongam.

Tin báo lập tức được chuyển tới Tổ ứng phó sự cố thuộc Đội phòng cháy chữa cháy và cứu nạn khu vực Namsan, đồng thời cũng được báo cho đồn cứu hỏa các quận phía Tây, đồn cảnh sát các quận lân cận và Đội điều tra hỏa hoạn thuộc Ban điều tra hình sự Sở cảnh sát Seoul.

Cảnh sát Lee Sang Wook thuộc Đội phòng cháy chữa cháy là người tiếp nhận tin báo. Đang nghỉ trong phòng dành cho nhân viên trực đêm, nghe tiếng điện thoại di động, Sang Wook dụi dụi đôi mắt còn đang díp lại vì ngái ngủ rồi nhanh chóng ngồi dậy. Cả đêm qua, anh mới chợp mắt được hai tiếng vì phải thức đến tận 1 giờ sáng để viết báo cáo.

Hai mí mắt Sang Wook cứ chực sụp xuống nhưng vừa bước ra khỏi tòa nhà, cơn gió lạnh liền khiến anh dần tỉnh táo. Không khí đêm mát lành đã cuốn trôi cảm giác ngái ngủ còn vương lại.

Sang Wook đi bộ ra bãi đỗ xe, trước khi lên xe, anh lấy điện thoại di động gọi cho cộng sự - thanh tra Yoo Dong Sik. Ở đầu dây bên kia vang lên giọng nói vẫn còn đang ngái ngủ.

“Rồi rồi, tôi dậy rồi đây.”

Chắc anh ấy đã nhận được tin báo từ Sở cảnh sát Seoul. Chẳng mấy khó khăn để Sang Wook hình dung ra bộ dạng của thanh tra Yoo. Hẳn anh ấy vừa ngồi dậy, đang lắc lắc đầu cố giằng co với cảm giác muốn trôi tuột lại vào giấc ngủ, rồi vừa nhắm chặt mắt ghé sát tai vào điện thoại vừa cố xua đi cơn buồn ngủ. Sang Wook cười, cố không bật thành tiếng, thông báo rằng mình đang trên đường tới hiện trường.

“Anh mau chuẩn bị rồi qua đó nhé.”

“Khoan đã.”

“Sao ạ?”

Đang định ngắt máy thì bị thanh tra Yoo gọi giật lại, Sang Wook lắng tai nghe xem có chuyện gì.

“Cậu bảo ở đâu cơ?”

Chắc chắn thanh tra Yoo đã phải được thông báo địa điểm xảy ra vụ cháy, nhưng chẳng hiểu vì còn đang ngái ngủ không nghe rõ hay muốn xác minh nên anh mới hỏi lại lần nữa.

“Ở phường Woongam, lần này là phía ngã tư gần trường phổ thông Chungam đường Bách Liên Tự.”

Từ đầu dây bên kia vẳng tới tiếng thở dài. Dường như muốn trấn tĩnh lại nên thanh tra Yoo không nói gì thêm. Yên lặng một lúc, rồi anh chợt rên lên và lẩm bẩm gì đó. Có lẽ anh đã tỉnh ngủ hẳn và đang chửi rủa, do có cùng tâm trạng nên không cần nói nhiều Sang Wook cũng đoán được ngay.

“Vâng, em cũng đang điên đầu đây.”

“Được rồi, tôi chuẩn bị rồi đi đây. Gặp cậu ở hiện trường nhé.”

Sang Wook cúp máy rồi vội vàng bước lên xe. Anh tra chìa khóa vào ổ, khởi động xe rồi nhìn đồng hồ. Đã hơn 4 giờ sáng.

Trời còn sớm, xe cộ đi lại trên đường hãy còn thưa thớt. Nếu đi ngang qua cổng Sungrye rồi rẽ qua con dốc Muakje thì chỉ mất tầm 20 phút. Sang Wook vừa vội vã lái xe khỏi bãi đỗ vừa nhẩm tính xem đây là vụ cháy thứ mấy xảy ra ở phường Woongam rồi.

Từ đầu mùa xuân tới giờ đã có hơn năm vụ cháy xảy ra ở đó. Đến nỗi bây giờ ở phường Woongam chỉ cần nghe nói có ai đó đốt diêm thôi cũng đủ làm mọi người xôn xao cả lên.

Vụ đầu tiên xảy ra gần công trường xây dựng chung cư Hillstate thuộc khu 7 phường Woongam gần bệnh viện Eunpyeong, Seoul. Đó là khu chung cư lớn đang được xây dựng dưới chân núi Bạch Liên, xung quanh chất đầy vật liệu xây dựng và lúc nào cũng tấp nập xe tải qua lại như mắc cửi.

May mắn thay, vụ cháy xảy ra tại khoảng đất trống ở lối từ đường Bách Liên Tự dẫn vào công trường, không có thiệt hại gì về người. Tuy một số tấm ván gỗ và vật liệu thi công đã bốc cháy nhưng thiệt hại không lớn, nhân viên trông coi công trường đã nhanh chóng phát hiện và kịp thời ứng phó, dập tắt đám cháy. Cơ quan điều tra hỏa hoạn cũng không tìm ra bất kỳ dấu hiệu bất thường nào và kết luận nguyên nhân vụ cháy là do tàn thuốc lá hoặc do bất cẩn gây ra.

Tuy nhiên, sau một loạt những vụ cháy xảy ra tại phường Woongam thì vụ đầu tiên vốn được coi là vụ cháy thông thường do bất cẩn cũng đã được lật lại điều tra. Có ý kiến cho rằng, khu vực gần công trường vào buổi đêm đều đóng cửa, không có người qua lại, do vậy nhiều khả năng có ai đó đã cố tình lẻn vào và gây ra đám cháy.

Thiệt hại nghiêm trọng nhất là vụ cháy thứ ba. Đó cũng chính là thời điểm mà cảnh sát Lee Sang Wook của Đội phòng cháy chữa cháy và thanh tra Yoo Dong Sik của Đội điều tra hỏa hoạn thuộc Sở cảnh sát Seoul bắt đầu phối hợp điều tra.

Vụ hỏa hoạn thứ ba này xảy ra gần nhà thờ của phường Woongam, phía sau trường tiểu học Woongam đối diện đường Bách Liên Tự, đúng lúc gió bụi mịn[1] thổi mạnh đã thổi ngọn lửa lan tới khu dân cư lân cận làm ba căn hộ bị cháy. Ba người trong một gia đình đang ngủ đã thiệt mạng.

Vụ việc tuy xảy ra vào khoảng 3 giờ sáng nhưng ở đúng con hẻm của khu dân cư nên cũng đã có người chứng kiến.

Nhân chứng là một người dân sống gần đó, anh ta khai rằng trên đường tan làm ca đêm về đã nhìn thấy một người khả nghi gần nơi xảy ra đám cháy. Sau khi kẻ khả nghi biến mất về phía đường lớn, anh ta thấy ngọn lửa bốc lên từ khu dân cư. Do trời tối quá nên anh ta không nhìn rõ diện mạo của kẻ tình nghi.

Sang Wook và thanh tra Yoo đã cố gắng lật tung đám tro tàn tại nơi được cho là khởi điểm vụ cháy để tìm nguyên nhân nhưng vướng phải khó khăn vì hiện trường vụ cháy không khớp với lời tường trình của nhân chứng. Các cư dân gần đó thì nói rằng giữa cư dân và nhà thầu xây dựng đã có những xung đột từ lâu về việc tái quy hoạch khu vực này, và các vụ cố tình phóng hỏa liên tiếp dường như có liên quan tới những xung đột ấy. Sang Wook vừa lái xe qua dốc Muakje, từ ngã ba Hongje chuẩn bị rẽ vào đường Morene thì chuông điện thoại reo.

“Cậu đang ở đâu rồi?”

Giọng thanh tra Yoo thâm trầm.

“Anh đã tới nơi rồi ư?”

“Chưa, tôi đang trên đường tới.”

“Anh nói gặp ở hiện trường cơ mà…”

“Vụ này là vụ thứ năm phải không?”

“Vâng.”

Cả hai cùng im lặng. Sang Wook tưởng điện thoại bị ngắt, anh lên tiếng.

“Anh có điều gì muốn nói với em à?”

“Ban nãy… tôi đã gặp ác mộng…”

“Ác mộng á?”

Hẳn là trong lòng anh ấy không được yên bởi đang ngủ lại nhận được tin hỏa hoạn. Sang Wook chợt thấy bối rối khi nghĩ tới hình ảnh trong phút chốc trở nên yếu mềm của thanh tra Yoo. Anh ấy chưa bao giờ thế cả. Nhưng lần này, có lẽ các vụ phóng hỏa liên tiếp xảy ra đã khiến anh chịu nhiều căng thẳng.

Tuy cả hai cùng tham gia điều tra nhưng nhiệm vụ của Sang Wook và thanh tra Yoo mỗi người một khác.

Nhiệm vụ của Sang Wook là xem xét hiện trường vụ cháy, các dấu vết để lại, điều tra lời khai của nhân chứng, người bị hại để tìm ra điểm khởi đầu vụ cháy và nguyên nhân vụ cháy. Trong khi đó, công việc của thanh tra Yoo là cùng với Sang Wook điều tra bước đầu, từ kết quả này, nếu phát hiện manh mối tội phạm sẽ bắt đầu chính thức điều tra, truy tìm dấu vết thủ phạm và giải quyết vụ án.

Nói cách khác, khi Sang Wook kết thúc mọi việc tại hiện trường vụ cháy thì nhiệm vụ của thanh tra Yoo bắt đầu. Nếu đó là vụ hỏa hoạn liên quan đến một tội ác, công việc của thanh tra Yoo sẽ chưa kết thúc cho đến khi anh tìm ra danh tính kẻ thủ ác.

Hai người cùng phối hợp điều tra, nhưng rõ ràng thanh tra Yoo chịu áp lực lớn hơn nhiều. Hơn nữa, chỉ trong vòng vài tháng, tại cùng một khu vực lại xảy ra một loạt các vụ phóng hỏa, cộng với áp lực phải giải quyết sớm các vụ việc này nên hẳn anh ấy không khỏi cảm thấy bị thúc bách. Bình thường vốn không mấy khi phải lập tức tới hiện trường sau khi nhận được tin báo cháy khẩn cấp, nhưng do những vụ cháy bất thường liên tiếp gần đây mà khi có hỏa hoạn ở phường Woongam, cả Sang Wook và thanh tra Yoo đều nhận được tin báo cùng một lúc.

Sang Wook không biết phải nói gì để an ủi thanh tra Yoo. Anh chỉ mong hôm nay sẽ sớm tóm được tên tội phạm và không còn vụ cháy nào xảy ra nữa.

“Cậu có tin vào giấc mơ không?”

“Em tin chứ. Khi mẹ mang bầu em, bà đã mơ một giấc mơ rất lạ. Vì giấc mơ đó mà em đã trở thành lính cứu hỏa. Em chưa kể với anh chuyện đó sao?”

Sang Wook cố trấn an thanh tra Yoo bằng cách bông đùa về giấc mơ của mẹ mình. Nhưng thanh tra Yoo đã nghe chuyện này cả chục lần rồi. Anh gác máy trước khi Sang Wook kịp thao thao bất tuyệt. Sang Wook nhoẻn miệng cười, đặt điện thoại xuống và tăng tốc.

Con đường cách ngã tư trường trung học Chungam vài mét đã trở nên đông đúc như thể tin có cháy đã đến tai tất cả mọi người. Nhiều người hiếu kỳ đổ ra đường cùng hàng dài ô tô đi chậm lại ngó nghiêng làm cho việc tiếp cận hiện trường trở nên khó khăn. Sang Wook phải gắn đèn hiệu lên nóc xe và mấy lần ấn còi ụ mới vào được đến đường dẫn tới Bách Liên Tự. Anh tránh những kẻ hiếu kỳ, xoay xở mãi mới đỗ được xe. Khi tiến vào đã thấy hiện lên trước mắt những chuyển động gấp gáp rất đặc trưng của hiện trường vụ cháy.

Xe cứu hỏa và lính cứu hỏa được điều động từ đường lớn vào để chữa cháy, xe cứu thương chờ cấp cứu những nạn nhân bị thương, cảnh sát đang bận rộn xem xét hiện trường. Và cả nhóm dân cư gần đó hoảng hốt nhảy khỏi giường chạy thoát thân khi nghe tin hỏa hoạn, họ vừa cuống quýt vừa nhất định không chịu rời hiện trường khiến cho khung cảnh hết sức hỗn loạn.

Đã thành thói quen, Sang Wook đưa mắt nhìn về phía chỗ lửa bốc lên. May mắn thay, đám cháy đang được dập tắt, đội cứu hộ cũng đang chuẩn bị xông vào bên trong.

Sang Wook làm động tác chào các lính cứu hỏa thuộc đồn cứu hỏa các quận phía Tây vốn đã quen mặt sau hàng loạt những vụ hỏa hoạn liên tiếp, rồi đưa mắt tìm kiếm xung quanh.

Thanh tra Yoo lọt vào tầm mắt Sang Wook giữa hàng chục người đang vội vã qua lại. Tóc cắt ngắn, vóc dáng cao lớn, thân hình săn chắc, đứng từ xa vẫn chẳng khó để nhận ra anh.

Thanh tra Yoo đứng đằng sau xe cảnh sát quan sát đám cháy đang được dập tắt, lắc lắc đầu cố ngăn cái ngáp ngủ đang chực bật ra.

Sang Wook vội rảo bước đến gần.

“Anh vẫn chưa hết buồn ngủ à?”

Sang Wook bắt chuyện nhưng thanh tra Yoo nhíu mày không đáp, mắt vẫn dõi theo những tia nước phụt ra từ vòi cứu hỏa. Một phần vì đang ngủ dở giấc thì bị dựng dậy, nhưng phần nhiều chắc bởi anh mệt mỏi do phải chạy tới chạy lui các vụ cháy xảy ra liên tiếp trong thời gian qua.

“Thằng chết tiệt nào đã gây ra vụ này không biết?”

“Em cũng muốn biết lắm đây.”

Thanh tra Yoo tức tối đưa tay lên xoa mặt, nhìn quanh rồi tiến lại gần viên cảnh sát mặc cảnh phục đang trông coi hiện trường.

Viên cảnh sát cho biết thông tin của nhân chứng vụ cháy và báo cáo tình hình vụ việc. Anh ta chỉ về hướng cửa hàng tiện ích gần đó, nơi có người đã gọi cứu hỏa để Sang Wook và thanh tra Yoo tới lấy lời khai.

Trước cửa siêu thị những người hiếu kỳ tới xem đang đứng bàn tán xôn xao. Một số người đã đứng hóng từ rất lâu, cho đến khi thấy đám cháy được dập tắt mới bắt đầu túc tắc trở về nhà. Thanh tra Yoo thò mặt vào trong cửa hàng tiện ích nhưng không thấy ai. Anh bước ra ngoài tìm kiếm thì thấy một thanh niên mặc áo sơ mi kẻ đang nhìn mình với vẻ mặt lo lắng. Cậu là sinh viên làm thêm nhưng đã bỏ cửa hàng để ra đứng xem đám cháy cùng với mọi người.

“Tôi là người đã gọi điện báo.”

“Đề nghị cậu kể lại tình hình lúc đó, khi cậu nhìn thấy đám cháy.”

Mọi ánh mắt đổ dồn về cậu sinh viên, cậu ta bối rối gãi đầu rồi bắt đầu kể.

“Lúc đó vào khoảng 3 giờ sáng, vắng khách, ngồi không thì buồn ngủ nên tôi ra ngoài hóng gió một lát. Lúc đó tôi nhìn thấy khói đen từ các căn hộ ở con hẻm trước mặt. Ban đầu, tôi không rõ là gì nhưng sau đó tôi trông thấy lửa bốc lên giữa làn khói đen. Ngọn lửa bỗng bùng cháy dữ dội, tôi hoảng quá nên đã gọi điện đến đồn cứu hỏa ngay.”

Mắt nhìn về con hẻm mà cậu sinh viên chỉ, vẻ mặt thanh tra Yoo như đang chìm trong suy tư.

“Đi vào con hẻm ở đằng kia thì ra bằng lối nào?”

“Hình như phía sau bị chặn rồi ạ.”

“Thế lúc gọi điện báo, cậu có thấy người nào khả nghi không? Chẳng hạn như có người nhảy ra từ đám khói, hay trước khi lửa bốc cháy có kẻ lạ mặt lảng vảng ở quanh đây…”

“Lúc đó tôi đứng ở quầy nên không rõ lắm.”

Thanh tra Yoo lấy danh thiếp đưa cho cậu thanh niên và dặn nếu nhớ ra điều gì thì hãy liên lạc ngay rồi rảo bước về phía con hẻm. Mặt đường lênh láng nước chảy ra từ trụ cứu hỏa và vòi cứu hỏa. Bước qua các vòi nước nằm ngổn ngang, trong con hẻm khói đen vẫn đang bốc nghi ngút, thanh tra Yoo trông thấy một lính cứu hộ đang bế một bé gái.

Một cách vô thức, thanh tra Yoo bị hút mắt về phía cô bé. Có điều gì đó khiến anh không thể rời mắt được. Anh dợm bước tiến vào trong hẻm nhưng rồi lại quay người đi theo viên lính cứu hộ. Viên lính bế cô bé lên xe cứu thương rồi lại biến mất vào con hẻm.

Nhân viên cứu thương trực trong xe đắp chăn cho cô bé và hỏi cô bé bị thương ở chỗ nào nhưng nó không trả lời, mắt chỉ nhìn về phía con hẻm. Cô bé hai tay ôm một con gấu bông lớn, dù mới được cứu ra khỏi hiện trường đám cháy nhưng trông khá bình tĩnh. Quan sát kỹ hơn, thanh tra Yoo lập tức nhận ra cô bé dường như đang vô cảm với cú sốc. Nhìn bên ngoài cô bé cũng không thấy chấn thương gì cả, chỉ có đôi mắt to tròn thỉnh thoảng liếc nhìn xung quanh là nhuốm chút sợ hãi.

Đứa trẻ nhìn chăm chăm vào con hẻm nơi đám khói đen vẫn đang bốc lên. Dường như đã bình tĩnh trở lại, cô bé xuống xe đi lại xung quanh. Có lẽ nó đang không biết phải chạy vào hẻm để về nhà hay là tiếp tục ngồi chờ ở đây nên cứ quay ngang dọc vẻ như đang tìm người để hỏi chuyện.

Thanh tra Yoo thấy nhói đau một bên ngực.

Trong các vụ cháy, đau lòng nhất luôn là những nạn nhân.

Tai họa ập đến giữa lúc họ đang say ngủ. Trong phút chốc, họ không những mất đi chốn nương thân mà mất cả người thân gia đình. Đa số các nạn nhân thường bị sốc dẫn đến mất ngủ và bồn chồn trong một thời gian dài. Ký ức về đám cháy sẽ quấy nhiễu giấc ngủ họ hằng đêm.

Cảnh đứa trẻ ngơ ngác nhìn quanh tìm kiếm người thân trong đám người nhốn nháo khiến cảm giác phẫn nộ đối với kẻ thủ ác lại dâng trào trong thanh tra Yoo.

Thấy cô bé toan đi ra xa khỏi xe cứu thương, thanh tra Yoo liền vội vàng bước tới.

“Cháu định đi đâu à? Đợi ở đây an toàn hơn, tí nữa cháu còn phải đến bệnh viện nữa.”

Đứa trẻ ngước nhìn thanh tra Yoo bằng đôi mắt sáng rực. Đôi mắt to, trong veo đầy vẻ cảnh giác đối với người lạ. Anh muốn làm gì đó để con bé đỡ sợ.

“Cháu đừng lo. Các chú dập lửa xong sẽ đưa cháu về với bố mẹ.”

Cô bé chớp chớp mắt rồi lẩm bẩm như vừa mới nghĩ ra điều gì. Mới đầu, nó chỉ mấp máy môi chẳng rõ lời nhưng sau đó liền nhìn đăm đăm vào thanh tra Yoo và cất tiếng nói to.

“Ba…”

“Hả?”

“Cháu muốn về với ba.”

Thanh tra Yoo nhìn vào trong xe cứu thương. Cửa sau xe vẫn để mở nhưng trong xe không thấy bóng nạn nhân nào cả. Nếu như đã được cứu ra ngoài thì chắc hẳn họ đang được chuyển tới bệnh viện bằng xe cứu thương khác. Còn không thì có thể là họ vẫn đang bị mắc kẹt trong ngôi nhà đã bị lửa thiêu gần rụi kia.

Thanh tra Yoo không muốn nghĩ tới khả năng thứ hai. Anh ngập ngừng không trả lời, nhìn quanh quất tìm kiếm người giúp đỡ. Đứa trẻ nắm lấy cánh tay anh lắc lắc như muốn cầu cứu. Anh cúi xuống nhìn ánh mắt thơ trẻ, cảm giác xót xa lại dâng lên trong lồng ngực. Cô bé hẳn đã phần nào nhận ra tình cảnh hiện tại, mắt nó ầng ậng nước chực khóc. Trẻ con ở lâu một mình mà không có người thân sẽ thấy lo lắng và sợ hãi.

Thanh tra Yoo nhìn quanh quất tìm Sang Wook. Nhóm lính cứu hỏa vừa mới trấn áp xong đám cháy và đang dọn dẹp thiết bị. Sang Wook đang trao đổi với họ và kiểm tra tình hình chữa cháy. Anh phải nắm được quy trình của đội cứu hỏa khi thực hiện chữa cháy để ngăn ngừa các sơ suất có thể xảy ra bằng cách thêm hay bớt bước điều tra tại hiện trường. Thanh tra Yoo vừa nhìn xuống cô bé vừa đợi Sang Wook kết thúc công việc.

Sang Wook bắt tay chào đội lính cứu hỏa và tiến về phía thanh tra Yoo.

“Bây giờ chúng ta vào dần bên trong anh nhỉ?”

Đám cháy đã được dập tắt hoàn toàn, Sang Wook đề nghị thanh tra Yoo cùng vào trong để điều tra bước đầu. Đang nói, ánh mắt anh tự nhiên hướng về đứa trẻ đứng cạnh thanh tra Yoo. Rồi anh lại ngước lên nhìn viên thanh tra, mặt in một dấu hỏi to tướng. Thanh tra Yoo hất cằm về phía con hẻm. Bấy giờ, Sang Wook mới hiểu ra cô bé là nạn nhân của vụ cháy. Anh liền cúi xuống xoa đầu đứa trẻ hỏi han.

“Cháu sợ lắm phải không? Cháu có đau ở đâu không? Mẹ cháu đâu?”

“… Chết rồi ạ.”

Giọt nước mắt dồn nén lăn dài trên má đứa trẻ. Ngạc nhiên trước câu trả lời của cô bé, Sang Wook chẳng biết đáp lại thế nào đành ngẩng lên nhìn thanh tra Yoo.

“Thế mẹ cháu… vẫn còn ở trong nhà ư?”

Đứa trẻ lắc đầu dứt khoát rồi mím chặt môi ra điều không muốn nói chuyện nữa. Nó chợt trở nên rầu rĩ khi nghe nhắc đến mẹ, hai tay ghì chặt con gấu bông vào lòng. Rồi nó vùi mặt vào con gấu bông để tránh ánh mắt của Sang Wook.

Thấy vậy, thanh tra Yoo nói nhỏ.

“Hẳn là bố nó đã chạy được ra ngoài, nãy con bé đòi đi gặp bố.”

“Vậy có thể đi bằng xe cứu thương luôn, xe cứu thương đã đi đến bệnh viện quận Tây, hay em thử gọi kiểm tra xem thế nào nhé?”

“Ba cháu ở bệnh viện Seoul.”

Mới vừa đây thôi còn không chịu mở miệng vậy mà con bé tự dưng nói chen vào.

“Bệnh viện Seoul?”

Thanh tra Yoo trân trân nhìn đứa trẻ rồi lại quay sang Sang Wook.

“Gần đây có bệnh viện nào tên là Bệnh viện Seoul à?”

“Em không biết, em cũng mới nghe đến lần đầu.”

Một vài bệnh viện đã được chỉ định là nơi để tiếp nhận nạn nhân các vụ cháy ở khu vực phía Tây thành phố. Nhưng trong số đó không có nơi nào tên là Bệnh viện Seoul cả. Như sốt ruột với cuộc đối thoại giữa hai người, cô bé đưa mu bàn tay lên quệt nước mắt, rồi vội vàng móc từ trong túi ra một tờ danh thiếp.

“Đây là số điện thoại của ba cháu. Chú thử gọi vào số này đi.”

Đón lấy tờ danh thiếp, Sang Wook lúng túng nhìn thanh tra Yoo.

“Cậu làm gì vậy? Còn không mau gọi đi?”

Sang Wook lật đật lấy điện thoại di động ra bấm số gọi.

“A lô? Có phải anh là Yoon Jae Seong không ạ?”

Giọng nói đầu dây bên kia nghe như vừa mới tỉnh ngủ. Hẳn là anh ta chưa hay biết gì về vụ cháy. Chẳng có ai vui mừng khi bị gọi dựng dậy lúc tờ mờ sáng cả. Cha của đứa trẻ hỏi có chuyện gì bằng giọng cộc lốc.

“Con gái anh đang tìm anh. À, chỗ này là phường Woongam. Vừa xảy ra hỏa hoạn nên… vâng, vâng đúng rồi. Phía biệt thự Jong Seong đường Dalmaji. Vâng… Anh yên tâm. Cháu không bị sao cả. Vâng… vâng.”

Người đàn ông sửng sốt trước tin đám cháy. Anh ta hỏi đi hỏi lại địa điểm nơi vụ cháy xảy ra, bảo rằng sẽ tới hiện trường ngay rồi cúp máy.

Sang Wook vừa cất điện thoại thì đứa trẻ túm lấy ống quần anh kéo mạnh. Sang Wook cúi đầu nhìn xuống. Con bé nhìn anh với đôi mắt chờ đợi và phấn khích, nó hỏi.

“Ba cháu bảo sẽ đến ạ?”

“Ừ, cháu đợi ở đây, ba cháu bảo sẽ đến ngay thôi.”

Con bé thấy yên tâm khi nghe tin bố nó sẽ tới đón. Thoáng chốc vẻ u sầu và bất an trên khuôn mặt nó đã biến mất. Chiếc xe cứu thương cũng đã rời đi. Sang Wook và thanh tra Yoo giao đứa trẻ cho cảnh sát rồi tiến vào hiện trường đám cháy trong con hẻm.

Đội cứu hộ đã ra ngoài chỉ còn vài lính cứu hỏa đang phá tấm cửa đã cháy để vào kiểm tra bên trong. Thanh tra Yoo và Sang Wook bắt đầu cùng họ tìm kiếm xung quanh.

Ngôi nhà liền kề nằm ở ngõ cụt và biệt thự kế bên bị thiệt hại nặng nhất. Thanh tra Yoo và Sang Wook bước vào ngôi nhà liền kề trước. Qua cổng chính là khu vườn trồng cây cảnh và gian nhà một tầng. Khu vườn đã tan hoang vì hoạt động chữa cháy. Dòng nước đen kịt chảy từ ngôi nhà ra đọng lại khắp nơi trong vườn. Thanh tra Yoo và Sang Wook bật đèn pin quan sát kỹ tường phía ngoài của ngôi nhà đã bị nhuộm đen sì và bắt đầu xem xét xung quanh. Ngôi nhà liền kề gần như bị thiêu rụi hoàn toàn, tất cả cửa sổ đều bị vỡ và phủ đầy muội đen. Ngôi biệt thự hai tầng kế bên cũng bị cháy, cửa sổ ra ban công bị vỡ toang, có thể nhìn thẳng vào bên trong. Đồ gia dụng và nội thất trong nhà bị nung chảy gặp dòng nước mạnh từ vòi cứu hỏa giờ nhỏ nước đen tong tỏng xuống nền nhà, trông gớm ghiếc đến độ chẳng ai có thể tin được đây từng là nơi có người sinh sống.

Ngọn lửa đỏ cuốn đi mọi thứ và biến những nơi nó đi qua thành địa ngục. Muội đen bám trên tường giống như dấu chân nó để lại. Thanh tra Yoo và Sang Wook né những vũng nước đọng ướt nhẹp ở khắp nơi để kiểm tra đám muội đen bám trên tường giữa biệt thự và ngôi nhà.

“Có vẻ như đám cháy lan từ nhà liền kề sang căn biệt thự.”

Thanh tra Yoo gật đầu. Anh đi vòng ra sau ngôi nhà kiểm tra chỗ tiếp giáp với căn biệt thự. Bờ rào của ngôi nhà và tường ngoài của căn biệt thự nằm sát nhau. Có lẽ người ta dùng khoảng ở giữa để chứa đồ đạc nên sau khi ngọn lửa đi qua, giờ chỉ còn lại đống tàn dư méo mó biến dạng. Thảng hoặc khói bốc lên từ đống tro tàn sũng nước như thể vẫn còn luyến tiếc điều gì đó. Sang Wook sờ vào mảnh gỗ đã bị cháy thành than, cạy một ít muội than và di di giữa các đầu ngón tay. Anh lấy đế giày đá vào đống bùi nhùi chất đống ở một bên, rồi hít hít ngửi ngửi.

“Có vẻ là gỗ và chất hóa học trộn lẫn vào nhau. Còn có cả xốp tấm nữa.”

“Chắc là xây nhà xong còn thừa. Có phải là vật liệu xây dựng hay cánh cửa không?”

“Vâng, hình như là thế.”

Nếu như ở khoảng tiếp giáp giữa hai nhà không chứa đồ đạc thì có thể ngọn lửa đã không lan sang nhà bên cạnh. Chính tấm gỗ và tấm xốp ở khe giữa đã dẫn ngọn lửa từ ngôi nhà liền kề đi qua khoảng trống để sang căn biệt thự.

Thanh tra Yoo và Sang Wook vòng trở lại sân trước. Một lính cứu hỏa hô to rằng trong nhà phát hiện thi thể người chết. Một người đã chạy ra ngoài lấy cáng.

Gương mặt thanh tra Yoo bất giác cau có.

Hỏa hoạn xảy ra vào lúc tảng sáng, thường là lúc hầu hết mọi người còn đang ngủ say nên thiệt hại về người sẽ nghiêm trọng hơn. Gia đình ngôi nhà liền kề lúc đó đang ngủ, không hề biết ngọn lửa đã giáng tai họa xuống đầu mình. Phòng trường hợp phát hiện thêm manh mối gì mới, thanh tra Yoo bước vào căn nhà cùng với người lính cứu hỏa.

Mùi cháy khét lẹt xộc thẳng vào phổi. Thanh tra Yoo đeo mặt nạ dưỡng khí rồi tiến vào phòng ngủ. Viên lính đang đứng gác bên trong gật đầu chào. Thanh tra Yoo nửa chào lại nửa lại như không, chỉ chăm chú nhìn vào thi thể đang nằm trong phòng.

Hai thi thể cháy đen nằm cạnh nhau trên giường có lẽ là vợ chồng và dường như họ đã chết trong lúc ngủ. Thanh tra Yoo cố nén cơn buồn nôn đang trào lên, anh đưa tay ấn chiếc mặt nạ. Nhìn hai thi thể rồi nhìn quanh căn phòng, thanh tra Yoo theo bản năng thấy có cảm giác gờn gợn trong tâm trí. Anh tiến lại gần hai thi thể một lần nữa và lật chiếc chăn đã bị cháy một nửa lên. Chỗ chiếc chăn phủ lên dường như ngọn lửa không bén tới nên không bị hư hại gì. Thanh tra Yoo choáng váng nhưng cố ngăn bản thân không phán đoán vội vàng.

Sang Wook bước vào phòng ngủ nhìn thấy xác chết liền quay gót bước vội ra ngoài. Tuy đã làm công việc điều tra cũng khá lâu nhưng nếu có thể anh vẫn thường tránh nhìn các thi thể.

Thanh tra Yoo ra khỏi phòng, yêu cầu viên lính cứu hỏa để nguyên hiện trường phòng ngủ rồi tiến ra cổng. Sang Wook đang đi lại trong sân liền chạy theo sau hỏi.

“Anh đi đâu đấy?”

“Tôi ra xe lấy máy ảnh.”

“Em cũng có đây này.”

“Không phải cái đó, máy của tôi cơ, phải chính tôi chụp lại mới được.”

Giọng thanh tra Yoo đanh lại, Sang Wook thấy vậy bèn im lặng. Khi thanh tra Yoo nói chính tay anh sẽ chụp ảnh thì có nghĩa đây không phải là vụ cháy thông thường mà liên quan đến một tội ác nên cần chụp ảnh hiện trường thật cẩn thận.

Vừa lúc đó, điện thoại của Sang Wook bỗng đổ chuông. Là bố của đứa trẻ. Anh ta nói sắp tới nơi và hỏi chỗ của con gái.

“Ở ngay đầu con hẻm có chiếc xe cảnh sát, anh cứ đến đó nhé.”

“Bố đứa bé đến rồi à?”

Thanh tra Yoo đứng chặn Sang Wook đang định theo anh ra ngoài.

“Sao thế ạ?”

“Tôi ra gặp bố đứa trẻ, cậu ở lại đây trông hiện trường đi.”

Sợ hiện trường bị xáo trộn, thanh tra Yoo giao cho Sang Wook trông giữ, còn mình vội vàng rời con hẻm hướng về xe cảnh sát đỗ ở phía đường lớn. Con hẻm vốn hỗn loạn nãy giờ không biết từ khi nào đã trở nên vắng lặng.

Xe cứu hỏa và xe cấp cứu đã rút gần hết. Người xem cũng đã ra về. Lửa đã tắt, trời hãy còn sớm nên mọi người về nhà ngủ tiếp hoặc chuẩn bị đi làm sớm.

Thanh tra Yoo vội vã vào xe lấy máy ảnh rồi đi về phía xe cảnh sát. Anh không thấy viên cảnh sát mặc đồng phục đâu cả. Anh nhìn quanh tìm kiếm rồi nhòm vào trong xe.

Đứa trẻ đang nằm ngủ ở ghế sau.

Có vẻ nghe tin bố sắp tới đón nên cô bé cũng phần nào yên tâm. Tuy đang ngủ nhưng hai tay cô bé vẫn ôm chặt con gấu bông. Thỉnh thoảng nó ho khan, chau mày, vẻ đau đớn. Chắc là do hít phải khói trong đám cháy. Chợt đứa trẻ lắp bắp gì đó, kiểm tra con gấu rồi lại chìm vào giấc ngủ sâu với vẻ mặt nhẹ nhõm. Nhìn đứa trẻ ngủ say sau khi vừa trải qua một biến cố kinh hoàng khiến thanh tra Yoo không khỏi cảm thấy thương xót. Rồi sau này nó sẽ phải trải qua bao đêm mất ngủ vì ký ức ngày hôm nay?

“Ơ, con bé ngủ rồi à? Nó kêu đau họng nên tôi đi mua hộp sữa…”

Viên cảnh sát vừa quay trở về, tay cầm hộp sữa và ít bánh trái. Có lẽ cậu ta cũng có cùng cảm giác với thanh tra Yoo.

“Thế gia đình của con bé thế nào ạ?”

Cậu ta hỏi.

“Bố nó sắp tới đón rồi.”

“May quá.”

Thanh tra Yoo chăm chú nhìn đứa bé rồi đưa mắt tìm xung quanh xem có người đàn ông nào trông giống bố nó không. Anh thấy bóng dáng một người đàn ông vừa đỗ xe và đang tất tả bước xuống. Anh ta đi như chạy về phía con hẻm, trông thấy xe cứu hỏa và toán lính cứu hỏa đang tất bật dọn dẹp đám cháy anh ta sững sờ khựng lại. Anh ta trân trân nhìn vào con hẻm, mặt đờ ra vì choáng váng.

“Anh Yoon Jae Seong?”

Người đàn ông quay đầu về phía người gọi tên mình rồi vội bước đến chỗ thanh tra Yoo. Anh ta lắp bắp, khuôn mặt run lên vì sợ hãi.

“Con… con tôi đâu?”

“Anh yên tâm. Cháu đang ngủ ở đằng kia. Con bé không bị thương gì cả.”

Người đàn ông vội chạy ra chỗ xe cảnh sát. Nhìn đứa con đang ngủ say anh ta mới thở phào nhẹ nhõm. Anh ta quay lại chỗ thanh tra Yoo và hỏi.

“Thế bố mẹ vợ tôi thế nào? Họ có bị sao không? Bây giờ họ đang ở đâu?”

“Theo tôi biết những người bị thương đã được chuyển đến bệnh viện gần đây rồi.”

Thanh tra Yoo định nói anh sẽ gọi điện đến bệnh viện xác minh nhưng rồi lại thôi. Không hiểu sao anh thấy có linh cảm xấu.

“Thế… nhà bố mẹ vợ anh ở đâu?”

“Ở cuối con hẻm.”

“Có phải là ngôi nhà liền kề ở trước căn biệt thự không?”

“Vâng, anh hỏi thế ý là sao?”

Trong khoảnh khắc, hình ảnh đôi vợ chồng đắp chăn chết cháy hiện lên trong tâm trí thanh tra Yoo. Hẳn họ là ông bà ngoại của đứa trẻ. Người đàn ông như đọc được nét mặt của viên thanh tra. Anh ta há hốc miệng như thể không dám tin, hai mắt chớp chớp một lúc rồi mới thốt nên lời.

“Họ… họ không qua khỏi phải không ạ?”

Thanh tra Yoo tránh ánh mắt người đàn ông và gật đầu. Cảm giác cơ thể đang căng thẳng của anh ta chợt như chùng xuống.

“Vậy… thi thể của họ… giờ đang ở đâu ạ?”

“Chuyện đó…”

Thật là khó nói. Thanh tra Yoo không thể giải thích tình hình ngay lúc này. Phải kiểm tra hiện trường và tiến hành khám nghiệm tử thi mới biết được chính xác mọi chuyện. Chỉ riêng chuyện mất đi người thân đã đủ khiến người ta đau lòng, sao có thể thông báo ngay rằng người nhà họ bị giết hại chứ không phải chỉ đơn thuần chết cháy. Thanh tra Yoo nghĩ đợi người đàn ông vượt qua cú sốc đầu tiên rồi nói cho anh ta vẫn chưa muộn.

“Anh cứ đưa cháu bé về nghỉ, có gì chúng tôi sẽ liên lạc với anh sau. Con bé chắc mệt lắm đấy.”

Người đàn ông dường như bấy giờ mới lại nhớ đến con gái, quay lại nhìn xe cảnh sát rồi gật đầu.

“Liệu vợ anh còn trong căn nhà đấy không nhỉ?”

“Anh bảo sao cơ?”

Người đàn ông ngạc nhiên nhìn thanh tra Yoo.

Lúc nãy, đứa trẻ nói mẹ nó đã chết rồi. Vì chưa kiểm tra toàn bộ căn nhà nên biết đâu thi thể vẫn còn ở trong đó.

“Không, vợ tôi chết cách đây một năm rồi.”

“A… tôi xin lỗi. Tôi cứ tưởng…”

Người đàn ông khoát tay bảo không sao rồi đi về phía xe cảnh sát.

Thanh tra Yoo nhìn theo bóng dáng người đàn ông mở cửa xe bế đứa bé đi khuất rồi quay về phía con hẻm.

Tay mân mê chiếc máy ảnh, anh mau chóng động não.

“Là giết người. Lần này, thực sự mình phải nhìn hiện trường bằng góc độ khác.”

Mới đó, mặt trời đã ló dạng, cảnh vật xung quanh dần trở nên sáng rõ.

❀ ❀ ❀

[1] Gió bụi mịn hay còn gọi là gió cát vàng: là hiện tượng thường xảy ra vào mùa xuân, khi gió mạnh cuốn cát vàng và bụi đất vàng từ sa mạc và các vùng đất khô cằn ở Trung Quốc tới nhiều khu vực rộng lớn ở Đông Á, Hàn Quốc là một trong những quốc gia bị ảnh hưởng bởi hiện tượng khí hậu này.

Nguyễn Thị Hồng Hà (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.