Chúc Mẹ Ngủ Ngon

Lượt đọc: 432 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4

❊ ❊ ❊

Tôi đã nhắc đến căn phòng đó rồi phải không? Căn phòng với tầng tầng lớp lớp các ổ khóa.

Những tưởng chẳng có gì chắc chắn hơn, vậy mà bạn có biết, chừng ấy ổ khóa đã bung mở cùng một lúc như thế nào không?

Vì một bài hát.

Nếu như tôi không nghe lại bài hát đó thì ký ức về mẹ sẽ mãi mãi bị chôn chặt dưới lớp đất đá tận cùng dưới lòng đất và cũng sẽ vĩnh viễn không bị đào xới tìm lại.

Năm tôi mười một, hay mười hai tuổi gì đó, tôi trốn khỏi mẹ. Lúc đó tôi đã định bỏ trốn khỏi nhà càng xa càng tốt. Tôi đi bộ vô định trên đường quốc lộ. Thỉnh thoảng tôi lén trèo lên đằng sau xe tải của người ta và đi đến nơi xa nhất mà tôi có thể đi. Nhưng tôi đã không thể đi quá xa vì gặp tai nạn giữa đường.

Khi ấy, tôi đang lục thùng rác ở chợ để kiếm cái ăn thì phát hiện có chiếc xe tải đậu ở mé bãi đỗ. Nhìn biển số thấy ghi tỉnh Gangwon, tôi đang tự hỏi không biết Gangwon cách đây bao xa thì tài xế từ trên xe bước xuống. Ông ta đi mà không khóa cửa xe. Có lẽ ông ta chỉ đi đâu một lát rồi quay lại. Cơ hội trong nháy mắt. Thử mò vào trong xem có gì để ăn không, nếu may mắn có khi lại vớ được món tiền, tôi nghĩ.

Tôi nhanh chóng tiến đến chiếc xe tải và mở cửa. Trong xe có áo phao của tài xế. Tôi lục túi áo, tìm được một chiếc ví. Thế là sắp được bữa no rồi, tôi nghĩ bụng, vội vàng nhét chiếc ví vào trong áo thì nghe thấy tiếng bước chân. Tôi nhìn quanh nhưng chẳng có chỗ nào ẩn náu, đành trèo ra thùng sau xe tải.

Tài xế đã quay lại, nổ máy và phóng đi. Tôi định bụng khi xe giảm tốc độ sẽ nhảy xuống nhưng chiếc xe tải đã sớm chạy vào đường cao tốc và lao đi trong bóng tối. Tôi chẳng thể làm gì, đành mặc kệ cho cơ thể lắc lư theo nhịp xe chuyển động. Tôi cứ đợi xe dừng mãi và ngủ quên lúc nào không hay.

Tôi thức dậy một tuần sau đó.

Tôi nghe người ta kể lại rằng lúc tôi đang ngủ thì chiếc xe tải đi lấn vào dải phân cách giữa đường và va vào xe đi ngược chiều. Chiếc xe bị lật nghiêng, tài xế chết ngay tại chỗ. Người tôi bắn ra khỏi thùng xe, đầu tôi bị va đập, chảy máu, và rồi tôi ngất lịm.

Một tuần sau tôi mới tỉnh lại nên mọi thứ đều đã thay đổi.

Tôi đang nằm trong tấm chăn ấm áp và sạch sẽ của bệnh viện. Cứ đến giờ là y tá tới kiểm tra mặt mũi tôi, nhẹ nhàng hỏi tôi có đau ở đâu không. Khi thấy tôi có vẻ khát nước, cô rót nước cho tôi. Thoáng thấy tôi nhíu mày thì lập tức cô mang thuốc tới.

Dù tôi khi ấy nằm bất động không nói cũng chẳng cử động được nhưng lạ thay trong lòng tôi thấy thoải mái. Cứ như tôi đã chết và được lên thiên đường. Dù có chết, tôi cũng chẳng còn điều gì nuối tiếc. Tôi mãn nguyện cho dù tôi nằm đó chỉ hấp háy được đôi mắt.

Giường tôi nằm ngay cạnh cửa sổ, hễ mắt tôi hơi nheo lại vì ánh nắng là lập tức có ai đó đến kéo rèm ngay.

Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy lòng mình ấm áp. Thật sung sướng khi được ai đó yêu thương.

Cơ thể tôi dần hồi phục, bác sĩ thường bắt chuyện để giúp tôi tập nói, nhưng tôi chẳng muốn trả lời. Vì nếu tôi bắt đầu nói được họ sẽ hỏi tôi là ai, tìm hiểu xem tôi sống ở đâu rồi liên lạc với mẹ tôi. Chỉ cần nghĩ tới chuyện đó thôi cũng đủ thấy khủng khiếp lắm rồi. Thế nên tôi ngậm chặt miệng, giả vờ nghĩ ngợi câu hỏi của bác sĩ, mắt nhắm nghiền như thể đầu còn đau lắm. Thấy thế bác sĩ thôi không hỏi nữa, chỉ chụp mấy tấm phim X-quang vùng não rồi để tôi yên.

Hôm sau, bác sĩ bảo tôi bị mất trí nhớ do vụ tai nạn. Thật lạ lùng, khi nghe thế, tự dưng các ký ức trong đầu tôi dần nhòe đi. Khi thấy cô y tá tươi cười xoa đầu tôi, một ổ khóa kêu tách, rồi khóa lại. Khi thấy tôi có thể cử động bàn tay, mọi người nằm cùng phòng bệnh với tôi hoan hô, một ổ khóa khác lại kêu tách rồi khóa lại. Cứ thế căn phòng chứa các ký ức khủng khiếp của tôi đã được khóa chặt bằng một, hai, rồi vô vàn ổ khóa, và tôi, như lời chẩn đoán của bác sĩ, đã mất trí nhớ. Tôi là ai, tên gì, chỉ còn lại một vùng tối thăm thẳm. Tôi đã quên rồi.

Tìm thấy chiếc ví của người tài xế trong túi áo tôi, người ta tưởng tôi là con trai ông ấy. Cảnh sát giải quyết vụ tai nạn và công ty bảo hiểm đã liên lạc về địa chỉ của người tài xế. Gia đình họ tìm đến. Cảnh sát cứ nghĩ tôi là người nhà của họ, nhưng bà vợ và mấy cô con gái đều nhìn tôi không nói gì.

Bà ấy có lẽ muốn hỏi tôi và chồng bà có quan hệ thế nào, tại sao chúng tôi lại đi cùng nhau nhưng nhờ bác sĩ bảo tôi bị sốc chẳng nhớ được gì nên bà không hỏi gì nhiều. Bà chỉ nói thấy tôi ăn bằng tay trái và bảo chồng bà cũng có thói quen như vậy. Tôi chẳng hiểu mô tê gì nhưng tóm lại sau khi lo tang lễ cho chồng, bà có ghé thăm tôi vài bận. Bà thực sự chăm tôi như chăm con trai ruột đang ốm nằm viện.

Khi tôi hồi phục và có thể xuất viện thì bà đón tôi về nhà. Tôi chẳng có nơi nào để đi nên đành theo bà, nhưng thực sự trong lòng tôi đã nghĩ rằng khi nào không thích, tôi sẽ lại ra đi. Vậy mà tất cả gia đình họ đều mong chờ tôi. Cả nhà có ba chị em gái, hai chị gái một học cấp hai, một cấp ba, và một em út kém tôi chừng bốn tuổi. Nhà họ có vườn cây ăn trái trồng vài trăm gốc táo.

Hình như mấy chị em ra ngõ đón tôi từ sớm. Đang ngồi dưới bóng cây trước nhà, thấy taxi chở chúng tôi về tới nơi, cả ba vội đứng dậy chạy ra mở cửa xe.

Tôi vẫn chống nạng, thấy vậy một chị đứng cạnh dìu tôi, chị kia nhanh nhẹn đỡ hộ tôi chiếc túi. Em út ôm lấy mẹ rồi nhìn tôi không phải bằng ánh mắt lạnh lùng mà ấm áp, đầy vẻ tò mò.

Khi nhớ về khoảnh khắc đó tôi vẫn ngỡ mình đang nằm mơ.

Bác gái bảo từ giờ trở đi tôi có thể sống ở đây đến khi nào khôi phục trí nhớ, nhưng nhìn vào phía sau cánh cổng, tôi có cảm giác đó như chính nhà mình. Tôi thấy mình thực sự được trở về nhà sau một thời gian dài lang thang cầu bơ cầu bất.

Bạn có biết vườn táo tháng Sáu đẹp đến nhường nào không?

Từng chùm táo còn non xanh lúc lỉu trên cành rất thích mắt. Bác gái đưa tay chỉ vườn táo, vừa cười vừa bảo tôi hãy chờ một thời gian nữa, táo chín tha hồ mà ăn.

Khi đó căn phòng tối tăm trong lòng tôi đã hoàn toàn bị ném sâu xuống miền vô thức.

Phải, mình sẽ sống ở đây. Mình được tái sinh ở đây. Mình sẽ không phải trốn chạy và run sợ nữa.

Tôi đã sống ở đó chừng năm, sáu năm.

Đến mùa táo chín, đúng như lời bác gái nói, tôi đã được ăn táo thỏa thích. Tôi ních táo căng bụng, tôi ăn nhiều đến nỗi, miệng thở ra toàn mùi táo ngọt lịm. Hai chị gái và em út dậy sớm mang rổ ra nhặt đầy táo rụng dưới gốc đem vào nhà. Cả nhà đều ăn những quả táo giập hay quả rụng bị sâu ăn, chỉ mình tôi chăm chăm chọn hái những quả to nhất, chín mọng trên cây xuống để ăn. Thế nhưng bác gái chẳng nói gì, thậm chí bác còn nhìn tôi cười ấm áp.

Nếu không vì bài hát đó, nếu như không nghe giai điệu đó thì có lẽ tôi sẽ vẫn sống ở Hoa quả viên ấy, chăm bón cho vườn táo, nhìn cây táo ra mầm, đâm hoa, đậu trái, rồi trông trái chín.

Hôm đó, tôi đem đống thùng gỗ đựng táo bị hỏng ở trong kho ra để đóng đinh lại. Bấy giờ tôi đã lớn, có thể tự lao động để kiếm miếng ăn được rồi. Táo vụ này vẫn chưa ra hoa, nhưng nhà đã bán hết chỗ táo chứa trong kho suốt mùa đông và đang dọn kho chuẩn bị cho vụ sau.

Thình lình, tôi dừng tay đang gõ búa. Bởi bài hát đang phát ra từ chiếc radio để bên cạnh.

Bài hát xuyên vào tai tôi. Đột nhiên, tim tôi run rẩy, tôi ngạt thở và ngực tôi thắt lại.

Lúc đầu tôi không biết tại sao.

Tôi thở một hơi dài, lau mồ hôi lạnh đang túa ra. Nhưng nỗi lo lắng và sợ hãi đang thít chặt các dây thần kinh của tôi vẫn không biến mất. Tay cầm búa của tôi run lên bần bật. Thấy choáng váng, tôi lật đật tắt radio nhưng đã kịp nhận ra có điều gì đó cực kỳ bất ổn.

Tôi ngồi thụp xuống tại chỗ, mắt nhìn vào chiếc búa đang cầm trong tay. Trong đầu tôi, lời bài hát vẫn tiếp tục vang lên. Tôi đã kể về ký ức xưa nhất của tôi chưa nhỉ? Phải, chính là cái ngày tôi suýt chết ngạt vì cái gối. Ngày hôm đó còn một ký ức nữa đã khắc sâu vào tận xương cốt tôi, đó chính là bài hát này.

Có lẽ khi đó tôi mới chỉ ở tuổi chập chững biết đi và biết nghịch tung đồ đạc trong phòng. Chẳng biết vì lý do gì mà tôi bị mẹ đánh một trận tơi bời khói lửa. Thấy tôi gào khóc, mẹ lôi tôi vào phòng tắm, đẩy tôi vào bồn tắm và ấn đầu tôi xuống. Bà vừa nhìn tôi ngộp thở đau đớn vừa thờ ơ lẩm bẩm hát. Trong cơn sặc sụa tôi vẫn nghe được giai điệu bài hát, dù ngực tôi đau như xé vì nước chui vào mũi vào mồm. Hát xong, mẹ để mặc tôi ngồi đó rồi đi tìm rượu uống. Việc đó lặp đi lặp lại trong một thời gian khá dài. Vài năm nữa trôi qua, tôi trở nên quen với những lần bị dúi đầu dìm xuống bồn tắm.

Mẹ hành hạ tôi chán rồi lại đi tìm rượu. Tôi thường tự bò ra khỏi bồn tắm, nôn hết nước trong bụng ra, gạt nước mắt và nghêu ngao hát theo giai điệu vẫn còn ù ù bên tai. Thật khủng khiếp, nhưng bài hát đó cứ bám lấy đầu óc tôi. Tôi muốn dừng lại nhưng không thể. Tôi không nhớ rõ những lần bị mẹ đánh bầm giập hết mình mẩy. Thỉnh thoảng tôi bị đánh phải nhập viện, nhưng những ký ức đó chỉ nhạt nhòa, lướt qua làm nền giống như đoạn phim ca nhạc cho bài hát ấy. Ca khúc đó là ký ức xé nát mọi dây thần kinh, chọc hàng chục mũi kim vào trái tim tôi. Bởi mỗi khi nó được cất lên, tôi biết mình sắp cận kề với những giây phút đáng sợ như thế nào. Nó như tín hiệu cho nỗi thống khổ của tôi.

Và nó đã trở lại.

Một ngày đầu xuân, tiết trời vẫn còn se lạnh. Tôi đang ngồi đóng đinh vào đống thùng gỗ trong nhà kho của Hoa quả viên thì bài hát kia đã đồng loạt mở tất cả các ổ khóa của căn phòng bấy lâu nay bị phong kín, căn phòng mà tôi từng lãng quên.

Dù nhiều năm đã trôi qua, dù tôi đã hoàn toàn thoát khỏi bàn tay mẹ, nhưng khi bài hát kia vang lên thì ký ức về nỗi thống khổ những lần bị cắn xé, bị kéo đâm, bị dìm đầu vào bồn tắm đến không thở được hồi còn là thằng bé ba bốn tuổi lại hiện về, làm tôi run lên vì sợ hãi.

Nếu kịp nhận ra khi nghe âm tiết đầu tiên thì tôi đã tắt đài ngay, nhưng phải mãi đến khi nghe tới đoạn điệp khúc tôi mới biết đó là bài mà mẹ tôi từng hay hát. Vì tôi chưa được nghe bài hát gốc bao giờ.

Tôi không hiểu ý nghĩa của ca từ nhưng nó được hát với giọng dịu dàng rất khác với giọng mà mẹ tôi từng hát. Tôi không thể tin được bài nhạc nền cho những hành động từng gây thương tích trên cơ thể tôi lại là ca khúc vui vẻ được hát với chất giọng ngọt ngào đến như vậy.

Tôi quẳng búa, đi vào nhà trùm chăn qua đầu chờ đợi bài hát đó biến mất. Thế nhưng một khi đã trở lại, nó chỉ có vang lên, vang mãi và lan khắp đầu óc tôi. Rồi tôi chợt nhận ra mình đang nghêu ngao bài hát đó. Toàn thân tôi ớn lạnh.

Nghe thấy tôi hát, chị gái hỏi vì sao tôi biết bài hát đó. Tôi chẳng biết trả lời thế nào. Chỉ ậm ừ bảo tự dưng cứ nghe thấy tiếng hát đó trong đầu. Chị bảo biết đâu tôi đã khôi phục được trí nhớ nên còn phấn khởi cho tôi biết tên bài hát. Sau đó tôi còn nhờ chị tìm lời bài hát cho. Chị tôi bảo đó là ca khúc nhạc pop xưa lắm rồi nhưng do một nhóm nhạc cực kỳ nổi tiếng hát nên tìm lời chẳng khó khăn gì.

Bạn biết The Beatles chứ? Phải, chắc bạn đã nghe tên họ rồi. Đó là nhóm nhạc từng khoác lác rằng họ còn nổi tiếng hơn cả Chúa Giê-su. Rồi một gã đã bị bắn chết phải không nhỉ? Nếu tôi mà được sinh ra sớm hơn và có cơ hội gặp họ chắc mấy gã đó cũng sẽ chết dưới tay tôi. Tôi thực sự muốn hỏi tại sao mấy gã lại sáng tác ra bài hát ấy. Ca từ đó là dành cho mẹ tôi. Thế nào mà bà ta lại chọn một bài hát phù hợp với mình đến thế? Tên bài hát là gì ư?

Đó là bài “Cây búa bạc của Maxwell”[1]

Chát chát, cây búa bạc của Maxwell,

Giáng xuống đầu cô gái

Chát chát, cây búa bạc của Maxwell

Hắn chắc rằng cô ta đã chết.

Maxwell đã giết bạn gái của mình, giết giáo sư trong trường và giết cả thẩm phán. Hễ bất mãn là hắn ra tay. Chát, thế là đầu họ nát bấy.

Tại sao mẹ tôi lại hát bài ấy? Có hỏi, chắc bà cũng chẳng giải thích được. Có lẽ giây phút nghe ca khúc ấy, giai điệu tựa quỷ dữ đó cứ tự dưng bám chặt lấy tâm trí mà chính bà cũng không hay biết.

Tôi muốn bắt cái giai điệu không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu mình dừng lại. Phải làm sao để xóa nó đi? Tôi thử hét lên, bịt chặt tai, nhưng vô ích. Cửa địa ngục một khi đã mở ra sẽ chẳng thể nào đóng lại nữa.

Tôi tự dìm đầu xuống con mương trước Hoa quả viên cho đến khi ngất đi vì nghẹt thở, nhưng trong làn nước tăm tối tôi còn nghe rõ lời mẹ hát hơn. Âm thanh đó giống hệt cái giọng mà tôi từng nghe trong bồn tắm hồi tôi còn bé. Cuối cùng tôi đã đưa ra lựa chọn ngu ngốc nhất đời. Tôi quyết tâm phải đi tìm người đã khắc bài hát đó vào tâm trí mình.

Thật ngu ngốc phải không? Không, tôi đã quá tự mãn. Tôi nghĩ thời gian sáu năm không những đã cho tôi một thân hình cao to, cường tráng mà còn biến tôi thành con người có tinh thần mạnh mẽ.

Tôi đâu còn là tôi ngày xưa, bị đòn chỉ biết giơ hai tay ôm đầu, đứng yên chịu trận. Bây giờ tôi có thể tự bảo vệ mình, nếu quyết tâm thậm chí tôi còn có thể làm mẹ tôi sợ nữa, tôi đã nghĩ vậy.

Phải, tôi đã tự đưa chân vào cửa địa ngục như thế đấy.

Tôi đã tự quay về cái nơi mà vất vả lắm mới trốn thoát khỏi.

❀ ❀ ❀

[1] Maxwell’s Silver Hammer.

Nguyễn Thị Hồng Hà (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.