Đội trưởng an ninh tìm gặp Sun Kyung trước khi cô gặp Lee Byung Do. Ông ta bảo có chuyện riêng muốn nói nên dẫn cô tới thẳng văn phòng. Văn phòng đội trưởng nằm tại tòa nhà cũ nhất của khu trại giam. Cánh cửa cũ kỹ phải mấy bận ra sức mới đóng lại được. Chiếc điều hòa đời cũ đang chạy kêu ù ù. Cô nghĩ văn phòng này thật phù hợp với ông ta.
“Cô uống gì cho mát nhé?”
Đội trưởng an ninh tiến lại gần cái tủ lạnh mini rồi lề rề hỏi. Ông ta có vẻ cố tình làm như vậy mặc dù biết sắp tới giờ phỏng vấn. Sun Kyung muốn đi thẳng vào vấn đề.
“Anh muốn nói chuyện gì với tôi?”
“Cô làm gì mà vội thế. Để tôi thở chút đã rồi ta nói chuyện.”
Ông ta lấy viên đá trong tủ lạnh ra bỏ vào miệng, phồng má ngồi xuống xô pha. Ông ta ngồi im chẳng nói gì một lúc, đưa mắt nhìn Sun Kyung từ đầu tới chân, sau đó nuốt chửng viên đá chưa kịp tan rồi mở miệng.
“Cô kết thúc tại đây được rồi đấy.”
“Sao cơ ạ?”
“Hết chỗ nọ chỗ kia gọi điện đến tôi cũng thấy bực mình nhưng mà…”
Có vẻ cú điện thoại của chủ tịch Han đã đụng chạm tới đội trưởng. Chủ tịch chỉ muốn nhờ ông ta hợp tác nhưng có vẻ lại tạo hiệu quả ngược.
“Thật ra, là vì mấy ngày nay tình trạng của hắn rất bất ổn.”
“Tâm trạng hắn bất ổn ư?”
Có chuyện gì xảy ra với Lee Byung Do vậy?
“Cô chỉ gặp hắn trong chốc lát nên không thấy chứ chúng tôi quan sát hắn cả ngày, có tí gì khác với ngày thường là chúng tôi nhận ra ngay.”
Đội trưởng an ninh kể cho cô nghe những biểu hiện khác thường của Lee Byung Do từ sau lần phỏng vấn trước.
“Dạo này hắn bị mất ngủ. Rất hay đứng thất thần nhìn vào gương trước chậu rửa mặt, lẩm bẩm một mình. Thỉnh thoảng còn bịt tai, lắc đầu dữ dội.”
Nhìn vẻ mặt thì có vẻ ông ta đang nói thật. Nếu đúng như vậy thì những hành động ấy quả là đáng lo ngại. Sun Kyung suy nghĩ một lúc rồi quyết định nghe theo viên đội trưởng.
Thực ra việc phỏng vấn Lee Byung Do cũng đang dần trở nên khó khăn. Không phải cô không cảm nhận được tình trạng bất ổn của hắn. Mỗi lần gặp, cô đều cảm nhận được sự thay đổi trong tâm trạng của Lee Byung Do. Nhưng trở ngại lớn hơn đó là tâm trạng thương xót và đồng cảm của cô dành cho hắn hình như lúc nào cũng phản chiếu đến Ha Young. Cô nghĩ nếu không duy trì được tính khách quan thì nên tạm thời giữ khoảng cách với hắn sẽ tốt hơn.
Cô cũng phải thừa nhận mình còn non kinh nghiệm để đảm đương cuộc phỏng vấn này. Nếu cứ chới với trong cảm xúc bị xáo trộn của bản thân thì chi bằng chấm dứt nó ngay tại thời điểm này sẽ tốt hơn.
Sắc mặt đội trưởng an ninh thay đổi một trăm tám mươi độ khi cô nói sẽ làm theo lời khuyên của ông ta. Vẻ mặt nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng. Đó là lần đầu tiên cô thấy mặt ông ta tươi tắn như vậy.
“Nói thật tôi cũng thấy không yên tâm khi cô cứ bị hắn dắt mũi. Dù sao hôm nay cũng là hôm cuối rồi, tôi mong mọi việc diễn ra suôn sẻ.”
Hẳn là việc đó đã khiến đội trưởng an ninh phải bận tâm nhiều. Trong tù có thể bàn tán chuyện hắn được ưu tiên này nọ, và trên hết bởi biết rằng do cuộc phỏng vấn này mà tâm lý Lee Byung Do trở nên bất ổn nên ông ta cũng không thể lơ là công tác an ninh. Chẳng gì thì vụ phạm nhân tự tử lần trước cũng đã khiến ông ta chẳng lúc nào được rảnh rang. Giờ cô quyết định dừng lại, hẳn ông ta sẽ phần nào được thở phào nhẹ nhõm.
Sun Kyung bước vào phòng phỏng vấn, trước khi Lee Byung Do tới, cô đặt quả táo lên bàn phía hắn ngồi. Nếu biết hôm nay là lần cuối chắc cô đã lựa chọn cẩn thận hơn.
Cô ngồi xuống ghế, đang chuẩn bị đồ đạc thì cửa mở, Lee Byung Do bước vào. Sun Kyung đứng dậy chờ hắn vào chỗ và sửa soạn xong đâu đấy. Hai người nhìn nhau qua chiếc bàn ở giữa. Một tuần rồi họ mới gặp lại nhau.
Sun Kyung không khỏi ngạc nhiên khi nhìn khuôn mặt hắn.
Ánh mắt tự tin đến ngạo mạn trong lần gặp đầu tiên hoàn toàn biến mất thay vào đó là khuôn mặt đầy lo lắng như người bị ai đó rượt đuổi. Đội trưởng an ninh đã không nói quá. Cô cảm giác được lần phỏng vấn trước đã khiến hắn thay đổi.
Hắn không dám nhìn thẳng vào cô mà liên tục nhìn xuống. Hắn có những hành động lạ thường như liên tục lấy hai tay bịt tai lại hay lắc đầu như đuổi ruồi và ngoẹo đầu sang một bên.
“Anh sao thế? Anh ổn chứ?”
Sun Kyung lo lắng hỏi nhưng hắn làm thinh. Sun Kyung dịu dàng nhìn hắn rồi bắt đầu hỏi từng câu như đã chuẩn bị trước trong sổ tay. Cô đặt câu hỏi đặc chất nghiệp vụ điều tra nhằm che giấu cảm xúc đang làm cô dao động.
“Có rất nhiều chứng cứ được tìm thấy khi khám xét nhà anh nhưng chưa biết của ai, chúng ở đâu ra vậy?”
“...”
“Liệu có phải có nạn nhân khác nữa như bên hình sự dự đoán không?”
“...”
“Anh Lee Byung Do.”
Sun Kyung cao giọng. Bấy giờ Lee Byung Do mới nhìn về phía cô.
“Vẫn còn nạn nhân khác phải không?”
Hắn suy nghĩ một lát rồi gật đầu.
“Anh đã làm gì với họ?”
Thay vì trả lời, hẳn mỉm cười, vẻ như đang tận hưởng bí mật của riêng mình hắn. Có lẽ chẳng dễ mà cạy được mồm hắn và cũng khó mà thỏa mãn được kỳ vọng của đội cảnh sát hình sự Gangbuk. Cô đợi câu trả lời một lúc lâu nhưng chỉ thấy hắn liên tục chau mày, nhấn hai tay vào thái dương như đang bị đau đầu.
Sun Kyung cuối cùng đành gác lại câu hỏi về hành vi phạm tội và tiếp tục câu chuyện dang dở hôm trước. Hôm nay là ngày cuối nên tập trung vào hắn thì hợp lý hơn.
“Anh kể cho tôi nghe về câu chuyện mẹ khỉ có bộ lông ấm áp lần trước chứ?”
Lee Byung Do nghiêng đầu nhìn Sun Kyung.
“Ngoài người mẹ gây đau khổ cho anh ra, anh còn có một người mẹ khác phải không?”
“Chuyện đó…”
Hắn lặng thinh khi cô hỏi về tội ác nhưng bắt đầu chịu nói khi được hỏi về mẹ.
“Chuyện đó là giấc mơ. Giấc mơ rất ngọt ngào… vì vậy lại càng tàn nhẫn.”
Ánh mắt lo âu chuyển sang mơ hồ. Giọng điệu cũng đột nhiên thay đổi. Hắn đang lạc lối trong tưởng tượng, hay đang nhớ về một ngày xa xăm nào đó trong quá khứ?
“Người đó trông có… giống tôi không?”
Ánh mắt hắn dừng lại thật lâu trên gương mặt của Sun Kyung. Trong ký ức chập chờn hắn bắt đầu chầm chậm kể.
“Có vẻ như vậy… Tôi cũng không biết nữa, chuyện đã lâu lắm rồi nên chẳng rõ tôi nhớ có đúng không. Hoặc có lẽ tôi đã mặc sức tô vẽ quá khứ theo ý mình.”
Những kỷ niệm đẹp sẽ biến thể và trở nên đẹp đẽ hơn theo thời gian. Giống như mối tình đầu, hình ảnh người mẹ trong ký ức của Lee Byung Do đã được vẽ mới bằng cây cọ vẽ mang tên thời gian.
Bằng vẻ mặt hiền lành, Lee Byung Do đang cố nhớ lại những kỷ niệm xưa rồi đột nhiên mặt hắn nghiêm lại, giọng nói sắc lạnh.
“Đó là cơ hội duy nhất. Chỉ có một lần… vậy mà tôi đã làm hỏng bét!”
Hắn bắt đầu nổi giận với chính mình.
“Anh Lee Byung Do, anh nói đến cơ hội duy nhất nghĩa là sao?”
“Tôi… tôi đã làm hỏng bét. Tôi…”
Hắn cúi đầu, giọng yếu ớt tự trách mình rồi đột ngột hắn ngẩng đầu nhìn Sun Kyung mắt trợn trừng.
“Cô cho tôi một cơ hội nữa phải không? Cô sẽ cho tôi một cơ hội nữa chứ?”
Sun Kyung chẳng hiểu mô tê gì cả nhưng trước ánh mắt khẩn thiết của hắn cô gật đầu. Nét mặt rúm ró bỗng được thả lỏng, hắn thở phào nhẹ nhõm.
Cái gật đầu bất đắc dĩ của Sun Kyung dường như là sự an ủi lớn đối với hắn.
“Được rồi, vậy là được rồi.”
“Cái gì được cơ?”
Tên tử tù lặng lẽ nhìn vào mắt Sun Kyung hồi lâu rồi khẽ lẩm bẩm. Cô phải căng tai lắng nghe.
“Tôi sẽ không bị lôi xuống địa ngục nữa… vì đã có cô rồi.”
Dứt lời, hành động hắn trở nên chậm chạp, sức tập trung giảm sút tựa như món đồ chơi bị hết pin. Cô cảm thấy như có thứ gì đã khuấy động và giao tranh dữ đội trong con người hắn.
“Anh ổn cả chứ? Anh nói cho tôi biết có chuyện gì xảy ra được không?”
Lee Byung Do lắc đầu dữ dội. Hắn nhìn quanh quất rồi thì thầm bằng giọng lí nhí như sợ ai đó nghe trộm. Giọng hắn yếu ớt khó mà nghe rõ hắn đang nói gì.
“Chưa… vẫn chưa được. Khi nào đến lúc tôi sẽ kể cô nghe.”
Trông hắn chông chênh như sắp sửa quỵ ngã. Cô nghĩ cứ đà này chắc không ổn. Có lẽ hắn cần được đưa đi bệnh viện. Sun Kyung nghĩ lúc ra về cô sẽ phải nói với đội trưởng đội an ninh.
Lee Byung Do người run lẩy bẩy không còn giữ được thăng bằng cuối cùng hắn nói bị mệt rồi đứng dậy. Cho tới lúc viên quản giáo đưa hắn đi Sun Kyung vẫn không nói hôm nay là buổi gặp cuối cùng. Cồ nghĩ không nên làm tình trạng của hắn xấu hơn.
Cuộc phỏng vấn với Lee Byung Do khiến cô suy nghĩ về nhiều thứ. Đây là thời gian kiểm chứng cho sự chưa trưởng thành và non nớt kinh nghiệm của chính cô. Kết thúc như thế này quả cũng tiếc nuối nhưng nếu tiếp tục sẽ càng thấy rõ sự hạn chế của bản thân.
Với tình hình này có lẽ cũng không thể khai thác thêm từ hắn tung tích các nạn nhân khác hay khép thêm tội cho hắn. Không biết tại sao Lee Byung Do cấm khẩu không chịu nói nhưng rõ ràng hắn đang muốn chôn giấu bí mật đó đến cùng. Dù không thể bóc trần bí mật của hắn nhưng qua cuộc phỏng vấn này Sun Kyung đã biết thêm được nhiều điều về Lee Byung Do. Với ngần ấy thông tin cô có thể viết một bài báo cáo làm hài lòng chủ tịch Han.
Sun Kyung nhìn quanh căn phòng với vẻ nhẹ nhõm pha chút nuối tiếc.
Nơi này đã từng khiến cô nặng nề, bức bối và ngạt thở. Dần dà, khi câu chuyện giữa cô và Lee Byung Do có tiến triển cô lại thấy căn phòng này rất hữu ích cho sự tập trung.
Cô lấy túi xách, đứng dậy, thấy quả táo vẫn để trên bàn. Sun Kyung lấy quả táo mà Lee Byung Do bỏ lại thận trọng cắn một miếng.
Vị táo tươi dâng đầy trong miệng. Sun Kyung đặt trái táo lại xuống bàn. Cô để dành quả táo bị cắn mất một góc lại cho Lee Byung Do rồi rời khỏi căn phòng.