Đêm lại dài dằng dặc. Cơn ác mộng bấy lâu nay vắng bóng lại bắt đầu tìm về trong giấc ngủ.
Đáng lẽ hắn không nên bảo Sun Kyung mang táo đến. Không nên ngửi mùi hương của trái táo. Không nên nếm vị táo. Trong khoảnh khắc ấy, tất cả đã hỏng bét.
Giây phút cầm quả táo lên cắn một miếng, Lee Byung Do cảm thấy cơn đói hắn đã chịu đựng lâu ngày bỗng dưng trỗi dậy. Cơn xúc động trong cuộc nói chuyện với Sun Kyung là do quả táo. Khi đi qua thực quản xuống dạ dày, nó tỏa ra khắp cơ thể hắn, đánh thức từng ký ức đã ngủ yên hàng chục năm.
Những ký ức về nơi hắn không thể quay trở lại, nơi mà hắn đã tự mình chôn giấu cứ dần dần xâm chiếm giấc ngủ của hắn.
Nằm trên sàn nhà cứng, hễ nhắm mắt hắn lại cảm nhận được không khí lạnh lẽo của nhà kho chứa đầy táo. Hàng trăm thùng táo đầy ắp được bán trong suốt mùa đông, khi trời ấm dần, những quả táo không bán được dậy mùi và dần dần thối rữa.
Những ngày nắng ấm, bác gái và các chị em gái thường lựa những quả hỏng cất gọn một chỗ để hắn mang đi vứt xuống bờ sông trước Hoa quả viên. Nhìn những quả táo thối trôi theo dòng nước hay bị mắc lại ở bờ sông, hắn nghĩ bản thân mình cũng chẳng khác gì chúng. Chẳng ai nhận ra nhưng khi nghe lại bài hát của mẹ, tâm trí hắn đã bắt đầu dần thối rữa. Hắn đi ngủ trong cơn bồn chồn, lo lắng. Tiếng gió thổi hay tiếng cành cây khẽ rung cũng làm hắn bàng hoàng tỉnh giấc.
“Con phải để ý kỹ vào. Một quả táo thối sẽ làm hư cả thùng táo đó.”
Bác gái nhặt một quả trông bên ngoài vẫn còn tươi nguyên. Hắn chẳng nhìn ra nhưng quả táo thối không thể qua được mắt bác gái. Chính bác cũng đã nhận ra hắn không còn như ngày trước.
“Con có chuyện gì à?”
Hắn đã cố cư xử bình thường nhưng bác gái vẫn nhận ra sự thay đổi nơi hắn. Hắn nói ít đi, ăn uống vẫn ngon miệng, thế mà bác gái vẫn cảm nhận được luồng khí lạnh đang cuộn xoáy trong lòng hắn. Hắn không biết trả lời ra sao. Hắn lắc đầu bảo không có chuyện gì nhưng bác gái mỉm cười giấu ánh mắt xót xa bảo.
“Nếu có chuyện gì con cứ nói với bác nhé.”
Hắn muốn cắt phăng đi. Hắn muốn cắt đi cái phần ẩn bên trong cơ thể đang dần thối rữa để sống bình thường như chẳng có chuyện gì xảy ra. Nhưng hắn không làm được. Ký ức về mẹ đã lan ra khắp cơ thể, vấy bẩn máu, bòn rút xương cốt, gặm nhấm da thịt hắn. Cảm nhận được cơ thể mình đang mục ruỗng với tốc độ nhanh chóng, hắn lao mình xuống sông.
Vào cái hôm hắn đằm mình trong dòng nước lạnh thấu xương, Lee Byung Do đã nhận ra một điều. Hắn phải ra đi. Hắn cũng giống như những quả táo thối bị vứt xuống sông. Ở lại chỉ tổ bốc mùi xú uế ảnh hưởng đến bác gái và các chị em mà thôi. Rồi lâu dần, biết đâu hắn lại khiến họ trở nên giống như mình. Hắn không thể làm vậy được.
Sau khi rời Hoa quả viên, hắn không quay lại đó nữa.
Ngày chôn xác mẹ, hắn nhớ về ngôi nhà ở Hoa quả viên ngày xưa. Nhớ về cây táo to khỏe mà hắn thường hái quả ăn. Ở nơi đó, cây táo vẫn ra hoa, vẫn kết những trái táo có thể xoa dịu cơn đói lòng của hắn. Nhưng ngay lập tức hắn lắc đầu. Thời gian đã trôi sẽ không bao giờ có thể ngược dòng. Hắn đã tự mình rời bỏ nơi ấy. Tâm trí, trái tim và đôi tay hắn tất cả đều đang mục ruỗng. Không phải như mùi táo ngọt lên men mà là mùi tanh nồng, khiến hắn sắp sửa đổ gục. Làm sao hắn có thể quay lại nơi ấy với bàn tay đã vấy máu. Mấy năm sống ở Hoa quả viên tựa như một giấc mơ đã bị xóa sạch trong tâm trí.
Nếu không gặp Sun Kyung hắn đã vĩnh viễn để những ký ức đó ngủ yên mà chờ đến ngày chịu án tử.
Trong tù, nhìn thời gian chầm chậm trôi, hắn vừa sống vừa hoài niệm về hàng chục vụ giết người mình đã ra tay. Còn thêm rất nhiều vụ khác mà cảnh sát chưa công bố. Đó mới là thứ còn lưu lại trong ký ức để hắn lôi ra gặm nhấm. Không có hương táo thơm nhưng cũng chẳng có gì làm phiền hắn.
Hắn cũng không còn nghe thấy bài hát của mẹ nữa. Hắn nghĩ ngồi chờ chết như thế kể cũng không đến nỗi nào. Đó là trước khi hắn gặp Sun Kyung.
Ngày hôm đó, hắn thấy không vui.
Hắn đang đuổi theo một con mèo ở nơi đồng không mông quạnh, không nhà cửa, không bóng người. Con mèo không biết ở đâu chui ra, có bộ lông xám, đôi mắt vàng, lượn lờ quanh hắn, mồm kêu như tiếng trẻ con khóc. Mới đầu, hắn không để ý vẫn bước đi tiếp. Nhưng con mèo đã trêu tức hắn, nó nhìn hắn, khi hắn nhìn lại thì nó dừng, khi hắn đuổi thì nó bỏ chạy, cứ thế vài bận. Đuổi đến tận ngôi nhà bỏ hoang, con mèo mới dừng lại.
Đó là ngôi nhà ngày xưa hắn đã chôn xác mẹ mình. Con mèo biến mất, trong sân cỏ dại mọc um tùm. Chiếc xẻng bị bỏ lại nay đã gỉ sét đến nỗi đụng vào là gãy tan. Một bên tường nhà đã đổ nát. Nhận ra nơi đó, hắn bắt đầu thấy lạnh toát từ gót chân. Ba chân bốn cẳng hắn chạy ra cổng. Nhưng cánh cửa tưởng như với tay là chạm tới được càng lúc càng lùi xa. Đất cứng bỗng hóa bùn lầy kéo chân hắn xuống. Hắn càng quẫy đạp thì càng lún sâu. Mãi hắn mới túm được nắm cỏ dại thì lại có cái gì đó tóm lấy cổ chân hắn. Hắn quay đầu nhìn thì chỉ thấy bàn tay còn trơ trọi xương đang túm chặt cổ chân. Hắn ra sức đạp nhưng vô ích.
Người hắn lại bị lún xuống bùn. Như một cái bẫy kiến. Hắn huơ tay cố nắm lấy đám cỏ xung quanh nhưng tất cả mọi thứ trong sân, cùng cơ thể hắn đều đang từ từ bị nuốt chửng.
“Meo.”
Con mèo đã dụ hắn đến đây đang ngồi chễm chệ trên mái nhà từ bao giờ, nhìn hắn chìm sâu vào lòng đất. Hắn hướng về phía con mèo hét lên và tỉnh giấc.
Sau giấc mơ hắn thấy trong người khó ở.
Đó là ngày luật sư do tòa án chỉ định đến gặp hắn, mỗi tháng một lần. Hắn toan từ chối nhưng không rõ linh cảm nào đó đã ngăn hắn lại. Cuối cùng hắn chịu ra phòng thăm gặp để gặp luật sư.
Lúc bước vào tòa nhà nơi bố trí các phòng thăm gặp, hắn trông thấy một tốp sinh viên qua cửa kính của hành lang đối diện. Những sinh viên cổ đeo thẻ “kiến tập” mặt ai cũng đầy vẻ hồi hộp, căng thẳng.
Viên quản giáo ngăn hắn lại, đợi cho tốp sinh viên đi qua. Lúc đứng đợi, hắn bất chợt nhìn thấy một cô gái ở cuối hàng. Khoảnh khắc nhìn thấy mặt cô gái, Byung Do choáng váng như bị sét đánh.
Trong chốc lát, tất cả đều biến mất. Cả nhà tù, viên quản giáo đều không còn hiện hữu trong mắt hắn. Chỉ còn mình gã và cô gái kia.
Không thể thế được. Hắn không tin vào mắt mình. Cô gái đã hóa đá trong ký ức bỗng bước ra khỏi dòng thời gian, đi ngang qua trước mặt hắn.
Cô gái ở cách hắn cả một khoảng cách độ mười mét nhưng hắn thấy như rất gần. Cử chỉ vén những sợi tóc rủ xuống trán sao mà giống thế. Hắn vẫn thường thấy bác gái một vai đeo giỏ vừa hái táo vừa lấy tay vén tóc mái, lau mồ hôi rịn ra trên chóp mũi, nhìn hắn cười. Khi cười, sống mũi bác gái hơi nhăn lại.
Cô gái trông rất giống hình ảnh bác gái mà hắn gặp lần đầu tiên trong bệnh viện. Hắn liếc tên cô gái in trên tấm thẻ treo trước ngực.
“Lee Sun Kyung.”
Giấc mơ đêm qua như là sự mặc khải. Việc hắn cố nén cơn nhộn nhạo khó ở để đến gặp luật sư, tất cả là để nhìn thấy cô gái này. Cô gái bước qua mặt hắn đi về phía tốp sinh viên, không hề biết Lee Byung Do đang dõi mắt theo mình. Trên đường ra phòng thăm gặp, Byung Do đã kịp khai thác thông tin từ viên quản giáo về nhóm sinh viên. Tất cả những gì hắn biết chỉ là họ đến từ khoa Tâm lý học tội phạm. Nhưng thế là đủ.
Trong cuộc gặp với luật sư, hắn kín đáo nhắc đến cuộc phỏng vấn mà bấy lâu hắn vẫn luôn từ chối. Luật sư muốn biết ý đồ của hắn nên ra sức dò hỏi. Hắn thuyết phục luật sư rằng đó sự sám hối của hắn. Một tuần sau, luật sư cho hắn xem danh sách tư vấn viên của Hội các nhà tâm lý học tội phạm, nhưng Byung Do đã nêu tên của cô gái.
Hắn vòng vo bảo rằng vô tình thấy cô trên tạp chí, nếu người phỏng vấn là cô ta, hắn sẽ nhận lời.
Những đêm bị ác mộng đánh thức càng kéo dài và Byung Do đã vài bận nhớ về cái ngày định mệnh ấy. Nếu hôm đó không phải hắn đã cố gắng vượt qua tâm trạng khó chịu để tới phòng thăm gặp thì hắn đã không gặp cô gái. Chính bản thân hắn đã phá vỡ những ngày bình yên của mình. Nhưng dù cho thời gian có lặp lại, có lẽ hắn cũng sẽ vẫn quyết định như thế.
Khỏi phải nói mấy ngày sau khi đề nghị luật sư để được phỏng vấn hắn đã hồi hộp như thế nào. Khi Hiệp hội tâm lý liên lạc hẹn ngày gặp đầu tiên, toàn thân hắn run lên.
Trên đường tới phòng phỏng vấn để gặp cô gái, hai chân hắn run rẩy tưởng như đi không vững.
Nhưng sau cuộc gặp, hắn mới vỡ lẽ, hắn đã sai lầm. Cô gái không phải là bác gái ở Hoa quả viên. Ngồi trước mặt cô gái cũng không phải cậu bé mười mấy tuổi đầu, mà là hắn, một tên tử tù đã ra tay giết bao mạng người và giờ đang ngồi chờ chết. Dĩ nhiên, cô gái không nhìn hắn bằng ánh mắt yêu thương, cũng chẳng vỗ về hắn bằng những lời ngọt ngào như bác gái vẫn thường làm với hắn xưa kia. Hắn đã quên mất rằng, giả như bác gái có đến thăm thì cũng chẳng còn như ngày xưa được nữa. Hắn chỉ là một quả táo đã hoàn toàn thối rữa.
Hắn nhớ về những quả táo thối trôi theo dòng nước của con sông trước Hoa quả viên. Bác gái bảo vứt là vứt liền, chẳng hề luyến tiếc. Trong lòng hắn, hàng trăm, hàng nghìn quả táo thối đang trôi theo dòng nước.
Những cây táo từng sai quả lúc lỉu đang chết dần chết mòn, chỉ còn cành lá khẳng khiu. Những ký ức mà hắn đã tốn bao công sức chôn vùi dần dần sụp đổ, một cách không mấy dễ chịu. Rồi những lần hắn cố dằn lòng không được quay trở lại dù rất muốn, dù chỉ một lần thôi, để được gặp bác gái, giờ đây tất cả đều đã trở nên vô ích.
Cho tới bây giờ hắn mới nhận ra. Lý do thực sự khiến hắn không quay trở lại nơi đó. Là hắn không đủ tự tin để chấp nhận một điều rằng, bác gái sẽ không còn dang tay đón nhận hắn. Trong tâm tưởng hắn, dường như bác gái sẽ vẫn yêu thương và an ủi hắn bất luận hắn bẩn thỉu bệ rạc như thế nào. Nhưng nếu hắn thực sự trở về, bác gái chỉ lạnh nhạt nhìn hắn thì sao? Hắn không đủ tự tin. Vì thế hắn đã không thể quay về. Kể cả có là giả dối, hắn vẫn muốn nhớ về nơi đó như là nơi duy nhất cho hắn sự ấm áp. Trên đời này không ai hiểu hắn cũng chẳng sao. Chỉ cần một mình bác gái tồn tại trong ký ức hắn là đủ. Nơi ấy là thánh địa tuyệt đối không được xâm phạm. Hắn không thể làm ô uế thế giới hoàn hảo đó chỉ bởi sự tham lam của chính mình.
Hắn tỉnh giấc, nhìn trân trân vào bóng tối rồi ngẫm nghĩ.
Mình muốn gì, muốn xác nhận điều gì mà mong đợi Sun Kyung đến thế. Cô ta không phải là bác gái. Hắn biết rõ điều đó. Ngay từ đầu hắn hiểu hơn ai hết rằng Sun Kyung với bác gái cách nhau xa lắm. Vậy mà sao hắn vẫn nhận lời phỏng vấn làm gì?
Hắn nghĩ, hắn đang tập dượt và đối tượng hắn chọn để làm điều đó là Sun Kyung.
Liệu nhìn thấy mình như bây giờ, bác gái sẽ thay đổi ra sao, hắn muốn thử tìm hiểu điều đó qua Sun Kyung.
“Nhưng nếu nhìn vào khuôn mặt đó…”
Vô thức, hắn tiến về phía Sun Kyung và thốt ra những lời mà hắn từng muốn nói với bác gái. Những câu chuyện mà suốt năm năm sống ở Hoa quả viên hắn không thể nói, cả chuyện hắn đã sống ra sao từ lúc bỏ đi. Hắn muốn nói những lời bấy lâu chất chứa trong lòng đến mức chộn rộn hết cả người. Lúc ấy hắn muốn làm nũng và mè nheo quá chừng.
Cô ta không phải là bác gái. Hắn đã dặn mình mấy bận nhưng rồi lại quên ngay. Hắn phát hiện bản thân đã quay lại quá khứ tự lúc nào, thật khó mà điều chỉnh được cảm xúc đang bùng lên.
Lee Byung Do dần trở nên bất an. Hắn bị dao động bởi Sun Kyung và cậu bé ẩn trốn trong hắn bấy lâu nay lại bị đánh thức dậy. Cậu bé thu mình trong bóng tối vì nỗi sợ đòn roi và những lời chửi mắng của mẹ vẫn còn ở bên trong con người hắn. Cậu bé vẫn còn đang run rẩy lắng nghe tiếng bước chân của mẹ.
Đột nhiên hắn cảm thấy đằng sau lưng bàn tay mẹ túm lấy gáy hắn. Mẹ hắn như quỷ dữ đoán được hắn đang run lên vì sợ. Hắn cảm thấy từ xa, rất xa giọng hát của mẹ đang văng vẳng. Bài hát của mẹ mà hắn tưởng đã hoàn toàn biến mất.
Byung Do không ăn không ngủ được. Không sao rũ bỏ được đứa trẻ trong con người hắn. Liệu mình có thể lại gây chiến với mẹ không? Có thể lại cầm xẻng giáng xuống bà ấy không?
Hắn lắc lắc đầu. Mẹ có thể quay lại bất cứ lúc nào. Bất luận có chết bao nhiêu bận bà vẫn quay về ghé miệng vào tai hắn mà hát.
Từ sau khi nhập trại, tiếng hát ấy mãi mới chịu dừng lại. Nhưng rồi hắn gặp Sun Kyung, từ giây phút hắn để mình nhớ về ký ức ở Hoa quả viên, tiếng hát ấy lại bắt đầu vang lên.
Hắn đã muốn thổ lộ mọi điều với cô nhưng nhận ra đã quá muộn. Từ giây phút hắn mở căn phòng ký ức bấy lâu đã khóa chặt, nơi ấy đã chẳng còn là thiên đường nữa rồi.