Nhìn đồng hồ cũng sắp tới giờ tan học nên Sun Kyung quyết định chờ ở trước cổng trường. Chuông reo một lúc sau đã thấy học sinh túa ra khỏi lớp học chạy ra phía sân tập thể dục. Bọn trẻ cười nói râm ran, rồi bắt đầu từng đứa từng đứa ra khỏi cổng trường.
Sun Kyung đang ngồi trong xe, sợ không nhìn thấy Ha Young nên bước hẳn xuống xe đứng đợi.
Trong chốc lát, học sinh đã túa ra kín cổng trường, Sun Kyung phải đưa mắt tìm mãi mới thấy Ha Young. Có một cô bé trạc tuổi Ha Young, có lẽ là bạn cùng lớp, vừa đi bên cạnh vừa liến thoắng bắt chuyện nhưng Ha Young chỉ im lặng lắng nghe, chân bước không dừng.
“Ha Young ơi.”
Sun Kyung vẫy tay gọi. Đến lúc đó Ha Young mới ngẩng đầu lên, nhìn quanh rồi trông thấy Sun Kyung. Con bé tròn mắt vì ngạc nhiên. Sun Kyung vội bước lại gần Ha Young.
“Cô bé nào đây? Bạn mới của cháu đấy à?”
“Cháu ngồi cùng bàn với Ha Young ạ. Cháu tên là Choi Ga Eun.”
“Ừ, chào cháu. Cháu ngồi cùng bàn với Ha Young nhà cô à? Ha Young mới chuyển vào nên chưa có bạn chơi cùng, cô nhờ Ga Eun chơi với bạn nha.”
“Vâng ạ. Bạn cháu cũng là bạn của Ha Young. Xe của cô đấy ạ? Ồ… xịn quá…”
Trong lúc Ga Eun líu lo, Ha Young ngoảnh mặt làm ngơ không nói câu nào. Sun Kyung vội đỡ lấy cặp sách của Ha Young.
“Cháu đói bụng rồi phải không? Chúng ta đi ăn gì nhé? Rủ cả bạn đi cùng nữa?”
“A, thật không ạ?”
Ha Young nhìn Ga Eun hơi cau mày nói.
“Cậu về trước đi.”
“Nhưng mà…”
“Tớ cũng về nhà đây. Cậu hiểu chưa?”
Ga Eun thấy Ha Young tự dưng gắt gỏng thì bối rối nhìn sang Sun Kyung.
“Sao bây giờ nhỉ? Ha Young lại muốn về nhà. Ga Eun à, hôm khác cô sẽ mời cháu ăn vậy nhé. Hẹn gặp lại cháu.”
“Vâng ạ, vậy cháu chào cô ạ. Ha Young à, cậu về nhé.”
Ga Eun vẫy tay rồi đi về phía đường cái. Con bé có vẻ rất thân thiện. Những đứa trẻ lanh lợi như Ga Eun khiến mọi người xung quanh trở nên vui vẻ. Ha Young thật may mắn khi có bạn như thế chơi cùng.
Sun Kyung làm như không có chuyện gì, vỗ vai Ha Young nói.
“Vậy dì cháu mình đi nhé?”
Sun Kyung bước về phía chiếc xe nhưng Ha Young vẫn đứng yên tại chỗ. Sun Kyung quay lại thì Ha Young mím chặt môi, bước lại gần rồi chìa tay ra.
“Dì đưa cặp đây cho cháu.”
“Cháu lên xe đi.”
“Cháu không thích. Cháu muốn đi bộ về nhà.”
“Ha Young à.”
Ha Young túm lấy chiếc cặp trên tay Sun Kyung, mắt vẫn không thèm nhìn cô. Sun Kyung đành nắm lấy cánh tay Ha Young.
“Trước khi trả cặp sách, dì có chuyện muốn nói với cháu.”
“...”
“Cho dì xin lỗi về việc hôm qua nhé. Dì đã sai rồi. Lẽ ra dì nên hỏi cháu trước. Dì xin lỗi. Dì không biết nó quan trọng với cháu như vậy.”
“...”
“Dì cũng xin lỗi vì đã nóng giận tát cháu. Lần sau dì sẽ không làm thế nữa.”
Con bé vẫn lặng thinh, không nhìn lên nhưng cô biết Ha Young đang lắng nghe cô nói. Sun Kyung quỳ gối, ngồi thấp ngang tầm rồi nhìn vào mắt cô bé.
“Tại vì dì chưa có kinh nghiệm nên mới như vậy. Xung quanh dì chỉ toàn người lớn nên dì chưa học được cách làm bạn với những em bé như cháu.”
“...”
“Sau này dì muốn thân thiết với cháu… hãy nói cho dì biết phải làm thế nào nhé?”
Ha Young nhìn cô chăm chăm, có đôi chút ngập ngừng rồi khẽ gật đầu.
“Cảm ơn cháu.”
“Dì này…”
Ha Young lên tiếng, có chút hồi hộp.
“Cháu khát quá. Cháu muốn uống nước.”
Thở phào. Cô thấy có chút yên tâm. Đây là lần đầu tiên con bé chủ động đòi hỏi thứ gì đó. Sun Kyung nhìn quanh quất. Cô nhìn thấy một cửa hàng tiện ích gần đó.
“Cháu ở đây nhé. Dì quay lại ngay.”
Sun Kyung để con bé ngồi đợi trong xe rồi chạy đi mua nước, lúc cô quay lại đã không thấy con bé đâu cả. Hoảng hốt tìm kiếm xung quanh thì thấy Ha Young đang đứng dán mắt vào cửa kính của một cửa hàng, Sun Kyung tiến lại gần, đưa chai nước cho Ha Young rồi cùng nhìn vào bên trong.
Ha Young hai mắt sáng rực nhìn theo con chó con.
Có lẽ cửa hàng bán chó cảnh trước cổng trường là chỗ giải trí cho bọn trẻ đi học về nên không chỉ mỗi Ha Young mà vài đứa trẻ khác cũng đang chăm chú nhìn những con chó con trong lồng kính, hết vẫy vẫy lại đập đập tay vào cửa kính.
“Dì… có thích chó con không?”
Con bé miệng khép hờ, nhìn như bị hút hồn vào con chó con, bất ngờ hỏi.
“Sao cơ? Cháu muốn nuôi chó hả?”
Ha Young vội quay lại nhìn Sun Kyung. Con bé không trả lời nhưng ánh mắt chứa đầy sự thèm muốn. Hơi đường đột nhưng Sun Kyung chợt nghĩ nuôi thú cưng cũng là cách tốt để giúp Ha Young ổn định tâm lý và thích ứng với môi trường sống mới.
Sun Kyung nhìn Ha Young rồi chìa tay ra. Con bé nắm lấy tay cô. Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại nằm gọn trong tay cô. Hơi nóng từ bàn tay đột nhiên làm ngực cô hơi nghẹn lại. Phải mất cả tuần nay cô mới nắm được bàn tay bé nhỏ này.
Sun Kyung dắt tay Ha Young bước vào cửa hàng. Có nhiều loại chó như Shih Tzu, Beagle, Maltese được nhốt riêng trong chuồng đang đợi chủ nhân tới đón. Có vẻ Ha Young đã nhắm được con ưng ý nên lập tức bế lên một con chó Shih Tzu trắng có đốm nâu ở hai mắt.
“Cháu thích con này à?”
Ha Young gật đầu ôm con chó vào lòng rồi xoa đầu nó. Con chó con mừng rỡ vì sắp có chủ mới, liếm liếm tay Ha Young rồi rúc vào lòng con bé.
Sun Kyung mua một số đồ dùng cần thiết cho con chó. Cô mua một lúc cả chuồng, thức ăn, xà phòng tắm rồi cả đồ chơi cho chó nên nhiều không xách xuể.
Ha Young vừa bế con chó bước ra khỏi cửa hàng thì lũ trẻ nãy giờ vẫn đứng dán mắt vào ô cửa kính bèn chạy xúm lại, đứa nào cũng chìa tay ra muốn sờ vào con chó một cái. Ha Young quát lên.
“Không được, đừng có sờ vào.”
Ha Young vội chạy về phía ô tô để lại lũ trẻ đằng sau không giấu nổi ánh mắt ghen tị. Sun Kyung chất đồ vào cốp xe, rồi ngồi vào ghế lái, quay lại đằng sau đã thấy Ha Young bế con chó trong lòng và đang cho nó ăn.
“Cháu đừng cho nó ăn nhiều quá, người ta dặn là một ngày chỉ cho ăn mấy cái thôi phải không?”
Ha Young đang mải mê với con chó dường như không để ý đến lời Sun Kyung nói. Cô nhìn đứa trẻ chăm chú rồi nổ máy. Nhìn nét mặt con bé rạng ngời, cô thấy lòng nhẹ nhõm.
Nhưng lúc về tới nhà hai dì cháu lại nổ ra tranh cãi nho nhỏ vì vấn đề đặt chuồng chó ở đâu.
Ha Young nhất định muốn để con chó ở cạnh giường mình. Sun Kyung thì bảo để trên tầng hai không tiện lên xuống vì con chó còn bé. Ha Young năn nỉ, bảo mình sẽ bế con chó xuống. Lúc ăn tối con bé vẫn ôm khư khư con chó trong lòng, Sun Kyung cằn nhằn thế nào cũng không chịu bỏ xuống. Dù sao, có con chó không khí cũng vui hẳn lên. Ha Young không còn nhắc tới con gấu bông nữa, ăn tối xong còn ở phòng khách chơi với chó một lúc.
Sun Kyung thấy tinh thần thoải mái hơn, thư thái ngồi đợi chồng đi làm về. Cô muốn cho anh thấy không khí trong nhà khác với ban sáng như thế nào. Cô nghĩ chỉ cần điều chỉnh một chút rồi mọi người sẽ quen dần và đỡ gượng gạo hơn.
Hết giờ làm việc lâu rồi vẫn chưa thấy chồng về, cô bèn gọi điện.
Chồng cô bảo đang bận họp. Anh được giao nhiệm vụ phát biểu trong một cuộc hội thảo tổ chức tại Washington vào tháng tới. Có lẽ anh phải ở lại họp cùng mọi người ở phòng nghiên cứu để chuẩn bị.
Gần 10 giờ chồng cô mới về nhà. Mặt mũi anh phờ phạc, chắc là vì cuộc họp. Cởi áo khoác đưa cho Sun Kyung, anh vừa đi về phía nhà tắm vừa hắt hơi.
Ha Young bế con chó từ tầng hai xuống.
“Ba ơi, nhìn này. Con có chó con đấy. Nó tên là…”
Ha Young chìa con chó về phía bố. Nhưng anh chẳng những không bế còn vội vàng lùi về phía sau rồi hắt hơi liên tục.
“Mang nó ra chỗ khác ngay.”
“Anh bị dị ứng với chó à?”
“Sao tự dưng lại rước chó về làm gì. Em phải trao đổi với anh trước chứ.”
Anh có vẻ tức giận hơi quá. Ha Young đang định khoe bố thì bị mất hứng ôm con chó lùi về sau.
“Mau mang trả lại người ta đi.”
Chồng cô nói giọng bực tức rồi bỏ vào phòng tắm.
Sun Kyung không biết chồng bị dị ứng lông chó. Cô nhìn Ha Young, chưa biết phải xử lý ra sao. Mặt con bé tối sầm lại vì thất vọng và buồn bực. Trông thấy thế cô lại bực mình vì thái độ của chồng.
Ha Young đứng lặng người, mắt ngấn nước như sắp sửa khóc. Con bé ôm chặt con chó trong lòng như để nén không cho nước mắt chảy ra. Sun Kyung vội lại gần ôm Ha Young rồi xoa đầu.
“Cháu đừng lo, dì sẽ thử thuyết phục ba xem sao.”
“Có thật không ạ?”
Ha Young ngẩng đầu lên nhìn cô hỏi. Nó chớp mắt, hai hàng lệ từ từ lăn xuống từ đôi mắt to tròn. Sun Kyung lau nước mắt trên má con bé.
“Tất nhiên rồi, cháu cứ tin ở dì.”
“Nhưng nếu ba không đồng ý thì sao ạ?”
Chồng cô đi làm về đến nhà thường đã muộn. Trừ lúc ngủ, cả nhà gặp nhau được có vài ba tiếng đồng hồ. Trong lúc đó để con chó ở trong phòng Ha Young thì chồng cô bị dị ứng cũng không thành vấn đề gì. Nhưng dù vậy cô cũng không chắc chồng mình có dễ bị thuyết phục.
Ha Young níu lấy cánh tay Sun Kyung. Cô cúi xuống thì bắt gặp cả Ha Young lẫn con chó con đều đang nhìn mình chờ đợi.
“Cháu chịu khó đợi nhé, dì sẽ lựa lời thuyết phục ba.”
Mặt mũi Ha Young tươi tỉnh hẳn lên. Mắt lấp lánh, con bé gật đầu.
Ha Young bế con chó về phòng mình, Sun Kyung đi chuẩn bị đồ cho chồng thay rồi ngồi ở xô pha trong phòng khách mắt nhìn về phía phòng tắm chờ đợi.
Một lát sau anh từ phòng tắm bước ra.
Sun Kyung vội đứng dậy đưa quần áo cho chồng. Chồng cô mỉm cười, đưa tay đỡ lấy rồi đi vào phòng ngủ, có vẻ đã quên mất việc xảy ra ban nãy. Sun Kyung lật đật đi theo.
“Anh uống bia không?”
“Không, anh mệt lắm. Anh đi ngủ đây.”
“Còn con chó của Ha Young…”
“Em…”
Sun Kyung định nói chuyện con chó thì chồng cô lên tiếng trước.
“Em có vẻ thân với Ha Young hơn một chút rồi đấy nhỉ. Chuyện là thế nào?”
“Nhờ con chó mà anh bảo là gớm ghiếc đấy.”
“Anh không ưa chó tí nào.”
“Anh không thấy Ha Young rất thích chó sao?”
Anh nhìn cô lơ đễnh.
“Bộ em tính nuôi nó hả?”
“Thì trót mang nó về rồi mà. Đó là thứ đầu tiên con bé đòi mua, anh có biết Ha Young thất vọng vì anh to tiếng lắm không? Nó đợi anh suốt cả buổi tối, vậy mà…”
Anh gãi gãi đầu có vẻ nhận ra mình đã hơi quá lời. Nhưng vẫn không nhượng bộ chuyện nuôi chó.
“Anh bị dị ứng nặng với lông chó lắm. Liên tục bị hắt hơi…”
“Lúc anh có mặt ở nhà, thì để con chó trên tầng hai là được mà.”
“Lông chó bay khắp nơi… sao em lại mua cho con bé cái thứ ấy chứ…”
Nhìn chồng cứ làu bàu cô đâm phát cáu. Cô nhìn chồng với vẻ bực tức.
“Em sao thế?”
“Thì anh uống thuốc vậy. Anh là bác sĩ cơ mà, chẳng phải có thuốc chống dị ứng đấy sao?”
Nhìn Sun Kyung nghiêm mặt tức giận anh không khỏi ngạc nhiên. Anh tròn mắt nhìn cô.
“Mình?”
“Anh không thể vì Ha Young mà nhượng bộ một lần sao? Người đâu mà ích kỷ thế chứ? Sao cứ phải tức giận rồi làm người khác mất vui?”
“Nó là con anh mà!” Cô suýt buột miệng nhưng kìm lại được, về sau sẽ có bao nhiêu lần cô suýt buột miệng nói ra câu nói ấy?
Thấy chồng càng ngày càng lơ là với chính con gái mình, cô thấy giận anh.
Dù bận việc thế nào anh cũng không nên vô tâm như thế mà nên nghĩ đến tình cảnh hiện tại của con bé. Hai vợ chồng mới nói chuyện này ở bệnh viện sáng nay, vậy mà tối anh vẫn về muộn. Đã thế vừa nhìn thấy con đã lớn tiếng mắng mỏ chẳng chịu nhượng bộ chút nào. “Con anh đấy”, Sun Kyung đã phải nuốt câu đó vào trong. Đó là lời cấm kỵ tuyệt đối không được thốt ra trong ngôi nhà này. Cô đã quyết định chấp nhận Ha Young, đã quyết định sống với người đàn ông này có nghĩa Ha Young sẽ không phải là “con anh” mà là “con chúng ta”.
Nhìn vợ nổi đóa, đang càu nhàu anh bỗng trở nên lúng túng. Cuối cùng cũng chịu nhún nhường, anh gãi đầu, lén nhìn vợ.
“Anh biết rồi. Sao em lại tức giận thế chứ?”
Anh tiến lại gần dỗ dành Sun Kyung đang giận dỗi. Nhưng cô đẩy anh ra rồi bước ra khỏi phòng.
“Thôi đi. Anh đi ngủ đi.”
Cô toan vào phòng đọc sách nhưng nghĩ thế nào lại bước lên tầng hai. Ánh sáng mờ mờ lọt qua khe cửa phòng Ha Young đang hé mở.
“Ha Young à.”
Cô mở cửa bước vào thì thấy Ha Young đã ngủ. Con chó con đang ngọ nguậy rúc rúc vào cánh tay Ha Young. Sun Kyung bế con chó đặt vào chuồng rồi đặt bên cạnh vài món đồ chơi. Cô nhìn chăm chú vào khuôn mặt Ha Young đang say ngủ tìm kiếm nét giống với chồng cô. Con bé có ít nét giống bố. Nghĩ lại cái ngày đầu tiên Ha Young tỉnh giấc la hét, hẳn bây giờ con bé đã không còn hoảng sợ nữa.
Thời gian rồi sẽ chữa lành mọi vết thương. Sun Kyung khẽ xoa đầu Ha Young, cô nhớ lại cái ngày mẹ cô mất.
Hồi đó, cô lớn hơn Ha Young bây giờ nhưng cũng đã phải vật lộn suốt một thời gian khá dài. Cô hiểu rõ nỗi trống vắng khi mất mẹ sâu và lớn đến nhường nào. Lỗ hổng ấy không gì có thể lấp đầy được. Mỗi khi cảm thấy vùng tối dưới đáy sâu thăm thẳm đang há miệng chờ, Sun Kyung chỉ muốn gieo mình xuống cái lỗ hổng đó. Chính bố là người đã kéo cô ra khỏi cái hố và giúp cô thấy lại được ánh mặt trời. Trong lòng Ha Young có lẽ cũng có một lỗ hổng như thế. Cô nghĩ mà xót xa, tội nghiệp cho con bé. Cô tự hứa với mình sẽ là người nắm lấy tay kéo Ha Young ra khỏi miệng hố như bố cô từng làm với cô. Sun Kyung dém lại chăn, tắt đèn rồi đi xuống nhà.