Chúc Mẹ Ngủ Ngon

Lượt đọc: 432 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
18

❊ ❊ ❊

Cô mở cổng bước ra ngoài thì thấy hai người đàn ông lạ mặt đang đứng trước ngõ.

Người đứng phía trước diện bộ comple màu đen, tóc kiểu thể thao cắt ngắn, cơ thể săn chắc, trán lấm tấm mồ hôi vì tiết trời nóng nực. Người đứng đằng sau mặc sơ mi kẻ ca rô, mồ hôi cũng ròng ròng, đang lấy khăn tay làm quạt mát.

“Chị cho hỏi đây có phải nhà anh Yoon Jae Seong không?”

“Vâng, các anh có chuyện gì…?”

“Chúng tôi có một vài điều muốn hỏi về vụ cháy nhà ông Park Yong Suk.”

Park Yong Suk? Đang băn khoăn không rõ là ai nhưng nghe nhắc đến vụ cháy cô sực nhớ tới Ha Young. Chắc họ tới là vì vụ hỏa hoạn xảy ra ở nhà ông bà ngoại của con bé.

“Nhưng hiện giờ chồng tôi đang đi vắng.”

“À không, chúng tôi muốn gặp con gái của anh ấy, cháu Yoon Ha Young.”

“À… Vậy mời các anh vào.”

Sau một thoáng ngập ngừng Sun Kyung đề nghị.

Ha Young đi học ngay gần nhà sắp sửa về. Để người ta mồ hôi nhễ nhại đứng phơi nắng ngoài đường cũng không hay.

“Các anh uống gì cho mát nhé?”

Sun Kyung nói khi cả ba bước vào hiên nhà, người mặc áo kẻ ca rô như thể chỉ chờ có thế bèn hỏi xin cốc nước. Sun Kyung dẫn hai người đàn ông tới xô pha trong phòng khách còn mình nhanh chóng đi vào bếp.

Họ có vẻ khát, nhanh nhẹn đỡ lấy cốc nước và uống liền một hơi. Người mặc áo kẻ ca rô ra nhiều mồ hôi, còn tự cầm bình nước rót thêm cốc nữa. Anh ta lấy chiếc khăn tay nhàu nhĩ lau mồ hôi đang túa ra trên cổ, miệng lẩm bẩm như thanh minh.

“Trời nắng chang chang, đi được vào trong ngõ đây cũng vỡ đầu vì nắng chị ạ.”

Sun Kyung cười, gật đầu rồi nhanh nhẹn đứng dậy bật điều hòa, kéo cả quạt máy ra bật.

“Ôi… cảm ơn chị. Sống lại rồi. Chị thấy đấy, tôi vốn không chịu được nóng.”

Người đàn ông cắt tóc ngắn, không thấy ra nhiều mồ hôi, có lẽ cơ thể chịu nóng tốt. Anh ta hơi nhíu mày nhìn đồng nghiệp đang ngồi trước quạt kéo áo thật lực cho gió thổi vào, rồi rút tờ danh thiếp trong túi áo đưa cho Sun Kyung.

Thanh tra Yoo Dong Sik, Đội điều tra hỏa hoạn, Sở cảnh sát Seoul

Người mặc áo ca rô thấy vậy cũng vội vàng rút danh thiếp ra đưa cho Sun Kyung. Khác với thanh tra Yoo, anh là cảnh sát thuộc Đội phòng cháy chữa cháy.

Cảnh sát Lee Sang Wook

Sun Kyung từng nghe nói ban điều tra hình sự của Sở cảnh sát có riêng một đội điều tra hỏa hoạn nhưng đây là lần đầu tiên cô tiếp xúc trực tiếp. Hơn thế, cũng là lần đầu tiên cô được biết họ còn phối hợp với bên phòng cháy chữa cháy để cùng thực hiện nhiệm vụ.

“Hai anh ở hai đơn vị khác nhau à?”

Trước câu hỏi tò mò của Sun Kyung, cả hai nhìn nhau mỉm cười. Ánh mắt họ cho thấy sự thoải mái thường thấy ở những người đã hợp tác một thời gian dài.

“Chị tinh ý thật đấy. Thường thì ai cũng nghĩ chúng tôi là cảnh sát điều tra thông thường thôi.”

Lee Sang Wook lên tiếng, có vẻ anh ta là người hay chuyện.

“Vốn dĩ việc điều tra, giám định hỏa hoạn thuộc phạm vi của bên phòng cháy chữa cháy. Nhưng trong một số trường hợp bắt buộc phải có sự có mặt của cảnh sát hình sự. Vì vậy mà hai đơn vị chúng tôi phải phối hợp với nhau.”

“À, vâng.”

Sun Kyung đặt hai danh thiếp trước mặt rồi chăm chú quan sát.

Sun Kyung được biết, cảnh sát cứu hỏa thường có nhiệm vụ chữa cháy và đồng thời giám định tại ngay hiện trường, cũng như nghe nhân chứng tường trình và kiểm tra hiện trường vụ cháy tại chỗ. Nhưng vụ cháy đã xảy ra được mấy hôm, vì lý do gì mà giờ họ mới tìm đến?

Nhiệt độ trong nhà đã xuống thấp, Sun Kyung vô thức ôm lấy hai vai. Thấy thế, thanh tra Yoo liền với lấy cái điều khiển từ xa, tắt điều hòa. Bắt gặp ánh mắt Sun Kyung nhìn mình, thanh tra Yoo vội giải thích chỉ cần bật quạt là đủ mát, rồi để chiếc điều khiển xuống.

Sun Kyung nhận ra thanh tra Yoo có khả năng quan sát rất tốt và tinh tế. Cô thấy hơi bối rối vì anh ta nhìn cô khá lâu. Sun Kyung lên tiếng phá vỡ sự im lặng có phần gượng gạo.

“Theo tôi được biết, điều tra vụ cháy thường được thực hiện ngay tại hiện trường, vậy các anh đến đây có lý do gì khác không?”

Lần này thanh tra Yoo lên tiếng. Dường như đây thuộc phạm vi công việc được phân công của anh ta.

“Lúc đó, tuy cũng không quá bận bịu nhưng vì cháu bé còn hoảng loạn nên tôi cũng không hỏi han được là bao. Cháu là nhân chứng duy nhất nhưng tôi chưa được nghe cháu tường trình về sự việc khi ấy. Mặc dù chúng tôi cũng đã đánh giá được tình hình hiện trường nhưng vẫn muốn gặp trực tiếp cháu bé để hỏi một vài chi tiết. Đó là lý do chúng tôi đến đây ngày hôm nay.”

“Vâng…”

Sun Kyung cúi xuống nhìn đồng hồ.

“Giờ này con bé phải về nhà rồi chứ nhỉ.”

Cô bỗng thấy lo lắng vô cớ. Nhỡ Ha Young về muộn thì sao.

Cô thấy khá bất tiện khi phải một mình tiếp chuyện hai người đàn ông lạ trong phòng khách nhà mình.

“Chị cứ làm việc của mình đi, đừng bận tâm đến chúng tôi. Chúng tôi ngồi đây được rồi.”

Nhưng cô không thể không bận tâm được. Cô cứ vô thức ngóng ra phía cửa sổ mãi.

“Chị… có phải…”

Sun Kyung quay về phía thanh tra Yoo. Cô nghiêng đầu trước ánh mắt của viên thanh tra đang nhìn mình chăm chú.

“Anh bảo sao cơ?”

“Có phải chị trong ngành, à… có phải chị công tác liên quan đến bên cảnh sát không?”

“Cũng có thể nói như vậy. Chuyên ngành của tôi là về tâm lý tội phạm.”

Thanh tra Yoo đưa ngón tay gõ gõ lên trán nghe chừng đang cố nhớ lại chuyện gì đó. Sang Wook nhìn Sun Kyung rồi thanh tra Yoo, vẻ mặt lúng túng.

“Sao thế, anh quen chị ấy à?”

“Mùa đông năm ngoái có phải chị đã tham gia buổi hội thảo về tâm lý tội phạm của Viện điều tra hình sự quốc gia không?”

“Vâng, vào tháng Một.”

Cuộc hội thảo diễn ra cách đây năm tháng. Có lẽ thanh tra Yoo cũng tới đó và đã thấy cô.

“Thảo nào, tôi trông chị quen quen như đã gặp ở đâu rồi.”

Cuối cùng thì Sun Kyung cũng hiểu ra ánh mắt của thanh tra Yoo khi nãy nhìn mình. Anh ta mỉm cười với vẻ mặt nhẹ nhõm như thể vừa giải xong bài toán khó. Không còn là mối quan hệ xa lạ nữa, Sun Kyung khi nãy còn gượng gạo giờ cũng thoải mái hơn.

“Anh có trí nhớ tốt thật đấy. Sao có thể nhận ra…”

“Phụ nữ đẹp là anh ấy đều nhớ hết chị ạ.”

Trước câu tếu táo của Sang Wook, thanh tra Yoo liền nhéo hông cậu ta.

“Xin lỗi chị. Cậu ta đùa đấy. Thật ra… là tôi nhớ hôm đó chị có nói một câu.”

“Sao cơ? Tôi đã nói gì…?”

Sun Kyung không nhớ hôm đó mình có đứng ra trước mặt mọi người phát biểu hay đặt câu hỏi gì cả, nên hoài nghi trước việc thanh tra Yoo nói còn nhớ điều gì cô đã nói.

“Chị nói rằng tổn thương biến con người ta thành quái vật, phải không nhỉ?”

Cô lúng túng. Mình đã nói chuyện với anh ta chăng?

Thanh tra Yoo phẩy tay nói tiếp.

“Không phải chị trực tiếp nói với tôi. Lúc đó tôi ngồi trước mặt chị. Giữa giờ giải lao, tôi đã nghe chị nói chuyện với người bên cạnh về trường hợp của Yoo Young Chul…”

“À….!”

Bấy giờ Sun Kyung mới nhớ lại ngày hôm đó.

Đang bị một tiền bối kéo đi thì đúng lúc gặp ngay người quen. Cô được giới thiệu với một nhà báo tự do chuyên viết bài cho một tờ báo của cơ quan cảnh sát. Không hổ là người bán chữ nuôi miệng, anh ta đúng là có tài dẫn dắt câu chuyện khiến cuộc gặp gỡ ban đầu tưởng gượng gạo thành ra chia sẻ được bao nhiêu chuyện. Nghe nói Sun Kyung từng học tâm lý tội phạm ở Mỹ, anh ta liền hỏi về nghề profiling và nói chuyện về thời thơ ấu của Yoo Young Chul, đề tài mà anh ta đang phụ trách đưa tin. Sau đó, anh ta kết luận rằng tổn thương do cha mẹ gây ra thời thơ ấu đã trở thành chấn thương tâm lý nặng nề đối với tên tội phạm. Tay nhà báo dẫn lời của Robert Rressler một nhà phân tâm học tội phạm nổi tiếng của FBI rằng không có kẻ giết người nào đang sống một cuộc sống bình thường lại đột ngột thay đổi tính cách sau tuổi 35 rồi trở thành một kẻ giết người, mà dấu hiệu của tội phạm đã tồn tại từ khi còn rất nhỏ và phát triển dần, và cô nói mình đồng ý với ý kiến đó.

Trong cuộc trao đổi đó Sun Kyung nói về ý nghĩa của từ “trauma” (chấn thương tâm lý) và có nói một câu “Tổn thương biến người ta thành quái vật.”

“Anh là một trong số típ người mà tôi sợ nhất đấy.”

“Chị bảo sao cơ?”

“Tôi cũng có một người bạn. Anh ta vẫn nhớ vào bữa trưa mười năm trước tôi mặc áo gì, ăn món gì và nói chuyện gì, thậm chí anh ấy còn nhớ cả việc quán cà phê hôm đó bật nhạc gì nữa. Nói thật, tôi thấy khá dè chừng.”

“Ha ha ha, đúng là kiểu của thanh tra Yoo rồi. Cả những việc không đâu anh ấy cũng nhớ hết.”

Thanh tra Yoo bật cười trước những lời trêu chọc của Sun Kyung và Sang Wook, nói từ bé mình đã như vậy rồi.

Vừa lúc ấy thì có tiếng mở cửa, qua cửa sổ phòng khách nhìn ra sân, Sun Kyung thấy Ha Young đang đi vào.

“Con bé về rồi.”

Thanh tra Yoo và Sang Wook đều ngẩng lên nhìn ra phía cửa.

Ha Young mở cửa bước vào sảnh, trông thấy thanh tra Yoo và Sang Wook, chần chừ không bước vào trong. Có vẻ con bé dè chừng người lạ.

“Ha Young à, cháu còn nhớ các chú đây không? Mấy chú điều tra vụ hỏa hoạn đó. Các chú đến để hỏi cháu một vài điều.”

Con bé bấy giờ mới đưa mắt nhìn hai người một lượt. Nghe Sun Kyung gọi, nó đeo vẻ mặt lầm lì lại gần xô pha, rồi rón rén ngồi xuống. Thấy nét mặt Ha Young rõ là căng thẳng, Sun Kyung bèn ôm lấy hai vai con bé và cất giọng trấn an.

“Không sao, cháu không có gì phải sợ. Cứ kể cho các chú những gì cháu nhớ là được.”

Nghe Sun Kyung nói vậy, Ha Young vẫn không thôi cảnh giác.

Thanh tra Yoo nhìn Ha Young chằm chằm, Sang Wook phải huých vào tay một cái, anh mới thôi nhìn và bắt đầu hỏi.

“Cháu còn nhớ chú không?”

Ha Young gật đầu.

“Hôm đó cháu hoảng hốt lắm phải không? Giờ đã bớt sợ rồi chứ?”

“…Vâng.”

“Cháu kể chi tiết về việc đã xảy ra vào cái đêm có cháy cho chú nghe được không?”

Ha Young ngập ngừng một lúc rồi lắc lắc đầu.

“Cháu không nhớ rõ.”

Thanh tra Yoo nhìn vào mắt Ha Young một lúc lâu, hình dung ra cấu trúc của ngôi nhà rồi đặt câu hỏi khác.

“Phòng của cháu nằm ở đâu?”

“Ở cạnh bếp ạ. Trèo ra ngoài cửa sổ phòng cháu là có cầu thang lên sân thượng tầng hai. À, lúc lửa cháy, cháu đã lên tầng thượng. Chú cứu hỏa đã cứu cháu ra khỏi đó.”

Có vẻ con bé đã dần nhớ lại.

“Lúc cháu trèo qua cửa sổ có trông thấy ai khả nghi ở xung quanh không?”

Con bé lắc đầu.

“Khói quá nên cháu không thấy gì cả.”

“Cháu ngủ một mình à?”

“Vâng ạ.”

“Sao cháu biết là có cháy?”

“Cháu dậy vì khát nước. Khói, khói bay vào trong phòng. Vì vậy cháu đã chạy ra ngoài bằng lối cửa sổ.”

“Còn gì nữa không?”

Thanh tra Yoo viết những lời Ha Young nói vào cuốn sổ tay và chờ đợi. Nhưng Ha Young có vẻ không còn gì để nói nên lặng im nhìn hai viên cảnh sát.

Nhìn phản ứng của Ha Young, đoán con bé sẽ không nói gì thêm nữa nên thanh tra Yoo gập cuốn sổ và rút ra tờ danh thiếp.

“Chú để danh thiếp ở đây, nếu còn nhớ ra điều gì hãy gọi cho chú nhé?”

Ha Young gật đầu.

Thanh tra Yoo phủi chỗ đứng dậy và gật đầu với Sun Kyung.

Ra ngoài tiền sảnh, thanh tra Yoo toan xỏ giày rồi như nghĩ ra điều gì đó, anh có vẻ choáng váng, ngây ra một lúc mới đưa chân vào giày. Anh chợt quay đầu nhìn về phía Ha Young đang ngồi.

Ha Young đang ngồi ở xô pha bắt gặp ánh mắt của viên thanh tra liền vội vàng đứng dậy bỏ lên tầng hai.

Thanh tra Yoo hỏi số điện thoại của Sun Kyung khi cô ra tận ngõ tiễn khách. Anh lấy điện thoại ra nhập số, kiểm tra tên rồi lưu ngay tại chỗ.

“Tôi sẽ liên lạc với chị sau.”

Đó không phải là câu chào xã giao thường lệ. Sun Kyung cảm thấy có sức nặng trong giọng nói đó và cô vô thức nhìn vào mặt người đàn ông.

Trong mắt anh ta chứa đựng tâm trạng phức tạp như thể có rất nhiều điều muốn nói. Nếu như Sang Wook bên cạnh không di chuyển chắc cô đã quên mất không đáp lại.

“Vâng, cứ như vậy đi ạ… Thôi chào các anh nhé.”

“À, Ha Young lúc ngủ đi nguyên tất hay cởi ra hả chị?”

“Anh bảo sao cơ?”

Toan bước vào nhà, nghe thanh tra Yoo hỏi vậy, Sun Kyung thấy bối rối.

“Chuyện đó. Tôi cũng không rõ lắm.”

Cánh cửa đã đóng, thanh tra Yoo còn đứng trước ngõ một hồi lâu. Sang Wook đứng cạnh lấy tay che nắng, miệng giục giã.

“Anh không đi à? Cứ đứng đây chúng ta sẽ bị nướng chín đó.”

Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán, Sang Wook vội lấy khăn tay ra quạt mát. Nhưng thanh tra Yoo vẫn đứng bất động. Anh nhăn trán, suy tư nói.

“Đứa bé ấy, cậu không thấy hơi bất thường sao?”

“Dạ? Bất thường chỗ nào cơ?”

“Vì khói bay vào nhà nên biết là có cháy. Lúc đó, trẻ con thường hành động thế nào?”

“Bình thường chúng sẽ chạy về phía ngược lại. Tìm chỗ nào để trốn…”

Cảnh đau lòng nhất ở hiện trường các vụ cháy là cảnh phát hiện ra thi thể trẻ em. Khi xảy ra hỏa hoạn, bọn trẻ thường theo bản năng đi tìm chỗ trốn. Sợ ngọn lửa tìm thấy nên chúng thường nấp vào tủ quần áo như chơi trò trốn tìm. Vậy nên rất nhiều trẻ em bị chết ngạt vì khói trước khi ngọn lửa kịp chạm đến.

Thanh tra Yoo nhớ tới cấu trúc của ngôi nhà nơi Ha Young sống. Cửa sổ phòng Ha Young trổ trên bức tường gấp khúc ngay cạnh cửa ra vào. Đứa trẻ sẽ làm gì đầu tiên nếu nó biết có lửa cháy ngoài bóng tối? Thay vì đi về hướng có lửa cháy hẳn nó sẽ chạy vào bên trong căn phòng ở phía đối diện cánh cửa.

“Vậy tức là…”

Sang Wook bấy giờ mới như nghĩ ra điều gì, cậu nhìn thanh tra Yoo bằng ánh mắt kinh ngạc.

“Hôm đó, cái hôm xảy ra vụ hỏa hoạn…! Thì ra vì thế nên anh mới hỏi.”

Thanh tra Yoo nhìn Sang Wook gật đầu. Khúc mắc vướng bận trong lòng suốt từ ngày hôm đó tới hôm nay anh mới xác nhận được.

Đứa trẻ nói mình tỉnh giấc, phát hiện có cháy và đã thoát ra bằng cửa sổ, nhưng ở hiện trường vụ cháy nó vẫn đi nguyên giày và mang tất. Vậy hoặc là nó đã biết trước có cháy hoặc khi hỏa hoạn xảy ra con bé đã đứng ở bên ngoài. Dù là khả năng nào đi nữa thì con bé vẫn đang nói dối.

Thanh tra Yoo nghĩ đứa trẻ đang giấu giếm điều gì đó. Còn một chi tiết nữa khiến anh chú ý.

“Chú gọi điện cho ba cháu với.”

Đứa trẻ chìa tấm danh thiếp nhờ gọi điện cho bố. Trong lúc lửa cháy tinh thần hoảng loạn liệu một đứa trẻ có đủ bình tĩnh để bỏ danh thiếp của bố vào túi, rồi mang tất, đi giày, thậm chí còn ôm con gấu bông theo được không?

Nhớ lại buổi sáng sớm ngày hôm đó, trong đầu thanh tra Yoo chợt nghĩ đến giả thiết không hay. Chẳng lẽ…, anh đã cố lắc đầu trước ý nghĩ đó nhưng nó đã kịp lan rộng như rễ dây leo bám trong đầu anh.

Anh biết tại thời điểm này mọi kết luận đều là vội vàng. Đã có kết quả khám nghiệm tử thi nhưng chưa có báo cáo chính thức. Phòng pháp y của Viện khoa học điều tra hình sự quốc gia nói sau khi phân tích xong sẽ gửi báo cáo. Có báo cáo mọi việc sẽ chính xác hơn. Lúc đó đánh giá vẫn chưa muộn.

Nguyễn Thị Hồng Hà (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.