Buổi sáng hôm có hẹn phỏng vấn với Lee Byung Do, Sun Kyung gọi điện cho đội cảnh sát hình sự tỉnh Gangbuk, hỏi liệu họ có biết về người mẹ mất tích của Lee Byung Do không.
Đội trưởng đội hình sự cho hay anh ta chỉ biết những nội dung có trong lời khai của hắn. Sun Kyung nói, qua những gì Lee Byung Do kể với cô thì nhiều khả năng mẹ hắn đã bị chính con trai mình sát hại. Đội trưởng im lặng nghe rồi hỏi Sun Kyung có thông tin nào khác không. Có vẻ đối với anh ta những tang vật liên quan tới các nạn nhân khác bị mất tích được tìm thấy ở nhà Lee Byung Do đáng quan tâm hơn là vụ án đã xảy ra quá lâu và hết hiệu lực khởi tố.
Sun Kyung bảo trong buổi gặp hôm nay cô sẽ hỏi thêm.
“Dạ… tôi gọi cho anh là có một việc cần nhờ.”
Thật ra Sun Kyung gọi điện vì một việc khác. Cô đã đoán ra lý do Lee Byung Do coi trọng cô. Cô gọi điện cho đội trưởng là để xác minh lại suy luận đó của mình.
“Liệu lúc khám xét nhà hắn, anh có tình cờ thấy bức ảnh nào của mẹ hắn ta không? Nếu có, tôi muốn xem một chút.”
Đội trưởng bảo sẽ hỏi đồng nghiệp rồi liên lạc lại, sau đó cúp máy. Chưa đầy 10 phút sau anh ta gọi lại, cho biết đã tìm thấy bức ảnh mẹ ruột của Lee Byung Do được cảnh sát phụ trách điều tra chụp lại làm chứng cứ và lưu trong nhật ký vụ án. Đội trưởng hứa sẽ chụp bức ảnh đó và gửi vào điện thoại cho Sun Kyung.
Lúc cô lấy túi xách trong phòng đọc sách để chuẩn bị ra ngoài thì nhận được ảnh. Cô mở file kiểm tra, cảm thấy hơi hụt hẫng vì không phải là khuôn mặt như cô đã hình dung.
Sun Kyung tưởng rằng Lee Byung Do chỉ cho phép cô phỏng vấn và đối xử đặc biệt với cô là vì cô trông giống mẹ của hắn. Nhưng người phụ nữ trong ảnh trông không giống Sun Kyung tẹo nào. Lee Byung Do thì giống mẹ hắn. Trong tấm ảnh mờ mờ vẫn có thể nhận thấy mẹ hắn rất đẹp.
Sun Kyung bỏ điện thoại vào túi xách rồi vội vã đi tới trại giam.
Lee Byung Do nhận quả táo từ tay Sun Kyung rồi đặt nó lên bàn. Cô quan sát kỹ khuôn mặt hắn xem có phải lần này hắn cũng không hài lòng, nhưng có vẻ không phải vậy. Mới mấy ngày mà mặt hắn đã trở nên hốc hác nhiều. Nhưng dù sao hôm nay vẫn còn khá hơn lần trước. Ít ra là hắn đang tập trung vào cô.
“Chúng ta tiếp tục chuyện dang dở lần trước nhé?”
Sun Kyung rón rén dò xét phản ứng của Lee Byung Do. Hắn lắc đầu. Rồi nhìn xoáy vào cô hỏi.
“Cô có chuyện gì phải không?”
“Sao anh nghĩ thế?”
“Tôi thấy cô khác trước.”
Lee Byung Do nhìn sâu vào mắt cô. Nếu như đây không phải nhà tù thì ắt hẳn người ta đã tưởng giọng nói dịu dàng của hắn là lời thì thầm ngọt ngào của tình nhân. Sun Kyung băn khoăn không biết bản thân đã khác ở điểm nào.
“Vậy ư…?”
Sun Kyung dối lòng, lờ đi câu hỏi của hắn. Nếu nói là có chuyện thì cũng chỉ là chuyện của Ha Young. Chuyện đó không nhất thiết cô phải chia sẻ với hắn. Sun Kyung quyết định đề nghị hắn tập trung vào cuộc phỏng vấn. Nhưng Lee Byung Do có vẻ không muốn như vậy.
“Cô cũng… có con mèo con hả?”
“Sao cơ?”
Sun Kyung bối rối nhìn Lee Byung Do. Nụ cười lạnh lùng khác hẳn ban nãy lướt trên khóe miệng hắn. Hắn đưa hai bàn tay chụp lấy quả táo đặt trước mặt. Sun Kyung không để tâm, mở cuốn sổ tay và bật máy ghi âm.
“Hôm nay chúng ta nói về chuyện vụ án nhé? Tôi muốn biết các nạn nhân có gì mà thu hút sự quan tâm của anh đến vậy.”
“Cô Lee muốn biết điều gì ở cô thu hút sự quan tâm của tôi phải không?”
Hắn lại định dắt Sun Kyung theo nhịp độ của mình. Sun Kyung do dự một lát không biết có nên đặt chân lên phiến đá của cây cầu hắn đang âm mưu xây nên, cuối cùng cô quyết định tiến thêm một bước. Như lời chủ tịch Han từng nói, làm vậy có thể là chìa khóa quan trọng để tìm hiểu Lee Byung Do.
“Hôm nay… anh sẽ nói cho tôi biết chứ?”
“Nếu cô muốn.”
Sun Kyung đặt bút xuống sửa lại tư thế.
“Nếu nói là không muốn biết tức là tôi nói dối rồi. Anh nói đi.”
“Có một con khỉ con. Từ khi sinh ra nó đã mất mẹ. Người ta nuôi nó rồi cho nó hai khỉ mẹ. Một khỉ mẹ thân làm bằng thép chỉ gắn bình sữa. Còn khỉ mẹ kia không có bình sữa nhưng dịu dàng và có bộ lông ấm áp. Theo cô khỉ con đã chọn khỉ mẹ nào?”
Cô đã xem bộ phim tài liệu đó.
Chỉ khi đói bụng khỉ con mới bám lấy khỉ mẹ làm bằng thép, thời gian còn lại nó quấn quýt với khỉ mẹ có bộ lông ấm áp.
“Chuyện đó thì liên quan gì đến thắc mắc của tôi?”
Hắn mỉm cười đầy hàm ý.
Khỉ con ư, rốt cuộc hắn đang muốn nói gì đây?
Chợt một ý nghĩ lướt qua đầu cô. Hay hắn ám chỉ người mẹ gây đau khổ cho hắn là khỉ thép còn Sun Kyung chính là khỉ mẹ ấm áp dịu dàng? Chưa biết chừng hắn lại còn một người mẹ khác. Một người mẹ luôn vỗ về trái tim cô đơn và đau khổ của hắn.
Sun Kyung tin giả thiết mình suy đoán đã chính xác phần nào. Cô chỉ ngạc nhiên với việc hắn có một người mẹ khác.
“Thì ra anh có một người mẹ khác. Người mẹ hiền hậu ấm áp khác hẳn với người mẹ thép…”
Lee Byung Do mỉm cười, nhìn cô lắc lắc đầu.
“Quá muộn rồi. Thật đáng thất vọng.”
“...”
“Cô không chịu kể gì mà lại mong người ta chia sẻ.”
“Lạ thật đấy. Người mẹ mà anh căm ghét, lần trước anh kể khá tường tận. Thế còn người mẹ kia anh không có điều gì để kể sao?”
Sun Kyung muốn thử khiêu khích nhưng e ngại không biết lúc nào hắn sẽ đột ngột thay đổi tâm trạng. Cô thận trọng tiến thêm bước nữa. Nhưng hắn vờ như không nghe thấy. Hẳn là hắn không muốn nói về người mẹ giấu mặt.
Sun Kyung quyết định hỏi về người mẹ, nạn nhân đầu tiên của hắn.
“Anh còn nhớ câu chuyện anh kể lần trước chứ? Anh nói đã tự tay giết mẹ mình?”
“Tôi đã nói thế à?”
Hắn của ngày hôm nay thật khác với dạo trước. Không còn vẻ thành thật như cũ, hôm nay hắn hay nói vòng vo hoặc né tránh câu hỏi của cô. Hắn kéo dài thời gian, gõ gõ tay xuống bàn như muốn khiêu khích Sun Kyung.
“Hôm nay cô thử nói về mình xem nào.”
Có vẻ hắn quyết tâm sẽ không mở miệng. Đừng để cuốn theo nhịp độ của hắn, cô nghĩ đến lời của chủ tịch Han. Sun Kyung tắt máy ghi âm, gập hồ sơ rồi cất vào túi xách. Hắn nheo mắt, nhìn chằm chằm hành động bất ngờ của Sun Kyung.
“Được rồi, cô hỏi gì tôi sẽ đáp nấy, cô đừng tức giận.”
Hắn đặt quả táo xuống bàn, ỉu xìu như bánh đa gặp nước, ngập ngừng tìm lời để nói. Sun Kyung hỏi lại, hắn gật đầu như thể bấy giờ mới chịu nghĩ và đang cố nhớ lại. Mất một lúc lâu rồi hắn mới bắt đầu chầm chậm kể.
“Cô không biết tâm trạng giết mẹ ruột nó như thế nào đâu…”
“...”
“Ban đầu tôi không ý thức được. Việc đó xảy ra chớp nhoáng như chớp lóe ngang bầu trời. Là do chính hai tay tôi gây ra nhưng… tôi chỉ là công cụ không hơn không kém. Phải, như thể có ai đó sai khiến tôi. Vì thế tôi đã không nhận ra mình đã gây ra chuyện gì.”
“...”
“Hồi mẹ tôi còn sống, quãng thời gian đó là địa ngục. Nhưng sau khi bà ta chết, địa ngục là do chính tay tôi tạo ra.”
Bóng tối đen sẫm hiển hiện trong mắt hắn. Dù hắn đã ra tay giết mẹ vì lòng hận thù sâu sắc nhưng thực ra tình cảm hắn dành cho mẹ mình không hẳn là căm ghét. Dù đó là người mẹ đã để lại dấu vết bạo hành trên khắp thân thể hắn, nhưng tận sâu dưới đáy lòng hắn vẫn là niềm khao khát tình yêu thương của mẹ. Lẽ nào chính niềm khao khát đó đã thôi thúc hắn giết người?
Hắn kể mẹ hắn bỏ nhà đi năm hắn mười bảy, mười tám tuổi. Cách đây mười bảy năm. Hắn bắt đầu gây tội ác hàng loạt từ ba năm trước. Sun Kyung chợt tò mò. Sau khi giết mẹ ruột, hắn đã yên lặng suốt mười lăm năm, tại sao gần đây lại bắt đầu gây án trở lại? Không những thế còn ra tay liên tục.
“Sau mười lăm năm, vì cớ gì anh lại ra tay giết người trở lại? Có động cơ gì không?”
“Mười lăm năm đã trôi qua, nhưng với tôi thời gian đã đóng băng rồi. Vào cái ngày tôi giết bà ta, chiếc đồng hồ trong con người tôi đã ngừng chạy.”
Lee Byung Do lại lần mò trong ký ức rồi bắt đầu giãi bày về thế giới mà hắn đang sống.
Có những lúc không biết diễn tả những điều bản thân nhìn thấy và cảm nhận được ra sao, hắn dừng lại suy nghĩ rất lâu. Sun Kyung cảm nhận rõ hắn đang rất muốn truyền tải câu chuyện một cách chính xác nhất có thể.
“Với tôi, thời gian không trôi đi với nhịp điệu bình thường. Có lúc mấy năm qua nhanh trong phút chốc, nhưng đôi khi một phút lại dài tựa một tháng, thậm chí một năm. Tôi cứ sống đi sống lại khoảng thời gian khủng khiếp nhất, nó đằng đẵng khiến tôi phát điên. Ngày mưa, cái ngày tôi điên lên vì tiếng mèo kêu… giây phút tôi hát cho bà mẹ nằm giữa sân… cứ trở đi trở lại trong tôi…. Tôi vẫn hận mẹ tôi, vẫn nhạy cảm với tiếng mưa. Sự việc diễn ra trong chưa đầy một tiếng đồng hồ bị chia vụn và tái diễn sinh động từng giây, từng phút, từng giờ trong 365 ngày, suốt mười lăm năm, và tôi vẫn thấy nó như mới… tôi vẫn phẫn nộ như lần đầu… Cô không biết được đâu. Cái cảm giác đó…..”
Hắn tưởng cô không biết. Nhưng cô biết chứ. Cảm giác đó xảy ra với cô từ rất lâu rồi.
Trong đám tang của mẹ cô.
Giây phút cô cầm di ảnh của mẹ trên ngọn đồi lất phất hoa anh đào hiện lại trong tâm trí Sun Kyung như thước phim quay chậm.
Những cánh anh đào tan tác bay trong cơn gió tháng Tư thoáng chốc đã vương đầy mặt đất, nhưng trong ký ức của cô chúng đã dừng lại giữa không trung rất lâu.
Hạ huyệt xong, khi khách viếng thăm ném những bông hoa cúc xuống quan tài của mẹ, đột nhiên có một cơn gió thổi qua, khiến những cánh hoa anh đào lả tả rơi xuống như những bông tuyết. Sun Kyung ngước lên nhìn, ánh mắt của cô chầm chậm dõi theo những cánh hoa từ không trung rơi xuống huyệt mộ. Những cánh hoa rực rỡ chao lượn rồi rơi xuống đất chỉ trong một tích tắc, nhưng với Sun Kyung khoảnh khắc đó dài như vô tận. Những cánh hoa rung rinh nương mình theo gió dường như dừng lại giữa không trung. Sun Kyung vẫn nhớ đến một phần vạn giây những chuyển động, ánh sáng và hình dáng của từng cánh hoa. Tương tự như khoảnh khắc người ta gặp tai nạn, mọi hình ảnh trong cuộc đời bỗng hiển hiện trước mắt như một thước phim quay chậm. Từng khoảnh khắc của ý thức được lưu lại trong não bộ một cách cực kỳ chính xác.
Mỗi khi nhớ lại, Sun Kyung vẫn cảm nhận được vô cùng sống động như đang sống lại chính ngày hôm đó. Cơn gió vừa ấm áp vừa lạnh lẽo, sự tiếp xúc giữa tay cô và di ảnh mẹ, bàn tay bố ôm chặt bờ vai cô.
Sun Kyung có thể hiểu được phần nào cảm giác mà Lee Byung Do muốn nói. Giây phút hắn giết mẹ, cho đến tận bây giờ, từng khắc một vẫn hiển hiện sống động trước mắt hắn.
“Cách để xóa đi những ký ức ấy… là tìm ai đó.”
Lee Byung Do tiếp tục nói.
“Chỉ khi đôi bàn tay này kết liễu cuộc đời một ai đó thì tôi mới có thể xóa ký ức ấy được. Hai bàn tay phải dính máu thì tôi mới có thể ngủ yên và bài hát kia mới dừng lại.”
Hắn đã tháo chiếc mặt nạ ngạo mạn xuống, quay trở lại ánh mắt của cậu bé mười bảy tuổi và nhìn quả táo vẫn đang nằm trên bàn. Hắn cứ nhìn thế một hồi lâu rồi đột nhiên hắn lẩm bẩm như nói một mình. Đôi mắt đỏ hoe.
“Con khỉ con với đôi tay nhuốm máu, cô sẽ vẫn ôm nó chứ? Cô có thể ôm nó được không?”
Sun Kyung vẫn lắng tai nghe, mắt nhìn hắn mà không biết nói gì. Cô thấy mắt hắn đã ngấn nước. Sun Kyung lúng túng trước sự thay đổi cảm xúc đột ngột của Lee Byung Do. Kẻ tử tù chìa tay định với lấy quả táo đặt trên bàn. Nhưng có điều gì đáng sợ khiến hắn không thể.
Lee Byung Do lắc lắc đầu như cố rũ bỏ cơn xúc động rồi đẩy ghế đứng lên.
Hắn đi rồi mà Sun Kyung vẫn ngồi nguyên tại chỗ một hồi lâu. Lời cuối cùng hắn nói vẫn vang vọng bên tai cô. Câu hỏi đó không phải dành cho cô mà là cho khỉ mẹ có bộ lông ấm áp. Cô tự hỏi rốt cuộc, người ấy là ai mà khiến một tên giết người máu lạnh ao ước bé lại để được ôm ấp vỗ về.
Quả táo héo bị bỏ lại chỏng chơ trên bàn.
Lee Byung Do trở về buồng giam, mở vòi nước ở bồn rửa mặt rồi nhìn chăm chăm dòng nước chảy. Những giọt nước mắt vô tình tuôn rơi cũng như ký ức về Hoa quả viên đột ngột tìm về làm hắn ta bối rối. Sau khi giết mẹ, hắn đã muốn quay trở lại. Không ngày nào hắn thôi nghĩ về vườn táo. Hễ trời chuyển mùa, ngày ngày hắn đều ngồi nhắm mắt hình dung ở vườn táo giờ này mọi người đang làm gì. Nhưng hắn không thể quay lại. Hắn biết dù có quay lại thì cũng sẽ chẳng còn giống như xưa. Vì thế hắn dằn lòng phải quên đi.
Có lúc nhìn bầu trời thu se lạnh, hắn cảm thấy nước táo dâng đầy trong miệng. Một hôm không chịu nổi hắn đã tự mua một quả. Nhưng quả táo nhạt thếch. Phải sau vài lần như thế hắn mới nhận ra. Hắn đang nhận quả báo. Hắn đã tự bỏ đi tìm địa ngục thì nào còn tư cách để quay trở về nữa.
Hắn đóng vòi nước và nhìn vào gương. Hắn biết. Vì sao mình lại vội vàng đến vậy.
Ngày đó đang tới gần.
Trước khi trận cuồng phong kéo đến, bầu trời dù quang đãng vẫn thường không giấu nổi bất trắc tiềm tàng. Trong bầu không khí căng thẳng như sắp sửa nổ tung, gió từ từ nổi lên và mây bắt đầu tụ lại.
Tim hắn bắt đầu loạn nhịp như thể cảm nhận được dấu hiệu của giông tố. Tâm trạng hắn thường xuyên thất thường. Lúc cáu giận, lúc đứng ngồi không yên. Sự bất an dâng đầy trong lòng hắn.
Ngày đó đang tới gần.
Giờ hắn đã biết khi nào nó tới và sẽ tới ra sao. Hắn nghe thấy tiếng la hét bên tai. Trong đầu hắn, từng âm thanh đứt quãng dần nối lại. Từng đoạn lời hát giống nhau cứ lặp đi lặp lại bên tai hắn rồi tan biến. Rồi chẳng mấy chốc bài hát đó sẽ lại xuất hiện để khuấy đảo linh hồn hắn.
Trước khi bài hát đó lại văng vẳng trong đầu hắn, trước khi tiếng hát lúc một to hơn, hắn phải kết thúc câu chuyện. Hắn muốn kết thúc ngay bây giờ. Giờ đây, ngay cả khi đã tự trói tay mình lại, hắn vẫn không thể sống rời xa hồn ma của mẹ. Cuộc đời đối với hắn không tồn tại. Nếu cái chết không giúp hắn thoát khỏi bàn tay của mẹ thì còn cách nào cơ chứ?
Hắn nhìn thấy khuôn mặt Sun Kyung trong gương. Cô đang mỉm cười và chìa quả táo cho hắn như bảo hắn đừng lo lắng gì hết. Nụ cười đó khiến nỗi bất an vẫn hằng giày vò hắn tan biến như làn khói. Nụ cười thật giống bác gái.
Lee Byung Do nhớ lại cảnh bác gái xoa đầu hắn khi hắn ngã từ trên cây táo xuống.
“Đừng lo, cái đau sẽ mau chóng đi thôi. Để bác đuổi cái đau đi nhé.”
Hắn đã nhận ra. Người có thể ngăn bài hát đó lại không ai khác chính là Sun Kyung. Giống như bàn tay bác gái đã xoa đầu và làm cái đau tan biến, nụ cười của Sun Kyung sẽ bắt bài hát gớm ghiếc đã hành hạ hắn cả đời kia phải dừng lại.