Chúc Mẹ Ngủ Ngon

Lượt đọc: 432 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
13

❊ ❊ ❊

Mới sáng ra Sun Kyung đã tất bật vì chuyện xin chuyển trường cho Ha Young. Từ ngày Ha Young chuyển đến ở chung, mọi việc lớn nhỏ liên quan đến con bé đều một tay cô lo liệu.

So với công việc gần như lúc nào cũng phải túc trực ở bệnh viện của chồng cô, thời gian làm việc của Sun Kyung linh hoạt hơn. Hơn nữa đang kỳ nghỉ hè nên cô cũng ít khi phải ra ngoài. Vì thế tự nhiên mọi việc đều do cô đảm nhiệm hết, từ việc trang trí phòng của Ha Young đến mua sắm quần áo, đồ dùng hằng ngày cho con bé. Cô cũng lường trước được việc này nhưng cứ phải lủi thủi làm một mình, chồng thì vô tâm khiến cô cũng thấy hơi buồn. Tuy nhiên, so với sự thất vọng của Ha Young thì nỗi buồn của cô vẫn chưa thấm vào đâu.

Sáng ra, trước khi bố đi làm Ha Young hay líu lo, làm nũng quấn quýt bên bố. Mấy ngày đầu anh cũng chiều con, con hỏi gì cũng trả lời nhưng sau đó vì vội đi làm nên anh chỉ đáp lại qua loa hoặc nghe xong để đấy. Đành rằng anh đang bận vì luận văn còn dang dở nên không thể quan tâm nhiều đến đứa trẻ, nhưng Ha Young còn nhỏ làm sao hiểu được.

Ha Young biết ý, dần dần ít nói, cũng không quấn bố nữa. Sáng nay, con bé ở rịt trên tầng hai không xuống nhà.

Sun Kyung chuẩn bị đến trường để nộp đơn xin học cho Ha Young xong liền đi lên tầng hai.

Cô gõ cửa rồi bước vào, thấy Ha Young vẫn nằm trên giường. Con bé giận bố từ sáng vì tưởng bố sẽ lên dỗ dành vậy mà anh cứ thế đi làm. Chắc bây giờ nó vẫn còn buồn.

“Dì đến trường xin học cho cháu đây, cháu muốn đi cùng dì không?”

Để con nhỏ ở nhà một mình Sun Kyung không yên tâm, vả lại Ha Young đến làm quen trường mới cũng tốt. Cô đợi một lúc Ha Young vẫn không trả lời.

“Cháu không muốn biết trường mới thế nào à?”

Ha Young vẫn chẳng có phản ứng gì, Sun Kyung rời phòng, không hỏi nữa. Con bé không muốn đi cô cũng không muốn ép. Sun Kyung chuẩn bị xong xuôi, lúc đi ra thì thấy Ha Young đã thay quần áo chỉnh tề đứng đợi cô ở sảnh từ lúc nào. Chắc con bé cũng không muốn ở nhà một mình.

Trước hết phải ghé qua văn phòng phường để lấy giấy xác nhận. Chỉ cần có giấy xác nhận của phường nộp cho trường là xong thủ tục. Từ nhà đi bộ đến trường chỉ mất tầm mười phút nên sau này Ha Young cũng có thể tự đi học được. Trên đường đi, Sun Kyung liên tục hỏi chuyện để Ha Young bớt buồn.

Cô hỏi Ha Young trường cũ thế nào, có liên lạc với bạn thân không nhưng con bé không trả lời, cũng chẳng buồn nhìn xung quanh xem khu phố mình đang sống trông ra sao. Nói thế nào nhỉ, dường như con bé chẳng hề bận tâm đến con người, cảnh vật hay mọi chuyện xảy ra xung quanh, hệt như con rùa thu mình trong mai cứng. Ha Young giống như cây xấu hổ hễ chạm vào là cụp lá, đang khép mình với mọi thứ xung quanh, trong đó có cả Sun Kyung. Con bé vẫn chưa biết nhiều về Sun Kyung và có vẻ cũng chẳng muốn biết. Nó chỉ biết cô là người sống chung với bố nó. Lẽ ra chồng cô nên là cầu nối để hai dì cháu tìm hiểu về nhau nhưng vì bận việc anh cũng chẳng lưu tâm nhiều. Sun Kyung cảm thấy Ha Young ngày càng thu mình lại hơn mặc dù nó đang cố gắng hòa nhập bằng cách theo cô tới trường. Sun Kyung không hỏi thêm nữa. Đang mải nghĩ tối nay về phải nhắc chồng quan tâm đến Ha Young hơn thì ngôi trường cấp một đã hiện ra ngay trước mắt.

Khi cùng Ha Young bước vào sân tập thể dục của trường, ngắm nhìn các tòa nhà xinh xắn, bỗng Sun Kyung có cảm giác nhung nhớ mơ hồ. Dù đây không phải là ngôi trường cô từng theo học nhưng Sun Kyung vẫn cảm thấy thân quen. Các tòa nhà nhỏ xây bốn tầng sơn nhiều màu, sân tập thể dục bé con con. Tiếng học sinh líu lo trong giờ chạy thể dục. Sun Kyung cũng đã từng trải qua những năm tháng đó, có điều giờ chúng đã xa xôi như thuộc về thế kỷ trước.

Một tuần sau khi Ha Young tới ở chung, Sun Kyung bỗng dưng trở thành phụ huynh, một cảm giác bối rối không giải thích được. Bạn cô, những người kết hôn sớm đều đã có con, còn cô vẫn chưa quen với cuộc sống vợ chồng đột nhiên lại phải đảm nhiệm vai trò người mẹ nên không khỏi cảm thấy lạ lẫm và gượng gạo hệt như đang mặc áo của người khác vậy. Lần đầu làm mẹ mà chưa được chuẩn bị tâm lý trước nên khó tránh khỏi vụng về, lóng ngóng. Trước hết là chuyện xin học cho con. Cô không biết hỏi ai, cuối cùng đành lên mạng tìm kiếm rồi tự chuẩn bị hồ sơ. Việc đó cũng không khó khăn như cô tưởng nhưng chuyện làm cha mẹ đúng là cần nhiều kiến thức mà bản thân cô chưa biết. Cô thấy hồi hộp và lo lắng khi bước qua sân tập thể dục như thể chính mình tới để nhập học. Khoảnh khắc này là sự khởi đầu đối với cả cô và Ha Young. Sun Kyung hít thở sâu rồi đưa tay nắm lấy bàn tay Ha Young. Con bé hất tay cô ra. Chẳng đoái hoài đến cảm xúc của Sun Kyung, nó vẫn lặng thinh, nhìn ngôi trường một cách hằn học. Chẳng biết vì việc sáng nay hay hồi hộp vì ngôi trường mới nhưng rõ là tâm trạng con bé đang không vui. Trong lúc Sun Kyung gặp trưởng phòng giáo vụ để làm thủ tục đăng ký nhập học thì Ha Young ngồi yên chờ đợi. Thủ tục rất nhanh gọn. Chỉ cần nộp giấy xác nhận xong là học sinh được phân lớp ngay.

Cô trưởng phòng giáo vụ đứng dậy bảo sẽ để Ha Young gặp giáo viên chủ nhiệm.

“Cô chủ nhiệm sắp đến rồi. Cháu qua đây, ta đi chào cô nào.”

Nhưng Ha Young lắc đầu và cứ thế bỏ ra ngoài. Sun Kyung vội vàng chạy theo con bé ra hành lang thì thấy Ha Young cũng rảo chân chạy. Ở cầu thang đầu bên kia hành lang cô trưởng phòng giáo vụ cùng một cô giáo ngoài ba mươi tuổi đang đi xuống.

“Đây là cô Im Eun Sil cô giáo chủ nhiệm của Ha Young. Còn đây là mẹ của Yoon Ha Young, học sinh mới chuyển đến.”

“Vâng, chào cô ạ. Nhưng sao bây giờ, con bé vừa chạy ra ngoài mất rồi.”

“Không sao đâu chị. Có lẽ con muốn đi tham quan trường một lát.”

Cô trưởng phòng giáo vụ bình thản nói rồi dẫn Sun Kyung quay về phía văn phòng.

Cô giáo chủ nhiệm đưa cho Sun Kyung một tờ giấy ghi những thứ cần chuẩn bị cho Ha Young khi vào năm học mới rồi bảo sách giáo khoa nhà trường sẽ phát sau. Cô giáo trông khá thiện cảm, nói chuyện từ tốn rất phù hợp với phong thái của giáo viên tiểu học. Sun Kyung trao đổi đôi lời, nhờ cô giáo để ý đến Ha Young rồi trao cho cô tờ danh thiếp. Ha Young mới vào học nên có lẽ phải năng liên lạc với cô chủ nhiệm để nắm bắt tình hình thích ứng với trường lớp mới của con bé. Cô giáo hứa sẽ để ý đến Ha Young và dặn Sun Kyung cũng đừng quá lo lắng. Nghe cô giáo nói vậy Sun Kyung thấy yên tâm phần nào. Sun Kyung toan trình bày qua với cô giáo hoàn cảnh của Ha Young nhưng lại ngại gieo định kiến nên thôi. Sun Kyung thống nhất với cô giáo để Ha Young bắt đầu đi học luôn vào hôm sau rồi xin phép ra về.

Cô nhìn xung quanh tìm Ha Young. Không thấy con bé trong sân tập thể dục.

Cô đi vòng qua khu lớp học đến tận nhà kho mới tìm được con bé.

Ha Young đang chơi ở khu vực thực nghiệm tự nhiên nằm dưới chân núi đằng sau khu dạy học. Sau nhà kho là một vườn rau có hàng rào bao quanh. Các luống rau xà lách, ớt, cà chua đang thi nhau lớn. Có lẽ mỗi lớp được giao một khoảnh vườn để chăm bón nên thấy lác đác vài tấm biển nhỏ đề tên khối và tên lớp cắm dưới đất. Cạnh vườn rau là chuồng động vật được rào chắn bằng lưới sắt. Ha Young đang ngồi trước hàng rào sắt ngắm nhìn những con thỏ. Sun Kyung thở phào nhẹ nhõm.

“Thì ra cháu ở đây. Cháu đang xem thỏ à?”

Sun Kyung đứng bên cạnh Ha Young nhìn vào trong hàng rào, cũng giống như khu vườn trồng đủ loại rau, trong chuồng nuôi khá nhiều loài động vật. Thỏ, gà, chồn… mỗi loài một khu, còn có cả chuồng chim nữa. Nhìn thỏ chán, Ha Young tiến đến gần chuồng chim. Con bé nhìn quanh tìm thức ăn cho chim rồi chạy ra vườn rau vặt một cọng xà lách bỏ vào chuồng. Hình như đã quen với bọn trẻ, bầy chim bạo dạn tiến lại gần cọng xà lách. Một, hai con rồi cả bầy kéo đến mổ cọng lá. Ha Young nhìn bầy chim ăn một lúc rồi thình lình mở cửa chuồng định vào bắt chim. Bầy chim chạy trốn Ha Young, lách qua cánh cửa đang hé mở, bay đi mất.

Sun Kyung vội vàng chạy đến kéo tay Ha Young rồi đóng cửa chuồng lại. Mấy con chim đã bay đi mất dạng.

“Cháu làm gì thế? Chim bay hết cả rồi.”

Con bé tròn mắt nhìn cô, rồi như tụt hứng, nó quay ngoắt bỏ đi về phía sân tập thể dục. Sun Kyung muốn gọi con bé lại mắng cho một trận nhưng cô chẳng thể tức giận cũng chẳng thể mắng mỏ, chỉ biết thở dài.

Trên đường về nhà, Sun Kyung tạt vào chợ mua quần áo, đồ lót và tất cho Ha Young rồi ghé qua hiệu sách mua đồ dùng học tập. Đám cháy đã thiêu sạch chẳng để lại thứ gì nên giờ Sun Kyung phải mua cho con bé cả núi đồ. Từ ngày Ha Young về, hễ nhớ ra cái gì cô đều tất tả đi mua ngay, vậy mà vẫn thấy thiếu đủ thứ. Còn phải qua cửa hàng rèm đặt may rèm mới và mua chăn đắp. Hai tay xách nặng đồ mà trong đầu Sun Kyung vẫn còn một danh sách dài cần phải sắm tiếp.

Trong lúc chọn mua đồ, Ha Young cũng chẳng nói gì, Sun Kyung kéo đi đâu con bé đi theo đó. Khi chọn quần áo mặc, lúc Sun Kyung cầm lên ướm thử vào người Ha Young thì con bé có phản ứng tí ti. Tuy chẳng nói thích hay không nhưng nhìn mặt nó cô có thể đoán được. Nếu ưng cái áo nào con bé nhanh nhẹn cầm lấy túi đựng đồ rồi nhìn chằm chằm vào trong túi. Tâm trạng Sun Kyung cũng thay đổi theo tâm trạng đứa trẻ. Có lúc cô cảm thấy mình cũng hơi để tâm thái quá nhưng dù sao cô nghĩ đây là lúc cần quan tâm tới Ha Young hơn cả. Sau này con bé thích nghi và vào nếp rồi sẽ không cần tỉ mỉ từng tí một như thế này nữa.

Mới đi ra ngoài có một lúc mà về tới nhà Sun Kyung đã thấy toàn thân mệt lử. Nuôi con quả không dễ dàng như cô nghĩ.

Ngày hôm sau trong lúc Ha Young đi học, Sun Kyung bận luôn chân luôn tay. Cô đi mua nốt mấy thứ hôm trước chưa kịp mua. Cô đặt mua tủ và sách để trong phòng con bé. Đi chợ mua thức ăn, cô căn đúng giờ giao hàng của cửa hàng nội thất và siêu thị để về nhưng vừa đến nhà đã thấy xe tải đỗ đợi sẵn trước cổng.

Sun Kyung vội vàng mở cổng, hướng dẫn nhân viên chuyển đồ lên tầng hai. Nhờ đã dọn dẹp phòng từ trước nên đồ đạc có chỗ kê ngay. Chỉ một loáng căn phòng đã đâu vào đó.

Hôm trước, đi mua sắm về Sun Kyung đã dặn Ha Young tự sắp xếp đồ của mình nhưng mở tủ quần áo ra cô thấy mọi thứ vẫn còn nguyên gói. Sun Kyung liền bóc vỏ bọc chăn gối rồi trải lên giường, lấy móc treo quần áo vào trong tủ. Xếp đồ lót và tất vào ngăn kéo. Để đồ dùng học tập và cặp sách lên bàn. Sắp xếp xong thì đã quá giờ ăn trưa từ lâu.

Cô xuống dưới nhà, vào bếp mở tủ lạnh lấy ly nước vừa uống vừa nghĩ xem còn thiếu thứ gì. Cô mới nghĩ ra cái máy tính. Có lẽ nên mua cho con bé máy tính xách tay. Học sinh tiểu học cũng dùng Internet nên chắc sẽ cần đến máy tính. Việc này cô sẽ giao cho chồng phụ trách. Ngày nghỉ hai bố con cùng ra ngoài mua chắc con bé sẽ hết giận bố.

Sun Kyung thở phào rồi bước ra phòng khách, chợt cô nhớ đến con gấu bông trong phòng Ha Young. Đằng nào cô cũng đang định tháo đem đi giặt bộ chăn Ha Young đang đắp dở bị bẩn do con gấu dây vào, tiện thể giặt luôn con gấu. Sun Kyung lên tầng hai đem con gấu xuống.

Cô xả nước vào bồn. Đổ bột giặt, đánh bọt rồi thả con gấu vào ngâm và vò bằng tay. Nước bắt đầu nhuốm màu đen sì. Chẳng biết con gấu đã bao lâu rồi chưa được giặt, cô phải xả mấy bận mới hết nước đen. Mất cả tiếng đồng hồ như đánh vật, con gấu mới trở lại màu trắng tinh.

Cô bỏ con gấu vào máy giặt, trong lúc đợi máy vắt khô, Sun Kyung lúc ấy đã mệt lử vào phòng khách ngồi nghỉ trên xô pha. Tuy mệt nhưng trong lòng cô thấy vui vui.

Cô mỉm cười tưởng tượng cảnh Ha Young sẽ vui như thế nào khi được thấy đồ đạc mới, chăn đệm mới và được ôm con gấu bông sạch sẽ thơm tho. Đồng hồ đã chỉ hai giờ. Sun Kyung vội vàng đứng dậy chuẩn bị đồ ăn vặt cho Ha Young đi học về ăn. Lúc ấy cô sực nhớ ra mình vẫn chưa ăn trưa. Giờ Sun Kyung mới hình dung ra cảnh tất bật cả ngày của những người bạn có con nhỏ. Thời gian trôi nhanh quá, những việc cần làm thì mãi không hết.

Máy giặt kêu báo đã vắt xong. Con gấu trắng tinh thơm tho như mới. Phơi phóng xong vừa vào tới phòng khách thì chồng cô gọi điện về. Lâu lắm chồng mới được về sớm, anh dặn cô đợi Ha Young đi học về rồi cả nhà sẽ ra ngoài.

Có vẻ anh đã để ý đến những lời cô dặn đêm hôm trước là phải quan tâm đến Ha Young một chút.

Ha Young về nhà lúc gần hai rưỡi. Có bao nhiêu điều cô muốn hỏi con bé về ngày đi học đầu tiên.

“Cháu đi học thế nào? Đã có bạn chơi cùng chưa?”

Nhưng Ha Young có vẻ mệt, không đáp rồi lên thẳng tầng hai.

“Ba bảo sắp về rồi. Cháu lên nghỉ một lát, thay quần áo rồi xuống nhé.”

Chắc con bé đi đường về nóng, Sun Kyung vội vào phòng bếp mở tủ lạnh. Chồng cô về là cả nhà sẽ đi ăn tối nên cô không mang đồ ăn vặt vừa chuẩn bị ra mà chỉ lấy nước hoa quả lạnh rót ra cốc. Vừa cất chai nước vào tủ lạnh quay ra đã thấy Ha Young vùng vằng đi xuống, mặt như sắp sửa đánh nhau, tiến lại gần cô.

“Dì vào phòng cháu phải không?”

“Hả?”

Sun Kyung đang lúng túng không biết tại sao. Để mang bàn ghế, quần áo và sắp xếp lại đồ đạc thì đương nhiên phải vào trong phòng nó chứ.

“Dì để nó đâu rồi?”

“Cái gì ở đâu?”

“Con gấu bông của cháu.”

Sun Kyung thở phào mỉm cười.

“Dì đem giặt rồi. Vì trông nó bẩn quá nên dì…”

“Cháu hỏi dì để nó ở đâu?”

Sun Kyung chưa kịp nói hết câu thì Ha Young đã hét lên. Cái nhìn chằm chằm của Ha Young sắc lạnh hơn cô nghĩ. Sun Kyung kinh ngạc không thốt nên lời.

Ha Young nhìn Sun Kyung giận dữ rồi chạy ra ngoài. Cô tự dưng thấy đầu óc trống rỗng. Khuôn mặt Ha Young đang gào thét chập chờn trước mắt. Thoắt cái con bé đã từ hiên nhà chạy vào, tay cầm con gấu. Con bé chẳng thèm nhìn cô vùng vằng bước lên cầu thang. Không thể tin nổi. Vì Ha Young, cả ngày nay cô đã chạy đôn chạy đáo, còn thấy vui vẻ xen lẫn tự hào nữa. Giờ thì tâm trạng ấy đã biến mất sạch. Cô thậm chí cũng không thể nổi giận với con bé. Cô hít thở sâu để bình tĩnh lại rồi cất tiếng gọi Ha Young bằng giọng như mọi ngày.

“Ha Young ơi, con gấu vẫn chưa khô đâu. Cháu mang nó xuống đây.”

Con gấu phải phơi ba ngày thì bên trong mới bông xốp được. Nhưng con bé không mang xuống cũng chẳng đáp lời. Cô lắng tai nghe nhưng không nghe thấy bất kỳ động tĩnh gì trên tầng hai. Cô lại gọi, vẫn không thấy phản ứng gì. Sun Kyung đành đi lên gác.

Cô vừa mở cửa toan bước vào phòng thì khựng lại ngay tại chỗ. Quang cảnh trong phòng là một mớ hỗn độn. Vải rách và bông rơi khắp phòng. Hạt xốp bay loạn xạ.

“Cháu… đang làm gì đấy?”

Ha Young đang một tay giữ chặt, tay kia cầm kéo cắt vào bụng con gấu. Không cắt được, con bé quẳng kéo đi, lấy tay xé vải rồi moi móc điên cuồng. Con bé lôi hết ruột con gấu ra kiểm tra rồi lẩm bẩm gì đó.

“Không, không phải cái này… Không có.”

Con gấu bị rạch nằm phơi bụng. Đứa trẻ kiểm tra bên trong bụng con gấu bông xong lại vớ lấy cái kéo tiếp tục cắt phần đầu. Chiếc kéo cắt lách cách vào không trung rồi cắm phập vào thớ vải. Nó hoàn toàn không ý thức tới sự hiện diện của Sun Kyung.

“Cháu đang làm gì vậy? Dừng tay lại mau.”

Sun Kyung vội chạy lại tóm lấy tay Ha Young. Đứa trẻ hất mạnh tay cô ra.

“Dì bảo dừng lại ngay.”

“Dì… dì lấy nó rồi phải không?”

“Cháu nói gì vậy? Lấy cái gì?”

Ha Young hằm hằm nhìn Sun Kyung, làm ngơ rồi giơ kéo lên tiếp tục cắt vào đầu con gấu.

“Dừng lại ngay.”

Cô xông vào để giằng lấy chiếc kéo từ tay con bé. Nhưng Ha Young cũng chẳng để cô dễ dàng cướp được kéo. Sau một hồi vật lộn Ha Young đột ngột cắn vào cánh tay Sun Kyung. Con bé cắn mạnh đến độ cô tưởng như bắp tay bị đứt lìa. Bị bất ngờ, Sun Kyung liền buông tay ra.

Ha Young thoát khỏi tay cô, giơ chiếc kéo lên cao, mắt gườm gườm nhìn Sun Kyung, chực xông vào cô. Mắt Ha Young như tóe lửa. Cô chưa từng nhìn thấy ai có vẻ mặt dữ tợn như vậy. Cô tự hỏi Ha Young đang đứng cầm kéo nhìn chòng chọc mình có phải là đứa trẻ mới mười một tuổi đầu không. Sun Kyung đứng như hóa đá, lặng thinh nhìn Ha Young. Ánh mặt trời rọi vào chiếc kéo tạo thành tia sáng lấp lóa. Tia sáng thoắt cái bay về phía Sun Kyung. Nhờ cô nhắm mắt và mau lẹ né người nên tránh được lưỡi kéo suýt bay thẳng vào mặt. Nhưng cô cảm giác thấy đau buốt ở cánh tay. Sun Kyung nhìn xuống tay thì thấy một vệt đỏ chảy dài. Máu đang rỉ ra từ vết thương bị cắt.

“Cháu làm trò gì thế hả?”

“Cút đi!”

Ha Young không hề chớp mắt, hét lên với Sun Kyung bằng khuôn mặt lạnh lùng không đổi.

“Ra khỏi phòng của tôi ngay! Cút ngay!”

Tiếng chửi thề phát ra từ miệng đứa trẻ. Nhìn đứa trẻ xấc láo ngay trước mặt mình, Sun Kyung không còn nghĩ ngợi được gì nữa. Cô không biết mình đã giơ tay lên từ lúc nào. Cơn tức giận đã lấn át sự tỉnh táo. Trước mắt cô chẳng nhìn thấy gì nữa.

Ha Young bị ăn tát, đứng im như hóa đá. Sun Kyung cũng hoảng hốt không kém. Đến lúc này cô mới tỉnh lại. Không tin vào hành động mình vừa làm. Sun Kyung nhìn trân trân vào Ha Young đang tái mét vì hoảng sợ.

Cây kéo trên tay Ha Young rơi xuống đất.

“Ha… Ha Young à, cháu có sao không?”

Sun Kyung ngạc nhiên tiến lại gần toan chạm vào má Ha Young nhưng vẻ mặt sững sờ ban nãy của con bé bỗng chốc trở nên dữ tợn. Ha Young vung cánh tay định lao thẳng vào cô nhưng đột ngột dừng lại. Ánh mắt Ha Young thoáng run rẩy, sức mạnh toàn thân như giãn ra, thoáng chốc con bé đã trở lại vẻ mặt trẻ con, rồi òa khóc. Hai hàng nước mắt rơi xuống lã chã.

Ha Young thay đổi sắc mặt trong nháy mắt khiến Sun Kyung ngớ người. Đứa trẻ chìa hai tay ra, đi qua Sun Kyung tiến về phía cửa, vừa đi vừa gọi.

“Ba!”

Cô ngạc nhiên quay đầu lại, thấy chồng đang đứng đó.

Không rõ anh về từ lúc nào, nhưng có lẽ anh đã chứng kiến Sun Kyung tát con bé. Anh ôm Ha Young vào lòng vỗ về rồi lạnh lùng nhìn cô. Ánh mắt anh lạnh lẽo và thất vọng tràn trề. Sun Kyung hiểu ngay vì sao trong tích tắc Ha Young lại thay đổi thái độ. Cô rùng mình. Tài diễn kịch khôn lanh của đứa trẻ làm cô choáng váng. Cô thấy trong lòng bức bối.

Không phải vì phản ứng của chồng cô. Sau này cô giải thích anh sẽ hiểu. Điều làm đầu óc cô hỗn loạn là vì Ha Young thay đổi bộ mặt trong chốc lát nhanh như trong kịch biến diện[1]. Nó không giống như đứa trẻ bị đòn trông thấy bố liền òa khóc vì tủi thân. Sự thay đổi trong nháy mắt đó không phải hành động của cảm xúc mà của lý trí.

Trong ánh mắt của con bé thoắt nhìn Sun Kyung rồi chạy tới bên bố có sự toan tính. Đó là hành động có chủ tâm. Con bé biết hành động của mình sẽ khiến đối phương có cảm xúc như thế nào nên đã lợi dụng nó để điều khiển cảm xúc đối phương. Làm sao trong tích tắc con bé lại có thể nghĩ ra cách đó? Cô ngạc nhiên trước sự tinh ranh của Ha Young đồng thời cũng vỡ ra con bé đã lớn lên trong hoàn cảnh như thế nào.

Sun Kyung nhìn Ha Young nức nở trong vòng tay bố, không nói gì bước ra khỏi phòng. Vấn đề này cô sẽ phải trao đổi nghiêm túc với chồng cô. Đầu tiên anh cần thời gian để vỗ về Ha Young trước đã.

Sun Kyung bước vào phòng đọc sách để trấn tĩnh lại. Cô có chút bối rối không biết sau này sẽ cư xử với Ha Young ra sao. Trước mắt, cô có chút lo lắng về phản ứng của chồng khi anh đã tận mắt nhìn thấy con gái bị đánh. Dù có giải thích thế nào đi nữa chính cô cũng cảm thấy hành động của mình là không chấp nhận được.

Đúng như cô nghĩ, anh đã rất giận cô. Một lát sau, anh vào gặp cô nhưng không nói gì, chỉ lặng yên đứng nhìn ra ngoài cửa sổ. Rồi anh kéo ghế ngối đối diện với Sun Kyung.

“Em giải thích đi, đã có chuyên gì vậy?”

Giọng anh điềm tĩnh hơn cô nghĩ.

Nhưng giọng điềm tĩnh ấy trái lại lại làm cô thêm lo lắng. Tính chồng cô khi tức giận thường hay lặng lẽ.

“Việc đánh con bé… đúng là em đã sai rồi. Em đã không thể kiềm chế được khi con bé hét lên rồi chửi bới.”

“Tại sao Ha Young lại la hét và láo hỗn với em?”

“Em không biết. Tại sao con bé lại tức giận như thế…”

“Hẳn phải đã có chuyện gì chứ?”

“Chỉ là con gấu bông, anh cũng biết nó bẩn thế nào mà. Em chỉ mang con gấu đi giặt thôi.”

“Chỉ có vậy thôi ư?”

“Chỉ có vậy thôi. Ha Young đi học về tìm con gấu, em bảo đã giặt rồi… nó liền chạy xuống lấy con gấu còn ướt lên phòng rồi…”

Cô thấy toàn thân nổi da gà khi nhớ lại cảnh Ha Young xé nát món đồ chơi yêu thích của mình. Con bé đã cất giấu sự phẫn nộ ấy ở đâu? Khuôn mặt Ha Young nhìn cô chằm chằm, tay cầm kéo huơ huơ khiến tim cô ngừng đập. Không muốn công nhận nhưng thực sự cô đã thấy sợ. Ha Young thật đáng sợ. Chính nỗi sợ hãi đó đã tát vào má đứa trẻ.

Chồng cô sẽ không biết. Làm sao cô có thể nói với anh rằng con gái anh thật đáng sợ chứ?

❀ ❀ ❀

[1] Hay còn gọi là kịch chuyển mặt nạ, một loại hình nghệ thuật truyền thống của Trung Quốc. Trong vở kịch, diễn viên thay đổi mặt nạ này sang mặt nạ khác ngay trong chớp mắt trước toàn thể khán giả, nhanh như làm ảo thuật.

Nguyễn Thị Hồng Hà (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.