Vừa bước vào tòa nhà nơi có phòng phỏng vấn, tự dưng cô cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo toát ra từ bức tường. Một cảm giác như thể đang đi dưới cái nắng nóng hầm hập của mùa hè, đột ngột bước ngay vào căn phòng điều hòa lạnh đến thấu tim. Mỗi lần tới đây cô đều tự nhủ đó chỉ do tâm trạng, nhưng cảm giác lồng ngực bị đè nén đến thắt tim là có thật.
Lee Byung Do nghĩ gì khi sống ở trong này?
Sun Kyung chợt tò mò muốn biết bộ dạng của Lee Byung Do trong tù. Hắn đang nhớ về các nạn nhân và hồi tưởng lại giây phút giết người chăng? Hay hắn vẫn oán hận người mẹ tàn nhẫn? Dù thế nào thì cũng chẳng giây phút nào đem lại cho hắn chút hơi ấm. Kể từ lúc lọt lòng mẹ, hắn đã sống cả quãng đời lạnh lẽo tựa như người đứng chân trần trên băng giá. Cái lạnh rốt cuộc đã làm đóng băng cả dòng máu nóng chảy trong tim hắn. Liệu có ký ức nào để lại trong tim hắn chút ấm áp? Hắn vẫn còn bị giam hãm trong cái lạnh lẽo dai dẳng bám chặt lấy cuộc đời hắn không rời. Cô tự hỏi đằng sau bức tường xi măng lạnh toát này hắn đang đón đợi cô bằng tâm trạng ra sao.
Sun Kyung không biết ý nghĩa của quả táo mà Lee Byung Do yêu cầu nhưng cô mong rằng ít nhất nó cũng là món quà nhỏ khiến hắn tạm thời quên đi sự lạnh lẽo. Trong lúc chờ viên quản giáo đi giải phạm nhân, Sun Kyung lau thật bóng quả táo vừa mua ở chợ rồi đặt lên phía bàn chỗ Lee Byung Do sẽ ngồi. Cô nhớ lại hình ảnh tên tử tù vén áo tù màu xanh để lộ cho cô thấy những vết thương còn hằn trên cơ thể của mình trong cuộc gặp lần trước. Thật buồn và đau xót. Bình thường, dù thân thiết đến mấy người ta cũng khó để lộ thân thể mình cho người khác biết. Huống chi cô chỉ mới gặp Lee Byung Do có hai, ba bận. Cô muốn nghe hắn kể chi tiết hơn nhưng hắn chẳng chịu nói gì. Cô chỉ còn cách đợi chờ đến khi hắn tự mở lòng.
Thời gian chờ đợi lâu hơn cô tưởng nên Sun Kyung cứ thấp thỏm. Bình thường viên quản giáo chỉ mất vài phút. Nhưng hôm nay không biết có chuyện gì mà năm rồi mười phút đã trôi qua vẫn không nghe thấy tiếng bước chân trở lại. Sun Kyung sốt ruột hết nhìn đồng hồ rồi lại gõ bút xuống bàn. Hai mươi phút nữa trôi qua, hết kiên nhẫn, cô đứng dậy thì đúng lúc đó cửa mở. Nhưng trước mặt cô không phải là Lee Byung Do mà là đội trưởng an ninh.
“Lee Byung Do đâu ạ?”
Viên đội trưởng trề môi, nhún vai ra điều không biết rồi thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế dành cho Lee Byung Do. Ông ta nhìn quanh quất khắp phòng như thể mình chính là hắn.
“Thì ra đây là nơi duy nhất Lee Byung Do có thể cảm nhận được thế giới bên ngoài.”
“… Đã có chuyện gì thế?”
“Tôi không biết, cái đó cô phải hỏi hắn chứ.”
Cái giọng lè nhè nhả chữ khiến cô bực mình, nhưng Sun Kyung hít một hơi, cố giữ bình tĩnh hỏi tiếp.
“Có chuyện gì thế đội trưởng?”
“Chẳng có chuyện gì cả. Có vẻ hắn chỉ không muốn rời khỏi chốn an lạc của mình thôi.”
Cô nhất thời không hiểu ý ông ta. Nhìn vẻ mặt ngây ra của Sun Kyung, đội trưởng an ninh đan tay vào nhau đưa lên sau đầu, dựa người vào lưng ghế. Rõ là ông ta thích thú vì phản ứng của cô.
“Tôi đã bảo cô rồi mà? Cái thằng ấy chỉ gặp người ta lúc hắn cần thôi. Còn hôm nay hắn không có hứng gặp ai cả.”
“Nhưng anh ta biết hôm nay có hẹn với tôi rồi mà?”
Nghe vậy, đội trưởng an ninh bật cười ha hả văng cả nước miếng, càng làm Sun Kyung thêm khó chịu.
“Này này, cô Lee, tôi biết tại sao cô lại ảo tưởng như vậy rồi, nhưng mà trở thành người đặc biệt đối với cái thằng như thế cũng không phải là điều tốt đâu. Mà… cô Lee cũng chẳng có gì đặc biệt như tôi tưởng…”
Ông ta đang cố tình khiêu khích cô. Sun Kyung tự ái nhưng không muốn chấp nhặt. Vấn đề bây giờ là Lee Byung Do.
“Đã xảy ra chuyện gì sao? Hay trong lúc bị giam…”
“Chẳng có chuyện gì sất. Chắc là chán trò phỏng vấn này rồi?”
“… Vậy có thật là anh ta từ chối cuộc gặp này không? Anh làm ơn nói lại giúp tôi một lần nữa được không?”
“Cô Lee, quản giáo của chúng tôi đã đứng hơn ba mươi phút trước cửa phòng giam của hắn thông báo đến giờ phỏng vấn. Nhưng hắn không chịu nhúc nhích. Hôm nay hắn đã không muốn gặp rồi, cô nên về đi chứ?”
Đội trưởng đứng dậy như thể đã nói xong điều cần nói.
“Liệu có phải anh cố tình định ngăn không cho anh ta gặp tôi?”
Sun Kyung nghĩ có lẽ ông ta muốn làm gián đoạn việc phỏng vấn. Nghe cô nói như vậy, đội trưởng an ninh khó chịu ra mặt.
“Tôi kể cô nghe một chuyện ngược đời nhé?”
“…?”
“Ở cái nhà tù này ai là người điều hành cô biết không?”
“Ý anh là sao?”
“Là chúng tôi chắc? Chủ nhân của chỗ này chính là bọn tử tù kia kìa. Cái thế giới trong này hoạt động theo ý của bọn chúng. Thằng này kêu ốm, chúng tôi phải mang thuốc tới, thằng kia bảo muốn gặp ai chúng tôi phải gọi người ấy đến. Muốn gặp hay không muốn gặp, không phải ý chúng tôi mà là ý của chúng nó đấy.”
“...”
“Dù chúng tôi có ra sức ngăn cản, nếu hắn muốn thì cuối cùng vẫn là chúng tôi phải mở cửa, cũng chẳng ai khác ngoài chúng tôi bố trí căn phòng ngớ ngẩn này đấy.”
Ông ta đột nhiên đá mạnh vào chiếc bàn làm quả táo lăn lông lốc. Xem ra phỏng vấn Lee Byung Do là yêu cầu khiến ông ta rất phật lòng.
“Cô về đi.”
Ông ta bước ra cửa.
“Vẫn… vẫn còn thời gian. Anh làm ơn nhắn giúp là tôi vẫn đợi ở đây nhé.”
Đội trưởng an ninh bước đến cửa, lạnh lùng ngoái lại, hằn học gườm gườm Sun Kyung rồi chẳng nói chẳng rằng bỏ đi thẳng.
Còn lại một mình trong căn phòng vắng, Sun Kyung nhặt quả táo lên. Quả táo rơi xuống sàn, hơi bị giập một chỗ. Sun Kyung cẩn thận lau rồi đặt lại quả táo lên bàn. Cô quyết định sẽ đợi đến cùng. Không hiểu sao cô có cảm giác hôm nay không thể không gặp Lee Byung Do được.
Sự kiên trì của Sun Kyung cuối cùng cũng được đền đáp.
Không biết đội trưởng an ninh đã truyền tải những gì mà ba mươi phút sau Lee Byung Do được quản giáo áp giải đến. Sun Kyung gần như sắp bỏ cuộc, đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về thì hắn ta xuất hiện, khiến cô tức giận vô cớ. Không phải là vì hắn bắt cô đợi hơn tiếng đồng hồ. Mà vì một thứ cảm giác phức tạp không sao giải thích được. Nhưng vừa nhìn thấy hắn, tức thì cô nín lặng. Khuôn mặt Lee Byung Do đầy ắp sự lo âu và bất an không thể đoán định. Cuộc phỏng vấn hình như đã không còn trong tâm trí hắn. Bấy giờ Sun Kyung mới hiểu lời của đội trưởng an ninh. Hắn không muốn gặp cô. Với tâm trạng này có phỏng vấn cũng chẳng ích gì. Sun Kyung nghĩ mình đã cố chấp một cách vô ích.
Cô chỉ muốn xác nhận một điều.
“Sau này… tôi không đến nữa nhé?”
Lee Byung Do chỉ nhìn chằm chằm vào quả táo đặt trước mặt, chẳng biết có để tai đến lời cô nói không.
“Nếu anh muốn, tôi sẽ dừng phỏng vấn từ ngày hôm nay.”
Đó không phải lời dọa dẫm. Hơn nữa, giữa lúc tình hình đang dần có chút tiến triển, Sun Kyung không muốn kết thúc giữa chừng. Cô chỉ muốn biết hắn đang nghĩ thế nào về việc phỏng vấn và sau này sẽ tiếp tục ra sao.
Lee Byung Do vẫn chẳng buồn mở miệng. Sun Kyung quyết định sẽ đợi. Cô nghĩ nhìn được mặt hắn thế này cũng đã là may mắn rồi. Biểu cảm khuôn mặt hắn, ánh mắt vô thức liếc nhìn cô, cả việc chốc chốc lại nuốt nước bọt, bồn chồn như thể bị ai truy đuổi, tất cả đều đã lọt vào mắt cô.
“Lại… bắt đầu rồi.”
“…?”
“Mẹ kiếp, trước khi tôi chết, chuyện này sẽ không kết thúc được.”
Lee Byung Do lẩm bẩm. Sun Kyung không nghe rõ.
“Cái gì bắt đầu cơ? Anh bảo chuyện gì sẽ không kết thúc được?”
“...”
Nhưng lời của cô dường như chẳng đến tai hắn. Hắn vẫn đang miên man trong suy nghĩ của mình và chìm sâu vào im lặng. Dường như hắn không thể tập trung vào buổi phỏng vấn. Sun Kyung khẽ thở dài rồi đứng dậy.
“Hôm nay tốt hơn ta nên dừng lại.”
Sun Kyung đứng dậy hắn cũng chẳng buồn nhìn sang. Mắt hắn chỉ nhìn xoáy vào quả táo. Rồi đột nhiên, hắn chộp lấy quả táo ném mạnh vào tường. Sun Kyung sững sờ đứng chôn chân tại chỗ. Quả táo đập vào tường rồi văng tứ tung, nước táo chảy thành vệt trên tường. Viên quản giáo nãy giờ vẫn ngồi cạnh cửa đứng dậy, nhưng thấy Lee Byung Do vẫn yên vị nên cũng không manh động mà chỉ để mắt theo dõi tình hình.
Rõ ràng tâm trạng hắn hôm nay rất tệ.
Sun Kyung cố gắng không để mất bình tĩnh, cô nói với hắn bằng giọng như mọi khi.
“Có lẽ anh không hài lòng về quả táo.”
“Đây đếch thèm loại táo thối như thế này!”
Có vẻ hắn đã phát hiện ra vết thâm trên trái táo. Sun Kyung muốn đá một phát vào mông gã đội trưởng an ninh.
“Lần sau tôi sẽ mang cho anh quả tử tế hơn.”
“Lần sau ư…? Cô sẽ lại đến sao?”
“Nếu anh muốn tôi sẽ lại đến. Bao giờ tôi có thể tới?”
“… Tôi… tôi sợ lắm.”
“Anh sợ gì cơ?”
“Mẹ tôi cứ bảo tôi phải giết cô.”
Hắn vừa nói vừa ngước nhìn Sun Kyung, khuôn mặt tràn ngập nỗi sợ hãi hơn là ẩn chứa âm mưu giết người. Cô thấy như có luồng khí lạnh vừa chạy qua tim nhưng cố làm vẻ thản nhiên nhìn vào mắt hắn.
“Mẹ anh còn nói gì nữa không?”
“Cô không biết đâu. Dù bịt tai nhưng tôi vẫn nghe thấy giọng nói đó, mẹ tôi, mẹ tôi sẽ bám riết lấy tôi, sẽ không buông tha cho tôi.”
Cô lờ mờ hiểu ra tại sao hắn nói mọi việc sẽ không kết thúc cho đến khi hắn chết. Hẳn là hắn đã phải liên tục chịu đựng âm thanh ảo giác và ý thức tội lỗi về bà mẹ. Rõ ràng Lee Byung Do đã giết mẹ như hắn ám chỉ lần trước.
“Mẹ anh đáng sợ lắm à?”
Hắn như vừa qua cơn xúc động, ánh mắt run rẩy đã trở lại bình thường. Trong đôi mắt nhìn chằm chằm vào Sun Kyung như chứa đựng tất cả những điều hắn muốn nói. Đôi mắt ấy không khỏi khiến cô nhớ tới một ai đó.
Sun Kyung đã từng hỏi Ha Young y như thế.
“Mẹ cháu đáng sợ lắm à?”
“Không sao đâu. Mẹ cháu chết rồi mà.”
Sun Kyung vội ngẩng lên, lắc lắc đầu cố xóa đi khuôn mặt của Ha Young trong tâm trí.
“Cô cũng thấy sợ ai ư?”
Ánh mắt hắn trở nên sâu thăm thẳm. Sun Kyung như bị cắn vào lưỡi, chẳng nói được câu nào, đưa tay vuốt mặt. Cô lo sợ nỗi sợ hãi đó đã lộ ra trên khuôn mặt mình.
“Ai thế? Cái người làm cô sợ ấy?”
Lee Byung Do lúc đó như mới vui trở lại. Có lẽ vẻ mặt của Sun Kyung đã khiến hắn hứng thú. Cô không muốn trở thành miếng mồi cho hắn.
“Anh sẽ làm theo lời mẹ anh chứ? Anh có muốn giết tôi không?”
Ánh mắt hắn lại trở nên u ám. Trong giây lát hắn đã quên sự tồn tại của mẹ, nhưng giờ ký ức lại quay về, tâm trạng hắn chùng xuống.
Lee Byung Do có vẻ bực mình, ngậm chặt miệng, hằn học nhìn Sun Kyung rồi đứng dậy.
“Mày nhìn thấy mặt con đó rồi chứ? Báu bở gì đâu… Nó có khác gì những đứa con gái đã cười vào mặt mày chứ.”
Trên đường quay lại phòng giam, Lee Byung Do liên tục giằng co với tiếng mẹ văng vẳng trong đầu. Bà ta cứ nhắc đến Sun Kyung làm hắn bị kích động thần kinh, không chịu đựng nổi, hắn bèn chửi rủa. Hắn không biết rằng, hắn càng chửi thì lời của mẹ hắn càng to và rõ hơn. Dường như sự phẫn nộ hắn bung ra càng tiếp thêm sinh lực cho giọng nói ấy. Sau vụ giết người cuối cùng, hắn đã quyết không nghe lời mẹ lần hai. Vậy mà bây giờ hắn lại lời qua tiếng lại với cái giọng nói mà bấy lâu hắn đã che tai và lờ tịt đi. Nhận ra điều đó, Lee Byung Do choáng váng.
Hắn đang đứng thừ người ở chính giữa phòng giam. Giọng nói của mẹ xoay tròn rồi vang khắp người hắn. Hắn bất lực cảm nhận tiếng mẹ xuyên suốt cơ thể mình và bừng bừng căm phẫn lời rủa sả vẫn còn dai dẳng.
“Mày nhớ con mụ đấy thì sao không đến Hoa quả viên mà gặp đi?”
Lần đầu tiên giọng của mẹ vang lên trong hắn chính là để nói câu này. Hắn còn lạ gì tâm địa của mẹ. Bà căm ghét ai đó chiếm mất chỗ của mình. Bà đang ghen với bác gái ở Hoa quả viên. Lý do khiến hắn không thể trở lại nơi đó cũng là tại mẹ. Hắn sợ bà sẽ gây ra chuyện gì. Bây giờ, bà lại hằn học với Sun Kyung.
Lee Byung Do chậm rãi lắc đầu. Hắn bắt đầu chặn tất cả mọi giác quan trong cơ thể. Tiếng lạo xạo vẳng tới đâu đây, tiếng la ó, chửa rủa, đánh đấm lẫn nhau của tù nhân, tất cả đều bị xóa đi từng thứ một.
Mùi khai khắm và mùi nấm mốc trong phòng giam biến mất. Sự chuyển động của không khí cảm nhận qua da, cảm giác về cơn gió thi thoảng thổi qua ô cửa sổ hẹp cũng bị xóa sạch. Hắn chỉ còn chú ý đến ý thức của mình. Trong một khoảnh khắc, hắn cảm nhận được mình đang đứng một mình lẻ loi trong bóng tối. Hắn quăng mình vào giữa bóng tối đó. Như thể làm thế thì sự tồn tại của hắn sẽ biến mất. Hắn muốn vĩnh viễn chấm dứt sự tồn tại của sinh vật có tên Lee Byung Do.
Đột nhiên có dòng nước lạnh quất vào mặt hắn. Hắn nghe thấy tiếng bước chân tất tả của viên quản giáo.
“Làm gì đấy mà không đi lấy thêm nước đi?”
Giọng của đội trưởng an ninh. Mọi giác quan bị đóng kín nay đã trở lại. Hắn hiện hữu trong buồng giam như thể từ trong bóng tối tái nhập vào cơ thể của mẹ rồi được sinh ra đời.
“Hay… đưa nó tới bệnh viện có phải tốt hơn không ạ?”
“Nó chỉ bị ngất thôi. Trừ trường hợp tử vong hay chảy máu sắp chết, còn lại tuyệt đối không thể đưa ra ngoài.”
Hắn thấy vui khi nghe cái giọng gấp gáp và chướng tai của đội trưởng an ninh. Lee Byung Do thở mạnh một cái rõ to để ông ta an tâm. Có lẽ hắn đã làm họ một phen hết vía nên bị cả viên quản giáo lẫn đội trưởng cho mấy đạp vào người. Nhưng thế nào mà hắn lại cười được.
Là bởi vì nhờ thế mà giọng nói của mẹ đã biến mất, nên hắn được nếm trải cảm giác chìm nhanh vào giấc ngủ thật sâu sau mấy đêm ròng mất ngủ.
Trong mơ hắn thấy mình đang ngồi trên cây táo mà hắn từng mong nhớ và ngắm nhìn con sông chảy dưới ngọn đồi ở Hoa quả viên. Đó là sự bình yên ngắn ngủi lâu lắm hắn mới cảm nhận được.