Buổi sáng, chồng cô đi Washington.
Tối hôm trước Sun Kyung nhắc đến chuyện Hee Joo với chồng. Khi cô bảo đưa Ha Young đi khám và điều trị tâm lý anh đã nổi giận.
“Tại sao phải điều trị? Chẳng phải giờ con đã đi học và đang thích ứng tốt sao?”
“Anh nghĩ thực sự là con bé đang thích ứng tốt ư?”
“Thế em nghĩ Ha Young có vấn đề à?”
Sau khi đứa trẻ đến ở cùng, Sun Kyung nhận ra Ha Young là điểm yếu của chồng cô. Anh đang thấy tội lỗi vì trong thời gian sống xa cách đã không làm tròn bổn phận của người cha. Điều đó là trở ngại khiến anh không thể nhìn thẳng vào vấn đề của con bé. Sun Kyung kể chồng nghe về việc diễn ra ở trường và cuộc nói chuyện với Hee Joo.
“Thật ra anh cũng biết mà phải không?”
“...”
“Ha Young không giống với những đứa trẻ bình thường khác. Anh biết khi sống với mẹ con bé đã trải qua những chuyện như thế nào mà. Hơn nữa, nó lại tận mắt nhìn thấy mẹ mình tự sát. Rồi cả vụ cháy nữa, nếu bình thường được mới là chuyện lạ đó.”
“Rồi dần dần nó sẽ quên hết… anh nghĩ rồi sẽ ổn cả thôi…”
“Đấy là anh mong như thế.”
“Ha Young đang vượt qua tốt mà?”
Chồng cô vẫn cố chấp.
“Nhìn bề ngoài thì như vậy. À mà, như thế càng đáng lo hơn. Nếu con bé có bệnh mà không nói, một mình chịu đựng trong lòng…”
Chồng cô không nói gì. Anh thường chau mày mỗi khi Sun Kyung nhắc tới những sự khác thường ở Ha Young. Anh không thể thừa nhận con bé đang có vấn đề. Hẳn anh nghĩ nếu đứa trẻ có hề gì thì tất cả đều là lỗi ở mình. Sun Kyung cố gắng nói thật nhẹ nhàng để chồng nghe không giống như đang bị trách móc.
“Tư vấn mà em nói nó chỉ như một cuộc khám sức khỏe tổng quát thôi. Nếu có biểu hiện nhỏ thì con bé sẽ được phát hiện sớm. Anh là bác sĩ cũng biết mà. Mình con bé đã phải trải qua những chuyện quá sức. Những chuyện đó đã gây ra những tổn thương gì anh có biết không?”
“...”
“Mắt không thấy thì không thể nói là ổn được. Nhỡ có tổn thương thì cần phải tìm cách chữa trị trước khi trở nặng.”
Chồng cô cuối cùng cũng chịu thua trước những lời thuyết phục đầy kiên nhẫn của Sun Kyung. Anh tuy đồng ý nhưng vẻ mặt vẫn không vui.
Sun Kyung cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Cô vui vì anh đã chịu chấp nhận. Nếu không, có lẽ cô phải gay gắt hơn để thay đổi nhận thức của chồng về vấn đề của Ha Young.
Anh bảo chuyện này sẽ tốt hơn nếu anh trực tiếp nói chuyện với Ha Young và bảo Sun Kyung đợi đến khi anh đi công tác về hẵng đưa con bé đi tư vấn. Sun Kyung đồng ý. Dù sao để hai bố con trực tiếp nói chuyện với nhau Ha Young sẽ đỡ phản đối hơn.
Chồng cô và Ha Young chia tay khá lâu. Có lẽ vì sẽ vắng nhà lâu ngày nên anh dặn dò con gái rất kỹ. Rồi hứa hẹn với con bé rằng bao giờ anh về cả nhà sẽ cùng đi chơi công viên, nghỉ hè sẽ đi biển. Trái với sự lo lắng của anh, Ha Young bình tĩnh đón nhận chuyến công tác của bố. Chồng cô hứa hẹn mãi vẫn chưa đủ còn bảo sẽ mua cho Ha Young con gấu bông to hơn lần trước rồi mới yên tâm ra khỏi nhà.
Chồng cô đi rồi, Ha Young cũng lên tầng chuẩn bị đi học.
Chồng cô sẽ vắng nhà hơn mười ngày.
Trong mười ngày đó, Sun Kyung tự nhủ sẽ để tâm hết sức tới Ha Young. Mối quan hệ giữa hai dì cháu sẽ phụ thuộc vào việc cả hai sẽ sống ra sao trong mười ngày sắp tới. Từ sau hôm gặp cô giáo chủ nhiệm, rảnh lúc nào Sun Kyung đều ôm ấp rồi xoa đầu Ha Young. Ha Young cũng không tỏ vẻ gì là khó chịu. Buổi sáng con bé còn đưa lược nhờ cô chải đầu hộ. Hai dì cháu đã trở nên thân thiết hơn trước nhờ những cử chỉ giao tiếp cơ thể.
Ha Young cuống cuồng sợ muộn học. Con bé chạy ra sảnh, đang xỏ giày nghe Sun Kyung gọi liền chạy lại vòng hai tay ôm eo Sun Kyung. Con bé ôm cô một lúc rồi vội vã chạy ra khỏi nhà.
Còn một mình ở nhà Sun Kyung mở cửa phòng khách rồi bắt đầu dọn dẹp. Bỗng có tiếng chuông điện thoại reo. Một số lạ gọi tới.
Từ đầu dây bên kia vang lên một giọng nói trầm ấm. Sun Kyung nhớ ngay ra giọng của thanh tra Yoo. Cô thoáng chút lo lắng vì cuộc điện thoại bất ngờ. Sun Kyung nhớ tới ánh mắt nhìn cô chăm chú ở sảnh hôm trước. Cô thoáng nghĩ lẽ nào đã tìm ra thủ phạm vụ phóng hỏa. Nhưng không phải, thanh tra Yoo không đả động gì đến chuyện đó qua điện thoại mà chỉ muốn hẹn gặp cô vào lúc nào cô tiện.
Cô nói sẽ trực tiếp đến Sở cảnh sát Seoul gặp anh rồi cúp máy, trong đầu như có cơn gió lạnh vừa lướt qua. Cô thấy dấy lên một linh cảm xấu.
Sun Kyung tới Sở cảnh sát Seoul đối diện quảng trường Gwanghwamun lúc gần 11 giờ. Cô xuống tàu điện ở ga Gwanghwamun rồi đi bộ theo con đường sau trung tâm văn hóa Sejong, mặt trời đã lên cao đỏ rực, nung nóng nhựa đường. Cô đi nép vào bóng râm mỏng manh của tòa nhà cao tầng và hàng cây bên đường. Đến phòng lễ tân cô gọi điện thoại xác nhận, lấy thẻ ra vào rồi mới được vào trong.
Vừa bước vào sảnh đã thấy thanh tra Yoo ra tận cửa thang máy đón. Anh ta vội vàng tiến lại gần chào Sun Kyung.
“Giữa thời tiết nóng nực thế này chị đến tận đây thật vất vả quá.”
“Dạ không có gì.”
Sun Kyung theo thanh tra Yoo vào phòng đợi bên cạnh sảnh tầng một. Đợi Sun Kyung ngồi xuống, anh lấy đồng xu trong túi rồi tiến tới máy bán hàng tự động.
“Chị uống gì nhé?”
“Tôi uống nước lọc được rồi.”
Thanh tra Yoo lấy từ máy bán hàng tự động ra một lon cà phê và một chai nước suối rồi ngồi xuống đối diện với Sun Kyung. Chai nước mát lạnh giúp Sun Kyung mặt đang đỏ gay vì cái nắng hè thấy dịu cả người.
“Xin lỗi vì đã bắt chị phải tới tận đây.”
Thanh tra Yoo giải thích do có việc không thể rời văn phòng nên mong Sun Kyung thông cảm.
“Không sao đâu ạ. Nhưng anh có chuyện gì muốn nói…?”
“Đã có kết quả pháp y.”
“Sao cơ?”
“Thật tình tôi không biết phải nói với chị như thế nào. Nhưng vì chị Lee cũng làm việc liên quan đến ngành này nên tôi nghĩ chị sẽ đón nhận chuyện này một cách khách quan và logic.”
Thái độ ngập ngừng của thanh tra Yoo làm cô thấy lo ngại. Rốt cuộc anh ta định nói chuyện gì mà cứ rào trước đón sau như vậy chứ?
“Vụ cháy ở phường Woongam lần trước là một vụ cố tình phóng hỏa. Và vụ cháy đã xảy ra sau một vụ giết người.”
Cô nhất thời chưa hiểu được ý của thanh tra Yoo.
“Khoan đã. Anh bảo là vụ giết người ư? Ý của anh là……”
“Chuyện bất ngờ nên chắc chị ngạc nhiên lắm phải không… vâng, phóng hỏa để che giấu vụ giết người, tôi đoán là như vậy.”
Kết quả này đối với cô thật quá đỗi bất ngờ. Tim cô đập loạn xạ, cô thấy khó thở. Sun Kyung bỗng thấy sợ diễn biến tiếp theo của câu chuyện.
“Vậy kết quả khám nghiệm tử thi… là anh đang nói tới ông bà ngoại của Ha Young ư?”
“Vâng.”
Thanh tra Yoo trả lời dứt khoát.
Sun Kyung vô thức lắc đầu. Cô chỉ biết rằng đám cháy là do sơ ý chứ không thể tin đó là do ác ý của kẻ nào đó gây nên. Vì việc này mà cuộc sống của bao người đã thay đổi?
“Đã bắt được tên tội phạm chưa ạ?”
“Trước hết chúng ta hãy nói về kết quả khám nghiệm cái đã.”
Sun Kyung đột nhiên hoài nghi không hiểu tại sao thanh tra Yoo lại cố tình gọi cô đến để giải thích những điều này. Lý do anh ta rào trước rằng cô sẽ đón nhận một cách khách quan và logic là gì? Lẽ nào linh cảm xấu của cô là đúng.
“Hai người đó đã chết trước khi đám cháy xảy ra. Thực quản và phổi không phát hiện dấu hiệu chết cháy. Nếu chết cháy thì trong phổi và thực quản sẽ còn lại khói họ hít phải lúc đám cháy xảy ra.”
Nếu chết cháy cũng không thể nằm gọn trong chăn như vậy được. Cảnh hai vợ chồng già ở hiện trường thoáng chốc hiện lại trong tâm trí thanh tra Yoo.
“Vậy nguyên nhân tử vong là gì?”
Thanh tra Yoo lục túi áo lấy ra một tờ giấy gấp nhỏ. Đó là bản nhận xét kết quả pháp y của Viện điều tra hình sự quốc gia.
“Là do trúng độc.”
“Vậy… chẳng phải là có khả năng họ tự tử sao?”
“Bỏ mặc cháu gái ở phòng bên, chuẩn bị lửa đốt nhà rồi uống thuốc độc, liệu có ca nào tự sát như vậy không?”
“…”
“Hơn nữa, trong trường hợp tử vong vì trúng độc, cơ thể sẽ quằn quại vì đau đớn tuy nhiên hai người đó chết trong tư thế hai tay gọn gàng đặt trong chăn. Có lẽ kẻ nào đó đã kiểm tra xem hai người đã chết chưa sau đó chỉnh cho họ tư thế gọn gàng rồi mới châm lửa đốt nhà.”
“Nếu vậy… chắc dấu vết vụ giết người chẳng còn lại gì trên hiện trường nữa.”
“Vâng. Đáng tiếc là chẳng còn gì cả… chỉ là…”
“…?”
“Có người đáng ngờ thôi.”
“Là ai vậy?”
Thanh tra Yoo ngập ngừng một lúc không trả lời, nhìn Sun Kyung. Nhìn vẻ mặt lúng túng của anh ta, có thứ gì đó chợt lướt qua trong đầu cô.
Vào cái ngày hè nóng nực, hai người đàn ông đã mướt mải mồ hôi tìm đến tận nhà cô để gặp Ha Young. Sun Kyung cố nhớ họ đã hỏi những gì nhưng không tài nào nhớ nổi.
“Lẽ nào…?”
“Chính là người sống cùng trong ngôi nhà đó, Yoon Ha Young.”
“Anh… anh nói gì vậy? Là Ha Young ư? Con bé mới mười một tuổi đầu mà.”
Thanh tra Yoo khó xử, gãi đầu một lát rồi hỏi.
“Chị Lee này, trong tài liệu chị học thì kẻ sát nhân nhỏ tuổi nhất mấy tuổi?”
Sun Kyung á khẩu. Đúng vậy. Tuổi tác có quan trọng gì đâu. Mary Bell, kẻ giết người hàng loạt ở tuổi vị thành niên dã man nhất thế kỷ 20 chỉ mới mười một tuổi. Nó và bạn đã bóp cổ một đứa trẻ hàng xóm chưa đầy ba tuổi rồi dùng kéo để rạch thi thể nạn nhân. Chẳng phải đâu xa, mới đây ở bên Nhật cũng vừa xảy ra vụ án chấn động, một học sinh tiểu học ra tay giết hại bạn cùng lớp. Và Hàn Quốc cũng không phải ngoại lệ. Một trường hợp học sinh trung học tức giận vì bị bố mẹ la mắng đã đốt nhà giết chết cả gia đình.
“Có vài lý do làm tôi nghĩ đến trường hợp đó.”
Sun Kyung tưởng như sắp ngất xỉu, khó khăn lắm cô mới trụ vững. Trong người cô nhộn nhạo khó chịu. Cô vội vàng tu một ngụm nước lấy lại bình tĩnh rồi tiếp tục lắng nghe thanh tra Yoo.
“Trước hết, theo quan sát của tôi thì ở hiện trường các vụ hỏa hoạn hầu hết các nạn nhân đều hành động giống nhau. Chuyện xảy ra bất ngờ chẳng ai lường trước nên đa phần họ thường không kịp mặc quần áo chỉnh tề, cứ thế tháo chạy. Vụ cháy hôm đó xảy ra vào lúc rạng sáng, khi nhìn con bé được cứu ra tôi đã có cảm giác gờn gợn. Lúc đầu tôi chưa tìm được lý do cho cảm giác ấy, nhưng sau nghĩ lại thì chính là bởi con bé quá bình tĩnh.”
Thanh tra Yoo vẫn nhớ rõ tờ mờ sớm hôm ấy, lúc nhân viên cứu hộ bế một cô bé con ôm gấu bông trên tay. Cô bé chân đi tất, xỏ giày chỉnh tề. Một đứa trẻ nói đã thoát ra đằng cửa sổ để tránh khói sao có thể kịp đi giày để trước tiền sảnh được? Chỉ có thể là nó đã chuẩn bị từ trước.
“Và đứa bé còn để sẵn danh thiếp của bố ở trong túi nữa.”
“Cái đó… có thể là do nó có ý định lén tới gặp bố từ trước chăng?”
Sun Kyung muốn bằng cách nào đó phủ nhận những điều thanh tra Yoo nói. Anh ta cũng chỉ đang xem xét từng mảnh ghép. Chỉ với mảnh ghép đó mà phán xét người ta là không chính xác. Đã có biết bao người chịu oan ức vì những chứng cứ thiếu căn cứ. Nếu nghi ngờ Ha Young thì hoàn toàn có thể giải thích hôm đó con bé có ý định rời khỏi nhà ông bà ngoại tới chỗ bố. Không ai có thể phán đoán chỉ dựa vào những chi tiết như thế. Không ai được phép phán đoán như vậy. Nhưng Sun Kyung nhận ra giọng mình toan hét lên để phản đối đang dần dần nhỏ lại.
“Đứa trẻ sau khi được giải cứu không hề nhắc tới ông bà ngoại. Bình thường trẻ con nếu không nhìn thấy người thân sẽ tìm kiếm hay kêu mọi người hãy cứu họ. Nhưng Ha Young không có ý muốn biết ông bà ngoại đã được an toàn hay vẫn còn ở trong ngôi nhà bị cháy. Điều đó có nghĩa là nó đã biết trước được tình hình.”
Thanh tra Yoo còn nhớ đến một chi tiết. Sau khi được cứu ra và liên lạc được với bố, con bé ngủ ngon lành trong xe cảnh sát. Giờ nghĩ lại anh nhận thấy đó không phải là hình ảnh cô bé thiếp đi trong cơn hoảng loạn và sợ hãi mà là sự mãn nguyện khi biết bố sẽ tới đón.
“Tôi không biết phải nói gì. Sự việc thật quá bất ngờ.”
Sun Kyung thấy không còn đủ sức tiếp tục ngồi nghe câu chuyện của thanh tra Yoo nữa. Cô cảm thấy như có trận lốc xoáy trong đầu. Không khí xung quanh trở nên méo mó.
“Tất nhiên đó chỉ là suy luận của cá nhân tôi. Cũng chẳng có chứng cứ nào chứng minh cho suy luận ấy cả. Nếu phát hiện thấy độc dược mà đôi vợ chồng già uống thì sẽ rõ, nhưng hiện giờ… tôi cũng chưa nói chuyện này với ai cả. Kể cả đồng nghiệp cùng đội tôi vẫn chưa hay biết.”
“Nhưng tại sao…?”
“Vì tôi nghĩ hơn bất cứ ai chị Lee nhất định phải biết chuyện này. Chị là chuyên gia trong lĩnh vực này hơn nữa cũng là người giám hộ hiện tại của đứa trẻ.”
Sun Kyung không thể nói thêm được gì.
“Chúng ta hãy cùng cảnh giác chờ xem. Đó là tất cả những gì tôi muốn nói.”
Thanh tra Yoo để cô lại một mình rồi đứng dậy đi trước.
Sun Kyung ngồi nguyên tại chỗ không nhúc nhích một hồi lâu.
Cô cũng không thể nghĩ ngợi được gì.
Cô sẽ chấp nhận việc này ra sao, phải nói với chồng cô thế nào, mọi việc cứ rối vào nhau khiến cô không thể suy nghĩ thông suốt. Cô chếnh choáng mãi mới định thần lại được, sau một lúc lâu suy nghĩ cô quyết định.
Tạm thời hãy chưa nói gì vội.
Không thể đổ cho con bé là kẻ giết người khi chưa có gì được xác minh.
Để được bố tới đón đâu nhất thiết phải giết hại ông bà ngoại rồi đốt nhà. Chỉ cần một cú điện thoại là có thể gặp được bố, cớ sao con bé phải gây ra một việc nguy hiểm đến tính mạng của mình như thế?
Đầu nghĩ như vậy nhưng tim cô chẳng dễ mà được thuyết phục hoàn toàn. Sun Kyung biết rõ rằng có bao kẻ sát nhân đã giết người vì những lý do vô lý nhường nào.
Cô bước ra khỏi sở cảnh sát, thấy sợ hãi không biết về nhà sẽ đối mặt với Ha Young như thế nào. Sun Kyung đi về phía ga tàu điện ngầm nhưng rồi đổi ý, cô hướng về phường Woongam. Cô không thể về nhà lúc này được. Không biết sẽ phải làm gì nhưng trước tiên cô muốn tới thăm ngôi nhà Ha Young từng sống.
Sun Kyung hỏi thanh tra Yoo địa chỉ rồi tìm đến ngôi nhà. Nó vẫn còn nằm đó, biến dạng méo mó để cho người ta thấy sự tàn khốc của cái đêm nọ. Bi kịch về vụ hỏa hoạn mà cô hoàn toàn không cảm nhận được hết chỉ qua lời kể thì giờ đây trở nên chân thực đến ngạt thở.
Sun Kyung không thể chịu đựng thêm, vội vàng bước ra khỏi ngôi nhà.
Một phụ nữ chừng năm mươi tuổi vừa rẽ vào con hẻm thấy Sun Kyung từ ngôi nhà đi ra, lộ vẻ cảnh giác. Bà ta từ từ lại gần Sun Kyung rồi hỏi cô giọng chẳng chút e ngại.
“Cô đến xem cái nhà ở cuối ngõ kia đấy à?”
Sun Kyung đi qua người phụ nữ, chỉ gật đầu không nói. Như đọc được nét mặt bối rối của cô, bà ta thôi cảnh giác. Người phụ nữ béo tốt có vẻ tọc mạch nhìn cô từ đầu tới chân rồi chậc lưỡi. Có vẻ bà ta nghĩ cô là một người thân nào đó biết tin quá muộn.
“Ôi tội nghiệp quá… Thế cô là thế nào với nhà ấy?”
Sun Kyung còn đang không biết trả lời ra sao. Người phụ nữ gật đầu ra vẻ đã đoán được phần nào.
“Cô bàng hoàng lắm phải không. Mà cũng phải. Chẳng biết xui rủi thế nào mà gặp chuyện dữ liên tiếp thế kia chứ… Người ta kháo rằng cô con gái nhà đó chết không siêu thoát được nên mới vậy.”
“Cô con gái, tức là mẹ của Ha Young phải không ạ?”
“Đúng rồi, ôi dào, cô ấy uống thuốc độc tự tử. Chẳng biết vì chuyện gì, bố mẹ, con cái vẫn sống sờ sờ ra đấy, sao lại làm chuyện ấy chứ? Nghe nói sau chuyện đó bà chủ nhà sống cũng chẳng ra sống nữa.”
“Ha Young sống ở đây tốt chứ ạ?”
“Đứa trẻ ấy hả? À ừ thì sau cánh cửa thì ai biết họ sống thế nào…”
Người phụ nữ toan nói thêm gì nữa nhưng rồi lại tự dưng im bặt, có nói cũng chỉ vòng vo đại khái. Mới lúc nãy có vẻ bà ta nắm khá rõ chuyện nhà người ta thế mà giờ tự dưng đổi giọng khiến Sun Kyung không khỏi tò mò.
“Đã có chuyện gì xảy ra hả cô?”
“Cô với Ha Young là thế nào?”
Có vẻ khó chịu khi Sun Kyung khai thác chuyện về Ha Young, người phụ nữ bèn hỏi ngược lại.
“Bây giờ… con bé đang sống chung với tôi.”
Sun Kyung thật thà nói. Nghe vậy nét mặt người phụ nữ chợt trở nên khó hiểu. Rồi bà ta vội vàng đi vào nhà như vừa nhớ ra có việc cần làm.
“Cô ơi khoan đã, có chuyện gì cô kể với tôi được không?”
“À, chúng tôi chỉ là hàng xóm thôi, làm sao biết nội tình họ thế nào.”
Người phụ nữ như vừa đi họp tổ dân phố về trông chẳng có vẻ gì là vội vàng chỉ buông một câu như vậy rồi nhanh chóng chạy vào nhà như bị ai đuổi. Sun Kyung không biết phải hiểu thái độ đó ra làm sao. Có lẽ bà ta muốn tránh nhắc đến Ha Young. Sun Kyung cảm thấy là lạ như dạ dày bị đảo lộn. Trán rịn mồ hôi lấm tấm nhưng các ngón tay cô lạnh cóng.
Sun Kyung vội vàng nhanh chóng rời con hẻm.