Chúc Mẹ Ngủ Ngon

Lượt đọc: 432 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
29

❊ ❊ ❊

Đội trưởng an ninh đã đợi sẵn ở cửa phòng cấp cứu. Bị ướt từ đầu tới chân nên bộ dạng của ông ta trông thật thảm hại. Nhìn thấy Lee Byung Do được đưa xuống từ xe cấp cứu ông ta cau mày. Máu loang lổ bộ quần áo tù nhân, vương khắp mặt hắn.

Lee Byung Do được ca trực đưa thẳng vào phòng cấp cứu.

“Rốt cuộc là thế nào? Sao lại ra cơ sự này chứ?”

Đội trưởng dữ dằn túm hai quản giáo đi cùng xe hỏi dồn dập.

“Tôi cũng không rõ. Lúc chúng tôi nhìn vào màn hình thì tự nhiên thấy nó cầm cái gì đó cứa vào cổ…”

Đội trưởng một tay xoa mặt rồi thở dài.

“Đúng là định cho người ta hết đường sống mà. Thằng Sung Ki Chul chết chưa được bao lâu giờ lại thêm thằng này?”

Chưa biết hắn có bị thương nghiêm trọng lắm không nhưng nếu cứa cổ và chảy máu khá nhiều thì tình hình cũng không mấy khả quan.

Đội trưởng an ninh cầu trời khấn Phật mong những chuyện rắc rối này sẽ không bao giờ xảy ra nữa. Vì vụ tự tử của Sung Ki Chul cách đây không lâu ông ta đã bị gọi đi khắp chỗ nọ chỗ kia khổ sở lắm rồi, chuyện lần này mà lan truyền rộng rãi không chừng ông ta sẽ phải chịu trách nhiệm thực sự và mất việc chưa biết chừng. Bằng mọi cách phải cứu hắn cho bằng được.

Đội trưởng cố nuốt câu chửi thề vào trong rồi bước vào phòng cấp cứu. Lee Byung Do đang được truyền máu và khâu vết thương. Bác sĩ giải thích rất may vết thương không chạm tới động mạch nên chỉ cần khâu và tiếp máu bệnh nhân sẽ sớm ổn định. Máu chảy nhiều không phải do vết thương ở cổ mà là vết thương ở đầu. Có lẽ phạm nhân đã bị thương ở nhiều chỗ. Nghe bác sĩ nói xong, đội trưởng nhẹ cả người.

Sau ca phẫu thuật Lee Byung Do được chuyển về phòng hậu phẫu và bị cách ly. Nhìn tên phạm nhân nằm ngủ, đều đều thở trong khi được truyền máu, đội trưởng an ninh lúc bấy giờ mới vừa nhìn đồng hồ vừa ngáp ngủ.

Cứ nghĩ đến việc đang ngủ thì bị dựng dậy rồi phải chạy hộc tốc trong đêm mưa gió, lòng như lửa đốt thì có bóp cổ hắn vẫn chưa thỏa. Ông ta sẽ bắt hắn phải trả giá cho vụ lộn xộn hắn đã gây ra ngày hôm nay. Đội trưởng ngẫm nghĩ rồi bước ra khỏi phòng bệnh, yêu cầu hai quản giáo ở lại canh gác. Một đứng bên trong, một đứng ngoài hành lang phòng bệnh. Phạm nhân bị thương ở cổ lại mất máu nhiều nên ngồi dậy không dễ. Ông ta không nghĩ tới khả năng hắn có thể bỏ trốn.

Quay về nhà, ngủ bù giấc ngủ dang dở, nhưng lúc lên giường không hiểu sao ông ta lại có linh cảm chẳng lành.

Lee Byung Do ngay từ hôm đầu tiên nhập trại đã trêu ngươi ông ta rồi. Hắn cũng khoa trương chẳng kém gì Yoo Young Chul lại còn đòi được đối xử đặc biệt. Ngày thường hắn yêu cầu rõ lắm, động tí là khiếu nại, gây đủ chuyện làm các quản giáo hết sức mệt mỏi.

Rồi ông ta chợt nhớ đến nhà nữ tâm lý học tội phạm. Tình hình có vẻ khác từ sau vụ phỏng vấn với Sun Kyung. Chẳng biết có phải vì có người chơi cùng hay không mà hắn bỗng trở nên ngoan ngoãn hẳn. Nhưng càng ngày ông ta cũng càng nhận thấy rõ vẻ bất an trong mắt hắn. Sau khi biết Sun Kyung không đến nữa, dường như nỗi lo sợ của hắn ta đã lên tới đỉnh điểm. Rõ ràng nguyên nhân hắn tự tử ngày hôm nay là có liên quan tới cô ta.

Không được gặp cô ta chẳng lẽ là việc lớn đến vậy?

Từ đầu ông ta đã không mấy hài lòng. Lee Byung Do đã đầu trò việc này ngay từ đầu. Việc tìm hiểu bộ não hắn thì có gì quan trọng mà bao người phải chạy theo sau để chuẩn bị cho buổi phỏng vấn vào đúng cái giờ mà hắn yêu cầu, thật tình ông không sao hiểu nổi.

Thằng trời đánh đó lại chỉ muốn Lee Sun Kyung chứ không phải ai khác.

Hắn ở trong tù vậy mà muốn gặp ai lúc nào cũng được, chẳng phải là quyền lực đầy mình hay sao. Có vẻ cô ta cũng chẳng biết lý do tại sao hắn chọn gặp mình thì phải. Không biết hắn muốn gì từ những cuộc phỏng vấn nhưng đó là cuộc chiến hoàn toàn có lợi đối với hắn. Điều đó làm thỏa mãn thói tự mãn của hắn. Tuy nhiên, cô ta cũng không phải dạng vừa.

Hắn bị sốc khi bị cô ta từ chối và chấm dứt phỏng vấn. Cảm giác đó cũng giống như cái ngày hắn nhận án tử. Sự tuyệt vọng vì không gặp được cô ta cuối cùng đã dẫn đến sự việc ngày hôm nay. Rốt cuộc hắn có dừng lại không?

Điểm này cứ làm đội trưởng lo lắng mãi. Chẳng ai biết hắn còn giở trò gì nữa. Hết nghĩ chuyện nọ đến chuyện kia, cuối cùng cơn buồn ngủ cũng biến mất từ lúc nào, nỗi bồn chồn khiến ông ta chẳng thể nằm yên.

Cuối cùng nghĩ phải quay lại bệnh viện, đúng lúc ông ta ngồi dậy thì điện thoại reo. Là điện thoại từ viên quản giáo đang trực tại bệnh viện, báo rằng Lee Byung Do đã biến mất khỏi phòng bệnh. Linh cảm của đội trưởng quả không sai. Trời đất như sụp đổ trước mắt ông ta.

Mãi mới định thần lại được, ông cất tiếng chửi bới om sòm tưởng như muốn nổ tung chiếc điện thoại đang cầm trên tay. Làm sao hắn có thể tẩu thoát với bộ dạng như thế cơ chứ?

Nguyễn Thị Hồng Hà (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.