Những tia chớp lóe lên trên nền trời đen thẫm, mưa lớn bắt đầu trút xuống kèm theo gió giật đùng đùng. Giai điệu của bài hát đó lại quần thảo trong đầu Lee Byung Do. Dù hắn có bổ não ra làm đôi, bài hát quỷ quyệt cũng vẫn sẽ bám riết chẳng chịu rời. Đó là nỗi thống khổ vĩnh viễn khắc sâu vào từng tế bào cơ thể hắn.
Mẹ đã túm cổ rồi dìm tôi xuống bồn nước. Trong làn nước dập dềnh tôi nhìn thấy khuôn mặt méo mó của bà. Khuôn mặt chẳng rõ đang khóc hay cười trông buồn rười rượi khiến tôi vừa uống nước ừng ực vừa chảy nước mắt. Cũng có thể vì phổi đau như xé nên tôi khóc.
Ánh mắt mẹ hướng về tôi nhưng không phải bà đang nhìn tôi. Có chăng là bà đang nhìn thấy dấu vết của ba tôi đâu đó trên khuôn mặt tôi.
Mẹ chưa bao giờ nhắc đến ba. Tôi cũng hiểu là mình không được nhắc đến chuyện đó. Phải, có một lần mẹ đã nhắc tới ba. Bà gọi ông là thằng chết tiệt.
Âm thanh và ánh sáng cùng lúc dội vào phòng giam. Hình như tia chớp lóe lên ở nơi gần đó.
Giây phút tia chớp làm mọi thứ trước mắt trở nên trắng xóa, Lee Byung Do chợt nghĩ hắn không thể cứ ở lì trong tù như thế này được. Hắn nhìn chăm chăm vào chiếc camera treo trên góc tường.
“Chắc mấy thằng ở văn phòng đang theo dõi mình đây?”
Lee Byung Do nhìn chiếc còng ở cổ chân và cổ tay. Hắn không muốn kết thúc như thế này. Ở trong tù, hắn có lúc đã nghĩ tất cả đã thực sự chấm dứt. Càng giết người trong lòng hắn càng trở nên trống rỗng. Hắn giết người hòng xóa đi giai điệu của bài hát đó trong đầu, nhưng rồi đến một lúc nào đó hắn lại nghe thấy nó văng vẳng bên tai. Khi con số nạn nhân lên tới hai mươi người thì hắn không còn nghe thấy bài hát đó nữa. Nhưng bây giờ, có những thứ khác đang hành hạ hắn.
Bài hát là thứ ban đầu đã không tồn tại.
Sau khi giết mẹ, hắn đã sống rất đỗi bình thường. Khi bàn tay lại nhuốm máu lần nữa, hắn đã có dự cảm.
Từ giờ tôi sẽ đi lang thang trong đêm như kẻ điên. Gặp ai tôi cũng nhìn chằm chằm và tưởng tượng trong đầu tôi đang giết chết họ. Thế rồi việc giết người xảy ra để thỏa mãn cơn thèm khát của tôi giống như một ngày thèm rượu người ta phải tìm đến quán nhậu. Hai bàn tay tôi nhuốm máu. Hai bàn chân tôi ướt máu. Tôi… chỉ đang tìm cách biện minh cho việc giết người mà thôi.
Lúc tỉnh lại, không biết từ lúc nào hắn đã đang bóp cổ một cô gái và ngân nga bài hát của mẹ. Mẹ hắn đã sống lại trong hắn như thế. Cho đến tận giây phút ấy hắn vẫn nghĩ rằng giết người là để xóa đi bài hát của mẹ.
Nhưng bây giờ tôi đã nhận ra. Tôi liên tục giết người, là để được nghe lại bài hát ấy của mẹ.
Hắn giết mẹ không phải vì căm ghét mẹ. Ngược lại, hắn làm vậy vì muốn được mẹ yêu thương đến phát điên. Nỗi khao khát đến mức một chút tình cảm rơi vãi của mẹ dành cho con mèo bị lạc đường cũng khiến hắn cảm thấy ghen tị. Hắn muốn, dù chỉ một lần, nhận được cái nhìn ấm áp yêu thương từ mẹ. Muốn được cảm nhận hơi ấm từ bàn tay của mẹ xoa đầu hắn. Muốn được ngủ trong vòng tay và tiếng ru à ơi của mẹ.
Tâm hồn hắn thủng lỗ chỗ như chiếc lá bị sâu ăn. Mỗi lần cảm thấy có cơn gió thổi xuyên qua, hắn lại giết người. Nhưng việc đó không thể lấp kín những lỗ hổng.
“Vẫn chưa thể kết thúc.”
Nếu gặp lại Sun Kyung có lẽ lỗ hổng kia sẽ được lấp đầy. Cô sẽ làm biến mất cái cảm giác trống trải bấy lâu nay xâm chiếm tâm hồn đen như mực của hắn. Nếu được gặp lại cô một lần…
Lee Byung Do ngước nhìn chiếc camera gắn trên tường rồi trầm ngâm suy nghĩ. Làm sao vượt qua sự canh phòng nghiêm ngặt này để tới gặp Sun Kyung đây. Tử tù như Lee Byung Do muốn ra khỏi nơi này, ngoài cái chết thì chẳng còn cách nào.
Sấm chớp lại rạch xé bầu trời. Mưa như trút nước. Tiếng mưa như nuốt trọn thế gian. Lee Byung Do bấy giờ đã tìm ra lời đáp. Hắn chuẩn bị vượt ngục.
Viên quản giáo đang theo dõi màn hình trong phòng an ninh chợt bật đứng dậy, khiến cho một đồng nghiệp đang duỗi dài chân trên ghế, lơ mơ ngủ, choáng choàng tỉnh dậy.
“Làm sao thế?”
“Thằng… thằng chó chết tự cắt cổ rồi!”
Viên quản giáo nọ hoảng hốt nhìn vào màn hình. Mười mấy tên tử tù hầu hết đang ngủ nên không có động tĩnh gì. Chỉ một mình phòng Lee Byung Do là ngoại lệ.
Hắn đứng giữa phòng nhìn chằm chặp vào camera như bảo hãy nhìn vào hắn. Hắn nhe răng cười trông rất bất thường. Dòng máu đen đúa chảy ròng ròng ở cổ hắn. Máu chảy ướt cả người, lênh láng ra cả sàn gạch. Máu chảy mạnh thế kia không cầm lại sẽ sớm tử vong.
“Mau gọi điện cho đội trưởng. Gọi cấp cứu đi.”
Đội trưởng an ninh nhận được điện báo liền ra lệnh cho quản giáo lập tức cùng nhân viên y tế trại giam tới phòng giam của Lee Byung Do để kiểm tra, nếu nguy cấp, hãy di chuyển phạm nhân đến bệnh viện gần đó. Giọng ông ta run lên vì giận dữ.
Nhân viên y tế đang trực đêm nghe tin vội chạy tới. Hai quản giáo cùng nhân viên y tế khẩn trương tới phòng tên tử tù. Họ nhanh chóng mở cửa bước vào. Lee Byung Do tay ôm cổ đổ gục trên sàn gạch nhớp nháp máu.
Nhân viên y tế khẩn trương xem xét vết thương trên cổ của Lee Byung Do nhưng hắn ra sức giãy giụa, kêu rên vì đau đớn. Họ cố giằng tay hắn ra để tìm cách cầm máu nhưng chẳng dễ dàng.
“Chảy máu ghê quá. Nếu đúng động mạch cổ sẽ dẫn tới tử vong. Phải đưa hắn tới bệnh viện mau thôi.”
Nhân viên y tế nói với quản giáo. Hai viên quản giáo nhìn nhau như không biết phải làm sao rồi tìm chìa khóa mở còng cho Lee Byung Do.
“Bảo xe cấp cứu đỗ ở trong này. Rồi gọi điện cho đội trưởng đi.”
Xe cấp cứu của bệnh viện gần trại giam xuyên qua cơn mưa lớn vừa tới nơi. Lee Byung Do được đội ngũ bác sĩ tới đưa ra xe cứu thương. Hai quản giáo cũng lên xe đi cùng luôn. Chiếc xe cứu thương khẩn trương lăn bánh trong đêm mưa gió hướng về phòng cấp cứu của bệnh viện.