Chúc Mẹ Ngủ Ngon

Lượt đọc: 432 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
26

❊ ❊ ❊

Ha Young về phòng mình, nhìn qua cửa sổ một lúc rồi vội leo lên giường. Tia chớp lóe lên kèm theo đó là tiếng cánh cửa sổ rung lắc. Nó chui vào trong chăn, hai mắt nhắm nghiền. Nằm trong chiếc chăn ấm mềm mại nỗi sợ hãi của nó mới vơi đi.

Thật ra, lúc nãy nó nói liên hồi là vì không muốn ở một mình. Nó cảm thấy tâm trạng rất lạ lúc trên đường đội mưa về nhà. Cảm giác như có ai đó đuổi theo sau lưng. Muốn quay lại nhìn nhưng lại không dám. Như thể nếu quay lại thì hồn ma của mẹ sẽ đứng ngay sau đó. Nó đột nhiên nghĩ tới mẹ là vì giấc mơ hôm nọ.

Đêm hôm trước ba vào phòng Ha Young.

Ba bảo sẽ đi công tác mười ngày, trong thời gian đó ba dặn nó phải vâng lời dì. Ha Young gật đầu. Mới đầu nó thấy ghét vợ mới của ba. Mẹ nó bảo cô ta là kẻ xấu xa, ích kỷ và độc ác, đã cướp mất ba của nó. Cô ta là kẻ phá hoại gia đình người khác. Nhưng dần dần nó nhận ra mẹ đã nói dối. Dường như ba hạnh phúc hơn nhiều khi ở với dì so với lúc ở bên mẹ.

Dì không quát mắng, không uống rượu, cũng không chửi rủa.

Dì đã tát nó một cái nhưng chẳng đau là mấy, sau đó còn xin lỗi nó. Còn mẹ chẳng bao giờ xin lỗi nó cả. Ba cũng lạ ghê cứ mấy bận bắt nó hứa phải nghe lời dì. Nó nghĩ hay là dì ghét nó. Thế nên nó ngầm hiểu ý ba bảo nó hãy đề phòng. Độ này dì hay ôm Ha Young. Mỗi lúc được ôm nó lại muốn nhắm mắt ngủ. Trong lòng thật bình yên. Mẹ nó thì ghét ôm ấp. Mẹ chỉ ôm nó khi có mặt những người khác. Sau khi ba đi xuống nhà, Ha Young nằm nghĩ về mẹ và dì. Nó nghĩ cuộc sống với dì hiện tại có vẻ tốt hơn. Rồi nó thiếp đi. Trong giấc mơ Ha Young gặp mẹ. Mẹ nổi trận lôi đình. Như cái ngày hôm ấy.

“Mau lôi thằng bố mày về đây. Nhanh lên.”

Ha Young bịt chặt tai. Giọng chói tai của mẹ dội tới. Mẹ cầm cánh tay nó bẻ quặt làm nó đau đớn tỉnh giấc. Lúc bấy giờ mới yên tâm vì biết mình nằm mơ.

Chớp lại rạch một nhát trên bầu trời. Mưa rơi gió giật. Những hôm như thế này mẹ lại càng nhớ ba. Ha Young không muốn nghĩ tới mẹ nữa.

“Mẹ đã chết rồi. Chết rồi mà. Mình hãy thôi nghĩ tới mẹ đi.”

Nhưng những ngày như hôm nay, nó sợ mẹ sẽ lại xuất hiện ở đâu đó rồi gào thét. Ha Young ngồi dậy, ôm gối rồi tụt xuống giường. Có dì ôm nó ngủ thì dù mẹ có xuất hiện nó cũng sẽ không thấy sợ nữa. Đang định bước ra khỏi phòng thì con chó con quấn vào chân. Con chó hoảng sợ trốn vào gầm giường không chịu ra, mặc kệ Ha Young gọi mãi. Cực chẳng đã nó đành ngồi xuồng quờ tay xuống gầm giường. Chợt tay nó chạm phải cái gì đó. Nó thấy khó chịu.

Ha Young lôi từ trong gầm giường ra một chiếc lông chim. Nó vội mở ngăn tủ. Lật tấm chăn lên thì không thấy chiếc hộp đâu nữa. Môi Ha Young bắt đầu trễ xuống. Đó là thói quen khi nó tức giận. Giờ thì nó đã biết vì sao dì đẩy nó ra. Nó tức giận vì biết phòng mình bị lục lọi.

Nó phải làm rõ chuyện này với dì. Nhưng trước tiên phải lôi con chó ra khỏi gầm giường cái đã. Chính con chó đã mách cho dì chỗ giấu chiếc hộp. Đó là bí mật chỉ Ha Young với nó biết. Con chó cứ rúc dưới gầm giường đích thị là biết lỗi của mình rồi.

Con chó không biết giữ bí mật phải bị trừng phạt.

Con chó con bị bắt gọn. Ha Young lôi nó ra rồi túm cổ nhìn thẳng vào mắt nó. Ha Young vừa kéo con chó con đang cố vùng vẫy, vừa đi lấy một chiếc lọ màu nâu cất kỹ ở nơi kín đáo.

Sun Kyung lang thang trong hành lang của một căn nhà lớn. Cô mặc váy màu đen, đi qua hành lang có trần cao và dài bất tận, mở cửa từng phòng để tìm kiếm thứ gì đó.

Trong ánh sáng cuối hành lang có bóng ai đứng đó. Sun Kyung chạy về phía ấy. Giây phút cô nhận ra đó là Ha Young thì con bé lại biến mất như đang chơi trò trốn tìm. Tiếng cười của Ha Young dội vào vách tường rồi vang tỏa lên trần nhà.

Sun Kyung muốn bịt tai lại. Cô bỏ chạy để không phải nghe thấy tiếng cười thì bỗng một sợi dây thừng rơi bịch xuống trước mặt cô. Đầu dây thắt lại thành vòng tròn như để treo cổ. Hoảng hốt, Sun Kyung đá sợi dây ra rồi bỏ chạy. Cô quay lại hành lang thì có một cánh cửa ở chỗ đường cụt. Cô mở cửa, thấy Ha Young đứng đó tay cầm một đống thuốc cảm cúm chìa về phía cô. Sun Kyung lắc đầu hất văng thuốc thì con bé tức giận, xáp lại gần, chực nhét thuốc vào miệng cô. Sun Kyung lấy hết sức hất tay Ha Young ra. Ha Young mắt mở to vì kinh ngạc, tay chới với trong không trung rồi rơi xuống dưới. Cô đứng trên lan can nhìn xuống thì thấy con bé nằm bất động, chân bị gãy quặt một cách kỳ dị. Ha Young hét lên rồi chĩa cánh tay về phía Sun Kyung.

Không hiểu sao cánh tay của con bé cứ dài ra chạm hẳn tới cổ Sun Kyung. Con bé bám lấy cô. Cô nổi da gà khi tiếp xúc với hơi ấm tỏa ra từ làn da mong manh ấy.

Sun Kyung choàng tỉnh. Mồ hôi túa ra đầm đìa. Dù đó chỉ là giấc mơ nhưng cô vẫn còn cảm giác rờn rợn như thể bàn tay bé nhỏ của Ha Young đang chạm vào cổ mình. Cô đưa tay sờ lên cổ. Tất nhiên là chẳng có gì xảy ra cả.

Thình lình, cô trông thấy Ha Young đang đứng nhìn mình. Trong phút chốc cơ thể cô ớn lạnh. Cứ như thể sự đụng chạm ban nãy không phải là mơ.

“Cháu sao thế…?”

Ha Young đang ôm gối. Có vẻ con bé không thích phải ngủ một mình vì trời mưa gió. Nó chìa tay ra. Lấy bàn tay ấp lên trán Sun Kyung rồi sờ lên trán của mình.

“Trán dì nóng quá.”

“Ừ… Bây giờ dì đang mệt, cháu về phòng mình được không?”

“Không, cháu ở đây với dì cơ.”

Sun Kyung muốn đẩy đứa trẻ ra nhưng cơ thể cứ rũ xuống. Vòng tay của Ha Young lạnh lẽo quấn ấy eo của Sun Kyung như con rắn khiến cô giật mình.

“Dì bảo cháu về phòng cơ mà.”

“Cháu muốn ở đây cơ.”

Đứa trẻ ôm ghì lấy Sun Kyung không chịu buông. Cô muốn mở mắt nhưng thuốc làm cô vẫn còn lơ mơ. Cô lại chìm vào giấc ngủ.

Nguyễn Thị Hồng Hà (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.