Cái nóng nực vẫn kéo dài. Lee Byung Do lại gọi quản giáo đòi cho gặp Sun Kyung nhưng chỉ nhận được cái cười nhạo. Hắn la hét inh ỏi làm náo loạn lên, cuối cùng đội trưởng an ninh phải trực tiếp tới phòng giam của hắn.
“Tôi cần được phỏng vấn. Tôi vẫn còn chuyện phải nói.”
“Có vẻ cô ta không muốn nghe mày và cũng chẳng muốn nói gì nữa đâu.”
“Không được, tôi phải gặp cô ấy!”
Lee Byung Do gào, đội trưởng an ninh tiến sát lại cửa sắt, kề gần mặt hắn thì thầm.
“Biết thế sao không ngoan ngoãn từ đầu đi? Mà giờ đếch ai cần nghe mấy câu chuyện của mày nữa đâu.”
“Hãy bảo cô ấy rằng tôi sẽ nói chỗ giấu xác của các cô gái còn lại.”
Lee Byung Do rút con át giấu kín bấy lâu ra. Lá bài đó hắn định giữ kín trong lòng mãi mãi không cho kẻ nào biết và chỉ một mình hắn khắc cốt ghi xương. Nhưng để gặp được Sun Kyung hắn sẵn sàng vứt bỏ quân bài đó chẳng hề luyến tiếc. Nếu hắn đã khao khát điều gì thì những thứ khác sẽ trở nên vô hình.
Đội trưởng an ninh ngạc nhiên nhìn Lee Byung Do qua song cửa. Ông ta nheo mắt nhìn đăm đăm vào mặt hắn như dò xét sự nghiêm túc trong lời nói của hắn. Nhưng một lát sau ông ta đã làm Lee Byung Do vỡ mộng.
“Mót thế cơ đấy!”
Ông ta nhếch mép cười nửa miệng.
Lá bài của Lee Byung Do đã bị đội trưởng an ninh vò nát trước khi tới được tay Sun Kyung. Không. Hắn rút át chủ bài ra đâu phải để nhận kết cục như vậy. Thời gian của hắn đã hết. Quá khứ không thể lặp lại. Cơ hội khó khăn lắm mới lại có không thể để cho tay sâu bọ này phá hoại được.
“Tao đã bảo rồi, cứ vênh váo đi ắt có ngày nhận quả đắng mà.”
“Tôi hứa sẽ kể về các vụ khác.”
“Cái đó chỉ có bên cảnh sát với công tố quan tâm, còn tao, tao chỉ cần mày bị nhốt ở đây là chấm hết mọi chuyện.”
“Gọi luật sư cho tôi. Tôi sẽ không chịu yên đâu.”
“Cứ việc. Nhưng tao nói cho mày biết, thời gian qua tay luật sư chắc cũng bị lừa bởi những lời xảo trá của mày nên mới phí thời gian thế chứ thực ra tòa đã ra phán quyết xong xuôi cả rồi.”
Lee Byung Do như có vẻ đã tức điên, mặt đỏ tía tai, hắn bắt đầu la hét.
“Quản giáo, quản giáo! Mau gọi giám đốc trại giam. Tôi muốn gặp giám đốc trại giam.”
Viên quản giáo từ cuối hành lang chạy lại, đứng cạnh đội trưởng đội an ninh và chẳng thèm nhìn hắn.
“Chúng mày định làm thế với tao hả? Không biết tao là ai ư? Tao là Lee Byung Do đấy, tưởng tao sẽ để yên sao?”
“Vâng ngài cứ đứng đó mà la hét nữa đi.”
Đội trưởng chẳng hề dao động trước sự điên loạn của Lee Byung Do, chỉ thản nhiên đứng nhìn. Bỗng có tiếng va chạm xủng xoảng và tiếng đập cửa từ các phòng giam khác nổi lên. Tiếng ồn ào lẫn tiếng chửi rủa vang lên khắp nơi. Đám tù nhân cũng không muốn nghe tiếng Lee Byung Do thêm nữa.
Lee Byung Do tóm chặt lấy song cửa, người run lên bần bật. Sự phẫn nộ làm toàn thân hắn bốc hỏa. Tiếng hát đâu đó lại bắt đầu, không thể lãng phí thời giờ như thế này được. Bài hát của mẹ từng làm hắn ngạt thở đến phát điên. Chát chát chát… Ngày đó đang tới gần.
Đội trưởng bỏ mặc Lee Byung Do đang nhìn mình bằng con mắt vằn tia máu rồi cùng với viên quản giáo mở cửa đi ra ngoài.
Lee Byung Do còn lại một mình, tựa lưng vào tường, hắn trượt người xuống rồi bắt đầu suy nghĩ.
Không thể bất lực như vậy được. Phải làm cách nào đó để gặp lại Sun Kyung.
Chỉ có cô mới hiểu bài hát lúc nào cũng văng vẳng trong đầu hắn và khiến nó dừng lại. Lee Byung Do chỉ muốn kể cho mình Sun Kyung nghe những câu chuyện ngày xưa giữa hắn và mẹ.
Vào cái ngày mưa gió khi hắn gây ra vụ án mạng đầu tiên, sau khi kiểm tra thấy mẹ đã chết hẳn, hắn hì hục đào đất trong vườn cả đêm để chôn cái xác ngay tại chỗ. Máu từ thi thể loang ra sân đã bị nước mưa cuốn trôi xuống dưới cống không còn dấu vết.
Chẳng ai để ý đến cái chết của mẹ hắn, cũng giống như chẳng ai quan tâm cái ngày hắn có mặt trên đời. Mẹ hắn vốn đã sống tách biệt với mọi người nên cũng không có ai đến tìm gặp.
Mấy ngày sau khi chôn xác mẹ xong, Lee Byung Do đến đồn cảnh sát khai báo mẹ bỏ nhà đi. Hắn bảo mẹ đã bỏ đi mấy ngày rồi chưa về. Cảnh sát đưa cho hắn tờ đơn rồi hỏi mấy câu chiếu lệ. Hắn hỏi thế cảnh sát có đi tìm bà không, họ bảo không đủ nhân lực để tìm kiếm những người bỏ nhà đi. Mẹ hắn là người lớn đâu phải trẻ con, tự đi khắc biết tự quay về, rồi họ khuyên hắn cứ về nhà chờ. Hắn tỏ vẻ buồn bã rời khỏi đồn cảnh sát nhưng trên đường về nhà hắn cất tiếng hát. Mẹ hắn sẽ chẳng bao giờ trở về nữa. Đúng hơn, bà ta chưa bao giờ bỏ đi nên cũng không có chuyện sẽ trở về.
Lần đầu tiên trong đời hắn ngủ được một giấc thật sâu mà không phải run lên vì sợ hãi.
Từ nhỏ tới giờ chỉ cần nghe tiếng bước chân hay tiếng sột soạt là hắn phải bật dậy ngay vì sợ không biết lúc nào lại bị mẹ hắn lấy gối đè lên mặt. Lúc sống ở Hoa quả viên hắn cũng chẳng ngủ được sâu. Mỗi khi nhắm mắt, mẹ lại hiện ra cầm cánh tay định lôi hắn về nhà. Hắn quẫy đạp kháng cự thì đột nhiên bị nhấn chìm trong bồn nước sâu. Mấy bận hắn bị tỉnh giấc vì ngạt thở. Ngủ như thế thà thức còn hơn nên đã nhiều lần hắn đi lang thang trong vườn táo giữa đêm khuya.
Sau lần đầu tiên biết đến giấc ngủ ngon lành hắn chẳng còn nghĩ tới mẹ giây phút nào nữa.
Mấy năm sau, có lần cảnh sát đã gọi hắn đến nhận diện xác mẹ, hắn sửng sốt chạy một mạch tới đồn cảnh sát. Một thi thể được phát hiện ở dưới cống thoát nước và có lẽ có đặc điểm giống với mô tả về mẹ mà hắn đã viết trong hồ sơ khai báo. Hắn lắc đầu bảo không phải và nổi giận với tay cảnh sát đáng ghét vẫn đang tìm kiếm người mẹ bỏ nhà đi của hắn.
Trên đường về nhà hắn nghĩ có lẽ mẹ hắn chỉ biến mất đi đâu trong chốc lát thôi. Hắn tưởng đã hoàn toàn xóa hình ảnh của mẹ khỏi đầu nhưng đó chỉ là lầm tưởng. Thực ra mẹ hắn vẫn đang ẩn nấp trong đầu hắn, đợi đến khi hắn chìm sâu vào giấc ngủ rồi kề tai hắn mà rỉ rả bài ca “Cây búa bằng bạc của Maxwell”. Điều đó, phải tới một ngày của mười lăm năm sau hắn mới nhận ra.
Lee Byung Do làm việc ở nhà máy mới mọc lên gần nhà. Trong nhịp sống tẻ nhạt hết đi làm rồi lại về nhà, hắn sống hòa lẫn với đám đông. Công việc đơn giản. Thỉnh thoảng hắn cùng đồng nghiệp đi uống rượu rồi hắn cũng hẹn hò. Các cô gái hễ nhìn thấy hắn là cười tít mắt tiến lại gần. Tất cả đều mê khuôn mặt điển trai hiền lành của hắn nhưng họ càng tiến tới thì hắn càng xa lánh. Đồng nghiệp thấy vậy thì nghĩ rằng hắn nhát gái. Họ bảo vì hắn chưa có kinh nghiệm về phụ nữ nên mới ngại ngùng như thế. Có thể họ nói đúng. Byung Do không muốn tìm hiểu về phụ nữ. Nói đúng hơn là hắn sợ phụ nữ.
Một ngày nọ, sau bữa liên hoan, mọi người ở công ty kéo nhau đi nhậu tăng hai tăng ba, hắn cũng bị lôi theo nhưng nửa đường thì tách khỏi đoàn. Nơi hắn ở là một vùng ngoại ô vắng vẻ nên vào lúc quá nửa đêm cũng chỉ còn ánh đèn leo lét của mấy hàng quán ăn chơi. Đang bước đi trên đường, người chếnh choáng men rượu, hắn vô thức lẩm bẩm hát.
Chát chát, cây búa bạc của Maxwell,
Giáng xuống đầu cô gái.
Chát chát, cây búa bạc của Maxwell.
Hắn chắc rằng cô đã chết.
Khi nhận ra mình đang hát cái gì hắn ngạc nhiên dừng lại, vừa lúc có một cô gái tươi cười tiến đến gần hắn. Chính tại nơi đó, án mạng bắt đầu tái diễn.
Hắn lắc lắc đầu. Bây giờ nhớ lại quá khứ xa xưa thì có ích gì.
Hắn nhớ tới quả táo Sun Kyung đem tới cho hắn.
Bác gái thường hái quả táo tươi rói, to tròn trên cành cao nhất trong vườn rồi dúi vào tay hắn. Vị táo hắn được nếm lại đã đưa hắn vượt qua quãng thời gian 20 năm. Hắn lại đang đứng ở Hoa quả viên vào một ngày tháng Sáu. Hắn trông thấy những quả táo non đung đưa trong gió. Hai chị và em gái nhỏ đang cười khúc khích. Khoảng thời gian hắn thấy yên bình nhất trong cuộc đời.
Lee Byung Do đã đúng. Hắn tin rằng nếu gặp lại Sun Kyung, hắn sẽ có thể quay lại thời khắc ấy. Cơ hội tưởng cả đời chỉ có một lần. Nhưng sau hai mươi năm chờ đợi cơ hội đó lại xuất hiện. Hắn không thể để vuột mất nó. Sun Kyung nói sẽ cho hắn cơ hội. Chỉ cần được gặp lại cô.
Sun Kyung sẽ khiến bài hát của mẹ hắn dừng lại.