Trường tiểu học Ju Nam nằm giữa suối Mokkam và núi Gaewoong. Phía sau trường có một con đường dẫn lên núi, thỉnh thoảng, dưới sự hướng dẫn của giáo viên, các tiết học về tự nhiên được diễn ra ở đây và nơi này cũng là sân chơi rất hữu ích cho bọn trẻ.
Suối Mokkam chảy qua trước mặt ngôi trường, học sinh thường đi bộ đến trường qua con đường nhỏ chạy dọc theo dòng suối.
Tiếng chuông kết thúc tiết học cuối cùng vừa dứt, học sinh lớp số 3 khối 5 như chỉ đợi có thế liền lôi cặp sách để lên bàn và bắt đầu cất đồ dùng học tập vào cặp. Giáo viên chủ nhiệm không nhận ra ánh mắt nhìn nhau đáng ngờ của một vài học sinh đang lơ đễnh trước lời dặn dò ra về cẩn thận của cô giáo.
Bọn trẻ ra hiệu bằng mắt với nhau rồi vội vàng ra khỏi lớp.
Ga Eun đeo ba lô định chạy theo sau mấy học sinh nam, quay lại thấy Ha Young vẫn đang ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ, chưa cất đồ vào cặp, liền đến vỗ vỗ vào vai bạn.
Ha Young quay lại, Ga Eun ngó nghiêng xung quanh rồi khẽ thì thầm.
“Cậu có đi cùng không?”
“Đi đâu…?”
“Đi cùng bọn con trai lên núi đằng sau trường.”
Nhìn bộ mặt ngây thộn của Ha Young, Ga Eun bực mình chỉ về phía cửa sổ.
“Cái vụ con mèo bắt trộm chim ấy, chúng ta sẽ đi bắt nó.”
Mắt Ha Young bừng sáng.
“Ở đâu cơ?”
“Đã bảo là núi sau trường mà. Kang Yi và Si Hyun biết chỗ con mèo đấy rồi.”
Ha Young giả vờ chịu thua lẽo đẽo đi theo Ga Eun.
Đường dẫn lên núi nằm ngay cạnh nhà kho phía sau trường. Người ta quây hàng rào mắt cáo và dựng một cái cổng ở chỗ đường lên núi.
Ha Young cùng Ga Eun rời lớp học rồi đi ra phía sau tòa nhà thì thấy bọn trẻ đang tụ tập ở trước cái cổng. Bọn trẻ vừa đá chân vào hàng rào mắt cáo vừa làu bàu bảo nhau mới bắt đầu mà đã xôi hỏng bỏng không rồi.
“Sao thế? Các cậu không đi à?”
Bọn con trai chỉ tay về phía cánh cổng bị khóa chặt.
“Giời ạ, thế là chúng ta không lên được ư?”
Ga Eun mãi mới rủ được Ha Young tới đây, nghe vậy không khỏi bực mình.
“Thế không có lối khác à?”
Ha Young hỏi. Mấy đứa con trai nhìn nhau rồi lắc đầu. Cả bọn nhìn nhau dò xét không biết phải làm sao, có vẻ như đang tiếc vì kế hoạch chiều nay bị đổ bể. Dường như chỉ cần một đứa lên tiếng đề nghị đi về hẳn cả bọn sẽ kéo về luôn.
Ha Young quay lại, nhìn về phía ngọn núi rồi từ từ săm soi hàng rào mắt cáo sệ xuống.
“Đằng kia kìa!”
Nhất loạt bọn trẻ đều nhìn về phía Ha Young chỉ. Phía bên kia hàng rào, từ trên núi xuống phía dưới có một chỗ đất bị hõm xuống.
“Chỗ kia thì sao cơ?”
“Mưa xuống nước sẽ chảy xuống chỗ kia phải không?”
Bọn con trai bám vào hàng rào nhìn về phía Ha Young chỉ. Thoạt nhìn tưởng đó chỉ là một đoạn dốc nhưng có vẻ đúng như Ha Young nói. Có thể nhìn thấy đám lá bị cuốn trôi xuống đó hay đám rễ cây bị lòi ra.
Ha Young lấy ngón tay vẽ lên không trung một con đường tạo bởi dòng nước chảy qua. Bọn trẻ nhìn theo ngón tay của Ha Young rồi dừng lại ở chỗ hàng rào.
“Ồ!”
Kang Yi tinh ý nhất. Trong lúc những đứa trẻ khác vẫn còn đang loay hoay thì nó đã ôm cặp chạy về phía Ha Young chỉ. Ở đó, đất bị xói mòn bởi nước mưa chảy xuống, tạo thành một khe hở dưới hàng rào.
“Ai có cái que nào không?”
Nghe Kang Yi hỏi bọn trẻ liền vội xúm xít chạy tới. Si Hyun nhặt một cành cây đem tới. Hai đứa dùng que đào chỗ dưới hàng rào. Phía bên kia hàng rào chỉ toàn lá cây nên chẳng mấy chốc chúng đã đào xong một cái lỗ.
Kang Yi chui đầu qua lỗ rồi bò sang bên kia hàng rào. Kang Yi to con nhất chui vừa thì những đứa khác cũng dễ dàng qua hết. Hàng rào có hơi mắc vào vai một chút nhưng chỉ cần khéo lách người là qua được.
Bọn trẻ vỗ tay hoan hô ầm ĩ khi thấy Kang Yi chui lọt qua cái lỗ dưới hàng rào mắt cáo.
“Này, cậu khá đấy. Sao cậu biết hay vậy?”
Ga Eun ngạc nhiên hỏi nhưng Ha Young không đáp chỉ nhìn bọn trẻ bò qua hàng rào.
“Các cậu chui sang đi.”
Bọn con trai đã sang hết bên kia chỉ còn mỗi Ha Young và Ga Eun. Ga Eun nắm tay Ha Young kéo về phía cái lỗ mà bọn trẻ vừa đào.
“Cậu đi trước đi.”
Ga Eun đẩy Ha Young lên trước.
“Đợi đã, cặp sách của tớ.”
Kang Yi bấy giờ mới nhớ ra đã để quên cặp sách, bèn kêu lên.
Ga Eun vội chạy lại mang cặp sách của Kang Yi đưa qua cái lỗ rồi chui đầu qua. Tất cả bọn trẻ mỗi đứa đều nhặt lấy một cây gậy nhỏ rồi bắt đầu leo lên dốc. Qua dốc một tẹo là đến đường đi bộ.
“Chúng ta đi đâu bây giờ?”
Ga Eun vừa leo vừa rên rỉ hỏi.
Kang Yi và Si Hyun hai đứa đầu têu vụ này nhìn nhau cười khúc khích.
“Cứ đi theo bọn tớ khắc biết.”
Ha Young lặng lẽ đi theo các bạn, có vẻ không muốn xen vào câu chuyện.
Kang Yi và Si Hyun dẫn các bạn sang phía bên kia của đỉnh núi.
Núi Gaewoong nằm ở ranh giới giữa khu Gaebong và Oryu, là ngọn núi thấp, chỉ cao chừng 125 mét so với mặt nước biển. Ở núi này có một khu suối khoáng để người quanh vùng nhàn tản đi dạo mỗi sớm chiều, trên đỉnh núi còn có một khoảnh nhỏ dựng vài dụng cụ tập thể dục cho người dân tập tành. Người dân sống ngay dưới chân núi cũng tranh thủ vãi hạt canh tác mấy loại rau một vụ như xà lách, rau diếp, ớt. Người đi tới đâu tự nhiên rác cũng theo tới đó. Mới đầu chỉ là rác sau vụ thu hoạch như cành cây hay thân cây ớt, sau người ta vứt cả rác thức ăn lẽ ra phải được đựng vào túi ni lông riêng. Đến mùa hè thì không thiếu vỏ dưa hấu, kimchi khú bốc mùi kéo theo cả đàn ruồi nhặng bu kín. Mèo hoang thường tụ tập ở chân núi này để bới rác tìm thức ăn. Ban đầu chỉ có một vài con, về sau chúng nhan nhản khắp nơi, từ chân núi chúng mò xuống tận con hẻm gần đó lục tung các túi rác làm náo loạn cả vùng.
Kang Yi và Si Hyun cho rằng chính bọn mèo hoang là thủ phạm xâm nhập chuồng chim trong khu thực nghiệm tự nhiên của trường. Đám mèo hoang rất tinh quái. Không hiền lành như mèo nhà, chỉ cần thoáng thấy bóng người tới gần là chúng thu mình chạy vọt đi ngay. Bọn trẻ biết rằng đuổi bắt lũ mèo chạy nhanh như thế chẳng dễ dàng.
“Làm thế nào để tóm được nó đây?”
Ai đó hỏi Kang Yi.
Kang Yi mỉm cười lôi trong cặp ra một túi ni lông đen sì. Bên trong có một cái bẫy lưới.
“Cái gì đây?”
Ga Eun hỏi.
“Bắt thế nào được bằng thứ này?”
Ga Eun thấy vũ khí của Kang Yi chẳng có gì lợi hại. Đám còn lại dù không nói ra lời nhưng đều gật gù có vẻ cùng suy nghĩ với Ga Eun.
“Này, các cậu không xem Trại súc vật à? Chú ở đội cứu hộ động vật cũng dùng cái bẫy này đấy.”
“Muốn dùng lưới thì phải có nhiều người đứng chặn đường xuống hẻm rồi mới bắt được, còn ở đây tứ bề trống hoác mà?”
Kang Yi có vẻ hơi giận trước phản ứng của đám bạn, liền bĩu môi, ưỡn ngực vặn lại.
“Vậy các cậu bảo bắt thế nào, nói đi?”
Có vẻ chỉ mỗi Kang Yi tính đến chuyện bắt mèo, cả bọn chẳng ai đưa ra được kế sách nào khác, chỉ biết đứng nhìn nhau.
“Si Hyun, cậu không có cách gì sao?”
Si Hyun nghe Ga Eun hỏi thì nghiêng nghiêng đầu rồi mở cặp ra với vẻ mặt thiếu tự tin.
“Cái này thì thế nào?”
Là cái ná bắn chim. Một cái cành cây hình trạc ba có buộc dây thun màu vàng. Giữa sợi dây thun là một miếng da để kẹp viên sỏi vào đó. Si Hyun nhìn quanh dưới đất rồi nhặt một viên sỏi bé bằng hạt đậu lên bắn thử. Viên đạn bay nhanh cái vèo.
“Ồ, tuyệt đấy!”
Nghe các bạn khen ngợi Si Hyun râm ran, Kang Yi bĩu môi dài thượt. Còn Si Hyun tự nhiên trở nên vênh váo khác hẳn thái độ thiếu tự tin ban nãy khi rón rén lôi cái ná mình thường chơi ra.
“Chẳng nhìn thấy viên đạn đâu cả, làm sao biết bắn trúng hay chưa?”
Kang Yi dài mồm chỉ trích. Cần phải kiểm chứng thêm lần nữa. Si Hyun lập tức nhặt ngay một cái ống bơ rỗng để ra thật xa rồi quay lại chỗ các bạn đang đứng. Si Hyun cẩn thận nhắm vào cái ống bơ rồi kéo dây thun. Lần này, chẳng nhìn thấy viên sỏi đâu nhưng cái ống bơ kêu bốp một cái rồi lăn kềnh ra, trông rõ là sướng mắt.
Si Hyun nhìn cậu bạn ý bảo đã thấy chưa, Kang Yi lần này tâm phục khẩu phục.
Cuối cùng, Si Hyun đảm trách nhiệm vụ cao cả là tóm con mèo hoang ăn trộm, còn bọn trẻ nấp ở gần đống rác để canh me. Tháng Sáu nóng như xông hơi, chỉ ngồi yên mà đợi thôi cũng chẳng dễ chịu gì. Được hơn mười phút mồ hôi túa ra trên trán, bọn trẻ bắt đầu phàn nàn. Mèo đâu chẳng thấy chỉ thấy ruồi nhặng bu lại.
“Tớ về đây, chán bỏ xừ.”
“Chịu khó đợi chút đi, nó đến bây giờ đấy.”
Kang Yi vẫn dán mắt nhìn về phía trước, mặc Ga Eun đòi về.
“Ha Young à, mình về đi.”
Ga Eun có vẻ ngại đi một mình nên rủ Ha Young. Ha Young đang ngồi nhìn về phía quả núi không nói gì, Ga Eun nắm lấy cánh tay bạn giục giã.
“Về đi. Tớ sẽ đãi cậu kem.”
Ha Young kéo tay bạn ngồi xuống rồi khẽ nói.
“Nó xuất hiện kia rồi.”
Nghe thấy thế tất cả bọn trẻ đều nhìn về Ha Young. Cảm giác hồi hộp đột ngột bao trùm.
“Đâu đâu?”
Si Hyun hỏi khẽ.
Ha Young giơ tay chỉ về phía con đường đi lên chỗ suối khoáng. Con đường vắng hoe nhưng giữa lùm cây bên cạnh thấy lấp ló hai con mèo.
“Từ đây cậu có thể bắn trúng không đấy?”
Kang Yi quay lại Si Hyun hỏi, Si Hyun lắc đầu.
“Đợi chúng lại gần tí coi.”
Bọn trẻ dõi theo hai con mèo, đến thở mạnh cũng không dám. Cả Ga Eun ban nãy đòi về cũng tò mò, mắt nhìn không chớp.
Một con đang từ từ đi về phía bọn trẻ đang nấp. Bọn trẻ lấy tay ra hiệu, Si Hyun vội vàng cầm ná lên nhắm thẳng con mèo. Nhưng có vẻ nó nghe thấy tiếng bọn trẻ xì xào nên tức thì vọt ngay về phía con hẻm trong làng biến mất dạng. Bọn trẻ thất vọng thở dài.
Lúc đó Kang Yi huých mạnh vào tay Si Hyun. Cậu bé theo phản xạ nhìn về phía con mèo đen còn đang rón rén đi về phía túi rác thức ăn.
Lạy trời chỉ lần này thôi, bọn trẻ hồi hộp hết nhìn Si Hyun lại nhìn cây ná.
“Gần thêm tí nữa, tí nữa…”
Si Hyun khẽ lẩm bẩm.
Roẹt! Cuối cùng sợi dây thun cũng được kéo căng. Sau đó là tiếng viên sỏi được bắn ra rồi có tiếng va đập khàn đục, con mèo hoảng hốt ngẩng lên. Bọn trẻ đồng thanh ồ lên rồi chạy lại. Con mèo choáng váng một lát vì viên sỏi, nhận thấy mối nguy hiểm, nó hoảng sợ bỏ chạy. Nhưng có vẻ nó bị choáng nặng nên khi bọn trẻ ào tới nó toan chạy luồn sang bên cạnh thì gặp ngay Kang Yi đón lõng trước.
Không bỏ lỡ sơ hở lúc con mèo chạy chậm lại do đột ngột đổi hướng, Kang Yi vội vàng quăng cái lưới đang cầm trên tay. Con mèo trúng bẫy chỉ đi được thêm vài bước rồi nằm gọn trong tay Kang Yi.
“Òa, chúng ta tóm được nó rồi.”
Bọn trẻ xúm lại quanh Kang Yi. Si Hyun và Kang Yi đập tay ăn mừng thành quả nhờ cả hai đã hiệp đồng tác chiến. Bọn trẻ bu lại nhìn con mèo qua tấm lưới, mỗi đứa nói một câu.
“Có phải nó là đứa giết chim của tụi mình không?”
“Còn không nữa. Phải cho nó một trận thì sau mới không dám bén mảng tới trường mình nữa.”
Ga Eun có vẻ hiếu kỳ giơ tay ra định sờ vào lông con mèo. Đằng sau có đứa ú òa dọa rồi bảo.
“Ở đây nhiều người qua lại, chúng ta đi lên núi đi.”
Cả lũ không ai phản đối, tất cả lũ lượt kéo nhau lên núi. Kang Yi và Si Hyun mỗi đứa cầm một bên lưới. Con mèo lọt thỏm ở giữa giơ chân cào cào vào không trung cố phản kháng nhưng vô ích, nó co người khẽ kêu meo meo.
Bên cạnh chòi nghỉ trên đỉnh núi có một cái cây bị đổ tạo ra một khoảng không gian nhỏ, bọn trẻ tập trung tại đó.
“Chúng ta làm gì với nó đây?”
Kang Yi hỏi.
“Ờ, trừng phạt nó thế nào nhỉ?”
Bọn trẻ băn khoăn không biết phải làm gì với con mèo đang sợ sệt nhìn quanh chiếc lưới. Ban nãy chúng còn hừng hực khí thế bảo tóm được sẽ cho con mèo một trận. Vậy mà khi bắt được rồi chúng chẳng nghĩ ra cách gì để trừng trị nó.
“Hay để tớ đập cho nó một trận?”
Ga Eun nói. Bọn trẻ ngạc nhiên nhìn Ga Eun khiến con bé mất hứng, im lặng.
“Các cậu lôi nó ra khỏi lưới xem nào.”
Ha Young nãy giờ chỉ im lặng đi theo các bạn, giờ lên tiếng bảo Si Hyun và Kang Yi.
“Cậu có sáng kiến gì à?”
Ha Young cười, gật đầu.
“Rồi, lôi nó ra rồi giữ lấy bốn chân của nó.”
Ha Young đặt cặp sách xuống rồi lấy hộp bút ra. Bọn trẻ hồi hộp nhanh chóng lôi con mèo ra khỏi lưới rồi chìa tay ra túm lấy chân nó. Nhưng con mèo không phải dạng vừa. Nó cào mạnh vào tay bọn trẻ, ra sức chống cự.
Thấy thế Ha Young liền túm lấy gáy con mèo rồi nhấc lên. Con mèo hết chống cự, chới với đôi chân chờ bị trừng phạt. Bọn trẻ hiếu kỳ nhìn Ha Young và con mèo.
“Khi bắt chó, mèo tóm sau gáy thế này là chúng hết đường chống cự.”
Bọn trẻ nghe thế thì tròn mắt thán phục.
Theo chỉ thị của Ha Young, Si Hyun túm lấy gáy con mèo còn Kang Yi và mấy đứa khác giữ chân. Con mèo để lộ cái bụng lờ mờ, chính là điểm yếu nhất của nó, ra trước mặt Ha Young.
Ha Young cầm con dao rọc giấy trong tay, nhìn thẳng vào bụng con mèo rồi chầm chậm đẩy lưỡi dao lên. Bọn trẻ nhìn thấy con dao thì trợn tròn mắt.
“Này… Cậu định làm gì đấy hả?”
Si Hyun hỏi giọng run run. Cậu biết Ha Young đang định làm gì. Ga Eun và Kang Yi nhìn Ha Young vẻ sợ hãi.
“Lẽ nào, cậu định làm thật…?”
“Các cậu bảo phải trừng trị nó cơ mà?”
“Này, nhưng mà…”
Đúng lúc Kang Yi đang định nói thêm gì thì Ha Young đã giơ tay đang cầm con dao lên nhắm thẳng vào bụng con mèo.
Ga Eun lấy hai tay che mắt. Những đứa còn lại đều nhăn mặt quay đi.
“Này!”
Kang Yi vội chụp lấy tay bạn giữ lại. Con mèo thoáng cái đã tuột ra khỏi tầm tay của Si Hyun và Kang Yi, vọt chạy mất.
“Ối, nó chạy mất rồi?”
Bọn trẻ xôn xao, còn Si Hyun và Kang Yi trừng trừng nhìn Ha Young. Con bé không chớp mắt nhìn lại hai cậu bạn.
“Này, tại cậu mà Kang Yi bị thương kia kìa.”
“Có phải tại tớ đâu. Các cậu mà giữ chặt con mèo thì đã không bị thế.”
Lúc Kang Yi buông con mèo ra có lẽ đã bị lưỡi dao của Ha Young đâm trúng. Ga Eun vội rút khăn mùi soa, quỳ xuống bên cạnh cầm lấy tay Kang Yi. Máu chảy ra từ mu bàn tay bị thương của cậu bạn.
“Làm sao bây giờ, tay Kang Yi bị chảy máu rồi.”
Tất cả ánh mắt bọn trẻ dồn về phía Ha Young. Nhưng con bé rút lưỡi dao lại, nói như chẳng có chuyện gì.
“Lũ nhát chết, giữ con mèo cũng không nên hồn.”
“Kang Yi à, có đau không?”
Trong lúc Ga Eun cầm máu cho Kang Yi thì Ha Young đã theo con dốc đi xuống núi như thể đã xong nhiệm vụ.
Bọn trẻ không ai gọi Ha Young. Tất cả dường như đều nhớ tới hình ảnh Ha Young ban nãy mặt lạnh tanh, vung dao định rạch bụng con mèo. Một đứa đang nhìn theo Ha Young bỗng run bần bật. Không ai nói gì nhưng tất cả bọn trẻ đều có cùng suy nghĩ.
Trò chơi trừng phạt mèo hoang chiều hôm đó đã kết thúc như vậy.