Chúc Mẹ Ngủ Ngon

Lượt đọc: 432 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
32

❊ ❊ ❊

Cô mở mắt, cảm giác như vừa thức dậy sau giấc ngủ dài cả tuần lễ. Đồng hồ mới chỉ 8 giờ. Cô ngỡ mình đã ngủ rất lâu nhưng kỳ thực chưa được ba tiếng.

Sun Kyung ra khỏi giường, kéo rèm cửa sổ. Bầu trời trong vắt và ánh mặt trời đã chiếu sáng khắp mọi nơi. Khoảng thời gian dữ dội đêm qua cứ như một giấc mơ. Nhưng những dấu vết lộn xộn ngoài sân đã chứng minh đó không phải là mơ.

Khoảnh sân bị gió quần, vương vãi đầy những rác. Sáng ra đã có bao việc phải làm, nghĩ vậy cô lại thấy thà như vậy có khi lại tốt hơn. Chân tay bận rộn, đầu óc sẽ được bình tĩnh để suy nghĩ về những chuyện tương lai.

Đang gấp chăn Sun Kyung nghe thấy có tiếng bước chân bên ngoài. Có tiếng động phát ra từ phòng khách. Chắc Ha Young đã ngủ dậy, cô đang định ra ngoài thì cánh cửa bật mở.

Ha Young bước vào tay bê cái khay đựng một cốc sữa đầy.

Sun Kyung thấy choáng váng khi đứa trẻ vẻ mặt thản nhiên như chưa từng trải qua chuyện đêm qua. Cô chợt nghĩ phải chăng sự chết chóc đã trở nên quen thuộc với Ha Young.

Khuôn mặt bình thản của Ha Young khiến lòng cô thêm bối rối. Hôm qua lúc gột rửa máu trên bàn tay của Ha Young cô đã bắt đầu nhận ra một sự thật đáng sợ. Cô rửa đi rửa lại đến khi bàn tay con bé đỏ ửng lên, là bởi cô biết rằng rốt cuộc chính cô là người đã để bàn tay của Ha Young nhuốm máu. Chính cô đã đẩy linh hồn con bé đang cố gắng bám trụ vượt quá điểm giới hạn.

Nếu như Sun Kyung chỉ là một bà nội trợ bình thường thì sự việc như thế liệu có xảy ra? Đứa trẻ bị tình nghi giết người. Lần này việc đó lại tái diễn. Ngày hôm qua lúc Ha Young nhìn xuống bàn tay dính máu của mình, con bé đã nghĩ gì? Cứ nghĩ đến chuyện đó cô thấy lạnh cả sống lưng.

Có lẽ cô và Ha Young không nên gặp nhau.

“Dì à, giờ dì đã khỏe hơn chưa?”

Đứa trẻ đặt cái khay xuống bàn và hỏi. Dường như con bé đã biết để tâm chăm sóc người khác. Sun Kyung nhìn ly sữa Ha Young mang tới rồi quay đi với tâm trạng rối bời.

“Cháu có điều muốn hỏi dì.”

Ha Young ghé ngồi bên mép giường hỏi.

“Chuyện gì cơ…?”

“Dì sẽ… nói với ba chuyện đó chứ?”

“Chuyện đó?”

“Dì đã gặp chú lính cứu hỏa rồi mà. Cháu biết hết.”

Sun Kyung ngẩn người ra vì Ha Young nhìn cô với vẻ mặt chẳng chút e ngại.

“Vụ cháy… là do cháu gây ra ư?”

Sun Kyung cuối cùng cũng bật ra câu hỏi mà cô đã cố ngăn mình không thốt ra.

Thay vì trả lời đứa trẻ chỉ cười. Nụ cười lướt qua khuôn mặt ngây thơ giống như nụ cười của quỷ dữ.

Quỷ dữ chẳng ở đâu xa. Quỷ dữ chính là lợi dụng mọi cách và phương tiện để đạt được cái mình muốn. Nụ cười của Ha Young là sự mãn nguyện vì cuối cùng đã đạt được cái mà bản thân nó thèm muốn. Để đạt được mục đích thì ngay cả việc lấy đi hai mạng người cũng chẳng quan trọng gì đối với Ha Young.

“Dì sẽ kể với ba chứ?”

Đứa trẻ lại giục cô trả lời. Điều làm nó sợ nhất là ba nó sẽ biết chuyện. Mà không, có lẽ nó sợ vì chuyện này sẽ không được sống chung với ba nữa. Bởi động cơ khiến nó gây ra một chuyện kinh hoàng như vậy cũng chỉ là vì nó muốn được sống chung với ba.

“Dì sẽ không nói với ba đâu.”

Sắc mặt đứa trẻ như giãn ra. Nhưng khi nghe Sun Kyung nói tiếp nó lập tức đanh lại.

“Dì mong là cháu sẽ trực tiếp nói với ba. Nếu cháu không nói lúc đó dì sẽ nói.”

“Có… nhất thiết phải kể với ba không ạ?”

Sun Kyung không nói gì, nhìn thẳng vào mắt Ha Young. Con bé cúi đầu như thể chẳng còn cách nào khác đành chịu đầu hàng.

“… Vâng ạ.”

Ha Young lí nhí đáp và nghĩ ngợi một lát. Nhưng ngay lập tức nó nhìn Sun Kyung và đưa cho cô ly sữa như vừa sực nhớ ra.

Cô lắc đầu vì không muốn ăn uống gì cả. Mặt Ha Young đầy vẻ thất vọng. Nhìn thấy thế cô lại không nỡ từ chối. Cô đành nhận lấy ly sữa từ tay đứa trẻ.

Ha Young không định ra ngoài, cứ đứng đấy nhìn Sun Kyung chăm chăm rồi nói.

“Dì ghét cháu à? Có phải dì ghét cháu không?”

Sun Kyung ngập ngừng trước câu hỏi của Ha Young. Cô không thể dễ dàng trả lời câu hỏi ấy.

Mình có ghét đứa trẻ này không?

Không. Đó không phải là thứ cảm xúc giản đơn có thể gói gọn bằng một từ như thế. Trong lòng Sun Kyung có sự pha trộn giữa lòng trắc ẩn và thương hại đối với những tổn thương mà Ha Young phải gánh chịu, và cả chút tình cảm cùng trách nhiệm đã được đắp bồi khi sống cùng nhau nữa.

“Không, dì thương cháu lắm.”

“Dì nói dối, dì có biết rõ về cháu đâu…”

Đứa trẻ chợt im lặng.

“Không biết rõ vẫn có thể thương mến nhau được mà. Dì thực sự muốn thân thiết với cháu.”

Đó là cảm xúc thật lòng. Tuy bất ngờ nhưng cùng sống với đứa trẻ ngày qua ngày cô đã ít nhiều cảm nhận được thế nào là một gia đình.

“Ba rất thương dì. Cháu… thì ghét dì.”

Giọng con bé lạnh lùng làm lòng cô đau thắt. Tự nhiên thấy cổ họng khát khô. Sun Kyung không biết nói gì, đành bưng ly sữa lên uống một ngụm.

“Cháu chỉ muốn sống với ba thôi…”

Ha Young lẩm bẩm một mình, có vẻ trong lòng đang bị tổn thương.

“Cháu sẽ sống với ba. Nhưng trước hết phải kể với ba chuyện đó.”

Nghe Sun Kyung nói thế, tự nhiên Ha Young bật cười, ngẩng đầu lên.

“Dì này, cháu kể cho dì nghe một bí mật nhé?”

“Gì cơ?”

Sun Kyung thấy sợ hãi trước khuôn mặt với hai mắt bỗng mở to sáng quắc của Ha Young. Đột nhiên cô thấy ngực khó chịu. Có cảm giác muốn chạy vào trong nhà vệ sinh để nôn.

“Dì có biết tại sao mẹ cháu chết không?”

Cô đã nghe nói mẹ con bé uống thuốc tự tử. Nhưng nhìn Ha Young nhếch mép cười ranh mãnh thế kia thì có lẽ chuyện không phải như vậy. Những ý nghĩ chẳng lành khiến trong người cô nhộn nhạo.

“Mẹ cháu… làm sao mà chết?”

“Mẹ cháu chết vì uống sữa như dì bây giờ đấy.”

“…!”

“Ba cháu bảo là, khi nào mà mẹ làm cháu thực sự, thực sự rất đau thì bỏ thuốc vào sữa đưa cho mẹ uống.”

“Vậy thuốc đó là…?”

“Cháu đã hứa với ba là sẽ không bao giờ kể chuyện này cho dì nghe… Là ba đưa thuốc cho cháu. Ba bảo uống thuốc vào sẽ buồn ngủ. Chắc là do cháu pha hơi nhiều nên mẹ đã ngủ không dậy nữa.”

Sun Kyung không còn nghĩ ngợi được gì. Tay cô như bị tê đi, cô liên tục xoa tay, đầu cô trĩu nặng.

“Đó là bí mật giữa cháu và ba. Sau đó ba bảo cháu vứt thuốc đi nhưng cháu không vứt.”

Ha Young rút cái gì đó trong túi rồi chìa ra. Một chiếc lọ nhỏ xinh xinh nằm ngọn trong bàn tay của con bé.

“Cháu đã giấu nó trong con gấu bông. Vì nghĩ biết đâu sau này sẽ lại dùng đến.”

Đứa trẻ nhìn lọ thuốc như thể nhìn báu vật.

Tại sao cô không nghĩ tới điều đó nhỉ? Đối với bác sĩ như chồng cô việc kiếm thuốc độc chẳng phải chuyện gì khó. Cô nhớ lại phản ứng quá nhạy cảm của chồng khi cô nhắc tới chuyện mẹ Ha Young. Cô cứ nghĩ là vì anh đã bị vợ làm tổn thương, nhưng hóa ra còn vì lý do khác.

Đột nhiên cô tự hỏi ẩn ý của chồng khi đưa cho con gái thuốc độc là gì. Vì anh không chịu được khi nhìn con gái bị vợ bạo hành, hay đó là cách anh tự cứu mình thoát khỏi người vợ? Cho dù ý đồ của chồng cô khi đưa thuốc cho Ha Young là gì đi nữa thì mẹ rồi ông bà ngoại Ha Young cũng đã chết vì thuốc đó. Và bây giờ đến lượt Sun Kyung cũng trở thành con cừu bị hiến tế.

Sun Kyung vô thức bật cười. Ha Young thấy thế nghiêng nghiêng đầu ra điều không hiểu.

Đêm qua, cô tự trách mình vì đã khiến Ha Young phải trải qua một việc kinh hoàng. Nhưng cô đã lo lắng vô ích, đứa trẻ đã vượt qua cả cái ngưỡng mà cô có thể lo lắng.

Ha Young chăm chú nhìn sự thay đổi của Sun Kyung bằng đôi mắt to và sâu. Đôi mắt lấp lánh vẻ chờ đợi. Sau này con bé sẽ trưởng thành ra sao, Sun Kyung thấy sợ hãi. Điều gì trong tương lai đang đợi chờ con bé.

Bất giác cô tự hỏi ai đã biến Ha Young thành quỷ dữ. Người mẹ bạo hành, người cha trao cho con thuốc độc hay chính cô, người đã khiến con bé có thêm một kinh nghiệm giết người? Cơn buồn ngủ kéo đến chặn mất luồng suy nghĩ. Lạ thật. Cô đã ngủ thỏa thuê rồi sao giờ lại buồn ngủ thế này?

Lúc Sun Kyung chuẩn bị gục xuống Ha Young liền vội vàng chạy tới đỡ lấy ly sữa.

Sun Kyung chẳng còn tí sức lực, nằm vật ra giường. Như chỉ chờ có thế, Ha Young thành thục đắp chăn lên người Sun Kyung. Đứa trẻ ôm chặt người Sun Kyung thủ thỉ.

“Dì biết không? Cho đến ngày hôm qua cháu vẫn còn thương dì.”

“...”

“Cháu đã ước dì là mẹ cháu…”

Mắt cô cứ sụp xuống chẳng còn nhìn rõ mặt Ha Young. Bất chợt cô nhớ tới khuôn mặt của Lee Byung Do.

Chính từ khi cô nhận lời phỏng vấn hắn, quỷ dữ đã tung ra trò chơi của số phận. Quỷ dữ đã giết Lee Byung Do và tạo ra một con quái vật khác thế chỗ.

Ha Young còn nhỏ chưa hiểu mưu đồ của quỷ dữ vẫn đang mỉm cười hồn nhiên. Mà không, có lẽ con bé chính là hiện thân của quỷ dữ, của cái ác, được tạo ra bởi ba mẹ con bé, bởi cô, bởi tất cả.

Sun Kyung biết kết cục của Ha Young sẽ ra sao.

Chính Lee Byung Do, bằng cái chết của hắn, đã cho cô thấy kết cục đó. Cô tự hỏi vào cái ngày rất xa xôi về sau, khi Ha Young đón nhận cái chết, con bé trông sẽ thế nào khi nhìn lại những gì nó có vào phút cuối của cuộc đời.

Giây phút Sun Kyung chìm vào giấc ngủ sâu, đứa trẻ nở nụ cười tươi thì thầm vào tai cô.

“Chúc mẹ ngủ ngon.”

Nguyễn Thị Hồng Hà (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.