Chúc Mẹ Ngủ Ngon

Lượt đọc: 455 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9

❊ ❊ ❊

Cô đậu xe ở bãi đỗ trước cửa nhà rồi tắt máy. Toàn thân nặng như bông ngậm nước. Cô thở dài. Mệt mỏi rã rời, cô chỉ muốn về nhà để được ngâm mình vào nước nóng. Các dây thần kinh đã rệu rã vì cuộc gặp hôm nay cần phải được thư giãn. Khi cơ thể và tâm trí dịu đi, cô sẽ tắm lại bằng nước lạnh và khi tinh thần sảng khoái trở lại cô sẽ nghiền ngẫm lại những nội dung của buổi phỏng vấn hôm nay. Nhưng khác với mong đợi của Sun Kyung, có một việc ngoài dự tính đang chờ cô.

Mở cửa bước vào tiền sảnh, cô thấy một đôi giày trẻ em đặt cạnh đôi giày của chồng. Sun Kyung đang thắc mắc chủ nhân của đôi giày là ai thì khi bước vào phòng khách, cô thấy một bé gái chừng mười tuổi đang đờ đẫn ngồi trên xô pha.

Cô đưa mắt nhìn quanh. Thấy cửa phòng ngủ để mở, cô nhớ ra đôi giày của chồng ở tiền sảnh.

“Chắc đứa nhỏ là do chồng cô đưa về.”

Cô biết chồng cô có một con gái với vợ cũ.

Nhưng cô chưa từng nghĩ sẽ gặp đứa nhỏ trong hoàn cảnh như thế này. Chồng cô kể sau khi ly hôn, vợ cũ không cho gặp mặt con vì vậy từ đó tới nay anh chưa từng gặp đứa bé. Vậy thì tại sao tự dưng đứa nhỏ lại có mặt tại nhà cô thế này?

Sun Kyung từ từ lại gần đứa trẻ.

Bấy giờ con bé mới biết có người đang nhìn mình, nó quay đầu lại nhìn Sun Kyung. Con bé không có vẻ gì ngạc nhiên, khuôn mặt khó có thể đoán được cảm xúc.

Làn da trắng, đôi mắt to hút hồn, hàng mi dài và rậm che phủ con mắt. Dưới hàng mi ấy là đôi mắt đầy vẻ yếu đuối. Đôi môi mím chặt khiến người ta cảm nhận được con bé có sự cứng rắn hiếm thấy ở một đứa trẻ.

Con bé lặng lẽ nhìn Sun Kyung rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ như thể chẳng bận tâm đến sự có mặt của cô. Cửa sổ phòng khách nhìn ra sân vườn trải cỏ và cánh cổng. Đứa trẻ đã nhìn thấy Sun Kyung từ lúc cô bước qua cổng nhà.

Đang nghĩ xem nên nói gì với đứa trẻ thì cô nghe tiếng bước chân đằng sau.

“Ơ, em về rồi à?”

Anh có vẻ bất ngờ vì cô về sớm, giọng anh hơi run, đượm lo lắng khác với mọi ngày.

“Ha Young à, con chào dì đi chứ.”

Chồng cô vội đến bên xô pha giục con bé đứng lên. Lúc này, Sun Kyung mới để ý đến con gấu bông nằm trong tay đứa trẻ. Con gấu bông cũ kỹ, cáu bẩn không còn phân biệt nổi màu gì. Mặc dù bố cầm tay kêu đứng dậy nhưng con bé vẫn chỉ giương mắt nhìn cô.

“Con chào dì đi.”

Chồng cô nhắc lại nhưng đứa trẻ vẫn ngậm chặt miệng không nói nửa lời. Anh toan lấy tay để lên đầu đứa trẻ bắt nó cúi đầu chào.

“Anh đừng làm thế, con bé không muốn anh cũng không cần phải ép đâu.”

Chồng cô có vẻ bất ngờ trước thái độ của con bé nên lúng túng lắc đầu.

“… Chuyện là thế nào hả anh?”

“Con ngồi ở đây. Ba nói chuyện với dì một lát rồi ra ngay.”

Anh để con bé ngồi xuống ghế rồi cầm tay Sun Kyung kéo vào phòng ngủ. Sun Kyung cảm thấy trong lòng không thoải mái. Đang mệt mỏi lại thấy chồng luống cuống khác mọi ngày làm thần kinh cô trở nên nhạy cảm. Anh bước vào phòng ngủ còn quay lại kiểm tra xem con bé đã yên vị trên xô pha chưa rồi mới nhẹ nhàng đóng cửa phòng. Nhưng anh vẫn lúng túng đi đi lại lại trong phòng, không dám nhìn thẳng vào mắt vợ.

“Có chuyện gì thế anh?”

Cuối cùng Sun Kyung đành phải mở lời trước.

Như chỉ chờ được hỏi, anh ngồi sát mép giường rồi ngẩng đầu lên nhìn vợ. Những nếp nhăn hằn trên khóe mắt dường như sâu hơn thường ngày.

“Anh không biết phải giải thích với em từ đâu nữa. Cũng không biết em sẽ đón nhận chuyện này như thế nào…”

“Rốt cuộc là có chuyện gì? Anh nói đi xem nào.”

“Em nhớ anh có cuộc điện thoại lúc sáng sớm chứ?”

“Anh bảo có bệnh nhân cấp cứu ở bệnh viện…”

Sun Kyung bỏ lửng câu nói rồi chăm chú nhìn chồng. Sáng nay khi nghe điện thoại xong chồng cô vội vàng đi làm ngay không kịp mặc quần áo chỉnh tề. Anh nói có ca cấp cứu.

“… Thì ra là vì đứa trẻ.”

“Cảnh sát đã gọi cho anh. Bảo anh tới đưa nó… đưa Ha Young về…”

“Nghĩa là sao? Chẳng phải con bé sống với mẹ nó sao?”

“Anh chưa kể với em… thực ra mẹ nó đã mất sau khi chúng ta kết hôn không lâu. Sau đó Ha Young đã đến ở với ông bà ngoại.”

Vợ chồng cô lấy nhau đã được một năm. Cô thấy tim mình hơi se lại.

“… Anh biết chuyện đó từ khi nào?”

“Anh nhận được tin và có tới đám tang. Anh đã… không thể nói cho em biết. Chúng ta vừa mới cưới xong, làm sao anh nói chuyện đó với em.”

Bao nhiêu suy nghĩ và tình cảm xáo trộn trong đầu khiến cô không biết nói gì. Anh nói phải, đúng là nói ra chuyện ấy không dễ dàng. Hơn nữa, nghĩ cho cùng, đó cũng không phải vấn đề cô nhất định phải biết. Họ cũng đã chia tay nên chồng cô cũng không nhất thiết phải kể ra chuyện này. Nhưng dẫu vậy, cô ước giá như lúc đó anh chia sẻ với cô. Liệu còn bao nhiêu chuyện mà anh vẫn chôn giấu trong lòng?

Sun Kyung chớp mắt, sắp xếp lại những ý nghĩ trong đầu. Anh từng kể sau khi vợ chồng anh ly dị, con bé chuyển hộ khẩu về bên mẹ. Nếu vậy sau khi mẹ nó chết, lẽ ra phải chuyển về với bố. Nhưng đó là chuyện cách đây một năm. Vậy lý do đến bây giờ anh mới đưa đứa nhỏ về đây là gì?

“Đáng lý ra lúc mẹ con bé mất anh nên đón nó về luôn mới phải chứ?”

“Chuyện đó… nhà ngoại nó không chịu.”

“Vậy tại sao tự dưng bây giờ anh lại đưa về? Hay nhà ngoại bảo giờ không nuôi được nữa?”

“… Lúc sáng sớm, nhà họ bị cháy rụi. Cả mẹ vợ, bố vợ…, à cả ông bà ngoại của Ha Young đều bị chết cháy rồi.”

“Trời đất ơi…”

Sun Kyung nhìn chồng. Cô đã hiểu ra lý do mà mới chưa đầy một ngày những nếp nhăn đã hằn sâu hơn trên khuôn mặt anh. Bất giác cô đưa mắt về hướng phòng khách. Mới mất mẹ chưa đầy một năm, nay lại mất cả ông bà ngoại. Hình ảnh đứa trẻ ngồi thất thần trên xô pha hiện lại trong tâm trí cô. Đứa trẻ nhìn cô mà không phản ứng gì. Con bé đã mất tất cả trong trận hỏa hoạn đêm qua. Ngôi nhà đang sống bị cháy rụi, ông bà ngoại thì qua đời.

Một người nghe âm thanh quá chói tai sẽ bị giảm thính lực trong một thời gian sau đó, có lẽ con bé cũng bị mất phản ứng với thế giới xung quanh do chấn động tâm lý quá lớn. Hẳn bây giờ trong lòng nó đang trống rỗng như trạng thái chân không.

Thật khủng khiếp biết bao. Khi biết tại sao con bé lại ngồi đờ đẫn với khuôn mặt vô hồn như đang ở trong thế giới không người, tim Sun Kyung thắt lại vì xót xa.

“Anh biết nói với em điều này thật đường đột, anh cũng chẳng còn mặt mũi nào… nhưng hai vợ chồng mình… nhận nuôi con bé được không?”

“Anh nói gì vậy, đương nhiên chúng ta sẽ nuôi con bé rồi.”

Anh mở mắt to nhìn cô như thể quá bất ngờ. Môi anh run run. Cô biết anh đã phải ngập ngừng, cân nhắc mãi mới dám nói ra điều đó. Anh dường như không thể tin Sun Kyung lại chấp nhận một cách chân thành đến vậy.

“Em… em nói thật chứ?”

“Anh là bố nó cơ mà, đương nhiên con phải sống với bố chứ.”

“Mình à, anh cảm ơn em, anh xin lỗi em.”

Mắt anh đỏ hoe. Vai anh chùng xuống cùng với tiếng thở phào nhẹ nhõm. Sun Kyung lại gần ôm lấy vai chồng.

“Nói ra chuyện đó anh thấy khó khăn đến thế sao?”

Thực ra trước khi lấy nhau, lúc anh kể anh đã có một đời vợ và con riêng, cô từng nghĩ biết đâu chuyện này một ngày nào đó sẽ xảy ra. Mặc dù chồng nói vợ cũ cố chấp không cho anh gặp con nhưng Sun Kyung nghĩ sợi dây nối tình hai cha con không dễ dàng đứt đoạn. Quan hệ cha mẹ với con cái là mối quan hệ dù thế nào rồi cũng sẽ gặp lại nhau. Có lẽ vì thế mà ít nhiều cô cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý.

“Anh… cũng bất ngờ rằng em lại dễ dàng chấp nhận chuyện đó.”

Chồng cô nói giọng nghẹn ngào. Sun Kyung không nói gì chỉ khẽ xoa lưng chồng.

“Cũng không phải dễ dàng nhưng còn cách nào khác đâu. Với lại em cũng đã lường trước được việc này rồi.”

Bao nhiêu suy nghĩ trong lòng chực buột khỏi miệng nhưng Sun Kyung cố gắng kìm chúng xuống.

Làm sao có thể gửi một đứa trẻ đi đâu khác trong khi nó chẳng còn nơi nào để đi mà bố nó lại còn sống sờ sờ ra đó. Ít nhất cô cũng không được dạy như vậy. Đây là việc cô đã từng nghĩ tới và vấn đề cũng đã có câu trả lời rồi. Một việc mà mình nhất định phải gánh vác thì chẳng thà nhanh chóng chấp nhận và thích ứng còn hơn. Sau này, sống với đứa trẻ sẽ không dễ dàng nhưng dần dần cũng sẽ quen thôi. Vì đó chính là gia đình.

Vì đã quyết định như vậy nên tâm trí Sun Kyung giờ trở nên bận bịu với bao suy tính trong đầu.

“Để con bé ở tầng hai sẽ hợp lý phải không anh? Căn phòng nhiều ánh nắng rất phù hợp với trẻ con. Chỉ cần chuyển đồ đạc sang phòng kho rồi kê thêm giường và cái bàn học là được. À, còn phải thay rèm mới nữa.”

Xem ra những thứ cần sắm sửa cho đứa trẻ không hề ít. Phải xem mua quần áo gì, phòng trống trên kia có sạch sẽ không, có phải thay giấy dán tường mới không… nên bắt đầu từ việc nào trước, mới nghĩ thôi Sun Kyung đã thấy bận bịu lắm rồi.

“Trước tiên hai dì cháu làm quen nhau đã chứ.”

Sun Kyung lúc ấy mới nhớ ra con bé đang ngồi một mình ở xô pha trong phòng khách. Để đứa trẻ đợi lâu khéo nó lại hiểu lầm rồi tủi thân. Sun Kyung vội gật đầu rồi theo chồng ra ngoài.

Đứa trẻ vẫn ôm khư khư con gấu bông cáu bẩn vào lòng và ngồi như tượng ở xô pha.

“Ha Young à, chào dì đi con, từ giờ ba người chúng ta sẽ sống cùng nhau nhé.”

Anh lại gần ôm một bên vai đứa trẻ. Con bé nhìn bố rồi quay lại nhìn Sun Kyung. Nó nhìn cô với ánh mắt dò xét khác hẳn ban nãy. Trong ánh mắt ấy có sự lo lắng pha lẫn nỗi sợ hãi. Sun Kyung cúi xuống ngang tầm Ha Young.

“Tên cháu là Ha Young hả, tên đẹp ghê. Dì là Lee Sun Kyung. Từ nay đây sẽ là nhà của cháu.”

Ha Young nhìn Sun Kyung chăm chú rồi quay lại nhìn bố.

“Ba ơi… con buồn ngủ.”

“À, thế hả? Ba chuẩn bị giường ngay đây.”

Anh khó xử nhìn Sun Kyung.

“Để con bé ngủ tạm trong phòng ngủ của vợ chồng mình đi.”

Sun Kyung mau mắn nói. Thực ra cũng chẳng có chỗ nào khác. Dù gì cô cũng đang mệt không còn sức để dọn dẹp căn phòng trên tầng hai, để con bé ngủ ở xô pha cũng không tiện. Sun Kyung vội vào phòng chuẩn bị chăn gối. Đứa trẻ nắm tay theo bố vào phòng, không nói không rằng chui tọt vào trong chăn. Trông con bé có vẻ mong manh dễ vỡ.

“Đưa cho dì con gấu bông được không?”

Sun Kyung chìa tay định đỡ con gấu. Nhưng Ha Young vẫn ôm chặt, mím chặt môi nhìn cô như thể cảnh cáo cô đừng hòng cướp con gấu khỏi tay nó.

“Em kệ nó đi. Đó là vật bất ly thân của con bé…”

Sun Kyung hít một hơi thật sâu, nén câu “nhưng mà” đã dâng lên tận họng xuống. Cô lo cái chăn dính bẩn nhưng rồi nghĩ lại, bẩn giặt là hết, cô không muốn vì chuyện cỏn con mà giằng co với chồng và đứa nhỏ. Con bé cũng đã mệt, bây giờ nghỉ ngơi là việc nên ưu tiên trước.

“Thôi được, tùy cháu vậy.”

Sun Kyung mỉm cười rồi cẩn thận dém chăn cho Ha Young.

“Ba, ba ở lại với con đến lúc con ngủ nhé.”

Anh nhìn vợ, nhìn con gái rồi khẽ gật đầu.

“Đừng lo, ba sẽ ở đây với con.”

Anh ngồi xuống mé giường xoa đầu Ha Young. Con bé bấy giờ mới yên tâm nhắm mắt ngủ. Sun Kyung để hai bố con ở lại với nhau rồi bước ra ngoài phòng khách.

Cô lấy ra một tờ giấy, ngồi vào bàn viết những thứ cần thiết cho Ha Young. Trong lúc cô đang ngồi tính toán cái gì cần mua gấp, trang trí phòng ngủ của con bé ra sao thì chồng cô mở cửa phòng ngủ bước ra, không quên khép cửa lại cẩn thận. Có vẻ con bé đã ngủ rồi.

“Ha Young ngủ rồi hả anh?”

“Ừ, con bé ngủ ngay em ạ.”

“Sao lúc sáng đi đón con anh không đưa thẳng về nhà?”

“Anh cũng không biết xử lý thế nào nên đành đưa con bé tới bệnh viện. Dù sao anh cũng phải nói chuyện với em trước đã.”

“Chẳng lẽ anh định lại đưa nó đi sao?”

“Hai bố con cũng định thuê khách sạn rồi đấy chứ. Bởi vì phải có sự đồng ý của em nữa.”

Trút được nỗi lo lớn, mặt anh bỗng chốc tươi tắn hẳn ra. Biết chồng là người đơn giản nhưng thoắt cái anh đã thản nhiên như không nên cô thấy hơi giận dỗi.

“Thế nếu em không đồng ý thì anh định làm thế nào?”

“Thì lúc đó hẵng hay. Nhưng anh biết là em sẽ đồng ý mà.”

Sun Kyung liếc nhìn chồng. Tay anh lặng lẽ đặt lên tay Sun Kyung.

“Vì em là người sẽ hiểu tâm trạng của Ha Young hơn ai hết.”

Sun Kyung khẽ gật đầu. Cô cũng mất mẹ từ hồi nhỏ.

“Em cứ để Ha Young ngủ, khi nào đói nó sẽ tự dậy. Chắc con bé mệt lắm.”

“Vâng, khi mệt mỏi thì giấc ngủ là tốt nhất.”

Hồi Sun Kyung lần lượt mất mẹ rồi đến bố, sau tang lễ, cô đã ngủ như chết liên tục mấy ngày liền. Tỉnh dậy để mà cảm thấy hiện thực khổ đau thì thà ngủ để quên đi tất cả còn hơn. Mẹ cô qua đời khi cô mười lăm tuổi. Sau đám tang cô ngủ li bì và bố là người đánh thức cô dậy. Ông đã nấu món cơm cà ri mà mẹ cô thường nấu rồi gọi cô dậy ăn. Cô không muốn ăn uống gì cả và giận bố vì đã đánh thức mình. Cô chỉ muốn ngủ nhưng cuối cùng vẫn bị bố kéo ra ngồi vào bàn ăn. Mùi cà ri thơm nức mũi nhưng miệng cô đắng ngắt. Bố giục mãi rồi cô cũng đành xúc một thìa cho vào miệng trệu trạo nhai, sau đó cơn đói kéo tới không sao cưỡng nổi. Loáng một cái cô đã ăn hết sạch bát cơm. Bố không nói gì, xới cho cô thêm bát nữa. Hai năm trước, lúc bố mất, Sun Kyung nằm co quắp trên giường nhớ về ngày hôm đó. Cô cứ chốc ngủ chốc tỉnh, cảm giác như sẽ lại được bố nấu cà ri cho và gọi dậy ăn. Nhưng chẳng có ai gọi cô dậy nữa.

Cô nhớ mùi cà ri bố nấu ngày xưa. Giờ chẳng còn ai dắt tay cô ra bàn ăn ngồi và tiếp thêm sức mạnh để cô tiếp tục sống nữa. Cuối cùng, cô chỉ còn lại một mình. Cô đã muốn buông xuôi và đi theo bố mẹ. Lúc ấy, người vực cô dậy chính là Jae Seong, chồng cô.

Cô gặp anh ở trước cửa phòng mổ của bệnh viện. Nghe tin bố bị ngất vì xuất huyết não, cô lao đến bệnh viện thì bố đã hôn mê. Sau khi chụp CT bác sĩ chẩn đoán ông bị đứt động mạch não, khuyên nên mổ kết hợp với chụp rọi hình mạch máu. Ca phẫu thuật gấp, cô vội ký vào đơn đồng ý mổ rồi đưa cho nhân viên bệnh viện, sau đó cứ thế đứng đợi trước cửa phòng mổ suốt sáu tiếng đồng hồ.

Cô chỉ cầu mong ca phẫu thuật thành công để bố khỏe mạnh trở lại. Mà dù bố không thể hồi phục hoàn toàn cũng chẳng sao. Chỉ cần bố còn sống cô sẽ không bao giờ để bố một mình nữa, cô sẽ luôn ở bên để chăm sóc ông. Lần đầu tiên cô tha thiết cầu nguyện đức Chúa trời nhưng cuối cùng mọi sự đã quá muộn. Bố cô đã ra đi trong ca phẫu thuật. Bác sĩ chuyển lời chia buồn, không dám nhìn vào mắt Sun Kyung.

Lúc Sun Kyung thất thần ngồi trước cửa phòng phẫu thuật, một người đã đưa cho cô chai nước. Chính là Jae Seong. Chai nước lạnh mà anh mở sẵn đã khiến Sun Kyung tỉnh người. Trong lúc cô đợi bố phẫu thuật thì anh cũng vừa kết thúc một ca mổ khác. Bước ra từ phòng phẫu thuật, trông thấy cô, anh không thể cứ thế đi qua.

Chính anh là người đã thay Sun Kyung đứng ra lo làm tất cả các thủ tục tang lễ khi cô còn chưa qua cơn sốc. Giá như cô phát hiện ra để đưa bố tới bệnh viện sớm hơn, giá như cô để ý đến lời ông thỉnh thoảng than phiền đau đầu như búa bổ, giá như cô không để ông sống một mình. Trong lúc Sun Kyung đau khổ tự dằn vặt trách cứ bản thân, Jae Seong đã an ủi chân thành và luôn ở cạnh cô trong suốt thời gian diễn ra tang lễ. Lúc đó cô như ngây như dại chẳng cảm nhận được sự có mặt của anh.

Rồi một ngày đột nhiên anh gọi đến, lấy cớ vì anh lo cho cô. Hai người đã gặp nhau tại quán cơm cà ri.

Khi đĩa cà ri được bê ra, lúc cầm thìa lên, đột nhiên nước mắt Sun Kyung tuôn không ngừng khiến anh bối rối. Anh cuống cuồng rút giấy ăn đưa cho cô đang khóc như mưa.

Một lúc sau bình tĩnh lại, vừa lau nước mắt cô vừa kể câu chuyện cà ri của bố ngày xưa. Rồi hai người cùng nhau ăn cà ri, đến lúc đó cô mới sực nhớ ra rằng anh đã ở bên mình suốt mấy ngày lo chuyện hậu sự cho bố. Làm ở bệnh viện anh gặp không ít người nhà bệnh nhân như cô. Nếu không phải người quen thì đâu có lý do gì để quan tâm săn sóc như vậy.

Sun Kyung hỏi vì sao anh lại giúp đỡ cô. Anh cười bảo anh cũng chẳng biết nữa. Nhìn nụ cười của anh cô biết rằng hẳn bố cô ở trên trời vì lo lắng cho đứa con gái bơ vơ một mình nên đã cử anh tới. Chưa đầy một năm sau hai người đã nên duyên vợ chồng.

Nhìn khuôn mặt anh, cô chợt nhớ về chuyện ngày xưa. Cô quyết định khi Ha Young tỉnh dậy sẽ nấu món cà ri.

“Làm sao bây giờ? Anh phải quay lại bệnh viện rồi…”

“Vâng? Vậy anh cứ đi đi.”

“Hôm nay anh sẽ về sớm. Cảm ơn em.”

Anh ôm cô lần nữa rồi vội vàng đi làm.

Ngồi một mình trong bếp, Sun Kyung nhìn ra phía phòng khách rồi chợt nhận ra mình vẫn chưa kịp thay quần áo. Việc gặp Lee Byung Do hôm nay tựa như một giấc mơ. Cô chợt thấy cơ thể nặng trịch, trong lúc đứa trẻ còn đang ngủ, cô muốn ngâm mình trong nước ấm rồi chợp mắt một lúc.

Cô rón rén mở cửa phòng ngủ bước vào. Ha Young đang ngủ hai tay vẫn ôm chặt con gấu như sợ bị ai cướp mất. Có vẻ nóng nên mồ hôi rịn ra trên trán con bé.

Sun Kyung vội lấy chăn mỏng ra thay. Ha Young trở mình rồi lại chìm vào giấc ngủ. Cô lấy bộ quần áo để thay rồi rời khỏi phòng.

Nguyễn Thị Hồng Hà (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.