Trong quá trình sửa cuốn tiểu thuyết này lần cuối, tôi đọc được một tin tức cực kỳ sốc trên mạng.
Một học sinh cấp hai vì không kìm được cơn tức giận khi bị bố trách mắng đã đốt nhà khiến cả gia đình bị chết cháy. Tôi rất ngạc nhiên vì sự việc giống với tình tiết trong tiểu thuyết mình đang viết, nhưng đồng thời lòng tôi cũng nặng trĩu.
Tôi bắt đầu thai nghén câu chuyện này từ cách đây năm năm. Dạo đó, ở Hàn Quốc đột nhiên xuất hiện nhiều vụ giết người hàng loạt và những tên tội phạm giết người hàng loạt cũng trở thành đề tài nóng. Trên một tạp chí, có một bài phóng sự lấy một câu hỏi trong bài đưa lên làm tiêu đề như sau.
Tại sao tội phạm giết người hàng loạt ngày càng gia tăng?
Trong bối cảnh mấy năm gần đây liên tục xảy ra những vụ giết người gây chấn động xã hội như vụ Yoo Young Chul, Jong Nam Gyu, Kang Ho Sun,… là một nhà văn viết truyện trinh thám tôi cũng vô cùng băn khoăn về đáp án của câu hỏi đó. Một chuyên gia về tội phạm cho rằng từ sau khi mô hình gia đình hạt nhân trở nên phổ biến, sự thiếu vắng cha mẹ cùng xã hội trọng vật chất đã tạo ra loại tội phạm này. Trong cuộc sống hiện đại, mô hình gia đình thu gọn (mô hình hai thế hệ, bao gồm cặp vợ chồng và con chưa trưởng thành) trở nên phổ biến, sự thiếu vắng bố hoặc mẹ hay cả hai bố mẹ đều bận đi làm khiến thời gian giao tiếp với con cái giảm dần, sự gắn kết giữa các thành viên trong gia đình lỏng lẻo sẽ làm gia tăng tội phạm bạo lực.
Lúc đó, tôi đang viết một tác phẩm khác, và khi đọc các số liệu thống kê về tội phạm tôi thấy bài báo đó khá thuyết phục. Trong số những tội phạm có rất nhiều trường hợp gặp vấn đề về gia đình. Rất nhiều người lớn lên trong gia đình không trọn vẹn, thiếu bố hoặc mẹ, thiếu thốn về kinh tế, hay một số khác trong lòng chứa đầy hận thù với bố mẹ do bị bố mẹ bạo hành hoặc đối xử quá hà khắc. Theo dõi câu chuyện của những tội phạm đã gây ra những vụ án vượt quá sức tưởng tượng của con người, tôi vừa tiếc thương lại vừa đau xót.
Bố mẹ là người mà trẻ được tiếp xúc đầu tiên sau khi sinh ra. Cuộc sống của đứa trẻ sẽ hoàn toàn phụ thuộc vào việc nó gặp được bố mẹ nào, lớn lên trong hoàn cảnh ra sao. Mary Bell - tội phạm giết người hàng loạt người Anh, mới mười một tuổi đã giết mấy mạng người, nếu gặp được một người mẹ biết yêu quý con liệu Mary sẽ là người thế nào? Liệu em có đẩy đứa trẻ hàng xóm xuống giếng hay dùng hung khí hành hung đứa trẻ khác không?
Một đứa trẻ sao có thể hành động dã man như vậy? Nhưng khi biết gia cảnh của Mary Bell, biết được mẹ em đã làm gì với em tôi phần nào cũng thấy Mary thật đáng thương. Một đứa trẻ chưa một lần được mẹ yêu thương ôm ấp làm sao có thể học được tình yêu là gì? Tất cả những việc đứa trẻ đó làm đều học từ người mẹ.
Kẻ giết người hàng loạt trong cuốn tiểu thuyết này từ khi sinh ra đã bị chính mẹ đẻ hắt hủi và lớn lên trong bạo hành. Dù không biết người mẹ đã sinh con trong hoàn cảnh nào nhưng những hành vi bạo lực và lạm dụng của người mẹ đã để lại những tổn thương không thể phai mờ trên thân thể và trong tâm hồn đứa trẻ. Tội ác đầu tiên của hắn là tiếng kêu của kẻ khao khát tình yêu thương.
Liệu một người trở thành tội phạm là do bẩm sinh? Hay do hoàn cảnh tạo nên? Tôi muốn đặt câu hỏi đó cho các bạn.
Khi viết cuốn sách này tôi đã suy nghĩ rất nhiều về bố mẹ và gia đình tôi. Sau này tôi đã cảm nhận được vòng tay ấm áp của mẹ mà hồi nhỏ tôi không hề nhận ra. Mẹ tôi, người khiến tôi tự suy ngẫm về lỗi lầm của mình bằng nước mắt thay vì những trận đòn bỏng rát, bố tôi, người cả đời hy sinh, lo cho các thành viên trong đại gia đình chúng tôi được no đủ. Nhờ họ tôi đã được lớn lên như một cái cây bám rễ và trưởng thành thẳng thớm, không bị nghiêng ngả hay đổ gục.
Tôi xin cảm tạ và dâng tặng tác phẩm này cho bố mẹ mình.
Tháng Mười một năm 2010