Mở mắt ra đã thấy Ha Young đang nằm bên cạnh. Sun Kyung vô thức run lẩy bẩy xoay người lại. Cô không thể nhìn vào mặt đứa trẻ như không có chuyện gì xảy ra. Vừa đúng lúc đó đột nhiên chớp đánh, rồi ngọn đèn nhỏ đầu giường bỗng vụt tắt.
Ha Young trong giấc ngủ dường như cảm thấy sợ gì đó, tay con bé lần tìm để ôm lấy Sun Kyung. Sun Kyung muốn gỡ bàn tay bé nhỏ ấy và vận hết sức đẩy nó ra xa. Cô muốn hét lên bảo con bé hãy bỏ tay ra, chỉ cần con bé chạm vào sợi lông tay thôi cũng khiến cô thấy khủng khiếp lắm rồi. Nhưng cô không thể. Khuôn mặt đang ngủ của Ha Young trông rất đáng thương. Sai lầm đã bắt đầu từ đâu?
Xét cho cùng lỗi đâu phải chỉ ở mình Ha Young. Trẻ em như tờ giấy trắng. Tờ giấy đó sẽ thành ra thế nào còn tùy vào những gì người lớn vẽ lên đó. Nếu gặp được người mẹ tốt hơn, người bố ân cần hơn, có lẽ xu hướng bạo lực đã không xuất hiện ở Ha Young. Trẻ con sinh ra không thể lựa chọn bố mẹ. Chúng chỉ có thể chấp nhận số phận sắp đặt cho mình mà thôi.
Sun Kyung ôm lấy đầu của Ha Young. Hình như nhiệt độ cơ thể tăng cao nên đầu con bé nóng ran. Tóc nó ướt mồ hôi làm bàn tay cô trở nên ướt nhẹp. Con bé đang ngủ say, chép miệng nói sảng điều gì đó. Hình như con bé nói nó đang sợ.
“Đừng lo, đèn sẽ sáng lại ngay thôi.”
Sun Kyung khẽ nói. Cô đợi một lúc rất lâu mà đèn chưa bật sáng.
Cảm xúc về Ha Young phức tạp và kỳ lạ đến mức không thể nói thành lời.
Cô nhớ lại giấc mơ ngắn ngủi ban nãy. Hình ảnh Ha Young đưa cho cô mấy viên thuốc hiển hiện trong đầu. Có lẽ lời ám chỉ của thanh tra Yoo đã khiến cô mơ giấc mơ kỳ lạ đó. Cũng nhờ giấc mơ mà một mối nghi ngờ đã được giải quyết. Độc dược.
Mẹ của Ha Young đã uống thuốc độc tự vẫn. Nếu như con bé thấy thuốc độc trong phòng mẹ và bây giờ vẫn còn cất giấu thì sao? Điều đó hoàn toàn có thể xảy ra. Dần dà Sun Kyung nghiêng về phía suy đoán của thanh tra Yoo. Ha Young vẫn say ngủ, hơi thở nông. Đôi má bầu bĩnh trông thật đáng yêu. Không biết con bé mơ thấy gì mà thỉnh thoảng cau mày khẽ rên rỉ. Rồi lại khóc hờn. Cô để tay lên ngực vỗ vỗ nhẹ, con bé lại ngủ thiếp đi. Trong lòng Sun Kyung tựa như mưa gió đang vần vũ bên ngoài cửa sổ.
Việc cô gặp Lee Byung Do, nghe hắn ta kể chuyện để tìm hiểu những tổn thương nằm sâu trong ý thức của hắn khác với việc cô nhìn thấy nội tâm vỡ vụn của Ha Young. Lee Byung Do là người dưng và hắn là một phần công việc của cô. Kết thúc công việc, cô không còn tiếp xúc với hắn nữa. Nhưng Ha Young là con gái của chồng cô, giờ còn sống chung một nhà và được cô nuôi nấng; là người sau khi ngủ dậy cô sẽ cùng ăn uống và gặp gỡ mỗi ngày. Lee Byung Do là linh hồn đen tối đã rơi xuống địa ngục, còn Ha Young vẫn còn cơ hội. Chỉ cần cắt bỏ phần ung nhọt, con bé vẫn còn cơ hội có cuộc đời bình thường như những người khác. Chỉ cần bây giờ nắm lấy cơ hội đó.
Sun Kyung xoa đầu Ha Young tự hỏi thời gian qua bóng đen phủ lên tâm hồn con bé dày đến mức nào. Cô đã tin rằng dù vết thương có hằn sâu đến mấy nếu được chữa trị Ha Young sẽ thay đổi. Sun Kyung luôn nghĩ mình là một người lạc quan. Cô từng cho rằng mọi chuyện đều có hy vọng và tin rằng, mong rằng với Ha Young cũng thế. Nhưng bây giờ cô lại hoài nghi chính suy nghĩ ấy. Cô tự hỏi phải chăng đã quá muộn rồi.
Đem giấu thuốc độc mẹ dùng để tự tử một năm trước ra đầu độc ông bà ngoại từng chung sống với mình, sau đó che đậy tội ác đó bằng một vụ cháy… Đó là một việc làm tàn nhẫn chỉ có thể thấy ở một tên tội phạm như Lee Byung Do. Không thể là của một đứa trẻ mười một tuổi miệng còn sữa có đôi mắt to tròn và đôi má đào phúng phính kia được.
Trong lòng Ha Young ẩn chứa điều gì.
Cô chợt nhớ tới hình ảnh cái lần Ha Young vung kéo định đâm mình. Đó là lần đầu tiên cô cảm thấy con bé thật đáng sợ. Bên trong cô bé mười một tuổi có một thứ gì đó mà Sun Kyung không thể tưởng tượng nổi. Tuổi tác chẳng quan trọng là mấy.
Thuốc cảm cúm giúp cô chợp mắt được một lúc nhưng khi tỉnh dậy cô lại thấy đầu đau như búa bổ. Đồng hồ chỉ hơn 1 giờ sáng. Không đủ tự tin để nằm cạnh Ha Young, Sun Kyung khẽ ngồi dậy mở cửa phòng ngủ bước ra ngoài.