Chúc Mẹ Ngủ Ngon

Lượt đọc: 466 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

❊ ❊ ❊

Đèn điện trong giảng đường bật sáng, các sinh viên liền thở phào như vừa tỉnh dậy từ cơn ác mộng. Những sinh viên ngồi cạnh cửa sổ vội kéo rèm chắn nắng và mở cửa sổ. Ánh nắng cùng không khí trong lành vừa tràn vào, bầu không khí u ám chợt như căng tràn sinh khí trở lại. Những giây phút của tội ác chỉ mới vài phút trước còn làm đám sinh viên run lên vì sợ hãi giờ đã dần dần mờ nhạt trong ánh nắng mặt trời.

Sun Kyung tắt nguồn máy chiếu rồi quay lại nhìn các sinh viên. Cô có thể cảm nhận được dấu vết của nỗi sợ hãi và lo lắng vẫn còn phảng phất trong những tiếng rì rầm bàn tán. Như lúc tỉnh giấc, cơn ác mộng sẽ chẳng còn là nỗi uy hiếp trong cuộc sống hằng ngày nữa, nỗi sợ hãi rồi cũng sẽ nhanh chóng tan biến trong tâm trí những sinh viên này thôi. Những sinh viên mà khi Sun Kyung bắt đầu bài giảng mắt còn ánh lên niềm trông đợi, mặt ai nấy cũng háo hức không giấu nổi vẻ “cuối cùng cũng đến ngày này”. Ngày này, như ai đó đã nói, là ngày mà cả lớp đã chờ đợi suốt một học kỳ. Khi slide hình ảnh xuất hiện trên màn hình, tiếng xì xào nhanh chóng vãn dần. Bầu không khí hân hoan chẳng mấy chốc nặng nề lắng xuống.

Khi từng trang từng trang hình ảnh trôi qua, những tiếng thở dài của nỗi sợ hãi và hoang mang len lỏi khắp giảng đường. Tất cả đều tập trung đến độ có thể nghe thấy cả tiếng chiếc bút rơi. Nét mặt của các sinh viên cứng đờ vì choáng váng khi nghe Sun Kyung giải thích.

Không có gì rùng rợn bằng hiện thực.

Sức nặng của hiện trường vụ án có thật khiến mọi người cảm nhận được sự dã man của con người mà không bộ phim kinh dị nào có thể sánh kịp. Lớp trưởng, người khi nãy bốc đồng bảo chắc cô chỉ chiếu phim bạo lực là cùng, giờ yên lặng không nói gì. Khoảng cách giữa hiện thực và hư cấu thực sự xa tới mức khó mà tưởng tượng nổi. Phải tới khi tận mắt nhìn thấy những gì mà óc tưởng tượng quái dị của những tên tội phạm đã gây ra cho nạn nhân, dường như tất cả mới bị ấn tượng mạnh trước sự tàn khốc của hiện trường vụ án thực tế.

Một năm trước, Sun Kyung từng được mời về trường này giảng một tiết đặc biệt, nhờ cơ duyên đó mà năm nay cô được ký hợp đồng dạy hẳn một khóa ở đây. Sun Kyung đã rất nhọc công suy nghĩ xem nên giảng gì trong buổi học cuối cùng trước khi kết thúc học kỳ. Môn lý thuyết tâm lý tội phạm thì đương nhiên không thể thiếu các học thuyết của các nhà tâm lý học và hàng đống những từ chuyên ngành lạ lẫm, nhưng đó không phải là tiết học mà Sun Kyung mong muốn. Các sinh viên cũng thế.

Từ tiết học đầu tiên, các sinh viên đã rất quan tâm và đặt kỳ vọng lớn vào Sun Kyung. Tin đồn về tiết giảng đặc biệt năm ngoái cùng hồ sơ lý lịch của cô được đăng tải trên trang chủ của nhà trường kích thích sự hiếu kỳ của họ.

Vào buổi giảng đầu tiên, một sinh viên đã đặt cho cô biệt danh Clarice - tên của nữ thực tập sinh FBI điều tra một vụ án về tội phạm hàng loạt với sự giúp đỡ của Hannibal Lector, cũng là một tên giết người hàng loạt thiên tài, trong tiểu thuyết Sự im lặng của bầy cừu. Đối với sinh viên, chỉ riêng cái danh FBI, lại còn được đào tạo từ khoa Khoa học hành vi đã đủ để trở thành đề tài nóng hổi. Vì thế đương nhiên ngay từ tiết học đầu tiên, sinh viên đã tới tấp đặt câu hỏi cho Sun Kyung.

Ban đầu Sun Kyung rất hoang mang. Cô không hiểu sinh viên dựa vào đâu mà nói như vậy. Nhưng sau khi nghe nói về hồ sơ lý lịch của mình trên trang chủ nhà trường Sun Kyung mới vỡ lẽ. Hóa ra đã có hiểu lầm.

“Từng được đào tạo tại khoa Khoa học hành vi của Cục điều tra liên bang Mỹ (FBI).”

Thì ra một vài chi tiết trong lần gặp gỡ chuyện trò với Trưởng khoa đã được bê nguyên vào trong hồ sơ của cô. Sinh viên thấy vậy liền nhầm tưởng Sun Kyung cũng được đào tạo để trở thành đặc vụ điều tra giống như Clarice Starling trong Sự im lặng của bầy cừu. Sun Kyung từng muốn thanh minh nhưng ánh mắt đầy sự hiếu kỳ và ghen tị của đám sinh viên lại khiến cô do dự.

Đúng là cô từng được đào tạo ở FBI nhưng khác với những gì mà các sinh viên nghĩ, đó là khóa đào tạo kéo dài chỉ hai tuần của trường đại học khu vực bờ Đông Hoa Kỳ dành cho các sinh viên xuất sắc ngành tâm lý tội phạm. Hai tuần, với năm ngày học một tuần, tức là vỏn vẹn mười ngày. Để quen với việc tìm nhà vệ sinh mà không bị lạc trong tòa nhà rộng lớn của học viện FBI thôi cũng đã hết ngần ấy thời gian rồi.

Cô chỉ được ngó qua cái biển hiệu của khoa Khoa học hành vi, còn đặc vụ điều tra - linh hồn của Profiling (kỹ thuật mô tả chân dung tâm lý kẻ sát nhân) thì chỉ được nhắc tới trên giảng đường lớn và nghe từ xa. Theo một cách nào đó thì đây giống như một chương trình quảng bá của FBI. Nói trắng ra thì là đào tạo kiểu cưỡi ngựa xem hoa.

Tuy nhiên, trong mắt các sinh viên không biết rõ nội tình thì vẫn chỉ đầy ắp sự khát khao. Sun Kyung định kể qua loa như thể đó chẳng phải chuyện gì to tát nhưng tất nhiên các sinh viên đâu chịu tha cho cô. Cuối cùng, cô phải kể vài mẩu chuyện xảy ra trong hai tuần đó, kết hợp với trải nghiệm của cô bạn cùng phòng thì mới được tha.

Hồi đó, Sun Kyung chỉ bâng quơ rằng khi nào có cơ hội cô sẽ kể câu chuyện về tên giết người hàng loạt mà cô đã được nghe giảng tại FBI. Thế mà sinh viên ghi nhớ và chờ đợi suốt cả học kỳ. Và thế là, rất tự nhiên, nó được chọn làm chủ đề của buổi học kết thúc học kỳ. Bản thân Sun Kyung cũng nghĩ đây là chủ đề không tệ để kết thúc môn tâm lý tội phạm nên chuẩn bị giáo án rất kỹ lưỡng.

Để kỳ vọng chan chứa trong mắt các sinh viên từ buổi học đầu tiên kéo dài đến tận phút cuối, Sun Kyung đã cật lực lên mạng tìm kiếm thông tin và còn viết email hỏi han bạn bè ở Mỹ. Rất may, chỉ cần tìm kiếm trên mạng đã tràn ngập dữ liệu hình ảnh như mong muốn nên chỉ có hai phần trăm còn lại là cô nhờ Jesse giúp đỡ.

Jesse là bạn cùng phòng ở ký túc xá của Sun Kyung ngày xưa, đang làm việc cho một viện nghiên cứu tội phạm độc lập kể từ sau khi ra trường. Sun Kyung nghĩ bạn cô là nghiên cứu viên nên việc tìm kiếm dữ liệu với cô ấy sẽ chẳng khó khăn gì. Khi Sun Kyung nhờ vả, Jesse rất vui vẻ giúp đỡ. Nhờ hệ thống công khai thông tin của cơ quan chính phủ Mỹ nên lượng dữ liệu thu thập được nhiều hơn cả mong đợi. Sun Kyung viết thư cảm ơn bạn, tiện thể kể vui rằng mình được các sinh viên đặt biệt danh là Clarice, Jesse hồi đáp: “Nếu cậu có gặp Hannibal của Hàn Quốc thì cho tớ gửi lời hỏi thăm nhé.”

Sun Kyung với lấy cái túi, đang định bụng sẽ viết mail cho Jesse báo rằng nhờ cô mà buổi học cuối cùng đã rất thành công thì phía sau có tiếng gọi “Thưa cô”. Một sinh viên ngồi sát mé cửa sổ đang giơ tay. Sun Kyung gật đầu, sinh viên đó đứng dậy hỏi.

“Em hay được nghe người ta nói về thời thơ ấu của tội phạm giết người hàng loạt. Vậy có thể dễ dàng nhận biết những kẻ này từ hồi họ còn nhỏ không ạ?”

Sun Kyung hiểu tại sao học trò lại đặt câu hỏi như vậy. Chỉ là lúc này thật khó để sắp xếp những suy nghĩ còn lộn xộn trong đầu. Tại sao họ lại trở thành sát nhân hàng loạt? Đó là câu hỏi kích thích cùng lúc hàng vạn câu hỏi khác.

“Nguồn gốc của tội phạm đến từ đâu? Đây là vấn đề mà các nhà tâm lý đã từng trăn trở trong suốt thế kỷ 20. Những học giả nghiên cứu gen và bằng chứng sinh học thì cho rằng tội phạm là do bẩm sinh. Còn các học giả quan sát môi trường xã hội hay quá trình trưởng thành của tội phạm thì lại tin rằng môi trường tạo ra tội phạm. Các học giả nghiên cứu hình ảnh chụp não của những kẻ giết người thì lại khẳng định, tội phạm là kết quả của tổn thương não.”

Sun Kyung ngừng lại một lát rồi nhìn từng gương mặt sinh viên.

“Vậy đâu là câu trả lời đúng?”

Tất cả nhìn Sun Kyung như thể bị hút hồn, chờ đợi cô nói tiếp, những ánh mắt nói lên rằng cả lớp vẫn chưa muốn buổi học kết thúc. Sun Kyung thấy mãn nguyện trong lòng, cô suy nghĩ một lúc xem nên nói gì tiếp theo.

“Các em đã nghe về tam giác Macdonald bao giờ chưa?”

“McDonald chắc không bán cơm cuộn tam giác đâu ạ.[1]”

Ở phía dưới một sinh viên tếu táo. Những sinh viên đang ngồi nghe nghiêm túc cũng phải bật cười. Sun Kyung cũng cười rồi gật đầu.

“McDonald cũng là tên một người phải không? Macdonald mà tôi muốn nói ở đây là một nhà tâm lý học người Mỹ. Ông lập luận rằng dựa vào ba đặc điểm thời thơ ấu là hành vi đái dầm, nỗi ám ảnh về việc đốt lửa, sự tàn ác với động vật có thể xác định một người bị bệnh tâm thần hay hoàn toàn bình thường. Chúng ta thường thấy những đặc điểm này ở đâu nhỉ?”

“Theo em biết thì đó là đặc trưng thời thơ ấu của các tên tội phạm giết người hàng loạt ạ.”

Một nữ sinh viên ngồi ở hàng ghế đầu phát biểu.

“Đúng vậy. Đó là đặc điểm chung của những kẻ giết người hàng loạt. Tất nhiên cũng có ngoại lệ nhưng hầu hết những kẻ này hồi nhỏ đều có những hành vi như vậy. Ai trong các em hồi bé từng dấm đài giơ tay?”

Sun Kyung nhìn quanh cả lớp.

Đám sinh viên nhìn nhau xem ai giơ tay. Sinh viên đặt câu hỏi đầu tiên vừa giơ tay thì liền rộn lên tiếng cười khúc khích, sau đó có thêm mấy cánh tay nữa giơ lên.

“Có mấy bạn tuy không giơ tay nhưng nhìn mặt tôi biết là đã từng có lỗi với cái chăn rồi.”

Sun Kyung nói vui, bên dưới nhiều sinh viên bật cười. Không khí lớp học trở nên thoải mái hơn.

“Chà, vậy ai hồi nhỏ từng nghịch lửa?”

So với câu hỏi thứ nhất đã có nhiều cánh tay giơ lên hơn. Không khí e dè trong giảng đường đã hoàn toàn biến mất.

“Câu hỏi cuối cùng, ai đã từng đối xử tàn tệ với động vật?”

Lần này, không có cánh tay nào giơ lên.

Sun Kyung nhìn khắp cả lớp rồi nói.

“Thời tôi còn học tiểu học có một trò chơi rất thịnh hành. Trước cổng trường, người ta bán gà con, các nam sinh đã góp tiền mua toàn bộ số gà, rồi đem chúng lên sân thượng khu tập thể. Và sau đó… chuyện gì đã xảy ra hẳn các em cũng đoán được phải không?”

Các nữ sinh viên nhăn mặt, lấy tay che miệng. Nhưng các nam sinh viên thì khác. Lúc này, như thể mới chợt nhớ ra, họ nhìn nhau, gật đầu. Trong những ánh mắt nhìn nhau có sự đồng cảm kín đáo mà chỉ họ mới hiểu.

“Đứng vậy, đám nam sinh đã thả từng con gà con xuống. Đó là một dạng hiếu kỳ, không phải loại hành động mà chúng ta nghĩ là hành vi tàn độc. Ta gọi đó là hành động thử nghiệm nhé? Các nam sinh muốn biết gà con nếu rơi xuống đất từ độ cao như vậy liệu có khả năng sống sót hay không. Ta gọi đó là một thử nghiệm để đo khả năng bay của gà con.”

Sự ngập ngừng trên mặt các nam sinh viên biến mất. Sun Kyung cười và lặp lại câu hỏi.

“Ai đã từng thử nghiệm trên động vật vì tò mò?”

“Thưa cô, việc mổ ếch có được tính không ạ?”

“Trừ việc làm theo yêu cầu của người khác, còn lại tự mình làm vì tò mò đều được tính.”

Nhiều nam sinh viên giơ tay và cả vài nữ sinh viên nữa.

“Chà, trong những bạn đã giơ tay lên, ai đã giơ tay ở tất cả ba câu hỏi nào?”

Có tất cả bốn sinh viên. Trong đó có một người vừa giơ tay xong nhìn ngó xung quanh rồi lại rụt tay xuống, lắc lắc đầu, làm cả lớp cười ồ.

“Trong giảng đường này có đến bốn người. Trong số bốn em, có ai là sát nhân hàng loạt không?”

Một sinh viên nhí nhố chỉ ngón tay vào mình để thu hút sự chú ý, đến khi các bạn khác phê bình mới chịu yên lặng.

“Vậy các em đã hiểu lập luận này có vấn đề ở đâu rồi phải không? Đúng vậy, đó là sai sót khi khái quát hóa những trường hợp đặc thù. Ngay cả khi các đặc điểm kia là đặc trưng thời thơ ấu của những kẻ giết người hàng loạt đi chăng nữa, không phải ai có những đặc điểm đó cũng đều là sát nhân. Nếu không muốn nói là số trường hợp có cả ba đặc điểm trên và là sát nhân cực kỳ nhỏ.”

“Thưa cô, giữa yếu tố di truyền và môi trường, theo cô thì quan điểm nào đúng ạ?”

“Đó là vấn đề của tâm lý học. Không có đáp án đúng. Chúng ta chỉ có thể mượn lời Einstein rằng mảnh đất mà con người cần khám phá cuối cùng chính là trái tim của chúng ta chứ không phải vũ trụ.”

Đối với những sinh viên chỉ quen với những môn học có đáp án chính xác thì tâm lý học có thể là môn học mơ hồ và bức bối. Vẻ mặt mọi người trông như đang suy ngẫm những điều Sun Kyung vừa nói.

Sun Kyung liếc nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường. Giờ học đã sắp hết.

“Các em còn câu hỏi nào nữa không?”

Các sinh viên khác thấy sắp hết giờ nên thu dọn sách vở, nhưng có một nam sinh viên đeo kính gọng sừng ngồi tít phía dưới giơ tay. Cả lớp ngừng tay, quay lại nhìn.

“Họ đã có trải nghiệm từ nhỏ rồi vậy tại sao lớn lên còn giết người hàng loạt ạ?”

Tất nhiên, Sun Kyung đã dự đoán được trước câu hỏi này. Thực ra đó cũng chính là câu hỏi mà cô luôn tự đặt ra cho bản thân.

Tại sao? Tại sao họ lại trở thành tội phạm?

Không có gì khó hơn câu hỏi “tại sao?”. Con người là đối tượng quá phức tạp để đưa ra được một đáp án. Để tìm ra nó, bản thân cô vẫn phải học hỏi nhiều. Câu hỏi đó chưa thể được trả lời bởi một nhà tâm lý học tội phạm mới vào nghề và còn non kinh nghiệm như Sun Kyung. Đến khi nào cô mới biết câu trả lời đây?

“Tôi có thể giải thích những kẻ giết người đã giết hại, chặt khúc và ăn thịt nạn nhân như thế nào, nhưng thú thực tôi cũng không rõ tại sao họ lại trở thành kẻ giết người hàng loạt và hành động như vậy. Vì hành vi ta có thể thấy bằng mắt nhưng ‘vì sao’ lại như thế là phần mà ngay cả đương sự cũng không giải thích được.”

Cậu sinh viên có vẻ chưa hài lòng với câu trả lời của Sun Kyung. Nhìn vẻ mặt học trò, cô nói tiếp.

“Nhưng tôi đã suy nghĩ về điều này. Những gì mà các em đã trải qua thời thơ ấu, chẳng hạn như bắt bướm, chuồn chuồn rồi vặt cánh hay vung chân đá một con chó hoặc như câu chuyện tôi vừa kể lúc nãy, thả gà con từ tầng thượng xuống, những kinh nghiệm ấy đã để lại dư ảnh gì trong lòng các em. Những việc chúng ta làm vì tò mò sẽ dừng lại khi ta không còn hứng thú nữa. Hay trong một khoảnh khắc, nhận ra hành vi đó là xấu xa và khủng khiếp, chúng ta sẽ dừng lại. Như tôi đã nói ban nãy, nó giống như một nghi thức của thời thơ ấu.”

Sun Kyung dừng lại và suy nghĩ một lát.

“Nhưng đối với một số người khác thì sự tò mò lớn dần cùng họ. Họ tò mò về các con côn trùng nhỏ, rồi đến động vật nhỏ như chim, chuột, rồi đến những động vật lớn hơn. Đối với những người này, những hành vi tò mò ấy không hề gớm ghiếc mà đầy hứng thú, dần dần họ trở nên say mê. Sau đó thì họ chuyển sang thử nghiệm đối với con người. Thương tích và dấu hiệu riêng những kẻ giết người để lại trên các thi thể nạn nhân mà chúng ta vừa xem ban nãy phản ánh chính tâm hồn của họ.”

“Vậy cô cho rằng đó là bẩm sinh phải không ạ?”

Cậu sinh viên ban nãy tiếp tục đặt câu hỏi.

“Cũng có yếu tố bẩm sinh. Tuy nhiên không phải là tất cả. Một cuốn sách mà tôi từng đọc đã giải thích hơi cực đoan rằng kẻ giết người hàng loạt và bác sĩ ngoại khoa có tính khí giống nhau. Họ đều lạnh lùng và táo bạo. Tuy nhiên, ngay cả khi có cùng xuất phát điểm ở tính tò mò hồi còn nhỏ thì lớn lên họ vẫn có thể trở thành hai con người đối ngược hoàn toàn tùy vào môi trường mà họ sống.”

Cậu sinh viên gật đầu đồng cảm với câu chuyện của Sun Kyung. Cô nhìn các sinh viên chăm chú nghe mình nói đến tận giây phút cuối cùng. Một học kỳ kết thúc như thế này thực sự rất vui và cũng có đôi phần luyến tiếc.

Sun Kyung quay về bàn giáo viên để kết thúc vấn đề đang nói.

“Những kẻ giết người hàng loạt là đối tượng được tạo nên bởi nhiều yếu tố, giống như rất nhiều mảnh ghép để tạo thành một bức tranh. Bản chất di truyền, tính cách, môi trường trưởng thành, hoàn cảnh hiện tại, trạng thái tâm lý, những mảnh ghép này kết hợp với nhau tạo nên họ. Giống như việc lấy gương hội tụ hứng ánh sáng mặt trời. Nếu ánh sáng liên tục chiếu qua một điểm trên tờ giấy thì sẽ làm tờ giấy bốc cháy. Phải chăng tội phạm giết người hàng loạt cũng như vậy. Khi các yếu tố kia cùng hội tụ tại một điểm thì người sở hữu các yếu tố đó cũng sẽ ‘bốc cháy’ và bắt đầu hành vi phạm tội?”

Một vài sinh viên gật gù.

“Paul Britton, nhà tâm lý học người Anh, đã ví bản thân ông như một ‘người ghép hình puzzle’. Ông ấy nói đúng. Nhiệm vụ của tâm lý học tội phạm là thu thập tất cả các dữ liệu rải rác khắp nơi để hoàn thiện bức tranh tâm lý tội phạm, tựa như trò chơi ghép hình. Có thể nói mỗi mảnh ghép là một yếu tố mà một người gom góp lại trong quá trình anh ta trở thành tội phạm giết người. Trong đó nếu thiếu đi một mảnh thôi, chúng ta sẽ không thể hiểu một cách trọn vẹn vì sao người đó lại trở thành sát nhân.”

“Sao không hỏi thẳng bọn họ thưa cô?”

Một nữ sinh vẻ mặt ngây thơ ngồi ngay hàng đầu hỏi.

Người bạn ngồi cùng bàn huých mạnh vào mạng sườn cô gái, tỏ ý thắc mắc không hiểu sao bạn mình lại hỏi câu như vậy.

“Thưa cô… ý… ý em là chẳng phải những profiler[2] hay những nhà tâm lý học cũng phỏng vấn những tên sát nhân sao? Khi ấy cứ hỏi thẳng họ là ra có phải không ạ?”

“Liệu những kẻ đó có nói thật không?”

Nữ sinh ngập ngừng, lắc đầu với vẻ mặt ngây ngô. Hẳn cô không nghĩ đến trường hợp những kẻ kia sẽ nói dối. Nếu như tất cả bọn họ đều thành thật trả lời các câu hỏi như suy nghĩ đơn giản của nữ sinh viên đó thì hay biết mấy. Nhưng làm gì có những kẻ tội phạm như thế trên đời.

“Lý do những kẻ đó chịu để phỏng vấn không phải để nói ra sự thật. Mà họ chỉ muốn khoa trương về mình và xác nhận lại sức mạnh của bản thân. Vì vậy mà họ nói dối, phóng đại và khoác lác.”

“Làm sao biết được họ dối trá hay khoác lác ạ…?”

“Có thứ còn chính xác hơn lời của họ, đó chính là hiện trường gây án. Tiếc rằng hiện trường vụ án lại được tạo nên bởi rất nhiều mật mã. Để giải được chúng không phải là việc dễ dàng. Như đã nói, phải căn cứ vào rất nhiều hiện trường vụ án thì chúng ta mới tìm được đủ các mảnh ghép, và lúc đó ta mới có thể hoàn thiện được bức tranh.”

Nữ sinh viên gật gù, dường như đã hiểu ra vấn đề. Sun Kyung nhìn quanh xem có ai hỏi thêm câu nào nữa không, nhưng các sinh viên đã bắt đầu gấp sách vở, cất đồ vào cặp. Mọi người đang chờ đợi tiết học kết thúc.

“Chà, tiết học cuối cùng của chúng ta kết thúc tại đây. Cảm ơn các em. Chúc các em thi tốt và có một kỳ nghỉ vui vẻ.”

Sun Kyung vừa dứt lời, các sinh viên liền đứng dậy và ào ra khỏi giảng đường như bầy ong vỡ tổ. Dọn dẹp túi xách và máy chiếu xong, quay lại cô thấy lớp học đã trống trơn tự khi nào.

Sun Kyung nhìn vào căn phòng trống, khẽ thở phào vì học kỳ đầu tiên đã kết thúc thành công. Cảm giác mệt mỏi pha lẫn niềm vui và niềm tiếc nuối ùa đến. Cô chợt nhận ra dạy học quả là một nghề thú vị. Cảm giác đôi chút hài lòng với bản thân, cô xách cặp định bước ra khỏi giảng đường thì điện thoại rung lên.

“Vâng, tôi Lee Sun Kyung đây ạ.”

Là điện thoại của ông Han Dong Chul, chủ tịch Hiệp hội các nhà tâm lý học tội phạm. Họ đã gặp nhau một vài bận ở các buổi hội thảo nhưng chỉ là quan hệ xã giao. Cô nghiêng nghiêng đầu tự hỏi liệu ông còn nhớ mặt cô không nữa.

❀ ❀ ❀

[1] Ở đây Sun Kyung muốn nhắc đến khái niệm “Macdonald triad” trong tâm lý học, trong đó “Macdonald” là tên riêng, còn “triad” nghĩa là bộ ba hay tam giác. Macdonald triad: là bộ ba nhân tố (tàn ác với động vật, đái dầm dai dẳng dù đã qua một độ tuổi nhất định, ám ảnh với việc đốt lửa) được đề xuất bởi bác sĩ tâm thần J.M. Macdonald trong “Mối đe dọa giết người”, một bài báo năm 1963 trên tạp chí Tâm thần học Hoa Kỳ. Macdonald cho rằng nếu một người khi nhỏ có cả ba yếu tố hoặc bất kỳ sự có mặt của hai yếu tố cùng với nhau thì có thể dự đoán hay liên quan đến hành vi bạo lực sau này, đặc biệt là hành vi giết người hàng loạt. Nhưng cậu sinh viên lại liên tưởng đến McDonald thương hiệu đồ ăn nhanh của Mỹ để nói đùa.

[2] Chuyên gia phá những vụ án kỳ bí bằng tâm lý học. Đây là một nghề mới của khoa học hình sự. Những profiler là những người dựa trên các dữ liệu của vụ án để đưa ra mô tả chân dung tâm lý của kẻ sát nhân giúp cảnh sát truy bắt thủ phạm những vụ giết người kỳ bí. Ở Mỹ, hầu hết các profiler tâm lý học đều là các đặc vụ điều tra FBI.

Nguyễn Thị Hồng Hà (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.