Chúc Mẹ Ngủ Ngon

Lượt đọc: 432 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
15

❊ ❊ ❊

Sau khi Ha Young đi học, Sun Kyung tranh thủ dọn dẹp nhà cửa. Lúc cô lấy rác ở góc sân ra thì phát hiện một túi ni lông màu đen. Cô tò mò mở ra, ngó vào bên trong rồi lại buộc lại. Là những miếng vải vụn từ con gấu bông bị Ha Young cắt nát. Tối qua, cô chưa kịp nói gì mà chuyện đã bị gác lại. Tuy nhiên, cứ nhắm mắt để sự việc trôi qua cũng không phải là cách giải quyết vấn đề. Không thể cứ để mặc chuyện diễn ra một cách không bình thường như vậy ngay từ đầu, vì thế cô nghĩ dù sao cũng phải nói chuyện nghiêm túc với chồng mình.

Sun Kyung nhanh tay dọn dẹp rồi chuẩn bị ra ngoài. Trước khi tới bệnh viện, cô gọi điện cho Hee Joo ở trung tâm tư vấn tâm lý trẻ em.

Hee Joo là bạn hồi đại học của Sun Kyung. Khi Sun Kyung đi du học, hai người mất liên lạc và không có tin tức gì về nhau, nhưng năm ngoái Hee Joo lại xuất hiện trong đám cưới của Sun Kyung khiến cô rất ngạc nhiên. Sau khi chụp ảnh với một vài người bạn trong phòng đợi của cô dâu, lúc Sun Kyung chỉ còn một mình, Hee Joo nói.

“Nói thật nhé, tớ không thấy hài lòng lắm đâu.”

Hee Joo có tật hễ nói chuyện thường chêm “nói thật nhé” vào đầu câu. Lời sao ý vậy, Hee Joo lúc nào cũng thật thà thẳng thắn, thường nói ra cả những điều mà người khác không dám nói.

Mặc dù đôi khi Hee Joo thẳng thắn quá làm Sun Kyung thấy khó xử hay giận bạn, nhưng cũng nhờ đó mà hai người thân nhau đến độ có thể chia sẻ những chuyện thầm kín trong lòng.

Hee Joo đã nhìn thấy chú rể đứng ở phòng ngoài nơi tổ chức đám cưới.

“Cậu thấy không hài lòng ở điểm nào?”

“Ở điểm anh ấy làm chồng của cậu.”

Nhân viên Trung tâm nối máy cho Sun Kyung gặp Hee Joo.

“Đứa nhỏ mười một tuổi rồi á? Cậu nuôi nó á?”

Vừa nghe chuyện về Ha Young, Hee Joo đã ré lên. Sun Kyung không lạ gì bạn, nhưng vừa mở màn xin tư vấn lại gặp phản ứng như vậy, cô không khỏi ỉu xìu. Như đoán được điều đó Hee Joo chuyển giọng, vào ngay vấn đề.

“Ờ thì, giờ có nói gì cũng chẳng ích chi. Trước tiên, cậu nói xem nào, có chuyện gì lấn cấn trong lòng mà phải gọi cho tớ.”

Bỗng dưng được bạn gợi mở trước, Sun Kyung lại thấy khó mở lời.

Suy nghĩ một lát, Sun Kyung mới bắt đầu kể lại mọi chuyện, từ ngày đầu tiên Ha Young tới ở nhà cô. Hee Joo không nói gì, chỉ lắng tai nghe. Đến đoạn xảy ra chuyện vì con gấu bông thì Hee Joo ngắt lời.

“Gượm đã, con bé đã mất sạch vì vụ hỏa hoạn, giờ đến cả con gấu bông cũng bị cướp mất nốt ư?”

“Cậu nói gì thế? Tớ chỉ giặt hộ cho nó sạch thôi mà.”

“Này, cậu học tâm lý mà còn nói thế được à?”

Sun Kyung im lặng.

“Cậu đã thử nghĩ xem con gấu đó có ý nghĩa gì với con bé chưa? Trong lúc hoảng loạn vì đám cháy mà con bé vẫn cố mang nó theo bên mình thì cậu cũng phải đoán ra nó là vật như thế nào với con bé chứ. Nếu con gấu mang mùi của mẹ con bé, tức là cậu đã xóa hết ký ức về mẹ của nó rồi đấy.”

Sun Kyung lúc đó mới hiểu ra ý của Hee Joo.

Chính cô cũng từng như vậy.

Sun Kyung còn nhớ, ngày trở về nhà sau đám tang của mẹ, cô đã mở tủ quần áo của mẹ ra và gieo mình vào đống quần áo của bà mà hít hà. Càng tìm càng chẳng thấy mùi của mẹ ở đâu, nhưng càng như vậy cô lại càng thấy như nó đang lẩn khuất đâu đây và càng cố vùi mặt vào đống quần áo tìm kiếm. Không thấy Sun Kyung đâu, bố cô lo lắng đi tìm, lúc ông mở cửa tủ ra, Sun Kyung chìa cho bố chiếc khăn quàng của mẹ và nói.

“Bố, cái khăn này có mùi của mẹ.”

Sun Kyung không còn nhớ biểu cảm lúc đó của bố. Bởi bố đã ôm cô vào lòng mà khóc trước khi cô kịp nhìn rõ mặt ông. Sau đó một thời gian, bố bảo phải đem đồ đạc của mẹ đi đốt, Sun Kyung đã không nói với bố câu nào. Cô trách bố sao vội xóa hình ảnh của mẹ trong lòng như thế.

Cô đặt mình vào vị trí của Ha Young rồi ngẫm nghĩ.

Người đã đẩy mẹ nó ra rồi chiếm lấy bố nó giờ lại còn định xóa nốt ký ức còn sót lại của nó về mẹ. Con bé đương nhiên sẽ quyết tử để phản kháng. Vậy mà còn bị ăn tát. Không thể không uất ức.

Cô sực nhớ đến hình ảnh hồi sáng của Ha Young. Con bé chẳng nhìn cô, bố hỏi cũng không đáp lại. Ha Young bảo sẽ nhịn ăn sáng, chồng cô ép mãi con bé mới chịu ngồi xuống bàn ăn nhưng lấy tay gạt bát cơm đặt trước mặt đi. Bị bố mắng nhưng Ha Young chẳng hề chớp mắt. Sự im lặng lạnh lùng đè nặng xuống bàn ăn.

“Cậu còn nghe không đấy?”

“Hả…? Ờ, cậu nói tiếp đi.”

“Cậu nghe này. Ở cái tuổi đó, bọn trẻ không còn nhỏ như cậu nghĩ đâu. Trẻ con tinh lắm, có thể phán đoán tình hình rất nhanh, thoáng cái là chúng nhận ra trong nhà ai là chủ. Trong khi cậu quan sát đứa trẻ, thì chính cậu cũng bị nó ngấm ngầm theo dõi đấy.”

Cô đã không để ý đến chuyện đó. Cô nhớ lại từng sự việc đã xảy ra từ sau khi Ha Young bước vào nhà mình. Sau vụ việc ngày hôm qua, đứa trẻ sẽ càng thêm xa cách cô đến nhường nào?

“Cậu đừng lo. Giờ con bé còn nhỏ, sau này tâm lý ổn định lại, nhận ra cậu là người đáng tin cậy, nó sẽ quên chuyện hôm qua thôi.”

“...”

“Trước hết cậu hãy yêu cầu chồng giúp đỡ. Vì hơn ai hết anh ấy hiểu con bé nhất. Dù bận đến đâu cũng nên quan tâm tới con bé một chút cho đến khi nó ổn định lại chứ.”

Có lẽ là Hee Joo đã đoán được, những lời cô ấy nói cũng chính là điều Sun Kyung đang bận lòng. Nghĩ đến chồng cô lại thoáng buồn.

Đang mải nghĩ lại chuyện ngày hôm qua, cô nghe thấy giọng Hee Joo nói với ai đó ở đầu dây bên kia.

“Sao bây giờ, tớ phải tư vấn cho ca tiếp theo rồi…”

“Ừ, cậu đi đi, cảm ơn cậu nhé.”

“Nếu thắc mắc hay có vấn đề gì cứ gọi cho tớ nhé.”

Cuộc trò chuyện với chuyên gia tuy ngắn ngủi nhưng Hee Joo đã chỉ ra cho Sun Kyung thấy điểm mấu chốt mà cô không nghĩ tới.

Cô đã không để ý đến ý nghĩa của con gấu bông đối với Ha Young. Cô chỉ phán đoán theo cách của mình. Con gấu dù cũ kỹ, lem luốc nhưng có thể mang ý nghĩa quan trọng nào đó, vậy mà cô đã bỏ qua chi tiết ấy. Ký ức duy nhất còn lại về người mẹ đã bị bỏ vào máy giặt để bọt xà phòng cuốn phăng đi mất. Giờ cô mới nhận ra mình đã sơ suất lớn đến mức nào. Cô cũng hiểu ra vì sao tối qua Ha Young lại phẫn nộ đến thế.

Cô cần phải tìm hiểu nhiều nữa về Ha Young để tránh mắc lỗi lớn hơn. Còn nhiều điều cô phải hỏi chồng cô về đứa nhỏ. Sun Kyung vội vàng ra khỏi nhà.

“Sao tự dưng lại hỏi chuyện đó?”

Nghe Sun Kyung hỏi về mối quan hệ của mẹ con Ha Young, chồng cô cộc lốc hỏi lại. Anh uống một ngụm cà phê vừa mua từ máy bán tự động rồi bóp mạnh chiếc cốc giấy. Anh thấy lạ vì Sun Kyung đến bệnh viện mà không báo trước. Cô bảo muốn nói chuyện về Ha Young, vừa đúng lúc anh vừa khám cho bệnh nhân xong nên rảnh đến hết giờ ăn trưa. Có vẻ anh cũng đang muốn nói chuyện này. Nhưng khi cô hỏi về vấn đề giữa Ha Young và người vợ cũ, thái độ của anh lại trở nên khác lạ. Mặc dù Sun Kyung cũng chỉ mới được nghe qua về những gì đã xảy ra với người vợ cũ của anh nhưng có vẻ chuyện đó đã để lại tổn thương sâu sắc không chỉ với Ha Young mà với cả bản thân chồng cô nữa.

“Lần trước anh kể, em đã đoán ra rồi mà?”

“Muốn hiểu về tâm trạng của Ha Young bây giờ ra sao, em cần phải biết mối quan hệ giữa hai mẹ con trước đây như thế nào.”

Chồng cô hướng mắt ra ngoài cửa sổ, nhìn lên trời, lặng yên không nói. Một lát sau, với giọng u ám anh bắt đầu kể.

“Cô ấy là người lúc nào cũng đòi hỏi. Được một lại muốn hai, ba, thậm chí hơn nữa. Lúc nào cũng muốn giữ anh ở bên cạnh và chỉ biết có anh thôi. Nếu anh lơ là một chút không chú ý đến là cô ấy không chịu nổi. Đó là chiếm hữu chứ không phải tình yêu. Anh thấy ngột ngạt. Vợ càng bám riết thì anh càng chạy trốn. Sau khi ly hôn những tưởng sẽ thoát khỏi cô ấy, ai ngờ tình hình lại càng tệ hơn.”

Anh kể vợ chồng xa cách, anh dần dần không còn quan tâm tới vợ nữa. Để níu giữ anh, chị ta đã chọn cách lấy con gái ra làm phương tiện. Chị ta nhận ra rằng anh thường lờ đi tin nhắn, điện thoại của chị ta, nhưng nếu vì việc của Ha Young thì anh sẽ gọi lại ngay lập tức. Từ đó trở đi, Ha Young rất hay bị ốm đau hoặc thương tích.

“Em nghe đến hội chứng MPB[1] bao giờ chưa?”

Sun Kyung gật đầu. Nghe chuyện quá khứ của Ha Young, cô cũng đã thoáng nghĩ tới hội chứng đó.

“Ban đầu anh cũng không để ý. Nhưng sau nhận thấy Ha Young thường xuyên bị đi viện hay bị thương anh mới hỏi con bé. Ha Young không biết có chuyện gì xảy ra với mình. Dĩ nhiên rồi, làm sao con bé nghĩ tới chuyện chính mẹ nó lại gây thương tích cho nó chứ? Nhưng do thường xuyên bị ốm sau khi ăn thức ăn mẹ đưa cho hay thường gặp tai nạn lúc ở cùng với mẹ nên sau đó con bé hình như cũng lờ mờ đoán ra.”

MBP (Munchausen Syndrome By Proxy) xuất hiện ở người giám hộ khi họ muốn thu hút sự quan tâm của những người khác thông qua việc lạm dụng hoặc gây thương tích cho trẻ em hay thú cưng mà họ phải chăm sóc. Mẹ của Ha Young vì muốn chồng quan tâm nên đã đẩy Ha Young vào nguy hiểm.

Khi học tâm lý Sun Kyung cũng quan tâm đến hội chứng này và từng tìm hiểu nhiều tài liệu về nó.

“Cả hôm mẹ Ha Young mất ư?”

“Có lẽ vậy. Vì anh bảo con ốm anh cũng sẽ không đến nữa. Anh mệt mỏi quá rồi. Cô ấy nhận ra rằng Ha Young cũng không còn tác dụng nữa nên chắc đã rất tuyệt vọng.”

Anh kể vào ngày vợ cũ tự sát, Ha Young bị gãy chân. Việc này có thể giải thích tại sao Ha Young nói sợ ngủ mơ thấy mẹ.

Ha Young nhớ gì về mẹ? Nỗi sợ hãi khi gặp mẹ trong giấc mơ cho thấy con bé vẫn khổ sở khi nhớ về ngày hôm đó. Những nạn nhân của MBP đều bị chính người mà họ tin tưởng và yêu thương đe dọa. Có lẽ đứa trẻ đã rất hoang mang không biết đâu mới là bộ mặt thực sự của mẹ mình.

“Sau khi mẹ Ha Young mất, anh đã mấy lần đến tìm gặp con bé.”

Nhà ngoại của Ha Young đã ngăn cản anh. Họ bảo con rể cũ giờ đã lấy vợ mới, Ha Young để họ nuôi sẽ tốt hơn. Lời khuyên của họ đối với chồng cô, người đã có tổ ấm mới, xem ra cũng hợp lý.

Nhưng ở địa vị của Ha Young, thì sao? Dù sao nó đã bị sốc trước cái chết của mẹ, sự dàn xếp của người lớn có lẽ cũng đã gây tổn thương khác cho con bé. Chắc con bé nghĩ rằng bố đã bỏ rơi nó.

Sun Kyung muốn nói anh lựa chọn như vậy là ích kỷ nhưng cô không thể thốt ra lời. Bởi dù sao quyết định đó của anh cũng vì cô một phần. Nếu ông bà ngoại của Ha Young không gặp chuyện bất hạnh kia có lẽ Sun Kyung sẽ không bao giờ gặp con bé.

“Em biết anh bận nhưng con bé tâm lý đang bất ổn. Ha Young vừa trải qua một biến cố kinh hoàng mới được mấy ngày. Xin anh hãy để tâm đến con một chút.”

Cô muốn cho chồng biết sau khi anh đi làm con bé buồn và thất vọng đến nhường nào. Trẻ con sẽ bị tổn thương lớn nếu người lớn cứ bận bịu công việc suốt mà không quan tâm đến chúng.

Ngồi trong xe trên đường từ bệnh viện về nhà, Sun Kyung không ngừng nghĩ về Ha Young và mẹ con bé. Ha Young mất mẹ năm mười tuổi. Ngay cả khi bị mẹ ngược đãi và làm tổn thương thì với con bé mẹ vẫn là tuyệt đối. Liệu đứa trẻ mới mười tuổi đầu có hiểu được không? Người mẹ ấy đã lấy con mình làm vật hy sinh chỉ vì muốn sự quan tâm của bố nó. Mặc dù vậy con bé vẫn nhớ về mẹ. Nó đã la hét nổi giận khi mùi hương của mẹ trên con gấu bông bị người khác giặt sạch.

Nghĩ đến món đồ chơi đó, Sun Kyung lại thở dài. Cô chợt nhận ra mình đã quá áp đặt.

Cô đã không nghĩ tới việc chờ con bé đi học về để hỏi ý kiến nó. Không chỉ mỗi chuyện con gấu. Cả việc trang trí phòng, mua sắm quần áo cô đều tự quyết theo ý mình. Cô chọn rèm, mua chăn gối mà không biết Ha Young thích màu gì. Lúc mua quần áo, cô cũng có hỏi Ha Young mấy lần nhưng trước khi con bé trả lời cô đã tự quyết định. Nghĩ lại mấy ngày hai dì cháu ở cùng nhau, cô đều tự quyết định cho con bé ăn mặc theo ý mình. Cô sực nhớ tới lời của Hee Joo. Khi cô quan sát đứa trẻ, thì đứa trẻ cũng dõi theo cô. Sun Kyung không muốn tưởng tượng đến hình ảnh của cô trong mắt Ha Young như thế nào nữa. Đơn giản và vô tâm, hấp tấp và thiếu quan tâm đến người khác. Chính cô cũng phải công nhận rằng mình chưa được chuẩn bị để nuôi dạy con trẻ.

Cứ thế này thì không được. Sun Kyung nghĩ cô cần nhờ Hee Joo giúp để tìm cách gần gũi với Ha Young hơn. Cô muốn giúp con bé quên đi những tổn thương mà nó đã phải chịu đựng. Đó không phải là việc có thể giải quyết trong sớm chiều mà phải tích lũy từ những tình cảm nhỏ bé hằng ngày, từng chút từng chút một.

Vừa lái xe vừa mải nghĩ ngợi, đến lúc sực tỉnh ra Sun Kyung đã thấy cột chỉ đường rẽ vào trường học của Ha Young. Đột nhiên cô cảm thấy cây cột chỉ đường lọt vào mắt tựa hồ một dấu hiệu gì đó.

Sun Kyung vội vàng đánh vô lăng hướng về phía trường học.

❀ ❀ ❀

[1] Viết tắt của Munchausen Syndrome By Proxy là triệu chứng tâm thần của người giám hộ hoặc cha mẹ trong gia đình, trong đó họ buộc người được giám hộ hoặc con cái phải giả vờ ốm để được chăm sóc y tế. Căn bệnh này được phát hiện bởi bác sĩ người Đức Karl Friedrich von Munchausen ở thế kỷ 19, và được đặt theo tên ông.

Nguyễn Thị Hồng Hà (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.