Tìm ra địa chỉ nhà cô đối với Lee Byung Do chỉ là chuyện nhỏ.
Đứng trước nhà cô, hắn đảo mắt nhìn quanh. Đêm đã khuya lại mưa to gió lớn nên đường sá không bóng người qua lại. Hắn lẹ làng trèo qua tường cạnh cổng ngõ. Vết thương ở cổ nóng bừng, nhưng hắn chịu được. Lúc hắn siết cổ viên quản giáo ở phòng bệnh suýt nữa thì bị bục vết khâu. Nếu hắn ra tay mạnh hơn chút nữa khéo máu nóng đã phun ra mất rồi. Trong tù hắn đã học được rất nhiều điều hữu ích. Từ cách moi được địa chỉ của cô lẫn làm sao để cứa vết thương không sâu quá mà lại trông như mất máu nhiều. Tất cả các ngón đó hắn đều học được từ các bậc anh chị trong tù.
Hắn rảo bước nhẹ nhàng đi vào trong sân. Tiếng mưa gió át mất tiếng chân hắn. Hắn đi về phía sảnh, lẹ làng đưa tay kéo nắm cửa. Cửa khóa. Hắn lập tức quay sang phải tiến đến bên cửa sổ. Qua cửa sổ buông rèm hắn nhìn thấy ngọn lửa leo lét chập chờn, có vẻ là ánh nến. Giờ hắn mới hiểu ra vì sao tất cả đèn đường quanh khu này đều tắt. Chắc là mất điện do thời tiết xấu. Tín hiệu tốt đối với Lee Byung Do. Có thắp nến tức là trong nhà có người. Hắn quay lại bờ tường rồi đi vòng ra sau nhà.
Hắn nhìn thấy một cửa sổ nhỏ. Có ống gas đi bên cạnh nên có lẽ đó là phòng bếp. Hắn thận trọng tiến tới gần cửa sổ bếp kiểm tra xem cửa mở hay đóng. Cửa không khóa, hắn đang định mở thì nhìn thấy bóng ai đó đi vào.
Lee Byung Do vội vàng đứng dựa vào tường. Bóng người dần tiến về phía hắn.
Hắn nghe thấy tiếng bát đũa leng keng, rồi tiếng bật bếp gas. Hắn khẽ quay đầu lại ghé mắt nhìn thì thấy cô đang đứng cạnh bếp gas. Là Sun Kyung.
Sun Kyung đang nhìn vào chiếc ấm đun nước đặt trên bếp. Có vẻ cô đang đun nước pha cà phê. Ngọn lửa xanh chiếu lên khuôn mặt của Sun Kyung trong bóng tối. Cô đang mải mê nghĩ ngợi điều gì, tóc mái một bên rủ xuống che mất khuôn mặt. Lee Byung Do những muốn vươn tay ra vén hộ món tóc rủ xuống cho Sun Kyung. Hắn muốn được ngồi uống cà phê do cô pha rồi kể những ngày qua hắn đã sống ra sao. Có bao chuyện muốn kể, mà Sun Kyung lại chẳng muốn nghe. Đột nhiên hắn nhớ Sun Kyung đã cư xử với hắn lạnh lùng như thế nào.
“Cô ta đã nói dối rằng sẽ cho mình cơ hội, cô ta phải trả giá vì điều đó.”
Lee Byung Do bắt đầu lẩm bẩm khe khẽ hát. Lại bắt đầu rồi, bài hát đó. Nhưng lần này, hắn cảm giác đây thực sự là lần cuối.
Đột nhiên hắn nghe thấy chiếc ấm kêu bíp bíp. Sun Kyung lấy cốc rồi rót nước vào. Cô không hề hay biết sự có mặt của Lee Byung Do. Cô không hề để tâm.
Ngay từ đầu cô ta đã như vậy rồi. Cô ta chỉ muốn biết hắn đã giết những cô gái ra sao. Cô ta chỉ làm ra vẻ quan tâm nhưng hắn biết rõ cô ta đang lừa gạt hắn. Vì vậy buổi gặp đầu tiên hắn đã kết thúc rất ngắn gọn.
Thực ra hắn chẳng có gì nhiều để kể cho cô. Vả lại, hắn không muốn để lộ sự thật đó.
Hắn chỉ muốn nhìn thấy khuôn mặt cô.
Hắn muốn cô nhìn và mỉm cười với hắn. Hắn ước cô lắng nghe và thấu hiểu nỗi cô đơn của hắn. Lúc nghe Sun Kyung kể về ký ức đầu đời của cô, sự kỳ vọng trong hắn đã sụp đổ. Những cô gái hắn đã gặp tại sao đều bắt đầu cuộc đời bằng những ký ức vô vị như thế chứ?
Hắn đã hy vọng Sun Kyung sẽ khác. Hắn đã nghĩ cô là người sẽ nhìn thấu tâm hồn hắn một cách nghiêm túc. Hắn đã tin rằng trên đời này cuối cùng sẽ có một người nhìn và thấu hiểu cõi lòng hoang vu của hắn bằng ánh mắt giống như bác gái, người đã chấp nhận đưa một đứa trẻ không rõ danh tính tỉnh dậy trong bệnh viện về Hoa quả viên sống mà chẳng cần nhiều lời. Hắn nghĩ người đó sẽ là Sun Kyung. Nhưng cô chỉ làm hắn thất vọng.
Hắn nhìn thấy bóng Sun Kyung tay cầm cốc cà phê đi ra. Hắn để ý kỹ xem cô đi về phòng nào. Sau khi cửa đóng hắn đứng đợi dưới mưa một lúc lâu.
Lee Byung Do lại cẩn trọng di chuyển. Hắn nhìn thấy một lối ra vào ở chỗ gần gian bếp. Hắn mở cửa một cách dễ dàng không gây tiếng động. Hắn vội vàng bước vào trong rồi đóng cửa lại, sợ cửa mở tiếng mưa bên ngoài sẽ lọt vào nghe to hơn. Trời tối khiến hắn không nhìn rõ. Hắn nhắm mắt lại để mắt quen dần với bóng tối. Mở mắt ra vẫn chỉ thấy mờ mờ nhưng ít nhất hắn cũng đã xác định được đường nét của các đồ vật. Hắn nhìn thấy máy sưởi và máy giặt nên đoán đây là phòng đa năng.
Hắn với lấy chiếc khăn để trong giỏ đựng đồ giặt, nhẹ nhàng lau khô người và đầu tóc. Nước mưa trên người hắn chảy lênh láng xuống sàn nhà.
Hắn ném chiếc khăn vào giỏ rồi mở cửa. Đây là căn bếp mà vừa lúc nãy Sun Kyung đứng pha cà phê. Hắn quay đầu lại nhìn vào chậu rửa bát rồi bước tiếp. Lee Byung Do trông thấy ống cắm dao đặt trên giá cắm đầy những con dao chất lượng tốt. Hắn lôi mấy con dao ra kiểm tra độ sắc rồi rút một con trông rất bén. Chuôi dao nằm gọn trong lòng bàn tay. Cảm giác như nó đang đợi chờ hắn. Sức mạnh tự nhiên dồn vào bàn tay cầm dao của hắn.
Hắn quay người lại thận trọng đi về phía căn phòng mà Sun Kyung vừa bước vào.
Tỉnh dậy thấy có mỗi mình mình nằm trên chiếc giường lớn, Ha Young ngơ ngác nhìn quanh phòng.
Dì đi đâu rồi nhỉ?
Ngoài cửa sổ, có bóng đen đang đung đưa. Nó ngẩng đầu nhìn đăm đăm qua cửa sổ. Vài suy nghĩ đáng sợ dấy lên trong lòng nó, nhưng nhìn kỹ hóa ra đó chỉ là bóng cây liễu.
Ha Young bò dậy rồi ngồi ngẫm nghĩ.
Nó nghĩ đến nét mặt dì đã nhìn nó. Khi nó cầm dao vung lên trước mặt đám bạn đang giữ con mèo hoang, tất cả bọn chúng cũng nhìn nó y như vậy. Sau đó thì chẳng đứa nào nói chuyện với Ha Young nữa. Tất cả đều lánh xa nó. Rồi dì cũng lạnh lùng quay lưng lại với nó. Trong lòng nó trở nên lạnh lẽo. Nó thấy không vui. Vì muốn sống với ba nó phải nghe lời dì, và bây giờ thì nó muốn sống cả với dì nữa. Nhưng có lẽ dì ghét nó.
Đúng lúc này ba lại đi công tác, nó không thể hỏi ba xem phải làm thế nào. Nó phải tự quyết định thôi.
Nó không nghĩ là dì đã biết chuyện đó. Là tại chú lính cứu hỏa.
Lúc vào phòng đang định vào nằm cạnh dì thì nó thấy tiếng điện thoại báo có tin nhắn. Dì đang ngủ mê mệt vì thuốc cảm cúm. Ha Young đoán có thể là tin nhắn của ba nên mở ra xem. Nhưng nội dung tin nhắn là điều khiến Ha Young bất ngờ.
Đã xác nhận chất độc vụ Park Eun Joo tự tử và vụ cháy ở phường Woongam trùng khớp - Yoo Dong Sik.
Nhìn danh bạ, nó biết đó là tin nhắn của chú lính cứu hỏa. Park Eun Joo là tên mẹ nó. Ha Young nhìn chăm chăm vào tin nhắn hồi lâu. Tuy không hiểu rõ ý nghĩa tin nhắn nhưng nó thấy kỳ lạ vì tin nhắn nhắc đến tên mẹ nó. Có lẽ chú lính cứu hỏa đó đã biết chuyện về mẹ nó. Ông ta nhắn tin cho dì, hẳn là dì và ông ta đã biết bí mật của Ha Young.
Ha Young vội vàng xóa tin nhắn rồi cất điện thoại về chỗ cũ.
“Làm sao bây giờ? Bí mật không thể nói với ai, kể cả với ba, vậy mà dì đã biết tỏng. Hay mình kể với ba? Ba mà biết mình đốt ngôi nhà đó ba sẽ nói gì?”
Ha Young tưởng tượng xem ba sẽ phản ứng thế nào.
Nó vô cùng sợ ba sẽ nổi giận. Bây giờ nó không muốn nghĩ ngợi bất cứ điều gì cả. Trước tiên, cứ ngủ cạnh dì đã. Nó nghĩ. Dì đang ốm nên hơi thở mệt nhọc. Sờ trán thấy nóng ran. Có lẽ dì ốm thật. Nó làm dì tỉnh giấc. Dì bảo nó lên tầng hai nhưng Ha Young bỏ ngoài tai, vẫn nằm xuống bên cạnh.
Nó ngủ thiếp đi, lúc tỉnh dậy thì dì đã biến mất.
“Dì đi đâu thế nhỉ?”
Nó sợ dì đi gọi điện thoại để kể với ba. Nhìn trên bàn, may quá chiếc điện thoại vẫn nằm đó.
“Mình phải kể trước với ba.”
Ha Young nghĩ xem nên kể với ba thế nào.
Nếu biết nó đốt nhà ông bà ngoại rõ ràng ba sẽ không vui chút nào. Hơn nữa nó còn giữ lại thứ mà nó đã từng hứa với ba rằng sẽ vứt đi. Ba chắc chắn sẽ nhớ đến chuyện này và sẽ nổi giận. Khi nào ba đi công tác về chắc chắn dì sẽ mách ba chuyện đó.
“Dì đã biết quá nhiều bí mật của mình.”
Dì cũng vứt cái hộp đựng chim trong tủ của mình đi. Nghĩ đến thế, nó thấy thấp thỏm. Tự hỏi dì đang làm gì.
Ha Young mở cửa phòng ngủ khẽ khàng bước ra. Nó nhón chân đến gần phòng đọc sách. Chắc dì đang ở trong. Nó ghé tai vào gần cửa nghe ngóng. Từ trong phòng có tiếng đàn ông lọt ra. Nó suýt hét lên. Rõ ràng ba đang đi công tác rồi mà, người đàn ông này là ai? Ha Young tì sát mặt vào cửa lắng nghe.
Sự tò mò của Ha Young mỗi lúc một lớn dần.
Sun Kyung ngồi trên ghế mải mê suy nghĩ nên không nghe tiếng bước chân. Bỗng một người đàn ông lao tới một tay ôm chặt lấy người cô, tay kia bịt miệng khiến cô không kịp xoay xở. Trong tay hắn vòng quanh người cô còn cầm dao, làm cô kinh hồn bạt vía. Kẻ lạ đột nhập vào tận nhà chắc hắn đã lợi dụng trời mưa gió trèo tường. Toàn thân cô cứng đơ. Đúng lúc đó thì kẻ lạ lên tiếng. Giọng hắn nghe thật quen tai.
“Cô không đến gặp tôi… nên tôi phải tới gặp cô.”
Lee Byung Do. Hắn đã mò tới đây. Nhận ra người quen, cô nhẹ nhõm phần nào nhưng lập tức khiếp đảm.
Hắn đã vượt ngục.
Cô không biết hắn đã thoát ra bằng cách nào mà tìm đến tận nhà cô nhưng dựa vào vẻ lạnh lùng và hành động dứt khoát của hắn cô có thể đoán được trạng thái tâm lý của hắn. Hắn đã tự mình bước vào ngõ cụt. Có nghĩa là hắn chẳng còn màng đến cái chết hay sợ bất cứ điều gì nữa.
Có vẻ đã dầm mưa lâu nên cơ thể hắn ướt nhẹp và lạnh giá. Làn da lạnh lẽo của hắn chạm vào má cô làm cô nổi da gà. Lưng cô cũng có thể cảm nhận được cơ thể lạnh ngắt của hắn. Sun Kyung che giấu vẻ sợ hãi của mình cố gắng làm ra vẻ thản nhiên, cô thả lỏng cơ thể.
Lee Byung Do cảm nhận được điều đó nên cũng hơi buông lỏng cánh tay.
“Tôi sẽ buông tay nhưng cô phải hứa sẽ không la hét.”
Hơi thở của hắn phả vào má Sun Kyung. Mặt hắn ngay sát mặt cô.
Sun Kyung khẽ gật đầu, Lee Byung Do từ từ bỏ tay khỏi miệng cô.
“Anh cũng… bỏ con dao kia xuống chứ? Nếu như không phải anh đến để giết tôi.”
“Chuyện đó… tôi vẫn chưa quyết định.”
Nghe thế Sun Kyung im lặng đợi chờ. Hắn hít hà mùi hương trên mái tóc Sun Kyung một lát rồi buông cô ra. Sun Kyung thở phào nhẹ nhõm quay người lại nhìn Lee Byung Do. Hắn gãi đầu, đứng lùi lại một bước rồi đặt con dao lên bàn.
Thấy Lee Byung Do run lên vì lạnh Sun Kyung chìa áo sơ mi của chồng cô vắt trên thành ghế về phía hắn. Hắn lắc đầu.
“Anh sẽ bị cảm lạnh đấy…”
Nghe cô nói, hắn cười khinh khích. Hắn chậm rãi nhìn khắp căn phòng.
“Đây là… thế giới của cô ư?”
Sun Kyung chăm chăm nhìn Lee Byung Do quên cả trả lời. Tuy mắt nhìn thấy hắn nhưng cô vẫn không sao tin được. Lẽ ra giờ này hắn đang phải ở trong tù, tại sao lại xuất hiện trước mắt cô, lẽ nào cô đang nằm mơ.
“Chuyện là thế nào, anh kể cho tôi nghe chứ?”
Lee Byung Do đang nhìn ngắm những cuốn sách xếp trên giá quay lại nhìn Sun Kyung cười nhạt.
“Tôi ở đâu có quan trọng gì? Với tôi quan trọng là được ở cùng cô…”
Gương mặt của đội trưởng an ninh hiện lên trong đầu cô. Hơn ai hết ông ta là người muốn Lee Byung Do ở yên tại chỗ. Ông ta liệu có biết sự việc đang xảy ra bây giờ không?
“Có lẽ bây giờ mới là lúc tôi trả lời câu hỏi đầu tiên mà cô thắc mắc bấy lâu nay.”
Lee Byung Do nhớ tới ngày đầu tiên hắn gặp Sun Kyung.
Lần đầu tiên hắn thổ lộ với cô về ngôi nhà ở Hoa quả viên. Đó là lời giải đáp về khỉ mẹ có bộ lông ấm áp. Nhìn vẻ lắng nghe chăm chú của cô, hắn có cảm giác như mình lại được về ngôi nhà ở Hoa quả viên một lần nữa.
Hắn đã muốn kết thúc chuyến hành trình dài này.
Không có ai được sinh ra theo ý nguyện của mình. Nhưng ai cũng có thể chọn tiếp tục sống hay chấm dứt cuộc sống của chính mình.
Hắn đã cảm thấy nhẹ nhõm vì không còn nghe thấy bài hát vang lên trong đầu nữa. Giết người không phải là ý muốn của hắn. Đó là sự lựa chọn bất đắc dĩ. Chẳng liên quan đến việc hắn bị cảnh sát bắt và phải ngồi tù. Hắn chỉ muốn chấm dứt bài hát đã không ngừng hành hạ mình. Hắn không còn nghe thấy gì nữa dù căng tai lắng nghe. Giờ hắn có thể duỗi thẳng chân tay mà nằm ngủ. Dù là nằm ở trong tù cũng chẳng sao. Dù trong phòng biệt giam chỉ được giao du với tử tù hắn cũng sẽ thấy biết ơn. Hắn nghĩ cuối cùng vong hồn của mẹ hắn cũng đã đi xa rồi.
Trước khi gặp Sun Kyung hắn đã tin là như thế. Sun Kyung đã khiến hắn rơi vào hỗn loạn. Tuy mong muốn gặp lại người mà mình nhung nhớ khôn xiết nhưng một mặt, hắn lại không muốn cho người ấy thấy bộ dạng của mình. Hắn không thể gặp người ấy trong bộ dạng thảm hại như thế này được. Nhưng cơ hội 20 năm mới đến không thể để vuột mất. Sau cùng, hắn cũng bị niềm khao khát ấy hạ gục.
Thế nhưng Sun Kyung không phải là bác gái. Hắn đã nếm quả táo mà cô đưa cho nhưng nó không ngọt ngào như hắn tưởng. Quả táo hắn đã từng nếm thử trên thiên đường giống như một giấc mơ mà hắn không thể có lại lần nữa.
“Cô không thể đối xử với tôi như vậy được. Sao có thể bỏ đi mà không từ biệt chứ?”
“Vì tôi nghĩ không báo cho anh biết sẽ tốt hơn…”
Lee Byung Do lắc đầu.
“Không, cô đã nói dối. Cô nói sẽ cho tôi cơ hội nhưng cô không làm thế. Tôi vì bài hát đó mà sắp phát điên, nhưng trong mắt cô tôi chẳng là gì hết. Cả cô cũng vậy. Tôi cứ nghĩ cô là bác gái ở vườn quả nhưng rốt cuộc cô cũng chỉ là người giống bà mẹ của tôi thôi.”
“Tôi không là ai trong số họ cả. Trên đời này, anh đâu phải chỉ có mỗi hai người, bác gái và mẹ anh…”
Sun Kyung chưa nói hết câu nhưng Lee Byung Do không định nghe cô nói. Hắn lao về phía Sun Kyung. Hắn siết cổ rồi giận dữ nhìn vào mắt cô. Giờ đây hắn không còn nghe thấy giọng cô nói nữa. Thay vào đó bài hát lại vang lên chát chúa trong đầu hắn.
Hắn lẩm bẩm bài hát lần cuối cùng. Chỉ còn cách này mới có thể chấm dứt được nó.
“Chỉ cần… chỉ cần một lời thôi con sẽ thấy hạnh phúc lắm rồi. Mẹ sao lại căm thù con đến thế…? Không giây phút nào con là niềm vui của mẹ ư…? Không khi nào con làm mẹ cười sao?”
Bây giờ, người trước mắt Lee Byung Do không còn là Sun Kyung nữa mà là mẹ hắn. Nhìn vào mắt tên tử tù, thấy được mối nguy hiểm, Sun Kyung bắt đầu ra sức chống cự. Nhưng hắn quá khỏe. Hắn siết chặt cổ cô, cơ bắp gồ lên, trong đầu hắn thầm đếm.
Hắn đẩy cô vào tường, siết mạnh tay, Sun Kyung xỉu dần không còn giãy giụa được nữa. Hơi thở cũng yếu dần. Cánh tay Sun Kyung thõng xuống.
Cái chết đơn giản như vậy đấy.
Hắn buông một tay, vén những sợi tóc mái xòa xuống khuôn mặt cô. Rồi hắn dựa vào đầu cô rồi nhắm mắt lại. Mắt hắn ướt đẫm, hai hàng nước mắt lăn trên má.
Chợt hắn thấy đau khủng khiếp ở cạnh sườn.
Lee Byung Do quay đầu lại nhìn vào cạnh sườn. Một con dao cắm ngập chuôi.
Lạ thật, rõ ràng hắn đặt dao trên bàn rồi cơ mà, hắn ngẩng đầu lên thì thấy cách xa hắn mấy bước một bé gái đang đứng nhìn hắn chằm chằm. Chắc hẳn con bé đã đâm dao vào người hắn. Đứa trẻ mặt thản nhiên mở to đôi mắt nhìn xem việc mình vừa làm sẽ diễn biến ra sao.
“Đứa trẻ này là mèo con của cô đấy à?”
Hắn buông tay, chạm vào cạnh sườn. Máu chảy không nhiều. Hắn ghét cảm giác khác lạ khi bị vật gì đâm vào người. Hắn nghiến răng rút con dao ra. Máu chỉ chờ có thế liền bắt đầu phun trào.
Có vẻ con dao đã thọc từ mạng sườn lên, xuyên qua xương sườn một cách kỳ diệu rồi đâm vào phổi. Mỗi hơi thở đều khó nhọc. Tay hắn không còn sức lực nữa. Sun Kyung có vẻ đã tỉnh lại, cô hất tay hắn rồi chạy ra ngoài.
Lee Byung Do gục ngã xuống sàn nhà. Hắn cảm thấy cơ thể trở nên khác lạ. Như thể linh hồn đang sắp lìa khỏi thân xác. Theo bản năng hắn biết mình sắp chết. Máu ở sâu trong phổi tuôn ra theo từng hơi thở. Hắn ho như xé phổi. Rồi hắn thổ ra máu. Hắn thấy khó thở. Máu vẫn chảy ra từ cơ thể đang nằm trên sàn của hắn. Trước mắt hắn như bị giăng một màn sương mù, hắn cố sức mở hai mắt. Đứa bé gái đang lại gần nhìn hắn đầy vẻ tò mò. Máu từ cơ thể hắn chảy lan tới chân đứa bé. Lee Byung Do cảm thấy mình đang nằm bất lực, hắn nở nụ cười trống rỗng.
Chợt có ánh sáng chói lóa. Hắn nằm yên trên sàn nhìn vào tia sáng làm hắn chói mắt. Có điện, ánh đèn nê ông vụt sáng trên trần chói lóa như đâm thẳng vào mắt hắn.
Sun Kyung mà hắn tưởng đã chết đã tỉnh dậy từ khi nào và đang đứng che cho đứa trẻ, cô nắm tay con bé đứng lùi về phía sau. Lee Byung Do với tay định túm lấy Sun Kyung nhưng đến sức để mở mắt hắn cũng chẳng còn nữa.
Hắn đã nghĩ cái chết chẳng là gì. Chết là hết, chết là sự tối tăm mịt mù, là tiêu tan. Nhưng giây phút cận kề cái chết hắn mới nhận ra. Cái chết không phải là sự tối tăm, chỉ là sự mất điện tạm thời, không phải là sự chấm hết mà chỉ chuyển sang một thế giới khác.
Hắn bỗng sợ hãi rằng hắn sẽ mang nguyên ý thức và ký ức của hiện tại sang một nơi khác. Nếu vậy ý thức và linh hồn này của hắn vẫn sẽ tiếp tục ở một kiếp sau, nghĩ vậy hắn thấy lạnh toát cả người. Hắn từng tin rằng suối vàng là ảo ảnh khiến người ta chiến thắng nỗi sợ hãi. Nhưng cái đó không phải ảo ảnh mà là một vũ trụ khác thông qua ý thức. Bài hát của mẹ mà hắn đã chịu đựng đến tận lúc chết giờ đây lại trở thành niềm an ủi đối với hắn.
Hắn nhắm mắt và lắng nghe ca khúc đó.
Khác với bài hát trong ký ức đầu tiên, giọng của mẹ thật trong sáng và ấm áp. Hắn lặng im chờ đợi vòng tay của mẹ. Bàn tay rộng lớn và ấm nóng của mẹ mà hắn đã chờ đợi cả cuộc đời vươn tới xoa đầu hắn rồi chạm vào gương mặt hắn. Hắn cảm nhận cái hố đen sâu hoắm mà cả đời chẳng thể nào lấp đầy giờ đã liền lại. Bài hát đày đọa đời hắn đã biến mất như thế.
“… Ông ta chết rồi ạ?”
Hắn nghe thấy giọng đứa trẻ, nhưng âm thanh đó cũng xa dần.
Sun Kyung kéo Ha Young đang cố rướn cổ xem người đàn ông đang nằm chết. Cô sợ tên tử tù sẽ tỉnh dậy, nhưng nhìn hắn nằm bất động trên sàn mắt nhắm nghiền thế kia thì có lẽ hắn đã chết rồi. Trông khuôn mặt hắn thật bình yên, có lẽ cái chết đã mang lại cho hắn sự giải thoát.
Cô ra tới phòng khách thì điện thoại trong phòng ngủ đổ chuông. Cô vội chạy vào phòng. Là đội trưởng an ninh Trại giam Seoul. Cuộc gọi quá muộn màng. Nhưng cô chẳng còn sức lực để quở mắng sự tắc trách của ông ta nữa. Chẳng buồn nghe ông ta trình bày, cô vắn tắt.
“Hắn… ở đây. Ông tới… đưa hắn đi cho.”
Cô không giải thích dài dòng chỉ đọc mỗi địa chỉ rồi cúp máy.
Sun Kyung gieo mình xuống xô pha. Toàn thân cô run rẩy không thể đứng vững. Cách đó không xa, Ha Young đang đứng như trời trồng, chăm chăm nhìn cô. Có lẽ nó ngạc nhiên vì sự việc vừa xảy ra ban nãy.
Nếu không có Ha Young chắc Sun Kyung đã mất mạng dưới tay Lee Byung Do. Nhờ con bé mà mình thoát chết, cô thấy biết ơn nhưng một mặt trong lòng cũng thấy rối bời.
“Cháu không sao chứ?”
Sun Kyung hỏi nhưng đứa trẻ không đáp, chỉ nhìn cô chăm chú. Cô vội vàng đứng dậy lại gần Ha Young. Cô vừa sờ đầu, tay, chân vừa hỏi con bé có đau chỗ nào không.
Ha Young chỉ im lặng nhìn vào lòng bàn tay.
Máu. Hai bàn tay nhuộm đỏ những máu.
Ha Young có vẻ sốc với hai bàn tay đầy máu của chính mình. Con bé không biết làm gì với hai bàn tay nên chìa ra cho Sun Kyung xem. Ánh mắt đứa trẻ nhìn cô sâu thẳm và tĩnh lặng tựa cơn gió đông lạnh buốt. Cô không thể đoán định được trong lòng con bé con sóng nào đang trỗi dậy. Ha Young nắm, mở lòng bàn tay, cảm nhận sức căng của da dưới lớp máu đã hơi khô lại.
Sun Kyung vội vã cầm tay kéo Ha Young vào phòng tắm.
Cô mở nước rồi kéo mạnh tay Ha Young để dưới vòi. Thứ máu đỏ dính trên tay đứa trẻ bị nước rửa trôi chảy xuống lỗ cống. Sun Kyung xát xà phòng vào tay Ha Young, ra sức kì cọ để không còn chút máu nào dính lại. Cô rửa đi rửa lại đến khi bàn tay đứa trẻ đỏ ửng lên. Như thể nếu không làm vậy máu của Lee Byung Do sẽ ngấm vào thân thể Ha Young và nhuốm bẩn linh hồn bé bỏng ấy.
Điều đó chỉ nghĩ tới thôi cô đã thấy quá sức chịu đựng.
“Dì dừng lại đi, cháu đau lắm.”
Phải đến lúc Ha Young rụt tay lại Sun Kyung mới sực tỉnh ra. Ha Young lật đật lùi về phía sau, có vẻ lạ lẫm vì thấy Sun Kyung kì cọ tay mình như điên dại.
Sun Kyung lấy khăn trong tủ ra đưa cho Ha Young. Nhưng Ha Young không đỡ lấy mà đi ra ngoài. Sau khi con bé ra khỏi, cô vốc nước lạnh lên mặt. Nước lạnh giúp cô thấy tỉnh táo hơn một chút.
Sun Kyung ngẩng đầu lên, nhìn vào mình trong gương. Bộ dạng cô trông thật thảm hại. Cô ngửa đầu ra sau, vết đỏ vẫn còn in rõ ở cổ. Có lẽ cơ bị căng đột ngột nên cô cảm thấy đau nhức.
Sun Kyung đi ra phòng khách thì thấy Ha Young đang ngồi trên xô pha, mắt nhìn ra ngoài sân qua ô cửa sổ hệt như ngày đầu tiên con bé về căn nhà này. Nhìn Ha Young đang mải mê suy nghĩ điều gì đó, cô lại thấy lo lắng.
“Ha Young à… Cháu không sao chứ?”
Cô lại gần ngồi cạnh Ha Young.
Ha Young chỉ tay ra ngoài cửa sổ.
“Gió ngừng thổi rồi dì ạ.”
Sun Kyung quay nhìn ra vườn. Gió mưa vần vũ đã hạ cơn thịnh nộ tự lúc nào, trời trở nên yên ả. Cây liễu run rẩy vì gió đang rũ xuống vì thấm mưa.
Ha Young im lặng, mắt vẫn nhìn chăm chăm ra ngoài cửa sổ. Sự im lặng đáng sợ. Sun Kyung nhìn sâu vào gương mặt Ha Young. Khuôn mặt của đứa trẻ kín bưng làm Sun Kyung thấy bất an. Hết chịu đựng nổi, Sun Kyung quay mặt đi.
“Dì à, bây giờ dì không thích sống chung với cháu nữa phải không?”
Sun Kyung ngạc nhiên quay đầu lại. Bốn mắt chạm nhau khiến cô bối rối quên mất phải nói gì. Đứa trẻ yên lặng chờ đợi câu trả lời của Sun Kyung.
Sun Kyung nhìn vào mắt Ha Young ngập ngừng đáp.
“… Đợi ba về rồi chúng ta cùng nói chuyện nhé.”
Khuôn mặt đứa trẻ lộ rõ vẻ thất vọng. Ha Young bỏ lên gác.
Chỉ còn lại mình Sun Kyung ngồi đợi cảnh sát tới, cô cắn chặt môi, lòng thấp thỏm không yên.
Nghĩ tới Ha Young cô thấy có thứ gì nóng hổi trào lên nơi cuống họng. Cô toan nuốt cái khối nóng ấy xuống nhưng không nổi. Cuối cùng cô nấc lên mấy tiếng rồi bắt đầu bật khóc.
Đó không phải lỗi tại con bé. Nó đã bị bạo hành bởi chính mẹ của mình, người mẹ vì khao khát tình yêu mà không ý thức được việc mình đang làm. Nếu hành động ấy đã từng khiến tâm hồn của đứa trẻ rạn vỡ thì sự việc đêm nay sẽ để lại những thương tích lớn đến đâu? Sun Kyung nhận ra rằng mình đã gián tiếp dẫn tới một việc còn khủng khiếp hơn việc mẹ đẻ của Ha Young từng trực tiếp làm.
Nếu con bé không sống với cô chắc gì nó đã phải trải qua chuyện này? Sun Kyung thấy sợ hãi. Cô muốn túm lấy ai đó mà hỏi tại sao những chuyện như thế này cứ xảy ra với Ha Young. Dường như số phận của Ha Young đang bước theo trình tự đã được sắp đặt sẵn. Cô thấy sợ hãi việc phải chứng kiến điều sẽ xảy ra ở cuối con đường. Cô lắc đầu dữ dội dù chẳng biết đang lắc đầu với ai. Không được. Không thể thế được. Thật là vô lý. Dừng lại đi, dừng lại.
Xin đừng hành hạ đứa trẻ này nữa.