Chúc Mẹ Ngủ Ngon

Lượt đọc: 432 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
11

❊ ❊ ❊

Chồng cô về muộn hơn cô nghĩ, người đầy mùi rượu.

“Anh… uống rượu đấy à?”

“Ha Young đâu em?”

Vừa mới bước vào nhà, vợ chồng chưa kịp chào nhau anh đã hỏi ngay con gái.

“Ở trên tầng hai.”

Sau vụ lộn xộn ban ngày Sun Kyung vội vàng dọn dẹp phòng tầng hai, chạy vội ra cửa hàng nội thất gần nhà mua giường và bàn học kê vào phòng cho Ha Young.

“Con ăn tối chưa?”

Sun Kyung lắc đầu. Cô không muốn kể lại kế hoạch nấu cà ri để cả nhà cùng ăn tối đã đổ bể như thế nào. Con bé bảo ghét cà ri nên không hề đụng đũa. Cuối cùng, nó bỏ về phòng để mặc Sun Kyung ăn tối một mình.

Cô gọi với theo chồng khi anh đang định lên phòng Ha Young.

“Em muốn nói chuyện với anh một lát.”

“Để anh lên xem Ha Young thế nào đã…”

Anh cứ thế chạy lên tầng hai. Tiếng anh gọi tên đứa trẻ, rồi tiếng cửa mở vọng xuống. Cảm giác thật lạ lẫm khi nghe những âm thanh đó từ xa. Một lúc lâu sau anh mới vào phòng ngủ. Sun Kyung đã rửa mặt xong, đang ngồi trước bàn trang điểm, cô ngồi xoay người lại hướng về phía chồng.

“Ha Young đang làm gì trên đó hả anh?”

“Tay em làm sao thế?”

Anh hỏi về miếng dán trên cổ tay Sun Kyung thay vì trả lời câu hỏi của cô. Sun Kyung nắn nắn cổ tay như thể nó chỉ là vết đau nhẹ rồi đáp.

“Không có gì đâu, chỉ là em chống tay sai tư thế…”

“Mới ngày đầu tiên mà hai dì cháu đã cãi nhau rồi, liệu em có khắt khe quá không?”

Sun Kyung không tin vào tai mình. Quá bất ngờ, cô há hốc miệng nhìn chồng, cảm giác đầy bực bội. Không biết anh đã nghe Ha Young nói gì nhưng rõ ràng đã có hiểu lầm ở đây.

“… Anh vừa nói gì cơ?”

“Tay con bé bị sưng đỏ cả lên. Hai dì cháu giằng co chuyện gì vậy?”

“Giằng co ư? Em có phải trẻ con đâu?”

“…”

“Con bé ngủ dậy, nằng nặc đòi bố rồi bỏ nhà đi, em chỉ đưa nó về. Tất cả chỉ có thế thôi.”

“Thế mà Ha Young…”

Chồng cô định nói thêm nhưng lại thôi. Hẳn là Ha Young đã kể khác.

“Thế Ha Young đã nói gì?”

“Không, thôi bỏ đi.”

“Bỏ đi gì chứ? Anh nói xem nào, con bé đã nói gì? Sao tự nhiên lại đổ tiếng xấu cho người khác như vậy?”

“Em à, em cũng biết hôm nay Ha Young mệt rồi còn gì. Em hãy hiểu và bỏ qua cho nó được không? Ngủ dậy không thấy bố đâu nên nó đòi anh, đó là chuyện bình thường mà?”

Chồng cô nói một tràng không nghỉ. Đây là lần đầu tiên anh lớn tiếng.

“Ha Young muốn tìm bố thì em gọi cho anh là được mà.”

“Em làm gì kịp gọi. Nó tự động chạy ra ngoài, anh bảo em phải làm sao?”

“…”

“Ít ra anh phải nghe em nói rồi có giận gì thì giận chứ. Lo lắng cho con vậy sao còn đi nhậu đến tận giờ mới về lại còn trách mắng em nữa hả?”

“Anh biết rồi. Anh sai rồi, thôi chúng ta không nói chuyện này nữa.”

Nếu tiếp tục chỉ tổ hai bên đều bực mình nên Sun Kyung cũng im lặng. Cô định hỏi chồng vài chuyện nhưng bây giờ chẳng còn muốn nói nữa.

Sun Kyung nhìn vào chiếc gương trước mặt, vùng vằng chải đầu rồi vội vàng đứng dậy.

“Em đi đâu đấy?”

Sun Kyung không trả lời, bước ra khỏi phòng.

Ngồi một mình trong phòng đọc sách, Sun Kyung vẫn không thấy khá hơn. Từ trước tới giờ, hai vợ chồng cô chưa từng cãi nhau. Đây là lần đầu tiên cô buồn bực đến mức muốn tránh mặt anh. Trước giờ, có giận hờn gì hai người cũng thường giải quyết tại chỗ rồi dàn hòa ngay. Cưới nhau xong, cả hai đều bận bịu nên chỉ gặp được nhau vào buổi tối. Quý trọng khoảng thời gian ít ỏi đó nên cả anh và cô đều hết sức chăm sóc, chiều chuộng nhau. Họa hoằn lắm có lúc cãi lộn cũng chỉ là những lời cằn nhằn nhỏ nhặt như tại sao giặt chung đồ lót với tất, ăn tối ở ngoài sao không báo trước. Đây là lần đầu tiên cô tức giận và buồn bực đến vậy. Cô biết chồng lo lắng cho Ha Young nhưng việc anh chỉ mới nghe lời con bé mà đã cật vấn, trách móc cô thì khó mà chịu được.

Trong lòng không yên nên có đọc cũng chẳng vào đầu chữ nào, Sun Kyung cứ đọc đi đọc lại một dòng, cuối cùng đành gấp cuốn sách lại. Cô lấy cuốn sổ ghi chép và máy ghi âm từ trong túi xách ra. Cô muốn thử nghe lại nội dung nói chuyện với Lee Byung Do ngày hôm nay. Cô cắm tai nghe rồi bấm nút play. Chất lượng âm thanh tốt đến độ nghe thấy cả tiếng bước chân và tiếng còng tay lách cách khi hắn bước vào phòng thẩm vấn.

Đột nhiên, cô nghe thấy giọng hát khe khẽ. Là bài hát mà hắn ta đã hát. Sun Kyung chỉnh âm thanh to hết cỡ. Vì nghĩ hẳn lời bài hát có một ý nghĩa nào khác nên cô đã viết email hỏi thăm giáo sư Clen tiện thể nhờ ông giải thích giùm. Có lẽ với hiểu biết sâu rộng về The Beatles, ông sẽ cho cô một câu trả lời chính xác. Nếu không để ý đến ca từ thì bài hát có giai điệu bắt tai mà bất cứ ai cũng có thể dễ dàng hát theo. Cô nhớ rằng nó cũng êm ái giống như hầu hết các bản hit của The Beatles.

Nhưng giai điệu mà Lee Byung Do hát lại mang cảm giác u ám và sầu thảm. Có lẽ một phần là do hắn hát chậm hơn giai điệu bài hát gốc nhưng phần nhiều cũng bởi câu nói của hắn ngay sau đó.

“Những cô gái được nghe ca khúc này… đều chết dưới tay tôi.”

Âm nhạc đã từng là chủ đề nóng hồi vụ án Yoo Young Chul xảy ra. Tên giết người đã nghe ca khúc chủ đề trong phim 1492, Conquest of Paradise trong khi xử lý các thi thể phụ nữ mà hắn giết hại trong nhà tắm. Là ca khúc đó đã tạo cảm hứng cho hắn hay đơn giản chỉ là hắn thích nghe, không ai biết rõ.

Còn với Lee Byung Do, rốt cuộc ca khúc kia có ý nghĩa gì với hắn?

Sun Kyung thử khẽ hát theo đoạn điệp khúc. Cô nhớ lại ánh mắt của tên tử tù nhìn cô chăm chăm trong phòng phỏng vấn. Ánh mắt đó không phải chỉ nhìn vào khuôn mặt mà dường như xoáy sâu vào tận tâm hồn cô.

Đúng lúc đó, có ai đó ôm cô từ phía sau khiến Sun Kyung giật bắn mình suýt thì hét lên. Bị bất ngờ, cô vội vàng thu người rồi quay lại. Chồng cô đang đứng đó với vẻ mặt hối lỗi. Sun Kyung nhanh chóng bỏ tai nghe ra rồi tắt máy ghi âm.

“Anh làm em giật mình đấy.”

“Anh xin lỗi. Anh không biết em đeo tai nghe.”

“Anh vào đây làm gì?”

Giọng Sun Kyung vẫn lạnh tanh. Cô không muốn tha thứ cho anh quá dễ dàng.

Anh cầm lấy tay Sun Kyung khẽ vuốt ve rồi dịu dàng nói.

“Em giận anh lắm phải không? Anh đã cư xử hồ đồ. Thật ra, cả ngày hôm nay anh cứ nghĩ về Ha Young. Vừa về gặp con thấy con bé khóc nức nở nên anh… anh biết rõ em là người như thế nào mà.”

Anh đưa tay ôm lấy khuôn mặt cô.

“Em không biết anh biết ơn em thế nào đâu. Anh cảm ơn vợ… nhiều lắm…”

Trước những lời chân thành của chồng, cảm giác giận hờn phần nào dịu xuống. Tuy trong lòng cô vẫn còn những điều chưa thật thoải mái. Cô cầm tay chồng, ngồi xuống đối diện anh.

“Em có vài điều muốn hỏi anh.”

“… Em nói đi.”

“Hôm nay Ha Young nói… vì em mà mẹ con bé chết.”

Mặt anh trở nên tái nhợt. Nhìn đôi mắt run rẩy của chồng, cô không chắc có nên tiếp tục hỏi anh nữa không. Nhưng không thể cứ để trong lòng nên cuối cùng cô quyết định nói tiếp.

“Đã có… chuyện gì khiến con bé nghĩ thế hả anh?”

Anh buông tay cô ra rồi đưa hai bàn tay lên xoa mặt, vẻ có điều khó nói.

“Không sao đâu, dù chuyện gì đi nữa, em cũng chấp nhận được mà, đã có chuyện gì, anh cứ nói đi.”

Cuối cùng anh cũng chịu mở lời.

“Không lâu sau tuần trăng mật của bọn mình, anh nhận được tin báo là Ha Young bị ốm nặng. Nghe tin anh chạy như điên tới nơi thì thấy con bé chỉ bị thương nhẹ ở đầu gối và khuỷu tay. Hình như nó bị ngã ở đâu đó. Anh đã nổi giận với mẹ con bé. Anh bảo cô ta từ giờ đừng gọi cho anh vì những việc nhỏ nhặt như vậy nữa, rằng anh đã có gia đình riêng, anh sẽ không đến nữa đâu. Anh chán ngấy việc cô ta mượn con để gọi anh tới. Anh đã to tiếng với mẹ Ha Young như thế rồi bỏ về.”

Đây đúng là lần đầu tiên Sun Kyung được nghe chuyện này. Nghe chồng kể, có vẻ vợ cũ của anh thường nói dối con gái ốm để gặp chồng cũ. Nhưng nếu chỉ có vậy thì chẳng lý nào Ha Young lại chĩa mũi nhọn vào cô.

“Con bé nói vì em mà mẹ nó chết nghĩa là sao?”

Anh không nói gì, quay mặt đi. Sun Kyung nắm cánh tay chồng lay lay gạn hỏi.

“Phải có lý do gì thì Ha Young mới nghĩ vậy chứ?”

“… Đêm đó mẹ Ha Young đã uống thuốc tự tử. Cô ta đẩy con bé từ tầng hai xuống ngã gãy chân rồi gọi điện cho anh. Anh bảo sẽ không đến nữa nên cô ta về phòng mình và….”

Nghe đến đó Sun Kyung cũng hình dung ra sự việc.

Mặc dù đã ly hôn, nhưng mẹ Ha Young vẫn không dứt khoát được với chồng cũ.

Người phụ nữ ấy trong thâm tâm vẫn chưa buông bỏ được, để níu giữ người chồng lúc nào cũng muốn xa lánh mình, chị ta đã lôi cả con gái vào cuộc. Nhưng chồng của chị ta đã có gia đình mới. Mặc dù ý thức được sự thật là hai người đã ly hôn nhưng chị ta vẫn không chịu chấp nhận việc anh hoàn toàn lìa xa mình. Khi vũ khí cuối cùng là đứa con cũng không còn tác dụng nữa, chị ta tuyệt vọng và tìm đến cái chết.

“Đêm hôm đó, không biết hai mẹ con đã nói chuyện gì nhưng kể từ đó con bé không muốn gặp anh. Có lẽ cô ấy đã nói những điều không nên nói với đứa trẻ.”

Cô con gái mang trọn trong tim nỗi khổ đau và tuyệt vọng của mẹ. Mặc dù bị mẹ xô ngã gãy chân, nó vẫn chấp nhận đứng về phe người mẹ yếu thế. Và kẻ tội đồ sẽ chính là kẻ mà nó nghĩ rằng đã cướp đi người bố của nó, người chồng của mẹ nó.

“… Em hiểu rồi.”

Sun Kyung thấy mình chẳng còn tí sinh lực nào. Người bình thường bắt đầu mối quan hệ với con chồng vốn đã chẳng dễ dàng gì huống hồ Ha Young lại sẵn lòng căm ghét và oán hận Sun Kyung từ trước. Cô biết dù mình nỗ lực đến đâu thì tình huống này cũng không hề đơn giản.

Anh ngước mắt nhìn lên. Sun Kyung mỉm cười để che giấu nỗi lo lắng và bất an trong lòng.

“Anh đừng lo, sống với nhau dần dần sẽ hết hiểu lầm, rồi con sẽ sớm mở lòng thôi.”

“Cảm ơn em.”

“Nhưng anh hãy hứa với em một điều.”

“…?”

“Dù chuyện gì xảy ra, anh cũng phải tin tưởng em.”

Anh im lặng, gật đầu rồi ôm cô vào lòng. Trong đầu vẫn ngổn ngang bao điều muốn nói nhưng Sun Kyung quyết định sẽ gác lại để sau.

“Em… vẫn còn phải làm việc ư?”

Anh ghé tai cô thì thầm. Sun Kyung lắc đầu, nắm tay chồng rồi đứng dậy. Cô cất máy ghi âm và sổ tay vào ngăn kéo rồi tắt đèn.

Hai vợ chồng vừa bước chân vào phòng ngủ thì nghe có tiếng hét trên tầng hai. Anh liền buông tay vợ rồi chạy vội lên trên. Sun Kyung cũng vội vàng chạy theo sau.

Ha Young đang ngồi khóc trên giường, thấy bố liền vòng tay ôm chặt lấy cổ bố. Anh bế con gái lên xoa xoa lưng nó.

“Con sao thế, gặp ác mộng à?”

“Ba ơi, con sợ lắm, ba đừng đi, ba đừng đi.”

“Ba biết rồi, ba không đi đâu cả, đừng lo, ngủ tiếp đi con.”

Anh tiếp tục vỗ về, Ha Young cũng đã thôi khóc. Hai vợ chồng nhìn nhau. Cô biết anh đang thấy khó xử. Sun Kyung khẽ thở dài, gượng cười.

“Em xuống nhà trước đây, anh dỗ Ha Young ngủ rồi xuống sau nhé.”

“Anh biết rồi.”

Ra khỏi phòng Sun Kyung thấy trong lòng thật trống trải. Bước xuống cầu thang cô nghe tiếng thì thầm của hai bố con. Hình như con bé đã tỉnh ngủ. Cô tò mò muốn nghe hai bố con tâm sự chuyện gì nhưng lại ngại làm phiền bố con họ lâu ngày mới gặp nên đành lặng lẽ về phòng. Cũng chẳng còn tâm trạng để đọc sách nên cô về thẳng phòng ngủ. Cô tắt đèn, chỉ để mỗi đèn ngủ nhỏ rồi leo lên giường. Cô vẫn lắng tai nghe ngóng tiếng anh quay lại. Nhưng Sun Kyung trằn trọc khá lâu mà vẫn chưa thấy chồng xuống.

Thế rồi cô thiếp đi, lúc mở mắt ra thì trời đã sáng, chỗ bên cạnh trống không.

Đêm qua, không biết hai bố con đã nói chuyện gì mà thái độ của Ha Young dễ chịu hơn hẳn. Đồ ăn sáng là cơm cà ri nấu từ tối hôm trước. Cô chỉ xới mỗi bát cơm trắng để trước mặt Ha Young. Ha Young không cầm thìa, chỉ nhìn vào bát cơm để trước mặt.

“Cháu sao thế? Dì xới nhiều quá à?”

“Cháu… cháu muốn ăn cơm cà ri.”

Ha Young rụt rè nói. Sun Kyung nhìn chồng, anh khẽ nháy mắt. Có lẽ đêm qua anh đã kể chuyện cà ri cho Ha Young nghe.

Sun Kyung với lấy bát cơm trắng đổ ra đĩa, rưới xốt cà ri lên rồi đặt trước mặt Ha Young. Nhìn con bé rón rén xúc ăn từng thìa, cô thấy hơi là lạ.

“Thế nào, ngon phải không con?”

Ha Young tránh ánh mắt của Sun Kyung, có vẻ như đang xấu hổ nhìn bố gật đầu.

“Anh hỏi thì mới biết, hóa ra con bé chưa từng ăn cơm cà ri.”

Sun Kyung giờ mới hiểu tại sao Ha Young lại lưỡng lự trước món cơm cà ri tối qua. Một mặt cô cảm thấy có lỗi vì đã hiểu lầm con bé. Mặt khác cô cũng thấy hơi lạ việc Ha Young chưa từng ăn cà ri. Rốt cuộc, mẹ Ha Young đã cho con bé ăn những món gì?

Dường như cảnh thường nhật cả nhà cùng nhau ăn sáng làm chồng cô thấy cảm động. Anh há miệng, chăm chú nhìn Ha Young ăn cơm. Mấy lần chạm mắt Sun Kyung, anh lại cười bối rối rồi quay mặt đi. Anh đẩy mấy đĩa thức ăn về phía Ha Young rồi giục con ăn thêm.

“Con ăn cả cái này đi. Phải ăn nhiều rau thì người mới khỏe được.”

Con bé thoáng vẻ khó chịu nhưng hình như chồng cô không để ý.

“Anh đừng giục nữa, con ăn sẽ tự gắp, anh ăn nhanh rồi chuẩn bị đi làm đi. Sắp muộn rồi đấy.”

“Ơ? Ừ… Ba làm con khó chịu à?”

Ha Young lắc đầu nhưng mắt nhìn xuống, chỉ tập trung vào ăn cơm.

“Thấy chưa, con bảo không kìa. Em cứ…”

Anh bỗng chốc giống như một đứa trẻ. Cô sợ nói nữa sẽ mang tiếng là cằn nhằn nên lặng thinh. Chồng cô nhìn đồng hồ rồi vội vàng đứng dậy.

“Ha Young ở nhà ngoan nhé.”

Ha Young miễn cưỡng gật đầu.

“Sắp tới phải xin chuyển trường, chắc em phải thay anh làm nhiều việc, em giúp anh nhé.”

“Em biết rồi. Anh đi làm đi.”

Cô tiễn chồng rồi quay lại bếp.

Ăn cơm xong, Ha Young đứng lên tự dọn bát của mình.

“Cứ để đấy, dì ăn xong sẽ dọn luôn một thể.”

Nghe vậy, Ha Young lại ngồi xuống. Cả hai im lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng thìa đũa va vào nhau leng keng. Đang ăn cơm, Sun Kyung chợt thấy Ha Young nhìn mình chằm chằm.

“Sao thế cháu?”

“Cháu nghe ba kể rồi.”

“Ba kể chuyện gì?”

“Dì cũng không có mẹ à?”

Mẹ Sun Kyung cũng đã mất cách đây gần hai chục năm rồi. Nhưng cho đến giờ, cô chưa từng nghĩ mình “không có mẹ”.

“Chỉ là bây giờ dì không được sống cùng mẹ thôi, chứ không phải dì không có mẹ.”

“Mẹ của dì làm sao mà chết?”

“Người lớn qua đời không nói là chết, mà phải nói là mất…, mẹ của dì bị tai nạn giao thông.”

“Dì có mơ thấy mẹ của dì không?”

Hẳn là con bé thỉnh thoảng vẫn mơ thấy mẹ. Bất giác cô thấy ghen tị với đứa trẻ. Thật kỳ lạ, từ sau khi mồ côi mẹ đến giờ cô chưa từng một lần mơ thấy bà. Cô nhớ mẹ đến nỗi thậm chí đã cầu nguyện để được gặp mẹ trong giấc mơ, nhưng vẫn vô vọng.

“Ha Young đã mơ thấy mẹ à?”

“Vâng, cháu sợ lắm.”

Cô bé run rẩy như vừa gặp chuyện hãi hùng. Sun Kyung ngạc nhiên khi nhìn thấy con bé như vậy. Cô nghĩ về câu chuyện chồng kể tối qua.

Chị ta đã đẩy con gái từ tầng hai xuống gãy chân rồi tự tử? Cô tự hỏi chị ta là loại người gì. Cho dù có tuyệt vọng đến đâu sao lại nỡ gây thương tích cho con gái rồi tự kết liễu đời mình như thế?

“Mẹ cháu… đáng sợ lắm à?”

Cô nhìn Ha Young dè chừng. Ha Young đột nhiên lặng thinh. Con bé bỗng lại cau có như hôm qua và nhìn cô với vẻ lạnh lùng.

“Cháu… không muốn nói chuyện về mẹ.”

“Thế à…? Dì xin lỗi, lẽ ra dì không nên hỏi thế.”

Sun Kyung nhìn Ha Young chăm chú rồi suy nghĩ miên man. Hôm qua có vẻ con bé đã rất nhớ mẹ, bây giờ lại thấy sợ mẹ. Đang nói chuyện về mẹ một cách bình thường, bất chợt được hỏi về mẹ lại khó chịu không muốn nói. Xem ra tình cảm của Ha Young đối với mẹ rất phức tạp.

Vừa căm ghét vừa nhớ nhung.

Sun Kyung có thể đoán được thái độ của mẹ Ha Young đối với con bé như thế nào. Sau khi ly hôn, nếu phải mượn con gái để lấy lại tình cảm của chồng cũ thì có lẽ chị ta đã ở trong tình trạng tâm lý bất ổn. Sống với người mẹ như vậy, Ha Young sẽ luôn lo lắng, bất an vì phải dè chừng không biết lúc nào mẹ mình sẽ bùng nổ. Đối với một đứa trẻ như Ha Young đó quả là một việc quá sức chịu đựng.

“Dù sao cũng chỉ là mơ thôi… mẹ cháu chết rồi mà.”

Ha Young mắt nhìn xa xăm. Ánh mắt trẻ con có thể lạnh lùng đến thế sao? Sun Kyung ớn lạnh.

Mẹ Ha Young đã hành hạ con bé đến mức nào để nó phải thốt lên những lời như thế? Mới chỉ qua một ngày mà Sun Kyung cảm giác như đã cảm nhận được hết những ngày tháng khổ đau mà Ha Young từng trải qua. Bây giờ đây, bắt đầu cuộc sống mới với bố, tất cả sẽ phải được gột rửa, cả thời gian đau khổ của quá khứ, cả lòng căm ghét mẹ của Ha Young.

“Chà, hôm nay chúng ta làm gì nhỉ? Hay hai dì cháu mình đi mua sắm nhé?”

Sun Kyung hỏi với giọng thật vui vẻ để thay đổi tâm trạng của Ha Young.

Ha Young quay lại nhìn cô mỉm cười, lần đầu tiên từ khi tới đây, rồi gật đầu. Khuôn mặt lạnh tanh thoắt cái đã nhí nhảnh nét trẻ thơ.

Nguyễn Thị Hồng Hà (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.