Chúc Mẹ Ngủ Ngon

Lượt đọc: 432 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
21

❊ ❊ ❊

Sau khi Ha Young đi học, Sun Kyung tất bật làm việc nhà, xong đâu đấy, cô rót cho mình một cốc cà phê đầy rồi đi vào phòng làm việc.

Cô nghe lại đoạn ghi âm Lee Byung Do hôm trước rồi chép lại ra giấy. Phải ghi tỉ mỉ ngữ điệu, tốc độ lời nói, cách lựa chọn từ ngữ của người được phỏng vấn nên công việc này tốn khá nhiều thời gian.

“Có một con khỉ con. Từ lúc sinh ra nó đã mất mẹ. Người ta nuôi nó rồi cho nó hai khỉ mẹ. Một khỉ mẹ thân làm bằng thép…”

Sun Kyung nhấn nút tạm dừng. Khỉ mẹ bằng thép và khỉ mẹ có bộ lông ấm áp. Người mẹ đã sinh ra hắn được làm bằng thứ kim loại lạnh lẽo và đã nhẫn tâm hành hạ hắn. Người mẹ xinh đẹp nhưng lạnh lùng và tàn nhẫn.

Lee Byung Do có một người mẹ khác. Không biết đó là ai nhưng người ấy đã an ủi tâm hồn bị tổn thương của hắn, bao bọc hắn bằng hơi ấm của tình mẹ. Ngày hôm qua, Lee Byung Do đã chìa tay qua bờ vai Sun Kyung hướng về phía người mẹ vô hình. Hắn đã khóc và đòi mẹ hãy ôm hắn một lần. Không phải người mẹ hắn đã ra tay sát hại mà là người phụ nữ Sun Kyung vẫn chưa biết tên.

Sun Kyung tự hỏi người mẹ ấy của hắn là ai. Phải chăng hắn thông qua cô để gặp người ấy. Cô nghĩ rằng mình đã đoán đúng một nửa. Sun Kyung ghi chú vào sổ “khỉ mẹ lông ấm áp” để cuộc gặp lần sau cô sẽ tập trung hỏi hắn về chi tiết đó.

Cô toan bật lại máy ghi âm thì chuông điện thoại reo. Giáo viên chủ nhiệm của Ha Young gọi. Cô giáo bảo Sun Kyung dành chút thời gian để tới trường. Sợ Ha Young bị thương, cô vội hỏi cô giáo nhưng cô bảo không phải chuyện đó. Giọng khá lạnh lùng, cô giáo nói không thể trao đổi ngắn gọn chuyện này qua điện thoại nên muốn gặp trực tiếp phụ huynh. Sun Kyung linh cảm có chuyện gì chẳng hay.

Sun Kyung cố xua đi cảm giác lo lắng, lật đật sửa soạn đi ra ngoài.

Chưa đầy một giờ đồng hồ sau cô đã có mặt ở trường. Bước vào phòng giáo vụ đã thấy cô giáo chủ nhiệm ngồi đợi. Cô giáo bước ra chào Sun Kyung rồi cả hai cùng đi bộ ra vườn thực nghiệm tự nhiên đằng sau khu lớp học. Mới hai tuần trôi qua mà vườn rau được bọn trẻ chăm bón đã lên xanh um.

Cô giáo chủ nhiệm nhìn vườn rau của lớp mình nói vu vơ. Nhìn vẻ mặt cô thì có lẽ là chuyện khó nói.

“Có chuyện gì thế thưa cô?”

Sun Kyung phải mở lời trước, cô giáo chủ nhiệm bấy giờ mới bắt đầu.

“Không biết chị sẽ đón nhận tin này thế nào. Trước hết, cũng phải nói là bản thân tôi đã không tin Ha Young làm chuyện đó, nhưng tất cả bọn trẻ ở cùng đều kể lại như vậy nên tôi không thể không tin…”

Thấy cô giáo cứ ngập ngừng như vậy Sun Kyung đoán có lẽ không phải chuyện bình thường. Cô giáo còn viện đến cả bọn trẻ nữa, ắt hẳn là đã xảy ra chuyện gì đó liên quan đến bạn trong lớp.

“Có chuyện gì cô giáo cứ nói.”

“Ha Young… đã vung dao vào các bạn.”

“Sao cơ ạ?”

Sun Kyung lặng cả người.

“Chị có nhìn thấy trang trại đằng kia không? Gần đây lũ chim cứ dần biến mất nên bọn trẻ đi tìm thủ phạm, chúng cho rằng chính lũ mèo hoang quanh vùng đã gây ra chuyện đó. Chúng bảo sẽ trừng trị bọn mèo hoang một trận nên mấy đứa tụ tập rủ nhau đi bắt mèo… Ha Young đã lôi dao ra hình như muốn rạch bụng con mèo.”

“Ơ, khoan đã. Vừa nãy không phải cô nói là Ha Young vung dao vào bạn sao?”

“Vâng, con mèo trốn mất và Ha Young đã làm bị thương một bạn trong lớp bằng con dao đó.”

“Cô giáo này, tôi hiểu tình huống, nhưng chẳng phải cô đang nói quá lên sao? Không có chuyện con bé giấu dao trong cặp đâu cô ạ.”

“À, hình như con dao để gọt bút chì chị ạ.”

Sun Kyung thấy bực mình. Cô giáo đang thổi phồng câu chuyện.

“Vậy con bé lấy dao gọt bút chì định cho con mèo một trận thì chệch tay làm bạn chảy máu vậy mà cô nói là cháu vung dao vào bạn sao?”

“Dạ? À, tôi nói sai rồi. Tôi cũng chỉ truyền tải y nguyên những gì bọn trẻ nói.”

“Cô giáo bảo nghe rõ sự tình mà sao lại nói quá lên như thế ạ? Là Ha Young định xử lý con mèo chứ đâu phải cháu nó cố tình làm hại bạn? Hai chuyện đó hoàn toàn là khác nhau mà.”

“Chuyện đó…..”

Cô giáo ấp úng, nói tiếp với vẻ khó xử.

“Nếu vì mỗi chuyện đó tôi đã không liên lạc với chị. Hôm nay thấy lớp có vẻ lạ nên tôi đã hỏi bọn trẻ… Chúng bảo đây không phải lần đầu Ha Young có những hành động bạo lực. Có bạn chỉ đặt tay lên bàn của Ha Young thôi mà con bé đã lấy bút chì đâm vào tay bạn…”

Cô giáo kể Ha Young còn đẩy bạn ngã ở cầu thang. May mà có bạn khác cầm tay kéo lại không thì bạn kia đã ngã lộn cổ suýt bị thương nặng rồi, cô giáo vừa nói vừa lắc đầu.

Có lẽ đã có rất nhiều chuyện xảy ra. Sun Kyung choáng váng vì chuyện của Ha Young nhưng cũng tự giận mình vì trong thời gian qua đã không nhận ra dấu hiệu gì cả. Mặc dù cô cũng đã quan tâm hỏi han con bé chuyện ở trường, kết bạn mới ra sao. Nhưng mỗi lần như vậy Ha Young chẳng chịu nói gì nhiều. Cô chỉ đoán có lẽ con bé vẫn còn chưa có nhiều bạn chơi.

Sun Kyung chợt nhớ ra cô bạn thân thiện ngồi cùng bàn với Ha Young.

“Ha Young chơi khá thân với bạn cùng bàn phải không cô?”

“Ga Eun… con bé rất tốt tính. Vì là bạn cùng bàn nên Ga Eun luôn cố gắng chơi thân giúp đỡ bạn mới đến như Ha Young. Tuy nhiên, sau việc ngày hôm qua mẹ của Ga Eun đã gọi điện đến yêu cầu đổi chỗ ngồi…”

“...”

“Ở nhà chắc con bé không kể chuyện gì. Theo tôi quan sát thì có lẽ Ha Young cần được tư vấn tâm lý chị ạ…”

Bất chợt Sun Kyung nhớ lại cảnh Ha Young xé nát con gấu bông và đâm kéo vào cô, nhưng thật khó để kể với cô giáo chuyện đó. Nếu biết Ha Young đã lớn lên trong hoàn cảnh bất ổn thế nào thì cũng không nỡ trách khuynh hướng bạo lực của con bé bây giờ.

Sun Kyung đắn đo một lúc rồi kể cho cô giáo về hoàn cảnh của Ha Young. Cô kể vắn tắt về chuyện bố mẹ con bé ly hôn, mẹ chết, ông bà ngoại chết cháy. Những hành động mà mọi người thấy đều bắt nguồn từ những tổn thương ấy. Sun Kyung nói để điều trị cần có thời gian và mong cô giáo giúp đỡ.

Gương mặt cô giáo chợt chuyển sang vẻ đau xót.

“Thì ra là vậy. Mỗi lần nhìn mặt Ha Young, thấy con bé không có vẻ trẻ con, ngây thơ tôi cũng đoán chắc là có chuyện gì. Nghe chị nói vụ hỏa hoạn xảy ra mới ít lâu chắc con bé vẫn chưa hết bàng hoàng.”

“Ở nhà tôi cũng cố gắng quan tâm để ý đến cháu, nhưng để vượt qua chấn động này cần có thời gian cô ạ. Mong cô giáo quan tâm giúp đỡ.”

“Vâng. Tôi sẽ lựa lời nói với Ga Eun và mẹ em ấy chuyện của Ha Young để mong họ thông cảm.”

Cũng may cô giáo hiểu cho nên cuộc nói chuyện kết thúc êm đẹp. Nhưng trên đường về nhà Sun Kyung thấy trong lòng nặng trĩu. Cô rẽ vào công viên gần đó tìm một chỗ yên tĩnh. Cô mở điện thoại rồi gọi cho Hee Joo.

“Tớ cũng vừa nghĩ là cậu sẽ gọi. Có chuyện gì vậy?”

“Tớ vừa mới ở trường Ha Young về.”

“Con bé có chuyện gì với bạn cùng lớp à?”

Sun Kyung kể lại câu chuyện nghe được từ cô chủ nhiệm. Hee Joo im lặng mất một lúc.

“Tin tức không vui lắm nhỉ. Ở trường cũng không chơi được với bạn bè thì con bé sẽ càng khó khăn đấy… Thế ở nhà sau chuyện lần trước có khá hơn không?”

“Sau khi bắt con chó con về nuôi, con bé cũng khá hơn. Thỉnh thoảng còn thấy cười nữa.”

“Vậy là có tiến bộ rồi. Không phải bệnh cảm cúm vài ba ngày là khỏi đâu nên cậu phải kiên nhẫn đợi thêm đấy.”

Thật ra cô vẫn chưa kể hết mọi chuyện. Để có chẩn đoán chính xác, cần phải chia sẻ mọi chuyện với chuyên gia.

Sun Kyung chậm rãi kể câu chuyện về mẹ của Ha Young. Giữa chừng chẳng thấy Hee Joo nói gì, cô tưởng bạn đã cúp máy rồi.

“Hee Joo à?”

“Tớ vẫn nghe đây. Nếu được, mai cậu đưa con bé đến ngay phòng tư vấn của bọn tớ đi.”

Nghe bạn nói vậy Sun Kyung đột nhiên thấy sợ hãi.

“Sao thế?”

“Sun Kyung à, chuyện này cũng như cơ thể bị bệnh ấy. Sao biết bị bệnh mà không chữa trị? Để vậy tổn thương sẽ càng nặng nề hơn đấy. Hơn nữa Ha Young lại bị từ rất lâu rồi.”

Sun Kyung im lặng. Không phải cô không hiểu ý của Hee Joo. Nhưng cô sợ cái mác sẽ gắn với Ha Young kể từ giây phút cô dẫn con bé đến phòng tư vấn tâm lý. Đứa trẻ sẽ nghĩ về bản thân nó như thế nào là điều cô lưu tâm nhất. Có lẽ trước tiên cô cần bàn bạc với chồng.

Sun Kyung nói với Hee Joo cô sẽ gọi lại sau rồi cúp máy.

Về tới nhà, trong lúc đợi Ha Young đi học về, Sun Kyung chẳng làm được việc gì. Cô mở hồ sơ ra xong để đấy, tâm trí lại nhớ tới ngày đầu tiên Ha Young về ở với vợ chồng cô.

Thà rằng con bé còn đỏ hỏn có khi còn tốt hơn, dù nuôi nấng vất vả nhưng sẽ chẳng phải đau đầu, mệt mỏi về tinh thần. Bây giờ sống chung nhà với đứa trẻ sắp tuổi dậy thì chẳng khác nào ôm bom hẹn giờ đi qua bãi mìn, không biết bao giờ nó phát nổ. Cô phải để ý từng lời ăn tiếng nói, từ điều nhỏ nhặt nhất, vẻ mặt con bé hơi vô cảm thôi cũng đủ khiến cô lo lắng. Con bé ở bên bận tâm đã đành, mà không có nó ở bên cũng chẳng thể không nghĩ tới. Làm bất cứ việc gì, lúc nào trong đầu cô cũng phải nghĩ về con bé.

Khi chỉ hai vợ chồng sống với nhau cô không phải bận tâm nhiều việc như thế. Khi chồng ở nhà đương nhiên cô phải chăm chút cho chồng nhưng khi có một mình cô chỉ toàn tâm toàn ý vào việc của mình, thậm chí còn không nhớ tới anh. Mỗi người đều có công việc của mình, nếu bận bịu, lúc nào cũng có thể chia sẻ và thông cảm lẫn nhau. Hôm nào mệt mỏi không muốn nấu cơm tối cô gọi cho chồng bảo anh ăn tối ở ngoài, còn nếu thu xếp được thời gian thì cả hai cùng đi ăn tiệm rồi về nhà. Cô có thể đọc sách rồi đi ngủ lúc nào muốn. Chồng cô cũng thế. Nhưng có trẻ con, thì không thể sống như vậy được.

Vả lại, Ha Young đã trải qua quá nhiều biến cố. Vì thế mà cô thấy thương xót và cũng cảm thấy có lỗi vì chưa thể gần gũi con bé. Sợ Ha Young nhận thấy điều này nên cô càng lưu tâm đến con bé hơn, cũng vì thế mà cô đã nổi giận với cô giáo. Nghĩ lại cô thấy mình lúc nào cũng nghĩ tới Ha Young, từ lúc mở mắt thức dậy đến khi đi ngủ. Sun Kyung giống như anh hề của gánh xiếc khi anh ta nhảy lên chiếc thùng tròn phải guồng chân liên tục và phản ứng theo hướng lăn của chiếc thùng để giữ thăng bằng…

Dù sao từ khi có con chó con không khí cũng đã khác trước nhiều. Thỉnh thoảng con bé cũng cười và chịu nói chuyện. Cô tưởng vậy là đã tiến bộ. Cô thấy yên tâm vì con bé giờ đã biết thích ứng. Cô tin rằng ở trường Ha Young cũng sẽ vui vẻ hòa đồng với các bạn. Thế nhưng cô đã không nhận ra mình đang làm ngơ trước những vấn đề của con bé.

Đứa trẻ đi học về cô sẽ mở lời thế nào đây. Sun Kyung quyết định đi chuẩn bị đồ ăn vặt trước. Cô gấp tập hồ sơ lại rồi đứng dậy nhưng chợt nhớ ra điều gì đó cô lại mở chúng ra. Cô bật máy thu âm đặt bên cạnh, tua nhanh đến đoạn Lee Byung Do nói.

“Con khỉ con với đôi tay nhuốm máu, cô sẽ vẫn ôm nó chứ? Cô có thể ôm nó được không?”

Khuôn mặt của hắn khi thốt ra những lời này vẫn hiển hiện trong tâm trí cô. Đó là khuôn mặt của một đứa trẻ khát khao yêu thương đang đòi được ôm vào lòng. Hình ảnh của Ha Young xếp chồng trên khuôn mặt của Lee Byung Do. Cả hai con người này đều lớn lên dưới đòn roi của mẹ. Nhưng Ha Young sẽ khác. Bằng mọi cách Ha Young sẽ được chữa tâm bệnh và chữa lành những tổn thương. Có lẽ bây giờ chính là bước ngoặt quan trọng đối với con bé. Những vết thương mưng mủ phải được điều trị để lên một lớp da non mới.

Ha Young bước vào nhà với vẻ mặt thản nhiên như không có chuyện gì. Sun Kyung cũng không đả động gì đến chuyện vừa gặp cô giáo chủ nhiệm, cô rót một cốc nước mát cho Ha Young rồi chuẩn bị bữa ăn chiều.

“Có bánh phô mai và hoa quả, cháu ăn gì nào?”

“Dì cho cháu bánh ạ.”

Đứa trẻ ngồi ăn bánh thỉnh thoảng liếc nhìn Sun Kyung.

Nó có vẻ lo lắng khi thấy Sun Kyung không hỏi han gì.

“Ở ngã tư mới có một hàng bánh, lần sau dì cháu mình qua đó mua nhé? Ha Young thích ăn bánh gì?”

“… Bánh mousse sô cô la ạ.”

“Vậy hả? Dì cũng thích đồ ngọt, mỗi khi tâm trạng không vui ăn đồ ngọt vào tâm trạng dì phấn chấn lại ngay.”

Đứa trẻ trông có vẻ không thoải mái khi ngồi cùng Sun Kyung. Nó không thực sự chú tâm vào câu hỏi của cô, chỉ ăn nốt miếng bánh rồi vội vàng đứng dậy.

“Ha Young.”

Ha Young đang bước lên tầng hai nghe tiếng gọi liền đứng lại. Vẻ mặt hơi cau có khi sắp về phòng còn bị gọi giật lại, nó nhìn Sun Kyung phụng phịu.

Sun Kyung vội lại gần con bé, hạ thấp người rồi vòng tay ôm lấy nó. Cô cảm nhận được Ha Young đang co rúm lại. Cô sợ con bé sẽ đẩy ra, nhưng không, Ha Young vẫn đứng im. Bờ vai nhỏ bé cùng hơi ấm cơ thể con bé nằm gọn trong lòng cô. Trong phút chốc cô nghĩ khoảng cách với con bé có lẽ là do chính mình tạo ra. Cô có thể cảm nhận được cơ thể đứa trẻ đã dần thả lỏng hơn.

“Mọi thứ đều lạ lẫm nên Ha Young thấy khó hòa nhập phải không? Dì thấy vui vì cháu cũng đang cố gắng vượt qua. Nếu có chuyện gì khó khăn cháu cứ nói với ba hoặc với dì nhé.”

Cổ họng như nghẹn lại, mãi cô mới nói nên lời. Cô buông Ha Young ra và nhìn con bé. Ha Young vẫn bối rối đứng im như tượng.

Nguyễn Thị Hồng Hà (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.