Khi Trương Tuấn còn đang đau đầu về việc phải đi gặp Galliani, thì trưa ngày hôm sau, cậu đã gặp Hoa Phương vừa vất vả đường xa từ Đức trở về tại nhà. Trương Tuấn vừa kinh ngạc vừa vui mừng. Kinh ngạc vì không ngờ Hoa Phương lại có thể về nhanh đến vậy, vui mừng là vì công việc đàm phán khó nhằn này đã có người làm giúp. Tất nhiên, cậu phải nói chuyện với Hoa Phương trước, nói rõ dự định của mình với cô.
Dương Phàn hôm nay thức đến hai giờ sáng mới về, mở mắt ra thì đã là một giờ chiều. Cậu nhớ Trương Tuấn đang ở đây, tự nhủ may mắn là mình không phải ăn mì gói nữa. Giờ không còn ở Bologna, đến món cơm chiên Dương Châu do Yilan nấu bằng lò vi sóng cậu cũng không được ăn, nhưng Trương Tuấn đã về rồi, mọi thứ đều khác hẳn, có người nấu cơm rồi! Dương Phàn vệ sinh cá nhân xong xuôi liền xuống lầu đi thẳng vào bếp, nhưng cậu lục tung cả bếp, ngay cả thùng rác cũng không tha, mà vẫn không tìm thấy bữa trưa Trương Tuấn để lại. Chẳng lẽ Trương Tuấn ra ngoài rồi? Cậu quyết định ra phòng khách xem sao.
Từ bếp đến phòng khách có một hành lang dài khoảng sáu mét, Dương Phàn còn chưa đi đến phòng khách, chỉ mới ở ngoài hành lang đã nghe thấy tiếng cãi vã kịch liệt truyền đến từ hướng phòng khách. Cậu nghe ra một giọng là của Trương Tuấn, giọng kia là của chị Hoa, cậu không hiểu sao hai người lại cãi nhau to tiếng như vậy. Trước khi làm rõ nguyên nhân, cậu không muốn đột ngột xuất hiện trước mặt họ, nên bước chân nhẹ lại, đứng ở hành lang nghe xem họ đang cãi nhau chuyện gì.
"Chị không hiểu, tại sao em nhất định phải từ bỏ một AC Milan tốt đẹp như vậy để chọn Fiorentina đang sa sút?" Đây là giọng chị Hoa, nghe có vẻ cô ấy đang giận dữ và không thể hiểu nổi.
"Sa sút? Em không thấy Fiorentina sa sút. AC Milan tốt thật đấy, nhưng ở đó em thậm chí còn không được đá chính. Em biết chị đang cân nhắc từ góc độ giá trị thương mại, cho rằng em rời Milan thì giá trị bản thân sẽ sụt giảm nghiêm trọng, nhưng em không bận tâm. Em trước hết là một cầu thủ, nếu trong một đội bóng mà em còn không được đá, thì còn bàn gì đến giá trị thương mại nữa?" Trương Tuấn cảm xúc ổn định hơn chị Hoa một chút, nhưng trong tưởng tượng của Dương Phàn, chắc hẳn cậu ấy cũng đang khua tay múa chân.
"Ancelotti đã hứa cho em làm dự bị số một, đó chính là cơ hội, chẳng lẽ em không tin mình có thể nỗ lực để trở thành cầu thủ chính thức sao?"
Ancelotti lại có lời hứa như vậy sao? Dương Phàn không ngờ tới, xem ra hôm qua Trương Tuấn đã nói chuyện với Ancelotti rất nhiều.
"Làm sao em biết được phải mất bao lâu mới được làm cầu thủ chính thức? Hiện tại Shevchenko và Inzaghi đang có phong độ tốt, em đến Fiorentina chí ít có thể đảm bảo vị trí đá chính."
"Vậy cũng không nhất thiết phải đến Fiorentina! Còn rất nhiều đội bóng lớn quan tâm đến em, họ cũng hứa cho em vị trí đá chính."
"Chị Hoa, chị vẫn chưa hiểu sao? Em hiểu bản thân mình, em muốn làm hạt nhân. Có lẽ nói vậy sẽ khiến em trông thật tự cao. Nhưng sự thật là vậy, ở Volendam em là hạt nhân nên đã thành công, ở Fiorentina nửa mùa giải này em cũng là hạt nhân, nên nửa mùa giải ghi được hai mươi mốt bàn, giúp đội bóng thăng hạng. Em cần sự tin tưởng tuyệt đối từ huấn luyện viên và đồng đội, nhưng Milan có thể cho em điều đó không? Không thể, nhưng Fiorentina lại có thể. Em không muốn làm khó người khác, cũng không mong đợi hay yêu cầu toàn đội Milan phải xoay quanh mình, nên em chọn cách rời đi."
Những lời này khiến Dương Phàn gật đầu không ngớt, vì Trương Tuấn mà cậu quen biết chính là như vậy. Người ta thường nói, nhìn rõ bản thân là khó nhất, giờ xem ra, Trương Tuấn chí ít vẫn biết định vị của mình, dù định vị này sẽ khiến nhiều người tưởng cậu tự cao, ích kỷ.
"Đá chính, làm hạt nhân, lý tưởng của em chỉ có vậy thôi sao? Như vậy là thỏa mãn rồi sao? Em không muốn đoạt cúp? Vô địch giải quốc nội, vô địch Champions League, Cầu thủ xuất sắc nhất, Vua phá lưới... những thứ này em đều không muốn giành lấy sao?"
"Tất nhiên là muốn. Nhưng đâu phải cứ ở Milan mới giành được cúp, giành được Vua phá lưới. Ông Della Valle rất có tham vọng, ông ấy đã quyết định sẽ vung tiền mua sắm trong mùa hè này. Em nghĩ chỉ cần hai đến ba năm, Fiorentina sẽ trở thành một ứng cử viên vô địch nặng ký."
"Hai đến ba năm?" Hoa Phương cười nhạt, "Em tin ông ta sao? Chút tiền đó của ông ta chẳng là gì so với mấy đại gia ở Ý. Muốn xây dựng một đội bóng vô địch thì không hề đủ. Hãy nhìn Chelsea xem, Abramovich mất hai năm ném vào hơn ba trăm triệu euro mới giành được một chức vô địch giải quốc nội. Tương lai biến số quá nhiều, tại sao em lại dám chắc Fiorentina có thể giành chức vô địch? Lỡ như em lãng phí mấy năm thanh xuân ở đó mà chẳng được gì, đến lúc đó hối hận thì sao? Nói đi nói lại, cho dù Fiorentina có thể giành chức vô địch, thì đó cũng là chuyện của mấy năm sau rồi, tại sao em không ở lại Milan, nơi rất dễ đoạt cúp và trở thành siêu sao. 'Chim khôn chọn cành mà đậu', em có hiểu câu này nghĩa là gì không?"
Trương Tuấn nổi nóng: "Xin lỗi, quá trình thăng hạng của Fiorentina em đã dồn tình cảm vào đó, còn Milan thì em không thể dồn tình cảm vào được. Em thà chiến đấu cùng Fiorentina, dù chẳng được gì cũng không hối hận. Em thà không cần cúp, không cần danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất hay Chiếc giày vàng gì đó. Giống như Batistuta vậy, cống hiến những năm tháng tươi đẹp nhất trong sự nghiệp của mình cho Fiorentina, em sẵn sàng! Có ai dám chỉ trích em? Họ dựa vào đâu mà chỉ trích em? Đây là lựa chọn của riêng em, em chỉ đá bóng vì bản thân mình, không phải đá để thỏa mãn lòng tự tôn dân tộc của một số người, cũng không phải để thỏa mãn sự hư vinh, ích kỷ của một số người. Tương lai của em, tại sao em không được quyền lựa chọn? Hơn nữa, chị đã nói tương lai đầy rẫy biến số, vậy thì dựa vào đâu mà chị cho rằng Fiorentina nhất định không thể giành chức vô địch?!"
Dương Phàn biết nếu mình không ra mặt thì cục diện sẽ không thể vãn hồi, nên cậu cố tình giậm chân mạnh lên sàn gỗ vài cái để nhắc nhở cả hai là mình đang đến. Sau đó, cậu vờ như vừa mới thức dậy, chậm rãi bước ra khỏi phòng khách. Cậu thấy Trương Tuấn đang ngồi phịch trên ghế sofa, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, không nhìn cậu cũng không nhìn chị Hoa. Còn chị Hoa thì đứng đối diện cậu, lắc đầu đầy bất lực. Thấy Dương Phàn đến, cô vội vã vẫy tay gọi: "Dương Phàn dậy rồi à? Đến giúp chị khuyên nhủ Trương Tuấn đi, nó cứ nhất quyết đòi rời Milan, chị thấy nó đang giận dỗi thôi."
"Em không có!" Trương Tuấn ngoảnh đầu cãi lại.
"Nghĩ thế nào thì ở lại Milan vẫn tốt hơn là sang Fiorentina, em nói không phải giận dỗi thì là gì?"
"Vậy chị nói xem em đang giận cái gì? Giận ai?" Trương Tuấn lại quay đầu nhìn Hoa Phương hỏi.
"Vì Ancelotti không cho em làm cầu thủ chính thức, vì hiểu lầm giữa em và Inzaghi, vì em cảm thấy ở Milan không được trọng dụng..."
"Nực cười! Em đã nói chuyện với Ancelotti rồi, em hiểu ông ấy, ông ấy hiểu em, em giận ông ấy cái gì? Em và Inzaghi cũng chỉ là có chút hiểu lầm thôi, nửa năm qua rồi, nếu chị không nói em cũng quên rồi..."
Lại cãi nhau rồi, Dương Phàn hắng giọng, khiến hai người tạm thời chuyển sự chú ý sang cậu. Sau đó, cậu tìm một chỗ ngồi xuống, nói với Hoa Phương: "Chị Hoa, chuyện này em không khuyên được cậu ấy, độ cố chấp của Trương Tuấn chị cũng biết rồi đấy."
Hoa Phương sững sờ, Dương Phàn nói đúng, sự cố chấp của Trương Tuấn cô đã được lĩnh giáo mấy lần.
"Trước hôm nay, em và Kaka không biết đã khuyên bao nhiêu lần rồi, có tác dụng không? Lúc trước cậu ấy muốn cho mượn, em đã phản đối cậu ấy đến Fiorentina nhưng cậu ấy vẫn đi, và kết quả rất tốt. Nên sau đó em cũng chẳng nói gì về những lựa chọn của cậu ấy nữa. Cậu ấy đã chọn như vậy, chắc chắn có lý do của cậu ấy. Chúng ta bây giờ cảm thấy khó hiểu, có lẽ là vì chúng ta chưa hiểu được tâm ý của cậu ấy thôi."
Hoa Phương không ngờ viện binh mình gọi đến lại quay giáo, giúp Trương Tuấn nói chuyện. "Em nói vậy, thế em đã cân nhắc đến tương lai của Trương Tuấn chưa?"
Dương Phàn nhún vai: "Thật lòng mà nói, em cũng không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng em biết hiện tại Trương Tuấn đang làm rất tốt ở Fiorentina, cũng sống rất vui vẻ. Nếu đây là điều cậu ấy theo đuổi, thì chúng ta cũng chẳng tiện nói gì."
Không nghe ra Dương Phàn đang khen hay đang mắng Trương Tuấn, nhưng có một điều rất rõ ràng, Dương Phàn không phản đối việc Trương Tuấn rời Milan.
"Hai người không phải bạn bè sao? Em cứ trơ mắt nhìn cậu ấy tự hủy hoại tiền đồ?" Hoa Phương rất thất vọng, giờ tỉ số là 2-1, cô đang ở thế yếu.
"Chúng em là bạn thân nhất, cũng chính vì vậy, em tôn trọng lựa chọn của cậu ấy. Còn về việc có tự hủy hoại tiền đồ hay không..." Dương Phàn cười với Trương Tuấn, "Chuyện tương lai, ai mà nói trước được cơ chứ?"
Trương Tuấn biết Dương Phàn vẫn ủng hộ mình, cậu mỉm cười biết ơn nhìn Dương Phàn.
Hoa Phương thở dài thườn thượt, biết đại thế đã mất, cô không đủ khả năng thuyết phục Trương Tuấn đổi ý, vậy thì mình chỉ có thể giúp Trương Tuấn đưa ra yêu cầu niêm yết chuyển nhượng với Milan, rồi đợi Fiorentina đến mua cậu ấy.
Mình tốn bao công sức mới đưa được cậu ấy đến Milan, vậy mà chỉ sau một mùa giải lại chọn đến một đội bóng mới thăng hạng có thực lực kém xa Milan, sẽ có bao nhiêu người cười nhạo cậu ấy, và sẽ có bao nhiêu người đang đợi một năm sau xem cậu ấy làm trò hề đây?
Thương vụ chuyển nhượng đến Milan lần này quả thực đúng là một vở hài kịch!
Sau khi tiễn chị Hoa đi, Dương Phàn quay người vào nhà, thấy Trương Tuấn vẫn ngồi trên ghế sofa.
"Có gì ăn không? Em đói rồi." Cậu xoa bụng nói.
Trương Tuấn lắc đầu: "Anh cũng chưa ăn, đang định làm thì chị Hoa đến. Lát nữa ra ngoài ăn đi."
"Chị Hoa đến từ lúc nào?"
"Mười một giờ hơn."
Dương Phàn nhìn đồng hồ, giờ là một giờ năm mươi chiều. "Hai người cãi nhau hai tiếng đồng hồ à?"
"Làm gì có. Chỉ tầm nửa tiếng thôi... Cảm ơn em." Trương Tuấn nhìn Dương Phàn nói.
"Cảm ơn em chuyện gì?"
"Cảm ơn sự ủng hộ và thấu hiểu của em chứ!"
Dương Phàn cười: "Em vẫn câu đó, nếu em giúp chị Hoa khuyên anh, thì anh có thể hồi tâm chuyển ý không?"
Trương Tuấn lắc đầu: "Chắc chắn là không."
Dương Phàn vỗ tay: "Thế chẳng phải là xong rồi sao? Em nói thêm nữa cũng chỉ là phí lời, em nói nhiều làm gì? Hơn nữa còn tốn sức, anh nhìn xem giờ em đang đói đến mức bụng dán vào lưng rồi này." Dương Phàn xoa bụng mình.
Trương Tuấn cười ha hả, đứng dậy khỏi ghế sofa: "Đi thôi, nể tình hôm nay em giúp anh, anh mời em ăn cơm."
Dương Phàn reo lên: "Đang đợi câu này của anh đấy!"
"Em xuống dưới đợi anh đi, anh lên lấy ví." Trương Tuấn quay người đi về phía hành lang.
"Đúng rồi, Trương Tuấn. Anh biết vì sao em không gợi ý anh đến đội bóng khác với chị Hoa không?"
"Vì sao?"
"Vì sau này chúng ta sẽ là đối thủ. Tất nhiên em không dám đưa anh đến mấy đối thủ cạnh tranh của Milan rồi."
"Ồ? Nói vậy là em cho rằng Fiorentina không tính là đối thủ?" Trương Tuấn dừng bước, quay lại nhìn Dương Phàn.
"Không tính. Fiorentina và Milan chênh lệch quá xa, họ chưa thể đe dọa được chúng em. Nhưng nếu anh đến Inter Milan, Juventus, Roma, thì lại là chuyện khác."
"Em đang đùa đấy à?" Trương Tuấn cười hỏi Dương Phàn.
Dương Phàn cũng cười đáp: "Coi như là vậy đi."
Trương Tuấn không thèm đếm xỉa đến cậu nữa, quay người đi thẳng vào trong.
Dương Phàn nhìn bóng lưng Trương Tuấn ngoài hành lang, rồi đột nhiên như nhớ ra điều gì liền hét lớn: "Nhớ mang nhiều tiền vào! Em phải ăn một bữa ra trò!"
Trương Tuấn không quay đầu lại, vẫy vẫy tay: "Anh cầm thẻ, em cứ ăn thoải mái."
Dương Phàn cười hài lòng.
Quyết định của Trương Tuấn đã xong, những việc còn lại là của Hoa Phương, cậu chỉ cần kiên định với giới hạn của mình: nhất định phải rời Milan, chỉ có thể đến Fiorentina là được. Cậu đã dặn dò chị Hoa, để thuận lợi sang Fiorentina, có thể cắt giảm mạnh mức lương của mình, tiền thưởng cũng có thể lấy ít đi, cậu không quan tâm một năm mình kiếm được bao nhiêu tiền, chỉ muốn đến nơi mình muốn để đá bóng. Bây giờ cậu mới chẳng quan tâm sẽ mang tiếng xấu gì, cũng không quan tâm cổ động viên Milan, đặc biệt là cổ động viên Milan tại Trung Quốc sẽ nhìn nhận mình thế nào, vì cậu căn bản chẳng nghĩ đến những chuyện đó, trong đầu cậu toàn là làm sao để bắt đầu cuộc sống mới ở Fiorentina.
Trong khi cậu đã bắt đầu mơ về tương lai, thì An Kha lại đang đau đầu vì vấn đề tương tự. Chỉ là tình huống của cậu và Trương Tuấn hơi khác nhau một chút, hiện tại cậu không có khuynh hướng rõ ràng cho việc "đi" hay "ở". Cậu có tình cảm với Dortmund là thật, nhưng cũng rất hướng về Bayern Munich. Thật là tiến thoái lưỡng nan!
An Kha ngồi trên giường, nhìn tờ lịch trên tường, thời gian đã hẹn với chị Hoa chẳng còn mấy ngày nữa.
Hôm nay vẫn phải đi tập, nhưng lần đầu tiên An Kha có ý nghĩ không muốn đi. Cậu thật sự rất sợ nhìn thấy những cổ động viên bên ngoài sân tập đó, từ trước đến nay, cậu luôn rất cảm kích sự ủng hộ mà cổ động viên dành cho mình, nên đối xử với cổ động viên luôn là người có thái độ tốt nhất đội, ký tên, chụp ảnh những yêu cầu này chưa bao giờ từ chối. Mối quan hệ của cậu và cổ động viên luôn rất tốt.
Cũng vì vậy, An Kha hiểu rất rõ, khi cậu nói mình muốn đến Munich, không muốn ở lại Dortmund, cổ động viên sẽ nhìn cậu như thế nào. Cậu không giống Trương Tuấn, thằng nhóc Trương Tuấn kia khi tính bướng bỉnh trỗi dậy, có thể bất chấp tất cả, đương nhiên cũng sẽ không quan tâm người khác nhìn mình thế nào. An Kha thì không được, do là du học sinh đi làm thuê rồi rẽ ngang trở thành cầu thủ chuyên nghiệp, cậu luôn có chút tự ti, cậu biết mọi thứ mình có hiện nay không dễ dàng gì, nên cậu càng quan tâm đến cách nhìn của người khác về mình.
Vẫn phải đi tập, không thể vì cái lý do nực cười này mà trốn tập, như vậy chỉ có thể bị một số kẻ có ý đồ xấu nắm thóp mà làm ầm ĩ lên, nói cậu "thân ở Tào doanh, lòng ở Hán". Chỉ hy vọng không đụng phải những cổ động viên đó.
An Kha xuống giường, chuẩn bị ra ngoài. Những cổ động viên mà cậu sợ không phải là những kẻ tùy tiện chửi bới cậu bên ngoài sân tập, kiểu đó ngược lại cậu không sợ. Cậu sợ là một nhóm cổ động viên khác.
Mấy ngày nay thời tiết ở Dortmund không tốt, cứ mưa suốt, lúc to lúc nhỏ. An Kha lái chiếc xe Volkswagen cũ kỹ của mình đến sân tập, suốt dọc đường cần gạt nước kính chắn gió không ngừng hoạt động, xem ra Bundesliga năm nay phải khép lại trong mưa rồi.
Đỗ xe ở bãi đỗ, đến phòng thay đồ thay quần áo, rồi xách găng tay xuất hiện ở sân tập. Đúng như cậu nghĩ, cậu quả nhiên lại nhìn thấy nhóm cổ động viên đó.
Họ có hơn ba mươi người, căng biểu ngữ ở một vị trí cố định, đó là nơi chắc chắn sẽ nhìn thấy khi thủ môn tập luyện. Trên biểu ngữ viết: "Xin đừng đi, An".
Trời đang mưa, trong số họ chỉ có vài người mặc áo mưa, những người khác không có bất kỳ dụng cụ che mưa nào. Các cầu thủ đã quen với việc họ xuất hiện bên ngoài sân tập từ hai ngày trước, sẽ không để ý đến họ, còn những cổ động viên khác thì thỉnh thoảng vẫn liếc nhìn họ vài cái.
Họ không hô khẩu hiệu, cũng không xì xào bàn tán, chỉ lặng lẽ đứng đó, giơ biểu ngữ. Trong nhóm người này, người lớn tuổi nhất tóc đã bạc trắng, người nhỏ nhất trông có vẻ vẫn chưa đi học. An Kha nhìn thấy cảnh này, cảm thấy hơi đau lòng.
Đây là những cổ động viên thực sự ủng hộ cậu, nhiều lần cậu không nỡ nhìn. Tại sao? Cậu sợ mình sẽ vì hơn ba mươi cổ động viên này mà thực sự từ chối Bayern.
Kết quả là buổi tập hôm nay An Kha lơ đễnh mắc sai lầm vài lần, bị huấn luyện viên Van Marwijk mắng té tát một trận. Quay về phòng thay đồ, cậu có chút ủ rũ, đội trưởng Worns nhìn ra, nên lúc đi tắm đã chủ động tiến lại gần trò chuyện với cậu.
"Đang phiền não vì vấn đề đi hay ở à?" Worns ngồi xuống cạnh An Kha.
An Kha gật đầu, cậu cũng ngồi trên sàn, mặc cho nước nóng xối từ trên đầu xuống.
Worns cười: "Cuối cùng cậu cũng trở thành một cầu thủ chuyên nghiệp thực thụ rồi."
An Kha lạ lùng, không biết tại sao đội trưởng lại nói vậy.
"Vì cậu cũng bắt đầu phiền não vì vấn đề chuyển nhượng rồi còn gì! Một cầu thủ xuất sắc trong sự nghiệp không thể không gặp phải vấn đề như thế này. Dù cuối cùng cậu chọn cái gì, cậu vẫn phải cân nhắc một phen, đúng không?"
An Kha thấy đội trưởng nói có lý, cậu lại gật đầu: "Đội trưởng cũng có trải nghiệm như vậy sao?" Cậu không bao giờ gọi Worns là "Christian", mà gọi là đội trưởng, vì cậu kính trọng hậu vệ già cần mẫn trên sân cỏ này.
Worns cũng gật đầu: "Chắc chắn rồi, tôi từng khoác áo rất nhiều đội bóng. Cậu có muốn nghe tôi đã làm thế nào không?"
An Kha hứng thú hẳn lên: "Tất nhiên rồi! Em từng kể câu chuyện của mình cho đội trưởng nghe, nhưng đội trưởng vẫn chưa kể câu chuyện của mình."
"Ừm..." Worns hơi ngẩng đầu, đang hồi tưởng. "Tôi sinh ra ở Mannheim, nên đội bóng đầu tiên tôi vào là một đội bóng địa phương ở Mannheim, tên là 'Phonix', lúc đó còn chưa có Bundesliga như bây giờ đâu. Phonix cũng chẳng phải đội bóng nổi tiếng gì, chắc chắn cậu chưa từng nghe qua đúng không?"
An Kha thành thật gật đầu, cái tên khó đọc đó quả thực cậu lần đầu mới nghe.
"Đó chỉ là một đội bóng nhỏ ở khu vực Mannheim, đá giải khu vực. Tôi sống ở đó rất vui vẻ, sau đó lại đến một đội khác ở Mannheim, tên là 'Waldhof', cậu cũng chưa nghe qua đúng không?"
An Kha lại thành thật gật đầu, ma mới biết đó là đội bóng cấp độ nào.
"Waldhof có thể tham gia giải vô địch quốc gia rồi, đó chắc là chuyện sau khi Bức tường Berlin bị phá bỏ nhỉ. Ở Waldhof tôi thể hiện rất tốt, một mùa giải sau, tôi nhận được lời mời của Leverkusen... cái tên này thì cậu nghe qua rồi đúng không?" Worns cố ý đùa, muốn làm An Kha vui lên.
An Kha quả nhiên cười. Cậu gật đầu: "Cái này thì chắc chắn nghe qua rồi."
"Vậy cậu nghĩ lúc đó tôi nên làm gì?"
"Đồng ý chứ ạ!" An Kha buột miệng, chẳng thèm suy nghĩ. Chuyện này còn gì để nghĩ nữa? So with cái đội Wald gì đó, Leverkusen có thể coi là siêu đội bóng rồi, tại sao không đi?
"Quả nhiên cậu cũng nghĩ vậy. Lúc đó bạn bè gia đình bên cạnh đều khuyên tôi, bảo tôi chọn Leverkusen, nhưng tôi lại do dự."
"Do dự? Tại sao ạ?" An Kha hơi ngạc nhiên, dù thế nào Leverkusen cũng tốt hơn một đội bóng mà ngay cả tên cậu còn chưa nghe thấy cơ mà.
"Chẳng tại sao cả." Worns nhún vai, "Chỉ vì Mannheim là nhà của tôi, tôi sống ở đó mười chín năm, có rất nhiều bạn tốt, có rất nhiều kỷ niệm. Đột nhiên bảo tôi rời đi, tôi hơi không nỡ. Lúc đó tôi còn nhỏ hơn cậu bây giờ..."
"Thế sau đó thì sao ạ?" An Kha truy vấn.
"Sau đó? Sau đó tôi vẫn chọn đến Leverkusen, vì tôi muốn đến nơi tốt hơn mới có thể tiến bộ, tôi cũng không thỏa mãn với việc cứ mãi đá ở một đội bóng giải hạng thấp. Tuy không nỡ, nhưng vẫn chia tay Mannheim, đến Leverkusen, và ở đó bảy mùa giải, trong thời gian đó, tôi từ một cầu thủ dự bị dần trở thành cầu thủ chính thức, và lần đầu tiên được gọi vào đội tuyển quốc gia Đức." Kể xong câu chuyện, Worns quay đầu nhìn An Kha, "Đây chính là lựa chọn trọng đại đầu tiên trên con đường đời của tôi, điều mà cậu đang phải đối mặt. Điều tôi muốn nói là, dù đi hay ở, quyết định này đều phải do cậu đưa ra, một khi đã làm rồi thì đừng hối hận, cứ đi tiếp con đường đó là được."
Worns đứng dậy. "Đừng để bất kỳ ai ảnh hưởng đến phán đoán của cậu, cậu là thủ môn, nên biết điều này." Anh quay người đi ra ngoài.
An Kha vẫn ngồi trên sàn, hồi tưởng lại từng lời của đội trưởng, vẫn mặc cho nước nóng xối từ đầu xuống.
Lần tắm này, thật là dài quá đi.
Thay quần áo xong, An Kha đang định lái xe về thành phố ăn tối bỗng nhiên rất muốn tìm ai đó nói chuyện, kể về nỗi phiền não và dự định của mình cho lựa chọn lần này, nói trắng ra là, cậu muốn tìm người trút bầu tâm sự.
Nhưng biết tìm ai bây giờ? Trong đội cũng có bạn bè, nhưng họ đều có gia đình và cuộc sống riêng, An Kha không muốn làm phiền người ta vì chuyện nực cười này của mình. Đội trưởng sẽ là một người lắng nghe tuyệt vời, nhưng họ vừa mới nói chuyện xong, lại đi tìm anh ấy, thật sự là không tiện. Tìm ai nhỉ?
An Kha ngồi trong xe, ngón tay khẽ gõ lên vô lăng, chẳng có chút manh mối nào. Cậu nghĩ đi nghĩ lại, quyết định trước tiên đến quán bar từng làm thêm, uống vài ly bia, có lẽ mọi phiền não sẽ tan biến hết.
Quyết định xong, An Kha khởi động xe, từ từ rẽ khỏi bãi đỗ, lên đường cái, lái về phía thành phố.
Do từng làm thêm ở đó, An Kha thuộc lòng thành phố Dortmund này đến mức không thể quen thuộc hơn, huống hồ là một quán bar cậu đã đến vô số lần?
Đỗ xe ven đường, An Kha đẩy cánh cửa cậu đã đẩy vô số lần.
Quán bar vẫn như cũ, ít nhất trông là như vậy. Chỉ là người đã đổi một lượt, còn có vài khách quen giơ ly rượu chào An Kha vừa bước vào. Những vị khách mà An Kha không quen rõ ràng hơi bất ngờ trước sự xuất hiện của cậu.
An Kha chào hỏi những người quen, đi thẳng tới quầy bar, lúc ngồi xuống, cậu vẫn đang mỉm cười với người bên cạnh.
Một giọng nữ hỏi cậu: "Anh cần dùng gì ạ?"
Cậu ngoảnh đầu: "Một ly bia ướp lạnh."
"Vâng ạ."
Đợi cậu quay đầu lại, lại giật bắn mình, phục vụ rót rượu cho cậu không phải ai khác, chính là Lâm Giai đã lâu không gặp!
An Kha thật sự không ngờ sẽ gặp Lâm Giai ở đây, trong ấn tượng của cậu, lần gặp cuối cùng là chuyện từ trước khi cậu được đôn lên đội một, đó là chuyện đã lâu thật là lâu rồi...
"Sao? Chúng ta mới không gặp nhau hơn một năm, mà đã không nhận ra tôi rồi à?" Ngược lại Lâm Giai rất tự nhiên. Vì cô kinh ngạc là lúc An Kha đẩy cửa bước vào, nhưng lúc đó An Kha bận chào hỏi người khác nên không thấy cô. Sau đó cô chào hỏi một nhân viên đang đối diện với hướng An Kha, đổi chỗ, để cô phục vụ An Kha.
An Kha lắp bắp: "Không, không phải... sao mình nhớ là rất lâu không gặp rồi nhỉ?"
"Đó là vì trong lòng cậu không có người ta chứ gì." Lâm Giai nhíu mày, bĩu môi làm vẻ "oán trách".
An Kha giật mình, "Thôi, thôi, đừng nói mấy lời vô bổ đó nữa. Bia của tôi đâu?" Cậu khẽ gõ lên bàn.
Lâm Giai cũng không để tâm lời cậu nói, cười hì hì đặt ly rượu trước mặt An Kha.
An Kha cảm thấy về ngoại hình thì Lâm Giai không thay đổi gì mấy, lần trước cậu gặp vẫn là mái tóc dài, bây giờ vẫn là tóc dài ngang vai, theo lý mà nói thì nên trông dịu dàng hơn tóc ngắn chứ, nhưng sao cái mặt này lại dày hơn trước thế nhỉ?
Cậu hoàn toàn chịu thua cô gái này, đúng là oan gia ngõ hẹp, ở đâu cũng gặp cô ta, say rượu thì gặp ở cổng trường, muốn uống rượu thì gặp ở quán bar.
Cậu không thèm đếm xỉa đến Lâm Giai nữa, tự mình uống rượu.
Lâm Giai cũng không đi tiếp những khách khác, cứ đứng đối diện An Kha, rảnh rỗi đến mức lau cái mặt quầy bar trước mặt mình không dưới mười lần, vẫn không chịu rời đi.
An Kha cảm thấy rất lạ: "Quán bar này đổi chủ rồi à? Mình nhớ ông chủ trước đây ghét nhất là thấy nhân viên lười biếng."
Lâm Giai cầm ly rượu lên lau: "Ai bảo tôi lười biếng? Tôi đang rất nỗ lực làm việc, hơn nữa luôn sẵn sàng phục vụ anh." Cô dùng kính ngữ, nhưng mặt thì cười hì hì, chẳng thấy chút biểu cảm tôn trọng nào.
Chậc! Quả nhiên là mặt ngày càng dày. An Kha thầm cảm thán trong lòng.
An Kha không muốn tiếp tục kiểu đối thoại vô bổ này nữa, cậu quyết định đổi chủ đề. "Sao cậu lại nghĩ đến việc đến đây làm thêm? Mình nhớ điều kiện gia đình cậu đâu cần cậu phải ra ngoài kiếm phí sinh hoạt nhỉ?"
"Vì sắp tốt nghiệp rồi mà."
"Vẫn có thể bảo người nhà gửi phí sinh hoạt cho cậu mà." An Kha nhớ những cô gái như Lâm Giai đều về nước một chuyến, rồi mang đủ phí sinh hoạt và học phí cho một học kỳ, nếu dùng hết không đủ mới gọi về nhà gửi, nhưng Lâm Giai không phải kiểu con gái tiêu tiền bừa bãi, chưa bao giờ gặp tình trạng thiếu hụt tài chính trước khi kết thúc học kỳ.
An Kha đến tận bây giờ vẫn chưa nhận ra, thực ra cậu quan tâm đến Lâm Giai đến mức nào, đến nỗi chuyện của cô cậu đều biết rõ.
"Không phải chuyện đó. Chỉ là bây giờ mình chưa muốn về nước, nên muốn làm thêm kiếm tiền, chứng minh với bố mẹ là mình cũng có thể tự lập."
"Chẳng lẽ họ rất muốn cậu về à?"
"Chỉ có mình là con gái, xa nhà năm năm rồi, tất nhiên là muốn mình về rồi! Nhưng mình vẫn muốn ở lại Đức, nên phải chứng minh là một mình mình vẫn có thể sống ở Đức."
Hóa ra Lâm Giai cũng đang đối mặt với vấn đề đi hay ở. Nhưng tại sao cô lại muốn ở lại nhỉ? Theo An Kha biết, nếu Lâm Giai về nước, với năng lực gia đình cô, chắc chắn sống tốt hơn là làm thêm ở Đức.
"Cậu cũng có tâm sự à?" Lâm Giai cố tình hỏi, vì cô biết mấy ngày nay An Kha rất phiền não vì việc ở lại Dortmund hay đến Bayern Munich.
"Ừ, vấn đề đi hay ở." An Kha chỉ vào cái ly đã rỗng, "Làm thêm ly nữa."
Lâm Giai lấy ly đi, đổi cho An Kha một ly mới. "Dortmund và Munich?"
An Kha gật đầu.
"Có gì mà phải do dự? Chắc chắn là đến Munich rồi, con người phải hướng về nơi cao hơn chứ!"
Có lẽ vì "đồng bệnh tương lân" – cùng đối mặt với vấn đề đi hay ở – An Kha không ngại nói với Lâm Giai nhiều tâm sự của mình đến vậy. "Nếu tất cả đều là con người hướng về nơi cao hơn thì thế giới này đơn giản quá rồi. Mình ở Dortmund năm năm rồi, học tập ở đây, bắt đầu sự nghiệp ở đây, cổ động viên ở đây khá tốt với mình, cậu bảo mình sao có thể nói đi là đi được?"
Lâm Giai lại nói: "Thế nếu có nhiều thứ khiến cậu không yên tâm như vậy, thì ở lại thôi!"
An Kha lại lắc đầu: "Nhưng Bayern thực sự rất tốt, xét từ góc độ sự nghiệp, đến Bayern có tiền đồ hơn ở Dortmund."
Lâm Giai chậc lưỡi: "Đàn ông con trai, sao mà lề mề thế? Đi hay ở chẳng phải là chuyện một câu là xong sao?"
An Kha ngước mắt nhìn Lâm Giai, tóc dài ra rồi, nhưng tính cách vô tư lự trong xương cốt lại chẳng giảm đi bao nhiêu, cậu cười: "Có đôi khi mình còn nghi ngờ, cậu rốt cuộc là nam hay nữ."
"Dù sao cũng không phải là người yêu quái."
An Kha cười đến mức gục xuống quầy bar, uống chút rượu, tâm trạng trở nên có chút phấn khích. Cười xong, cậu uống cạn ly bia còn lại, rồi nhảy xuống khỏi ghế: "Được rồi, không nhây với cậu nữa. Mình phải về nghỉ ngơi đây, cảm ơn cậu, làm tâm trạng mình tốt hơn không ít."
"Uống rượu còn lái xe à?" Lâm Giai hơi lo lắng.
"Ha! Hai ly bia mình còn chẳng coi ra gì." An Kha đặt tiền rượu và tiền tip cạnh ly rượu, quay người rời đi.
Lâm Giai cúi đầu nhìn số tiền, trừ tiền rượu ra, số tiền tip cho đúng là quá nhiều, Lâm Giai đi làm thêm mấy tháng nay, lần đầu tiên thấy vị khách hào phóng như vậy. Cô lại ngẩng đầu nhìn bóng lưng cao lớn đó, cậu vẫy tay chào tạm biệt, rồi đẩy cửa, biến mất trong màn đêm ngoài kia.
Về đến nhà, An Kha không nghỉ ngơi như đã nói, mà đang nghiêm túc cân nhắc lựa chọn của mình. Cậu cảm thấy bây giờ mình và trường hợp đội trưởng đi Leverkusen lúc trước có chút giống nhau. Những người quen biết cậu bên cạnh đều khuyên cậu, bảo cậu đến Bayern Munich tốt hơn, nhưng bản thân cậu lại vì tình cảm với Dortmund mà do dự không quyết. Đội trưởng cuối cùng đã chọn nơi có lợi cho sự phát triển của anh ấy là Leverkusen, vậy thì theo lẽ đó mình cũng phải chọn Bayern Munich sao?
Lâm Giai lại nói đàn ông con trai không nên lề mề, phải sớm đưa ra quyết định.
Chị Hoa vẫn luôn kiên trì ở lại Dortmund là không có tiền đồ.
Hơn ba mươi cổ động viên kia đứng dưới mưa giơ biểu ngữ, lặng lẽ hy vọng mình có thể ở lại.
Tiền đồ, tiền tài, danh tiếng, danh khí, giá trị, cái giá...
"Đừng để bất kỳ ai ảnh hưởng đến phán đoán của cậu." An Kha nhớ lại lời đội trưởng đã nói với cậu, cậu quyết định tĩnh tâm lại, gạt bỏ những gì mình đã thấy, đã nghe mấy ngày nay, chỉ xuất phát từ suy nghĩ của bản thân mình để cân nhắc.
Không biết qua bao lâu, cậu ngẩng đầu lên, đã suy nghĩ thấu đáo. Cậu không muốn lãng phí thời gian, định gọi điện cho chị Hoa ngay lập tức.
Kết nối điện thoại với chị Hoa, cậu dùng giọng điệu và tốc độ nói rất bình tĩnh bình thường nói với chị Hoa: "Em nghĩ kỹ rồi, chị Hoa, em quyết định ở lại Dortmund."
Có tiền lệ của Trương Tuấn, Hoa Phương đã không còn kinh ngạc nữa, cô chỉ hỏi: "Tại sao?"
"Vì có người hy vọng em ở lại, em nợ Dortmund quá nhiều, em muốn bù đắp cho đội bóng này."
"Em bù đắp như vậy là đủ rồi chứ? Hơn nữa theo chị được biết, không phải ai cũng hy vọng em ở lại, sau khi tin tức chuyển nhượng bị công khai, người mắng em cũng không ít, em việc gì phải ở lại? Đừng vì sự giữ lại của một bộ phận nhỏ cổ động viên đó mà mềm lòng." Hoa Phương đã đang nỗ lực lần cuối.
An Kha nhớ đến hơn ba mươi cổ động viên kia, "Chị Hoa, đối với em, số ít cổ động viên đó chính là tất cả cổ động viên."
Cậu nghĩ lời đội trưởng nói với mình là để cậu không bị tình cảm cá nhân trói buộc, đặt sự nghiệp lên hàng đầu, giống như đội trưởng chọn Leverkusen lúc trước vậy. "Đừng để bất kỳ ai ảnh hưởng đến phán đoán của cậu", kết quả là lời này lại dùng vào chính đề nghị của đội trưởng.
"Em cứ thế từ bỏ Bayern Munich? Em có biết cơ hội như vậy khó có được đến thế nào không?" Hoa Phương thế này coi như là "giãy chết" rồi.
"Chị Hoa, người ta thường nói 'đội bóng yếu mới xuất thủ môn giỏi', em nghĩ có lẽ ở Dortmund em cũng sẽ thành công thì sao? Chị không cần khuyên em nữa, em đã cân nhắc kỹ rồi, cũng sẽ không hối hận. Dù sau này em sẽ đi đâu, hiện tại em chỉ muốn đá bóng cho Dortmund."
Những lời này An Kha nói cũng kiên định, không cho phép phản bác, giống như lúc nãy cậu nói "đối với em, số ít cổ động viên đó chính là tất cả cổ động viên".
Mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, tiếng thở dài của chị Hoa trong điện thoại đã bị tiếng mưa che lấp, không nghe rõ nữa, nhưng An Kha lại như trút được gánh nặng, cậu đã đưa ra một lựa chọn, cũng đặt xuống một tảng đá. Cuối cùng cậu cũng có thể không chút gánh nặng nào để nghênh chiến trận đấu cuối cùng của Bundesliga vào ngày kia.