Bảy ngày sau Tết là khoảng thời gian cả nước hân hoan, nhưng đối với các cầu thủ chuyên nghiệp đang thi đấu ở nước ngoài, họ không có quyền nghỉ ngơi suốt bảy ngày đó, trừ khi họ không muốn đá bóng nữa.
Sau đêm giao thừa, Trương Tuấn và các đồng đội vẫn tập luyện bình thường, cùng lắm là khi tập luyện, các đồng đội sẽ chắp tay chúc ba người Trung Quốc trong đội một câu năm mới vui vẻ.
Vòng đấu đầu tiên sau Tết, Fiorentina chơi không tốt lắm. Ngày 17 tháng 2, trong khuôn khổ vòng 26, họ bị Lazio cầm hòa 1-1 trên sân nhà, Trương Tuấn không ghi bàn. Một số nhà phân tích cho rằng điều này có thể liên quan đến việc ba cầu thủ chủ lực người Trung Quốc tâm trí không đặt ở sân cỏ vì Tết.
Nhưng màn trình diễn của Kru lại rất bình thường. Thực ra là do trận lượt đi vòng 16 đội Champions League sắp tới, khiến Sabato cố tình giữ sức.
Từ trước Tết, kết quả bốc thăm vòng 16 đội Champions League đã có, Fiorentina cực kỳ bất hạnh (hay may mắn?) khi đụng độ Barcelona, đội bóng đang làm mưa làm gió khắp châu Âu hiện nay.
Nhưng lúc đó, Trương Tuấn không hề bận tâm, đầu óc anh chỉ nghĩ đến Tết và việc đoàn tụ với gia đình.
Giờ thì Tết đã qua, anh cũng nên cân nhắc kỹ cách đối phó với kẻ địch hóc búa này.
Ba mùa giải liên tiếp vô địch La Liga, vô địch Champions League mùa trước, vô địch Cúp Nhà vua Tây Ban Nha mùa trước, họ đã hoàn thành cú ăn ba vĩ đại ở mùa giải trước, khiến đối thủ của họ là Real Madrid mất sạch mặt mũi. Đồng thời, họ còn sở hữu Quả bóng vàng thế giới năm ngoái Ronaldinho, vua phá lưới La Liga Eto'o, "Maradona mới" của Argentina là Messi, tiền vệ trụ cột của Bồ Đào Nha là Deco, linh hồn của Barca Puyol, và tiền đạo người Pháp đáng sợ - Henry, người vừa chuyển đến từ Arsenal mùa giải trước, hiện là chân sút số hai của đội, chỉ kém Eto'o hai bàn.
Đây là một đội hình cực kỳ đáng sợ, bất kỳ ai trong hàng ngũ Barca đều có thực lực hùng hậu và danh tiếng lẫy lừng.
Còn nhìn lại Fiorentina, ngoại trừ Trương Tuấn - người giành Quả bóng vàng châu Âu và Quả bóng đồng thế giới, thì danh tiếng của những người còn lại đều không thể so sánh với các cầu thủ Barca.
Kru chỉ có danh tiếng tốt ở trong nước Ý, vẫn thiếu một cơ hội để thể hiện bản thân trên sân khấu thế giới. Joaquín kể từ khi sang Ý, ngoài truyền thông địa phương ở Betis vẫn quan tâm đến anh ra, không ít truyền thông Tây Ban Nha đã coi anh là kẻ bỏ đi, họ cho rằng cầu thủ Tây Ban Nha sang Ý thì việc có thành phế nhân hay không chỉ là vấn đề thời gian.
Người Catalan rất hài lòng với kết quả này, họ cho rằng trạng thái hiện tại của Barcelona thì việc tiến vào vòng trong một cách dễ dàng chẳng có vấn đề gì cả. Trong khi màn trình diễn của Fiorentina ở vòng đấu trước vẫn khiến người ta lo lắng cho tương lai của đội bóng này, hoàn toàn không thể tạo ra bất kỳ mối đe dọa nào cho Barcelona đang vô địch toàn châu Âu hiện nay.
Dường như họ đã quên mất Real Madrid của năm ngoái rồi.
※※※
"Chúng ta thực sự có duyên với Tây Ban Nha. Vòng 16 đội Champions League năm ngoái, đối thủ là Real Madrid của Tây Ban Nha. Năm nay lại gặp Barcelona." Sau khi kết thúc buổi tập, trong lúc tắm rửa và thay đồ trong phòng thay đồ, Hạng Thao đột nhiên nói.
"Hơn nữa trong đội chúng ta còn có hai người Tây Ban Nha." Mascherano nhún vai.
"Hay là thế này, Hạng, sau này cậu có thể cân nhắc sang Tây Ban Nha đá bóng, rào cản ngôn ngữ cũng đã vượt qua rồi, giờ chúng ta thử trò chuyện bằng tiếng Tây Ban Nha xem sao?" Joaquín đùa Hạng Thao.
Hạng Thao đảo mắt, rồi dùng giọng điệu trả lời phỏng vấn nhà báo nói: "À, ánh nắng ở Tây Ban Nha rất quyến rũ, các cô nàng bikini cũng rất quyến rũ, nhưng hiện tại tôi là cầu thủ của Fiorentina, trước khi hợp đồng chưa hết hạn, tôi chỉ cân nhắc cống hiến cho Fiorentina."
Mọi người đều cười phá lên.
Morientes bên cạnh rất mong chờ trận đấu Champions League này, trước đây anh ở Monaco, chính bàn thắng của anh đã loại Real Madrid, khiến Raúl phải rơi lệ đêm hôm đó. Giờ đây, anh muốn tự tay loại Barcelona, trả món nợ ân tình năm nào. Huống hồ, anh từng là cầu thủ Real Madrid, một ngày là người của Real, thì trọn đời là kẻ thù của Barca.
"Chúng ta có duyên với Tây Ban Nha, nhưng Barcelona thì không mấy thân thiện với chúng ta đâu..." Frey thở dài.
Anh vừa nói vậy, phòng thay đồ tạm thời im lặng. Họ đều biết chuyện gì xảy ra, cũng giống như năm ngoái, hai bên đấu khẩu trước trận đấu. Nhưng khác với năm ngoái là lần này người khiêu khích trước không phải là gã điên Sabato đó, mà là tiền đạo trụ cột của đối phương, Eto'o.
"Fiorentina? Nghe nói họ là nhà vô địch Serie A mùa trước? Tôi không xem các trận đấu Serie A nhiều, nhưng tôi biết Serie A hiện tại trình độ sa sút nghiêm trọng, họ không còn là giải đấu hay nhất thế giới nữa, La Liga mới là nhất." Đây là những lời Eto'o nói khi nhận trả lời phỏng vấn của phóng viên sau khi ghi hai bàn trong trận thắng 3-0 trước Sevilla ở vòng đấu trước.
Những phát ngôn trên đã khơi dậy sự chỉ trích dữ dội từ truyền thông toàn nước Ý, nhưng điều khiến người Fiorentina khó chịu vẫn còn ở phía sau.
"Tôi chỉ biết trong đội hình của họ có Trương Tuấn là Quả bóng vàng châu Âu năm ngoái, nhưng cậu ta đã thua Ronaldinho và tôi (Eto'o là Quả bóng bạc thế giới), tôi cho rằng chúng tôi có khả năng thắng rất cao. Lượt đi là sân nhà của chúng tôi, chúng tôi sẽ quyết định kết quả đi tiếp ngay trong trận đấu này, Fiorentina sẽ mặc áo trắng phải không? Tốt lắm, tôi luôn coi những đội bóng mặc áo trắng là Real Madrid để mà đập."
Nói xong, anh ta hoàn toàn không để ý đến đám phóng viên đang ngẩn ngơ, xoay người đi về phía phòng thay đồ.
Khi những lời này truyền đến Fiorentina, truyền thông Fiorentina gần như đồng loạt gào thét muốn cho thằng nhóc châu Phi đó biết tay. Nhưng điều khiến họ vô cùng khó hiểu là, lần này Sabato vốn tính tình nóng nảy lại không có bất kỳ phản ứng nào trước sự khiêu khích của Eto'o. Khi nhận trả lời phỏng vấn, ông ta thậm chí cố tình lái sang chủ đề khác, nhất quyết không muốn bàn về chuyện của Eto'o.
Có truyền thông Ý đã bắt đầu chửi Sabato chỉ biết "giỏi bắt nạt trong nhà", là một kẻ hèn nhát không có bản lĩnh.
Chỉ có các cầu thủ Fiorentina mới biết chuyện gì xảy ra.
Thời gian lùi lại ba ngày...
"Mẹ kiếp chết tiệt! Thằng lai da đen đó! Đồ con hoang! Lúc tao còn oai thì nó còn đang nằm trong quần cha nó đấy!" Bên sân tập bất ngờ bùng nổ một tiếng gầm lớn, làm các cầu thủ trên sân giật bắn mình.
Di Livio cau mày đến mức gần như thành "mười một giờ mười phút". May mà hiện trường không có phóng viên, nếu không thì chỉ riêng những lời kể trên của Sabato cũng đủ để ông ta ngồi tù rồi, vì liên quan đến tội phân biệt chủng tộc - đây không phải là một tội nhỏ.
"Không sao, mọi người tiếp tục tập luyện đi." Di Livio phẩy tay, nhưng dường như chẳng có tác dụng gì, sự tò mò của các cầu thủ đều rất lớn, dù thân thể đang tập luyện nhưng tâm trí đều đặt bên sân, nhìn dáng vẻ vừa chạy vừa quay đầu lại là biết ngay.
Thế nhưng âm cao của Sabato vẫn tuôn ra không dứt: "Còn muốn đập chúng ta, được thôi, được thôi, nhóc con mày lại đây xem! Mẹ kiếp, tao mà không đập mày về lại quê nhà châu Phi, tao không làm huấn luyện viên Fiorentina nữa! Đồ cặn bã! Phổ! Nhìn cái gì mà nhìn! Tập tiếp đi! Mẹ kiếp! Còn nhìn nữa tao không cho lên sân bây giờ!"
Ông ta gầm lên như vậy, hiệu quả hơn cả lời khuyên của Di Livio, đám cầu thủ tò mò từng đứa rụt cổ lại, ngoan ngoãn tập luyện, không dám ngoái đầu nhìn Sabato đang nổi giận đùng đùng nữa.
Sau khi buổi tập kết thúc, mới có người nghe ngóng được, huấn luyện viên trưởng nổi giận đùng đùng là vì đã nhìn thấy kết quả của những lời phát ngôn đó của Eto'o trên báo. Lúc đó ông ta đã xé nát tờ báo.
"Chậc chậc, ông chủ đúng là có khí phách!"
"Đúng vậy đúng vậy, nếu là tôi thì không dám chửi như thế, cùng lắm chỉ chửi một câu 'mẹ kiếp đi chết đi' gì đó..."
Các cầu thủ cũng bày tỏ sự "phẫn nộ" của mình. Họ nói bằng giọng điệu trêu chọc, đều mong chờ nhìn thấy ảnh đại diện của Sabato xuất hiện trên trang nhất của báo vào ngày hôm sau, nhưng họ không thấy.
Chửi người xong, Sabato ngoài dự đoán của mọi người lại không có bất kỳ phản hồi nào. Sau đó vào cuối buổi tập ngày hôm sau, Sabato triệu tập tất cả mọi người lại.
"Tôi nghĩ mọi người đều đã biết những lời của con khỉ đen đó, các cậu đều biết tôi rất tức giận. Nhưng tôi hy vọng các cậu tạm thời gác chuyện này sang một bên, không ai trong chúng ta được phép bàn tán về chuyện này, cứ yên tâm chuẩn bị chiến đấu là được." Sabato nói với vẻ mặt bình thản, như thể ngày hôm qua ông ta không hề chửi những lời cay độc đến thế.
Hạng Thao khó hiểu: "Nhưng, ông chủ, điều này không giống phong cách của ông..."
"Mẹ kiếp! Tôi chỉ nói là trước trận đấu không được bàn tán chuyện này. Cậu yên tâm, hai lượt trận chúng ta phải đến sân khách của họ trước, đến lúc đó chúng ta sẽ cho đám cháu đó xem kịch hay. Kẻ nào dám chỉ vào mũi chúng ta mà chửi, Eto'o là kẻ đầu tiên, và cũng sẽ là kẻ cuối cùng." Sabato cười khà khà, khiến đám cầu thủ xung quanh đều thấy lạnh sống lưng.
※※※
Chuyện này cứ thế bị Sabato đè xuống, mặc dù ngày nào ông ta cũng chửi Eto'o và Barcelona mười câu để xả giận, nhưng ít nhất ông ta không công khai chửi.
Ví dụ, cầu thủ nào đó tập luyện xảy ra sai sót, Sabato sẽ chửi như thế này: "Mẹ kiếp mày! Trưa mày không ăn cơm à? Sao lại giống con khỉ đen đó thế, yếu ớt không ra hơi?! Tập trung tinh thần cho tao!"
"Con khỉ đen" đã thay thế tất cả những lời tục tĩu trước đây trong đội Fiorentina, trở thành lời nguyền độc địa nhất. Nếu Sabato chửi ra từ này, thì có nghĩa là bây giờ ông ta đang rất khó chịu, thực sự đang tức giận.
Trở về phòng thay đồ, Morientes lắc đầu: "Không còn cách nào khác, Eto'o chính là con người như thế, trẻ tuổi bồng bột. Ban đầu vì Real Madrid từ bỏ cậu ta, nên bây giờ đối với Real Madrid vẫn chỉ có oán niệm và thù hận thôi." Anh ta và Eto'o đều là người của Real Madrid, đối với Eto'o ít nhiều cũng có chút quen thuộc.
Nhân phẩm của Eto'o như thế nào, mọi người đều rõ, đối với một người có thể công khai hét lên trong lễ ăn mừng vô địch: "Real Madrid là đồ khốn, hèn nhát, hãy đến mà cúi chào nhà vô địch!" những lời kiểu như vậy, thật sự không nên kỳ vọng quá nhiều việc cậu ta có thể nói ra được những lời dễ nghe nào.
Tất nhiên, Figo năm đó cũng từng hét, câu nói này sớm nhất là do Figo hét ra, nhưng sau này sau khi đến Real Madrid, Figo rất biết cách đối nhân xử thế, rất nhanh đã quẳng chuyện này ra sau đầu, và quan hệ với các cầu thủ Real Madrid cũng khá hòa thuận.
Ngược lại, Eto'o thì luôn không thể quên được việc Real Madrid "có mới nới cũ" với cậu ta, không chỉ chọn gia nhập kẻ thù không đội trời chung của Real Madrid là Barca, mà còn nhiều lần tuyên bố công khai rằng, cậu ta coi tất cả các đội bóng mặc áo trắng đều là Real Madrid để mà đá. Vì vậy, khổ cho những đội bóng ở La Liga dù là sân nhà hay sân khách có áo thi đấu màu trắng rồi.
"Eto'o là một thiên tài, rất có tài năng. Ban đầu chính Real Madrid đã đưa cậu ta từ Cameroon đến châu Âu..." Morientes tiếp tục nói, trong đội Fiorentina cũng không ít người không biết ân oán giữa hai bên, thế là đều coi như nghe chuyện kể mà im lặng lắng nghe.
"Thế nhưng, trong đội Real Madrid đầy rẫy các siêu sao, đều là những nhân vật nổi tiếng lẫy lừng của bóng đá thời bấy giờ, một thằng nhóc vừa từ châu Phi đến như cậu ta căn bản không có cơ hội đại diện đội một Real Madrid thi đấu, nên câu lạc bộ đã đem cậu ta đi cho mượn. Cậu ta ở bên ngoài nỗ lực thể hiện, ghi bàn, không ngừng ghi bàn, chỉ hy vọng có cơ hội trở lại đội một Real Madrid, nhưng ngài chủ tịch của chúng ta..." Nói đến đây, Morientes cười khổ một tiếng, vì anh ta cũng là nạn nhân của "chính sách Zidane + Pavon". "Ông ta liên tiếp mua về những siêu sao nổi tiếng hơn, khiến trái tim Eto'o ngày càng nguội lạnh, các cậu nghĩ xem, hàng tiền đạo của một đội bóng có Raúl, Roni, Owen là ba tiền đạo giỏi nhất thế giới này, làm sao còn có thể dung nạp người khác nữa? Trong việc lựa chọn Eto'o hay Ronaldo, ngài chủ tịch đã chọn người sau, Eto'o hoàn toàn hết hy vọng với Real Madrid."
Bị Morientes nói như vậy, những người ban đầu phản cảm trong lòng cũng không còn ghét Eto'o đến thế nữa. Donadel thậm chí nghĩ đến mối quan hệ của bản thân với AC Milan, còn Joaquín cũng im lặng, vì anh ta từng ở rất gần Real Madrid, nay lại ở xa tít tắp tận nước Ý, bị truyền thông trong nước cho rằng sớm muộn gì cũng sẽ phế.
Morientes thấy bầu không khí có chút nặng nề, đây không phải là hiệu quả anh ta muốn, anh ta lại cười nói: "Thực ra mà nói, tôi lại không thấy Eto'o đến Barca có gì không tốt. Vì thành thật mà nói, tôi không cho rằng tính cách của cậu ta lại hợp với Real Madrid. Loại người như cậu ta mà ở trong phòng thay đồ Real Madrid thì sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện."
"Tại sao lại nói như vậy?" Hạng Thao hỏi.
"Vì khí chất của Real Madrid hoàn toàn không khớp với tính cách của Eto'o. Real Madrid chú trọng đến một kiểu điềm tĩnh... ừm, khí chất quý tộc thì phải. Họ rất ít khi tranh cãi với trọng tài, ngoại trừ Barca, họ gần như không có xung đột ngôn từ nào với đối thủ. Còn Eto'o lại là một người rất tự do, tính cách nổi bật, bất kham, vừa hay đi ngược lại truyền thống của Real Madrid. Mà Barca lại trùng hợp với Eto'o ở điểm này, cho nên cậu ta đến Barca chắc chắn tốt hơn ở lại Real Madrid, tôi nghĩ ngài chủ tịch cũng đã cân nhắc đến điểm này rồi."
Điểm này Trương Tuấn tán đồng, vì người Catalan luôn muốn nỗ lực thoát khỏi sự cai trị của chính phủ Tây Ban Nha, đi trên con đường tự trị độc lập, nên rất nhiều lúc biểu hiện đều rất cực đoan và cảm tính, cũng vì vậy mà họ và Real Madrid có khí chất hoàn toàn đối lập mới trở thành kẻ thù không đội trời chung, ngoài những điển cố lịch sử đó ra, nguyên nhân khí chất này cũng rất quan trọng.
Điều này cũng giống như derby Madrid, Real Madrid đại diện cho quý tộc, thì Atlético Madrid đại diện cho tầng lớp bình dân.
"Một cầu thủ lựa chọn nơi phù hợp với mình, đây là chuyện rất bình thường. Real Madrid không phù hợp với Eto'o, nên cậu ta chọn Barcelona. Chỉ vậy thôi." Morientes nói xong.
Hạng Thao lẩm bẩm một câu: "Dù là do tính cách, cũng không nên nói ra những lời chó má đó chứ?"
Kru ở bên cạnh vô cảm nói: "Vậy thì cậu đi dạy dỗ cậu ta đi."
Hạng Thao ngẩng phắt đầu lên: "Đù! Dạy dỗ thì dạy dỗ! Tao còn sợ nó không bằng? Ân oán của nó với Real Madrid liên quan gì đến chúng ta? Cái gì mà nhìn thấy màu trắng là đập như đập Real Madrid?! Nó đập tao, tao đập lại nó, công bằng hợp lý! Đù!"
"Vậy được, hãy để ngày 23 chúng ta đến Camp Nou đá vào mông Barcelona!" Trương Tuấn lớn tiếng cười nói.
Tất cả mọi người đều cười phá lên. Họ tuy sắp đối mặt với Barcelona đang trên đỉnh cao phong độ, nhưng không hề có chút sợ hãi, vì Fiorentina hiện tại, căn bản không có gì phải sợ.
Trương Tuấn nhìn các đồng đội của mình, trong đầu đột nhiên nảy ra một ý nghĩ kỳ quặc: Họ giống như Lương Sơn Bạc trong Thủy Hử vậy, tụ lại với nhau, gào thét giữa núi rừng, ngay cả hoàng đế lão gia tới cũng chẳng sợ.
Đội bóng xuất sắc nhất châu Âu thì sao? Quả bóng vàng thế giới thì sao? Vua phá lưới La Liga thì sao? Chọc vào đầu chúng ta, cũng diệt sạch!
Làm cầu thủ chuyên nghiệp bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên Trương Tuấn cảm thấy rất sướng.
※※※
Về đến nhà, Trương Tuấn phát hiện Tô Phi đang bàn bạc chuyện gì đó với các bậc trưởng bối. Anh ghé lại gần nghe ngóng, hóa ra là đang nói về ngày về. Ra ngoài lâu như vậy, các bậc cha mẹ đều nhớ nhà rồi.
Mặc dù cả nhà hòa thuận vui vẻ, ngày nào tối tối cũng tụ tập ăn cơm rất vui, nhưng Trương Tuấn vẫn cho rằng không nên giữ các bậc trưởng bối lại nữa. Thứ nhất, cha của Tô Phi còn phải đi làm, thứ hai nhà Tô Phi còn có người già, không thể ở lại thêm được nữa. Hơn nữa, mẹ của Trương Tuấn còn phải tranh thủ về thăm quê. Đây đều là những việc phải hoàn thành trong tháng Hai, giờ sắp đến cuối tháng Hai rồi.
Tô Phi muốn giữ lại, con gái thường luyến nhà. Nhưng các bậc trưởng bối nhất quyết không ở lại thêm, cô cũng không giữ được.
"Vậy được rồi, để em gọi điện thoại đặt vé máy bay." Tô Phi bĩu môi nói, cô lấy điện thoại ra bấm số đặt vé.
"Mẹ, bác trai bác gái, mọi người khi nào đi? Đến lúc đó con và Tô Phi xin nghỉ để đưa mọi người đi." Nhân lúc Tô Phi đang gọi điện thoại, Trương Tuấn hỏi ba bậc trưởng bối.
"Ha ha, vậy thì ngày kia đi, sớm muộn hai ngày là con phải sang Tây Ban Nha rồi." Mẹ Trương Tuấn cười nói. Chuyện Trương Tuấn phải đi sân khách đá trận đấu, họ đều biết.
"Tô Phi, đặt vé ngày 20 đi." Trương Tuấn quay lại nói với Tô Phi.
"Ừm, tiểu thư, xin hỏi có vé máy bay đến Bắc Kinh, Trung Quốc vào ngày 21 không?" Tô Phi gật đầu, nhưng rất nhanh mày cô nhíu lại. "Không có? Đặt hết rồi?" Vừa hỏi lại, cô vừa quay đầu nhìn những người khác.
"Em hỏi cô ấy ngày nào có." Trương Tuấn dặn dò.
"Vậy tiểu thư, xin hỏi bây giờ có thể đặt được vé máy bay ngày nào ạ?"
"Ồ, ngày 23 mới có vé... Cái gì? Ngày 23?!" Sự ngạc nhiên của Tô Phi chắc chắn làm cô gái ở đầu dây bên kia nổi vạch đen trên đầu - quý cô giọng hay như thế sao tinh thần lại không bình thường vậy chứ?
Trương Tuấn nghe thấy ngày này, cũng ngẩn người: Ngày 23 mới có vé, lúc đó anh đang thi đấu ở Barcelona rồi, còn đưa người đi kiểu gì?
Tô Phi rõ ràng cũng biết khó khăn của Trương Tuấn, nên cô tiếp tục hỏi: "Tiểu thư... Ngoài ngày 23 ra, gần đây còn có ngày nào có thể đặt được vé không ạ?"
Giọng cô gái bên kia vẫn như thường: "Xin lỗi quý cô. Gần đây vé máy bay khan hiếm, chỉ có ngày 23 mới có vé thôi ạ."
"Vậy không đi Bắc Kinh nữa, có các chuyến bay đến Thượng Hải, Hồng Kông, Singapore không?"
"Hồng Kông có một chuyến vào chiều ngày 22 ạ. Cô có muốn đặt không?"
Chiều ngày 22, Tô Phi biết, lúc đó Trương Tuấn cũng đã ở Barcelona rồi.
Nhìn thấy vẻ mặt khó xử trên mặt Tô Phi, mẹ của cô lên tiếng hỏi: "Sao vậy, Phi Phi." Tô Phi vẫn luôn dùng tiếng Ý nói chuyện với đối phương, nên cha mẹ cô hoàn toàn không nghe hiểu.
"Mẹ, họ nói chỉ có ngày 23 mới có vé thôi." Tô Phi bịt điện thoại lại, quay lại nói với mẹ cô.
Mẹ của Trương Tuấn nghe ra rồi, bà biết ngày đó là ngày thi đấu, nếu đặt vé ngày đó, Trương Tuấn sẽ không thể tiễn họ, không thể làm tròn đạo hiếu.
Bà cười cười: "Có sao đâu, cứ đặt ngày đó đi."
"Nhưng mà, mẹ..." Trương Tuấn định nói gì đó, lại bị mẹ phẩy tay ngắt lời.
"Ha ha, chúng ta đâu phải trẻ con, ba người ở cùng nhau con còn lo lắng gì nữa? Con yên tâm đi thi đấu, những chuyện khác không cần phải nghĩ, con không đi được thì để Tô Phi tiễn chúng ta là được." Mẹ vỗ vai Trương Tuấn an ủi, trên mặt bà tràn đầy vẻ tự hào, con trai mình đã trở thành một trong những ngôi sao bóng đá nổi tiếng nhất thế giới, đi khắp thế giới thi đấu, vạn người chú ý, vô số người sùng bái, bà làm mẹ cũng cảm thấy rất tự hào.
Trương Tuấn biết mẹ đã nói như vậy thì chỉ có thể như thế thôi, nên để Tô Phi đặt vé ngày 23 đến Bắc Kinh. Nhưng trong lòng anh, cũng thêm vào một lý do bắt buộc phải thắng Barcelona: Mẹ lấy anh làm niềm tự hào, nếu anh còn thua trận đấu, vậy thì là khiến mẹ mình mất mặt rồi.
※※※
Trương Tuấn sau khi tạm biệt Tô Phi cùng mẹ và bác trai bác gái ở nhà, liền cùng cả đội lên chuyến bay đến Barcelona. Đại gia Nhậm Dục Địa kể từ khi ngồi lên vị trí chủ tịch câu lạc bộ, đối đãi với đội bóng của mình rất ra dáng, những sân khách ở xa, tất thảy đều bao chuyên cơ bay qua. Ở Serie A, đội bóng có tiền bao chuyên cơ mỗi lần đi sân khách không nhiều, ngay cả đội bóng như Juventus, vì có Moggi giỏi tính toán chi li, cũng không thể phung phí rầm rộ như thế được.
Chào đón họ tại sân bay Barcelona không phải là hoa tươi và tiếng vỗ tay, mà là vô số ánh đèn flash và cánh báo chí Catalan đầy ác ý.
Vì Sabato đặc biệt khiêm tốn, trong khi truyền thông Ý đều cảm thấy xấu hổ thay cho Fiorentina, thì truyền thông Catalan lại càng khẳng định Sabato là kẻ hèn nhát hữu danh vô thực. Tất nhiên, họ dám khẳng định như vậy cũng là vì thực lực tuyệt đối mạnh mẽ của Barcelona hiện tại, họ cho rằng Sabato có lẽ có thể giở giọng trước mặt người khác, nhưng đối mặt với Barcelona đang càn quét La Liga và các sân đấu châu Âu hiện nay, thì chỉ có nước cụp đuôi làm người.
Hơn nữa sự sắp xếp phía Barcelona cũng rất thú vị, họ không sắp xếp đội bóng đang được chú ý cao độ này đi lối đi đặc biệt để rời sân bay âm thầm, mà để họ như những hành khách bình thường lần lượt đi ra từ cửa ra. Tự nhiên chính là muốn để họ bị đám phóng viên mai phục ở đó làm cho bẽ mặt một trận ra trò.
Quả nhiên, người đầu tiên đi ra là Gasparoni đã bị những ánh đèn flash bỗng chốc sáng rực kia làm cho giật nảy mình, anh ta không kìm lòng được mà bịt mắt lại, nghiêng đầu sang một bên.
Sau đó khi có thêm nhiều cầu thủ xuất hiện trong tầm nhìn của phóng viên, vô số micro cùng với vô số câu hỏi được đưa đến trước miệng các cầu thủ. Tất nhiên, micro trước mặt nhiều nhất chỉ có hai người - huấn luyện viên trưởng Fiorentina Sabato và đội trưởng Trương Tuấn.
"Xin hỏi ông Sabato, liệu có thể phát biểu đôi chút ý kiến về đối thủ của mình không? Tôi nghe nói Eto'o thời gian trước đã có những phát ngôn không mấy thiện chí, chúng tôi hy vọng có thể nghe được phản hồi của ông." Một phóng viên đặt ra câu hỏi khiến người ta rất khó xử với vẻ mặt đầy ác ý.
Tất nhiên, sự khó xử này chỉ dừng ở cấp độ khiến người bình thường khó xử thôi, đối với loại người da mặt dày như tường thành, từ lúc sinh ra đã không biết viết các từ "mặt dày vô sỉ", "xấu hổ" thế nào như Sabato, thì hoàn toàn vô dụng.
Sabato trước đó cố tình khiêm tốn là vì ông không muốn để quá nhiều truyền thông can thiệp vào, làm phiền buổi tập luyện bình thường của đội bóng. Trong thâm tâm, ông vẫn coi Barcelona là một đối thủ rất quan trọng. Ông sẽ không thực sự cho rằng kiểu khiêm tốn này có thể lừa được huấn luyện viên trưởng Rijkaard của đối phương. Đã sắp thi đấu rồi, thì kiểu khiêm tốn đó cũng vô dụng thôi.
Sabato cười ha hả một cách phóng khoáng: "Eto'o là ai?" Ông quay đầu nhìn Hạng Thao, "Cậu từng nghe cái tên này bao giờ chưa?"
Hạng Thao phối hợp lắc đầu, vẻ mặt mờ mịt.
Sau đó Sabato tiếp tục cười nói: "Ừm, Barcelona là một thành phố rất đẹp, rất đẹp, tôi nghĩ mình sẽ liệt nơi này vào một trong những địa điểm nghỉ dưỡng dự kiến của mình." Ông chẳng nhắc lấy một chữ về câu lạc bộ Barcelona, nhục mạ phóng viên đặt câu hỏi kia một trận ra trò, oán khí trong lòng lúc này cuối cùng cũng xả được ra ngoài. Còn Hạng Thao phía sau ông gật đầu thầm, đây mới là phong cách của ông chủ chứ... Có thù sao có thể nhịn được? Phải là lấy oán báo oán mới đúng.
Phía bên kia, cũng có phóng viên cố tình muốn làm Trương Tuấn bẽ mặt: "Chúng ta có thể bàn về cuộc bầu chọn Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới không?" Cuộc bầu chọn Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới năm ngoái, Barcelona có hai người lọt vào top 3 cuối cùng, một Quả bóng vàng, một Quả bóng bạc. Điều này khiến họ kiêu ngạo không thôi, cứ động một tí là phải treo bên miệng khoe khoang một hồi. Mà Trương Tuấn lại vừa đúng thua hai người của Barcelona, xếp thứ ba.
Trương Tuấn vốn không muốn để ý đến loại người này, nhưng anh nhìn thấy nụ cười trên mặt phóng viên đó, đó là nụ cười hả hê khi người khác gặp họa. Điều này khiến anh thực sự nổi giận.
"Tôi nghĩ, tôi không có tư cách đánh giá, dù sao tôi cũng chỉ là hạng ba. Ngược lại các người nên đi hỏi Eto'o, tôi nghe nói cậu ta luôn rất bất mãn với việc mình chỉ lấy được hạng hai." Trương Tuấn này không phải là nói bừa, sau khi trao giải Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới, chưa đầy hai ngày đã có truyền thông đưa tin Eto'o rất bất mãn với kết quả chỉ lấy hạng hai, trong lời lẽ ẩn ẩn có ý: Lão tử mới đáng lẽ là Quả bóng vàng. Tất nhiên, sau đó Eto'o nhanh chóng ra mặt đính chính, nói đây là những báo cáo thiếu trách nhiệm của truyền thông Madrid, là thủ đoạn bỉ ổi cố tình phá hoại sự đoàn kết nội bộ đội bóng Barcelona...
Trương Tuấn tất nhiên cũng sẽ không tin Eto'o thực sự ngốc đến mức nói ra những lời trên, nhưng chuyện đó thông qua sự tuyên truyền thêm mắm dặm muối của truyền thông, làm cho ai ai cũng biết. Anh bây giờ chính là muốn dùng điều này để đối phương bẽ mặt.
Nói xong, không để ý đến biểu cảm kỳ quái trên mặt đối phương, anh kéo va li thẳng tiến ra khỏi cửa.
Sau đó, không có bất kỳ cầu thủ Fiorentina nào nhận lời phỏng vấn của truyền thông nữa.
Ngày hôm sau, trên báo chí Catalan đều chỉ có một tiêu đề: Người Fiorentina ngông cuồng!
※※※
Sân vận động chính của Barcelona - Camp Nou là một trong những sân vận động nổi tiếng nhất thế giới này, cũng được không ít người gọi là thánh địa bóng đá. Tất nhiên, sân vận động được gọi là "thánh địa bóng đá" trên thế giới này còn không ít. Kể từ mùa giải 98/99, sau khi chuyển tất cả chỗ đứng thành chỗ ngồi, sân vận động này có thể chứa hơn chín mươi nghìn khán giả xem bóng đá trực tiếp.
Đây là một sân vận động vô cùng tuyệt vời, toàn bộ Tây Ban Nha, chỉ có Santiago Bernabéu của Real Madrid mới có thể sánh ngang với nó. Nơi đây cũng từng diễn ra vô số trận đấu kinh điển, trong đó gây ấn tượng sâu sắc chính là trận đấu mùa giải 98/99, Man Utd lội ngược dòng 2-1 trước Bayern Munich vào phút cuối để hoàn thành cú ăn ba vĩ đại.
Cổ động viên ở đây cũng cuồng nhiệt không kém, mỗi khi có trận đấu trên sân nhà của Barca, sân vận động khổng lồ này chưa bao giờ là còn chỗ trống. Bất kỳ đội bóng nào đến đây thi đấu, trước hết đều phải đối mặt với áp lực to lớn đến từ cổ động viên sân nhà, vì hiệu ứng thị giác của khán đài năm tầng kia là vô cùng kinh ngạc.
Đây là thánh địa trong lòng người hâm mộ Barcelona trên toàn thế giới, là cội nguồn cảm hứng của người Catalan, mỗi khi đến ngày thi đấu trên sân nhà, nơi đây chỉ có một âm thanh, đó là "Barca".
Giờ đây, Fiorentina đến từ miền trung nước Ý sẽ thách thức Barcelona đang ở trên đỉnh cao phong độ trong sân vận động đáng sợ này, và trước trận đấu họ đã khơi dậy sự bất mãn và oán hận của toàn người Catalan. Người Fiorentina đi từ xa đến dường như hoàn toàn không biết hậu quả của việc chọc giận Barca nghiêm trọng đến mức nào, cả thành phố Barcelona, nếu bạn dám nói bạn đến từ Fiorentina, vậy thì bất kể bạn thân phận gì, đều phải chịu ánh mắt khinh miệt.
Không ít truyền thông Catalan thậm chí đã liệt Fiorentina vào kẻ thù lớn nhất của Barcelona sau Real Madrid, vì hơn trăm năm qua, người có thể sỉ nhục trực tiếp công khai câu lạc bộ Barcelona đến mức này, ngoài Real Madrid ra, Fiorentina là đội bóng đầu tiên.
"Barcelona không chấp nhận kết quả hòa! Dù huấn luyện viên trưởng và đội trưởng ngu ngốc của Fiorentina kia có quỳ xuống cầu xin chúng ta, cũng tuyệt đối không chấp nhận bất kỳ kết quả nào ngoài chiến thắng! Đại thắng! Barca phải đại thắng!"
Eto'o tất nhiên đã biết những bình luận về cậu ta từ phía Fiorentina, vì không chỉ truyền thông Catalan, ngay cả truyền thông Madrid cũng hả hê đặt câu "Eto'o là ai" lên trang nhất nổi bật, sau đó trong bài viết thêm mắm dặm muối chế giễu dữ dội.
Đều đến lúc này rồi, truyền thông hai bên vẫn không quên phá đám lẫn nhau.
Eto'o vô cùng tức giận, vô cùng tức giận. Hai mùa giải gần đây cậu ta và đội bóng của mình gần như chưa từng gặp đối thủ ở La Liga, mùa giải trước, ngay cả châu Âu cũng thần phục dưới chân cậu ta, cậu ta vô cùng kinh ngạc trước việc người Fiorentina dám nói ra những lời như vậy, không hề có chút chuẩn bị tư tưởng nào, đến mức khi nghe những lời của Sabato, phản ứng đầu tiên của cậu ta là: Người này có vấn đề về não không? Ngay cả tôi mà cũng chưa từng nghe qua, vậy thì còn huấn luyện cái gì nữa chứ?
Sau đó, khi cậu ta hiểu ra đây là sự sỉ nhục đối với mình, cậu ta tức giận không thôi, thề nhất định phải cho Fiorentina vô tri vô sỉ kia biết tay trong trận đấu.
Ngay cả Ronaldinho vốn tính tình rất tốt cũng không thể không bị thái độ ngông cuồng của đội khách làm cho tức giận, cậu tuy chưa từng công khai phát biểu bất kỳ ý kiến nào, nhưng các cầu thủ Barca đều nhìn ra được, trong buổi tập ngày trước trận đấu, nụ cười trên mặt Ro "vẩu" đã ít đi nhiều.
Trong toàn đội cũng chỉ có Rijkaard còn có thể giữ được bình tĩnh, ông biết đây chắc chắn là phép khích tướng của đối phương. Bây giờ không phải là lúc đấu khẩu với Fiorentina, thực ra, mười Rijkaard cũng không đấu lại nổi một Sabato, đây là nhận thức chung của toàn châu Âu rồi, nếu bàn về khả năng đấu khẩu, bây giờ người lợi hại nhất chính là huấn luyện viên trưởng của Fiorentina.
Rijkaard một mặt trấn an các cầu thủ của mình, một mặt nghiên cứu Fiorentina, cẩn thận chỉ định đối sách.
Vì vậy, ông đã nghiên cứu tất cả các trận đấu của Fiorentina ở Champions League. Fiorentina là một đội bóng rất coi trọng tấn công, ở Champions League mùa giải trước, họ dám chơi đôi công với Real Madrid ngay tại sân nhà của Real. Vì vậy Rijkaard khẳng định lần này, họ vẫn sẽ chơi đôi công với mình.
Rijkaard không sợ đôi công, ông chỉ sợ đối phương không chơi đôi công. Vì Barcelona cũng là đội bóng tấn công, nếu không tấn công, họ thậm chí còn không biết nên đá bóng thế nào nữa. Đây là Camp Nou, sân nhà của Barcelona, họ không có gì phải sợ, đôi công thì đôi công.
※※※
Còn bốn mươi phút nữa là đến giờ bóng lăn, Camp Nou đã chật kín người, tiếng ồn ào từ đường lộ cách xa đã có thể nghe thấy.
Tại phòng thay đồ sân khách, Sabato đang làm những sắp xếp cuối cùng, có vài lời, bây giờ là lúc cần nói rõ ràng rồi.
"Ai có thể nói cho tôi biết, đặc điểm của bóng đá Ý là gì?"
Một đám người nhìn nhau, không biết đến lúc này rồi, huấn luyện viên trưởng đột nhiên hỏi những câu như vậy để làm gì.
Thấy không ai trả lời, Sabato trực tiếp nói ra đáp án: "Một đám ngu ngốc! Phòng ngự chứ sao! Chẳng phải cái khiến bóng đá Ý nổi danh trên sân cỏ thế giới chính là phòng ngự sao? Phòng ngự của chúng ta là có truyền thống đấy."
"Ồ——" một đám người làm vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ.
"Nhưng điều này có liên quan gì đến trận đấu của chúng ta hôm nay không?" Hạng Thao sau khi "ồ" xong liền đặt câu hỏi. Còn không ít đồng đội trong lòng thầm vỗ tay cho Hạng Thao: "Làm tốt lắm! Xem ông ta nói thế nào! Còn gọi chúng ta là đồ ngu ngốc, đến lúc này rồi, cũng chẳng biết ai mới là đồ ngu ngốc nữa!"
"Cho nên nói cậu là đồ ngu ngốc mà!" Sabato chửi. "Dụng ý rõ ràng như vậy mà cũng không nhìn ra, thật không biết lúc ở sân bay ai là người phối hợp ăn ý với tôi như vậy? Tại sao nhắc chuyện này, vì hôm nay chúng ta đá phòng ngự phản công..."
"Á!" Phòng thay đồ tức thì trở nên náo nhiệt, tất cả mọi người đều không tin vào tai mình. Họ không nghe lầm đấy chứ, huấn luyện viên điên vốn luôn coi tấn công là mạng sống vậy mà lại muốn chủ động đá phòng ngự phản công.
"Ông... ông chủ, điều này không phù hợp với phong cách của ông..." Hạng Thao sợ đến mức nói lắp.
Nhìn phản ứng của các cầu thủ bên dưới, Sabato đắc ý cười nói: "Tôi biết ngay các cậu sẽ là vẻ mặt này mà. Chẳng lẽ các cậu cho rằng tôi sẽ sắp xếp chơi đôi công với Barcelona?"
Không ít người gật gật đầu.
"Thần kinh!" Sabato chửi thêm một câu. "Ở Camp Nou mà chơi đôi công với Barcelona, tôi muốn chết à? Các cậu có phải chê mùa giải này trận đấu quá nhiều, muốn sớm bị loại ở Champions League rồi về nhà không?"
Cái đầu của tất cả mọi người lắc như trống bỏi.
"Barcelona hai mùa giải rưỡi gần đây xưng vương xưng bá ở châu Âu dựa vào cái gì? Chính là lối tấn công sắc bén của họ, và khí thế tấn công không gì không phá, chiến vô bất thắng đó. Đây là sân nhà của họ, họ chắc chắn sẽ không chút do dự áp dụng chiến thuật tấn công, nếu chúng ta chơi đôi công với họ, vậy thì chúng ta rơi vào tiết tấu của họ, cả trận đấu đều phải chạy theo đám cháu chết tiệt đó. Đây là điều tôi không thể dung nhẫn được. Rijkaard chắc chắn sẽ không nghĩ tới việc tôi sẽ thay đổi chiến thuật vào lúc này, đá phòng ngự phản công, ông ta chắc chắn đã nghiên cứu băng ghi hình trận đấu của chúng ta, biết thói quen thi đấu của chúng ta. Vậy thì bây giờ chúng ta hãy ra một đòn bất ngờ nằm ngoài dự đoán của ông ta đi."
Sabato vạch ra hai đường kẻ đen trên bảng chiến thuật, kéo dài từ sân sau đến tận trong vòng cấm đối phương.
"Trương Tuấn, Gasparoni và Joaquín đều là những người có tốc độ, phòng ngự phản công của chúng ta dựa vào tốc độ của các cậu đấy. Mà Kru sau khi phòng ngự phản công bị hạn chế sẽ lập tức tiếp nhận trách nhiệm tổ chức tấn công, phụ trách tổ chức sân trước. Khả năng đánh đầu của Morientes cũng sẽ cung cấp thêm lựa chọn tấn công đa dạng hơn cho mọi người, đá thế nào thì tùy vào bản thân các cậu thôi."
"Sân sau, chúng ta đá phòng ngự khu vực (catenaccio), khóa chặt hoàn toàn đường chuyền trung lộ của Ronaldinho và Deco, trên hàng hậu vệ phải phòng thủ Eto'o, Henry và Messi. Ba người họ đều là những tiền đạo nổi tiếng thế giới, tôi biết điều này hơi làm khó cho các cậu hậu vệ..."
"Ai bảo thế?" Hạng Thao gào lên, "Tôi không sợ! Để cả ba đứa nó tới đây! Tôi chặn đứng tất thảy!"
Ngay cả Kehl cũng cau mày nói với Sabato: "Ông chủ, chúng tôi biết đây là phép khích tướng của ông, nhưng ông không nên khích chúng tôi hậu vệ chứ, tuy bình thường chúng tôi để thua bàn có hơi nhiều, nhưng trận đấu hôm nay, chúng tôi đảm bảo sẽ không để tiền đạo Barca ghi được bàn nào!"
Sabato lại đắc ý cười: "Ha ha, có khí phách đấy, ở Camp Nou mà nói ra những lời như vậy, nếu lời này của cậu nói sớm từ sân bay hôm qua, thì hôm nay còn náo nhiệt hơn nhiều."
"Hãy nhớ, phòng ngự của chúng ta không phải là cuộc đấu tay đôi của hiệp sĩ dựa vào năng lực cá nhân, mà là sự giằng co, đeo bám chết người dựa vào sự phối hợp tập thể. Chỉ cần bóng chưa về dưới chân chúng ta một giây, thì một giây đó không được phép thả lỏng cho tôi! Đeo bám họ, dồn họ vào chỗ chết! Tương tự, đối với hàng tiền vệ cũng như hàng tiền đạo, tôi hy vọng các cậu trận đấu này đều tham gia phòng ngự, nếu sân trước mất bóng, vậy thì lập tức tranh cướp tại chỗ, mang áp lực phòng ngự kéo dài từ vòng cấm của chúng ta đến tận vòng cấm của họ. Cho nên, Trương Tuấn và Kru, trận đấu hôm nay, các cậu phải vất vả chút rồi."
Trương Tuấn gật đầu, Kru không biểu lộ gì - thông thường, điều này có nghĩa là cậu ta đồng ý.
Sabato nhìn đồng hồ, thời gian gần đến rồi.
"Các cậu hãy ghi nhớ cho kỹ, đây là sân nhà của Barcelona, từ quan chức cho đến cổ động viên của họ chắc chắn đều tin chắc đội bóng của họ sẽ giành được thắng lợi cuối cùng, hy vọng nhìn thấy chúng ta thất bại như những kẻ tiểu nhân. Nhưng chúng ta không đến để thỏa mãn cái nguyện vọng nhàm chán này của họ, chúng ta muốn đánh bại họ ngay tại đây, khiến họ câm nín không nói được lời nào. Tôi cần là kết quả, quá trình không quan trọng, dù có sử dụng thủ đoạn bỉ ổi, chỉ cần chúng ta có thể thắng bóng, cho dù họ có chửi chúng ta bỉ ổi vô sỉ, đê tiện hạ lưu, không có đạo đức thể thao sau trận đấu, cũng không sao cả, vì - đó chính là phần thưởng tốt nhất cho chúng ta! Sự nhục mạ của đối thủ chính là lời khen ngợi dành cho chúng ta! Chúng ta đến đây chính là để làm kẻ tiểu nhân bỉ ổi! Chúng ta đến đây chính là để phá hỏng tâm trạng tốt đẹp của người Catalan! Đánh bại họ! Đánh bại Barca! Đá nát trứng dái của bọn họ! Để cho mọi người ở đây xem, Fiorentina chúng ta! Có điên! Cũng điên đến mức có tư cách này! Chấm dứt huyền thoại của Barcelona! Chấm dứt giấc mộng vương triều của Barcelona! Vương triều tiếp theo thuộc về Fiorentina chúng ta! Chúng ta... là vô địch! Vạn tuế! Fiorentina!!!"
Sabato như một kẻ điên, gào thét một cách không kiêng nể, mà các cầu thủ cũng bị lây nhiễm cái cảm xúc điên rồ đó của ông ta, từng người từng người gào thét theo: "Chúng ta là vô địch! Chúng ta là vô địch! Đánh bại Barcelona!! Chơi chết bọn chúng! Đá vào trứng dái của bọn chúng!!"
Sau đó đám điên đã đỏ ngầu mắt này, từng người một sát khí đằng đằng lao ra khỏi phòng thay đồ.
※※※
"Chào mừng đến với Barcelona! Chào mừng đến với Camp Nou! Đây là trận đấu thứ ba của vòng 1/8 Champions League, hai đội đối đầu là đương kim vô địch Barcelona và Fiorentina! Hai đội bóng mang phong cách tấn công gặp nhau, đã định sẵn đây sẽ là một trận đấu đặc sắc!"
Cổ động viên Barca rất biết cách tạo không khí, họ chắc chắn là những cổ động viên biết tạo không khí sân nhà nhất trên thế giới này, hàng chục nghìn cổ động viên Barca mặc áo thi đấu với các màu sắc khác nhau, đan dệt trên khán đài sân Camp Nou ra màu áo của Barca - đỏ và xanh đậm. Điều này nhìn từ trên không trung xuống, cứ như Camp Nou là một cầu thủ Barca vậy, vô cùng tráng lệ.
Mà Hạng Thao lại rất không nể mặt mà cảm thán một tiếng: "Đù! Xếp hình người à..."
Trương Tuấn đang quan sát các cầu thủ Barca, đây là lần đầu tiên anh giao đấu với Barcelona. Với tư cách là đội trưởng Ronaldinho, Trương Tuấn rất quen thuộc, vì lý do quay quảng cáo, hai người là bạn. Nhưng nụ cười thương hiệu trên mặt Ronaldinho hôm nay không còn nữa, thay vào đó là sự nghiêm túc, trong lòng Trương Tuấn động đậy: Hôm nay có trò hay để xem rồi.
Nhìn lại Eto'o, thằng nhóc ngông cuồng kia lúc này đang ngẩng cao đầu, liếc mắt nhìn đối thủ của mình. Vừa nãy lúc bắt tay, Trương Tuấn đã không cảm nhận được chút thiện chí nào trên người thằng nhóc này, tay hai người căn bản không thể tính là nắm, chỉ dính vào nhau một cái rồi rời ra.
Hai mươi chín tuổi, cậu ta đang ở độ tuổi vàng son, vậy mà lại thua Trương Tuấn trong cuộc bầu chọn Chiếc giày vàng châu Âu năm ngoái, tính cách hiếu thắng khiến trong lòng cậu ta chắc chắn không phục. Chỉ là kết quả cuộc bầu chọn Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới cuối cùng, cậu ta thắng Trương Tuấn với khoảng cách sít sao, mới khiến trong lòng cậu ta dễ chịu hơn một chút.
Nói đi cũng phải nói lại, cuộc bầu chọn Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới năm ngoái rất kỳ quặc. Trương Tuấn với tư cách là Quả bóng vàng châu Âu vậy mà chỉ xếp thứ ba trong Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới, liệu có phải là do nguyên nhân không hòa thuận giữa FIFA và UEFA chăng? Không ai biết, phần lớn mọi người đều cảm thấy hơi ngạc nhiên khi Eto'o cũng có thể xếp trên Trương Tuấn, không biết hai phiếu bầu dư ra của cậu ta là ai bình chọn. Có lẽ vì màn trình diễn của Barcelona quá chói sáng, nên các cầu thủ trong đội cũng được thơm lây.
So mà nói, Trương Tuấn ngoài màn trình diễn xuất sắc ở giải đấu Ý ra, trận thua Bayern ở Champions League cũng đã giảm đi không ít đánh giá của ban giám khảo dành cho anh, cộng thêm trong cuộc bầu chọn Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới vốn rất coi trọng thể hiện ở đội tuyển quốc gia, năm này Trương Tuấn ở đội tuyển quốc gia cũng không có trận đấu nào, thành tích đương nhiên không thể tính đến rồi.
Henry tỏ ra rất khiêm tốn, đối với một tiền đạo đã ba mươi ba tuổi mà nói, việc cậu ta chuyển đến mùa giải trước chính là để nếm thử hương vị vô địch châu Âu, cậu ta đã lấy được hết những chức vô địch cần lấy trong đời rồi, chỉ thiếu một cúp Champions League. Kết quả vừa đến đã hoàn thành tâm nguyện này, khiến cậu ta quyết định sẽ giải nghệ tại Barcelona. Đối với một người chỉ mới đến đội bóng một năm rưỡi mà nói, khiêm tốn là điều bắt buộc.
Còn Messi ở phía bên kia thì cứ dán mắt nhìn chằm chằm vào kẻ thù của mình - số 10 của Fiorentina Kru Li. Chính là hành động trả đũa hoàn toàn không cần thiết của cậu ta tại Olympic, khiến Messi không có trận đấu nào trong gần nửa mùa giải, suýt chút nữa bị người ta cho rằng sự nghiệp chuyên nghiệp chấm dứt từ đó. Có thể nói thù hận của Kru đối với cậu ta, thậm chí đã vượt qua cả bóng đá. Cậu ta cho rằng người tên Kru này căn bản không xứng đáng làm cầu thủ chuyên nghiệp, vì không có lấy một chút đạo đức nghề nghiệp nào. Đây là lời cậu ta đã nói nhiều lần tại các dịp công khai, nhưng Kru chưa bao giờ phản ứng, chỉ coi như gió thoảng bên tai. Thái độ không thèm quan tâm này của cậu ta càng khiến Messi hận đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Giờ đây trong trận đấu, cậu ta muốn dùng bàn thắng và thắng lợi để sỉ nhục Kru, trả mối thù cú xoạc năm nào.
※※※
Sau khi trận đấu bắt đầu, tự nhiên là đội chủ nhà Barcelona dựa vào thiên thời địa lợi nhân hòa, phát động những đợt tấn công như thủy triều về phía khung thành Fiorentina. Về điểm này, cổ động viên Barca khá là đắc ý.
Mà Sabato lại không hề có chút bất an nào, ông còn sợ Barcelona không tấn công tới, chỉ cần họ chủ động tấn công, phòng ngự phản công của Fiorentina càng dễ đá hơn.
Ông tin vào tốc độ của Trương Tuấn, hiện tại trong đội hình Barcelona không có lấy một người nào đuổi kịp, dù có điều Eto'o từ hàng tiền đạo xuống hàng hậu vệ, cho họ xuất phát cùng lúc thì cậu ta cũng không đuổi kịp Trương Tuấn.
Eto'o nhận đường chuyền của Ronaldinho, định bứt phá sút cầu môn, tốc độ của cậu ta cũng coi là nhanh nhất trong đội, nhưng lần này lại đụng phải một hậu vệ rất hóc búa.
Hạng Thao vừa lúc cậu ta cầm bóng thì cơ thể đã áp sát vào, như vậy, Eto'o không thể tăng tốc được nữa, vì trên người cậu ta như thể đang đeo một cái gánh nặng lớn, hất cũng không hất ra được. Hậu quả của việc cố ý bứt phá là bị Hạng Thao dùng chân tác động gây nhiễu một cái, sau đó sút bay lên trời.
Trước trận đấu, do quan hệ căng thẳng giữa hai đội bóng Barcelona và Fiorentina, nên ban tổ chức giải đấu khuyên các cổ động viên Fiorentina có ý định đến xem trực tiếp trận đấu, tốt nhất nên bỏ ý định này đi, vì họ không thể đảm bảo hơn chín mươi nghìn cổ động viên Barca sẽ không có những kẻ có cảm xúc quá khích, vừa nghe bạn là cổ động viên Fiorentina, liền đuổi bạn chín dãy phố. Nếu xảy ra xung đột chảy máu, thì chuyện lại nghiêm trọng rồi.
Cho nên dù Eto'o có sút bóng lên trời, cũng không có mấy ai la ó cậu ta, số ít cổ động viên Fiorentina không dám la ó, cổ động viên Barca lại càng không la ó. Họ có la ó thì cũng la ó Hạng Thao can thiệp cú sút của Eto'o.
Mà do phát ngôn đó của Trương Tuấn tại sân bay, bây giờ chỉ cần anh cầm bóng, thì Camp Nou chắc chắn là những tiếng la ó kinh thiên động địa, chỉ la ó đến mức đất trời biến sắc, quỷ thần động dung, trừ phi anh từ bỏ bóng đá, nếu không tiếng la ó sẽ không bao giờ dứt.
Sabato ở bên dưới rất tận hưởng nghe tiếng la ó của cổ động viên sân nhà, tự nói một mình: "Đúng là một trận đấu gian nan mà..."
Di Livio trừng mắt nhìn ông ta, với tư cách là người khởi xướng kết quả này mà bây giờ lại còn mặt mũi nói ra những lời nhàn nhã thế này.
Chỉ trong ngắn ngủi năm phút, Barcelona đã có bốn cú sút, không thể không tán dương năng lực tấn công siêu việt của Barcelona. Họ có thể tung hoành châu Âu, không thể nói là do vận may. Nhưng điều khiến bình luận viên ngạc nhiên hơn nữa là Fiorentina vốn luôn thích tấn công vậy mà lại hạ thấp tư thế, chơi phòng ngự. Đối mặt với những đợt tấn công như thủy triều của Barcelona, vậy mà không hề bị lọt lưới. Có vài lần trông như sắp vào rồi, lại bị các hậu vệ kiên cường của Fiorentina cứu ngay trên vạch cầu môn.
Cổ động viên thì chẳng quan tâm nhiều đến thế, họ chỉ thấy đội bóng của mình chiếm ưu thế hoàn toàn, ghi bàn chỉ còn là chuyện sớm muộn. Cho nên mỗi khi Fiorentina cầm bóng, thì la ó, lúc Barcelona cầm bóng, thì reo hò. Yêu ghét phân minh.
Cú bứt phá của Messi bị Mascherano và Kehl của Fiorentina hợp sức cản phá, Mascherano vừa cướp được bóng còn đang nằm trên mặt đất liền trực tiếp quét ngang một cú, truyền bóng cho Hạng Thao đang dâng lên hỗ trợ bên cạnh, rồi Hạng Thao chỉnh bóng đôi chút, ngẩng đầu nhìn phía trước, trực tiếp tung một đường chuyền dài từ sân sau, đưa bóng ra ngoài.
Morientes tranh chấp bóng bổng ở phần sân trước với Marquez. Dù đã luống tuổi, anh vẫn liên tục bị truyền thông Catalan lôi ra làm cái cớ để công kích Real Madrid, anh không muốn tiếp tục để người Catalan bắt thóp. Cú bật nhảy này đã dốc toàn lực, giúp anh cao hơn hẳn một cái đầu so với Marquez đang chuẩn bị không tốt.
"Trương Tuấn!" Một cú lắc đầu, anh chuyền bóng cho Trương Tuấn đang băng lên từ phía bên cạnh.
Puyol được lệnh theo kèm Trương Tuấn, đương nhiên là phải chạy theo sát cậu ấy, hắn định nhân lúc Trương Tuấn dừng bóng để cướp bóng.
Thế nhưng Trương Tuấn không cho "sư tử Barca" này lấy nửa cơ hội. Trong lúc đang chạy với tốc độ cao, Trương Tuấn dùng đầu chạm nhẹ bóng về phía trước, sau đó hất tay phải, gạt phăng Puyol 32 tuổi sang một bên, rồi tự mình tăng tốc, lao đi như một con báo săn.
Puyol muốn tăng tốc đuổi theo, nhưng chân khựng lại, trọng tâm không vững mà đổ nhào xuống đất. Hắn đành bất lực nhìn bóng lưng Trương Tuấn rời xa.
Tiếng la ó tại Camp Nou đã dần nổi lên từ khi Hạng Thao thực hiện đường chuyền dài, và đến lúc này thì đạt đến cao trào. Ngay cả trong phần bình luận trên truyền hình cũng không còn nghe rõ bình luận viên đang hét gì nữa, khán giả chỉ nghe thấy tiếng la ó vang dội.
Sabato đứng bật dậy, hai nắm đấm siết chặt, lẩm bẩm trong miệng: "Đừng có mềm chân, hãy giáng cho bọn chúng cái tát đầu tiên đi!"
Xavi lao tới từ phía bên kia, định nhân lúc Trương Tuấn chưa xâm nhập vòng cấm thì xoạc bóng ngăn chặn.
Trương Tuấn đột ngột phanh gấp, giẫm bóng tại chỗ, rồi nhìn Xavi trượt qua người mình một cách buồn cười - hắn xoạc hụt rồi. Ngay sau đó, Trương Tuấn lại khởi động, bỏ lại phía sau lưng Marquez vừa mới đuổi tới, rồi đột phá vào vòng cấm.
Thủ môn chính thức của Barcelona hiện là thủ môn số hai của đội tuyển Tây Ban Nha - Valdes. Cậu ta được người Catalan coi là thủ môn xuất sắc hơn cả Casillas, chỉ vì ra mắt muộn hơn một chút nên mới bị Casillas đè ép không thể ngóc đầu lên được. Tuy nhiên, cùng với thành tích nổi bật của Barcelona, cậu ta cũng đã được cả thế giới công nhận. Cậu ta đã là một thủ môn đẳng cấp thế giới.
Trương Tuấn đương nhiên hiểu rõ thực lực của Valdes, nhưng đối với cậu, vòng cấm địa là thế giới của riêng cậu, chứ không phải của thủ môn đối phương.
Trương Tuấn nghiêng người, rồi bất ngờ tung cú sút trong lúc chạy cực kỳ phi vật lý. Đáng lẽ cậu phải tiếp tục chạy, nhưng chân phải vừa nhấc lên đã lập tức vung ra sút. Cú sút này khiến nhịp độ của Valdes hoàn toàn rối loạn, cậu ta không kịp điều chỉnh trọng tâm để bay người cản phá, chỉ có thể quỳ một chân xuống đất, trơ mắt nhìn quả bóng vạch ra một đường cong, đập vào mặt trong cột dọc xa rồi nảy vào lưới...
1-0!! Trận đấu mới chỉ bắt đầu được bảy phút hai mươi giây!
Tiếng la ó bỗng chốc im bặt.
Camp Nou chìm vào sự tĩnh lặng đến quái dị, tất cả mọi người... từ quan chức câu lạc bộ cho đến cổ động viên bình thường dường như vẫn chưa thể chấp nhận hiện thực này - Barcelona bách chiến bách thắng của họ, ngay trên sân nhà, lại bị dẫn trước một bàn chỉ sau bảy phút hai mươi giây.
"Goal! Goal! Goal! Goal! Goal! Goal! Goooooooooooooooooooooooooooooooooooooooooooooooal!!!!!" Bình luận viên của ESPN là người phản ứng nhanh nhất, dù sao thì ông ta đã chứng kiến bao nhiêu cảnh tượng rồi chứ?
Sabato như một cầu thủ, vung tay lên ba lần liên tiếp, rồi giơ cao hai tay gào thét tại Camp Nou như Pavarotti: "Mẹ kiếp lũ Barcelona! Mẹ kiếp cái sân Camp Nou này! Hôm nay tao mới là vua ở đây!"
Sau khi ghi bàn, Trương Tuấn chạy về phía cột cờ góc, rồi vung chân đá gãy cột cờ góc, sau đó đặt ngón trỏ tay trái lên trước miệng, chạy về phía khán đài: "Bây giờ tất cả ngậm miệng lại cho tao!"
Cả sân Camp Nou răm rắp nghe lời, im phăng phắc.