Chúng Ta Là Quán Quân

Lượt đọc: 927 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 180
Một vòng đấu đã trôi qua

❊ ❊ ❊

Khi Khâu Tố Huy đang tính toán cho tương lai, Brazil bất ngờ phát động một đợt tấn công. Dựa vào kỹ thuật điêu luyện cùng những bước chạy phối hợp ăn ý, họ thực hiện liên tiếp năm đường chuyền ở khu vực giữa sân, trong khi các cầu thủ đội tuyển Trung Quốc thậm chí còn không chạm được vào bóng.

Emerson chuyền bóng cho Kaka, Kaka ngoặt bóng vào trong rồi trả lại cho Emerson đang băng lên. Đối mặt với sự truy cản của Lý Dật, Emerson dùng gót chân chuyền bóng cho Lucio đang lao lên từ phía sau. Lucio lập tức chuyển bóng sang cánh trái cho Ze Roberto, và cuối cùng, Roberto chuyền bóng cho Ronaldinho.

Đã có vài lần các cầu thủ Trung Quốc tưởng như có thể phá được bóng, nhưng dù đã dốc hết sức bình sinh, họ vẫn không thể chạm vào bóng.

Đội tuyển Brazil đã hoàn toàn nhập cuộc. Một đội tuyển Brazil dám phô diễn kỹ thuật trên sân cỏ như thế này sẽ rất khó bị đánh bại.

Điều này càng làm Khâu Tố Huy củng cố ý định buông xuôi. Ông đã bảo Triệu Bằng Vũ khởi động, đợi lệnh ông mới quay lại.

Sau khi có bóng, Ronaldinho không vội chuyền đi ngay mà đối mặt với Lý Vĩnh Lạc đang phòng ngự mình, anh bắt đầu nhảy múa cùng điệu "Samba". Anh giả vờ dùng chân trái móc bóng, Lý Vĩnh Lạc sợ đó là động tác "đuôi bò" nên không dám cử động. Ronaldinho thấy Lý Vĩnh Lạc không mắc lừa, biết chiêu giả vờ này không tác dụng, đành phải kéo bóng lại để tính toán phương án khác.

Lý Vĩnh Lạc cũng không lao lên nữa, anh luôn giữ một khoảng cách nhất định với Ronaldinho, bởi anh sợ lại bị đối phương dùng những động tác không thể ngờ tới để vượt qua.

Ronaldinho gạt bóng sang bên, dường như muốn dẫn bóng ngang sân. Lúc này Lý Vĩnh Lạc mới quyết định áp sát, nhưng anh vẫn thận trọng giữ vị trí bên trong, không dán người vào Ronaldinho. Đối với kiểu cầu thủ như Ronaldinho, bạn càng áp sát thì càng dễ bị vượt qua.

Ronaldinho cũng không quan tâm Lý Vĩnh Lạc dự định thế nào, anh dẫn bóng ngang sân, mắt nhìn về phía trước mặt Lý Vĩnh Lạc, nhưng bất ngờ chuyền bóng ra phía sau lưng anh, một đường chuyền vượt tuyến xuyên thấu!

Quả bóng bay qua người Lý Vĩnh Lạc, cũng bay qua đầu toàn bộ hậu vệ đội tuyển Trung Quốc. Không một ai có thể chặn lại, họ chỉ biết ngửa đầu nhìn bóng bay vào khoảng trống phía sau lưng.

Kaka vừa vặn tăng tốc băng lên, anh đã nhận được bóng!

Trong tư thế quay lưng lại hướng tấn công, mắt nhìn sang cánh trái, làm thế nào mà Ronaldinho lại có thể đưa bóng chính xác sang cánh phải và để Kaka nhận bóng dễ dàng như vậy? Phải biết rằng, ngay cả khi đối mặt với hướng tấn công, cũng không phải ai cũng có thể chuyền bóng đến đúng vị trí mình muốn.

Thế mà Ronaldinho lại làm được. Đây chính là một trong hai tuyệt chiêu của anh: "đường chuyền quay lưng". Anh luôn nhìn một hướng nhưng lại đưa bóng sang hướng khác, tính đánh lừa cực cao, đồng thời cũng khiến khán giả phải thét lên và vỗ tay tán thưởng.

Không ít cầu thủ Trung Quốc đã xem kiểu biểu diễn này trên tivi không dưới một lần, nhưng giờ phút này, khi trực tiếp trải nghiệm, họ thậm chí còn không kịp cảm thấy kinh ngạc, bởi vì thành trì của họ đã rơi vào trạng thái báo động đỏ.

Kể từ khi chuyển sang cánh phải, Kaka hầu như đều đảm nhận nhiệm vụ xuống biên tạt cánh. Lần này, các cầu thủ Trung Quốc vẫn theo lệ thường cho rằng anh sẽ ngoặt bóng tạo góc tạt vào trong. Vì vậy, từng người một đều bận rộn kèm cặp các cầu thủ Brazil đang đón lõng, bỏ mặc Kaka cho một mình Hạng Thao kèm cặp.

Hạng Thao luôn giữ khoảng cách với Kaka để ngăn anh tạt bóng. Kaka dẫn bóng về phía đường biên ngang, Hạng Thao lập tức bám theo vì biết Kaka sắp tạt. Quả nhiên Kaka vung chân phải, đây là tư thế chuẩn bị tạt bóng, Hạng Thao vội vàng đưa chân phải ra chặn bóng theo hướng đó.

Không ngờ Kaka chỉ vờ tạt, chân phải vung xuống rồi khéo léo ngoặt bóng ngược trở lại. Hạng Thao không kìm được đà, trượt qua người. Trước mặt Kaka lúc này không còn vật cản, anh nhẹ nhàng đẩy bóng vào vòng cấm!

Để bất kỳ cầu thủ Brazil nào lọt vào vòng cấm mà không có người kèm đều là một chuyện rất đáng sợ, chưa kể đến việc sau khi Kaka vào trong, Ronaldo, Ronaldinho, Adriano đều ập vào theo, tạo thành thế ba điểm ập vào trước khung thành.

Kaka ngẩng đầu quan sát tình hình.

"Cậu ta có chuyền không?" Bình luận viên không kìm được hét lên.

An Kha cũng nghĩ như vậy. Trước khung thành có ba cầu thủ Brazil, năng lực cá nhân của họ đều gấp bội phần hậu vệ Trung Quốc. Ngược lại, Kaka góc sút hẹp, vị trí không tốt, sút thẳng thì quá miễn cưỡng. Nếu chuyền bóng, cơ hội ghi bàn của đồng đội rõ ràng cao hơn anh, không có lý do gì để anh không chuyền.

Nghĩ vậy, An Kha lùi người về sau một bước nhỏ, sẵn sàng xoay người cản phá cú sút đón bóng tạt vào.

Kaka nhìn thấy điều đó, anh hiểu tên nhóc An Kha kia đang nghĩ gì. Phản xạ của An Kha nhanh, chuyện này Kaka đã biết rất rõ từ hồi cấp ba, An Kha cũng thường tự hào về điều đó. Nhưng hôm nay, Kaka muốn cậu ta phải trả giá đắt vì cái sự phản xạ nhanh đó.

An Kha nhìn thấy Kaka vung chân, từ động tác cổ chân phải của anh, không nghi ngờ gì nữa, đó là một pha tạt bóng. Toàn thân An Kha lập tức căng cứng, sẵn sàng bay người cản phá, chỉ chờ quả bóng rời chân Kaka.

Đến đây, đến đây, để ta chấm dứt đợt tấn công của các người! An Kha lẩm bẩm trong lòng.

Kaka đã thấy rõ, trọng tâm của An Kha đang nghiêng về phía cột xa, điều này chứng tỏ... cậu ta mắc mưu rồi!

Đúng vào khoảnh khắc chân phải chạm bóng, anh đột ngột thay đổi hướng cổ chân, từ đẩy bóng bằng lòng trong chuyển sang vung chân sút bằng má ngoài, một cú sút đầy uy lực!

Gần như cùng lúc đó, An Kha lao ngược về hướng cũ, nhưng lại ngược hoàn toàn với hướng sút. Cậu chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng bay sát cột gần chui vào lưới.

Vào rồi!

Đội tuyển Brazil vươn lên dẫn trước đội tuyển Trung Quốc 2:1!

Kaka đã ghi bàn thắng đầu tiên của mình tại World Cup!

Cổ động viên Brazil đứng bật dậy reo hò, các cầu thủ Brazil thì lao về phía Kaka. Kaka giơ cao hai tay, ngửa mặt nhìn trời, cầu nguyện với Chúa. Đây là động tác ăn mừng thương hiệu của anh.

"Brazil! Brazil! Brazil! Brazil!!" Cả sân Allianz chỉ còn nghe thấy âm thanh duy nhất này.

Còn cổ động viên Trung Quốc thì lặng đi. Phút thứ 27 của hiệp hai, để đội tuyển Brazil hùng mạnh lội ngược dòng, hơn nữa trước khi họ ghi bàn, họ đã chiếm hoàn toàn ưu thế, thế trận này về sau càng khó đánh.

An Kha tức giận ném mạnh quả bóng xuống đất. Cậu không giận màn trình diễn của đồng đội — thực tế bàn thua này hoàn toàn không thể trách các cầu thủ Trung Quốc — cậu tức vì chính mình bị Kaka lừa. "Động tác giả cổ chân... Được lắm Kaka! Tôi sẽ không để anh ghi bàn lần nữa đâu!" Cậu nghiến răng lầm bầm.

Khâu Tố Huy nhìn thấy bàn thắng này cũng ngửa đầu thở dài. Thôi vậy, thôi vậy, coi như cho mình một lý do để điều chỉnh. Trận đấu này ý nghĩa không còn lớn, chi bằng giữ sức để đối đầu với Senegal.

"Đi gọi Triệu Bằng Vũ về đây." Ông quay đầu nói với Hồ Lực.

※※※

"...Kaka ghi một bàn, giúp đội tuyển Brazil một lần nữa vươn lên dẫn trước. Ai có thể ngờ năm năm trước, cậu ấy còn là bạn học cấp ba với vài cầu thủ đang đứng trên sân của đội tuyển Trung Quốc cơ chứ? Môi trường phát triển khác biệt đã khiến cậu ấy hiện tại đã vượt xa các bạn học của mình. Một ngôi sao sáng chói đang dần dần vươn lên..." Lý Diên gõ những dòng này trên máy tính xách tay, trong lòng dâng lên cảm xúc vô hạn.

Trương Tuấn ở Hà Lan rất thành công, Dương Phàn chuyển sang AC Milan cũng mang lại đủ thể diện cho bóng đá Trung Quốc. Kru từng có khả năng vào đội tuyển Anh, nhưng so với Kaka, họ lại có vẻ kém sắc hơn hẳn, ánh sao mờ nhạt.

Xét trong đội tuyển quốc gia hiện tại, người có trình độ gần với Kaka nhất có lẽ là An Kha.

Nhìn từ trận đấu này, Dương Phàn giống một hậu vệ cánh hơn là tiền vệ tấn công, điều này có lẽ liên quan đến việc anh thường xuyên đá ở nhiều vị trí khác nhau tại AC Milan. Lý Vĩnh Lạc cũng như một công binh giữa sân, số trận đấu tại đội một Inter Milan vẫn còn quá ít. Kru thì còn quá trẻ, chưa phát huy được đẳng cấp mà anh thể hiện ở Ngoại hạng Anh, có lẽ không khí World Cup khiến cậu ấy có chút gò bó. Trương Tuấn... ngoại trừ bàn thắng đầy cảm xúc đó, nói thật là khán giả rất ít khi thấy cậu ấy trên sân. Thiếu sự hỗ trợ mạnh mẽ từ trung hậu tuyến, cậu ấy có vẻ hơi vô hại. Ngô Thượng Thiện thì khỏi phải nhắc.

An Kha thì khác, có lẽ vì hàng công Brazil quá mạnh, cậu ấy luôn có cơ hội thể hiện bản thân. Những pha cứu thua xuất sắc trong trận đấu khiến người ta ấn tượng sâu sắc. Thủ môn là vị trí cần kinh nghiệm và sự tích lũy. Như An Kha mới 24 tuổi đã được bắt chính ở đội tuyển quốc gia và giành được sự ưu ái của Bayern, thực sự không dễ dàng, và điều đó càng chứng minh thực lực của cậu ấy.

Thực lực của thủ môn không thể có chuyện làm giả, một là một, hai là hai, phong độ trồi sụt mãi mãi không thể được gọi là thủ môn xuất sắc.

An Kha có được thành tích như hôm nay không thể tách rời với thực lực của chính cậu ấy.

Đội bóng yếu thường sản sinh thủ môn giỏi.

Nhìn vào thực lực của đội tuyển Trung Quốc, sau kỳ World Cup này, giá trị chuyển nhượng của An Kha chắc chắn sẽ tăng vọt. Bayern chắc chắn sẽ rất hối hận vì không cướp lấy cậu ấy, còn một đội bóng không đủ thu chi như Dortmund thì có thể giữ cậu ấy được bao lâu nữa đây?

※※※

Huấn luyện viên của Bayern Munich, Magath, ngồi trong phòng VIP theo dõi trận đấu, bởi vì trong đội tuyển Brazil có hai cầu thủ Bayern: trung vệ Lucio và tiền vệ cánh trái Ze Roberto.

Mặt khác, ông cũng đến để quan sát màn trình diễn của An Kha.

"Thật đáng tiếc, Kaka thông minh hơn An một chút." Magath vỗ tay vịn ghế sô pha, ông rất hy vọng An Kha có thể giữ sạch lưới quả bóng đó.

"Cậu ấy thể hiện đã đủ tốt rồi, khó mà tin được cậu ấy mới 24 tuổi." Trợ lý huấn luyện viên bên cạnh tiếp lời.

"Nhưng mỗi lần cậu ấy không cản phá được cú sút, tôi lại thấy hối hận thêm một phần trong lòng. Tại sao câu lạc bộ không cứng rắn hơn để mang cậu ấy về chứ?" Magath nhún vai, vẫn đang càm ràm câu lạc bộ.

Trợ lý huấn luyện viên mỉm cười lắc đầu: "Mấy ông già đó hứng thú hơn với thủ môn người Đức, lời từ chối của An chẳng qua chỉ cung cấp cho họ cái cớ tốt nhất mà thôi."

"Chết tiệt cái quốc tịch..." Magath lầm bầm một câu, không nói nữa, tập trung tinh thần xem trận đấu.

Lúc này, đội tuyển Trung Quốc có được một cơ hội tấn công.

※※※

Lý Vĩnh Lạc tuyệt đối không muốn người ta nói anh là tiền vệ công binh, Kru cũng không muốn nghe bình luận sau trận nói mình "tuổi còn nhỏ, chưa từng trải, chân run rẩy, không phát huy được khả năng". Dương Phàn cũng cảm thấy đá hậu vệ cánh không phải công việc chính của mình. Trương Tuấn dù ghi được một bàn nhưng cậu không thỏa mãn, Ngô Thượng Thiện cũng không muốn bị người ta nói "không nhắc tới cũng được".

Đây có thể coi là đợt tấn công nguy hiểm nhất của đội tuyển Trung Quốc cả trận ngoài bàn thắng kia.

Lý Vĩnh Lạc đã thành công cướp bóng từ chân Ronaldinho, điều này rất hiếm gặp trong những pha đối đầu một đối một giữa anh và Ro vẩu.

Cướp được bóng, anh bắt đầu dẫn bóng lên phía trước. Các cầu thủ Brazil không dám dâng lên tranh chấp, bởi vì phía trước anh còn bốn cầu thủ Trung Quốc, và bốn cầu thủ này đều có người kèm cặp riêng. Việc Lý Vĩnh Lạc bất ngờ dâng cao có lẽ là một tình huống ngoài dự tính. Ronaldinho không ngăn cản được anh ngay từ đầu, điều này khiến các hậu vệ Brazil phải đứng trước lựa chọn khó khăn. Bất kỳ cầu thủ Brazil nào lao lên đều có thể tạo ra khoảng trống phía sau lưng. Nếu vì tranh chấp mà để Lý Vĩnh Lạc chuyền bóng cho đồng đội phía sau, thì nguy hiểm sẽ rất lớn.

Kết quả là Ze Roberto cứ thế chạy theo Lý Vĩnh Lạc hơn 30 mét, cho đến khi qua vòng tròn trung tâm.

Lý Vĩnh Lạc không dẫn bóng nữa, anh chuyền cho Kru.

Kru đỡ bóng hơi dài, điều này được coi là một sai lầm. Kaka đang lui về định duỗi chân xoạc bóng, nhưng Kru thực hiện một cú xoay compa (Marseille turn), không chỉ đánh lừa đẹp mắt Kaka mà còn thuận thế điều chỉnh hướng dẫn bóng.

Bây giờ cậu đang cầm bóng, đối diện với hướng khung thành.

Emerson áp sát, Kru là người anh chịu trách nhiệm kèm, và đến bước này thì không thể làm "tàu hộ tống" được nữa, phải động thủ thật sự. Anh thực hiện động tác hơi thô bạo, tay chân cũng không rảnh rỗi, vừa kéo vừa đẩy.

Kru chỉ lo kiểm soát chặt quả bóng dưới chân mình. Cậu dùng chân trái gạt rồi móc bóng, lừa Emerson vung chân, nhưng lại gạt bóng sang bên phải. Mọi người đều tưởng cậu sẽ thuận thế bứt phá từ bên phải, Emerson cũng không ngoại lệ, nên vội vàng chỉnh trọng tâm ngược lại. Nhưng Kru lại ngoặt bóng sang trái lần nữa, khiến Emerson vừa xoay người lao về phải chạy không công.

Lúc này, sau khi đùa giỡn xong Emerson, Kru mới dẫn bóng bứt phá vượt qua đối thủ, những bước chạy cực kỳ thanh thoát.

Trương Tuấn và Ngô Thượng Thiện đứng trên cùng, giữ vị trí ngang hàng với hàng hậu vệ Brazil, chú ý không để việt vị. Họ đều đang chờ đường chuyền của Kru, các cầu thủ Brazil cũng đang chờ như vậy.

Kru làm động tác giả như muốn chuyền bóng vào trong, nhưng lại chuyền cho Dương Phàn ở bên cạnh. Như vậy, hàng phòng ngự Brazil buộc phải điều chỉnh lại để chặn cú sút của Dương Phàn.

Dương Phàn nhận bóng trước vòng cấm, vị trí này chính là vị trí tiền vệ tấn công cánh phải mà Khâu Tố Huy đã sắp xếp cho anh trước trận.

Anh vung chân phải, nhắm vào khung thành. Tư thế này Kaka rất quen, anh biết ngay Dương Phàn sẽ sút.

"Cậu ta định sút! Cẩn thận..." Lời chưa dứt, Carlos đã lao lên với tốc độ cực nhanh, dùng thân mình để chặn cú sút của Dương Phàn.

Chân phải vung xuống, lực rất mạnh, đúng là sút... Ơ, chờ đã! Không phải sút! Không phải sút! Chân phải của Dương Phàn đột ngột giảm tốc trước khi chạm bóng, rồi mũi chân như cái xẻng xúc dưới quả bóng, một đường chuyền bổng!

Quả bóng bay qua đầu các hậu vệ Brazil, bay về phía khoảng không đầy cám dỗ sau lưng họ — vòng cấm.

Trương Tuấn lao ra, cậu chạy đến đón bóng, cậu biết quả bóng này Dương Phàn chuyền cho cậu. Dù các cầu thủ Brazil giơ tay ra hiệu việt vị, nhưng cậu không quan tâm. Có việt vị hay không cậu tự biết rõ, nãy giờ cậu luôn đứng ngang hàng với hậu vệ đối phương. Thế nên cậu thậm chí không thèm nhìn trọng tài biên, duỗi chân khống chế bóng.

Dida băng ra! Với chiều cao 1m97, tay dài chân dài, anh ta mang lại cảm giác áp bức. Trương Tuấn chỉ thấy một bóng đen đang đè lên mình. Ra nhanh thật...

Chuyền cho Ngô Thượng Thiện ở bên cạnh chăng?

Đó chỉ là một khoảnh khắc do dự, chưa đến nửa giây, Trương Tuấn cuối cùng vẫn chọn sút, vì cậu tin tưởng bản thân.

Chân phải đỡ quả bóng trên không, bóng chưa chạm đất, chân cũng chưa chạm đất, cậu đã nhấc lên lần nữa, lốp bóng!

Cậu muốn lốp qua đầu Dida cao 1m97, giơ tay lên ít nhất cũng phải 2m3!

Dida đã nhảy lên không trung, không thể nhảy thêm lần nữa, Trương Tuấn tưởng lần này mình thắng chắc rồi. Không ngờ Dida duỗi cánh tay trái ra, cố gắng chạm vào bóng, chân dưới đạp mạnh, mượn đà này, anh ta thế mà chạm được vào bóng!

Đầu ngón tay dùng sức gẩy ngược lại, thành bại tại một "gẩy" này. Chúa rốt cuộc sẽ đứng về bên nào đây?

Quả bóng nảy lên, tiếp tục bay về phía sau, bay về phía sau... Cuối cùng bay qua xà ngang, bay ra ngoài đường biên ngang!

Không vào! Bóng không vào!! Trời ơi!!

Trương Tuấn quỳ sụp xuống đất theo đà, vô vọng nhìn quả bóng rơi trên bảng quảng cáo phía sau. Cú lốp bóng quá bất ngờ, cậu định đánh đòn phủ đầu Dida, không ngờ lại khiến bản thân dùng lực không đủ, không thể lốp hoàn toàn qua đôi tay dài của Dida.

Hối hận không kịp, hối hận không kịp!

Ngô Thượng Thiện ở bên cạnh cũng có chút bất mãn, vừa rồi Dida băng ra, chỉ cần Trương Tuấn chuyền ngang thì đó là cơ hội sút vào khung thành trống. Nhưng Trương Tuấn không làm thế. Tất nhiên, cậu cũng chỉ có thể bất mãn trong lòng, không dám thể hiện ra ngoài. Dù sao Trương Tuấn tuy trẻ, nhưng chắc chắn được tính là tiền bối của cậu. Cậu ấy cũng chỉ là quá nôn nóng ghi bàn thôi, ai cũng vì lợi ích của đội bóng, không cần phải so đo trong chuyện nhỏ nhặt thế này.

Dương Phàn chạy tới kéo Trương Tuấn đứng dậy, an ủi cậu: "Không sao, không sao, chúng ta vẫn còn một quả phạt góc." Anh vẫy tay với Lý Vĩnh Lạc, ra hiệu anh mau đi đá phạt góc.

Nhưng Trương Tuấn không nghĩ vậy. Có phạt góc thì sao? Cơ hội tốt nhất đã mất rồi. Trương Tuấn chậc lưỡi, vẻ mặt bất lực, vẻ mặt thẫn thờ.

Lúc này, trọng tài chính ra hiệu chờ đá phạt góc, bên ngoài sân thay người.

Đội tuyển Trung Quốc yêu cầu thay người, số 11 Trương Tuấn ra, số 21 Triệu Bằng Vũ vào.

Trương Tuấn quay lưng về phía ngoài sân, không nhìn thấy tấm bảng trong tay trọng tài thứ tư, cậu vẫn chưa biết mình sẽ bị thay ra. Đến khi Ngô Thượng Thiện qua kéo cậu một cái, cậu mới phản ứng lại, quay người nhìn ra ngoài sân, đúng là thay mình. Triệu Bằng Vũ đang đứng cạnh trọng tài thứ tư, dáng vẻ hăm hở muốn thử.

Cậu quay đầu nhìn khung thành, rồi luyến tiếc chạy ra ngoài sân.

Phải tranh thủ thời gian, vẫn còn bị dẫn một bàn.

Đến ngoài sân, đập tay nhanh với Triệu Bằng Vũ, rồi đi bộ về ghế dự bị. Khâu Tố Huy kéo cậu lại: "Làm tốt lắm, nhưng tôi biết cậu chắc chắn vẫn chưa thỏa mãn. Nhưng bây giờ chúng ta cần nghỉ ngơi, mấy trận còn lại tôi sẽ không cho cậu nghỉ nhiều thế nữa đâu."

Trương Tuấn hiểu ý của Khâu chỉ đạo, dù mình chưa ghi thêm bàn, nhưng xét về lâu dài, bây giờ vẫn nên giữ chút sức thì tốt hơn.

Tiếng vỗ tay của cổ động viên Trung Quốc dành cho Trương Tuấn kéo dài rất lâu mới dừng lại. Họ không quan tâm trận này Trương Tuấn thể hiện tổng thể thế nào, cũng không quan tâm số liệu thống kê của Trương Tuấn mới chỉ xếp thứ năm toàn đội, họ chỉ phấn khích vì bàn thắng mà Trương Tuấn ghi được. Một bàn thắng đó đủ để bù đắp cho những lúc cậu ấy mờ nhạt khác.

Đây chính là tiền đạo.

※※※

Đội tuyển Trung Quốc tuy thay ra một tiền đạo, nhưng không phải cứ thế mà bó tay chịu trói. Khâu Tố Huy rút ra một người, nhưng lại bổ sung một tiền vệ. Khâu Tố Huy vẫn muốn duy trì sự cân bằng ở một mức độ nào đó trên sân.

Thay Trương Tuấn chỉ là rút lui, chứ không phải là tan rã bỏ chạy.

Cho nên các chàng trai đội tuyển Trung Quốc tiếp tục dây dưa với đội tuyển Brazil trên sân. Kỹ thuật không bằng người thì dùng tinh thần chiến đấu, chạy chỗ, và xoạc bóng bù đắp là được.

Trước kia từng có cổ động viên Trung Quốc sau khi đội tuyển Trung Quốc giành chiến thắng trong gang tấc thường khinh khỉnh nói: "Kỹ thuật không bằng người, thắng cũng là vận may, chẳng có gì đáng vui."

Nào biết rằng, đối với những đội bóng thực lực vốn đã yếu, bắt họ dùng kỹ thuật để thắng trận thì đúng là nói chuyện phiếm không đau lưng. Dùng tinh thần chiến đấu để thắng cũng chẳng mất mặt gì.

Tuy nhiên tình hình hiện tại là, đội tuyển Trung Quốc đang dùng tinh thần chiến đấu để đảm bảo không thua quá xấu hổ. Lúc này tình hình đã không còn mấy người trông mong họ có thể thắng trận nữa.

※※※

"Phòng ngự chặt! Còn năm phút nữa thôi!!" An Kha ghì chặt cú sút xa của Adriano dưới thân. Cậu đứng dậy vung nắm đấm về phía đồng đội, khích lệ họ.

"Kèm người! Đề phòng họ chuyền bóng ra sau lưng!" Dương Phàn xoạc đường chuyền thẳng của Kaka ra ngoài biên. Cậu vốn ở bên phải, giờ phải chạy sang bên trái để phòng ngự. Có đôi khi, cậu giống một đội trưởng trên sân hơn cả Trịnh Quân.

"..." Lý Vĩnh Lạc không một lời nào xoạc ngã Ze Roberto đang dẫn bóng từ bên cạnh. Trọng tài chính không thổi còi, điều này khiến Ze Roberto rất bực mình, nhưng cậu có thể trách ai đây? Lý Vĩnh Lạc xoạc bóng dù hung hăng nhưng cực kỳ sạch sẽ.

Sau đó, Parreira cũng thay Ronaldo ra. Tuy nhiên nhìn biểu cảm khi Ronaldo rời sân, có vẻ anh không hài lòng lắm vì không được đá trọn vẹn cả trận. Parreira cũng mặc kệ anh, ông là một huấn luyện viên sắt đá, từng loại Ronaldo ra khỏi đội tuyển quốc gia tạm thời trước thềm Confederations Cup năm ngoái, chỉ vì người ta không muốn tham gia cái giải Confederations Cup vô thưởng vô phạt đó.

Trong thời gian còn lại, đội tuyển Brazil cố ý giảm nhịp độ trận đấu, có thể thấy họ rất hài lòng với việc giành trọn ba điểm ngay trong trận khai mạc. Đội tuyển Trung Quốc cũng không còn khả năng đe dọa khung thành Brazil. Mặc dù bị dẫn trước về tỉ số, nhưng họ đã đá một trận đấu hay, họ nên cảm thấy tự hào về màn trình diễn của chính mình, không có gì đáng xấu hổ.

Merk đang xem đồng hồ, ba phút bù giờ đã qua, ông có thể thổi hồi còi kết thúc trận đấu bất cứ lúc nào. Cổ động viên Brazil đã bắt đầu nhảy điệu Samba vui vẻ trên khán đài, mà cổ động viên Trung Quốc cũng không ủ rũ như người ngoài tưởng tượng. Họ cũng thể hiện sự vui vẻ không kém. Mặc dù thua trận, nhưng họ đã thấy một đội tuyển Trung Quốc đầy sức sống, đây mới là thu hoạch lớn nhất của trận đấu này.

Những phút cuối cùng, đội tuyển Brazil kiểm soát bóng bên phần sân nhà, không chuyền lên phía trước nữa, mọi người đều đang chờ trận đấu kết thúc. Trương Tuấn cũng đứng dậy từ ghế dự bị, cậu đã tạm quên đi nỗi khó chịu khi thua trận, nghĩ đến việc làm sao để đổi áo với những siêu sao kia. Nói đi cũng phải nói lại, cậu cũng chỉ là một cổ động viên đá bóng giỏi hơn người thường mà thôi.

"Trọng tài chính Merk thổi một hồi còi, toàn bộ trận đấu kết thúc! Đội tuyển Trung Quốc cứ thế kết thúc trận đấu đầu tiên của họ! Ngoại trừ tỉ số, xét đến đối thủ của họ, họ thể hiện không hề tệ. Tôi nghĩ trận đấu này nên được coi là một khởi đầu tốt cho hai trận đấu tiếp theo của họ, họ đã chơi với sự tự tin. Hãy chúc họ gặp may mắn tại World Cup!"

※※※

Trương Tuấn muốn đổi áo với Ronaldinho, nhưng nửa đường lại bị Kaka kéo lại: "Nào, chúng ta đổi áo đi."

Trương Tuấn đảo mắt một vòng, áo đấu của Kaka cậu chẳng hiếm lạ gì, bởi vì muốn có thì lúc nào cũng có được. Nhưng bị kéo lại, trước mặt bao nhiêu phóng viên, cậu cũng không tiện trêu đùa Kaka.

Cởi áo đưa cho Kaka, rồi nhận lấy áo của Kaka, sau đó vắt lên vai. Cậu vừa định nói thêm vài câu với Kaka, thì đã bị các phóng viên vây kín.

"Trương Tuấn, hãy chia sẻ cảm xúc đi! Cậu đã ghi bàn thắng đầu tiên trong lịch sử đội tuyển Trung Quốc tại World Cup!" Những chiếc micro được đưa đến tận miệng cậu, hy vọng nghe thấy lời phát biểu hào hùng của vị anh hùng này.

Trương Tuấn liếc nhìn giới truyền thông nhiệt tình, nhưng không bị sự nhiệt tình của họ lay động, cậu lạnh lùng nói: "Tôi thà rằng mình không ghi bàn, mà đội bóng giành chiến thắng." Đây là một câu trả lời khiến các phóng viên chán nản, nhưng lại là suy nghĩ thật lòng của Trương Tuấn lúc này.

Lúc ghi bàn cậu quả thực rất kích động, rất hưng phấn. Nhưng sau khi trận đấu kết thúc, ý nghĩ muốn thắng trận vẫn chiếm ưu thế hoàn toàn. Rất ít tiền đạo ích kỷ nói: "Mặc dù đội bóng thua trận, nhưng tôi rất vui vì tôi đã ghi bàn."

Nói xong, Trương Tuấn không thèm để ý đến những phóng viên kia nữa, một mình đi về phòng thay đồ, chỉ để lại cho đám phóng viên hơi ngơ ngác này một bóng lưng không thể đoán thấu. Tất nhiên ngoài sân, cậu không quên vẫy tay chào cổ động viên.

Lý Diên nhìn thấy cảnh này trên khán đài báo chí, lắc đầu bất lực. Trận đấu này chỉ riêng bàn thắng kia thôi đã có vô số tin tức để khai thác, nhưng cách làm của Trương Tuấn lại khiến những tin tức này giảm đi một nửa, cũng khó trách mỗi lần cậu ấy xảy ra chuyện, truyền thông trong nước luôn chỉ trích cậu ấy dữ dội.

Thái độ không hợp tác này của cậu ấy với truyền thông còn kéo dài bao lâu nữa đây?

Cậu ấy là anh hùng trong lòng cổ động viên, nhưng lại không được lòng truyền thông, ai bảo cậu ấy không biết cách cố ý lấy lòng người khác cơ chứ?

※※※

Tuy thua trận, nhưng khi Trương Tuấn trở về khách sạn, vẫn nhận được lời chúc mừng của đồng đội, ngay cả người phục vụ người Đức trong khách sạn cũng giơ ngón tay cái với cậu. Lúc này cậu mới có nụ cười. Khâu chỉ đạo nói không sai trong phòng thay đồ, họ đá không tệ, hơn nữa còn có một bàn thắng, giành được sự tán thưởng của cả khán đài. Thế thì còn gì đáng tiếc nữa? Vốn dĩ thực lực của họ không thắng nổi Brazil. Quan trọng hơn trận đấu này là hai trận còn lại, đó mới là trận quyết định sống còn. Vì vậy càng phải điều chỉnh tốt tâm lý, chuẩn bị cho vòng bảng lượt thứ hai sau mười ngày nữa, ngày 19 tháng 6, đối thủ của họ là Senegal vừa thua Ukraine 0:2.

Hai đội bóng đều thua trận ở lượt đầu tiên, muốn đảm bảo hy vọng đi tiếp thì nhất định phải thắng đối thủ. Quả thực là một trận đấu khó khăn.

Nội dung huấn luyện ngày hôm sau rất nhẹ nhàng, vì vừa đá xong trận đấu nên nội dung sắp xếp đều chủ yếu là hồi phục. Từ ban huấn luyện đến cầu thủ, đều tỏ ra thần thái thư thái, ngay cả phóng viên bên ngoài sân cũng nhận được sự đối đãi đặc biệt là quay phim phỏng vấn toàn trình.

Cổ động viên đến bên ngoài sân tập hôm nay đông gấp đôi trước kia, không chỉ có cổ động viên Trung Quốc mà còn có một số cổ động viên Đức, họ đều đến từ Dortmund, đều là đến để ủng hộ An Kha.

Cổ động viên cực kỳ nhiệt tình, phía sân tập buộc phải phái thêm bảo vệ đến để duy trì trật tự, đảm bảo an toàn cho cầu thủ và việc huấn luyện không bị làm phiền.

Khâu Tố Huy thì không quan tâm chuyện này, sau khi sắp xếp nội dung huấn luyện xong, ông liền kéo Hồ Lực ra một bên để nghiên cứu phương án chiến thuật đối đầu với Senegal.

Trương Tuấn ghi được một bàn thắng đã trở thành anh hùng của các cổ động viên, liên tục có nữ cổ động viên thét lên gọi tên cậu, dù cậu có liếc mắt nhìn qua một cái, họ cũng suýt nữa vì hạnh phúc mà choáng váng.

Lý Diên trêu chọc Tô Phi đang làm việc bên cạnh: "Có ghen không đấy?"

Tô Phi mắt không rời máy ảnh, cười nói: "Chẳng có gì ghen tuông cả. Chúng tôi quen nhau bao lâu rồi, chuyện kiểu này đối với cậu ấy cũng là chuyện hết sức bình thường."

Lý Diên chậc lưỡi: "Cái giọng điệu này, nghe cứ như vợ chồng già ấy nhỉ." Trong lòng anh thực sự có chút chua chát, bởi vì anh đã ba mươi tuổi rồi, đến một người vợ cũng không có. Ngày nào cũng ở châu Âu, chạy khắp nơi, lấy đâu ra thời gian mà tính chuyện vợ con chứ?

Mặt Tô Phi đỏ lên, nhưng cô lập tức tìm ra cách phản kích: "Tôi thấy là anh Lý đố kỵ thì có?"

Cú này quả nhiên chạm vào nỗi đau của Lý Diên, anh ho khan hai tiếng, lại hướng ánh mắt về sân tập.

Trương Tuấn có một hậu phương tốt nhỉ! Anh cảm thán trong lòng.

Nhìn nụ cười vui vẻ của các cầu thủ Trung Quốc trên sân tập, họ chắc chắn có thể có màn trình diễn tốt hơn trong trận đấu với Senegal. Lý Diên tin chắc.

Bởi vì bóng đá Trung Quốc đã bao lâu rồi không có nụ cười tự tin như thế này?

Lý Diên biết nụ cười này rất ngắn ngủi, nhưng có còn hơn không. Dù ngắn ngủi, anh vẫn muốn reo hò ba lần trong lòng cho đội tuyển quốc gia kỳ này.

※※※

Ấn tượng của đại đa số cổ động viên Trung Quốc đối với đội bóng Senegal vẫn dừng lại ở World Cup Hàn Nhật 2002. Mà thực tế thì cũng đúng là như vậy, là chú ngựa ô một thời, sau đó họ không giành được chiến tích gì đáng tự hào, rất nhiều ngôi sao từng có trong đội giờ đã không còn danh tiếng.

Diouf có chút ảnh hưởng cũng chỉ có thể lăn lộn ở đội bóng hạng hai Ngoại hạng Anh. Những cầu thủ từng nghe tên thường xuyên năm xưa giờ đã không biết ở phương trời nào.

Tài liệu của đội tuyển Trung Quốc về Senegal cũng đáng thương như sự hiểu biết của cổ động viên, và cũng đã rất lâu rồi không được cập nhật. Tất cả những điều này gây ra khó khăn nhất định cho công việc của Khâu Tố Huy.

Diouf vẫn sẽ là tiền đạo chủ lực của đội, nhưng ngoài tốc độ nhanh ra, anh ta đã không còn lại gì. Chấn thương thường xuyên và việc ít được ra sân ở câu lạc bộ, khiến anh ta sớm không còn được dũng mãnh như năm nào. Bouba Diop, công thần lớn nhất đưa Senegal vào vòng 16 đội năm 2002, khi đó đảm nhận vị trí tiền vệ trụ, anh ta thậm chí còn được người ta gọi là Vieira của "Senegal".

Mà Fadiga từng thi đấu tại Inter Milan lại bị bệnh tim, dù lắp máy khử rung tim tự động thì khi đá bóng vẫn còn rủi ro rất lớn.

Còn đa số các cầu thủ khác, so với kỳ World Cup trước, đều đã không còn như xưa.

Nhưng Khâu Tố Huy vẫn không dám xem thường Senegal, vì ông hiểu, bất kỳ đội bóng nào có thể lọt vào vòng chung kết World Cup đều không phải là đội yếu.

"Ông Hồ, ông nói trận sau chúng ta là tấn công hay là thủ để phản công đây?"

"Tùy tình hình thôi..." Hồ Lực vẫn đang xem những tài liệu thông tin ít ỏi về Senegal.

"Đừng nói tùy tình hình nữa. Bây giờ chúng ta phải định ra một tông màu, để các cầu thủ biết nên làm thế nào, làm cái gì."

Hồ Lực ngẩng đầu lên, nhìn Khâu Tố Huy, rồi nói: "Tấn công."

"Ông nghĩ vậy sao?"

"Ừ." Hồ Lực gật đầu, "Tôi có lòng tin vào hàng công của chúng ta."

"Nhưng làm vậy sẽ khiến Senegal đá phòng ngự phản công, tiền đạo của họ tốc độ không yếu đâu."

"Không sao, đội tuyển Trung Quốc chúng ta không thiếu người tốc độ nhanh. Hơn nữa Diouf đã không còn là Diouf của bốn năm trước nữa rồi."

Khâu Tố Huy cười: "Vậy thì nghe ông, tấn công! Chúng ta còn gần tám ngày nữa, đủ để họ huấn luyện rồi."

※※※

"Khâu chỉ đạo bảo chúng ta toàn lực tấn công... là muốn toàn lực quyết chiến với Senegal sao?" Trương Tuấn nằm trên giường, nói với Dương Phàn cùng phòng. Trong bài học chiến thuật vừa kết thúc, Khâu Tố Huy đã truyền đạt tư tưởng toàn lực tấn công Senegal cho họ.

"Thế nào cũng được, dù sao trận này chúng ta nhất định phải thắng." Dương Phàn lấy tạp chí bóng đá mua trước World Cup ra, "Tôi quan tâm hơn đến trận đấu với cậu ấy." Anh chỉ vào ảnh đội trưởng đội tuyển Ukraine, Andriy Shevchenko.

Trương Tuấn đứng dậy xem rồi lại nằm xuống: "Đúng vậy, Sheva cũng nói với tôi cậu ấy rất mong chờ trận đấu của chúng ta."

"Nếu chúng ta thắng Senegal, thì trận đấu với họ sẽ là chìa khóa quyết định ai có thể đi tiếp." Dương Phàn nhìn ảnh đại diện của Shevchenko nói, "Đến lúc đó chắc chắn sẽ rất thú vị."

"Bây giờ cân nhắc vấn đề này còn quá sớm, chúng ta vẫn nên nghiêm túc chuẩn bị cho trận đấu với Senegal tám ngày sau đi."

"Còn tám ngày nữa? Thời gian nghỉ này dài thật." Dương Phàn vươn vai thật dài.

"Rất nhanh thôi cậu sẽ chê ngắn đấy."

※※※

Hạng Thao ngáp một cái đầy khoa trương: "Tại sao ngày tháng trôi nhanh thế nhỉ? Trời ơi! Chớp mắt một cái là qua rồi..."

Ngày mai là trận đấu với Senegal, Hạng Thao chỉ thấy chuẩn bị vẫn chưa đủ, nhưng có người lại không nghĩ vậy.

"Trận đấu! Ngày mai là trận đấu rồi! Chờ đợi mãi rồi!" An Kha múa chân múa tay gọi, "Chúng ta nhất định phải đập tơi bời Senegal!"

"Thôi được rồi, An Kha, cậu xuống khỏi ghế trước đi đã." Khâu Tố Huy đẩy cửa bước vào liền nhìn thấy người ngông cuồng nhất toàn đội này đang đứng trên ghế gào thét.

Tất cả mọi người đều cười ồ lên. Trong đêm trước trận đấu lớn này, họ lại thể hiện sự thư thái hiếm có.

Đợi đến khi An Kha ngượng ngùng ngồi xuống, Khâu Tố Huy mới đặt tài liệu trong tay lên bàn, rồi nói với mọi người: "Ngày mai là trận đấu với Senegal, đây là một trận đấu vô cùng then chốt. Còn nhớ lời tôi nói với các cậu không?"

"Chúng ta chẳng có gì phải sợ cả!" Có người lớn tiếng hét lên.

"Rất tốt." Khâu Tố Huy gật đầu hài lòng. "Ngày mai chúng ta sẽ đá bóng đá tấn công, đội hình ra sân đều giống trận đầu. Nhưng các cậu phải dồn nhiều tinh lực hơn vào việc tấn công. Hạng Thao, Vương Huy, tôi cho phép hai cậu tự do dâng cao hỗ trợ tấn công."

Cả hai đều gật đầu, một tuần này họ đều luyện dâng cao ở biên, kẻ ngốc cũng biết lên sân nên làm thế nào rồi.

"Về tiền vệ trụ, Lý Dật cậu phải chuyên tâm phòng ngự, Lý Vĩnh Lạc thì phải dâng cao nhiều hơn, dù cậu sút xa hay chuyền bóng, tóm lại phải tham gia tấn công nhiều hơn. Dương Phàn, Kru, hai cậu là tiền vệ tấn công có thể dạt biên thích hợp khi cần thiết, tạo không gian dâng cao cho Lý Vĩnh Lạc, thu hút sự chú ý của hậu vệ đối phương."

Thực tế đây là tiền vệ hình đĩa biến thể, chỉ là hai tiền vệ cánh dạt vào trung lộ nhiều hơn một chút.

"Trương Tuấn cậu vẫn đá cao nhất, Ngô Thượng Thiện lùi xuống một chút."

Sắp xếp như vậy có mùi vị như lệ thường, bởi vì Khâu Tố Huy đêm nào cũng dạy các cầu thủ một tiếng học chiến thuật, mà sắp xếp như vậy lại càng được nhắc lại nhiều lần trong lớp học chiến thuật.

"Trung vệ phải chú ý bóng ra sau lưng đối phương, An Kha phạm vi hoạt động của cậu rộng thêm chút nữa, phải làm sao để toàn bộ vòng cấm là lãnh địa của cậu."

"Chuyện này không vấn đề gì. Lãnh địa của tôi, tôi làm chủ." An Kha còn nói thêm câu quảng cáo, lại chọc mọi người cười nghiêng ngả.

Khâu Tố Huy rất hài lòng với diện mạo tinh thần hiện tại của đội bóng, tất nhiên diện mạo tinh thần này không liên quan chút nào đến mấy cuộc họp mà lãnh đạo hiệp hội bóng đá trước kia từng tuyên bố. Là một huấn luyện viên trưởng, ông là người ghét nhất kiểu quản lý lạc hậu cứ hở ra là họp, một ngày họp nhỏ, ba ngày họp lớn. Cho nên sau khi lên nắm quyền, ông đã hủy bỏ hoàn toàn chế độ "họp hành" vốn rất thịnh hành ở các đội bóng cấp quốc gia. Có thời gian họp nói lời vô ích, và để các cầu thủ nghe lời vô ích đến mức buồn ngủ, chi bằng để mọi người thư giãn nghỉ ngơi, điều này điều chỉnh tâm lý và trạng thái tinh thần tốt hơn họp hành nhiều. "Vậy ngày mai là thời cơ tốt nhất để kiểm nghiệm thành quả huấn luyện của chúng ta hơn một tuần qua, tham chiếu trận đấu với Brazil trận trước của các cậu, tôi hy vọng ngày mai tôi có thể nhìn thấy một... chiến thắng đẹp mắt." Ông không nói là "trận đấu", mà nói là "chiến thắng", có thể xác định đội tuyển Trung Quốc trận này nhất định phải thắng.

※※※

Trong một tuần đội tuyển Trung Quốc vùi đầu huấn luyện, vòng bảng đã hoàn thành một lượt. Ngoài trận khai mạc ra, còn có vài trận đấu ngang tài ngang sức cũng rất được chú ý.

Bảng B, Italy thắng Mỹ 1:0, nhưng sau trận đấu bị truyền thông chỉ trích là trận đấu buồn tẻ nhất kể từ khi World Cup bắt đầu, đôi bên có rất ít cú sút, cú sút nguy hiểm càng ít hơn, nhịp độ chậm chạp, khiến người ta buồn ngủ. Bàn thắng duy nhất lại là bàn phản lưới nhà của Mỹ. Màn trình diễn của Italy không hề tương xứng với "đội bóng mạnh thế giới". Ngược lại, điểm sáng duy nhất cả trận chính là cầu thủ trẻ của Mỹ Freddy Adu, nhìn từ màn trình diễn trận này của cậu ấy, sau này chắc chắn sẽ trở thành một siêu sao.

Ở bảng C, trận đấu giữa Pháp và Thụy Điển cuối cùng kết thúc với tỉ số hòa 2:2. Đội tuyển Pháp không có Zidane vẫn không tìm được một nhân vật hạt nhân. Henry từng được coi là rất có hy vọng, nhưng nhìn từ màn trình diễn của anh tại đội tuyển quốc gia, thực sự khiến người ta thất vọng. Ngược lại, tiền đạo trẻ của Thụy Điển Ibrahimovic thể hiện sự trưởng thành không tương xứng với độ tuổi, mục tiêu của đội tuyển Thụy Điển này là tám đội mạnh nhất World Cup. Nigeria bị Paraguay đánh bại 1:2. Croatia có dấu hiệu hồi phục cũng thắng sát nút Iran 1:0. Iran tuy gần đây cũng không ngừng xuất hiện những cầu thủ xuất sắc, nhưng đều là những nhân vật như sao băng, ví dụ như tiền đạo chủ lực của họ Hashemian tại Bayern căn bản không được đá chính, đành phải cho mượn sang Frankfurt. Nhưng màn trình diễn ở đó cũng chẳng ra sao. Cậu ấy còn được vào đội tuyển quốc gia Iran, chỉ có thể chứng tỏ Iran không có tiền đạo.

Bảng D, Argentina đánh bại nhà vô địch châu Âu Hy Lạp, đặt nền móng cho việc họ đi tiếp, Argentina năm nay không cho phép bị loại ngay từ vòng bảng. Nhật Bản thì có chút "bất ngờ" thua Serbia & Montenegro, đôi bên thể hiện ngang tài ngang sức trên sân, nhưng lại để Serbia & Montenegro lội ngược dòng bằng quả phạt đền vào những phút cuối. Trận thua này đối với Nhật Bản vốn tuyên bố mục tiêu là tám đội mạnh nhất trước giải là một đòn giáng.

Trong bảng E, trận đấu giữa chủ nhà Đức và đội bóng mạnh Đông Âu Séc là trận đấu tiêu điểm, cuối cùng những người Đức ngoan cường đã thắng gian khổ với ưu thế nhỏ, cũng coi như trả mối thù bị Séc đánh bại tại Euro Bồ Đào Nha. Trận đấu giữa Cameroon và Saudi Arabia không có hồi hộp, đội bóng mạnh châu Á vốn đã suy tàn Saudi Arabia bị Cameroon đánh bại hoàn toàn 3:0.

Bảng G, Anh thắng Mexico, Hàn Quốc và Ecuador bắt tay hòa. Tuy nhiên điều này khiến cổ động viên và truyền thông Hàn Quốc vô cùng khó chịu, bởi vì họ là đội đứng thứ tư World Cup kỳ trước, bị một đội bóng như Ecuador cầm hòa, đây được một số truyền thông Hàn Quốc gọi là "cú sốc", "cú sốc lớn". Thực tế Ecuador đá không tệ, nếu không phải thiếu một chút vận may, đội thua trận chắc chắn là người Hàn Quốc.

Bảng H, trận đấu giữa Hà Lan và Bồ Đào Nha cũng thu hút ánh nhìn của mọi người, cuối cùng đội tuyển Hà Lan đầy sức sống hơn đã thắng Bồ Đào Nha 2:1.

Sau lượt trận đầu vòng bảng sóng yên biển lặng, không có cú sốc nào — tất nhiên, phải loại trừ "cú sốc" do người Hàn Quốc tự phong — các đội bóng mạnh đều giành chiến thắng.

Đối với đại đa số cổ động viên, đây là chuyện tốt, bởi vì điều này có nghĩa là họ có thể nhìn thấy các đội bóng mạnh biểu diễn nhiều hơn, mà không xảy ra tình trạng như kỳ World Cup trước, các đội bóng mạnh lần lượt phải lên đường về nước ngay từ vòng bảng.

Mà nhìn từ cục diện đối đầu lượt thứ hai, rất nhiều đội bóng mạnh lại càng không có khó khăn gì, các đội bóng họ đối đầu thường là đội yếu nhất bảng. Vài trận đấu có vẻ đáng xem là Brazil đối đầu Ukraine, cuộc tranh chấp hai vị trí đầu bảng A hiện tại. Argentina và Serbia & Montenegro. Ngoài ra, chỉ cần không xảy ra cú sốc, các đội bóng mạnh thắng là lẽ đương nhiên.

Trận đấu giữa Trung Quốc và Senegal là trận đầu tiên của lượt thứ hai, vào lúc 10 giờ tối thứ Ba giờ Bắc Kinh, thời gian này đối với cổ động viên Trung Quốc mà nói không thể tốt hơn, bởi vì họ không cần thức đêm xem bóng, cũng không ảnh hưởng đến việc đi làm ngày mai. Tuy nhiên đối với các cầu thủ thi đấu, thời gian này không hề dễ chịu chút nào. Bởi vì đó là trận đấu bắt đầu lúc 3 giờ chiều. Điều này có nghĩa là họ phải chịu đựng cái nóng mùa hè và ánh nắng chiếu trực tiếp.

※※※

"Dự báo thời tiết nói ngày mai là thời tiết nóng hiếm thấy, 39 độ C, trời quang mây tạnh... lại còn không có gió." Trương Tuấn có chút lo lắng ảnh hưởng của thời tiết ngày mai đối với trận đấu quá lớn. "Senegal là đội bóng châu Phi, họ chắc chắn chịu nóng tốt hơn chúng ta."

"45 độ cũng phải đá, * như nhau mà đá." Dương Phàn không quan tâm. "Thời tiết chỉ làm tăng độ khó của trận đấu, chứ không thay đổi kết quả trận đấu, chúng ta nhất định có thể thắng." Anh rất tự tin.

"Nếu ai cũng nghĩ như cậu thì tốt biết mấy." Trương Tuấn lầm bầm, dù sao cậu cũng hơi lo lắng thể lực mình có thể kiên trì trong thời tiết đó bao lâu.

"Ngủ đi, bây giờ nghĩ nhiều thế có ích gì?" Dương Phàn tắt đèn đầu giường, nói với Trương Tuấn.

"Ừ ừ, ngủ thôi..." Trương Tuấn đáp lại mơ hồ.

Hai người lần lượt chìm vào giấc ngủ, ngày mai sẽ là một ngày mới, có thách thức mới, cơ hội mới, tương lai... mới.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:163
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.