Cuối cùng, trận đấu này Fiorentina giành chiến thắng 3:1 trước Juventus trên sân nhà, điểm số tăng lên hạng tư, họ đã trở lại nhóm bốn đội dẫn đầu.
Trương Tuấn đã lập một cú hat-trick trong trận đấu với Juventus, khiến anh trở thành cầu thủ được toàn châu Âu chú ý. Rất nhiều người đã để mắt tới màn trình diễn điên cuồng của Fiorentina mùa giải này. Những chuyên gia, phóng viên và cả những cựu ngôi sao bóng đá danh tiếng đều cho rằng sự trỗi dậy bất ngờ của Fiorentina gắn liền với phong độ ổn định của Trương Tuấn.
Một đội bóng muốn thắng trận thì không thể thiếu bàn thắng, mà bàn thắng của Trương Tuấn chiếm tới một phần ba tổng số bàn thắng của cả đội Fiorentina. Con số này thật kinh khủng. Ở giải Serie A vốn coi trọng phòng ngự, khi mùa giải còn chưa kết thúc, Trương Tuấn đã ghi được hai mươi bốn bàn. Phải biết rằng mùa giải trước, Shevchenko cả mùa mới ghi được ngần ấy bàn, quả thực là "thanh xuất ư lam nhi thắng ư lam" (trò giỏi hơn thầy).
Trương Tuấn không muốn so sánh mình với người khác, nhưng nếu không so sánh thì làm sao cổ động viên có thể có cái nhìn trực quan nhất về năng lực của anh?
Vì vậy, rất nhiều truyền thông, chuyên gia đều đem Trương Tuấn so sánh với những tiền đạo trong lịch sử, và họ rút ra một cái nhìn khá thống nhất: Trương Tuấn là một tiền đạo toàn diện, trong vòng cấm địa có phong thái của Romario và Van Basten, vô cùng tài năng.
Đánh giá này đối với Trương Tuấn đã là rất cao, chỉ nhờ một cú hat-trick trong một trận đấu mà anh đã nhận được sự quan tâm của tất cả mọi người. Bóng đá thực ra chính là như vậy, kẻ thắng làm vua. Nếu bạn thắng trận và thể hiện tốt, bạn lập tức sẽ được người ta tung hô lên tận trời xanh. Nhưng nếu bạn thể hiện không tốt, bạn cũng lập tức bị dẫm đạp không thương tiếc. Những chuyện này Trương Tuấn đã thấy nhiều, nên anh chẳng hề quan tâm đến đánh giá của bên ngoài dành cho mình.
Phỏng vấn thì anh hợp tác, nhưng chưa bao giờ coi những lời của đám phóng viên là thật.
Ai mà thực sự coi đó là thật thì chắc chắn là kẻ ngốc.
Mẹ anh đã về Trung Quốc hai hôm trước, bà nói vẫn không quen với lối sống và nhịp điệu của nước Ý. Về đó trông coi cửa tiệm nhỏ, dù bận rộn cũng thấy vui. Dù sao ở đó còn có bạn bè của bà, còn ở Ý, Trương Tuấn và Tô Phi suốt ngày bận rộn công việc, rồi còn các buổi xã giao, thực sự không có nhiều thời gian bầu bạn với bà.
Các trận đấu tiếp theo, Trương Tuấn dừng lại chuỗi ghi bàn điên cuồng kể từ đầu mùa giải. Fiorentina thể hiện rất ổn định, cứ loanh quanh giữa vị trí thứ sáu và thứ tư, không đến nỗi tệ. Nhưng Trương Tuấn thì không ghi bàn nữa.
Quả nhiên, rất nhanh trong truyền thông đã xuất hiện một luồng dư luận khác, cho rằng Trương Tuấn vẫn không ổn, ngay cả trạng thái cũng không đảm bảo được, so với những tiền đạo như Shevchenko, Ronaldo, Eto'o, Owen thì vẫn còn một khoảng cách.
Trương Tuấn hoàn toàn phớt lờ những thanh âm này. Trong lòng anh hiểu rất rõ, gần đây trạng thái đúng là không tốt lắm, nhưng cũng không tệ hại như họ nói. Sau những chuỗi bàn thắng điên cuồng, cần một khoảng thời gian để điều chỉnh trạng thái, đó gọi là giai đoạn thoái trào. Điều này hết sức bình thường. Nếu cứ chạy theo dư luận truyền thông, thực sự cho rằng mình tệ đến mức đó thì mới là xong đời thật sự.
Mấy vòng đấu này, anh chuyển trọng tâm sang hỗ trợ kiến tạo. Bản thân không thể trực tiếp ghi bàn thì kiến tạo cho đồng đội ghi điểm cũng là một công việc không tệ. Mùa giải này anh đã có bảy pha kiến tạo. Trương Tuấn cảm thấy vẫn chưa đủ, trước đây luôn là Pazzini và Toni phục vụ anh, giúp anh ghi bàn, giờ đến lượt anh báo đáp lại họ.
Mỗi lần nhìn thấy vẻ mặt phấn khích của Pazzini hoặc Toni sau khi ghi bàn, Trương Tuấn lại cảm thấy sự hy sinh của mình cũng xứng đáng.
Đúng vậy, làm đội trưởng không thể lúc nào cũng chỉ nghĩ đến bản thân, cần phải thường xuyên cân nhắc đến cảm nhận của những người khác. Mặc dù anh là hạt nhân tấn công được công nhận của đội bóng, nhưng với tư cách là tiền đạo, nếu Pazzini và Toni ghi bàn ít đi, trong lòng họ ít nhiều cũng sẽ không thoải mái.
Di Livio từng dạy anh, làm đội trưởng là một nghệ thuật cân bằng. Cân bằng mối quan hệ giữa các đồng đội, cân bằng quan hệ giữa cầu thủ và huấn luyện viên, trên sân thì cân bằng mối quan hệ giữa đội bóng và trọng tài. Tóm lại, cần phải cân nhắc mọi mặt, có lẽ chỉ cần một chỗ không làm tốt cũng sẽ dẫn đến hậu quả nghiêm trọng.
Đáng mừng là đến hiện tại Trương Tuấn làm vẫn khá tốt. Tính tình anh hòa đồng, nhân duyên cực tốt, mọi người đều rất quý mến anh, nên việc điều phối các mối quan hệ không có vấn đề gì cả.
Hơn nữa, thành tích đội bóng hiện tại rất khả quan, nội bộ đội bóng cũng không tồn tại vấn đề gì, mọi người đều rất đoàn kết.
Bản thân Trương Tuấn cũng học được không ít điều trong quá trình làm đội trưởng, không còn yêu cầu việc gì cũng phải lấy mình làm trung tâm. Đội trưởng cần phải hy sinh, dù có những thứ thực sự thuộc về mình, anh cũng phải học cách từ bỏ. Đôi khi, từ bỏ còn đáng ngưỡng mộ hơn là tranh giành.
Có đôi khi, sau khi bị truyền thông chỉ trích, Trương Tuấn cũng đùa giỡn với Tô Phi, chỉ vào những lời nhảm nhí trên báo chí và nói với Tô Phi: "Nhìn xem, đồng nghiệp của em đấy..."
Tô Phi cũng chẳng chịu thua kém, lập tức cầm một tờ báo lá cải chuyên về tin đồn, chỉ vào scandal tình ái của cầu thủ nào đó trên đó và nói với Trương Tuấn: "Xem này, đồng nghiệp của anh đấy!"
Lúc này, Trương Tuấn sẽ bất giác nhớ tới An Kha, cậu nhóc từng bị anh dạy dỗ hồi năm mới. Kể từ sau đám cưới của Dương Phàn, họ đã không còn liên lạc nữa. Giờ cậu ấy thế nào rồi? Đã quay về theo đuổi Lâm Giai chưa? Đã tìm thấy mùa xuân của riêng mình chưa?
※※※
An Kha hài lòng ngắm nhìn bức ảnh mình cầm cốc bia với vẻ mặt say sưa. Đây là quảng cáo mới anh đại diện cho một thương hiệu bia của Đức. Hoa Phương ký giúp anh một hợp đồng nhỏ, nhưng anh thích hợp đồng này vì mỗi năm anh có thể uống miễn phí không ít bia thượng hạng.
Hiện tại cậu đã rất giống một người Đức thuần túy, đặc biệt là trong khía cạnh thích uống bia. Kahn từng nói với cậu, mặc dù cầu thủ chuyên nghiệp tốt nhất nên ít đụng vào rượu, nhưng với tư cách thủ môn thì uống chút bia cũng không cản trở gì, ngược lại còn có thể tăng cân nặng và mở rộng khung người một cách thích hợp. Thủ môn trước tiên dựa vào thể hình này, đây là vũ khí trực tiếp nhất để uy hiếp tiền đạo. Nghĩ mà xem, một thủ môn dang rộng hai tay chắn trước mặt tiền đạo chẳng khác nào một ngọn núi, tiền đạo nào mà trong lòng không có chút áp lực?
Cho nên Kahn mới thành công, vì tướng mạo của ông quá hung ác, sát khí đó là thứ không thể học được. Nhìn ông trên sân cắn má đối thủ, dùng tay bóp cổ đối thủ, gào thét giận dữ với đồng đội của mình, trông như một con sư tử hung mãnh. Bất kỳ tiền đạo nào khi đối mặt với ông đều sẽ có chút sợ hãi.
Ngay cả Ronaldo trong trận chung kết World Cup 2002, nếu ngón tay của Kahn không bị thương, anh ấy muốn xuyên thủng khung thành của Kahn có lẽ còn phải tốn thêm chút công sức.
An Kha hiện tại dưới sự rèn giũa của Kahn đã có vài phần hung hăng rồi. Cậu bây giờ là thủ môn chính của bá chủ Bundesliga Bayern Munich, nếu không thể hiện hung hăng một chút, làm sao xứng với thân phận bá chủ được?
Cậu đang ngồi trong phòng khách rộng lớn của nhà mình.
Đây là biệt thự cậu mua bằng tiền lương và tiền hợp đồng quảng cáo tài trợ. Rất lớn, chỉ gara thôi đã có ba cái, một hồ bơi, một sân tennis... không có, cậu dỡ ra để xây sân bóng rổ rồi.
Đây chỉ là nhà của cậu ở Đức. Còn ở Trung Quốc, cậu cũng bỏ tiền mua cho bố mẹ một căn biệt thự ở khu mới, đón bố mẹ ra khỏi căn nhà cũ của xí nghiệp quốc doanh. Điều này khiến cậu có chút thành tựu, vì trước mặt bố mẹ, con trai cũng đã kiếm được tiền, cũng có thể hiếu kính bố mẹ rồi.
Đặt bức ảnh xuống, An Kha dựa vào sofa, cân nhắc đêm khuya muốn ăn gì.
An Kha không phải người biết quản lý bản thân, nhà quá lớn dọn dẹp rất phiền phức, nên cậu không bao giờ dọn, đều định kỳ thuê công ty vệ sinh chuyên nghiệp đến. Cậu không quen thuê bảo mẫu, dù sao cũng là con cái xuất thân từ giai cấp công nhân. Tiền lương mỗi tháng cũng gần như tiêu sạch, trong nhà cậu sắm rất nhiều thứ, dù dùng đến hay không, chỉ cần lúc đó nhìn ưng mắt là mua về để đó. Thế là có những cái tủ lạnh luôn để trống, máy giặt chưa từng giặt quần áo...
An Kha đứng dậy, đảo mắt nhìn quanh căn nhà của mình.
Đôi khi cậu cảm thấy mua nhà lớn chưa chắc đã thoải mái như căn hộ mình từng ở trước đây, nhất là khi mùa đông tới, tối đi tập về đối diện với căn nhà trống trải, âm u, rộng lớn này, cảm thấy hơi lạnh lẽo.
Cảm giác này càng rõ rệt hơn sau khi dự đám cưới của Dương Phàn trở về. Nhìn Trương Tuấn và Tô Phi tình chàng ý thiếp, nhìn Dương Phàn và Yilan bước vào lễ đường đầy hạnh phúc, ngay cả tên khốn Kaka cũng có bạn gái. Còn mình thì sao? Vẫn lẻ bóng một mình.
Mặc dù cả ngày không đàng hoàng, thấy mỹ nữ là phải huýt sáo, thích lật xem mấy tạp chí như Playboy, xem phim người lớn. Nhưng sâu trong lòng cậu vẫn khao khát một mối tình chân thành.
Cậu bất chợt nghĩ tới lời một bài hát cũ:
"Đùa nghịch tranh tài trên sân bóng;
Thử thách tương lai trong phòng thi;
Trên thế lộ chỉ nguyện bay ra tận trời cao;
Trên hành trình lại cứ mong chờ trở về;
Dưới lầu chuông cùng tri kỷ cảm khái;
Ngoài giáo đường khao khát yêu đương biết bao..."
---❊ ❖ ❊---
Cậu thực sự có chút khao khát yêu đương rồi.
Tô Phi đã là một giấc mơ mãi mãi không thể thành hiện thực, giờ cậu nên tìm kiếm Tô Phi của riêng mình.
Từ Ý trở về, cậu từng tới quán bar đó tìm Lâm Giai, nhưng khiến cậu thất vọng là Lâm Giai đã không còn làm việc ở quán bar đó nữa. Cậu lại nhờ bạn bè ở Dortmund tới quán bar mà cậu và Lâm Giai từng cùng làm thêm tìm giúp, cũng không thấy. Đến trường hỏi, người ta bảo cô đã nghỉ học rồi.
Không để lại gì cả, Lâm Giai cô gái này đã biến mất khỏi cuộc sống của cậu. Không... vẫn để lại một số thứ, ví dụ như bóng lưng ngủ gục sau khi làm việc bận rộn cả đêm trong căn hộ, khuôn mặt say ngủ trên xe sau khi cùng cậu từ sân tập trở về, nhiệt độ cơ thể khi dìu cậu say rượu từ quán bar ra...
An Kha lại ngồi xuống, cậu cảm thấy đêm nay lạnh hơn bất cứ đêm nào trước đây.
※※※
"Giai Giai, nhanh lên, đèn đỏ rồi!" Chị gái gọi cô từ phía trước, Lâm Giai lại đặt ánh mắt vào sạp báo ở góc phố. Trên tờ báo đặt ở vị trí cao nhất, góc trên bên phải trang nhất có một tấm ảnh của An Kha, ảnh không lớn, nhưng Lâm Giai liếc mắt một cái đã nhìn thấy ngay.
Bayern Munich giành chiến thắng năm trận liên tiếp, An Kha thể hiện xuất sắc, Beckenbauer khen ngợi cậu là thương vụ thành công nhất của Bayern Munich mùa hè năm ngoái.
Tiếc là cô đã không còn ở Đức nữa.
Đúng vậy, cô không còn ở đó nữa, cô hiện đang ở Tứ Xuyên, ngay tại nhà mình.
Vì sự kiện quán bar lần đó, cô bị phơi bày trên truyền thông trong nước, kết quả là bị người nhà nhận ra. Ông nội vô cùng giận dữ, ông là một người rất truyền thống, thấy cháu gái mình ăn mặc như thế lại ôm ấp với đàn ông lạ, ông sẽ nghĩ thế nào? Người trong quê chỉ trỏ vào gia tộc họ, làm sao người làm gia trưởng như ông nội chịu đựng nổi? Thế nên lúc đó gọi điện bắt cô về nhà ngay, nhưng cô kiên quyết phản đối. Kết quả chị gái cô bay thần tốc sang Đức, làm thủ tục thôi học cho cô, còn anh trai thì trực tiếp xông đến Munich, bắt lấy cô ở quán bar nơi cô làm việc, rồi mặc kệ ba bảy hai mốt, dù cô khóc cô làm loạn cũng không quan tâm, trực tiếp đưa về Trung Quốc.
Từ lúc cô bị lộ tẩy đến lúc bị người nhà bắt về chỉ vỏn vẹn năm ngày, xem ra người nhà thực sự đã nổi giận.
Sau khi về nước, cô quả nhiên phải đối mặt với sự khiển trách và trừng phạt của gia đình. Trong vòng ba tháng không cho phép cô tự ý ra đường, ngay cả ra cửa sân nhà đi mua tờ báo cũng phải có bảo mẫu đi cùng. Hơn nữa, sự chỉ trỏ của người ngoài cũng làm cô không chịu nổi. Trong thành phố truyền thống này, hành vi của cô bị coi là gái bao, làm mất mặt người Trung Quốc. Người già thấy cô là lại thì thầm bàn tán sau lưng, người trẻ thì nhìn vẻ mặt cô là thấy không nghiêm túc. Những điều này khiến cô vô cùng khó chịu, thế nhưng người trong nhà lại nghiêm cấm cô ra ngoài tranh cãi gì đó với người khác.
Lúc trước ông nội thấy cô cãi nhau với một bà cô trung niên ở ngoài đường vì chuyện này, ông xông ra lôi cô về, rồi tức giận chỉ vào tay cô đang run rẩy: "Cháu còn thấy mình chưa đủ mất mặt sao?" Câu nói mà ông nội gầm lên lúc đó khiến cô tủi thân khóc rất lâu.
Cô không hiểu mình theo đuổi tình yêu thì có gì sai.
Sau đó chị gái nắm tay cô nói cho cô rất nhiều, nào là thể diện gia tộc, làm người, danh vọng, sức khỏe ông nội... v.v, nhiều đạo lý lớn nhỏ. Nói cho cô nghe suốt cả một tháng, nào là "Thiên nhai hà xứ vô phương thảo" (Chân trời góc bể thiếu gì cỏ thơm), việc gì phải "đơn luyến nhất chi hoa" (yêu đơn phương một bông hoa), rồi cầu thủ chuyên nghiệp nửa đời sau không ổn định... còn giới thiệu bạn trai, đi xem mắt cho cô, cho đến khi họ xác nhận Lâm Giai đã không còn nghĩ tới cầu thủ chuyên nghiệp kia nữa mới cho cô một chút tự do. Ví dụ như ra cửa sân nhà mua báo và tạp chí thì không còn bảo mẫu đi theo nữa.
Tuy nhiên, đối với những bạn trai gia đình giới thiệu, cô chẳng ưng mắt ai, luôn tìm lý do để từ chối. Nào là người thấp quá, xấu quá, khí chất không tốt, không trung thực, quá trung thực thì thiếu phong tình... Dù sao thì lý do là do người tìm, phía nam có thế nào cô cũng có thể tìm ra một đống lý do thoái thác.
Về sau, gia đình thấy cô thực sự không thích, và cũng không còn nghĩ nhiều đến cầu thủ chuyên nghiệp ở Đức kia nữa, nên dần dần không giới thiệu bạn trai gì cho cô nữa.
Hiện tại mỗi ngày cô chỉ thỉnh thoảng đi dạo phố cùng chị gái, rồi ở nhà xem phim, tiểu thuyết, lên mạng chat chít, chơi game, tóm lại là sống rất buông thả. Nhà cô có tiền, không cần cô làm gì. Lúc đầu đưa cô đi du học cũng là để "mạ vàng", cho gia tộc có thể diện hơn một chút, dù sao cũng đã có người ra nước ngoài du học.
Kết quả không ngờ mạ vàng không thành, ngược lại còn làm gia đình mất một gương mặt lớn. Mấy ngày nay cô tự kiểm điểm lại, cũng thực sự có chút không cân nhắc đến cảm nhận của gia đình, đặc biệt là ông nội, từ nhỏ đã rất cưng chiều cô, lần này thực sự đã nổi giận. Ông nội già rồi, không thể tức giận được, thời gian đó người trong nhà đều rất căng thẳng, sợ ông nội...
An Kha không thích mình, vậy mà mình lại si tình đến thế, đúng là một kẻ ngốc. Mình thích cậu ấy ở điểm nào chứ? Cao lớn có cảm giác an toàn? Nói chuyện hài hước có phong tình? Hay là điểm nào khác?
Ngay cả thích cậu ấy ở điểm nào cũng không nói rõ được, vậy mà lại si tình từ Dortmund đuổi theo tới Munich. Cô không phải kẻ ngốc thì ai là kẻ ngốc? Cô không đáng đời thì ai đáng đời?
Ông chủ sạp báo thấy một cô gái cứ đứng trước sạp của mình mãi, liền bước tới hỏi một câu: "Mua gì thế?"
Lâm Giai lắc đầu, lại nhìn bức ảnh của An Kha một cái, cậu đang lớn tiếng chỉ huy hàng phòng ngự trước khung thành. Cô gái không hiểu bóng đá này giờ chỉ cần nhìn một bức ảnh là có thể suy đoán ra tình huống lúc đó, đây có lẽ là thu hoạch duy nhất của cô trong hơn bốn năm theo đuổi An Kha.
"Không, cháu chỉ xem qua thôi..." Lâm Giai quay người đi về phía chị gái đang đợi đèn xanh ở ngã tư. Bây giờ cô đã không còn mua báo thể thao gì nữa, chỉ thỉnh thoảng mua vài cuốn tạp chí thời trang và báo lá cải.
Cửa hàng âm nhạc bên đường bất ngờ bật một bài hát cũ, bài "Na Ma Kiêu Ngạo" (Kiêu ngạo đến thế) của Kim Hải Tâm.
"Đêm dài vẩn vơ suy nghĩ,
Đêm thật đẹp,
Khiến em không thể ngủ.
Tại sao anh luôn muốn trốn chạy?
Tương tư nếu không khỏi,
Chỉ có thể trách em không tìm được thuốc giải,
Anh chưa bao giờ đưa em tín hiệu tình yêu.
Tệ thật, em lún sâu hơn anh,
Anh yêu ít hơn em,
Định mệnh phải chịu dày vò.
Không xong rồi, vẻ thanh tao chẳng còn nữa,
Nhịp tim bất an cả thế giới đều nghe thấy.
Đừng kiêu ngạo đến thế,
Em có thể bỏ đi bất cứ lúc nào,
Tay em anh còn chưa nắm lấy,
Đêm quá dài ánh trăng chắc chắn sẽ lạnh đi,
Phải làm sao đây?
Anh nợ em một cái ôm,
Mà em lại cứ mãi mỉm cười với anh,
Sao anh vẫn chưa thấy được sự tốt đẹp của em..."
Nghe bài hát này, Lâm Giai chỉ thấy mũi mình cay cay.
Tại sao anh vẫn chưa thấy được sự tốt đẹp của em chứ?
Chị gái quay đầu trách cô: "Vừa nãy gọi không đến, đèn đỏ rồi, chờ đi."
Lâm Giai cười ngượng ngùng, cô đeo kính râm, không sợ chị gái nhìn ra hốc mắt mình hơi đỏ. "Em muốn xem số mới của tạp chí Ruili đã về chưa."
"Số mới? Không phải vừa mua sao?" Chị gái cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng Lâm Giai kéo chị: "Chị, đèn xanh rồi, chúng ta qua thôi."
Hai người vai kề vai biến mất trong dòng người.
Tiếng nhạc của cửa hàng băng đĩa rất lớn, đi xa vẫn còn nghe thấy. Đã năm 2008 rồi mà còn bật nhạc của năm 2000, còn mấy người nghe nữa chứ?
Đây là một ngã tư sầm uất, trên tòa nhà phía đông nam có một biển quảng cáo khổng lồ của Nike, trên đó Trương Tuấn và Dương Phàn đứng tựa lưng vào nhau, trông rất ngầu. Mỗi ngày cứ đứng đó nhìn xuống dòng người tấp nập bên dưới, cũng đón nhận ánh mắt ngưỡng mộ của người khác dành cho họ.
Lâm Giai đôi khi không hiểu nổi, hiện nay bóng đá đã đi sâu vào lòng người, lợi ích của bóng đá chuyên nghiệp nhiều người đã thấy rõ, tại sao ông nội của cô lại không ủng hộ cô theo đuổi một cầu thủ chuyên nghiệp?
Nói cái gì mà cầu thủ chuyên nghiệp nửa đời sau không ổn định, chỉ cần nửa đời trước kiếm đủ tiền, nửa đời sau quản lý tài chính hợp lý, chắc sẽ không đến nỗi nghèo chứ?
Cô sẽ mãi mãi không hiểu được tâm tư của lớp người già, cũng giống như lớp người già không hiểu được tại sao người trẻ lại thích những thứ kỳ quái đó vậy. Đây chính là cái gọi là khoảng cách thế hệ.
※※※
"Thời gian trôi thật nhanh, chớp mắt đã tháng tư rồi. Giải đấu cũng đã tiến hành đến vòng ba mươi tư..." Trương Tuấn nhìn lịch nói với Tô Phi. "Còn bốn vòng nữa, mùa giải này sắp trôi qua rồi."
"Đúng vậy, cảm giác như hôm qua còn đang dự đám cưới của Dương Phàn..." Tô Phi gật đầu, "Mùa giải này của các anh cũng coi như thành công, hiện đang xếp thứ năm, mùa sau có hy vọng vào Champions League không?"
Trương Tuấn nhìn bảng đối đầu: "Không biết, còn phải xem trận đấu của chúng ta với Inter Milan vòng tới..."
Tình hình giải Serie A hiện tại là như thế này.
Năm vị trí dẫn đầu giải đấu lần lượt là AC Milan, Juventus, Inter Milan, Sampdoria và Fiorentina. Trong đó, ba đội dẫn đầu bám đuổi rất sát, cả ba đội đều có hy vọng tranh chức vô địch cuối cùng, còn khoảng cách giữa hạng tư và hạng năm cũng rất sát, nhưng giữa hạng tư và hạng ba thì đã bị kéo giãn ra một chút. Hai vị trí dẫn đầu Serie A có thể trực tiếp tiến vào Champions League, hạng ba và hạng tư cần phải tham gia vòng sơ loại Champions League. Màn trình diễn của Fiorentina nửa sau mùa giải không xuất sắc bằng nửa đầu, trạng thái xuất hiện sự trồi sụt, điều này lại là do thể lực của đội bóng đi xuống. Do không bổ sung cầu thủ trong kỳ nghỉ đông, nên cứ dựa vào đội hình chủ chốt này mà đá, khiến nhiều người không chịu nổi. Trong đó Trương Tuấn liên tục không ghi bàn cũng có liên quan đến việc này.
Trận đấu mà Trương Tuấn nhắc tới chính là trận Inter Milan tiếp đón Fiorentina trên sân nhà ở vòng đấu thứ 34. Trận đấu này càng quan trọng hơn đối với Inter Milan, vì so với Juventus và AC Milan, hy vọng vô địch của đương kim vô địch đã nhỏ hơn rất nhiều. Giải đấu còn bốn vòng, họ còn kém đội đầu bảng AC Milan sáu điểm, kém Juventus ba điểm. Nếu trận này họ không thắng, mà hai đội đầu bảng đều thắng, thì khoảng cách điểm đã lên tới chín điểm. Ba vòng còn lại họ bắt buộc phải toàn thắng, còn hai đội đầu bảng phải thua, họ mới có hy vọng đánh trận play-off với AC Milan. Vì vậy Mancini đã ra lệnh chết cho các cầu thủ, bắt buộc phải thắng Fiorentina, không cần biết phải trả giá gì.
Tình hình của Fiorentina có khá hơn một chút, họ dù thua trận này, vẫn có thể quyết chiến một trận sống còn với Sampdoria trong ba vòng còn lại, dù sao hai đội cũng chỉ chênh nhau một điểm.
Nhưng Sabato chắc chắn không thể chấp nhận kết quả thất bại. Nửa mùa giải trước họ đã thua Inter Milan trên sân nhà của chính mình, chấm dứt chuỗi 15 trận bất bại. Bây giờ chính là cơ hội báo thù, không chỉ phải thắng, mà còn phải xát thêm muối vào vết thương của Inter Milan, để họ trơ mắt nhìn chức vô địch giải đấu dần xa rời.
Ba vòng trước, Fiorentina vừa mới có một trận đấu với AC Milan, kết quả hai bên hòa 1:1. Họ đã không thể ngăn cản được đà lên ngôi của AC Milan mùa giải này.
Có thể nói, hiện tại toàn nước Ý đều đang theo dõi thành tích mỗi vòng đấu của Fiorentina, vì màn trình diễn của họ quyết định sự sống chết của mấy đội bóng.
"Fiorentina là một kẻ phá bĩnh đạt chuẩn." Đây là đánh giá của tờ "Thể thao La Gazzetta", rất chuẩn xác.
Trận đấu này diễn ra tại sân Meazza, sân nhà của Inter Milan, thu hút gần tám vạn khán giả tới xem. Cổ động viên Inter Milan vẫn còn nhớ nỗi nhục nhã mà đội bóng của mình phải chịu ở sân Franchi, nên lần này họ trả đũa bằng cách tăng cường mức độ. Ngay từ khi đội bóng Fiorentina ra sân, tiếng la ó đã không hề dừng lại.
"Cổ động viên của các người... không thân thiện lắm đâu nhỉ." Đây là câu duy nhất mà Trương Tuấn nói với Lý Vĩnh Lạc.
Lý Vĩnh Lạc nhún vai.
Có kinh nghiệm từ lần chạm trán trước, lần này Mancini ngay từ đầu đã sắp xếp Lý Vĩnh Lạc theo kèm Trương Tuấn, ông ta muốn hạn chế tối đa vai trò của Trương Tuấn.
"Kể từ sau khi lập hat-trick trong trận đấu với Juventus, Trương Tuấn vẫn chưa ghi bàn, tính đến nay đã hơn một tháng rồi. Không biết trong trận đấu quan trọng này anh ấy có màn thể hiện quan trọng nào không?" Bình luận viên nói. "Số bàn thắng của anh ấy cứ dừng lại ở con số 24, xem ra mùa giải này dường như không thể ghi được 30 bàn rồi, mà Shevchenko và Adriano cũng dần đuổi kịp. Bây giờ tuy anh ấy vẫn xếp thứ nhất, nhưng người xếp thứ hai là Adriano chỉ còn cách anh ấy hai bàn mà thôi."
Trong trường hợp không còn hy vọng vô địch, Fiorentina hiện tại chỉ có hai mục tiêu, một là phấn đấu lọt vào Champions League mùa giải tới, hai là đảm bảo Trương Tuấn giành danh hiệu vua phá lưới giải đấu.
Thế nhưng trong khoảng thời gian gần đây, Trương Tuấn không có duyên ghi bàn, cũng khiến không ít cổ động viên yêu mến anh lo lắng không thôi.
Tuy nhiên, lần này ngay từ đầu Trương Tuấn đã mang đến cho các cổ động viên yêu mến mình một sự ngạc nhiên.
"GOOOOOOOOOOOOOOOOOOAL!! Trương——Tuấn——!!! Trận đấu mới bắt đầu được ba phút! Fiorentina đã dẫn trước trên sân khách!" Bình luận viên hét lên. "Ước chừng nhiều cổ động viên còn chưa tìm được chỗ ngồi thì Fiorentina đã ghi bàn rồi!"
Trương Tuấn dang rộng hai tay chạy về phía khán đài nơi cổ động viên Fiorentina ngồi, đón nhận sự reo hò của họ.
Anh vừa nhận đường chuyền từ cánh của Gasbarroni, sau đó đánh đầu chọn điểm rơi ở trung lộ đưa bóng vào lưới do Cesar trấn giữ. Quả bóng này Trương Tuấn đánh đầu góc không hiểm, chỉ là từ lúc Gasbarroni chuyền bóng đến khi Trương Tuấn băng lên ở trung lộ quá đột ngột, các cầu thủ Inter Milan chưa kịp phản ứng thì bóng đã vào lưới. Trận đấu mới bắt đầu được ba phút, nhiều cầu thủ còn chưa kịp vào trạng thái thi đấu.
Do Trương Tuấn từ phía sau băng lên với tốc độ cao, tốc độ nhanh nên lực đánh đầu rất mạnh, Cesar không thực hiện được động tác nào, trơ mắt nhìn bóng vào lưới.
"Trương Tuấn đã trở lại! Đây là bàn thắng thứ 25 của anh ấy! Đây là trận đấu quan trọng của Fiorentina, bàn thắng quan trọng của Trương Tuấn sẽ xuất hiện! Điều này đã trở thành định luật Trương Tuấn! Tuyệt đối không sai!"
Sau khi ăn mừng xong, Trương Tuấn quay đầu lại nhìn thấy Lý Vĩnh Lạc vẫn còn hơi không dám tin đội bóng của mình lại bị thủng lưới sớm như vậy. Anh giơ ngón tay cái về phía Lý Vĩnh Lạc, sau đó chỉ chỉ vào mình.
"Cái gì mà định luật Trương Tuấn, thằng nhóc này chẳng qua là vì mỗi khi đối mặt với Lý Vĩnh Lạc thì đặc biệt hăng máu mà thôi." Lý Diên nghĩ như vậy, ông ta biết trận đấu này Trương Tuấn nhất định sẽ ghi bàn, nên trước trận đấu ông còn viết riêng một bài báo để chứng minh quan điểm của mình. Nếu đối thủ trận đấu này là Real Madrid, Trương Tuấn chưa chắc đã ghi được bàn, nhưng chỉ cần là Inter Milan, đối mặt với Lý Vĩnh Lạc, việc Trương Tuấn không ghi bàn là điều không thể tưởng tượng nổi, chính bản thân anh cũng sẽ không dễ dàng tha cho mình.
Lý Vĩnh Lạc quay đầu nhìn màn hình lớn trên sân Meazza, vẫn đang chiếu lại bàn thắng của Trương Tuấn. Lúc đó anh vốn định chặn Trương Tuấn ngoài vòng cấm địa, nhưng... vừa quay đầu nhìn đường chuyền của Gasbarroni thì người này đã luồn từ bên cạnh anh vào vòng cấm, rồi khi mọi người không chú ý thì băng lên từ phía sau, đánh đầu dũng mãnh.
Sai lầm, sai lầm quá!
Lần sau mình đi quan sát tình hình xung quanh, nhất định nhớ phải dùng tay kéo cậu ta lại.
※※※
"Trận đấu giữa Inter Milan và Fiorentina đã diễn ra được 30 phút, ngoài bàn thắng từ đầu trận của Trương Tuấn ra, hai bên đều không ghi được thêm bất kỳ bàn thắng nào. Trận đấu quan trọng này đá hơi trầm lắng, đôi bên đều có chút bảo thủ. Ngay cả Fiorentina khi tấn công cũng không thấy hậu vệ cánh của họ băng lên hỗ trợ nữa. Sabato đi đi lại lại trên sân, nhưng không thấy ông có chỉ thị gì. Với việc giải đấu tiếp tục diễn ra, ông cũng ngày càng coi trọng thành tích hơn."
"Điều này rất bình thường, bất kỳ huấn luyện viên nào cũng không thể không coi trọng thành tích. Trận đấu có đá đẹp đến đâu, không thắng được trận đấu cũng là công cốc. Đặc biệt là những đội bóng có tham vọng như Fiorentina, họ càng không thể dung thứ cho thất bại."
Trương Tuấn ngoài bàn thắng từ đầu trận, thời gian còn lại phần lớn tinh lực của anh đều tiêu tốn vào việc dây dưa với Lý Vĩnh Lạc. Lý Vĩnh Lạc tập luyện ở Serie A khiến khả năng phòng ngự càng thêm bá đạo, rất nhiều lúc đối kháng cứng đối cứng về thể chất anh đều không chịu nổi, nhưng Lý Vĩnh Lạc thường xuyên dùng cách này. Lý Vĩnh Lạc biết xét về kỹ thuật mình chắc chắn không bằng Trương Tuấn, nhưng xét về thể chất thì Trương Tuấn chắc chắn không phải đối thủ của anh.
Serie A thực ra không phán quá nghiêm khắc về đối kháng thể chất. Giống như cầu thủ kiểu "Lợn rừng" Davids, năm đó khi phòng ngự tại Juventus, từng có một lần đối mặt với đội Lazio, ở giữa sân có một cú va chạm trực tiếp đâm đối phương bay xa bốn mét, nhưng đối phương không ngã, trọng tài cũng không thổi phạt. Họ cho rằng đó là va chạm hợp lệ.
Trương Tuấn dù sao cũng đá bóng ở Ý mấy năm rồi, va chạm kiểu này anh cũng thấy nhiều.
Lý Vĩnh Lạc muốn dùng thể chất, anh liền dùng kỹ thuật và tốc độ vòng qua, không cho cậu ta cơ hội dùng thể chất đâm sầm vào.
Tuy nhiên làm vậy thì anh không thể tập trung vào việc sút bóng ghi điểm nữa.
Lý Vĩnh Lạc cũng không thể tham gia quá nhiều vào việc xây dựng tấn công.
Nhưng Mancini không cần, trận đấu với Fiorentina, Lý Vĩnh Lạc chỉ có một nhiệm vụ: phong tỏa Trương Tuấn. Còn nhiệm vụ tấn công, ông ta vẫn còn Veron, Cambiasso và Stankovic. Fiorentina không giống những đội bóng khác, là đội bóng của riêng một mình Trương Tuấn. Chỉ cần phong tỏa được Trương Tuấn, mối đe dọa của Fiorentina ít nhất cũng giảm đi một nửa.
Đối thủ đặc biệt thì đương nhiên có sự đối đãi đặc biệt.
Trương Tuấn vung tay, bất lực chuyền bóng về, anh nhìn Lý Vĩnh Lạc bên cạnh mình: "Cậu cứ đi theo tôi làm gì? Cậu đi lên phía trước chuyền bóng đi, sút bóng đi, ghi bàn đi!"
"Nhiệm vụ của tôi là trông chừng cậu, tôi ở đâu cậu ở đó, tôi mất vị trí... thì cậu cũng đừng hòng chạy thoát!"
"Hóa ra tôi là trận địa à..." Trương Tuấn đảo mắt một cái. "Ái chà, lúc nghỉ giữa hiệp giúp tôi cảm ơn Mancini nhé, ông ấy quá coi trọng tôi rồi, thực ra tôi rất tệ, thật đấy, không cần làm phiền hạt nhân của các cậu đến chuyên môn theo kèm tôi... nhìn xem, tôi còn không đỡ nổi quả bóng..." Trương Tuấn vừa nói, Stankovic vừa chuyền một quả bóng cho anh. Lý Vĩnh Lạc đương nhiên không quan tâm đến mấy lời lảm nhảm của Trương Tuấn, trực tiếp áp sát tới.
Trương Tuấn vừa dứt lời, hai chân dang rộng ra, bóng vừa vặn lọt qua háng anh. Lọt cho Pazzini phía sau, rồi tự anh xoay người chạy về phía trước.
Lý Vĩnh Lạc không quan tâm đến Pazzini mà quay người đuổi theo Trương Tuấn.
Pazzini đã có trung vệ xử lý.
Pazzini cũng không chuyền cho Trương Tuấn mà cũng không tự sút, mà dùng gót chân gẩy thẳng bóng cho Stankovic đang băng lên.
"Quấn lấy hắn!" Lý Vĩnh Lạc vừa kéo Trương Tuấn vừa không quên quay đầu hét lớn với Cambiasso. Hành động của anh vừa hay làm mẫu cực tốt cho Cambiasso.
Cambiasso vươn tay lên, Stankovic lại không dẫn bóng mà cũng chuyền bóng ra. Giống như Pazzini, cậu ta có một cú chuyền bóng bằng gót chân, đưa bóng cho Mascherano đang băng lên.
Mascherano thấy không ai kèm mình, không chút khách khí đón bóng sút thẳng!
Quả bóng lướt sát mặt cỏ bay về phía khung thành Inter Milan.
Cesar bay người cản phá bóng, rồi dùng hai lòng bàn tay đẩy bóng ra ngoài đường biên ngang.
Toldo đã quá già rồi, trạng thái ổn định kém xa trước đây. Cesar đến từ Brazil đã tiếp quản vị trí trấn giữ khung thành Inter Milan thay anh.
"Người Brazil đã phong tỏa cú sút của người Argentina!" Bình luận viên cố ý hét lên như vậy.
Trương Tuấn nhìn bóng bay ra đường biên ngang, có chút tiếc nuối vung tay rồi quay về. Quay đầu nhìn thấy Lý Vĩnh Lạc vẫn ở bên cạnh: "Cậu đi theo tôi làm gì?"
Lý Vĩnh Lạc há miệng: "Tôi chuyên môn..."
"Mẹ kiếp! Hết hiệp một rồi!" Trương Tuấn dở khóc dở cười chỉ vào xung quanh. Lý Vĩnh Lạc lúc này mới phát hiện đồng đội bên cạnh đều đang đi về phía đường hầm cầu thủ. Do đường hầm cầu thủ ở Meazza nằm ngay cột cờ góc phía trước họ, nên lúc đầu anh cứ tưởng phải đi phòng thủ phạt góc chứ.
"Hết hiệp một rồi? Nhanh thế nhỉ?"
"Vì quá trầm lắng, không có mấy pha bóng xuất sắc, cậu tự nhiên sẽ thấy nhanh thôi."
※※※
Lúc nghỉ giữa hiệp, Sabato rất hài lòng về màn trình diễn của đội bóng, vì dẫn trước trên sân nhà của Inter Milan, đây quả thực là một kết quả không tệ. Mặc dù cục diện trên sân có chút hơi trầm lắng.
"Điều bây giờ tôi cần nói với các cậu là... điều quan trọng nhất của bóng đá chuyên nghiệp là kết quả, là chiến thắng. Cho nên vì chiến thắng, chúng ta có thể làm mọi thứ! Cục diện không đẹp thì đã sao, trầm lắng thì đã sao! Dù bên ngoài nói thế nào, cũng không quan trọng. Thứ chúng ta cần bây giờ là chiến thắng!"
"Nhưng mà... ông từng nói Fiorentina nên tấn công, tấn công và lại tấn công..." Hạng Thao lầm bầm một câu.
"Đó là trước kia! Chúng ta phải thay đổi phong cách theo tình hình! Chúng ta phải khiến đối thủ không thể đoán ra, lúc cần tấn công tôi hy vọng các cậu không tiếc sức, lúc cần bảo thủ tiêu cực tôi hy vọng các cậu còn tiêu cực hơn cả đá bán độ!"
Mọi người đã quen với những lời lẽ lưu manh kinh người kiểu này của Sabato. Hạng Thao bĩu môi, không nói nữa.
Ý của ông là Fiorentina nên biến hóa linh hoạt, lúc tấn công phải điên cuồng tấn công, lúc tiêu cực cũng phải... tiêu cực một cách điên cuồng. Nhưng ông thích thêm vào trong lời nói của mình một số thứ rất khó chấp nhận, nên có người coi ông là kẻ điên, có người coi ông là lưu manh.
"Tóm lại, hiệp hai chúng ta đá phòng ngự phản công. Đầu tiên là phòng ngự... rồi phản công." Sabato thực hiện động tác đè xuống, bảo mọi người phải ổn định.
Truyền thông đều nói Fiorentina là đội bóng có khả năng tấn công cực mạnh, chỉ biết tấn công, tấn công và tấn công. Nhưng ông lại muốn cho mọi người biết, Fiorentina cũng có lúc phòng ngự. Không nhìn thấu? Không hiểu nổi? Thế thì đúng rồi, nếu đội bóng của tôi để các người nhìn thấu hết, tôi còn lăn lộn thế nào? Các người tự ý định hình phong cách cho đội bóng của tôi, tôi lại đá theo cái thứ phong cách chó má mà các người định sẵn đấy à?
Phét lác, đừng tưởng Fiorentina chỉ biết tấn công, không biết phòng ngự.
※※※
Sự thay đổi của Fiorentina hiệp hai quả nhiên khiến rất nhiều người không hiểu nổi. Họ vừa lên đã bày ra tư thế phòng ngự. Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Inter Milan. Lúc nghỉ giữa hiệp, Mancini còn bảo đội bóng đối mặt với sự tấn công điên cuồng của Fiorentina thì trước tiên hãy củng cố phòng ngự rồi chờ thời cơ phản công cơ mà.
Tất cả mọi người đều cho rằng với cá tính như Sabato, chắc chắn sẽ không chỉ thắng trận 1:0 trên sân khách, ông chắc chắn còn hy vọng ghi bàn. Vậy thì đó là cơ hội của Inter Milan. Nhưng Sabato bất ngờ theo đuổi sự ổn định, ngay cả bình luận viên đài Sky cũng đang nghi ngờ liệu Fiorentina có đổi huấn luyện viên hay không.
"Đây hoàn toàn không phải phong cách đá bóng của Fiorentina!"
Nhưng thế nào mới là phong cách đá bóng của Fiorentina?
Sabato nhìn tình hình trên sân, vô cùng đắc ý, ông muốn chính là hiệu quả này.
Sự thay đổi đột ngột của Fiorentina làm xáo trộn kế hoạch ban đầu của Inter Milan. Trong mười phút đầu hiệp hai, họ không tổ chức được pha tấn công ra hồn nào. May mà Mancini điều chỉnh kế hoạch kịp thời, đã Fiorentina muốn thủ, vậy Inter Milan của ông liền dồn lên công. Tuy không hiểu tại sao Fiorentina vốn luôn thích tấn công đến cùng lại đột nhiên thay đổi thái độ, nhưng việc họ phòng ngự là sự thật, vậy cơ hội này mà không nắm lấy, ông ta còn muốn ổn định thủ phản công, thì sẽ bị cấp trên và cổ động viên chửi chết.
Thế là vung tay một cái, Inter Milan dồn lên tấn công, bắt đầu vây hãm nửa sân của Fiorentina trong tiếng cổ vũ của cổ động viên chủ nhà.
Sabato lúc nghỉ giữa hiệp hò hét bảo đội bóng phòng ngự, phòng ngự, giờ đối mặt với sự vây hãm cuồng nhiệt của Inter Milan, ông lại đi đi lại lại trên sân, căng thẳng không chịu nổi.
Nắm lấy cơ hội là phải bảo đội bóng phản công.
"Chuyền dài lên phía trước tìm Trương Tuấn đi!"
"Đồ ngốc! Đừng chuyền qua lại phía sau nữa! Tôi bảo các cậu ổn định thủ phản công, không bảo các cậu rụt đầu phòng ngự!"
Di Livio ở bên cạnh muốn đảo mắt, màn thể hiện này khác xa với những lời điên rồ lúc nghỉ giữa hiệp.
Sabato gào thét nhảy nhót bên đường biên được mười phút, Inter Milan vẫn chưa mở ra được cục diện. Điều này khiến Sabato lại đắc ý trở lại, phòng ngự của Fiorentina thực ra cũng không tệ, chủ yếu là trước kia cứ dồn tâm trí vào tấn công, hơn nữa hai hậu vệ cánh đều là kiểu hỗ trợ tấn công, nên nhìn bề ngoài phòng ngự của họ lỗ hổng đầy rẫy. Giờ tập trung binh lực vào phòng ngự, hiệu quả cũng khá tốt đấy chứ.
"Ai bảo chúng tôi không biết phòng ngự?" Sabato quay đầu cười với Di Livio.
Ông vừa nói xong, liền nhìn thấy Di Livio kinh ngạc đứng bật dậy. Rồi nghe thấy tiếng hò reo chấn động sân Meazza.
"Chết tiệt! Thủng lưới rồi!" Di Livio chửi thề một câu.
Sabato vội vàng quay người lại, vừa đúng lúc nhìn thấy Adriano và Lý Vĩnh Lạc ôm nhau.
"Chuyện này là thế nào? Quỷ quái gì thế!" Ông hỏi Di Livio. Di Livio ra hiệu cho ông nhìn màn hình lớn.
"A! Đẹp lắm! Bóng vào rồi! Bóng vào rồi! Lý Vĩnh Lạc phát động tấn công, Adriano kết thúc đợt tấn công này. Hai người bạn thân cùng phối hợp tạo nên màn trình diễn giúp Inter Milan cân bằng tỷ số."
Trên màn hình lớn đang chiếu lại bàn thắng vừa rồi. Lý Vĩnh Lạc có một pha chuyển hướng ở trung lộ đánh lừa Mascherano, rồi bất ngờ chia bóng ra biên khá trống trải, Amantino Mancini băng lên tạt bóng, Adriano đánh đầu ghi bàn.
Toàn bộ đường tấn công rất rõ ràng, giống hệt như bàn thắng mà Fiorentina ghi vào lưới Inter Milan từ đầu hiệp một.
Lý Vĩnh Lạc cũng không quên giơ ngón tay cái về phía Trương Tuấn đang u uất, rồi chỉ chỉ vào mình: Đây là sân nhà của Inter Milan, chưa tới lượt Fiorentina các người làm mưa làm gió đâu.
Trương Tuấn trừng mắt nhìn Lý Vĩnh Lạc, không nói gì, nhưng trong lòng anh biết, trận đấu vẫn chưa kết thúc, mối thù này anh sẽ báo.