Việc Bayern Munich dẫn trước trên sân khách không nằm ngoài dự đoán của hầu hết các bình luận viên. Sabato vẫn kiên định với lối chơi tấn công như mọi khi, kẻ ngốc cũng nhìn ra được việc thủng lưới chỉ là vấn đề sớm muộn. Điều khiến họ ngạc nhiên một chút là việc thủng lưới quá sớm, Fiorentina chỉ cầm cự được mười bảy phút là thành trì đã sụp đổ.
Trong thời gian sau đó, Fiorentina triển khai vây hãm khung thành Bayern, nhìn thế trận đó, dường như muốn nhấn chìm Bayern trong những đợt tấn công như thủy triều.
Sút xa, sút chìm, tâng bóng, lốp bóng, đánh đầu... gần như tất cả các cách dứt điểm đều đã xuất hiện, nhưng khung thành do An Kha trấn giữ vẫn trơ như đá. Khoảng thời gian này, anh trở thành người bận rộn nhất, cũng là người được ống kính truyền hình chăm sóc nhiều nhất. Cổ động viên Fiorentina hết lần này đến lần khác nguyền rủa thủ môn của Bayern không được chết tử tế, nhưng những lời nguyền đó đều bị An Kha miễn nhiễm. An Kha nhảy lên nhảy xuống trước khung thành, nỗ lực bảo vệ mành lưới không bị rung lên.
Mascherano phất bóng dài từ sân nhà, trực tiếp đánh vào khoảng trống phía sau hàng thủ Bayern. Trương Tuấn bứt tốc từ tuyến hai, đón được bóng trước mặt Lucio, sau đó dẫn bóng vào cấm địa, cắt ngang, chặn Lucio ở phía sau lưng mình, đối mặt!
Ngay khi Trương Tuấn dẫn bóng vào cấm địa, An Kha đã quyết đoán bỏ khung thành lao ra. Anh dang rộng hai tay, trọng tâm cơ thể hạ thấp, hai chân hơi chùng, dùng những bước nhỏ để điều chỉnh vị trí, chặn góc sút của Trương Tuấn.
Trương Tuấn liếc nhìn vị trí đứng của An Kha, rồi định sút vào góc gần. Cậu không dùng nhiều lực mà thực hiện một cú sút kỹ thuật.
Bóng hướng về góc gần khung thành!
An Kha nhanh như thỏ, thân người lao mạnh về phía góc gần, đồng thời hai tay vươn ra, cùi chỏ đập trúng bóng!
Bóng bị An Kha cản lại như vậy, đập đất một nhịp rồi bay thẳng ra ngoài đường biên ngang. Ba cú sút trúng đích của Trương Tuấn hôm nay đều bị An Kha cản phá.
Nhìn cú sút của mình lại bị cản phá, Trương Tuấn không còn tâm trạng đấu khẩu với An Kha nữa. Chẳng lẽ hôm nay trạng thái của mình không tốt? Hay là... thực lực của An Kha đã mạnh đến mức mình không thể tưởng tượng nổi? Thủ môn xuất sắc nhất Bundesliga... quả danh bất hư truyền!
An Kha cũng không còn tâm trí khoe khoang màn trình diễn của mình với Trương Tuấn nữa, anh rất không hài lòng vì hàng phòng ngự đội nhà liên tục tạo cơ hội hết lần này đến lần khác cho tiền đạo Fiorentina, anh đang bận dạy dỗ các hậu vệ của mình.
Hàng phòng ngự của Bayern vốn dĩ không tốt, toàn bộ đều dựa vào việc họ có một thủ môn xuất sắc. Nhưng thủ môn có lợi hại đến đâu cũng không thể đảm bảo khung thành không bao giờ thủng lưới. Đối phương tấn công dồn dập, kiểu gì cũng sẽ có sơ hở.
Làm thủ môn ai cũng có một nỗi bất an, vì họ đều sợ thủng lưới.
An Kha vốn là kiểu thủ môn thi đấu theo cảm hứng, đối thủ càng mạnh, anh càng hưng phấn. Nhưng đối thủ hiện tại là Trương Tuấn – một tiền đạo mà trong thẳm sâu nội tâm, anh luôn có một nỗi sợ hãi, nỗi sợ hãi này kéo dài từ thời cấp ba cho đến tận bây giờ. Anh không biết mình còn có thể giữ sạch lưới trước tiền đạo này được bao lâu nữa.
Vì thế, mỗi lần cản phá cú sút của Trương Tuấn, anh đều lớn tiếng nhắc nhở đồng đội, yêu cầu họ chú ý đến Trương Tuấn, cố gắng giảm thiểu cơ hội dứt điểm của cậu ấy. Lucio làm cũng khá tốt, trận đấu đã diễn ra được ba mươi phút, Trương Tuấn chỉ có vỏn vẹn ba cú sút, phần lớn thời gian cậu ấy chỉ có thể chuyền bóng cho đồng đội hoặc hoàn toàn không nhận được bóng – Kru cũng bị Ballack hạn chế. Chiến thuật của Magath rất tuyệt.
Sabato ở bên ngoài sân đã không còn quá sốt ruột, ông ngồi lặng lẽ trên ghế của mình, rồi lạnh lùng quan sát tình thế trên sân, như thể mình chỉ là một khán giả không liên quan đến trận đấu. Không phải ông không muốn sốt ruột, mà là giờ ông có sốt ruột cũng chẳng giải quyết được gì. Magath rõ ràng cao tay hơn ông – dù không muốn thừa nhận... nhưng thực tế chính là như vậy, chiến thuật của Magath hoàn toàn hạn chế khả năng phát huy của Fiorentina, cầu thủ của ông trên sân thậm chí không phát huy nổi sáu mươi phần trăm thực lực bình thường, những đợt tấn công trông giống như những màn oanh tạc không mục đích, khói lửa thì bay lên không ít, nhưng hiệu quả thực tế lại thảm hại đáng thương.
Ông cảm thấy bây giờ chưa phải lúc điều chỉnh, ông cần tiếp tục quan sát lối chơi chiến thuật của Bayern, rồi đến giờ nghỉ giữa hiệp mới định ra chiến thuật mới cho đội.
Bây giờ thì, dù sao Bayern Munich cũng chẳng vội ghi bàn để nới rộng cách biệt, mà Fiorentina đang ép sân Bayern, hàng phòng ngự tạm thời cũng không nguy hiểm, cứ duy trì tình trạng này đã, mọi thứ đợi đến giờ nghỉ giữa hiệp rồi tính tiếp...
※※※
Trên khán đài sân Franchi lại bùng nổ những tiếng reo hò dữ dội, lần này đương nhiên vẫn là vì ngôi sao số một của Franchi, Trương Tuấn, đang cầm bóng ở phần sân trên. Mặc dù ba cú sút trước đó đều không thành bàn và cơ hội cũng vỏn vẹn, nhưng với tư cách là ngôi sao được yêu thích nhất của Fiorentina, Trương Tuấn chỉ cần chạm bóng là sẽ nhận được sự cổ vũ cuồng nhiệt như vậy.
An Kha chỉ đạo hàng phòng ngự lên kèm người, đừng để xổng cầu thủ Fiorentina nào. Còn bản thân anh thì hạ thấp trọng tâm, nghiêm trận đợi sẵn, dù Trương Tuấn vẫn chưa vào cấm địa, nhưng anh tuyệt đối không dám lơ là.
Lucio tiến lên kèm chặt Trương Tuấn, không cho cậu dễ dàng đột phá hay dứt điểm, buộc cậu chỉ có thể chọn phương án chuyền bóng.
Trương Tuấn chậm rãi dẫn bóng, tốc độ không nhanh – chỉ là so với khi cậu dốc toàn lực – khi đối mặt với Lucio, phần thân trên của cậu lắc lư liên tục, nhưng đôi chân vẫn giữ nguyên nhịp độ. Phải trầm trồ khen ngợi sự phối hợp nhuần nhuyễn dù động tác phần thân trên và hạ bộ hoàn toàn khác biệt của cậu.
Dù là cầu thủ Brazil, Lucio cũng bị những động tác thật giả lẫn lộn, hư hư thực thực của Trương Tuấn làm cho hơi chóng mặt. Lucio thấy thân người Trương Tuấn lao sang bên trái, tưởng cậu định đột phá hướng đó, liền vội vàng lao sang bên phải của mình. Nhưng đôi chân anh vừa dang ra, chân trái đang dẫn bóng của Trương Tuấn đột ngột chọc bóng từ giữa, bóng xuyên qua háng Lucio! Xỏ háng!
Lucio sững người một chút, anh không ngờ rằng trong khi phần thân trên không ngừng lắc lư, đôi chân Trương Tuấn vẫn có thể thực hiện động tác này mà không hề có dấu hiệu báo trước. Trương Tuấn nhân cơ hội tăng tốc, vòng qua người anh.
Đừng chạy! Phản ứng của Lucio cũng khá nhanh, anh vội vàng xoay người, nhân lúc Trương Tuấn chưa đón được bóng, quyết đoán xoạc bóng!
Theo lý mà nói, với đôi chân dài của anh, xoạc trúng bóng không phải chuyện khó, nhưng anh đã xem thường khả năng bứt tốc của Trương Tuấn.
Trương Tuấn vượt lên từ bên ngoài, cứ thế mà đến được bóng trước Lucio một nhịp, rồi cậu vươn chân khẽ đẩy bóng, sau đó nhảy lên, nhẹ nhàng tránh cú xoạc cuối cùng của Lucio.
An Kha thấy Lucio bị vượt qua dễ dàng như vậy, vội vàng lao lên phía trước, định chặn góc sút của Trương Tuấn. Anh lại hạ thấp trọng tâm, hai tay dang rộng, hai chân hơi chùng, dùng những bước nhỏ di chuyển...
Bản thân thủ môn đều giống như con công xòe đuôi, tận dụng tối đa cơ thể mình để gây áp lực đủ lớn cho tiền đạo đối phương. An Kha làm vậy chính là muốn Trương Tuấn cảm thấy mình đang bị bao trùm bởi một bóng ma, một cái bóng có thể ập xuống bất cứ lúc nào...
Lần này Trương Tuấn không cần xác định vị trí của An Kha mà trực tiếp tung chân sút, cậu nhắm vào góc xa khung thành.
An Kha phán đoán đúng, bật nhảy lao về phía góc xa, thân người căng ra trên không trung, hai tay vươn dài, đổ người cản bóng. Nhìn có vẻ như quả bóng này anh lại cản được.
Quả nhiên, hai tay anh khép lại thành hình lòng chảo, cản bóng ra ngoài khung thành! Bóng từ tay anh nảy ngược lại trước cầu môn.
"Lại cản phá được!! Thật thần kỳ... khoan đã!"
Ngay khi cổ động viên Bayern chuẩn bị thở phào nhẹ nhõm, một người xuất hiện trước khung thành như một bóng ma, Ismael muốn phá bóng nhưng bị người đó đè chặt phía sau, vươn chân cũng không chạm tới bóng.
Van Persie thấy Trương Tuấn sút lần nữa, trong đầu anh đã nghĩ mình phải lao lên, thủ môn này cản cú sút của Trương Tuấn chưa lần nào bắt dính bóng, có lẽ lần này cũng vậy, có lẽ anh sẽ có cơ hội. Thế nên ngay khoảnh khắc Trương Tuấn sút, anh đã lao về phía khung thành, kết quả đúng như anh dự đoán. An Kha không bắt dính bóng mà chỉ cản được một nhịp, bóng rơi trúng ngay vị trí anh đang đứng.
Đây là cơ hội tốt của anh!
Gã người Pháp đáng ghét vẫn đang giở trò tiểu xảo phía sau anh, vừa đá vừa húc, nhưng Van Persie sẽ không dễ dàng chịu thua. Nếu không thể ép chặt đối phương ra phía sau, hy vọng gỡ hòa của Fiorentina sẽ tan thành mây khói.
"Cút đi!" Van Persie gầm lên, rồi đổ người mạnh về phía sau, húc Ismael lảo đảo lùi lại một bước. Xiềng xích quấn trên người anh lập tức biến mất không dấu vết. Van Persie không đợi điều chỉnh tư thế và bóng, trực tiếp nhấc chân tung cú đệm bóng phi quy tắc trên không, bóng bay thẳng vào lưới Bayern Munich mà không gặp bất kỳ vật cản nào...
"Oh yes!! Fiorentina đã san bằng tỉ số! Vào những phút cuối hiệp một, Van Persie của họ đã đá bồi cân bằng tỉ số!"
※※※
Quả bóng này ngay cả huấn luyện viên của Fiorentina cũng không ngờ tới, Sabato ngạc nhiên đứng dậy khỏi ghế. Ông đâu có trông mong đám nhóc này có thể gỡ hòa trước giờ nghỉ giữa hiệp! Chuyện này là sao đây? Những điều ông vừa nghĩ lại trở thành vô nghĩa, tình thế đã thay đổi, kế hoạch của ông cũng phải thay đổi theo... quỷ thật!
Van Persie định chạy ra cột cờ góc ăn mừng, kết quả giữa đường bị Trương Tuấn kéo ngã xuống đất, chưa kịp đứng dậy đã bị các đồng đội khác đè lên người.
Khi họ bị dẫn trước trên sân nhà, họ đã phải chịu áp lực lớn nhường nào! Giờ thì tốt rồi, gỡ hòa được tỉ số, áp lực đã được giảm bớt, cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Sân Franchi vang dội tiếng reo hò, lần này đến lượt cổ động viên chủ nhà thỏa sức ăn mừng. Còn cổ động viên Bayern thì từng người im lặng.
"Không ngờ, thật không ngờ... trước trận chúng ta đều nói về cuộc đối đầu giữa Trương Tuấn và An Kha, không ngờ người đầu tiên công phá thành trì của An Kha lại là đồng đội của Trương Tuấn, Van Persie. Bốn mươi phút đầu An Kha thể hiện rất xuất sắc, nhưng pha để bóng bật ra lần này lại quá chí mạng!"
"Ừm, thực ra bàn thua này cũng không thể coi là bất ngờ. Chúng ta cùng nhìn lại trận đấu, trong bốn mươi phút đầu, Trương Tuấn chỉ có bốn cú sút, nhưng mỗi cú sút An Kha đều không thể bắt dính bóng, anh ấy chỉ có thể cố gắng cản ra. Màn trình diễn như vậy tự nhiên mang đến ý định đá bồi cho Van Persie. Bản thân bàn thắng này, tôi nghĩ cũng không phải sai lầm của An Kha, mà là anh ấy thực sự không có cách nào bắt dính cú sút của Trương Tuấn, khi đang bay trên không trung, anh ấy đã vươn người đến mức tối đa rồi, cú sút của Trương Tuấn rất khó, anh ấy cản được đã là rất giỏi. Tóm lại, bàn thắng này không thể trách An Kha, mà nên nói là phần thưởng cho những đợt tấn công không ngừng nghỉ của Fiorentina."
An Kha quỳ trên mặt đất, bất lực dang hai tay. Nếu anh có thể nghe hiểu tiếng của bình luận viên Trung Quốc, anh chắc chắn sẽ nắm chặt tay bình luận viên đó mà hô to "Vạn tuế thấu hiểu".
Cú sút của Trương Tuấn trông có vẻ bình thường, nhưng góc sút đều hiểm hóc kinh người. Mỗi lần anh cản được, đều là đã dốc hết sức bình sinh. Còn muốn bắt dính? Đó quả là điều xa xỉ. Giống như bàn thua vừa rồi, anh đã dốc toàn lực, nhưng góc sút của Trương Tuấn quá hiểm, gần như nhắm vào góc chết, anh chạm được vào bóng đã là quá giỏi rồi.
Trương Tuấn với tư cách là sát thủ số một Serie A, tuyệt đối không phải vì cậu nổi tiếng, mà vì sát khí ẩn giấu dưới ánh hào quang – một cú sút trông tưởng chừng bình thường lại ẩn chứa vô vàn huyền cơ. Có lúc trong cú sút, cậu sẽ thêm một vòng xoáy cực mạnh khiến thủ môn khó bắt dính. Có lúc cậu dùng mũi chân chọc vào chính diện bóng, làm bóng trông như lắc lư bay bổng khó lường trong mắt thủ môn. Đây đều là những chi tiết nhỏ không nhìn ra được từ bên ngoài, chỉ có thủ môn mới cảm nhận thấu tận xương tủy. Nếu bạn cho rằng cú sút của Trương Tuấn không có gì ghê gớm, thì bạn sẽ phải nếm mùi đau khổ.
An Kha biết, nhưng anh cũng lực bất tòng tâm, anh chỉ có thể cố gắng đẩy bóng ra xa một chút, hoặc dùng cả cơ thể đè lên bóng. Nói thật, thủ môn đều thích cản những cú sút tầm ngang ngực, ghét nhất là cản những quả bóng lăn trên mặt đất. Nhưng cú sút của Trương Tuấn lại ngược lại, những quả bóng lăn của cậu không quá nguy hiểm, chỉ cần thủ môn đổ người đè lên là xong. Nhưng những quả bóng bổng của cậu đều có rất nhiều "quỷ", ví dụ như hai ví dụ vừa nêu.
Dù không phải lỗi của mình, nhưng nhìn có vẻ như đúng là anh cản bóng để bật ra, nên An Kha vẫn giơ tay ra hiệu xin lỗi đồng đội.
Trương Tuấn và Van Persie ăn mừng bàn thắng xong, quay đầu nhìn thấy An Kha đang xin lỗi. Cậu đột nhiên nhớ lại biểu hiện của An Kha sau khi Bayern ghi bàn, cậu muốn trả đũa một chút.
Cậu cố tình chạy về phía trước cấm địa Bayern, rồi nhún vai với An Kha, hai tay dang rộng.
An Kha lập tức đầy nộ khí, tiến vào trạng thái bùng nổ.
Tiếc là trọng tài không cho anh nhiều thời gian để phát hỏa, sau khi Fiorentina giao bóng ba phút, đã thổi còi kết thúc hiệp một.
Giờ nghỉ giữa hiệp, An Kha rất muốn tóm lấy Trương Tuấn để "dạy dỗ" cậu một trận. Kết quả lúc anh chạy từ khung thành bên kia sang thì Trương Tuấn đã chui tọt vào phòng thay đồ rồi.
※※※
Giờ nghỉ giữa hiệp, Sabato im lặng suốt năm phút đầu, khiến các cầu thủ có chút thấp thỏm, tưởng rằng màn trình diễn hiệp một của họ quá tệ làm huấn luyện viên tức giận.
Thực tế thì sao? Sabato chỉ đang nghĩ về tình thế đột biến, ông phải làm thế nào để đội bóng giành được chiến thắng cuối cùng. Vốn là kế hoạch tạm thời được lập ra trong tình huống đội bị dẫn trước, giờ vì bàn thắng của Van Persie mà trở thành nói suông. Ông đang cần lập lại một kế hoạch mới ngay lập tức.
Bayern và Fiorentina hòa nhau, lại quay về điểm xuất phát. Nhưng đây chỉ là bề nổi mà thôi, vì Bayern đang nắm trong tay một bàn thắng trên sân khách, nên tâm lý của họ đã khác lúc khai cuộc 0:0, họ có thể chơi khôn ngoan hơn, trầm ổn hơn. Đây chính là những thứ Bayern giỏi nhất, một khi để họ chơi giằng co với bạn, Fiorentina sẽ rất khó chịu, vì Fiorentina nổi tiếng với lối chơi "nhanh", tấn công phải nhanh, giải quyết chiến đấu cũng phải nhanh, nếu rơi vào sự dây dưa không dứt với đối thủ, Fiorentina tấn công không được, lỗ hổng phòng ngự sẽ lộ ra.
Nếu sự việc thực sự phát triển đến mức đó, Sabato e là chỉ có thể cầu nguyện phép màu xuất hiện. Nhưng bây giờ vẫn còn bốn mươi lăm phút, ông vẫn có thể nghĩ đối sách.
Bayern có một bàn thắng trên sân khách, đây là lợi thế lớn nhất của họ, dù cuối cùng có thua Fiorentina, chỉ cần có một bàn thắng trên sân khách, trở về sân nhà của họ cũng có vô vàn khả năng. Sabato nghĩ vậy, đột nhiên ông nảy ra một ý: Sở hữu một bàn thắng trên sân khách là điều rất phấn khích, vậy nếu sở hữu hai bàn thắng trên sân khách, và còn rất có khả năng đánh bại Fiorentina thì sao? Khả năng này, đối với Magath mà nói, có sức hấp dẫn lớn đến mức nào?
Magath, gã già không chết kia, dám chơi chiêu trên sân nhà của ta! Vậy thì ta cũng phải chơi lại, giữa chúng ta mới coi là Fairplay.
Sabato càng nghĩ càng đắc ý cười vang, hoàn toàn phớt lờ việc các cầu thủ bên cạnh đang nhìn mình như nhìn người ngoài hành tinh.
Cười xong, Sabato lập tức thay đổi biểu cảm, nghiêm túc nói với các cầu thủ đang ngạc nhiên: "Hiệp một ngoài bàn thua, các cậu làm khá tốt. Nhưng chừng đó là chưa đủ, hiệp hai chúng ta làm thế này..."
Sabato nói ra hết suy nghĩ và kế hoạch của mình, nhưng các cầu thủ nghe xong biểu cảm càng kinh ngạc hơn. Huấn luyện viên điên này thực sự điên rồi sao? Nếu làm theo ý ông ta, vạn nhất có chút sơ sẩy, hoặc khâu nào đó có vấn đề, thì coi như mất cả chì lẫn chài!
Không phải họ chưa từng nếm trải sự điên rồ của huấn luyện viên này, nhưng điên như hôm nay thì quả là lần đầu.
Yêu cầu đội bóng bày ra vẻ yếu thế trước đội khách, cố gắng thu hút tiền đạo đối phương tấn công, tận dụng tối đa cơ hội đưa cho họ, tỏ ra vẻ áp lực sân nhà quá lớn, mệt mỏi không chịu nổi, yêu cầu gần như tất cả cầu thủ giả vờ như trạng thái không tốt. Và mục đích làm những điều này chính là để Bayern Munich tưởng rằng Fiorentina không xong rồi, tưởng rằng có cơ hội có thể ghi thêm một bàn thắng trên sân khách, từ đó từ bỏ chiến thuật "phòng ngự phản công" mà Magath đã định ra từ đầu, mà chuyển sang "chủ động xuất kích".
Dùng một câu nói của người Trung Quốc, chính là "nhử rắn ra khỏi hang".
Cơ sở để kế hoạch này thực thi thành công chính là cầu thủ Fiorentina phải giả vờ thật, phải làm cho gã cáo già Magath kia thực sự tin rằng Fiorentina đang bại trận liên miên, từ đó khiến ông ta thay đổi chiến thuật đã định.
Nhưng vạn nhất biến giả thành thật, thực sự dẫn đến thủng lưới, thì đúng là "mất cả chì lẫn chài". Về điểm này, Di Livio có ý kiến trái chiều, anh cho rằng nên biết điểm dừng, không cần thiết phải diễn như Sabato mô tả.
Nhưng Sabato dù sao cũng là huấn luyện viên trưởng, mọi chuyện vẫn phải do ông quyết định: "Angelo, cậu không cần nghĩ nhiều thế. Dù chúng ta thực sự thủng lưới một bàn, đội bóng của ta vẫn có thể ghi nhiều bàn hơn..."
Di Livio nhìn gã điên này với nụ cười đê tiện, rồi nhìn các cầu thủ với vẻ mặt ngơ ngác, nỗi bất an trong lòng không hề giảm bớt. Chúa phù hộ, mong Fiorentina đừng để gã điên này làm hỏng luôn cả Champions League!
※※※
Giờ nghỉ giữa hiệp kết thúc, hai đội trở lại sân, Trương Tuấn tranh thủ thời gian chưa khai cuộc liền tập hợp các đồng đội lại, vây thành một vòng tròn, cậu có điều muốn nói.
"Tôi biết mọi người chắc chắn vẫn còn hoài nghi, tôi cũng vậy. Vì kế hoạch này quá táo bạo, quá điên rồ. Nhưng bây giờ chúng ta chỉ có thể tin vào ông chủ, đã gần hai mùa giải rồi, không có ông chủ, chúng ta cũng không đứng được ở sân chơi Champions League này, rất nhiều ý tưởng của ông ấy trông rất điên rồ, nhưng lại luôn giúp chúng ta giành chiến thắng. Lần này tôi cũng mong mọi người thực hiện trung thành kế hoạch điên rồ đó của ông ấy."
Hạng Thao bĩu môi: "Không tin, không thực hiện thì làm gì được? Chúng ta đâu có cách nào. Dù sao thắng thì mọi người sướng, thua thì trách nhiệm là của ông chủ tất."
Tất cả mọi người đều bật cười vì câu nói của cậu. Trương Tuấn thấy mọi người không có ý kiến gì, liền vẫy tay cho mọi người giải tán, cả sân vận động đang đợi họ khai cuộc kìa.
Trương Tuấn đứng trong vòng tròn trung tâm, đối diện là Van Persie, cậu quay đầu nhìn các đồng đội phía sau, xác nhận lại. Rồi đá bóng đi.
"Hiệp hai trận đấu đã bắt đầu! Chúng ta hãy cùng kỳ vọng hiệp hai hai bên sẽ mang đến màn trình diễn như thế nào!"
Bình luận viên và khán giả tại sân, cũng như các cầu thủ Bayern Munich nhanh chóng phát hiện Fiorentina biểu hiện có chút bất thường, lỗi của họ bắt đầu tăng lên rõ rệt, trong vòng ba phút, chỉ tính lỗi chuyền bóng ở sân nhà đã có hai lần.
Đội bóng dường như chỉ có biểu hiện của Frey là bình thường, các cầu thủ khác ngay cả Trương Tuấn cũng không tránh khỏi có chút kỳ quái.
Ban đầu mọi người chỉ thấy lạ, nhưng theo thời gian trôi đi, tình hình này không có dấu hiệu cải thiện, bình luận viên bắt đầu cho rằng áp lực bị cầm hòa trên sân nhà quá lớn khiến toàn đội Fiorentina biểu hiện thất thường.
Magath thì luôn nắm cằm, lặng lẽ quan sát cục diện trên sân.
Podolski thấy lạ, hiệp một cậu còn bị số 13 kia kèm cho không thở nổi, sao hiệp hai sau khi qua giờ nghỉ giữa hiệp, đối phương lại có vẻ không biết đá bóng nữa.
Mascherano định chặn pha đột phá của Ballack, nhưng một cú xoạc bóng thiếu cẩn trọng đừng nói là xoạc trúng bóng, ngay cả bóng người cũng không chạm được. Ballack dễ dàng vượt qua chốt chặn cuối cùng trước hàng phòng ngự Fiorentina, rồi anh thấy không ai áp sát mình đầu tiên, thế là bình tĩnh tung cú sút xa.
Quả bóng này cuối cùng bị Frey bắt gọn. Frey dường như rất không hài lòng với màn trình diễn của đội, anh ôm bóng gầm lên với đồng đội: "Phòng thủ đi! Hãy tỉnh táo lại cho tôi! Dù chỉ là hòa thôi, chúng ta vẫn còn cơ hội!"
Mà đối mặt với tiếng gầm của anh, các cầu thủ Fiorentina dường như vẫn không thể tỉnh táo lại, từng người cúi gằm mặt không biết đang nghĩ gì.
Trong mắt người ngoài, dường như bản thân đội bóng có chút vấn đề.
Nhưng làm sao họ có thể ngờ được, những điều này đều do các cầu thủ Fiorentina "diễn xuất giỏi" giả vờ mà thôi. Vì ông chủ muốn họ giả vờ cho thật một chút, nên dĩ nhiên từng người đều diễn rất nhiệt tình.
Không những phải lừa đối thủ từ động tác, mà còn phải làm đối phương tin sái cổ từ những chi tiết nhỏ nhặt. Xét từ những khía cạnh này, màn trình diễn của cầu thủ Fiorentina, gần như ai cũng có thiên bẩm diễn xuất. Chưa nói đến pha xoạc bóng lỗi chân thực của Mascherano, chỉ riêng màn ứng biến vừa rồi của Frey và sự phối hợp nhịp nhàng không một kẽ hở của các cầu thủ cũng đủ khiến người ta phải trầm trồ.
Mà Sabato ở bên ngoài sân vẫn sốt ruột đến mức vừa hét vừa nhảy để thêm mắm dặm muối cho họ.
Di Livio ở bên cạnh ôm mặt: thật sự hỗn loạn như một nồi cháo... rốt cuộc là cái gì với cái gì đây!
※※※
Ngay lúc toàn đội Fiorentina đang nhiệt tình diễn xuất, Magath cũng đang trầm tư về tất cả những điều ông nhìn thấy. Sự sa sút đột ngột của Fiorentina trong hiệp hai khiến Magath cảm thấy lạ, đội bóng hiệp một còn có thể ép Bayern đá, sao hiệp hai lại đột nhiên trở thành một đám cát rời. Theo lý mà nói điều chỉnh giờ nghỉ giữa hiệp phải đưa ra đối sách tương ứng, hơn nữa Sabato cũng không phải kẻ vô học trong lời người ngoài, ông không thể mặc kệ đội bóng thế này mà không quản.
Magath quay đầu, nhìn Sabato đang gào thét điên cuồng ngoài sân bên cạnh, ông không nghe hiểu tiếng Ý, đương nhiên cũng không biết Sabato đang hét cái gì, nhưng nhìn biểu cảm của ông ta, chắc chắn là cực kỳ không hài lòng với tình hình hiện tại.
Không hài lòng thì thay người điều chỉnh đi, hét ở dưới có ích gì?
Hay là... bây giờ thời gian còn quá sớm, khó thay người?
Đang nghĩ, Fiorentina cuối cùng giành được một cơ hội phản công khó có được, đường chuyền của Mascherano cho Kru có chút quá tầm, Kru phải dốc hết sức bình sinh mới kiểm soát lại được bóng, rồi chuyền cho Van Persie đang băng lên. Van Persie tung một cú sút mạnh mẽ ở bên trái cấm địa, bóng bay cao vọt xà ngang.
Trên khán đài sân Franchi đã có thể nghe thấy tiếng la ó, hiển nhiên cổ động viên cũng rất không hài lòng với màn trình diễn kiểu này của đội.
Magath chau mày chặt, màn trình diễn của Fiorentina thực sự khiến ông khó hiểu.
Lỗi quá rõ ràng... vừa rồi nếu Van Persie chuyền cho Trương Tuấn bên cạnh, cơ hội sẽ tốt hơn nhiều so với việc anh ta cố sút. Ông từng tìm hiểu về đội bóng này, biết Van Persie và Trương Tuấn từ Hà Lan đã đá cùng nhau, quan hệ rất tốt, theo lý mà nói Van Persie sẽ không rõ ràng tranh công trước mặt Trương Tuấn thế này... chẳng lẽ là cố tình làm cho tôi xem?
Suy nghĩ này đột nhiên xuất hiện trong đầu Magath, khiến chính ông cũng giật mình.
Cố tình? Không thể nào chứ? Nếu thực sự là vậy, thì Sabato cũng thật quá táo bạo. Cố tình đưa cho Bayern nhiều cơ hội thế này, chính là muốn chúng ta dâng lên. Ông ta thực sự nắm chắc sự phát triển của tình thế trận đấu sao? Ông ta thực sự có thể mặc kệ khung thành của mình đối mặt với nguy hiểm mà không đoái hoài?
Magath đột nhiên cảm thấy đêm của Fiorentina trở nên nóng nực, những giọt mồ hôi đẫm trán ông.
※※※
Phía bên kia, Sabato cũng đang lén lút quan sát màn trình diễn của Magath. Magath còn cáo già hơn ông tưởng, trận đấu đã mười lăm phút rồi, bên đó vẫn trơ như đá. Ông ta rốt cuộc muốn đợi đến bao giờ, có khi chưa đợi được Bayern dâng lên, Fiorentina đã sụp đổ rồi, canh bạc này thực sự quá lớn – lấy tương lai Champions League cả mùa giải của Fiorentina ra làm tiền đặt cược đấy! Sabato thực sự sợ sau khi thua trận này, sẽ phải chịu áp lực từ ông chủ trẻ bên trên.
Nhưng đã làm rồi thì không thể thu tay, bây giờ chỉ có thể cắn răng chống đỡ đến cùng. Diễn tiếp, diễn đến khi nào Magath tin là thật mới thôi!
Ông cũng có chút nóng, nhưng điểm hơn Magath của ông là, nóng thì ông có thể ném ngay áo khoác lên ghế, rồi tự mình nhảy ra ngoài sân tiếp tục diễn. Magath thì không được, ông ta phải giả vờ trầm ổn, mặc vest chỉnh tề ngồi ổn định trên băng ghế huấn luyện... thật sự vất vả.
Fiorentina diễn xuất trên sân, hai huấn luyện viên diễn xuất bên ngoài, vừa diễn vừa đấu trí ngầm, xem ai có thể nhẫn nhịn hơn. Chỉ là tất cả những điều này người không biết nội tình đều không hiểu, trận đấu này quả thực rất thú vị.
Nhân cơ hội bóng ra biên trước mặt Sabato, Sabato tóm lấy Trương Tuấn đang đến ném biên: "Đừng cứ lỗi này lỗi kia mãi, như thế quá giả. Thỉnh thoảng làm cái thật, dọa đám người Đức, thế họ mới thực sự mắc lừa."
Trương Tuấn gật đầu: "Rõ."
Trương Tuấn ném bóng cho Joaquín, rồi tự mình dọc biên băng lên, đợi khi gần cấm địa thì cắt vào trong, chờ đường chuyền của đồng đội. Cậu ghi nhớ lời dặn của Sabato, lần này phải chơi thật với Bayern.
Bóng của Joaquín cuối cùng rơi vào chân Trương Tuấn, lúc Trương Tuấn đón bóng thì lảo đảo một cái, làm Lucio tưởng cậu lại định phạm lỗi, vội vàng chuẩn bị lao lên cắt bóng. Kết quả chân trước Trương Tuấn bước qua, chân sau kéo lại phía sau nhưng lại gẩy mạnh bóng, gẩy vượt qua người Lucio, ngay sau đó cậu tăng tốc vòng qua hậu vệ Brazil, đuổi kịp bóng.
Động tác này của Trương Tuấn liên tục đẹp mắt, khiến cổ động viên Fiorentina lập tức đổi tiếng la ó thành tiếng reo hò.
"Đến rồi!" An Kha thầm kêu một tiếng, lại chuẩn bị xuất kích chặn góc sút của Trương Tuấn.
Nhưng lần này Trương Tuấn không sút mạnh hay đệm bóng gì cả, mà cúi đầu trực tiếp tung cú lốp bóng!
Bóng thẳng tiến về khung thành phía sau An Kha!
An Kha kinh hoàng biến sắc, vội vàng bay người lùi lại – anh thậm chí không có thời gian xoay người, cứ thế lùi lại, rồi bật nhảy mạnh về phía sau, vươn tay phải, rất thót tim đẩy được bóng ra khỏi xà ngang.
Magath vẫn luôn nghi ngờ Fiorentina có thể đang diễn kịch, vì có những lúc lùi bước và sai lầm mù quáng, có phần quá đáng. Dù biểu hiện thất thường cũng không đến mức binh bại như núi đổ chứ? Nói không có sức phản kháng là không có sức phản kháng?
Nhưng nhìn màn bùng nổ đột ngột của Trương Tuấn vừa rồi, ông lại nghi ngờ phỏng đoán của mình. Nếu là diễn kịch, lần này thực sự suýt chút nữa là công phá được khung thành của ông rồi, nếu không phải An Kha phát huy bình thường... nếu một khi họ lại dẫn trước, e là kế hoạch của gã Sabato đó lại đổ sông đổ biển mất? Nếu là tôi là huấn luyện viên, tôi chắc chắn sẽ không cho phép cấp dưới của mình làm chuyện này.
Ngay lúc trong lòng Magath vẫn đang chao đảo giữa câu hỏi thật hay giả, có một việc khiến ông đưa ra quyết định cuối cùng.
※※※
Trận đấu diễn ra đến phút hai mươi, Fiorentina vẫn đang trung thành thực hiện chiến thuật lừa bịp của Sabato, dụ dỗ Bayern Munich dâng lên toàn tuyến. Họ cố ý hay vô ý đưa cho đối thủ vài cơ hội, nếu không phải Frey phát huy vượt trình độ, sớm đã để Bayern ghi hai bàn rồi. Nhưng Sabato không đưa ra chỉ thị thay đổi chiến thuật một khắc nào, họ liền không dám manh động một khắc đó. Sơ sẩy một chút, bị Magath nhìn thấu kế hoạch còn là chuyện nhỏ, nếu thực sự "trộm gà không thành lại mất nắm gạo" thì mới là thiệt lớn!
Màn diễn xuất lần này nói thật là còn thử thách tinh thần đồng đội và mức độ ăn ý hơn cả một pha phối hợp tấn công thành công, lòng bàn tay ai nấy đều đổ mồ hôi. Tâm lý căng thẳng, có những lúc, những động tác lỗi đó lại càng chân thực hơn...
Kehl lúc tranh chấp trên không với Santa Cruz thì chân mềm nhũn, bật nhảy chậm hơn đối phương nửa nhịp, khi anh đứng dậy thì Santa Cruz đã làm tường bóng cho Schweinsteiger đang băng lên từ tuyến hai.
Vốn dĩ Ujfalusi tưởng Santa Cruz sẽ làm tường bóng cho Podolski, không ngờ lại là Schweinsteiger băng lên đột ngột này. Mascherano vẫn luôn chú ý động tĩnh của Ballack mà bỏ qua Schweinsteiger. Thế nên khi Schweinsteiger đột ngột xuất hiện trước mặt Frey, trừ hai người trong cuộc, những người khác đều ngây người – đây tuyệt đối không phải sai lầm giả vờ! Mà là sai lầm hàng thật giá thật! Sai lầm chí mạng!
"Cơ hội của Bayern Munich! Đối mặt một một trong cấm địa! Cơ hội ghi bàn tuyệt vời! Xem Schweinsteiger có nắm bắt được không!"
Với tư cách là tiền vệ trụ cột của đội tuyển Đức, Schweinsteiger biểu hiện rất bình tĩnh, có thể nói thế này, ngay khoảnh khắc anh dẫn bóng đột phá vào cấm địa trực tiếp đối mặt Frey, dù là một tiền đạo cũng chưa chắc làm tốt hơn anh.
Nhìn thấy cảnh này, Sabato vô cùng bất ngờ cũng lao từ trên ghế lên, há hốc mồm, lặng lẽ quan sát trước khung thành của mình. Đương nhiên, hành động này của ông cũng được Magath vẫn luôn lạnh lùng quan sát thu hết vào mắt.
Một đối một! Đối mặt lại còn là một thủ môn hạng xoàng... mình làm sao có thể bỏ lỡ cơ hội này? Đùa à! Đây là cơ hội của Bayern chúng ta! Vào là chúng ta vững vàng vào tứ kết rồi!
Schweinsteiger đột ngột tung chân, Frey đổ người!
Nhưng đây chỉ là giả vờ thôi, mục đích chính là để lừa Frey đổ người, rồi lắc người qua anh, dễ dàng đệm bóng vào khung thành trống.
Schweinsteiger đắc thủ một lần, lập tức nhịp nhàng gẩy bóng ra phía ngoài, chuẩn bị vòng qua Frey đang nằm trên đất, rồi sút bóng.
Nhưng ngay khoảnh khắc anh gẩy bóng rời chân, bàn tay của Frey đang nằm trên đất lại như từ không trung mọc ra một đoạn, đột ngột vươn ra gẩy trúng bóng! Schweinsteiger không ngờ tới, anh sút hụt một chân, thân người lảo đảo, lao về phía trước. Còn Frey thì nhanh như mèo lại nhảy lên từ dưới đất, đổ người chụp lấy quả bóng bị anh gẩy ra, rồi cả người đè chặt lên đó.
"Giữ được rồi!! Tuyệt vời! Chúng ta vẫn luôn nói về An Kha, nhưng lại bỏ quên gã người Pháp có thể giành vị trí thứ ba thủ môn xuất sắc nhất Serie A này! Anh ấy bây giờ là thủ môn trụ cột của đội tuyển Pháp, là người bảo hộ đáng tin cậy!"
Schweinsteiger ngồi trên đất vươn tay đòi trọng tài phạt đền, nhưng trọng tài vừa chạy ra xa cấm địa vừa vẫy tay ra hiệu anh mau đứng dậy, hoàn toàn không có ý định thổi phạt đền cho Fiorentina.
Màn trình diễn tuyệt vời của Frey giành được tiếng reo hò tán thưởng của toàn thể cổ động viên Fiorentina. Nhưng Frey không vì những tiếng reo hò này mà tự mãn, ngược lại, anh đã ở bên bờ vực bùng nổ. Anh ôm bóng không vội vàng phát lên, mà gầm lên với tất cả cầu thủ Fiorentina: "Khốn kiếp! Sai lầm vừa rồi là thế nào? Tại sao không ai đi kèm cái gã người Đức đó!! Tỉnh táo lại cho tôi! Tỉnh táo lại! Các người tưởng tôi đang đùa à?! Đồ ngốc!" Tuy Frey là người có tính cách hướng ngoại, nhưng hiếm khi thấy anh công khai mắng nhiếc đồng đội như vậy trên sân.
Vì đúng là sai lầm của mình, nên các cầu thủ ở hàng phòng ngự từng người cúi gằm mặt không biết nói gì. Lần này ngay cả bản thân Sabato cũng suýt chút nữa phát hỏa dưới sân, ông múa chân múa tay gầm lên với các cầu thủ trên sân: "Các người đang chơi trò gì thế?! Đừng dễ dàng cho họ những cơ hội như vậy! Chẳng lẽ các người thực sự muốn để đối phương ghi thêm một bàn nữa sao?!"
Di Livio ở bên cạnh nghe những lời này, cảm thấy nghe kiểu gì cũng thấy khó chịu. Rõ ràng giờ nghỉ giữa hiệp ông yêu cầu các cầu thủ làm như vậy, giờ diễn chân thực không thể chân thực hơn, ông lại không chịu nữa rồi.
Đương nhiên, anh không thể hiện ra, dù sao Sabato là huấn luyện viên trưởng, còn anh chỉ là trợ lý thôi.
Tất cả những gì vừa xảy ra, từ biểu hiện của cầu thủ đến Sabato, Magath đương nhiên đều thấy rõ mồn một trong mắt. Tiếng gầm của Frey và Sabato khiến ông hạ quyết tâm trong lòng: tất cả những điều này tuyệt đối không phải màn kịch được huấn luyện viên Fiorentina dàn dựng, suýt nữa thủng lưới vừa rồi chính là bằng chứng. Nếu là diễn giả thì họ chắc chắn không dám để khung thành của mình thực sự đối mặt với hiểm cảnh thế này. Chỉ có là thật, mới xuất hiện màn kịch thót tim vừa rồi. Nói cách khác, giả sử đây là giả đi nữa, Magath muốn Sabato tự làm khổ mình, có khổ không nói được.
Nghĩ rồi ông cuối cùng đứng dậy khỏi băng ghế huấn luyện, rồi chậm rãi dạo bước ra ngoài sân, hướng vào trong sân làm động tác ra hiệu tiến lên, rồi lại quay người bước về băng ghế huấn luyện.
Tất cả những điều này, cũng được Sabato đang ở ngoài sân nhìn thấy, trong lòng ông một hồi cuồng hỉ: gã già không chết kia, đợi mãi cả hiệp rồi, cuối cùng cũng đợi được ông động lòng rồi!
Nhưng bây giờ ông không thể thể hiện ra, ông lại càu nhàu vài câu ngoài sân, mới quay lại băng ghế huấn luyện, rồi ngồi xuống quay đầu cười đê tiện với Di Livio: "Hì hì, Angelo. Cá lớn cắn câu rồi nhé..." ông dường như còn chê sức ảnh hưởng của biểu cảm mình chưa đủ, lại phấn khích và đê tiện xoa xoa tay.
Di Livio có chút ngạc nhiên, Magath thực sự mắc lừa rồi, Bayern vốn luôn trầm ổn lạnh lùng mà dâng lên chơi đôi công với Fiorentina thì... Chúa vẫn nghe thấy lời cầu nguyện của anh mà!
"Không vội, không vội. Chúng ta đợi thêm chút, bây giờ lộ mục đích sớm quá sẽ bị gã già đó nhìn ra. Tôi muốn đợi họ khi đang mải mê tấn công không dứt mới phản công, giờ vẫn phải nhẫn. Cậu đi ra hiệu cho đám khốn đó đi, bảo họ đừng vội."
Di Livio đứng dậy, rồi đi ra ngoài sân, hướng vào trong sân hô lớn, rồi để hai tay trước ngực, làm động tác lắc nhẹ sang trái phải. Đây là ám hiệu thuộc về Fiorentina, ý nghĩa là bảo họ đừng vội, cứ giăng lưới rộng thêm chút nữa.
Đợi khi nào ông chắp hai tay lại, thì có nghĩa thời cơ đã chín muồi, có thể thu lưới rồi.
Trương Tuấn nhìn thấy ám hiệu của Di Livio, cậu biết phải làm gì rồi. Cậu giơ tay phải lên, ra hiệu cho đồng đội đừng vội, cứ từ từ. Những động tác này trong mắt Magath không có gì đặc biệt, chỉ là một tiền đạo giơ tay xin bóng thôi, ông hoàn toàn không nghi ngờ gì.
Gã cáo già lăn lộn nhiều năm ở đấu trường Bundesliga này hoàn toàn không chú ý tới, một tấm lưới nhắm vào ông và Bayern Munich đang giăng ra, rồi chậm rãi thu hẹp. Có khi đợi đến lúc ông nhận ra, đã không còn lối thoát, muộn quá rồi.