Chúng Ta Là Quán Quân

Lượt đọc: 885 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 225
"Úp rổ" kiểu cối xay gió

❊ ❊ ❊

Việc Bayern Munich dâng cao đội hình cũng bị bình luận viên phát hiện, họ cảm thấy có chút kỳ lạ, vì trước trận Magath rõ ràng nói là lấy phòng ngự làm chủ. Nhưng nhìn vào màn trình diễn của Fiorentina trong hiệp hai, họ cũng nhanh chóng hiểu ra. Nếu cứ mải mê phòng thủ vững chắc, nhìn cơ hội cứ thế trôi qua ngay trên sân nhà, đó tuyệt đối không phải là điều một huấn luyện viên trưởng nên làm, và cũng không thể được các cầu thủ chấp nhận. Có lẽ dù Magath không đưa ra chỉ thị như vậy, các cầu thủ Bayern cũng sẽ tự mình thay đổi chiến thuật.

Sau khi Bayern dâng cao, tình hình của Fiorentina không hề khởi sắc chút nào, vẫn thường xuyên mắc lỗi, các cầu thủ tỏ ra không có trạng thái. Ngay cả bình luận viên của ESPN cũng nói rằng cả đội chỉ có một mình Frey là đang đá bóng, những người khác đều như đang mộng du, kể cả đội trưởng Trương Tuấn cũng vậy. Nhưng điều khiến họ không thể hiểu nổi là tại sao phong độ của một số cầu thủ rõ ràng không đạt, mà Sabato vẫn không thực hiện bất kỳ sự thay đổi nhân sự nào, chỉ đứng dưới sân tỏ ra sốt ruột, điều này dường như hoàn toàn không phù hợp với đặc điểm huấn luyện của ông.

Nhìn biểu cảm phấn khích của An Kha, Trương Tuấn chỉ biết nắm chặt nắm đấm của mình, cậu hiện tại cảm thấy vô cùng uất ức, vì có sức mà không thể phát huy, lại còn phải nhìn sắc mặt An Kha. "A! Chiến thuật ngu ngốc của gã điên Sabato đó! Angelo, rốt cuộc khi nào thời cơ mới chín muồi đây? Anh em ai cũng đang nén lại một hơi, chỉ đợi ông ra lệnh một tiếng, chúng ta sẽ lật ngược Bayern!"

Chiến thuật của Sabato trực tiếp dẫn đến việc cậu, với tư cách là một tiền đạo, trong hiệp hai chỉ có vỏn vẹn hai cú sút, trong đó một cú bị An Kha đẩy ra, còn một cú thì chệch khung thành. Không cần tham gia phòng ngự toàn đội, cậu gần như trở thành một người vô hình, rất nhiều lúc trên sân không tìm thấy cậu, ống kính máy quay cũng rất ít khi ghé thăm cậu.

Mọi người gần như đã sắp quên mất cậu.

Còn An Kha, đối thủ của cậu, cũng rất nhàn nhã, nhưng hắn tuyệt đối không phải người vô hình, truyền hình liên tục ưu ái cận cảnh hắn, vì hắn luôn có thể thực hiện đủ loại màn trình diễn ngẫu hứng sau mỗi đợt tấn công của Bayern, khiến người ta không thể phớt lờ hắn.

Thời gian trôi qua rất nhanh dưới những đợt tấn công mãnh liệt của Bayern Munich. Khi Fiorentina có thời gian thở phào, họ phát hiện trận đấu chỉ còn mười lăm phút nữa là kết thúc, mà họ lại đáng kinh ngạc thay không hề để lọt lưới dưới sức tấn công mãnh liệt của Bayern. Thảo nào bình luận viên phải thốt lên rằng đó là sự thể hiện vượt đẳng cấp của Frey. Là "lão đại" của Bundesliga, thực lực tấn công của Bayern tuyệt đối không hề yếu. Còn Fiorentina vốn luôn bị coi là công mạnh thủ yếu lại có thể chống đỡ được thế công của họ, đây thực sự là một thành tích đáng nể.

Sabato gác chân lên đùi, nói với Di Livio: "Được rồi, Angelo, cứ để họ tấn công mãnh liệt đi. Bảo với họ, đừng dừng lại, cứ tấn công liên tục cho ta, cho đến khi chúng ta ghi được bàn thắng! Với tình trạng hiện tại của Bayern, họ căn bản không thể phòng ngự được trước đợt tấn công của chúng ta."

Di Livio bước lên phía trước.

Khi ông đứng dậy, Trương Tuấn và không ít cầu thủ Fiorentina đều chú ý tới, vì vậy ánh mắt đều đổ dồn về phía băng ghế huấn luyện.

Một cử chỉ quyết định vận mệnh của Fiorentina...

Di Livio chắp hai tay lại, rồi bất ngờ đẩy mạnh về phía trước.

Ánh mắt tất cả các cầu thủ Fiorentina bỗng chốc rực sáng. Họ đã đợi cái giây phút này vất vả biết bao!

※※※

Schweinsteiger dẫn bóng không chút kiêng dè ở phần sân nhà, hắn tưởng Fiorentina trạng thái không tốt, lúc này tuyệt đối không thể đe dọa được hắn. Nhưng lần này hắn hoàn toàn lầm rồi.

Hắn vừa dẫn bóng vào vòng tròn trung tâm thì đã bị Van Persie tung một cú tắc bóng quyết liệt hất ngã, bóng rơi vào chân cầu thủ Fiorentina. Và quan trọng hơn là trọng tài chính lại không thổi phạt!

Schweinsteiger vẫn còn ngồi trên sân giơ tay phản đối trọng tài, nhưng bên này Fiorentina đã triển khai một đợt phản công nhanh.

Van Persie chuyền bóng cho Joaquín. Joaquín dựa vào tốc độ và kỹ thuật của mình dễ dàng vượt qua hậu vệ biên của Bayern, rồi tạt vào trong. Trương Tuấn băng lên từ trung lộ không chút khách khí tranh bóng trước mặt Lucio, cậu thực hiện một cú đánh đầu dũng mãnh, buộc An Kha phải có một pha cứu thua xuất sắc.

An Kha bay người lên, đẩy bóng ra khỏi xà ngang.

Trương Tuấn lắc đầu, cậu đã có nhận thức này rồi — muốn đưa bóng vào khung thành của An Kha, đã không còn dễ dàng như lúc tập luyện trong đội thời trung học nữa. Bản thân cậu phải trả cái giá xứng đáng, những cú sút thông thường có vẻ không có nhiều tác dụng với An Kha...

Magath không để tâm đến đợt tấn công này, ông cho rằng đây chỉ là chút hào quang cuối cùng của Fiorentina mà thôi, dã thú bị trói buộc thì cũng phải giãy giụa vài cái chứ.

Fiorentina chuẩn bị thực hiện quả phạt góc, theo kinh nghiệm trước đó, An Kha và đội bóng Bayern đều cho rằng họ sẽ trực tiếp treo bóng vào trước khung thành, tìm đến Ujfalusi và Kehl là hai điểm không chiến. Nhưng Lucio cao 1m89 và Ismael cao 1m91 của Bayern cũng không phải để bày cho đẹp, cộng thêm thủ môn An Kha có phạm vi xuất tướng cực rộng, phạm vi kiểm soát rất lớn, cho nên quả phạt góc của Fiorentina từ trước đến nay vẫn chưa gây ra mối đe dọa thực chất nào cho khung thành Bayern.

An Kha cũng nghĩ như vậy, nên hắn đã sớm giơ hai tay lên, ra hiệu quả bóng này hắn sẽ tự mình bắt gọn.

Nhưng điều nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người là Joaquín, người luôn đá phạt góc, lại không chạy lại, trái lại, Trương Tuấn, người đáng lẽ phải đứng trước khung thành để thu hút địch, tranh chấp bóng bổng, lại chạy về phía cột cờ góc. Trước đây dù là ở câu lạc bộ hay đội tuyển quốc gia, Trương Tuấn chưa bao giờ thực hiện phạt góc. Bây giờ cậu đột nhiên đi đá phạt góc, là có ý gì đây?

Trương Tuấn không màng tới ánh mắt ngạc nhiên của người khác, cậu chạy đến cột cờ góc, rồi cúi người đặt lại bóng. Tiếp đó đá văng chiếc micro bên cạnh chân, rồi lùi lại hai bước, chuẩn bị lấy đà.

Trước khi đá phạt góc, cậu giơ cao tay phải ra hiệu cho mọi người — tôi sút đây nhé!

Sau đó lấy đà, vung chân, bóng được đá vào trong vòng cấm.

An Kha vừa nhìn thấy bóng bay về phía khung thành thì biết ngay quả phạt góc này không có gì khác biệt so với tất cả những quả trước đó, hắn khẽ nhún người, chuẩn bị xuất tướng bắt bóng.

Nhưng khi hắn vừa chạy ra được hai bước, hắn bỗng phát hiện có gì đó không ổn!

Bóng đúng là bay về phía khung thành, nhưng đó chỉ là lúc bắt đầu. Quả bóng này là một đường bóng xoáy ra ngoài, hơn nữa độ cong không hề nhỏ, từ cột dọc gần uốn cong một đường, lao thẳng ra ngoài vòng cấm. An Kha cuối cùng cũng hiểu tại sao lại để Trương Tuấn thực hiện quả phạt góc này, vì chỉ có kỹ thuật của cậu mới đảm bảo được độ cong của quả bóng lớn như vậy, chính xác như vậy... Đúng, chính xác. Bởi vì An Kha xuyên qua khe hở giữa các cầu thủ đã nhìn thấy Hạng Thao vẫn luôn đứng ngoài chờ bóng đã lao lên, rồi vung chân trái!

"Mẹ kiếp!" An Kha chỉ chửi một câu, đã thấy quả bóng xuyên qua đám đông lao về phía mình. Hắn vừa cầu nguyện đừng có ai thò chân vào giữa đường, vừa bay người về hướng bóng bay tới.

Mặc dù cú sút của Hạng Thao đầy uy lực, nhưng đối với An Kha, người từ nhỏ đã chịu đựng sự tra tấn phi nhân tính của Dương Phàn, muốn bắt dính mà không để bóng tuột tay cũng không phải là chuyện khó gì. Huống hồ góc sút này không hề hiểm, nên An Kha ôm gọn quả bóng trong tay, không cho bất kỳ cầu thủ Fiorentina nào cơ hội bồi thêm cú nữa.

An Kha từ dưới đất bật nhảy dậy, hắn nghĩ Fiorentina vừa dâng toàn bộ đội hình lên đá phạt góc, vậy thì phía sau chắc chắn rất trống trải, đây là cơ hội phản công tuyệt vời của Bayern, hắn không thể bỏ lỡ. Thế là hắn thậm chí không thèm quan sát kỹ tình hình phía trên, đã vội vàng dùng tay ném bóng đi.

Podolski vừa quay đầu nhìn bóng, vừa chạy về phía trước, nhưng khi hắn chạy đến điểm rơi, bóng đã bị Bonera đứng ở phía sau đánh đầu trả ngược lại.

Trái ngược với việc dâng cao của Bayern, Fiorentina không hề có ý định lùi về phòng ngự, họ chỉ chú ý giữ hàng ngang với tuyến phòng ngự cuối cùng của Bayern, tránh việt vị. Ý đồ của họ rất rõ ràng: Tấn công, nhất định phải giành lấy bàn thắng.

Đột nhiên, tất cả khán giả đều cảm nhận được sự thay đổi này trên người Fiorentina. Một khí thế trái ngược hoàn toàn với ba mươi phút trước, một khí thế nhất định phải ghi bàn, nhất định phải giành chiến thắng.

Mascherano nhận bóng từ cú đánh đầu của Bonera, rồi chuyền cho Duff, Duff không dẫn bóng mà chuyền ngược lại cho Mascherano đang băng lên, hai người thực hiện pha đập nhả bật tường 2 đánh 1. Ballack buộc phải lao lên phòng ngự Mascherano. Và ngay khi hắn lao lên, Mascherano rất kịp thời chuyền bóng cho Kru.

Tạm thời thoát khỏi Ballack, Kru tựa như giao long vào nước... có lẽ nói là cá chạch vào nước thì hợp hơn. Hắn dẫn bóng xoay người, né tránh cú lao vào của Hargreaves, rồi ngay lập tức ngoặt bóng ngược hướng, thân hình lại xoay chuyển, miễn cưỡng tránh khỏi pha tắc bóng của Karimi. Hai nhịp xoay người này vô cùng liền mạch, trông như thể toàn thân hắn không có xương vậy, người khác đâm vào hắn cũng không chút phản kháng, cứ thế nương theo lực va chạm đó mà tránh đi. Tựa như cành liễu, đung đưa theo gió.

Trương Tuấn đã nén lại suốt ba mươi phút, cậu chẳng lẽ lại không thế sao?

Để trút bỏ nỗi uất ức này, cậu thậm chí không chọn cách chuyền bóng cho đồng đội, mà tự mình dẫn bóng đột phá dứt điểm.

Trương Tuấn và Van Persie chạy về hai hướng khác nhau, khiến hậu vệ Bayern tưởng rằng Kru sẽ chuyền bóng cho hai tiền đạo, nên theo chân họ chạy và bị kéo dãn ra.

Kru phát hiện một khe hở có thể đột phá trong đám đông. Hắn khẽ gẩy bóng, rồi lách người vào trong.

An Kha kinh hãi, sao có thể để Kru vào vòng cấm được? Đó chẳng phải là tìm chết sao? Kỹ thuật của tên nhóc này còn vượt xa Trương Tuấn, ai biết lúc đó hắn sẽ tung ra cú sút kiểu gì chứ!

Hắn vội vàng di chuyển bước chân để bịt góc sút của Kru. May là Kru không đột phá từ chính giữa vòng cấm, nếu không đối mặt với khung thành rộng lớn và góc sút thoải mái như vậy, An Kha thật sự không biết nên bịt góc thế nào.

Nhận ra mình phạm sai lầm, Ismael lập tức bỏ mặc Van Persie, quay người lao về phía Kru, hắn muốn đến vị trí chỉ định trước khi Kru sút bóng, thực hiện động tác cản phá cần làm. Còn lại thì trông cậy vào An Kha...

Ismael gầm lên một tiếng, một cú xoạc bóng — tất nhiên hắn không nhắm vào Kru, nếu không chắc chắn là penalty. Hắn xoạc đến trước mặt Kru, hy vọng thông qua tư thế này, làm cơ thể mình duỗi ra hết mức có thể, chặn cú sút sệt của Kru, đồng thời chân xoạc bóng giơ cao cũng là tư thế phòng ngự cú sút tầm trung của đối phương.

Nhưng Kru không sút, hắn lại ngoặt bóng một nhịp, dễ dàng lừa qua Ismael, đối mặt trực tiếp với An Kha.

Chết tiệt! Không được để thủng lưới lúc này! An Kha bất ngờ tăng tốc lao ra, hắn không còn chỉ đơn giản là bịt góc nữa, mà định cướp bóng dưới chân Kru.

Kru có chút đánh giá thấp khả năng bùng nổ và tốc độ nước rút của An Kha. Dù sao thì ấn tượng thủ môn để lại thường là tốc độ không đủ nhanh. Nhưng khoảng cách năm mét mà An Kha chỉ cần một pha lao người là tới. Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Kru. Nhưng Kru dù sao cũng là Kru, về kỹ thuật nhỏ thì người duy nhất trên thế giới khiến hắn tâm phục khẩu phục e rằng chỉ có Ronaldinho đang làm mưa làm gió ở Barcelona và đội tuyển Brazil mà thôi. Trong lúc vội vàng, hắn vẫn dùng chân phải khẽ gẩy bóng lên, quả bóng nảy lên vượt qua An Kha đã đổ người xuống sân, bay về phía khung thành trống không!

Cổ động viên Fiorentina đã bắt đầu không thể chờ đợi mà reo hò, sau bao lâu uất ức, cuối cùng họ cũng sắp ghi bàn nữa rồi sao?!

Thế nhưng tiếng reo hò của họ nhanh chóng biến thành tiếng thở dài. Ballack, người vừa để sổng Kru, đã tốc độ lui về phòng ngự, gần như ngay trên vạch vôi đã tung cú sút phá bóng, bù đắp lại sai lầm vừa rồi của mình.

Kru không ghi được bàn cũng không tỏ ra tiếc nuối lắm, hắn chỉ lạnh lùng nhìn An Kha vẫn còn đang sợ hãi, rồi quay người chạy đi.

Thế nhưng cổ động viên Fiorentina thì tiếc nuối không thôi, nhịn suốt ba mươi phút, khó khăn lắm mới có cơ hội tuyệt vời thế này mà lại không ghi được bàn.

Tuy nhiên trong mắt cầu thủ Bayern Munich, những gì họ thấy không giống khán giả bình thường. Họ cảm thấy kỳ lạ, tại sao Fiorentina đột nhiên có khí thế, đây hoàn toàn là bản sao của hiệp một, họ tấn công không màng tính mạng, hơn nữa thế công mãnh liệt đến mức cầu thủ Bayern không có cả cơ hội phản công, hoàn toàn bị đè bẹp.

Chẳng lẽ bị thế công trước đó của Bayern đánh thức rồi sao?

Ngay cả Magath cũng bắt đầu nghi ngờ quyết định và những gì mình quan sát được lúc nãy. Chẳng lẽ Fiorentina chưa bao giờ mất phong độ, chẳng lẽ tất cả trước đây đều là để khiến mình dâng đội hình lên tấn công?

Nghĩ đến đây, ông lại nhìn Sabato vẫn đang ngồi bên sân tiếc nuối cho pha bỏ lỡ của Kru, không khỏi rùng mình một cái.

※※※

Những phút tiếp theo đang dần chứng minh cho suy nghĩ của Bayern. Bayern tấn công say sưa, trong một khoảng thời gian ngắn không thể thu hồi đội hình và tâm trí để phòng thủ. Còn Fiorentina nắm bắt khoảng thời gian lệch pha này, tận dụng triệt để những cơ hội phản công, gây ra mối đe dọa không nhỏ cho khung thành của An Kha.

Sự thay đổi của Fiorentina thể hiện trực quan nhất ở việc những sai lầm khó hiểu của họ đột nhiên giảm đi, sự phối hợp của cả đội giống như một chiếc đồng hồ được hiệu chỉnh chính xác vậy. Dù sao thì đội bóng có thể dốc sức diễn trò, đùa giỡn đối thủ xoay vòng vòng, thì độ ăn ý chắc chắn là không phải bàn.

Một biểu hiện trực quan khác là An Kha bắt đầu cảm thấy mình hụt hơi, nhịp thở trở nên nặng nề hơn, thậm chí có chút không điều hòa được, mồ hôi cũng đổ nhiều hơn — hắn mệt rồi. Không đơn giản là mệt về thể chất, mà là đối mặt với thế công mạnh mẽ, áp lực tâm lý khủng khiếp tạo ra khiến cơ thể hắn cũng nảy sinh phản ứng theo.

Chết tiệt! Fiorentina sao lại trở nên lợi hại thế này? Mẹ kiếp, tấn công mãi không chán à? An Kha chỉ thiếu nước không gào lên giống gã đàn em trong "Tuyệt Đỉnh Kungfu": "Các người còn có chút công đức nào không hả! Còn để cho người ta nghỉ ngơi không? Người ta ngày mai còn phải đi làm đấy!"

An Kha dùng mu bàn tay gạt mồ hôi trên trán, tránh để chảy vào mắt. Đồng thời, hắn cũng không hề thay đổi tư thế phòng ngự, bây giờ bất cứ lúc nào hắn cũng phải để ý những cú sút không biết từ đâu chui ra của Fiorentina.

Trương Tuấn, Van Persie, Kru, Joaquín, Duff, Mascherano... ngay cả hậu vệ biên như Hạng Thao cũng lên bắt nạt hắn, còn thiên lý nào nữa không hả?!

"Phòng ngự! Phòng ngự! Đừng để sót người! Theo sát họ, đừng để họ vào!" An Kha hét lên như vậy, nhưng hắn cũng biết hiệu quả rất thấp. Thế tấn công của Fiorentina có một khí thế điên cuồng, trong những phút cuối trận khi thể lực mọi người đều không tốt, khí thế này thường là yếu tố quyết định. Hoặc cũng có thể nói, trước đó Fiorentina đã "giả nai" 30 phút trước mặt Bayern, vừa vặn tích lũy được không ít thể lực, bây giờ là lúc họ bung hết ra. Vì thế từng đợt tấn công đều không tiếc sức, điên cuồng lao lên liên tiếp.

Bạn có thể đẩy được cú sút đầu tiên, nếu bóng vẫn chưa thực sự nằm trong quyền kiểm soát của Bayern, thì chưa đầy một phút sau, đợt sút thứ hai lại tới — không bao giờ dứt...

Magath ngày càng cảm thấy sự việc không ổn, ông bắt đầu đứng yên bên sân, rồi dán mắt vào cục diện trên sân, hy vọng nhìn ra mục đích thực sự của Fiorentina. Nếu thực sự giống như những gì ông vừa nghĩ, thì dù không thắng trận này, ông cũng phải cho đội bóng co cụm về phòng thủ chặt, cho đến khi trận đấu kết thúc.

Sau một đợt tấn công điên cuồng nữa của Fiorentina, Magath thấy tình hình bất ổn, ông quay đầu nhìn lại Sabato đang ngồi vắt chéo chân trên băng ghế huấn luyện, tim đập thình thịch.

Ông cảm thấy mình bị lừa rồi.

"Ballack!!!" Magath lao thẳng đến bên đường biên, rồi hét lớn vào trong sân, ông đang gọi tên đội trưởng đội bóng, chỉ cần Ballack quay mặt về phía ông, ông có thể thông báo cho đội trưởng, cho đội chuyển sang chiến thuật tử thủ.

Nhưng Ballack không quay mặt về phía ông, vì hắn hiện đang phải đối mặt với một đối thủ rất mạnh. Toàn bộ sự chú ý của hắn đều dồn vào Kru đang dẫn bóng.

Kru dẫn bóng chậm rãi, hắn nhìn Joaquín bên cánh phải, dường như có ý chuyền bóng cho Joaquín, để anh ta băng lên từ tuyến sau. Trận đấu bình thường, trừ ba mươi phút trạng thái "bất thường" kia ra, tốc độ và kỹ thuật của Joaquín đều mang đến mối đe dọa rất lớn cho hàng phòng ngự cánh trái của Bayern.

Ballack dường như cũng cảm nhận được, hắn di chuyển cơ thể sang cánh phải một chút, nhằm cắt đường chuyền của Kru.

Nhưng Kru cười lạnh một tiếng, rồi thực hiện động tác chuyền bóng — thân hình hắn hướng về phía chuyền bóng, chân phải làm động tác sút giả. Ballack hơi lắc lư người, nhưng cuối cùng vẫn không chạy theo, nếu không thì đã bị động tác đơn giản này của Kru đùa giỡn rồi.

Những gì Kru làm tiếp theo lại nằm ngoài dự đoán của hắn. H hắn vốn tưởng Kru sẽ dừng lại rồi tính kế khác. Vì vậy hắn tiếp tục nghiêm túc đối phó.

Kru không hề thu chân phải về một cách ngoan ngoãn, mà nương theo đà gẩy bóng từ sau lưng mình sang phía bên trái, đồng thời xoay người nhanh chóng. Từ trước mặt Ballack chạy sang cánh trái!

Ballack vội vàng đuổi theo, nhưng do khoảng cách, hắn đã bị Kru ép ra sau lưng, không thể làm gì được.

Hướng chạy của Kru vừa hay có Hạng Thao đang băng lên, cậu thấy Kru ra hiệu cho mình. Chỉ liếc mắt một cái, rồi nhìn Ballack đang bám theo sau Kru, Hạng Thao liền hiểu ra. Cậu đổi ý, chạy thẳng về phía Kru, dường như muốn đón bóng.

Ballack nhìn thấu động thái của Hạng Thao. Vốn dĩ Hạng Thao phải chạy tiếp lên phía trước, nhưng đột nhiên rẽ vào trung lộ, khiến người ta phải hoài nghi về động cơ của cậu.

Hắn định làm gì? Đón bóng cho Kru hay chỉ là giả vờ? Trong đầu Ballack đang tính toán nhanh chóng, liệt kê ra đủ mọi khả năng.

Hai người đang nhanh chóng áp sát, ngay khi hai người lướt qua nhau, Kru dùng gót chân gẩy bóng cho Hạng Thao đang chạy sang hướng khác.

Quả là đón bóng!

Ballack ngoái đầu nhìn lại, chân dừng theo thói quen, hắn định quay lại để áp sát Hạng Thao. Bây giờ người gần cầu thủ Fiorentina đang cầm bóng này nhất chính là hắn, với tư cách đội trưởng, hắn cũng không cho phép mình mặc kệ. Vì vậy không chút do dự, Ballack lại quay người lao về phía Hạng Thao.

Mà Kru sau khi chuyền bóng xong lại chẳng thèm quan tâm tình hình phía sau, mà tiếp tục chạy lên phía trước.

Duff đã khống chế hậu vệ cánh phải của Bayern, cậu đang không bị ai kèm.

Ngay khi tất cả mọi người tưởng rằng Hạng Thao sẽ bị Ballack bám lấy, Hạng Thao lại thực hiện một động tác nằm ngoài dự đoán — cậu giống hệt Kru lúc nãy, không nhìn, trực tiếp dùng gót chân gẩy bóng trả lại cho Kru!

Vừa rồi Kru chập ngón trỏ và ngón giữa tay phải vào nhau, chính là ý này, hắn dùng gót chân gẩy cho Hạng Thao trước, lừa Ballack, rồi đợi mình hồi phục tự do, lại để Hạng Thao gẩy lại cho mình. Một pha chuyền bóng bằng gót chân giao cắt.

Sự phối hợp này khiến khán đài Franchi lại sôi sục, tất cả cổ động viên Fiorentina đều đang vỗ tay và reo hò lớn tiếng vì kỹ thuật mà hai cầu thủ Trung Quốc biểu diễn.

Cầu thủ Bayern đều bị Kru thu hút, mà không chú ý tới Van Persie, Trương Tuấn đã lao vào trong vòng cấm Bayern, chuẩn bị đón đường chuyền của Kru.

Kru không để hai người thất vọng, hắn nhận bóng từ Hạng Thao truyền tới, để tranh thủ thời gian, không dẫn thêm một hai bước nữa mà trực tiếp tạt bóng từ cánh trái vào cột xa trước khung thành.

Trước khung thành Bayern bỗng chốc trở nên náo nhiệt, hậu vệ, tiền đạo, thủ môn đều chen chúc trong khu vực cầu môn nhỏ bé đó.

Quả bóng bay cao lên, độ cao này khiến thủ môn An Kha không cách nào tóm gọn ngay khi nó lướt qua khung thành. Hắn chỉ có thể vừa ngước mắt nhìn bóng, vừa di chuyển sang cột xa.

Quả bóng sau khi qua điểm cao nhất, đột nhiên rơi xuống, tiếp cận cột xa với tốc độ rất nhanh. Van Persie đã từ phía sau băng lên, hắn quen với đường chuyền của Kru, nên chọn cách vòng ra ngoài đám đông, rồi bật cao... đánh đầu! Hắn bật cao hơn Schweinsteiger đang phòng ngự mình cả một cái đầu, nên về lực đánh đầu và độ chính xác thì không chê vào đâu được.

Cú dứt điểm này hoàn mỹ không tì vết — trong mắt người khác là như vậy. Nhưng trong mắt An Kha thì khác, hắn không muốn dễ dàng chịu thua, một thủ môn bị ghi bàn là nỗi nhục lớn nhất. An Kha luôn nghĩ như vậy, nên khi đang lao về cột gần, hắn bất ngờ phanh gấp, gắng sức bật lên, tay phải giơ cao... Hắn chạm trúng bóng!

Quả bóng bị hắn quẹt trúng, thay đổi quỹ đạo bay dự kiến, vốn dĩ đang bay về phía khung thành, giờ chuyển thành đường bay song song với khung thành.

"Pha cứu thua vĩ đại!!!"

Mà ngay khoảnh khắc Van Persie dứt điểm, Trương Tuấn cũng theo bản năng chạy về chính giữa khung thành, cậu biết An Kha sẽ không dễ dàng để quả bóng này lọt lưới, vậy thì cậu còn cơ hội bồi thêm. Nhưng cậu dường như cũng không lường trước được pha đẩy bóng kỳ quặc này của An Kha, nó vừa vặn bay song song với khung thành về phía đường biên ngang... Điều này khiến Trương Tuấn có tốc độ vượt trội vô cùng khó xử... Cậu lao quá đà, cơ thể vừa vặn lao lên trước quả bóng, gần như đứng trên vạch vôi.

Điều này khiến Trương Tuấn vô cùng bất ngờ, nhưng nhìn quả bóng sắp bay qua sau lưng mình, cậu cũng không muốn cứ thế từ bỏ. Đối với một tiền đạo, bỏ lỡ một cơ hội ghi bàn chẳng khác nào tội ác, nhất là cơ hội này còn có thể xoay chuyển cục diện cả trận đấu.

Cậu gần như không suy nghĩ xem làm thế nào để đưa bóng vào khung thành trống, cơ thể lao người về phía trước, lộn nhào một vòng! Rồi chân phải giơ cao, dùng gót chân gẩy trúng bóng!

Giống như cú "Úp rổ kiểu cối xay gió" trong bóng rổ, gót chân của Trương Tuấn mang theo trọng lực cơ thể nện mạnh quả bóng vào lưới!

※※※

Cả sân vận động lặng đi khoảng hai giây, rồi bùng nổ uy lực như núi lửa phun trào. Ngay cả cổ động viên Bayern cũng phải đứng dậy vỗ tay tán thưởng cho bàn thắng này, chưa kể đến cổ động viên Fiorentina đã rơi vào trạng thái điên cuồng.

Di Livio ôm đầu, nhìn trên sân, gương mặt đầy vẻ không thể tin nổi: "Lạy Chúa... đó là cú sút mà người Trái Đất có thể thực hiện sao?"

Sabato cũng chỉ còn biết cười ngoác mồm.

Trương Tuấn nằm trong khung thành Bayern, cậu ngước nhìn bầu trời đêm mênh mông, nắm chặt hai tay đấm lên không trung. Đồng đội bên cạnh đã gào thét lao tới phía cậu. Van Persie là người đầu tiên lao tới, nằm đè lên ôm lấy cậu: "Cậu làm thế nào vậy? Cậu làm thế nào vậy?!" Hắn gào lên điên cuồng.

"Pha cứu thua của An Kha quả thật vĩ đại, nhưng vĩ đại hơn chính là bàn thắng này! Tôi bình luận Champions League đã mười lăm năm rồi, đây là lần đầu tiên nhìn thấy bàn thắng như thế này!! Rõ ràng là lao quá đà, trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy mà vẫn có thể hoàn thành cú dứt điểm không tưởng này! Phản xạ thật đáng sợ! Fiorentina 2-1 dẫn trước Bayern Munich trên sân nhà!!!"

Magath ngồi trên băng ghế huấn luyện, có chút thất thần. Bàn thắng này quá xuất sắc, ông cũng phải thừa nhận. Như vậy, không những bị Sabato lừa thành công, mà còn ảnh hưởng lớn đến sĩ khí của đội nhà.

Trận đấu này chúng ta thua rồi... Magath thở dài trong lòng.

Sự xôn xao trên khán đài vẫn tiếp tục ngay cả khi trận đấu bắt đầu lại, Magath đã tranh thủ lúc đội Fiorentina đang điên cuồng ăn mừng bàn thắng mà kéo Ballack lại, truyền đạt ý định của mình cho vị đội trưởng này: "Thu hồi, lùi về phòng ngự. Chúng ta chỉ thua một bàn cũng không phải là quá thất bại, hiện tại Fiorentina khí thế đang lên, chúng ta chỉ có thể tránh mũi nhọn của họ. Không để lọt lưới thêm nữa là chiến thắng, dù sao chúng ta vẫn còn một bàn thắng trên sân khách."

Magath là một huấn luyện viên rất thực tế, ông không quan tâm đến việc Bayern với tư cách là "lão đại" Bundesliga lại bị người ta chơi xỏ trên sân nhà của Fiorentina, thậm chí còn thất bại, liệu có ảnh hưởng không tốt đến bộ mặt bóng đá Đức hay không. Ông hiện tại chỉ biết không thể để lọt lưới nữa, nếu không mọi thứ đều sẽ tiêu tùng.

Những phút còn lại của trận đấu giống như Magath thở dài, đã coi như kết thúc. Fiorentina tiếp tục oanh tạc, còn Bayern tử thủ trước khung thành, quyết không cho Fiorentina cơ hội, Fiorentina cũng không làm gì được họ. Thời gian trôi qua rất nhanh trong sự bao vây của họ, khi Trương Tuấn còn muốn tiếp tục hành hạ tên An Kha chết tiệt kia, trọng tài đã thổi còi kết thúc trận đấu.

Fiorentina giành chiến thắng nhọc nhằn trước Bayern Munich trên sân nhà.

Sau trận đấu, trong khi chúc mừng chiến thắng của Fiorentina, cũng có rất nhiều phương tiện truyền thông bày tỏ không hiểu nổi hiệp hai của trận đấu này, màn trình diễn của Fiorentina quá đột ngột, khiến họ không biết phải giải thích với độc giả thế nào. Trong buổi họp báo sau trận, cũng có phóng viên đặt câu hỏi này, nhưng Sabato tùy tiện tìm một cái cớ để thoái thác, huấn luyện viên trưởng không nói, cầu thủ đương nhiên cũng sẽ không hé răng. Về sau cũng không bao giờ nhắc lại chuyện này với bên ngoài nữa.

Mãi cho đến khi Trương Tuấn giải nghệ và viết một cuốn tự truyện, mới lần đầu tiên tiết lộ tình hình lúc bấy giờ ra bên ngoài. Kết quả là cái danh "gã điên", "lưu manh" của Sabato càng vang dội hơn, chỉ tiếc là lúc đó Sabato đã không còn huấn luyện nữa.

Đây đều là chuyện về sau, tạm thời không nhắc tới.

Bàn thắng đó của Trương Tuấn được bình chọn là bàn thắng đẹp nhất tuần, thậm chí sau ngày 15 tháng 5, còn giành được vinh dự bàn thắng đẹp nhất Champions League mùa giải năm nay. Không ai có ý kiến gì về việc bàn thắng này được chọn, thậm chí có truyền thông phương Tây còn phóng đại nói rằng "Đây không phải bàn thắng thuộc về Trái Đất".

UEFA đặt tên cho bàn thắng này là "Bàn thắng kiểu cối xay gió". Tuy nhiên nhiều phương tiện truyền thông Trung Quốc vẫn cho rằng đây là bản nâng cấp cường hóa của "Rồng bay" (Long Đằng), đại diện cho việc Trương Tuấn đã có những tiến bộ đáng kinh ngạc trong việc nắm bắt thời cơ và áp dụng kỹ thuật sút bóng theo ý muốn. Mỗi bàn thắng của Trương Tuấn đều không thể sao chép, vì cậu thường không phải cố ý làm ra như vậy, trái lại, đó là phản ứng thích hợp nhất mà bản thân cậu đưa ra dựa trên tình hình lúc đó. Nếu muốn tái hiện bàn thắng kiểu đó, ngoài việc phải sở hữu khả năng bùng nổ, khả năng phản xạ và kỹ thuật, ý thức, thăng bằng cơ thể, khả năng phối hợp tuyệt vời, thì còn cần thời điểm thích hợp, có thể tái hiện hoàn hảo bối cảnh lúc đó. Thế nhưng sân bóng biến hóa khôn lường, ai sẽ cho bạn cơ hội thử đi thử lại để bắt chước cú sút của người khác? Có lẽ ngay cả Trương Tuấn cũng không thể tái hiện lại bàn thắng của chính mình, điều này không liên quan đến năng lực, thuần túy là do yếu tố hoàn cảnh.

Mỗi quả bóng đều là duy nhất, cũng giống như đồ sưu tầm vậy, đều có mã số độc nhất. Nói cách khác, mỗi bàn thắng đều là trân phẩm đáng sưu tầm, đều là kỳ tích không thể thay thế.

Cho nên khi về sau một cổ động viên cuồng nhiệt của Trương Tuấn sưu tầm gần như đủ bộ video tất cả những bàn thắng không tưởng trong sự nghiệp của Trương Tuấn, anh ta cũng trở thành một nhân vật tin tức.

※※※

Ngày 13 tháng 4 là trận lượt về, trước đó Fiorentina còn cần đấu một trận tại giải VĐQG Ý, đối thủ của họ thực lực không mạnh, vừa hay để Sabato điều chỉnh trạng thái cầu thủ, cho cầu thủ chủ chốt nghỉ ngơi. Nhưng lịch thi đấu tiếp theo của họ thì không hề dễ dàng, sau khi đá xong trận Champions League với Bayern, tiếp theo là trận đại chiến trên sân nhà với AC Milan, đấu xong AC Milan, lập tức bay đến Turin thách đấu Juventus, rồi trở về Fiorentina đón tiếp Roma. Ba vòng đấu liên tiếp đều là những đối thủ rất mạnh, trong đó hai đối thủ đầu tiên còn là kẻ thù trực tiếp nhất trên con đường đoạt cúp của họ.

Sabato một mặt không muốn từ bỏ Champions League, mặt khác, ông cũng hiểu rõ những trận đấu với AC Milan và Juventus có ý nghĩa gì, nếu thua họ coi như hoàn toàn chia tay với chức vô địch giải đấu mùa này, nhưng nếu thắng họ có cơ hội lật ngược tình thế, dù hiện tại Fiorentina chỉ xếp thứ ba, nhưng khoảng cách điểm số của ba đội dẫn đầu không lớn, nhiều nhất cũng chỉ là một trận thắng.

Lịch thi đấu này được truyền thông Ý gọi là "lịch thi đấu của quỷ" quả thật không sai.

Điều Sabato lo lắng chính là: Nếu muốn tiến xa hơn ở Champions League, thì chắc chắn phải đối mặt với một trận khổ chiến trên sân nhà Bayern. Sau đó đội bóng bị Bayern hành hạ kiệt sức liệu có còn cách nào để thắng AC Milan sau đó ba ngày không? Dù là sân nhà của mình, ông cũng cảm thấy có chút treo leo. Ngay cả khi thắng Milan, liệu có còn cách nào tiếp tục thắng Juventus không? Dù thắng cả hai, nhưng nếu thua Roma, họ sẽ lại bị hai đội đuổi kịp.

Thật là nhức đầu!

Sabato nghĩ vậy trong lòng, cũng nói như vậy với Di Livio. Nhưng ông không tiết lộ suy nghĩ của mình cho các cầu thủ biết. Họ chỉ cần đá tốt trận đấu là được. Những việc phiền não cứ giao hết cho huấn luyện viên trưởng.

Tuy nhiên dù Sabato không nói, Trương Tuấn cũng đã hiểu được sự nghiêm trọng của tình hình hiện tại. Hơn nữa tin rằng không chỉ một mình cậu hiểu, các đồng đội khác cũng đều rõ. Chỉ là trước mặt người khác, mọi người đều không nói ra mà thôi. Dù sao hiện tại là thời kỳ nhạy cảm, người đá bóng ít nhiều cũng có chút mê tín, họ tin rằng mọi chuyện xấu nói ra đều sẽ ứng nghiệm, vậy bây giờ nói ra nỗi lo của mình chẳng phải tương đương với việc những chuyện tồi tệ đó sắp ứng nghiệm sao?

Cho nên mấy ngày tập luyện này, tâm trạng toàn đội dường như đều không cao, mặc dù họ vừa giành chiến thắng rất đáng nể trước Bayern Munich vững chãi, mà lại còn là một màn đùa giỡn ra trò. Nhưng cứ nghĩ đến "lịch thi đấu của quỷ" sắp phải đối mặt, ai còn tâm trí đâu mà cười nữa?

Trương Tuấn mỗi ngày trở về nhà cũng nhíu mày, nằm trên ghế sofa là không muốn nhúc nhích.

Tô Phi tất nhiên cũng biết Trương Tuấn đang phiền não chuyện gì, nhưng chuyện như thế này, trước khi chưa đá xong trận, dù cô có nói gì cũng không thay đổi được gì.

Hôm nay cũng vậy, Trương Tuấn trở về sau vẫn không thấy chút vui vẻ nào. Tô Phi cũng đành ngồi bên cạnh cậu, rồi nhìn Trương Tuấn đang nhắm mắt im lặng không nói một lời, khẽ thở dài một tiếng.

Lần này đến lượt Trương Tuấn mở mắt ra, rồi cười lên: "Sao em cũng thở dài vậy?"

Tô Phi bĩu môi: "Không biết tối nay nên ăn gì đây."

Trương Tuấn ngồi dậy vươn tay ôm lấy Tô Phi, "Trong tủ lạnh có gì?"

"Còn có thể có gì nữa? Đều là mấy thứ đó thôi. Mì Ý, khoai tây, cà rốt, thịt bò, thịt gà, cải thảo, cà chua, trứng gà..." Tô Phi thực sự nắm rõ như lòng bàn tay tủ lạnh nhà mình, từng cái tên đó báo ra, không hề vấp một từ.

Do Trương Tuấn là vận động viên chuyên nghiệp, nên thịt lợn – món ăn cậu thích nhất trong nước – gần như không tìm thấy trong tủ lạnh. Cũng vì thân phận của cậu, có rất nhiều kiêng kỵ trong ăn uống, nên món ăn đơn điệu, hương vị cũng không nhiều, Tô Phi mỗi ngày chỉ riêng việc nghĩ cách làm sao để bữa cơm hấp dẫn hơn một chút thôi đã đau đầu lắm rồi. Đáng tiếc gần đây tâm trạng cậu lại không tốt, căn bản không ăn uống tử tế, đều nhíu mày giống như hồi ở Volendam, như hoàn thành nhiệm vụ vậy.

Tô Phi dù không phải là bà nội trợ chuyên nghiệp, nhưng món ăn mình bỏ bao tâm tư, tự tay làm ra thì vẫn hy vọng đối tượng ăn có thể biểu lộ vẻ vui mừng, chứ không phải nhíu mày như thể món ăn này khó ăn lắm vậy.

Cô hiểu chuyện, biết Trương Tuấn không phải thực sự chê cô nấu khó ăn, mà là trong lòng có chuyện, tâm trí hoàn toàn không đặt vào việc ăn uống. Cho nên cô cũng không oán trách.

Nhưng hôm nay Trương Tuấn vẫn bộ dạng này, khiến cô cũng có chút không chịu nổi, cho nên mới phát ra tiếng thở dài trước mặt Trương Tuấn.

Trương Tuấn ôm lấy Tô Phi đứng dậy: "Hôm nay để anh làm đi, em nghỉ ngơi một chút."

"Không được." Tô Phi lắc đầu, không cho Trương Tuấn đụng tay.

"Không sao đâu, em cũng rất mệt rồi. Thỉnh thoảng cũng để anh giúp em nấu một bữa đi?" Trương Tuấn tự cho rằng mình nói rất dịu dàng, chắc chắn có thể khiến Tô Phi từ bỏ việc khăng khăng giữ ý kiến.

Nhưng Tô Phi vẫn lắc đầu: "Không được, em không dám để anh làm."

Trương Tuấn thấy lạ, Tô Phi biết rõ tài nghệ nấu nướng của cậu, theo lý mà nói không nên thốt ra những lời như vậy.

Thấy Trương Tuấn nhìn mình lạ lẫm, Tô Phi bật cười thành tiếng: "Em thấy dạo này tâm trạng anh không tốt, có chút lơ đãng, sợ lát nữa anh làm cháy thức ăn, lúc đó tối nay chúng ta chỉ còn cách ra ngoài ăn thôi."

Hóa ra là vậy! Trương Tuấn đã hiểu, cô nhóc này đang lo lắng cho cậu đấy. Trương Tuấn rất cảm động, gần đây lịch thi đấu dày đặc, giải đấu nhiều, cậu suốt ngày bay tới bay lui, đều bỏ quên Tô Phi luôn chờ đợi mình ở nhà. Thế nhưng Tô Phi lúc nào cũng nghĩ cho cậu.

Trương Tuấn nghĩ nghĩ, rồi nói với Tô Phi: "Anh thấy ra ngoài ăn cũng là đề nghị không tồi đâu. Chúng ta bao lâu rồi chưa cùng nhau ra ngoài ăn cơm nhỉ?"

Tô Phi nghiêng đầu nghĩ nghĩ: "Chắc là trước khi anh tham gia giải tám đội mạnh tại Trung Quốc lần thứ hai."

"Thấm thoát đã gần nửa tháng rồi nhỉ. Được thôi, chúng ta ra ngoài ăn, cứ đến quán chúng ta vẫn hay tới ấy. Anh đi thay đồ đây." Trương Tuấn buông Tô Phi ra, vào phòng ngủ của mình thay đồ.

Tô Phi cũng quay người trở về phòng ngủ của mình thay đồ, hiện tại cô chỉ mặc một chiếc áo T-shirt dài tay rộng thùng thình và chiếc quần jeans dính chút dầu mỡ, thực sự không tiện ra ngoài gặp người khác.

Khi Trương Tuấn tùy tiện thay một bộ đồ thường phục xuất hiện ở phòng khách, cậu lại không thấy Tô Phi, liền đoán chắc là lên thay đồ rồi. Con gái mà... Trương Tuấn lắc đầu, dù Tô Phi có không chú trọng ăn diện thế nào, thì dù sao cũng là con gái, có những thói quen là không thể sửa được, hì hì.

Tô Phi nhảy chân sáo từ trên lầu xuống, khiến Trương Tuấn nhìn đến ngẩn ngơ, mái tóc vừa búi gọn, dù tùy ý nhưng phối với gương mặt xinh đẹp của Tô Phi lại toát lên vẻ rất có khí chất, một chiếc áo sơ mi caro tối màu, phối với chiếc váy dài màu đỏ sẫm, một đôi giày cao gót màu trắng, trong tay còn cầm một chiếc túi xách nhỏ xinh. Tô Phi nghịch ngợm thực hiện một kiểu chào hỏi quý cô thời Trung cổ trước mặt Trương Tuấn, rồi cười nói với Trương Tuấn: "Chúng ta đi thôi."

Trương Tuấn khẽ lắc đầu: "Chúng ta chỉ ra ngoài ăn bữa cơm thôi mà... Em ăn mặc thế này giống như sắp đi hẹn hò vậy."

Tô Phi khoác tay Trương Tuấn: "Hì hì, vốn dĩ là đi hẹn hò mà. Cùng nhau ăn cơm cũng coi là hẹn hò nhé!"

Trương Tuấn nghĩ lại, cũng đúng. Thời gian mình và Tô Phi đi hẹn hò thực sự rất ít, giống như lần trước hai người đi dạo cả ngày là rất hiếm thấy, cho nên dù chỉ là cùng ăn một bữa cơm đạm bạc cũng coi như một lần hẹn hò quý giá.

Đến nhà hàng quen thuộc, vì là khách quen rồi nên đều có chỗ ngồi cố định của mình. Hai người ngồi ở một chỗ cạnh cửa sổ, không có ai làm phiền họ, yên tĩnh tận hưởng bữa tối của mình.

Buổi hẹn hò của Trương Tuấn và Tô Phi không giống như những nam nữ khác, họ không cao đàm khoát luận hay kể chuyện cười để làm đối phương vui, họ chỉ lặng lẽ ăn cơm, rồi thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn dáng vẻ ăn cơm của đối phương mà mỉm cười. Mỗi người đều có cách bày tỏ tình yêu của mình, cách của Trương Tuấn và Tô Phi chính là mỉm cười, hoặc nắm tay nhau. Có lẽ trông có chút ngây thơ, nhưng thắng ở chỗ thuần khiết.

Đây là một nhà hàng cao cấp, khách có thể ăn cơm trong đó tất nhiên đều là khách có thân phận, có giáo dưỡng, nên toàn bộ quá trình ăn cơm không có ai đến làm phiền họ.

Bữa cơm ăn không được bao lâu, khoảng chưa đầy nửa tiếng, hai người đã thanh toán xong và rời nhà hàng.

Vừa bước ra ngoài, đã nhìn thấy Hạng Thao và Kru sóng vai đi về phía họ — nói đúng hơn là đi về phía nhà hàng sau lưng họ. Hai người do trong nhà không có bạn gái, nên cuộc sống sinh hoạt đều rất tùy tiện. Thỉnh thoảng có lúc Trương Tuấn sẽ mời hai người đến nhà mình ăn cơm, nhưng cũng không thường xuyên, những lúc khác họ hoặc là tự giải quyết một mình, hoặc là như hôm nay, hẹn cùng nhau đến nhà hàng này ăn cơm, vì khoảng cách đến nhà họ cũng không xa, nên tự nhiên ưu tiên chọn nơi này.

"Hai người lại đến à? Cứ đàn ông cặp kè với nhau mãi, không sợ người khác nói hai người là 'bóng' (glass) à?" Trương Tuấn đang hẹn hò với Tô Phi tâm trạng trở nên cởi mở hơn, cậu không nhịn được muốn trêu chọc hai người đồng đội này.

Không ngờ Kru khẽ hừ một tiếng, căn bản không tiếp chiêu. Còn Hạng Thao thì sắc mặt biến đổi: "Mẹ kiếp! Trương Tuấn, thân thì thân thật đấy, nhưng mày nói linh tinh tao kiện mày vu khống đấy!"

"Ái chà~ nhìn cái dáng vẻ căng thẳng của mày kìa, tao càng khẳng định suy đoán của mình rồi..." Trương Tuấn kêu lên.

Tô Phi đứng bên cạnh nhìn dáng vẻ lúng túng của Hạng Thao, bịt miệng cười không dứt.

Hạng Thao thấy Tô Phi ở đó, không tiện nổi cáu. Hạng Thao lườm Trương Tuấn một cái, rồi kéo Kru định đi. Không ngờ động tác này lại khiến Trương Tuấn càng có cớ để phát huy: "Đừng có lôi lôi kéo kéo... ra thể thống gì nữa?"

Hạng Thao đảo mắt: "Đù, lúc tập luyện ông đây tắc bóng chết mày, Trương Tuấn!" Tuy trong lòng nghĩ vậy, nhưng tay đã buông Kru ra, rồi dẫn đầu đi về phía nhà hàng.

"Này, Hạng Thao!" Trương Tuấn đột nhiên không dùng giọng điệu trêu chọc đó nữa, mà đổi sang giọng điệu rất nghiêm túc gọi Hạng Thao lại.

"Gì?" Hạng Thao không tình nguyện quay người lại.

"Tao nói này, mày cũng không còn nhỏ nữa, nên tìm một cô bạn gái đi thôi?" Trương Tuấn nghiêm túc nói với cậu. "Ngoài ra, Kru cũng vậy. Bên cạnh các mày không có con gái chăm sóc, tao rất lo đấy. Ít nhất cứ đến đây ăn mãi, thể lực và dinh dưỡng sẽ không theo kịp đâu."

Kru mặt không cảm xúc: "Quán bar và hộp đêm có rất nhiều, tao không lo chuyện này."

Tô Phi mặt đỏ bừng lên, biết Kru không lo là loại chuyện gì. Trương Tuấn giơ tay xua xua: "Mẹ kiếp! Tao không nói cái đó! Tao nói là tìm một cô gái có thể chăm sóc mày từ cuộc sống, cho mày chỗ dựa về tình cảm!" Nói xong cậu ôm chặt tay Tô Phi hơn, kéo Tô Phi lại gần mình hơn.

Còn Hạng Thao thì không nói một lời, ngẩng đầu nhìn bầu trời với vẻ mặt không được tự nhiên cho lắm.

Trương Tuấn biết Hạng Thao chắc chắn có bí mật gì không muốn tiết lộ, cậu cũng không miễn cưỡng. Đành thở dài một tiếng, xua xua tay: "Đi ăn đi. Ngày mai chúng ta có trận giải VĐQG, hôm nay hai người nghỉ sớm đi."

Lần này Hạng Thao lại làm mặt quỷ với Trương Tuấn: "Xem cái giọng điệu nói chuyện của mày kìa, giống hệt chú Angelo, già dặn quá mức! Người thì chưa già mà tâm hồn đã già trước rồi à?"

Trương Tuấn sững sờ, Hạng Thao cuối cùng cũng gỡ gạc lại được một điểm.

Trên đường trở về, Trương Tuấn nhíu mày hỏi Tô Phi: "Anh thực sự già dặn quá mức sao?"

Tô Phi nghiêm túc nói: "Em thấy vừa rồi thực sự có chút già... haha!" Cô cuối cùng vẫn không nhịn được cười.

"Được lắm! Em dám trêu chồng mình à!" Trương Tuấn làm bộ muốn đánh, Tô Phi liền chạy, hai người đuổi bắt đùa nghịch trên con đường nhỏ không có mấy người qua lại.

Chơi đùa mệt rồi, hai người không trực tiếp về nhà, mà ngồi xuống một chiếc ghế dài bên đường. Trương Tuấn ôm Tô Phi, Tô Phi cũng tựa vào lòng Trương Tuấn.

Fiorentina bước vào giữa tháng tư đã sắp tiến vào mùa hè, thời gian ban ngày đang dần kéo dài ra một chút, thời gian mặt trời treo ở phía tây cũng ngày càng nhiều, bây giờ dù đã ăn tối, họ vẫn còn có thể nhìn thấy ánh hoàng hôn đỏ rực ở phía tây.

Hai người cứ ngồi cạnh nhau như vậy, tựa vào nhau, ngắm ánh hoàng hôn nơi chân trời.

"Tô Phi, cảm ơn em." Trương Tuấn đột nhiên nói.

Tô Phi ngẩng đầu lên: "Tại sao đột nhiên nói những chuyện này?"

"Không, không có gì, chỉ là muốn nói thôi. Gần đây thi đấu quá bận rộn, đủ loại đối thủ và sự không chắc chắn về tương lai khiến anh có chút phiền lòng, lại bỏ quên em. Mục tiêu của mùa giải này là chức vô địch giải đấu, nhưng Champions League cũng không muốn dễ dàng từ bỏ, cho nên mọi người đều áp lực rất lớn, nhất là khi đến giai đoạn cuối giải đấu lại càng như vậy. Nếu không có em luôn ở bên cạnh anh, anh thực sự không biết liệu mình có thể luôn duy trì phong độ tốt như vậy cho đến cuối mùa giải hay không. Khi anh bỏ quên em, em lại không hề oán trách, nếu không phải tiếng thở dài của em hôm nay, anh còn chưa phát hiện ra đâu. Cho nên anh muốn cảm ơn em, cảm ơn sự vất vả của em trong thời gian qua."

"Đồ ngốc, chúng ta đều là người một nhà rồi, còn phân chia gì nữa. Anh vất vả, em cũng không vui đâu, anh vui vẻ thì em cũng vui." Tô Phi tựa má vào vai Trương Tuấn, cậu thiếu niên này đã biến thành người đàn ông có thể khiến người khác yên tâm dựa vào. "Đừng bận tâm bên ngoài có áp lực hay khó khăn lớn đến đâu, quan trọng là chúng ta ở bên nhau, không phải sao?" Tô Phi lại ngẩng đầu, dùng đôi mắt sáng ngời nhìn Trương Tuấn, con ngươi phản chiếu ánh rạng đông nơi chân trời, gương mặt tỏa ra một lớp ánh sáng dịu nhẹ mờ ảo.

Có phải ảo giác không? Trương Tuấn cảm thấy gò má của Tô Phi giống như bầu trời phía tây vậy, đỏ rực, vô cùng đáng yêu và thẹn thùng...

Cậu không màng đây là ở bên ngoài, không phải ở nhà, cúi đầu đưa môi mình lên. Hai người cứ thế ôm hôn nhau.

Girl, mỗi khi anh bắt đầu im lặng

Em còn khó chịu hơn anh, dường như là lỗi của em

Girl, mỗi khi anh mơ về tương lai

Cảm xúc hào hứng của em, còn nhiều hơn anh

Dịu dàng như làn gió nhẹ, thổi qua lòng anh

Mọi thứ đều sẽ khác biệt, thông qua đôi mắt em

Tình nhân yêu còn nhiều hơn, những lời giả dối không nói

Chỉ dùng một tấm chân tình lặng lẽ yêu anh

Cảm động quý giá nhất đều ở trong không lời...

Hạng Thao và Kru ăn cơm xong cũng vừa hay đi ngang qua đây, không cần phải nói, họ đã nhìn thấy Trương Tuấn và Tô Phi đang chìm đắm trong thế giới hạnh phúc của hai người.

Hạng Thao đang định trả thù việc vừa bị Trương Tuấn sỉ nhục, phá hỏng chuyện tốt của hai người, thì bị Kru bất ngờ kéo mạnh một cái, họ quay lại đường cũ đi đường vòng.

"Này, mày làm gì vậy? Kru? Sao lại kéo tao? Tao cảnh cáo mày đấy nhé, đừng có lôi lôi kéo kéo, nếu không người khác hiểu lầm thì ai cũng không giải thích rõ được đâu..."

"Đồ ngốc." Kru khẽ thốt ra hai chữ này, tay không hề nới lỏng, cứ thế túm chặt lấy Hạng Thao, lôi cậu ta đi mất.

Trương Tuấn bất ngờ ngẩng đầu lên, nghi ngờ nhìn xung quanh: "Vừa rồi tao dường như nghe thấy tiếng kêu của thằng nhóc Hạng Thao..."

Tô Phi lại vòng tay qua cổ Trương Tuấn, dí sát mặt mình tới gần. "Làm gì có ai? Mặt trời lặn rồi, chỗ này sao có người được? Chắc chắn anh nghe nhầm rồi."

Hơi thở thơm tho phả lên mặt Trương Tuấn, tựa như đang gãi ngứa cho anh vậy. Tâm thần Trương Tuấn chao đảo, lại cúi đầu hôn lên đôi môi của Tô Phi...

Người tình duy nhất của anh yêu lại càng nhiều hơn, những lời giả dối không nói ra

Chỉ dùng một tấm chân tình lặng lẽ yêu em, sự cảm động quý giá nhất my love

Người tình yêu lại càng nhiều hơn, bắt đầu là phải yêu đến cuối cùng

Thế nên chân tình của anh và em ngày càng nồng nàn

Sự cảm động quý giá nhất cất giấu trong lòng anh...

---❊ ❖ ❊---

(Lời bài hát "Người Tình" của Đỗ Đức Vĩ)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:163
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.