Sân nhà giành thắng lợi 3-2 trước Lecce, Fiorentina đã có được chuỗi bốn trận thắng đáng ngưỡng mộ, điểm số cũng vọt lên vị trí thứ sáu. Hiện tại Serie A có ba đội bóng giương cao ngọn cờ tấn công, một là Lecce, đội còn lại là Fiorentina. Vì vậy, cuộc chạm trán giữa hai đội ở vòng đấu trước được coi là trận đấu hay nhất vòng, các bàn thắng cứ như những bông hoa mận đan xen, hết quả này đến quả khác, khiến khán giả vô cùng mãn nhãn.
Trương Tuấn trong cơn mưa bàn thắng đó, nhờ một quả phạt đền đã có được bàn thắng thứ năm của mình trong mùa giải. Tuy nhiên, không ghi bàn trong thế trận bóng sống, ít nhiều vẫn khiến người ta cảm thấy hơi tiếc nuối.
Tiếp theo, ngày 20 tháng 10, Fiorentina sẽ tiến về phương Bắc, làm khách trên sân của AC Milan đang xếp thứ hai.
Đây được giới truyền thông Trung Quốc coi là một trận đấu vô cùng quan trọng, họ đặt tên cho trận đấu này là "Derby Ý của người Trung Quốc".
※※※
"Derby Ý của người Trung Quốc?" Dương Phàn nói với phóng viên, "Cái tên này nghe rất thú vị. Vì người Trung Quốc đông sao? Ừm, vài năm trước ai mà dám tưởng tượng trên sân cỏ Serie A có thể xuất hiện cùng lúc năm cầu thủ Trung Quốc, mấy năm gần đây cải cách bóng đá Trung Quốc cũng đã đạt được thành tích nhất định rồi..."
Phóng viên Trung Quốc phỏng vấn cậu dở khóc dở cười, mình hỏi là hỏi về cái nhìn đối với trận đấu sắp tới, không ngờ Dương Phàn lại đang nói những lời sáo rỗng với mình.
"Ừm, là vậy đó. Được rồi, tôi phải về nhà đây, lần sau chúng ta lại nói chuyện tiếp." Sau đó không đợi phóng viên kia kịp phản ứng, cậu liền vội vàng chui vào ô tô rồi rời đi.
Ngồi trong xe, Kaka tháo kính râm xuống, đùa rằng: "Cái này không giống cậu chút nào, gặp phóng viên lại trả lời không đúng trọng tâm, rồi còn phải tháo chạy nữa chứ, ha ha!"
Dương Phàn vừa lái xe vừa hừ một tiếng: "Ai mà cho mấy phóng viên đó biết suy nghĩ thực sự của tôi chứ? Trận đấu ngày Chủ nhật quá nhạy cảm, cấp cao câu lạc bộ đều rất quan tâm, tôi không muốn để mấy phóng viên đó lấy lời của tôi đi thêm mắm dặm muối nói năng bừa bãi."
Kaka tựa đầu vào lưng ghế, thở dài: "Kể từ sau lần chạm trán đầu tiên sau khi đánh mất chức vô địch, chúng ta đã đổi huấn luyện viên, họ gần như thay máu toàn bộ. Nhậm Dục Địa thằng nhóc đó đã bỏ ra số vốn không nhỏ đâu."
"Bỏ ra số vốn lớn đến đâu thì cũng là chúng ta thắng. Lần này không giống thế nữa, chúng ta sẽ không khinh địch, hơn nữa chúng ta còn là sân nhà. Tôi muốn khiến tiền của Nhậm Dục Địa đổ sông đổ biển hết!"
"A! Cậu xấu tính quá, Dương Phàn!" Kaka kêu lên: "Nhưng mà... tôi thích! Ai bảo thằng khốn đó bao nhiêu năm không liên lạc, bây giờ lại đột nhiên chui ra thâu tóm đối thủ Fiorentina của chúng ta cơ chứ?"
※※※
"Derby Ý của người Trung Quốc?" Trương Tuấn nhíu mày, nói với các phóng viên. "Cái tên này rất gượng gạo. Tôi thấy không phức tạp như các anh nói đâu, đây chỉ là một trận đấu bình thường mà thôi. Tôi với Dương Phàn, Kaka đều là bạn tốt, Marco là người thầy tôi kính trọng, trong AC Milan cũng còn vài người bạn nữa, quan hệ chúng tôi khá tốt, nhưng tiếng còi vang lên thì đều không có sự khác biệt nào cả – chúng ta là đối thủ. Quay lại nơi chốn cũ ư? Ừm, tôi sắp quên mất cửa phòng thay đồ sân San Siro mở về phía nào rồi."
Các phóng viên cười, Trương Tuấn cũng cười. Cậu nghe theo lời khuyên của Tô Phi, cố gắng giữ tâm thế bình thường trước truyền thông, cho nên bây giờ cũng có thể thỉnh thoảng đùa vui trước mặt đông đảo truyền thông. Gương mặt khi nhận phỏng vấn của cậu cũng không còn cứng đờ nữa, nụ cười tỏa nắng ấy đã trở lại trên gương mặt cậu.
Lý Diên cảm thán, tình yêu có thể khiến người ta ấu trĩ, cũng có thể khiến người ta trưởng thành, mà Trương Tuấn thuộc về kiểu thứ hai.
Ông từng chỉ ra trong một bài phân tích rằng, trạng thái của Trương Tuấn sau khi bắt đầu mùa giải mới rất ổn định, không có thăng trầm đột ngột, điều này không thể tách rời với sự xuất hiện của Tô Phi. Vì có một môi trường gia đình ổn định, tâm lý của Trương Tuấn mới có thể bình thản hơn, sẽ không vì ngoại cảnh mà phân tâm. Ông cảm thấy với tính cách này của Trương Tuấn, nên sớm kết hôn thì tốt hơn, sau khi có con cậu ấy sẽ càng có trách nhiệm hơn. Chỉ là không biết cặp đôi trai tài gái sắc này tại sao cứ không chịu kết hôn.
"Mặc dù là sân khách, nhưng Fiorentina không có truyền thống thua AC Milan. Chúng tôi sẽ tranh thủ giành chiến thắng. Sabato là một huấn luyện viên tuyệt vời, sự thay đổi của Fiorentina ai cũng thấy rồi, đây hoàn toàn là công lao của ông ấy. Nội bộ đội bóng rất đoàn kết, tôi chưa bao giờ cảm thấy tốt như bây giờ. Tập đoàn nước ngoài ư? Ồ, tôi thấy không ai không hy vọng ông chủ của mình có tiền cả. Đội bóng đã đưa về rất nhiều cầu thủ có thực lực, điều này phải cảm ơn ông chủ. Nhưng đá bóng vẫn phải dựa vào chính mình, tiền cũng không phải vạn năng, nếu không mùa giải trước chúng tôi cũng đã chẳng đến thời khắc cuối cùng mới trụ hạng được..."
Trương Tuấn gần như hỏi gì đáp nấy, hơn nữa còn nói rất thực lòng. Tạo thành sự tương phản rõ rệt với những lời nói sáo rỗng của Dương Phàn.
"Câu hỏi cuối cùng: Trận đấu ngày Chủ nhật, anh có thể ghi bàn không?"
Trương Tuấn suy nghĩ một lát: "Cái này phải đến trận đấu mới biết được, tôi hy vọng có thể ghi bàn, vì tôi đã hứa với Tô Phi sẽ dùng bàn thắng làm quà sinh nhật tặng cô ấy."
"Sẽ là một cú hat-trick chứ?" Lý Diên đột nhiên hỏi trong đám đông.
Trương Tuấn sững sờ, nhìn thấy Lý Diên, sau đó cười nói: "Nếu có thể, tôi cũng sẽ không từ chối."
※※※
Ngày hôm sau, Kaka cầm tờ báo nói với Dương Phàn: "Nhìn Trương Tuấn nhà người ta kìa, nói năng thực tế biết bao. Đâu như cậu, chẳng có câu nào tin được. Cậu ấy nói muốn lập cú hat-trick đấy, chậc chậc... Chúng ta là AC Milan cơ mà, làm sao có thể để cậu ấy ghi ba bàn nữa chứ?"
Dương Phàn chộp lấy tờ báo, sau đó hỏi Kaka: "Ngày Chủ nhật là ngày mấy?"
"Ngày 20 mà, sao thế?" Kaka không hiểu Dương Phàn hỏi ngày này để làm gì.
"Trùng hợp thật!" Dương Phàn ném tờ báo đi, "Có lẽ chúng ta thực sự phải đề phòng thằng nhóc đó một chút, không khéo lập hat-trick cũng không phải là không thể..."
"Này, tuy rằng hàng hậu vệ chúng ta lão hóa, chưa có người thay thế xứng đáng, nhưng cũng không đến mức bị cùng một người lập hat-trick hai lần liên tiếp chứ?"
"Này, Kaka cậu quên rồi sao? Ngày 20 tháng 10 là ngày gì?"
"Ngày gì?"
"Sinh nhật Tô Phi đấy!"
Kaka ngẩn người ra một lúc, sau đó đột nhiên nhớ ra: "Sinh nhật Tô Phi!? Chúa ơi! Tại sao lại là lúc đá với chúng ta! Tại sao không phải lúc đá với Inter Milan? Trời ạ! Tôi còn chưa mua quà cho Tô Phi nữa! Cô ấy bây giờ thích gì nhỉ?"
"Đệch! Trong đầu cậu chỉ có phụ nữ thôi sao? Cậu không lo Trương Tuấn đột nhiên phát điên à?" Dương Phàn mắng.
Kaka lắc đầu rất nghiêm túc: "Sợ cái gì? Cậu ấy ghi ba bàn, chúng ta ghi bốn bàn. Tóm lại là chúng ta thắng."
Mùa giải này có ba đội bóng giương cao ngọn cờ tấn công, trong đó hai đội là Fiorentina và Lecce vừa gặp nhau ở vòng trước, đội còn lại chính là AC Milan đang chuẩn bị va chạm rực lửa với Fiorentina ở vòng này.
※※※
Sabato xem xong băng ghi hình các trận đấu gần đây của AC Milan, nói với Di Livio bên cạnh: "Mẹ kiếp! Thằng đần Van Basten kia lại dám đá 4-3-3 ở Serie A, hơn nữa còn là đội hình tấn công, hắn muốn sớm bị sa thải à?"
"Ông hình như cũng vậy mà..."
"Hồ đồ, tôi là 4-4-2 cổ điển, chú trọng cân bằng công thủ."
"Ồ? Thế ai là người đã thay cả ba tiền đạo trong trận đấu trước đấy?" Di Livio liếc Sabato một cái.
"Đó là vì Lahm bị đuổi khỏi sân..."
"Đúng vậy, thi đấu với mười người, bị đuổi mất một hậu vệ, ông lại lập tức thay một tiền vệ, thay vào một tiền đạo."
"Ờ... Thực tế đã chứng minh sự thay người của tôi là đúng, chính là bàn thắng sau khi Pazzini vào sân đã giúp chúng ta hạ gục Lecce."
"Cho nên ông còn đần hơn cả Van Basten, ở một Serie A bảo thủ mà lại đá tấn công... hừ!"
Sabato cười khan hai tiếng để che giấu sự ngượng ngùng của mình.
"Antonio, Lahm trận này không đá được, ông định làm thế nào? Cân nhắc Chiellini? AC Milan bây giờ cũng là đội chú trọng tấn công đấy!" Di Livio không đùa nữa.
"Làm thế nào? Đá 3-5-2, thay đổi đội hình." Sabato vươn vai, đứng dậy đi lại trong phòng, vận động cơ thể.
"3-5-2?"
"Ừm, chúng ta đá hai tiền vệ trụ, Donadel đá chính. Hạng Thao cùng với Kehl, Ujfalusi làm trung vệ, người ở các vị trí khác không đổi. Độ dày đội hình của Fiorentina không sâu, cũng chỉ có thể thế này thôi." Ông vừa đi vừa nói, tay còn đang khoa chân múa tay.
"Nhưng AC Milan là ba tiền đạo, ba trung vệ thì hai bên cánh trống trải, làm sao ngăn cản Dương Phàn và Shevchenko đột phá?"
"Cho nên hai tiền vệ cánh của chúng ta phải vất vả một chút, lùi về phòng ngự nhiều hơn... Tóm lại, trận này tôi không so với AC Milan xem ai thủng lưới ít hơn, chúng ta so xem ai ghi nhiều bàn hơn!" Sabato vung nắm đấm mạnh mẽ.
※※※
Nesta, Simic, Stam, Metzelder, Cafu, Kaladze, Contini.
Van Basten nhìn tên những hậu vệ này trong danh sách.
Nesta bị chấn thương nhẹ, Stam, Cafu thì quá già, Simic không thể trông cậy... Hàng hậu vệ này của AC Milan thật khiến người ta lo lắng. Bắt đầu từ Baresi, hàng phòng ngự AC Milan luôn là hàng rào thép đáng tin cậy nhất, nhưng kể từ sau khi Maldini giải nghệ, một thời đại kết thúc, đồng nghĩa với việc hàng phòng ngự này không còn tồn tại nữa. AC Milan hiện tại có nỗi phiền muộn giống hệt Real Madrid – đó là phòng ngự.
Giải đấu đã bắt đầu được bảy vòng, AC Milan chỉ có một trận không để thủng lưới. Phải dựa hoàn toàn vào đội hình tấn công hỏa lực mạnh mẽ mới có thể đứng thứ hai trên bảng xếp hạng. Cầu thủ trẻ Castelen mà ông mang đến từ Hà Lan khiến ông rất hài lòng, đã dần đứng vững gót chân ở Milan.
Tuy nhiên, đối thủ ở vòng này của họ là Fiorentina, là Fiorentina do vị huấn luyện viên "lưu manh" kia dẫn dắt. Đội hình tấn công sở hữu Trương Tuấn, Toni, Pazzini, Kru, Gasbarroni và Jorgensen không thể xem thường, hơn nữa Sabato là một kẻ điên vì tấn công mà không màng tất cả, nếu để Fiorentina thuận đà, AC Milan sẽ vô cùng nguy hiểm.
Tin tốt duy nhất là ở trận đấu vòng trước của Fiorentina, hậu vệ phải Lahm bị đuổi khỏi sân, trận này bị cấm thi đấu, như vậy, Fiorentina với chiều sâu đội hình không đủ trong khâu phòng ngự cũng bị bó buộc.
Vậy thì dùng ba tiền đạo tấn công họ, xem ai ghi bàn trước.
Van Basten ném bút sang một bên. Hàng hậu vệ tiếp tục dùng đội hình của mấy vòng trước, chấn thương của Nesta sẽ không ảnh hưởng đến trận đấu, Trương Tuấn cứ giao cho cậu ta thôi.
Bản thân mình vẫn nên đầu tư thêm vào việc tấn công thì hơn. Hàng thủ Fiorentina cũng chẳng ra sao, Lecce còn có thể ghi được hai bàn vào lưới họ, AC Milan không có lý do gì lại kém hơn cả Lecce.
Trương Tuấn... cứ nghĩ đến Trương Tuấn, Van Basten lại đau lòng khôn xiết. Vốn dĩ khi đến ông đã nói muốn Trương Tuấn trở lại, ông muốn tập trung bồi dưỡng Trương Tuấn. Nhưng không biết tại sao, Trương Tuấn chính là không quay về, dù ông ở AC Milan cậu cũng không về. Ông từng gọi điện cho Trương Tuấn, nhưng ý của Trương Tuấn rất rõ ràng, đó là không quay về Milan.
Ông nhớ lại lúc ở viện điều dưỡng Saint Edelong tại Utrecht, ông đã nói với viện trưởng kiêm bạn mình là Michel: "Điều tiếc nuối duy nhất là cậu ấy không phải người Hà Lan." Lúc đó ông chỉ nghĩ đến cấp độ đội tuyển quốc gia, lại không ngờ còn có câu lạc bộ. Sau đó khi AC Milan gửi lời mời huấn luyện, vì vẫn còn sở hữu một nửa quyền sở hữu Trương Tuấn, khiến ông vô cùng phấn khích. Ông luôn muốn rèn giũa Trương Tuấn một cách bài bản, cứ ngỡ lần này có thể như nguyện, lại không ngờ Fiorentina đến một ông chủ có tiền, cứng rắn dùng tiền cướp mất học trò đắc ý của mình.
Chẳng lẽ mình thực sự chỉ có thể làm đối thủ của Trương Tuấn sao?
"Trương Tuấn, cậu trở lại Milan, chúng ta có thể tạo nên một vương triều Milan lần nữa, cậu chính là hạt nhân. Cậu biết không?"
"Tôi không hề nghi ngờ lời ông nói, thưa thầy. Nhưng, tôi không muốn quay lại nữa, vương triều Milan không liên quan gì đến tôi, tôi chỉ muốn đá bóng ở Fiorentina, cho đến khi họ không cần tôi nữa, hoặc tôi không muốn tiếp tục nữa."
"Tại sao? Chẳng phải cậu luôn khát khao được làm hạt nhân sao? Bây giờ ta cho cậu cơ hội này."
"Marco... tôi rất kính trọng thầy, vẫn luôn như vậy. Nhưng tôi không muốn quay lại Milan theo kiểu nịnh hót, nơi đó từ chối tôi hai lần, tôi tuyệt đối không thể quay lại."
"Zhang, cậu quá bướng bỉnh, Milan mới có tương lai của cậu!"
"Haha, Marco. Rất nhiều người nói tôi bướng bỉnh, tùy hứng. Nhưng tôi chưa bao giờ hối hận về những lựa chọn do chính mình đưa ra. Thực ra, thầy không thấy chúng ta làm đối thủ cũng rất thú vị sao?"
Cuộc đối thoại cách đây hơn một tháng vẫn còn văng vẳng bên tai, Van Basten có lẽ không muốn thừa nhận, nhưng ông thực sự không có duyên với Trương Tuấn. Giống như Trương Tuấn đã tuyên bố, cậu không muốn làm "Van Basten thứ hai", cậu chỉ muốn làm chính mình. Quyết tâm rời bỏ Milan có lẽ còn có nguyên nhân này bên trong.
※※※
Giải Serie A đã tiến hành được bảy vòng, Juventus với thành tích sáu thắng một hòa bất bại đứng thứ nhất. AC Milan theo sát phía sau, sáu thắng một thua. Inter Milan thì năm thắng hai hòa, xếp thứ ba.
Serie A năm nay vẫn là thiên hạ của ba ông lớn phương Bắc, nhưng sau khi xem màn trình diễn của Fiorentina, rất nhiều người đã coi họ là con ngựa ô ảnh hưởng trực tiếp đến xu thế của Serie A. Có người nói: "Fiorentina được rèn giũa theo đặc điểm tính cách của Sabato hiện tại không có thực lực đoạt quán quân, nhưng nếu để họ phá bĩnh, họ làm tốt hơn bất kỳ ai."
Kẻ phá bĩnh đương nhiên sẽ phải tử chiến với đội mạnh, gặp đội yếu lại thua điểm một cách khó hiểu. Chuỗi thua và chuỗi thắng của Fiorentina quả thật có chút cảm giác này, họ dường như ai cũng có thể thắng, lại dường như ai cũng có thể thua.
Do đó, trận Fiorentina với AC Milan được coi là trận phá bĩnh đầu tiên của họ ở mùa giải này.
Truyền thông cũng rất quan tâm, đây là trận đấu tiêu điểm của vòng đấu này, các loại báo cáo liên quan xuất hiện trên mặt báo hàng ngày.
Mà Sabato cũng không nhàn rỗi, trước thềm đại chiến, khi trả lời phỏng vấn của phóng viên, ông công khai bày tỏ sự hoài nghi về việc Van Basten có thể thích nghi với Serie A hay không.
"Có những người là cầu thủ vĩ đại, nhưng chưa chắc đã làm được huấn luyện viên vĩ đại. Đặc biệt là những huấn luyện viên xuất thân từ tiền đạo. Đẩy mạnh chủ nghĩa tấn công ở Serie A chẳng khác nào tự sát, AC Milan là một đội bóng muốn đoạt mọi danh hiệu, vậy mà lại còn bốc đồng như vậy. Chẳng lẽ Galliani già rồi sao? Sáu thắng một bại? Ừm, thành tích không tệ, nhưng các anh phải biết rằng, bất kỳ huấn luyện viên mới nào khi mới đến đều có một giai đoạn trăng mật..." Giọng điệu của Sabato như thể ông đã lăn lộn ở Serie A hơn chục năm rồi vậy, nhưng thực tế ông cũng là lính mới ở Serie A giống như Van Basten.
Có phóng viên nhắc nhở ông cũng giống Van Basten, ông lại lắc đầu: "Đừng đánh trống lảng, chúng ta bây giờ đang nói về Van Basten, chuyện này không liên quan gì đến tôi cả!" Cách làm vô liêm sỉ này khiến phóng viên dở khóc dở cười, anh ta thực sự hối hận vì tại sao lại hỏi Sabato nhìn nhận AC Milan thế nào.
Trương Tuấn cũng rất phiền lòng về câu nói này của Sabato, vì Van Basten luôn là người thầy mà cậu kính trọng, nhưng Sabato lại là huấn luyện viên của cậu.
Lý Diên lại bảo với cậu: "Cậu tưởng tên lưu manh đó đang mắng Van Basten à? Thế thì cậu sai rồi. Ông ta đang mượn Van Basten để châm biếm phong cách bảo thủ ở Serie A hiện nay đấy. Tôi lại thấy hai người này có chút đồng cảm với nhau đấy chứ."
Quả nhiên, Van Basten sau khi nghe phóng viên thuật lại, hoàn toàn không bày tỏ gì về điều này, mà lái chủ đề sang chính trận đấu. "Bạn tôi Rijkaard từng nói: 'Một trận đấu vĩ đại cần sự nỗ lực chung của hai bên'. Tôi rất sẵn lòng biến trận đấu này thành một trận đấu 'vĩ đại'. Dù người khác nói gì, AC Milan vẫn sẽ kiên trì với phong cách của mình, nỗ lực đá bóng."
※※※
Khu vực quanh sân San Siro vào ngày thi đấu vô cùng náo nhiệt, toàn là cổ động viên đổ về từ khắp mọi nơi, tất nhiên, cũng có cả khách du lịch đến vì danh tiếng.
Tô Phi với tư cách là phóng viên ảnh, đã vào sân trước gần một giờ đồng hồ, mà trên khán đài đã ngồi gần một nửa khán giả rồi.
Tô Phi đang làm việc mặc một chiếc áo gile màu đỏ, cột mái tóc dài thành đuôi ngựa, đội một chiếc mũ lưỡi trai. Cô sợ bị đám paparazzi tinh mắt nào đó bắt gặp, mặc dù sự tồn tại của cô từ lâu đã không còn là bí mật, hơn nữa rất nhiều người còn biết cô là một phóng viên ảnh thể thao, nhưng khi làm việc, cô luôn cố gắng khiêm tốn. Cô lấy người khác làm tiêu điểm để chụp ảnh, nhưng lại không muốn mình bị coi là tiêu điểm.
Nhưng vẫn sẽ có người liếc nhìn cô, vì nữ phóng viên ảnh bóng đá thực sự rất hiếm gặp. Huống chi cô chỉ trang điểm nhẹ nhàng lại càng có vẻ đẹp thanh thuần hơn?
Thu dọn mọi thứ xong, Tô Phi gọi điện hỏi Lý Diên đang ở khu vực phóng viên: "Anh Lý, hôm nay có nhiệm vụ chụp ảnh gì không?"
"Không có nhiệm vụ." Lý Diên trả lời rất dứt khoát.
"Không có nhiệm vụ?" Tô Phi có chút không phản ứng kịp.
"À, ý của tôi là cô cứ tùy ý chụp, dù cô có dùng cả cuộn phim để chụp cái đầu trọc của Galliani cũng được."
"Anh đang đùa đấy à, anh Lý?"
"Không không, tôi không đùa, sau này cô đều như vậy cả. Tự quyết định đi chụp gì, tự mình quan sát, tự mình chụp. Nhiệm vụ người khác giao cho cô luôn không bằng những gì cô tự mình quan sát được. Cô có quyền tự do hoàn toàn."
Tô Phi lần đầu tiên nhận được chỉ thị như vậy, trước đây đều là cấp trên bảo chụp gì thì cô chụp nấy. Bây giờ đột nhiên được buông tay, để cô tự quyết định, nhất thời cô còn chưa phản ứng kịp.
Cô ngắm nghía qua ống kính, nhớ lại bố của Trương Tuấn, người từng nói với cô: "Nhiếp ảnh, không chỉ dùng mắt nhìn, quan trọng hơn là phải dùng tâm để quan sát, bắt trọn những khoảnh khắc mà người khác không để ý đến. Đó mới là những tác phẩm xuất sắc."
Trước đây cứ bận rộn công việc, cô lại quên mất lời này.
Cô nhìn khán đài đối diện, đó là nơi dành riêng cho cổ động viên đội khách Fiorentina, bây giờ đã sắp ngồi kín chỗ, họ giương cao bức chân dung lớn của Trương Tuấn, vẫy những lá cờ Trung Quốc và cờ đội Fiorentina nối liền với nhau, tạo thanh thế cho đội khách.
Tô Phi đột nhiên thấy Trương Tuấn trên bức chân dung đó vẻ mặt tươi cười, vì bức chân dung không ngừng đung đưa, mà trở nên vô cùng sống động. Cô điều chỉnh tiêu cự và khẩu độ, nhấn nút chụp.
Đây là tình yêu của người Fiorentina dành cho Trương Tuấn, cô phải lưu giữ lại, sau này giở ra cho Trương Tuấn xem.
Vào khoảnh khắc này, Tô Phi nảy ra một ý tưởng, cô muốn xuất bản một cuốn sách, một tập sách ảnh. Dùng ảnh để kể về thế giới bóng đá mà cô nhìn thấy, dùng ánh nhìn của phụ nữ để nhìn môn thể thao dành cho đàn ông này. Chắc chắn sẽ vô cùng thú vị.
※※※
Sabato công bố danh sách xuất phát, ông quả nhiên đá 3-5-2, hai tiền vệ trụ, ba trung vệ.
Donadel nghe thấy tên mình trong danh sách xuất phát, tỏ ra vô cùng kích động, cậu quay đầu lại, vừa vặn chạm mắt với Trương Tuấn, cậu cười với Trương Tuấn, phát hiện đội trưởng cũng đang cười với mình.
Hạng Thao thì tỏ ra rất phấn khích, vì phía cậu đảm nhiệm vừa vặn đối đầu với Dương Phàn. Cậu thích kiểu đối đầu giữa những kẻ mạnh này, cậu muốn đấu với Dương Phàn về thể lực, về tốc độ, về kỹ thuật. Đây vừa là một thử thách, cũng là một sự tận hưởng.
"Lời thừa thãi tôi không nói nhiều nữa, dù sao mấy ngày nay tôi luôn nhấn mạnh những thứ đó rồi. Các cậu chỉ cần nhớ kỹ, coi đây như sân nhà của chúng ta mà đá là được. Đây tuy là San Siro, tôi không hy vọng các cậu ra ngoài mà chân lại nhũn ra! Ha ha!"
Tất cả mọi người đều cười phá lên một cách vô tư lự theo Sabato, biểu hiện hiện tại của họ đúng là một đội khách không biết điều mà...
"Ra ngoài thôi!"
Hai đội đứng cạnh nhau trong đường hầm, Trương Tuấn với tư cách đội trưởng dẫn đầu, cậu đứng ở vị trí đầu tiên của đội, bên cạnh là Gattuso. Người này vẻ mặt nghiêm túc, Trương Tuấn quen mặt này, biểu cảm này. Lúc ở AC Milan mỗi lần trước trận đấu Gattuso đều như thế này.
Mà hôm nay, không chỉ riêng Gattuso biểu cảm nghiêm túc, rất nhiều cầu thủ AC Milan cũng như vậy. Vì mùa giải trước vào thời khắc cuối cùng, chính Fiorentina đã làm hỏng chuyện tốt của họ, sống sờ sờ đá bay chiếc cúp vô địch gần như đã nằm trong túi. Trận đấu này đối với họ thực ra là trận phục thù.
Trương Tuấn quay đầu liếc thấy Dương Phàn và Kaka, họ dùng nụ cười thay cho lời chào hỏi.
Vì không khí khác biệt, Trương Tuấn cũng khó mở lời hỏi thăm.
Mãi cho đến khi ra sân bắt tay lần lượt, họ mới có cuộc giao lưu bằng lời nói đầu tiên.
"Thay mặt tôi chúc mừng sinh nhật Tô Phi nhé." Kaka cười nói, "Sau đó cảnh cáo cậu, đừng hòng dùng bàn thắng để lấy lòng mỹ nhân, đây là sân nhà của chúng tôi, thằng nhóc đừng có mà quá kiêu ngạo."
Trương Tuấn cũng không chịu thua, "Tôi mới không truyền đạt đâu. Hơn nữa, thực ra tôi ghi bàn hay không không quan trọng, dù sao chúng tôi cũng sẽ thắng."
"Hừ!" Kaka lườm Trương Tuấn một cái, chạy đi mất.
Dương Phàn đi đến trước mặt Trương Tuấn, trước tiên nhìn người bạn thân này, sau đó cười cười: "Tôi không nói gì nữa, vào trận thôi, Trương Tuấn."
"Ừm!" Trương Tuấn cảm thấy Dương Phàn khi bắt tay rõ ràng đã dùng thêm lực, mà cậu cũng không khách khí nắm chặt lại.
※※※
AC Milan ngay từ đầu đã tỏ ra rất tích cực, họ chủ động tấn công. Chiến thuật ba tiền đạo của Van Basten quả nhiên đã tạo ra mối đe dọa nhất định cho hàng phòng ngự của Fiorentina. Mà tiếng hò reo của cổ động viên Milan trên sân San Siro hết đợt này đến đợt khác, không ngừng tạo thanh thế cho đội chủ nhà.
Fiorentina bất đắc dĩ, từ bỏ ý định tấn công phủ đầu ngay từ đầu, họ hiện tại buộc phải ổn định phòng ngự trước – từ này nghe thật buồn cười, Fiorentina của Sabato dường như chưa bao giờ có cách làm ổn định phòng ngự ngay từ đầu, nhưng đối mặt với AC Milan hùng mạnh, họ cũng buộc phải làm vậy.
Ba tiền đạo của Van Basten không đứng hàng ngang, trung phong Gilardino cắm phía trên, mà Shevchenko hơi lùi về phía bên trái, hơi giống một tiền đạo lùi. Dương Phàn kéo ra khá xa ở cánh phải, cậu vừa có thể cắt vào trong sút bóng, cũng có thể kéo ra biên tạt bóng, mặc dù mang danh là tiền đạo cánh phải, thực tế vẫn làm công việc của tiền vệ cánh.
Tuyến giữa Kaka, Gattuso và Pirlo thì đứng hàng ngang, đây là đội hình Van Basten thường xuyên sử dụng ở đội tuyển quốc gia Hà Lan, rất giàu tính tấn công.
Kaka ở tuyến giữa gặp phải sự phòng ngự kiên cường của Mascherano, hai người họ là ngôi sao hy vọng của quốc gia mình, là những người nổi bật của thế hệ trẻ, chỉ là Kaka đến châu Âu sớm, cho nên danh tiếng vang dội hơn, mà Mascherano thì do luôn ở Nam Mỹ, sức ảnh hưởng không lớn bằng Kaka, nhưng cậu ấy tuyệt đối là một thiên tài bị đánh giá thấp.
Kaka mưu toan dùng động tác giả đánh lừa Mascherano, nhưng người Argentina không hề lay động, cậu lại chuyển sang dựa vào tốc độ để đột phá mạnh.
Cậu vừa mới khởi động, Mascherano đã xoay người bám theo, khiến cậu không thể tăng tốc.
Kaka cảm thấy gượng gạo, đành phải phanh gấp một cái, xoay người chuyền bóng cho Pirlo.
Pirlo phân bóng cho Shevchenko, đầu đạn hạt nhân Ukraine nhận bóng ngoài vòng cấm, sau đó bất ngờ sút xa!
Quả bóng bay về phía khung thành cùng với tiếng hò reo vang dội của các cổ động viên.
Quả này sút bất ngờ, Frey trong lúc vội vàng đành phải dùng hai nắm đấm đánh bóng ra ngoài đường biên ngang. AC Milan giành được quả phạt góc đầu tiên kể từ khi bắt đầu trận đấu.
Pirlo đá phạt, bóng bị Kehl đánh đầu giải nguy, nhưng lại rơi ngay vào chân Gattuso, anh ta làm động tác giả như muốn sút bóng, đánh lừa Donadel nhảy lên chặn phá, lại ngoặt bóng một cái, chuyền cho Kaka ở trung lộ.
Kaka dùng chân phải gạt bóng, sau đó vung chân sút ngay, bóng trúng vào bắp chân Ujfalusi, có một sự đổi hướng, nhưng may là góc đổi hướng quá lớn, bay thẳng ra ngoài đường biên ngang.
Lại là một quả phạt góc.
"AC Milan vừa vào trận khí thế đã kinh người, liên tiếp hai cú sút xa! Liên tiếp hai quả phạt góc! Fiorentina mệt mỏi ứng phó, thực lực hai bên vẫn có sự chênh lệch nha!"
Sabato đứng bên sân, há hốc mồm nhìn vào sân. Ông đang lo lắng thay cho hàng phòng ngự của đội, nếu mới vào trận đã thủng lưới, kế hoạch của ông sẽ rối loạn hết.
Van Basten vẫn mặc vest, phong thái ung dung đứng bên sân, AC Milan trên sân chiếm ưu thế, nhưng mặt ông không hề có chút vui mừng nào.
"Fiorentina giống như một chiếc lò xo, ông ép càng mạnh, nó phản đạn lại càng dữ dội." Đây là lời của huấn luyện viên đội Lecce, ông Zeman, nói sau vòng đấu trước. Đội bóng của ông trong tình thế hơn người cuối cùng lại bị Fiorentina lội ngược dòng, thua trận.
Van Basten bây giờ đang lo lắng về sự phản đạn của Fiorentina bất cứ lúc nào.
※※※
Dương Phàn nhận bóng bên cánh phải, cậu đi bóng qua Gasbarroni, đối mặt với sự phòng ngự của Hạng Thao.
Hạng Thao tỏ ra rất phấn khích, miệng hô: "Come on! Baby! Đến đi, để tao xoạc bay mày, Dương Phàn!"
Dương Phàn làm một động tác giả như muốn đột phá, Hạng Thao lập tức lùi về sau một bước – miệng thì ngông cuồng thế thôi, Hạng Thao thực sự đối mặt với Dương Phàn vẫn có áp lực tâm lý không nhỏ, dù sao người này thành công sớm hơn cậu, năng lực không thể xem thường. Cho nên chỉ cần Dương Phàn có động tác, Hạng Thao phải lùi lại một chút, cậu sợ bị Dương Phàn dùng tốc độ tông thẳng qua.
Dương Phàn lại lặp lại động tác giả vừa rồi, Hạng Thao lại lùi về sau một bước.
Dương Phàn cười, cậu chuyền bóng cho Kaka ở trung lộ.
Hạng Thao cảm thấy mình bị đùa cợt, cậu bất mãn hét lên: "Đệch! Sĩ khả sát bất khả nhục! Có bản lĩnh thì đấu tay đôi với tao!"
Cậu vừa hét xong, Kaka đã chuyền bóng lại cho Dương Phàn. Cậu ngẩn người ra: "Đệch, nhanh thế?!"
Dương Phàn dẫn bóng áp sát Hạng Thao, sau đó đột nhiên cắt vào trong, Hạng Thao cũng không ú ớ, lập tức áp thân hình vào.
Nhưng Dương Phàn cắt vào trong là giả, cậu dùng chân phải gạt bóng ra ngoài, sau đó mạnh mẽ đổi hướng, dựa vào tốc độ vượt qua bên cạnh Hạng Thao!
"Một cú đổi hướng qua người đẹp mắt! Dương Phàn chuẩn bị tạt bóng!"
"Chưa xong!"
Quả bóng vừa rời chân, từ phía sau lại thò ra một cái chân, dùng sức đạp quả bóng ra ngoài đường biên ngang!
Hạng Thao nửa nằm trên đất, cười hề hề với Dương Phàn bên cạnh: "Chúng ta vẫn hòa nhau."
Quả phạt góc thứ ba của AC Milan, mà Fiorentina ngay cả một cú sút cũng chưa có.
※※※
Gattuso dẫn bóng dâng lên, anh đang tìm thời cơ chuyền bóng, không ngờ bị Donadel từ bên cạnh xoạc trúng, mất bóng.
Kru quay lại nhận bóng, Gattuso làm sao có thể dễ dàng bỏ cuộc? Anh đứng dậy lại lao về phía Kru.
Nhưng Kru thực hiện một cú xoay người Marseille nhẹ nhàng, đã đánh lừa Gattuso lần nữa. Cổ động viên Fiorentina phát ra tiếng hét lớn. Mỗi lần chỉ cần Kru thực hiện kiểu kỹ thuật khiến người ta tận hưởng này, họ sẽ dùng tiếng hét để biểu thị sự điên cuồng trong lòng.
Xoay người xong, Kru vừa vặn đối mặt với hướng tấn công, nhưng cậu không dẫn bóng tiếp. Sabato từng nói với cậu, ở Serie A, thấy cơ hội phải chuyền bóng ra, nếu không cầu thủ phòng ngự thứ hai sẽ nhanh chóng ập tới.
Cậu liếc thấy Trương Tuấn phía trước đang quay đầu nhìn về phía cậu, liền chuyền bóng qua một cú.
Quả nhiên, cậu vừa chuyền bóng đi, Pirlo phía sau đã áp sát.
Trương Tuấn khi nhận bóng liền xoay người theo đà, cậu bây giờ đối mặt với hướng tấn công.
Chặn trước mặt cậu là hàng phòng ngự AC Milan gồm bốn hậu vệ.
Người áp sát đầu tiên là Kaladze.
Trương Tuấn không nói câu nào với anh ta, đẩy mạnh quả bóng vào trung lộ, sau đó tăng tốc xông qua, đáng thương cho Kaladze tốc độ căn bản không phải là đối thủ của Trương Tuấn, trong lúc xoay người đã bị Trương Tuấn bỏ lại phía sau, mà bên cạnh anh ta, là Dương Phàn đang lùi về tốc độ cao và Gattuso không bao giờ bỏ cuộc.
Trước có chặn đánh, sau có truy binh, họ muốn nhốt chết Trương Tuấn trong vòng vây.
Stam đứng nghiêm ở phía trước chờ sẵn.
Trương Tuấn không giảm tốc độ, nhưng khi cậu áp sát Stam thì thực hiện một động tác "đạp xe". Trương Tuấn sở hữu khả năng tăng tốc đáng kinh ngạc thực hiện động tác này vô cùng chân thực, ngay cả Stam dày dạn kinh nghiệm cũng bị lắc lư theo trái phải.
Trương Tuấn nhắm chuẩn lúc trọng tâm của Stam di chuyển vào trong, gạt quả bóng ra ngoài, tăng tốc xông qua!
Người thứ hai! Tiếng hò reo của cổ động viên Fiorentina thậm chí còn lấn át tiếng kinh hô của cổ động viên AC Milan.
Bây giờ đến lượt Nesta.
Trương Tuấn khi áp sát Nesta đột nhiên thực hiện một cú đạp bóng phanh gấp, sau đó gạt quả bóng ra ngoài, chuẩn bị tăng tốc đột phá theo đà.
Nesta bị cú phanh gấp tăng tốc của Trương Tuấn làm cho hình thể khựng lại một chút, nhưng phản ứng thứ hai của anh rất nhanh, đôi chân dài vươn ra, vừa vặn chặn giữa bóng và Trương Tuấn.
Trương Tuấn không ngờ Nesta còn có thể có động tác, dưới chân vấp phải, ngã ra ngoài.
"Tuýt!"
Trọng tài chính thổi còi, ông chạy về phía nơi xảy ra sự cố. Sau đó giơ tay phải lên cao, ra hiệu hậu vệ AC Milan phòng ngự phạm lỗi, quả đá phạt cho Fiorentina.
Trương Tuấn quỳ trên đất, hai tay giơ lên vô cùng bất lực. Quả này Nesta không phạm lỗi, cậu đã đối mặt thủ môn rồi. Nhưng, đối mặt với tình huống này, lại có mấy hậu vệ sẽ không phạm lỗi đây?
Cổ động viên Fiorentina phát ra tiếng la ó lớn, họ đang phản đối trọng tài chính không rút thẻ cho Nesta.
Sabato còn bực bội hơn Trương Tuấn, ông nhìn thấy Trương Tuấn bị Nesta vấp ngã trên đất, phẫn hận vò đầu mình một cái, sau đó lao đến trước mặt trọng tài bàn: "Chết tiệt! Lỗi này đáng lẽ phải ăn thẻ! Đó là một pha đột phá đẹp mắt đấy!"
"Một pha chạy dài đặc sắc! Kể từ khi Trương Tuấn được Sabato đổi sang vị trí tiền đạo lùi, cậu ấy đã nhiều lần diễn cho chúng ta những pha bóng như thế này. Vị trí lùi sâu giúp cậu ấy có nhiều không gian hơn để phát huy tốc độ của mình. Một mình cậu ấy gần như đã đi bóng qua cả hàng thủ Milan, nếu Nesta không phạm lỗi kịp thời, đợi cậu ấy vào vòng cấm thì mọi thứ đã muộn rồi."
Donadel tiến lên kéo Trương Tuấn dậy, còn không quên vỗ vỗ vai Trương Tuấn khen pha đột phá này của cậu đẹp mắt. Milan thì đang bận rộn xếp hàng rào.
Quả bóng này ở bên trái vòng cấm, gần đường vạch 16m50, cách khung thành khoảng hai mươi mét, rất gần. Tất cả cầu thủ AC Milan đều biết quả đá phạt của Trương Tuấn lợi hại đến mức nào, họ không dám chủ quan.
Quả nhiên, Trương Tuấn đứng trước bóng.
"Mặc dù Nesta dùng lỗi phạm để ngăn cản Trương Tuấn, nhưng Fiorentina vẫn có cơ hội ghi bàn! Trương Tuấn muốn tự mình thực hiện quả đá phạt do mình tạo ra!"
Lần chạm trán trước AC Milan đã bị Trương Tuấn dùng quả đá phạt ghi bàn gỡ hòa, lần này họ không muốn phạm phải sai lầm tương tự nữa.
"Trái! Sang trái thêm chút nữa! Chặn đứng góc gần lại!" Dida đang chỉ huy vị trí đứng của hàng rào. Hàng rào của AC Milan cũng không thành thật, vừa điều chỉnh vị trí, vừa tiến lên.
Trọng tài chính đương nhiên sẽ không cho phép chuyện như vậy xảy ra, ông quát lệnh hàng rào lùi lại, không được tiến lên nữa.
Trương Tuấn giữ Donadel đang định đi lại.
"Đừng đi, Marco. Quả này cậu đá đi." Cậu chỉ chỉ quả bóng phía trước.
Donadel có chút kinh ngạc, cậu chỉ chỉ vào mình: "Tôi á?"
Trương Tuấn gật đầu.
"Nhưng người sút phạt số một là cậu, thứ hai là Martin, thứ ba là Andre, thứ tư là Ricardo..."
"Tôi bảo cậu đá thì cậu đá đi, tôi là đội trưởng." Lời của Trương Tuấn không cho phép phản bác.
Donadel đành phải đứng trước bóng.
Trương Tuấn còn nhớ lúc tập đá phạt trong đội, Donadel cũng thỉnh thoảng có biểu hiện xuất sắc đấy chứ.
Hàng rào đứng hết theo ý của trọng tài chính, trọng tài chính mới lùi lại ra hiệu Fiorentina có thể đá rồi.
Trương Tuấn đứng cạnh Donadel, Dida và hàng rào trong mắt chỉ có cậu, lại không nhìn thấy Donadel bên cạnh cậu.
Trọng tài chính thổi còi, Trương Tuấn thân trên nghiêng về trước, lại không di chuyển bước chân, cậu mỉm cười nhìn hàng rào kinh ngạc nhảy lên, lại không thấy bóng qua, về điều này cậu rất hài lòng.
Donadel đợi hàng rào bắt đầu rơi xuống mới ra chân, cậu lấy đà hai bước, sau đó dùng một cú sút móc vào phần giữa dưới của quả bóng.
Quả bóng vừa vặn vòng qua hàng rào đang rơi xuống, sau đó liếm cột dọc gần bay vào lưới!
Dida mặc dù nhanh nhẹn, tung người bay ra, nhưng vẫn chậm một bước, anh ta cũng bị Trương Tuấn đánh lừa. Hơn nữa quả này của Donadel quá hiểm, liếm cột dọc gần đi vào lưới, mà anh ta lại ở cột dọc xa, làm sao kịp chứ?
"Bóng... bóng vào lưới!! Marco Donadel!! Đây là cú sút đầu tiên của Fiorentina! Họ dẫn trước rồi! Trời ơi, thật không thể tin nổi! Quả bóng này lại không phải do Trương Tuấn đá!"
Donadel hưng phấn xoay một vòng tại chỗ, cậu dường như não bị chập mạch, không biết nên chạy về phía nào. Dù sao đây cũng là bàn thắng đầu tiên cậu ghi đại diện cho Fiorentina, hơn nữa còn ghi vào lưới đội bóng cũ AC Milan. Ngược lại Trương Tuấn bên cạnh ôm chặt lấy cậu.
"Làm đẹp lắm! Đó là một bàn thắng đặc sắc đấy, Marco! Tôi biết ngay cậu làm được mà!"
Donadel lúc này mới hiểu tâm huyết của Trương Tuấn. Vì mình có nút thắt trong lòng với Milan, cậu ấy liền sắp xếp để mình tự tay phá vỡ nút thắt này. Dùng một bàn thắng, đối mặt với đội bóng cậu rất quen thuộc từ nhỏ đến lớn, dùng bàn thắng mở ra nút thắt trong lòng.
"Cảm ơn cậu, đội trưởng..." Ôm Trương Tuấn, cậu thì thầm bằng giọng chỉ mình mới nghe thấy.
Cổ động viên Fiorentina reo hò vang dội tên của Donadel: "Marco! Marco!! Marco!!"
Mà Donadel thì chạy xuống dưới khán đài cổ động viên Fiorentina, dang rộng hai tay đón nhận sự reo hò.
Fiorentina có hiện tại và tương lai của riêng mình, tại sao còn phải hoài niệm về quá khứ chứ?
Yêu cũng được, hận cũng được, mọi thứ của quá khứ đều đã tan thành mây khói, Donadel hiện tại là cầu thủ mặc áo đấu Fiorentina. Cậu là cầu thủ của Fiorentina, cống hiến cho Fiorentina.
※※※
"Đầu tiên là Trương Tuấn, bây giờ là Donadel, hai người cũ của Milan khiến AC Milan khổ sở đủ đường. Trận đấu trôi qua hai mươi phút, AC Milan đã bị thủng lưới, đây thực sự không phải là điềm báo tốt. Không biết cái đầu trọc của Galliani có bắt đầu đau chưa nhỉ?"
Di Livio nhảy dựng lên, anh vừa vỗ tay về phía sân, vừa nói với Sabato: "Tuyệt quá! Thằng nhóc đó tuyệt thật!"
"Đúng vậy! Đó là một quả đá phạt đặc sắc..."
"Không, ý tôi là Trương Tuấn, thằng nhóc đó làm tuyệt thật..." Di Livio ngắt lời Sabato.
Phút thứ hai mươi mốt hiệp một, AC Milan trên sân nhà đang bị Fiorentina làm khách dẫn trước 0-1. Đúng như Trương Tuấn nói trước trận, Fiorentina không có truyền thống thua AC Milan.
Ngoại trừ mùa giải 01/02 xuống hạng cuối cùng đó, từng thua AC Milan 2-5 trên sân khách, Fiorentina từng giữ thành tích xuất sắc tám thắng ba hòa trước AC Milan.
Mà mùa giải trước thua thảm 0-6 trên sân khách thì là do biểu hiện của toàn đội không bình thường, không thể phản ánh thực tế trình độ của đội bóng.
Fiorentina vốn đã có danh hiệu "Khắc tinh của AC Milan", trận đấu này vừa vào đã dẫn trước, không ít phóng viên đã mơ mộng nếu AC Milan lại một lần nữa thất bại trước Fiorentina trên sân nhà... Vậy thì Sabato chắc chắn sẽ càng cuồng vọng hơn nữa.
Ống kính máy quay trước tiên nhắm vào Donadel, ra hiệu quả bóng vừa rồi là cậu ghi. Sau đó lại dừng ở trên người Trương Tuấn, chính cú liên tục đột phá của Trương Tuấn đã tạo ra cơ hội đó.
Ngay cả đạo diễn truyền hình dường như cũng đang nói cho khán giả: Nhìn xem, người này mới là chìa khóa của trận đấu này.