Hầu hết mọi người đều bị cấm túc, kể cả những cầu thủ không tham gia đánh nhau, thậm chí là người chủ động can ngăn. Nhưng chỉ có một người là ngoại lệ.
Trương Tuấn được cho phép đến phòng bác sĩ đội để trị liệu massage, vì trong trận đấu anh đã bị Trịnh Quân xoạc trúng chân trái, đi lại hơi tập tễnh. Khâu Tố Huy biết chân trái Trương Tuấn từng bị thương nên không dám chủ quan, lập tức bảo anh đi tìm bác sĩ đội kiểm tra.
Kết quả chẩn đoán của bác sĩ đội là không có vấn đề gì lớn, nhưng cần tĩnh dưỡng ba ngày. Mỗi ngày ngoài việc massage trị liệu ra thì không được làm gì cả. Trận giao hữu cuối cùng vào ngày kia chắc chắn Trương Tuấn không thể ra sân được.
Điều này thực sự khiến Khâu Tố Huy tức giận. Nếu Trương Tuấn vì chấn thương mà vắng mặt tại World Cup, thì có mười Trịnh Quân cũng không đủ để đền tội. Tất nhiên, ông ta đã quên mất chính kế hoạch của mình mới là nguyên nhân dẫn đến chấn thương của Trương Tuấn. Hơn nữa, ngay cả khi ông ta có biết thì bây giờ cũng không phải lúc để tự trách mình.
So với sự nóng nảy trong lòng Khâu Tố Huy, sau khi biết mình không sao, Trương Tuấn lại tỏ ra rất lạc quan. Sau khi kết thúc massage, anh còn gọi một cuộc điện thoại cho Tô Phi.
Anh biết hôm nay Tô Phi ở ngay bên sân, chắc hẳn đã rất hoảng sợ khi thấy cảnh mình bị thương ngã xuống, phải gọi điện ngay cho cô ấy, nếu không cô ấy sẽ lo đến chết mất!
Sau khi điện thoại kết nối, quả nhiên Tô Phi đã rất lo lắng. Trước đó khi có mặt Lý Diên, cô không thể hiện ra ngoài, nhưng vừa thấy là điện thoại của Trương Tuấn, cô vội vã bước vào phòng tối, bắt máy xong liền hỏi dồn: "Thế nào rồi? Chân trái có sao không?"
Trương Tuấn chỉ cảm thấy trong lòng ấm áp, anh mỉm cười: "Không sao đâu, bác sĩ đội bảo tôi chỉ cần tĩnh dưỡng ba ngày là được, không tham gia bất kỳ buổi tập nào. Ông ấy bảo do dạo trước tôi quá mệt, cổ chân chịu tải quá nặng, giờ chỉ cần nghỉ ngơi thật tốt, kết hợp massage trị liệu là không còn vấn đề gì lớn nữa."
"Không sưng lên chứ? Không có máu bầm chứ? Có đau không?" Tô Phi vẫn không yên tâm hỏi dồn.
"Không có, không có gì cả, haha." Trương Tuấn cười nói, "Giờ đi lại chẳng có vấn đề gì, chỉ là không được dùng sức quá nhiều thôi."
"Vậy thì tốt rồi." Tô Phi lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cũng có tâm trạng hỏi han chuyện khác. "Lần đánh nhau này là thế nào vậy? Tôi thấy có vẻ rất đột ngột. Tôi biết trong đội có mâu thuẫn, nhưng lẽ ra chưa đến mức có thể đánh nhau trước mặt phóng viên chứ? Họ không nghĩ đến việc chuyện này bị truyền thông phanh phui thì ảnh hưởng xấu lớn đến thế nào sao?"
Trương Tuấn cười khổ: "Ai mà biết được trong lòng mọi người nghĩ gì chứ?" Thực ra anh hiểu rõ, với hai thùng thuốc súng là Hạng Thao và Kru, không đánh nhau mới là lạ. Nhưng chuyện nội bộ đội bóng tốt nhất là không nên nói ra, Tô Phi lại là phóng viên, nghề nghiệp này thực sự quá nhạy cảm.
Tô Phi cũng nhận ra mình phạm phải bệnh nghề nghiệp, hỏi điều không nên hỏi trong hoàn cảnh này.
Sau đó hai người chỉ hỏi han tình hình của nhau rồi nói lời tạm biệt. Thậm chí một câu ngọt ngào cũng không nói. Trong quá trình yêu nhau, họ thực sự rất ít khi nói lời ngọt ngào, tình yêu của họ quả nhiên khá bình lặng. Tuy nhiên bình lặng thì bình lặng, lại không hề nhạt nhẽo, cũng không khiến người ta cảm thấy chán chường.
Trương Tuấn trở về phòng thì thấy Dương Phàn đang gọi điện thoại, nhìn thần thái đó là biết đang gọi cho Yilan. Anh cười, mặc kệ đôi trẻ đó nói gì, trực tiếp nằm xuống giường. Việc Khâu chỉ cấm túc không ảnh hưởng nhiều đến anh và Dương Phàn, anh vừa hay có thể tận dụng cơ hội này nghỉ ngơi thật tốt, còn Dương Phàn thì có thể đọc sách nghe nhạc.
Dương Phàn nói thêm vài câu rồi cúp máy mới hỏi Trương Tuấn: "Chân trái thế nào rồi?"
Trương Tuấn gối đầu bằng hai tay, nhìn trần nhà, anh nhấc chân trái lên: "Bác sĩ đội bảo không sao, bảo tôi tĩnh dưỡng ba ngày, mỗi ngày ngoài việc đến chỗ họ massage thì không được làm gì cả."
"Vậy chẳng phải cậu sẽ lỡ mất trận giao hữu ngày kia sao?"
"Ừ, lỡ rồi."
Dương Phàn nhìn Trương Tuấn: "Cũng tốt, ai biết được tình hình hiện tại, đến lúc đó lại xảy ra chuyện gì. Cậu không có mặt vừa hay coi như đứng ngoài cuộc, những thứ này càng ít liên quan đến cậu càng tốt."
"Đúng là đủ hỗn loạn." Trương Tuấn vẫn nhìn chằm chằm trần nhà, "Việc chuẩn bị như thế này e là độc nhất vô nhị trong số 32 đội mạnh nhất. Khi tập trung lại có thể tự đánh nhau nội bộ, cảm giác thật nghiệp dư. Còn chưa biết sau khi truyền thông phanh phui thì trong nước sẽ ra sao nữa. Lúc nãy tôi gọi điện cho Tô Phi, ngay cả cô ấy cũng rất để ý chuyện này, phản ứng của các phóng viên khác thì có thể tưởng tượng được rồi."
"Còn có thể thế nào nữa? Tiếng chửi bới như triều dâng, cộng thêm sự bi quan, cho rằng đội tuyển Trung Quốc lần này không có tương lai, lại phải xách hành lý về nước sau vòng bảng. Tôi cũng không nghĩ ra Khâu chỉ sẽ thu dọn tàn cuộc này thế nào." Dương Phàn ngồi bên mép giường lẩm bẩm. "Kaka mà biết tình hình bên chúng ta, e là miệng cười đến tận mang tai rồi."
Hồ Lực đang ngồi trong phòng Khâu Tố Huy, là Khâu Tố Huy gọi anh đến. Anh vốn tưởng Tiểu Khâu gọi mình đến là để bàn cách dọn dẹp tàn cuộc, nhưng... Khâu Tố Huy gọi anh chỉ để xem phim, hơn nữa còn là bộ phim đã xem từ hai tháng trước.
"Chẳng phải cái này chúng ta xem rồi sao?" Hồ Lực chỉ vào huấn luyện viên Tony D'Amato trên màn hình hỏi Khâu Tố Huy một cách kỳ lạ.
"Ha ha, xem lại lần nữa, đặc biệt chú ý đoạn diễn thuyết của ông ấy trước trận chiến cuối cùng. Tôi thấy đó là tinh hoa của cả bộ phim." Khâu Tố Huy dùng chức năng "tua nhanh" để đến thẳng phần trước trận chiến cuối cùng.
"Nhưng điều này có liên quan gì đến tình hình chúng ta đang đối mặt không?"
"Tất nhiên là có, nhưng để giữ hồi hộp, bây giờ tôi không thể nói cho anh biết, hắc hắc." Khâu Tố Huy đắc ý cười.
Sáng lúc xung đột thì vẻ mặt ông ta lạnh lùng sương giá, chiều lại cười hì hì mời mình đến xem phim, bộ mặt này thay đổi nhanh thật...
Hồ Lực không làm gì được Khâu Tố Huy, chỉ đành cắn răng xem tiếp. Nhưng tâm trí anh cứ nghĩ đến việc làm thế nào để giải quyết mâu thuẫn này, nên chẳng hề xem lọt phim chút nào, tất nhiên cũng không nhận ra đoạn diễn thuyết đó sẽ có tác dụng gì trong việc giải quyết mâu thuẫn của đội bóng hiện tại.
Tô Phi đang rửa cuộn phim trong phòng tối cải tạo từ nhà vệ sinh, còn Lý Diên thì đang ở bên ngoài dùng máy tính xách tay viết bài hôm nay. Tư liệu hôm nay thực sự quá nhiều, hiện tại anh không lo không có gì để viết, chỉ lo làm sao để sắp xếp những thứ này một cách tốt nhất.
Trận ẩu đả buổi sáng khiến không ít phóng viên có mặt tại hiện trường phải sững sờ, nhưng duy chỉ có Lý Diên không cảm thấy có gì khó tin, có gì phi lý. Trong mắt anh, Khâu Tố Huy vốn dĩ là một kẻ tham vọng có cá tính, làm ra bất cứ hành động gì cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Tương tự như vậy, những cầu thủ trẻ được in đậm phong cách của ông ta, cũng không có chuyện gì là không làm ra được.
Đánh nhau chẳng phải là chuyện quá bình thường sao? Nghe nói Hạng Thao ngày đầu tiên vào đội Olympic đã gây ra một vụ ẩu đả, và Khâu Tố Huy cũng xử lý kín tiếng, bảo vệ Hạng Thao. Giờ đội tuyển quốc gia lại có thêm một thùng thuốc súng là Kru-Lee. Kru trong mắt Lý Diên là một người không có nhiều cảm giác thuộc về, không có tinh thần danh dự quốc gia, không có tầm nhìn đại cục. Tính cách bốc đồng dễ nổi giận của hắn khiến hắn ở Chelsea vốn đã không hòa thuận được với cổ động viên, giờ đến đội tuyển quốc gia mà có mâu thuẫn với những "lão già" thích dựa vào thâm niên cũng là chuyện rất tự nhiên.
Hạng Thao, Kru, An Kha, đều chẳng phải là loại đèn cạn dầu, cộng thêm tranh chấp phe phái giữa cầu thủ mới và cũ trong đội, những toan tính cá nhân vị kỷ, một huấn luyện viên có cá tính và một đám cầu thủ cá tính, họ tụ lại với nhau mà không gây ra chuyện gì mới là chuyện không bình thường.
So sánh với bất kỳ đội tuyển quốc gia nào trước đây, đội hiện tại quả thực rất phi lý. Có ai từng thấy trước thềm World Cup mà còn bùng nổ scandal đánh nhau chưa? Điều này quá không hợp logic! Quá không nên! Huấn luyện viên trưởng quá ngây thơ! Quá ngu ngốc! Quá bất tài!
Tin rằng ngày mai sẽ có không ít truyền thông lấy luận điệu này để công kích Khâu Tố Huy.
Dù không cùng hội cùng thuyền với Khâu Tố Huy, nhưng lần này Lý Diên lại muốn bày tỏ sự ủng hộ. Với sự hiểu biết của anh về huấn luyện viên này, anh cảm thấy một số chuyện trùng hợp đến mức quá đáng. Sau một thời gian dài lạnh nhạt với phóng viên, đột nhiên lại bật đèn xanh cho phép tất cả phóng viên vào sân, theo dõi toàn bộ một trận đấu tập, điều này sao có thể không khiến người ta thấy kỳ lạ? Phải biết rằng ngay cả trong hai trận giao hữu trước đó, ông ta chưa từng để một phóng viên nào vào.
Sau đó khi các phóng viên đều đến đông đủ, một trận đấu tập lại đá như thế kỷ đại chiến, derby quốc gia, nóng bỏng bất thường, ông ta cũng không điều chỉnh gì cả. Tiếp theo là động tác của hai bên ngày càng mạnh bạo, rồi thuận lý thành chương là hai người xung đột, hai người leo thang thành nhiều người, cuối cùng diễn biến thành một cuộc ẩu đả hỗn loạn.
Lý Diên xâu chuỗi lại, cứ cảm thấy cuộc xung đột này và việc phóng viên làm chứng đều là một tay Khâu Tố Huy sắp đặt. Chỉ là... chấn thương ngoài ý muốn của Trương Tuấn chắc chắn là ông ta không ngờ tới. Là dạo này quá nhiều chuyện phiền nhiễu khiến ông ta tâm trí không yên sao? Đến mức quên mất chuyện chân trái Trương Tuấn từng bị thương.
Tất cả những điều này đều là kế hoạch của ông ta, nhưng Lý Diên cứ cảm thấy kết quả hiện tại đã vượt quá dự tính ban đầu của Khâu Tố Huy, đặc biệt là việc Trương Tuấn bị thương hoàn toàn là một tai nạn. Trước đó không ai ngờ tới. Giờ Trương Tuấn bị thương, tình hình không rõ ràng - anh không biết Trương Tuấn đã không sao rồi - Khâu Tố Huy đối mặt với một đám cầu thủ vì đánh nhau mà hận càng thêm hận, ông ta phải làm thế nào để họ đoàn kết lại trong thời gian World Cup đây?
"...Nhiều người cho rằng hành trình World Cup lần thứ hai của đội tuyển Trung Quốc bị phủ một lớp bóng tối vì vụ ẩu đả này. Nhưng cá nhân tôi lại cảm thấy đây chưa hẳn không phải là chuyện tốt. Thay vì cứ đè nén mâu thuẫn, trở thành quả bom hẹn giờ trong đội, không biết bùng nổ khi nào tại World Cup, chi bằng bộc lộ ra sớm. Hiện tại còn khoảng mười ngày nữa là đến World Cup, Khâu Tố Huy và đội tuyển quốc gia của ông ta vẫn còn thời gian. Hãy nghĩ xem ông ta từng chỉ dùng ba tháng đã huấn luyện một đám thanh niên vốn chẳng có mấy kinh nghiệm ở giải Giáp A thành đội Olympic có thể lọt vào top 8 Olympic, tôi nghĩ chúng ta đều nên bao dung một chút, hãy tin ông ấy, tin vào đội tuyển quốc gia."
Trong buổi tập sau đó, Trương Tuấn quả nhiên không xuất hiện trên sân tập, có phóng viên rất lo lắng đi hỏi khắp nơi, cuối cùng biết được không sao mới thở phào nhẹ nhõm. Trong mắt ngày càng nhiều người, bất kể Trương Tuấn đá ở đội bóng nào, bất kể việc rời Milan có phải là tự hủy hoại tiền đồ hay không, nhưng ít nhất ở đội tuyển Trung Quốc, anh là tiền đạo số 1 không thể tranh cãi, không ai có thể thay thế. "Yêu Đao" đại thúc đã quá già, đá dự bị thì được. Ngô Thượng Thiện đá ở giải Bỉ thì kinh nghiệm quá ít, bản lĩnh cũng ít, đá trận thuận lợi thì không sao, nhưng một khi đội bóng rơi vào nghịch cảnh, cậu ta thường câm nín theo. Lý Kiệt đá trong nước có đặc điểm rõ ràng là không chiến, thậm chí có người ví cậu ta là "Tô Mậu Trăn thứ hai", nhưng kỹ thuật dưới chân thì kém xa, cũng đối mặt với vấn đề thiếu kinh nghiệm.
Chỉ có Trương Tuấn là người ngày càng giàu kinh nghiệm, kỹ thuật toàn diện, trẻ trung khỏe mạnh mới có năng lực đó, dù đội tuyển Trung Quốc đá tốt hay đá dở, anh luôn có thể duy trì phong độ ổn định.
Đội tuyển Trung Quốc có thể không có Trịnh Quân, không có Kru-Lee, thậm chí không có Dương Phàn, nhưng có ba người là tuyệt đối không thể thiếu: Trương Tuấn, Lý Vĩnh Lạc, An Kha. Ba người này hợp thành trục dọc của đội tuyển Trung Quốc, họ là xương sống của đội, màn trình diễn của họ liên quan trực tiếp đến màn trình diễn của cả đội bóng.
Lý Vĩnh Lạc và An Kha rất ít khi khiến người ta phải lo lắng cho họ, chỉ có Trương Tuấn, vì từng bị một chấn thương nghiêm trọng nên luôn khiến người ta nơm nớp lo sợ. Thậm chí có không ít cổ động viên chỉ cần nhìn thấy chân trái anh bị phạm lỗi là tim đập thình thịch, nghĩ đến những từ khóa như "giải nghệ", "xong đời", "bị phế rồi".
Thực tế hiện tại Trương Tuấn chỉ thường xuyên ở trong phòng massage, vừa massage vừa trò chuyện với bác sĩ đội để giết thời gian.
Khi Dương Phàn bị mưa xối ướt như chuột lột trở về phòng, anh đã nằm thoải mái trên giường đọc sách rồi.
"Chậc chậc, bị thương thật tốt, không phải chịu cảnh mưa dầm gió bấc bên ngoài." Dương Phàn vừa nói vừa dùng khăn khô lau tóc, nói với Trương Tuấn.
Trương Tuấn ném cuốn sách sang một bên, vươn vai: "Nghỉ ngơi lâu quá cũng khiến người ta phát chán mà. Ngoài trời mưa hả?"
Dương Phàn gật đầu: "Không to, nhưng cứ không ngừng, rất phiền phức."
"Vậy trận đấu ngày mai các cậu không phải đá trong mưa sao?" Trương Tuấn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên nơi mắt nhìn tới đều là một mảng ướt át. Lúc nãy xem sách mê quá, căn bản không chú ý bên ngoài xảy ra thay đổi gì.
"Không biết nữa, có lẽ vậy. Nhưng cho dù thời tiết có tốt đến mấy, trận đấu tôi thấy cũng căng. Bầu không khí trong buổi tập hôm nay rất không ổn, mọi người đều nhìn đối phương không thuận mắt, trong một pha tranh chấp có động tác quá mạnh, lại gây ra một cuộc cãi vã."
"Vậy Khâu chỉ không có biểu hiện gì sao?"
"Ông ta chỉ thổi còi dừng buổi tập, sau đó phạt hai người gây xung đột đi chạy vòng - mười cây số, chắc giờ vẫn còn đang chạy đấy."
"Đơn giản vậy thôi sao?" Trương Tuấn rất ngạc nhiên, "Sau khi đánh nhau chỉ cấm túc, không kỷ luật, cũng không họp hành phê bình, cứ như không có việc gì, ngày hôm sau lại tiếp tục tập luyện. Cậu nói xem Khâu chỉ đang nghĩ gì?"
Dương Phàn lắc đầu, "Ai mà biết được. Dù sao thì tôi thấy đối với Khâu chỉ, chúng ta đã không thể chỉ nhìn bề ngoài nữa. Trận đấu ngày mai, có lẽ ông ta hy vọng chúng ta thua cuộc hơn là thắng."
Trương Tuấn càng ngạc nhiên hơn: "Sao có thể?"
Dương Phàn cười: "Đến lúc đó cậu sẽ biết." Cậu cầm quần áo thay ra, đi tắm. Còn Trương Tuấn thì quay đầu nhìn cơn mưa rả rích bên ngoài, trầm ngâm suy nghĩ.
Trận giao hữu ngày hôm sau quả nhiên diễn ra trong mưa, Khâu Tố Huy vẫn cho phép tất cả phóng viên theo dõi toàn bộ, bất kể đội bóng đá tốt hay dở, những phóng viên này đều sẽ là người làm chứng, là nhân chứng.
Trận đấu này Trương Tuấn thậm chí còn không đi, anh ở trong phòng mình, một mình ngồi bên cửa sổ đọc sách. Trong phòng hơi tối, nên anh vặn đèn bàn lên, không bật ánh sáng mạnh nhất, ánh đèn mờ ảo mang lại cho người ta cảm giác cách biệt với thế giới.
Trương Tuấn bây giờ chính là cảm giác này.
Cuốn tiểu thuyết của Trương Lâm Thao đã đăng dài kỳ ngắt quãng trên mạng suốt hai năm qua cuối cùng cũng xuất bản thành công, cậu ấy đã gửi cho Trương Tuấn, Lý Vĩnh Lạc, Dương Phàn, An Kha mỗi người một cuốn, Trương Tuấn gần đây chính là đang đọc cuốn tiểu thuyết này.
Tên sách quả nhiên là cái tên Trương Lâm Thao đã nói với anh —— "Tôi đá bóng bạn có bận tâm không", kể về câu chuyện thời trung học của họ, tất nhiên nhân vật chính trong đó không phải Trương Tuấn, mà là Lý Vĩnh Lạc, Trương Tuấn được khắc họa như một đối thủ chính của Lý Vĩnh Lạc. Để tránh một số rắc rối không cần thiết, các nhân vật trong tiểu thuyết ngoại trừ chính Trương Lâm Thao, tất cả đều dùng tên giả, nhưng những chi tiết đó, những trận đấu đó vẫn khiến những người từng trải qua dấy lên một cảm giác quen thuộc thân thiết.
Đây là một cuốn tiểu thuyết đơn thuần không thể đơn thuần hơn, không có nhiều xung đột kịch tính, nhưng lại khiến Trương Tuấn rất hoài niệm. Vì đọc cuốn sách này khiến anh trở về quá khứ, bất kể hiện tại có phong quang thế nào, anh vẫn luôn cảm thấy ba năm trung học mới là khoảng thời gian đẹp nhất trong đời mình.
Thời tiết bên ngoài rất âm u, ánh đèn màu vàng cam của đèn bàn rải trên trang sách, Trương Tuấn cảm thấy những chuyện trong tiểu thuyết đúng là một buổi hoàng hôn khơi gợi vô vàn hồi ức đẹp đẽ của anh.
Bụi bay mù mịt, những bóng người như hình cắt dán, tiếng cười đùa và reo hò vui vẻ, và cả nụ hôn chưa thành...
Kết quả trận đấu là do Dương Phàn trở về kể cho Trương Tuấn nghe.
Đúng như dự đoán của Dương Phàn, đội tuyển Trung Quốc "ngoài ý muốn" thua một đội bóng hạng Nhì của Hà Lan. Màn trình diễn của đội bóng cũng rất tệ hại, phối hợp không ra phối hợp, lại còn luôn xuất hiện những sai lầm khó hiểu, thậm chí có người làm việc kiểu đối phó.
Trương Tuấn nghe mà tặc lưỡi liên hồi, xem ra tình hình còn tồi tệ hơn anh tưởng tượng.
Khâu Tố Huy từ đầu đến cuối, sắc mặt chưa từng tốt lên, đến khi trận đấu kết thúc, càng u ám như thời tiết ở Hà Lan. Đội tuyển Trung Quốc thua 0-2 trước một đội bóng hạng Nhì giải Hà Lan, điều này thực sự là mất mặt, điều mất mặt hơn nữa chính là những gì cầu thủ thể hiện trên sân cỏ.
Không có ý chí chiến đấu, không có tinh thần cầu tiến, không có tinh thần đồng đội. Một đội bóng "tam vô" như vậy, bạn trông chờ họ chịu đựng được bao nhiêu sự kỳ vọng của người dân đất nước tại World Cup?
Vụ ẩu đả đã khiến cổ động viên trong nước chửi bới thậm tệ về tố chất của đội tuyển quốc gia, giờ nếu nhìn thấy những bài báo liên quan đến trận đấu, chỉ sợ nỗi buồn còn lớn hơn cái chết, đến chửi cũng thấy lãng phí nước bọt, lãng phí sức lực.
Dương Phàn còn kể cho Trương Tuấn, sau khi trận đấu kết thúc, họ chờ trong phòng thay đồ hơn nửa tiếng đồng hồ mà không thấy bóng dáng Khâu chỉ đâu, sau đó là huấn luyện viên Hồ đưa họ về. Trên xe về cũng không thấy Khâu chỉ, mà theo lời Tô Phi, Khâu chỉ cũng không đi dự buổi họp báo sau trận đấu, vậy ông ta đã đi đâu?
Ngày tập luyện tiếp theo, Trương Tuấn vẫn không được phép lên sân tập, Khâu Tố Huy cũng bất ngờ không xuất hiện trên sân tập, toàn bộ buổi tập đều do Hồ Lực dẫn dắt hoàn thành.
Và cũng chính ngày này, những cầu thủ đội tuyển quốc gia vốn dĩ tự cao tự đại, mắt cao hơn đầu, coi thường tất cả, lần đầu tiên cảm thấy một loại khủng hoảng, một loại hoảng loạn sau vụ xung đột. Sự vắng mặt của huấn luyện viên trưởng chắc chắn không phải là trùng hợp, điều này chứng tỏ vấn đề gì thì ai cũng rõ. Hơn nữa hiện tại biểu hiện của các phóng viên cũng rất rõ ràng là lạnh nhạt, rất ít người chủ động tiến lên yêu cầu phỏng vấn ai. Họ thà đi đến phòng massage chặn Trương Tuấn còn hơn là lãng phí mặt báo cho những cầu thủ "tam vô" đó.
Cổ động viên thì càng không cần phải nói, hôm nay suốt cả ngày họ không nhìn thấy một cổ động viên nào bên sân tập, trước đây mỗi ngày không bao giờ dưới ba mươi người.
Thậm chí có một số đồng đội thông qua bạn bè và gia đình đã biết được phản ứng trong nước. Truyền thông nhất loạt chỉ trích không nói làm gì, thậm chí có không ít cổ động viên trên mạng, trong thực tế đã bày tỏ sự thất vọng đối với đội bóng này, cho rằng đội tuyển quốc gia như vậy đi dự World Cup thật mất mặt, để họ đại diện cho Trung Quốc là nỗi nhục của Trung Quốc, họ căn bản không xứng đáng được gọi là tuyển thủ quốc gia, không xứng đáng được gọi là cầu thủ chuyên nghiệp, đội tuyển quốc gia giải tán quách cho xong.
Trong vụ xung đột này, về phần Khâu Tố Huy không có mấy lời khiển trách, hầu hết đều nhắm vào những cầu thủ "tam vô" kia.
Cơn bão phẫn nộ trong nước Trung Quốc, những tuyển thủ quốc gia đang ở xa Hà Lan đều cảm nhận được một cách chân thực.
Cho dù họ có quan tâm đến giá trị thương mại, hợp đồng tài trợ, tiền thưởng trận đấu, gia hạn hợp đồng lương cao... đến mức nào đi nữa, thì cũng có lúc họ buộc phải để những thứ đó sang một bên. World Cup là một chiến trường liên quan đến danh dự quốc gia, vốn dĩ không còn là một trận bóng đá đơn thuần nữa. Tinh thần yêu nước và lòng tự tôn dân tộc của người Trung Quốc rất mạnh mẽ, họ có thể cho phép bạn thua trận, nhưng tuyệt đối không cho phép bạn thua một cách hèn nhát, thua một cách mất mặt, chiến trận chưa mở đã đầu hàng, tự buông xuôi, đập vỡ nồi thì mặc xác.
Vẫn là câu nói cũ đó: họ định đứng mà chết, hay quỳ mà sống? Không, có lẽ đối với đội tuyển Trung Quốc, nên là "định đứng mà chết, hay quỳ mà chết".
Họ chắc chắn sẽ không chọn vế sau, vì bất kỳ người nào có thần trí, tinh thần bình thường đều sẽ thấy điều đó thực sự quá mất mặt.
Tất nhiên trên thế giới này vẫn còn rất nhiều kẻ vô liêm sỉ, họ sẽ không quan tâm đến danh dự quốc gia, lòng tự tôn dân tộc là gì. Rất may là những tuyển thủ quốc gia này vẫn chưa đến mức quá vô liêm sỉ, vẫn còn một chút lòng tự trọng, vì họ đối mặt với tình trạng này cũng bắt đầu cảm thấy một chút bất an, đây chính là điều Khâu Tố Huy muốn nắm bắt và tận dụng.
Ông ta muốn phóng đại, hiện thực hóa sự bất an trong sâu thẳm nội tâm các cầu thủ, khiến họ lo lắng cho tương lai của mình, rồi sau đó ngoan ngoãn nghe lời ông ta. Ông ta sẽ cho những người đó biết, chỉ có ông ta mới có thể khiến họ sống như những chiến binh sau khi về nước, chứ không phải là những kẻ đào ngũ.
Kiểu cố tình vắng mặt trong buổi tập này chính là một cách, không ai biết huấn luyện viên trưởng đã chạy đi đâu vào thời điểm mấu chốt như vậy, kéo theo đó là đủ loại suy đoán. Người ta đối với những thứ mình không biết luôn có một nỗi lo, vì họ thường không biết những thứ vốn đã rất tệ hại còn có thể diễn biến thành như thế nào.
Khi Khâu Tố Huy xuất hiện trước mặt mọi người lần nữa, ông ta vẫn không cho ai sắc mặt tốt, kể cả Hồ Lực. Hồ Lực biết ông ta đã nhập vai rồi.
Các cầu thủ không biết, nên họ càng hoảng sợ hơn.
Khâu Tố Huy không hề sắp xếp buổi tập, ông ta chỉ bảo mọi người đến phòng họp. Xung đột đã xảy ra bốn ngày, cuối cùng ông ta cũng định giải quyết.
Trong phòng họp, đợi mọi người đông đủ, Khâu Tố Huy mới sầm mặt ném một xấp báo chí, tạp chí dày cộp lên bàn, tờ báo dày nặng phát ra một tiếng "bịch" khô khốc.
"Các cậu tự xem đi, đây là báo và tạp chí xuất bản trong nước mấy ngày nay. Các cậu tự xem đi, trên đó đã viết những gì."
Không cần xem kỹ, họ chỉ cần liếc qua, những dòng tiêu đề lớn đó thực sự rất bắt mắt.
"Đội tuyển Trung Quốc mất mặt nhất trong lịch sử!"
"Từ khóa chuẩn bị: ẩu đả, xung đột."
"Đội bóng như thế này chúng ta còn trông chờ gì nữa?"
"Khảo sát cổ động viên: Hơn một nửa không coi trọng tương lai của đội bóng, có 5% cổ động viên thậm chí đề nghị giải tán đội tuyển quốc gia, để đội Triều Tiên thay thế."
"Đội tuyển Trung Quốc tự hủy hoại trường thành, đã bị không ít truyền thông nước ngoài khẳng định sẽ về nhà sớm."
"Không ý chí chiến đấu, không tinh thần cầu tiến, không tinh thần đồng đội, hãy xóa bỏ đội tuyển quốc gia 'tam vô'!"
"Xảy ra ẩu đả trên sân tập, phóng viên nước ngoài liên tục nói không hiểu nổi."
"Họ không có tư cách đại diện cho Trung Quốc!"
Những lời lẽ này như cơn bão quét qua tâm trí họ, chỉ cần không ngu ngốc, họ đều biết, do màn trình diễn tồi tệ của mình, đã làm đau lòng vô số cổ động viên bao dung trong nước, họ, đã bị người thân ruồng bỏ rồi.
"Nhiệm vụ huấn luyện sáng nay - đọc báo, mỗi người đều phải đọc." Khâu Tố Huy sầm mặt nói, "Điện thoại di động các thứ cũng tắt máy cho tôi, để chế độ rung cũng không được."
Có người mấp máy môi, dường như có lời muốn nói nhưng lại không dám nói ra. Sau đó mọi người lần lượt lấy điện thoại ra trực tiếp tắt nguồn.
"Bắt đầu đọc đi!" ông ta hét lên, nhưng không thấy mọi người phản ứng, ông ta lấy còi từ trong túi ra, ngậm vào miệng thổi mạnh, buổi tập bắt đầu!
Các cầu thủ như choàng tỉnh cầm lấy tờ báo trước mặt mình, cúi đầu đọc. Khâu Tố Huy cũng không rời đi, mà ngồi ngay phía trước nhìn đám cầu thủ bên dưới, ông ta phải giám sát ở đây, đảm bảo họ đang đọc báo, không phải tán gẫu gửi tin nhắn.
Trong chốc lát, trong phòng ngoài tiếng sột soạt thỉnh thoảng phát ra khi lật báo, không còn tiếng động nào khác. Đây chắc là lần yên tĩnh ngoan ngoãn nhất kể từ khi đội tuyển quốc gia tập trung.
Trương Tuấn cũng đang đọc, anh còn nhìn thấy bức ảnh Tô Phi chụp, chính là khoảnh khắc Kru bóp cổ Chu Đào, cái thần thái thù hận lẫn nhau của hai người đó bắt được thật kịp thời, chính xác. Họ đều trợn mắt nhìn nhau, hơi nóng hổi thở ra từ mũi có thể phun vào mặt đối phương, Kru trợn trừng hai mắt, còn Chu Đào thì bị bóp đỏ mặt.
Nói như vậy, lúc đó vẫn là Kru chiếm ưu thế nhỉ.
Những tin tức đó chỉ là tường thuật lại quá trình sự việc, nhưng phần bình luận của các cây bút, bình luận của cư dân mạng ở những trang sau thì thực sự rất không khách sáo, những từ ngữ mang khuynh hướng tình cảm cá nhân mạnh mẽ mà Trương Tuấn có thể thấy ở khắp nơi.
Trước đây Trương Tuấn luôn cho rằng truyền thông thể thao trong nước khi đưa tin luôn có hiện tượng sai lệch và phóng đại, nhưng lần này, Trương Tuấn tin rằng truyền thông không hề phóng đại một chút nào. Bởi vì nếu anh vẫn chỉ là một cổ động viên, thì giọng điệu và từ vựng anh dùng sẽ còn cay độc hơn cả truyền thông.
Chuẩn bị trước World Cup, các đội khác đều đau đầu vì đối thủ, mà đội tuyển Trung Quốc lại phiền lòng vì chuyện gia đình mình, Trương Tuấn thực sự không biết lần World Cup này họ sẽ có màn trình diễn thế nào, có thể đi được bao xa.
Cho đến tận bữa trưa, Khâu Tố Huy không để các cầu thủ làm việc gì khác, xem xong một tờ báo, lại xem báo và tạp chí khác, sau đó cùng nhau đi ăn cơm.
Trong lúc ăn cơm, những tiếng ồn ào huyên náo và những cuộc tán gẫu tùy tiện như mọi ngày đã giảm đi nhiều, mọi người đều cúi đầu ăn cơm, vẻ mặt tâm sự nặng nề.
Khâu Tố Huy không hề biết họ đang nghĩ gì, nhưng ông ta biết kế hoạch của mình đã thành công bước đầu. Trước đây các cầu thủ đối với tình hình trong nước đều chỉ là suy đoán, bây giờ ông ta đã khiến họ nhìn thấy rõ ràng. Bất kể họ đọc vào được bao nhiêu, trong lòng chắc chắn sẽ có suy nghĩ.
Khâu Tố Huy ăn xong nói với các cầu thủ: "Nghỉ trưa một tiếng, hai giờ chiều đến phòng họp, chúng ta tiếp tục."
Mọi người mờ mịt trở về phòng nghỉ ngơi, chỉ để mọi người đọc báo, không nói gì cả, rồi chiều lại bảo đến, thời gian tập luyện một ngày này cứ thế mà lãng phí sao?
Khâu chỉ rốt cuộc đang nghĩ gì? Ông ta rốt cuộc muốn làm gì? Không ai biết.
Sau khi nghỉ trưa chiều, mọi người lại tập hợp ở phòng họp, những tờ báo họ đọc hồi sáng vẫn vương vãi trên bàn, những dòng tiêu đề lớn đó vẫn rất chói mắt.
Nhưng Khâu Tố Huy không gọi mọi người tiếp tục đọc báo, mà bật máy chiếu lên: "Chiều nay chúng ta xem phim." Ông ta giơ cao chiếc điều khiển trong tay.
Xem phim?!
Các cầu thủ người nhìn người, không biết Khâu chỉ có ý gì. Bây giờ chính họ cũng biết trong đội không đoàn kết, vậy mọi người cùng xem phim thì có thể giải quyết vấn đề này sao?
Khâu Tố Huy không quan tâm đến ánh mắt kinh ngạc của mọi người, ông ta nhấn nút phát.
Lý Vĩnh Lạc và Dương Phàn đều kinh ngạc nhận ra, đây chính là bộ phim "Bất kỳ ngày chủ nhật nào" (Any Given Sunday) mà Khâu chỉ đã mượn từ chỗ Lý Vĩnh Lạc.
"Bộ phim này nói về bóng bầu dục kiểu Mỹ, tức là rugby. Nhưng các cậu không cần phải hiểu bóng bầu dục mới xem được, mỗi người đều xem cho kỹ vào." Nói xong, Khâu Tố Huy tắt hết đèn trong phòng họp, kéo rèm cửa, rồi ngồi ở phía cuối cùng, lặng lẽ chờ phim bắt đầu.
Đây là một bộ phim hội tụ dàn sao từ đạo diễn đến diễn viên, cũng là một bộ phim thể thao rất nhiệt huyết, chân thực.
Phim kể về một đội bóng từng nhiều lần giành chức vô địch trong giải đấu, gần đây lại nội ưu ngoại hoạn - đội Cá Mập. Một đoạn mở đầu khá hài hước, trong một trận đấu, họ trước tiên mất đi đội trưởng, tiền vệ Jack Rooney, tiếp đó tiền vệ dự bị số 1 vừa được thay vào sân liền lập tức bị đâm va chấn thương rời sân.
Lúc đó bác sĩ đội vừa khiêng đội trưởng lên xe cứu thương nhỏ, liền nghe thấy lại một người bị thương nữa, ông ấy kinh ngạc nói: "Anh ta ngã từ trên băng ghế dự bị xuống à?"
Bình luận viên trực tiếp còn lôi cả lịch sử ra để giải thích cảnh này buồn cười đến mức nào: "Liên tiếp hai tiền vệ bị thương rời sân, từ năm 1988 đến nay tôi chưa từng thấy chuyện này. Ồ, có lẽ là năm 1978."
Nhân vật chính của phim, huấn luyện viên Tony D'Amato tức đến mức ném cả tai nghe xuống đất, ngay lập tức thay tiền vệ dự bị thứ hai, cũng là tiền vệ cuối cùng, Willie Beaman vào sân liền căng thẳng, thậm chí nôn mửa ngay trước ống kính truyền hình và khán giả tại sân.
Xem đến đây có người phát ra tiếng cười khẽ.
Nhưng Willie Beaman đã phát huy uy lực trong hiệp hai, một pha chuyền dài giúp đội bóng lội ngược dòng tỉ số. Chỉ là vì ở thời khắc cuối cùng, đội bóng có sự phân vân giữa việc thủ hay công, bị đối phương nắm bắt cơ hội, lội ngược dòng giành chiến thắng. Và đội Cá Mập cũng đón nhận chuỗi bốn trận thua liên tiếp. Đối với một đội bóng coi chức vô địch là mục tiêu thì đây thực sự là một cú đả kích không nhỏ.
Bản chất của tiền vệ trong bóng bầu dục hơi giống tiền vệ trung tâm trong bóng đá, cũng là người phát động tấn công, bộ não trên sân cỏ, hạt nhân chiến thuật của đội bóng, cần kỹ thuật chuyền dài xuất chúng, có thể tìm ra đường chuyền tốt nhất trong tình thế rối ren, kết liễu đối thủ trong một đòn, khi cần thiết, còn có thể tự mình ghi điểm.
Willie Beaman, một cầu thủ thiên tài 26 tuổi, lần này lên sân ngoài ý muốn đã cho cậu ta cơ hội, vài trận sau đó, cậu ta đều thể hiện xuất sắc. Trong bối cảnh hai tiền vệ vắng mặt vì chấn thương, cậu ta giúp đội bóng giành chuỗi thắng, và lọt vào vòng playoff. Tuy nhiên nôn mửa cũng trở thành thương hiệu của cậu ta, cứ mỗi lần cậu ta nôn là đối thủ chắc chắn sẽ gặp xui xẻo.
Đội bóng từng bước tiến tới vòng playoff, nhưng vấn đề cũng không ít. Nữ chủ tịch trẻ tuổi xinh đẹp của đội bóng là Christina luôn muốn bán đội bóng, sau đó đến Los Angeles xây dựng đội bóng mới, và thường xuyên can thiệp vào công việc của huấn luyện viên trưởng, mặc dù D'Amato là "chú Tony" của cô ta.
Cầu thủ phòng ngự chủ lực của đội - "Cá Mập" bị chấn động não, nhưng bác sĩ đội già lão luyện lại dưới sự đe dọa của Christina mà sửa đổi kết quả chẩn đoán, khiến anh ta tiếp tục bán mạng cho đội bóng, dù có một ngày anh ta sẽ chết trên sân cỏ.
Những phóng viên luôn ôm định kiến với D'Amato, suốt ngày chỉ nghĩ đến việc chế giễu D'Amato, tạo ra mâu thuẫn và tin tức.
Cầu thủ ghi bàn chủ lực của đội Julian Washington phàn nàn với D'Amato rằng Willie không bao giờ chuyền bóng cho anh ta. Anh ta có hợp đồng với nhà tài trợ, chỉ cần cầm bóng chạy được hai nghìn yard là có thể nhận một triệu đô tiền thưởng. Nhưng Willie không chuyền bóng cho anh ta, anh ta không nhận được bóng thì không cách nào thống kê con số. Anh ta hy vọng D'Amato cho anh ta một lời giải thích, nhưng trợ lý huấn luyện viên trẻ tuổi lại ủng hộ Willie, hai người xảy ra tranh cãi trong văn phòng của D'Amato, điều này khiến D'Amato rất đau đầu.
Chàng trai da đen Willie Beaman trông cũng được, nhờ thể hiện xuất sắc liên tục đã trở thành ngôi sao, lên chương trình phỏng vấn truyền hình, lên bìa tạp chí, đóng quảng cáo, làm đĩa nhạc rap, dự tiệc của giới thượng lưu, thậm chí có hứng thú với bà chủ Christina, cũng vì vậy mà chia tay cô bạn gái da đen đã hẹn hò nhiều năm. Sự thành công đột ngột khiến cậu ta đánh mất chính mình, cậu ta cứ tưởng đội bóng thắng trận là công lao của một mình cậu ta, các đồng đội khác, đặc biệt là các cầu thủ phòng ngự đều chẳng có ích gì.
Đồng thời đội trưởng Jack Rooney đang tích cực chuẩn bị tái xuất, anh cảm nhận được sự đe dọa của Willie, nhưng anh vẫn giúp đỡ Willie ở rất nhiều chỗ, nhắc nhở cậu ta trách nhiệm của một tiền vệ, phải hòa thuận với đồng đội.
"Anh nên giành lấy câu thoại 'Tất cả chúng ta hãy cùng làm ngôi sao'." Vợ của Rooney phàn nàn với chồng.
Nhưng Rooney nhìn Willie đang bị trẻ con vây quanh thì nhún vai: "Không, hy sinh, hợp tác đồng đội, đó mới là quan trọng nhất."
Willie không lĩnh hội được tâm ý của đội trưởng.
"Dẫn dắt một đội bóng chiến thắng không phải là quan trọng nhất, quan trọng là anh phải khiến đồng đội tin tưởng anh, cam tâm tình nguyện đi theo anh."
"Này đội trưởng, hỏi thêm một câu, ông bao nhiêu tuổi rồi?" Đây chính là câu trả lời của Willie Beaman.
Là một cầu thủ, cậu ta thực sự rất xuất sắc, nhưng với tư cách là một tiền vệ phải lãnh đạo cả đội, cậu ta vẫn chưa đủ tư cách. Tại sao? Vì cậu ta chỉ dựa vào bản thân để đá bóng, chưa bao giờ cân nhắc cảm nhận của đồng đội. Giờ có người nghe lời cậu ta là vì muốn thắng trận, một khi thua trận, mâu thuẫn sẽ bùng nổ dữ dội.
D'Amato nhận ra vấn đề này, ông gọi Willie đến nhà ăn tối, kết quả hai người cãi nhau to. Vì D'Amato luôn hy vọng Willie làm theo khuôn mẫu của ông, phải học tập đội trưởng Rooney, phải biết tôn trọng những lão tướng đó. Willie chế giễu D'Amato là một kẻ bảo thủ, chính vì cứ mãi níu giữ quá khứ nên mới thảm hại đến mức này, vợ ly hôn, con cũng theo mẹ đi miền Tây.
"Nghe đây, nhóc. Ta muốn cậu nghe thật kỹ, vì có một ngày cậu sẽ phát hiện đây là đạo lý chân thực nhất cậu từng nghe. Bóng bầu dục, ý nghĩa của bóng bầu dục không chỉ là thắng trận, vì cậu là một phần của tổng thể này, bất kể cậu là huấn luyện viên hay cầu thủ ngôi sao, một trăm vận động viên vĩ đại họ đều như vậy, bây giờ cậu cũng vậy. Ta hy vọng cậu trân trọng thật tốt, vì cậu đánh mất họ rồi sẽ không bao giờ quay lại được nữa." D'Amato răn dạy Willie như vậy.
Nhưng Willie căn bản không nghe lọt tai. Cậu ta than vãn với D'Amato, tóm lại đều là lỗi của người khác, mình hy sinh quá nhiều mà không ai cho mình cơ hội chứng minh, giờ vất vả lắm mới nổi lên được lại bị D'Amato ném lại ghế dự bị, vì đội trưởng Rooney hồi phục chấn thương ở chung kết tranh chức vô địch sẽ là người đá chính.
"Cậu cứ tiếp tục nói đi, Willie. Cậu chỉ biết trách người khác, nhưng không bao giờ nhắc đến bản thân. Cậu xem, đây là điều lãnh đạo phải làm được: hy sinh. Anh ấy cần hy sinh một số thời gian ra sân, vì anh ấy dùng tấm gương để dẫn dắt đội bóng, chứ không phải nỗi sợ hãi hay sự tự thương hại."
Lời này chọc giận Willie, cậu ta đứng dậy, chỉ vào mũi D'Amato chất vấn: "Ông nghĩ ông đang nói chuyện với ai? Sự nghiệp cầu thủ của tôi đã đi được một nửa, ông bây giờ bắt tôi ngồi ghế dự bị để hy sinh vì vinh quang của đội trưởng Rooney, đi chết đi huấn luyện viên! Tôi không tin đạo lý của ông, vì ông sợ hãi, lão già, sợ dùng cách của tôi chắc chắn sẽ thắng, vậy tín ngưỡng cả đời ông chẳng phải tiêu tùng hết sao?" Willie quay người định bỏ đi.
D'Amato đứng dậy, đuổi theo: "Cậu không phải một cầu thủ chạy cánh hay cầu thủ bắt bóng, hay thậm chí là Julian Washington! Cậu là một tiền vệ chết tiệt! Cậu có biết điều đó đại diện cho cái gì không? Đó là trọng tâm của cả đội, nhóc! Cũng là cái bia đỡ đạn để chửi mắng sau khi thua trận, là mục tiêu mọi người dõi theo, là lãnh đạo của họ, họ hiểu rồi mới ủng hộ cậu, sẵn sàng chiến đấu vì cậu, thậm chí không tiếc gãy cả sống mũi, xương sườn, thậm chí cả cổ chân. Họ tin cậu, cậu khiến họ có lòng tin. Đây mới là một... tiền vệ."
"...Tùy ông, tôi 'Máy hơi nước' Willie chỉ cần có cơ hội ra sân là dùng cách của mình để đá bóng. Tôi không quan tâm, đến lúc đó giá trị của tôi tăng vọt, ông bán tôi hay đổi tôi tôi cũng không quan tâm, đến đâu giá trị của tôi cũng chỉ cao hơn ở đây gấp mười lần!" Willie quay người bỏ đi, không thèm để ý đến huấn luyện viên trưởng.
"Cậu rất, rất trẻ." D'Amato nhìn bóng lưng Willie lầm bầm, "Và cũng rất, rất ngu... xuẩn!"
Buổi tối Willie đi tham dự một bữa tiệc do "Cá Mập" tổ chức tại nhà, Willie chế nhạo đồng đội của mình, và nói nếu hàng phòng ngự của chúng ta tốt hơn một chút, thì giờ đã là số 1 giải đấu rồi.
Câu nói này chọc giận "Cá Mập", anh ta dùng cưa máy cắt chiếc xe mới của Willie ra làm hai, cũng đánh dấu sự rạn nứt của họ. "Kiếm chiếc taxi! Cút khỏi nhà tao!"
Công bằng mà nói, Willie là một thiên tài, cậu ta giỏi đưa ra phán đoán dựa trên tình hình trên sân, và tự ý thay đổi kế hoạch đã định ra, mà chiến thuật cậu ta tạm thời đặt ra lại luôn giúp đội bóng giành chiến thắng.
Nhưng cậu ta không thể trở thành một người lãnh đạo, cậu ta không giống đội trưởng Rooney. Đội trưởng ngôi sao vĩ đại này, dùng sức hút nhân cách của mình truyền cảm hứng cho mọi người, bất kể thiên đường hay địa ngục, họ đều sẵn lòng đi theo anh xông pha. "Cá Mập" trong buổi tập còn hét lớn với Rooney: "Đến đây, anh bạn! Có tôi ở đây, chúng không đụng được vào ông đâu!" Nhưng chưa bao giờ có ai nói thế với Willie.
Trong lúc Willie bận rộn đóng quảng cáo ra đĩa nhạc, Rooney lại mỗi đêm khuya đều tự tập phục hồi trong phòng gym ở nhà, mục đích chính là để có thể ra sân khi đội bóng cần anh.
Willie chỉ cần cân nhắc bản thân, còn D'Amato và Rooney thì phải cân nhắc tất cả mọi người. Nhưng nếu Willie muốn trở thành một tiền vệ thực sự đủ tư cách, cậu ta phải học cách cân nhắc cho người khác, khi cần thiết thậm chí không tiếc hy sinh bản thân.
Kết quả, trận đấu tiếp theo đó, đội Cá Mập bị đối thủ tàn sát ngay trên sân nhà. Trong một cơn mưa tầm tã, không một ai chịu cản đối phương cho Willie, cậu ta bị đối thủ đâm va ngã xuống đất hết lần này đến lần khác, mất bóng. Không ai lên giúp, mọi người đều đứng xem. Sau trận đấu Willie uất ức và đồng đội xảy ra ẩu đả trong phòng thay đồ, D'Amato xông vào mắng tất cả một trận: "Tôi làm huấn luyện viên ba mươi năm rồi! Lần đầu tiên nhìn thấy trận đấu như vậy, các người tự làm mất mặt mình! Hôm nay tôi xấu hổ khi làm huấn luyện viên của các người! Các người tự suy nghĩ kỹ đi!"
Vì thua trận, đội bóng muốn tiến vào chung kết tranh chức vô địch thì phải đến Texas bốn tuần sau đó, đánh bại đội Hiệp Sĩ ở đó, mới có cơ hội giết vào trận chung kết tổ chức tại Minnesota. Đây là cơ hội cuối cùng để những cầu thủ đang chia năm xẻ bảy chứng minh bản thân.
Rắc rối của D'Amato còn lâu mới hết, sau khi hành vi tráo phim X-quang của "Cá Mập" bị vạch trần, bác sĩ đội trẻ tuổi chẩn đoán "Cá Mập" có vết nứt hình răng cưa trên hộp sọ, khả năng phối hợp tay mắt hiện tại đã giảm sút nghiêm trọng, nếu chịu thêm một cú va chạm nữa, rất có khả năng dẫn đến liệt, đột quỵ, người thực vật, thậm chí là đột tử. Nhưng "Cá Mập" lại kiên quyết đòi ra sân trong trận đấu, vì anh ta chỉ thiếu một lần chắn bóng là đủ ba lần tóm gọn, nhận được một triệu tiền thưởng, anh ta cần số tiền này để nuôi vợ và bốn đứa con.
Cuối cùng D'Amato cân nhắc rất lâu vẫn đồng ý yêu cầu của "Cá Mập".
Bên này xử lý xong chuyện của "Cá Mập", bên kia ông đi thẳng đến sân tập, trước mặt đông đảo phóng viên cãi nhau to với bác sĩ đội già, đích thân đuổi việc bác sĩ đội đã theo mình ba mươi năm. Hơn nữa tâm trạng tồi tệ, ông còn đẩy ngã phóng viên đến phỏng vấn, khiến đối phương rách trán.
Bà chủ Christina cũng đến gây khó dễ, vì D'Amato kiên quyết muốn đội trưởng Rooney đá chính trong trận đấu với đội Texas, chứ không phải Willie Beaman như Christina và nhà tài trợ mong muốn. Trong lúc tranh cãi, D'Amato nói chắc chắn sau mùa giải sẽ đuổi Willie đi, vì cậu ta làm cả đội bóng loạn hết cả lên.
Phía Willie cũng đang tự phản tư lại mình, cậu ta và bạn gái cũ quay lại với nhau. Trong phòng tắm hơi, tình cờ gặp "Cá Mập" người từng cãi nhau to với cậu.
"Cá Mập" lúc này đã biết việc mình ra sân tồn tại tính nguy hiểm, anh ta muốn khuyên Willie một câu: "Cậu muốn trở thành thằng da đen dẫn dắt đội bóng, nhưng họ có chịu không? Tôi nói cho cậu biết, tất cả các ngôi sao bóng đá thành công, mỗi Barry Sanders, mỗi Jerry Rice, hàng trăm hàng nghìn thằng da đen không ai nghe tên. Tất nhiên, trận đấu khiến cậu học được cách vênh váo tự đắc, học được cách nói nhảm, ngoài những cái này ra, còn gì nữa? Đột nhiên trắng tay, không đàn bà, không vỗ tay, hừ, mộng đẹp tan vỡ. Đây là điều tôi muốn nói với cậu, làm một người đàn ông, khi một người đàn ông nhìn lại chuyện cũ, nên cảm thấy tự hào về cuộc đời mình, hiếm có sự hối tiếc, không chỉ là những năm tháng xông pha trận mạc, không thể chỉ nhớ khoảnh khắc huy hoàng. Cậu phải hiểu trong lòng, làm không được thì không phải đàn ông, chỉ có thể là... thằng lưu manh."
Willie trùm khăn tắm lên đầu, không để ý đến "Cá Mập", nhưng lần này cậu ta thực sự đã nghe lọt tai rồi.
Trận chiến cuối cùng trong phim chính là tinh hoa của cả bộ phim, mà đoạn diễn thuyết ứng tác của D'Amato trước trận đấu còn là tinh hoa của tinh hoa, ông dùng một bài diễn thuyết hùng hồn khiến tất cả mọi người đoàn kết lại, khơi dậy tinh thần chiến đấu, trở thành một đội ngũ có sức chiến đấu mạnh mẽ.
Khâu Tố Huy có thể nhìn ra không ít cầu thủ khi xem đến đoạn này đều rất xúc động.
"Tôi thực sự không biết mình nên nói gì, thật đấy. Ba phút nữa, trận đấu quan trọng nhất trong sự nghiệp của chúng ta sắp bắt đầu. Hôm nay đối với chúng ta là sống chết, chúng ta hoặc là đoàn kết phấn đấu, hoặc là tan rã. Từng tấc từng tấc, từng quả bóng từng quả bóng, cho đến khi chúng ta tiêu đời.
Chúng ta bây giờ đang ở địa ngục, thưa các quý ông, hãy tin tôi. Chúng ta có thể bị người khác đá đít ở đây, hoặc là chúng ta có thể nỗ lực hết mình, hướng tới vinh quang. Chúng ta có thể bò ra khỏi địa ngục, bò từng tấc một. Mà bây giờ tôi không thể bò thay các cậu.
Thực ra rất rõ ràng, tôi quá già rồi, tôi nhìn thấy một đám thanh niên tôi liền nghĩ, có phải tôi đã phạm phải sai lầm mà một người đàn ông trung niên có thể phạm phải không, các cậu nói đúng không? Tôi, ờ, tiêu sạch tiền rồi, tin hay không tùy cậu. Gần đây tôi thậm chí không thể chịu nổi hình ảnh mình trong gương.
Đợi các cậu già đi rồi, mọi thứ sẽ rời xa các cậu. Thực ra đây là một phần của cuộc sống. Nhưng chỉ khi các cậu bắt đầu mất đi thì các cậu mới hiểu, các cậu sẽ phát hiện ra, cuộc sống cũng được tích lũy bởi nhiều tấc đất, bóng bầu dục cũng như vậy. Vì bất kể là cuộc sống, hay bóng bầu dục, không gian cho phép các cậu phạm sai lầm là rất nhỏ.
Ý tôi là, sớm nửa bước, hoặc muộn nửa bước, đều không đạt được mục đích. Sớm nửa giây hoặc muộn nửa giây, đều sẽ không đón được bóng.
Từng tấc mà chúng ta cần đều ở ngay bên cạnh chúng ta, trong mỗi cơ hội trên sân đấu, trong mỗi giây đó.
Cả đội chúng ta phấn đấu vì tấc đất này, cả đội sẵn sàng tan xương nát thịt vì tấc đất này, mài dao mài kiếm vì tấc đất này, vì chúng ta đều biết, cộng mỗi tấc lại với nhau, chính là ranh giới giữa người chiến thắng và kẻ thất bại! Chính là ranh giới giữa sự sống và cái chết! Tôi nói cho các cậu biết, trong bất kỳ cuộc chiến nào, luôn là kẻ không sợ chết sẽ giành được tấc đất đó!
Tôi cũng biết, tôi còn có thể sống một cuộc sống tràn đầy ý nghĩa, vì tôi vẫn sẵn lòng chiến đấu đến giây phút cuối cùng vì tấc đất đó. Vì đó chính là cuộc sống, chính là sáu tấc trước mặt các cậu.
Bây giờ tôi không thể bắt các cậu phải liều, các cậu phải nhìn đồng đội bên cạnh mình, nhìn vào mắt họ, vì các cậu những đồng đội này, của họ, ánh mắt của họ đang nhìn cậu! Đồng đội sẵn sàng cùng cậu tranh giành, tranh giành từng tấc đất đó. Các cậu sẽ nhìn thấy một người đồng đội sẵn sàng hy sinh vì cậu, vì đội bóng. Vì cậu ấy biết, khi cần thiết cậu cũng sẽ làm điều tương tự cho cậu ấy!
Đây chính là tinh thần đồng đội, thưa các quý ông!
Còn nữa, dù chúng ta đoàn kết chiến đấu, hay từng người một bị người ta xâu xé, đây chính là bóng bầu dục!
Đây là tất cả, bây giờ, các cậu nên làm gì? Tôi nghĩ, không cần ông già này phải nói gì nữa."
Các cầu thủ đội Cá Mập gào thét lao ra khỏi phòng thay đồ, thực ra không cần nói đội Cá Mập, chính các cầu thủ đội tuyển Trung Quốc ngồi trong phòng họp cũng có một loại thôi thúc như vậy, muốn tìm đối thủ đã đánh bại họ 2-0 để đá lại một trận, lần này chắc chắn đá cho chúng tan tác tơi bời.
Trong trận đấu, Rooney ra sân đá chính, tất cả đồng đội cam tâm tình nguyện làm lá chắn thịt cho anh, khi đối phương lao về phía anh, đồng đội bên cạnh luôn không ngại hiểm nguy lao lên, dùng cơ thể mình chặn đối phương lại, để đội trưởng có thể tung ra đường chuyền dài chết người mà không bị quấy rầy. Mà khi đội bóng bị dẫn trước quá xa, anh thậm chí tự mình dẫn bóng, xuyên qua nửa sân, vứt bỏ cầu thủ phòng ngự, ở đường biên ngang đối mặt với sự đâm va của hai đối thủ, bất chấp nguy hiểm bị đâm va rời sân, ghi điểm thành công.
Bình luận viên tại hiện trường cũng không khỏi cảm thán: "Chỉ có một câu duy nhất có thể mô tả đội trưởng Jack Rooney: Một gã cứng đầu không bao giờ cúi đầu!"
Willie Beaman ở bên ngoài sân cũng không kìm được mà vỗ tay tán thưởng cho đội trưởng, hiệp đấu này anh học được nhiều thứ hơn tất cả những lần trước cộng lại.
Đến giờ nghỉ giữa hiệp, đội Cá Mập vẫn đang bị dẫn trước, bà chủ Christina thế mà lại bỏ ngoài tai lời khuyên của trợ lý, xông thẳng vào phòng thay đồ, mắng nhiếc D'Amato sa sả trước mặt tất cả các cầu thủ, nói rằng đội trưởng Rooney đã xong đời rồi, bắt ông phải cho Willie vào sân. Hai người xảy ra tranh cãi kịch liệt, cuối cùng chính Willie đứng ra giải thích rằng huấn luyện viên đã cho anh ra sân rồi.
Hiệp hai hai bên tấn công qua lại, cục diện chiến đấu thảm liệt, có một cầu thủ đội bạn trong một lần tranh chấp kịch liệt, con ngươi bên phải suýt chút nữa bị móc ra ngoài!
Cú đánh chặn liều mạng của "Cá Mập" đã mang về cho anh khoản tiền thưởng một triệu đô, cũng giúp đội bóng giành lại quyền tấn công ở cự ly mười yard. Điều này đồng nghĩa với việc khi trận đấu còn mười lăm giây, đội Cá Mập đã có được cơ hội tấn công có khả năng là cuối cùng, họ chỉ còn kém đội Hiệp Sĩ bốn điểm, chỉ cần nắm bắt được cơ hội, một pha touchdown là có thể lội ngược dòng, tiến quân vào trận chung kết. Ngay khi mọi người đang hoan hô cho anh, anh lại rơi vào trạng thái sốc.
Ngay khi mọi người đang lo lắng cho anh, anh lại mơ mơ màng màng tỉnh dậy. Nhìn anh được cáng ra ngoài, người vợ trên khán đài cũng trút được một hơi dài.
"Này, mấy người cẩn thận chút, bây giờ tôi đáng giá một triệu rồi đấy." Ngay cả lúc đó, anh cũng không quên nói đùa, giơ tay trên cáng để chào khán giả.
Trên khán đài vang lên những tràng pháo tay.
Bên ngoài bộ phim, các tuyển thủ quốc gia Trung Quốc cũng cảm nhận được thế nào mới gọi là đấng nam nhi, so với màn thể hiện nhát gan của họ trước đây, có thấy đỏ mặt hay không.
※※※
Cùng lúc đó, Willie lại nằm bò ra bên cạnh thùng rác mà nôn mửa. Mọi người đều biết, "Động cơ hơi nước" sắp sửa phát uy rồi.
Bốn giây cuối cùng, Willie và đồng đội có một pha phối hợp tuyệt đẹp, giành được quyền tấn công mười yard ở khoảng cách ngay sát khu vực ghi điểm. Lần này, các đồng đội dùng thân mình chắn đối thủ cho anh, sau đó anh dẫm lên người đồng đội, nhảy vọt lên không trung vượt qua hàng phòng ngự, chạm đất ghi điểm!
Đội Cá Mập lội ngược dòng ở những giây cuối cùng, họ đã lật ngược thế cờ, tiến quân vào trận chung kết!
Một cái kết kiểu Hollywood, mỗi người đều có được cái kết mà họ mong muốn. Đội bóng khôi phục sự đoàn kết và thừa thắng xông lên giành lấy chức vô địch. Christina cũng không còn ngày nào cũng nghĩ đến việc bán đội bóng nữa, nhận được sự ủng hộ của thị trưởng, cô chỉ muốn phát huy rạng rỡ di sản của cha mình. Người bị cho là đã già như D'Amato muốn đổi chỗ để chứng minh bản thân, tất nhiên, ông không quên giữ lời hứa trước trận đấu: nhất định phải đổi Willie Beaman đi sau khi mùa giải kết thúc. Chỉ là ông đã đổi Willie sang đội bóng mà mình sẽ dẫn dắt ở mùa giải tiếp theo.
Bộ phim kết thúc, Khâu Tố Huy cũng bật đèn lên, căn phòng lập tức trở lại ánh sáng, nhiều người nheo mắt vẫn chưa thích nghi kịp.
Khâu Tố Huy không hề xem phim, anh vẫn luôn mượn ánh sáng phản chiếu từ màn hình để quan sát biểu hiện của các cầu thủ. Anh nhìn ra được, bộ phim này thực sự đã phát huy tác dụng, vì biểu cảm trên gương mặt của nhiều người đều tỏ ra rất kích động.
"Xem xong rồi, có cảm tưởng gì không?" Khâu Tố Huy vỗ tay, để các cầu thủ hoàn hồn lại từ cốt truyện của bộ phim.
Không ai trả lời anh, có lẽ họ vẫn chưa biết nên trả lời thế nào.
Khâu Tố Huy cũng chẳng trông mong họ trả lời, bây giờ anh phải học theo D'Amato, làm một bài diễn thuyết xoay chuyển cục diện. Anh biết chỉ cần là người xem xong bộ phim này mà vẫn có thể rung động, thì vẫn còn cứu được.
Milu từng dùng một bộ "Remember the Titans" khiến một đội tuyển Trung Quốc lỏng lẻo, không chút ý chí chiến đấu trở nên gắn kết chặt chẽ, cuối cùng tiến vào vòng chung kết World Cup một cách lịch sử. Bây giờ Khâu Tố Huy tin rằng mình cũng có thể làm được, vì đội tuyển quốc gia này có tình trạng tốt hơn đội kia rất nhiều.
"Nói thẳng vào vấn đề nhé, thực ra tôi không cho rằng đánh nhau nhất định là chuyện xấu, tất nhiên còn tùy vào dịp nào. Nếu các cậu đánh nhau ở World Cup, vậy thì tất cả đi chết đi. Nhưng bây giờ thì khác, các cậu đánh nhau vừa hay bộc lộ ra mặt tối trong lòng mình. Đừng trách tôi ăn nói khó nghe, thực tế tôi không mắng các cậu là lũ sissy như gã huấn luyện viên trong phim đã là nể mặt lắm rồi. Tại sao tôi phải mắng các cậu là sissy? Bởi vì các cậu thể hiện không đủ khí chất đàn ông! Lúc đánh nhau thì từng đứa hung thần ác sát, sao lúc thi đấu lại nhũn chân rồi? Bóng nên truyền thì không truyền, nên chạy thì không chạy, tranh chấp cũng không tích cực... hay là các cậu chỉ biết giở thói bắt nạt người nhà?" Khâu Tố Huy nói những lời này hẳn nên coi là chửi người, chỉ là anh không dùng mấy từ tục tĩu mà thôi, nhưng điều này còn có hiệu quả hơn là chửi bới lung tung, bởi vì mỗi câu anh nói đều đâm trúng chỗ đau của những người này.
"Thật lòng mà nói, tôi không có hứng thú với tính toán của từng người các cậu, các cậu muốn kiếm nhiều tiền hơn cũng được, muốn tán gái nhiều hơn cũng được, đó là chuyện của các cậu, nhưng những điều đó không thể đặt cao hơn lợi ích tập thể. Nếu các cậu đi đánh quyền anh, muốn chơi sao thì chơi, nhưng các cậu đang đá bóng, là môn thể thao của mười một người, loại người lúc nào cũng chỉ nghĩ đến cá nhân, không màng đến người khác tốt nhất ngay từ đầu đừng chọn bóng đá. Bất kỳ cầu thủ nào chỉ có kỹ thuật xuất chúng, thiên phú dị bẩm, nhưng lại không có tinh thần đồng đội thì đều không có tương lai, một đội bóng cũng như vậy."
"Là một thành viên trong một tập thể, nếu tập thể thể hiện không tốt, thì những tính toán nhỏ nhen của chính các cậu cũng chẳng thực hiện được, cá nhân và tập thể gắn bó mật thiết với nhau. Thế mà nhìn vào biểu hiện gần đây của các cậu xem. Còn có thể gọi là một tập thể không? Các cậu là ai? Các cậu là chính mình, là từng cá nhân riêng lẻ, nhưng các cậu không phải là một thành viên của Đội tuyển quốc gia Trung Quốc! Tập thể là khái niệm gì, mỗi người các cậu đã từng cân nhắc vấn đề này chưa? Tại sao tiền đạo có thể tập trung sút bóng ghi bàn, vì có hàng tiền vệ sẽ chuyền bóng cho anh ta. Tiền vệ có thể ung dung kiểm soát bóng vì những người khác sẽ giảm bớt áp lực phòng ngự cho họ. Hậu vệ có thể yên tâm xoạc bóng vì có thủ môn trấn giữ khung thành phía sau. Ngược lại cũng vậy, đồng đội sẵn sàng chiến đấu vì cậu, hy sinh bản thân vì cậu, đó là vì họ biết, vào thời điểm cần thiết cậu cũng sẽ làm điều tương tự cho họ. Đây chính là tinh thần đồng đội, thưa các quý ông! Hy sinh và cống hiến là chìa khóa của tinh thần đồng đội, người không biết hy sinh bản thân thì đừng bao giờ mong đợi người khác hy sinh cho mình, vì anh ta không đủ tư cách! Người trong lòng chỉ biết đến lợi ích cá nhân cũng không đủ tư cách!"
Có người cúi đầu xuống.
"Tôi biết giữa các cậu có mâu thuẫn, nhìn nhau không thuận mắt. Tôi cũng không trông mong các cậu có thể biến thù thành bạn. Nhưng tôi hy vọng bất kể quan hệ riêng tư của các cậu thế nào, lên sân bóng thì phải bỏ qua ân oán cá nhân, chung sức chung lòng thi đấu. Điều này không liên quan đến giác ngộ tư tưởng cá nhân, thuần túy chính là đạo đức nghề nghiệp. Đá bóng là công việc của các cậu, vậy thì đoàn kết chiến đấu trên sân bóng chính là nghĩa vụ, mọi người đều là cầu thủ chuyên nghiệp, đạo lý đơn giản này mà còn không hiểu sao?"
Khâu Tố Huy biết rõ còn hỏi, bởi vì có rất nhiều cầu thủ Trung Quốc làm cầu thủ chuyên nghiệp hơn mười năm, nhưng thể hiện cứ như một cầu thủ nghiệp dư.
Khâu Tố Huy không nói tiếp nữa, anh cảm thấy hôm nay một hơi tiếp nhận nhiều thông tin như vậy, cũng nên để những gã "tứ chi phát triển, đầu óc đơn giản" đó tiêu hóa cho kỹ.
"Hôm nay đến đây thôi, các cậu về nhà suy nghĩ kỹ đi, ngày mai tập luyện bình thường, tôi hy vọng đến lúc đó tôi có thể nhìn thấy một đội bóng, chứ không phải một đám người." Anh vẫy tay, giải tán hội nghị.
Sau khi mọi người đã đi hết, Hồ Lực hỏi Khâu Tố Huy: "Cậu cảm thấy để đám người này xem phim, nói chuyện vài câu là có thể giải quyết được vấn đề sao?"
Khâu Tố Huy cười cười: "Lão Hồ, đừng xem thường những thứ thuộc về tầng lớp tinh thần. Một bộ phim hay có sức mạnh lây lan. Ông quên trước kia Bora đã khiến những đại ca trong đội tuyển Trung Quốc đoàn kết lại với nhau như thế nào rồi sao? Bây giờ tình hình của chúng ta tốt hơn của Bora nhiều. Những người tôi sàng lọc qua, chắc chắn đều là những người tôi có thể kiểm soát. Hãy nhìn buổi tập ngày mai đi. Hơn nữa bộ phim này không phải chỉ cho họ xem một lần đâu. Tôi sẽ cho họ xem lại trước trận đấu đầu tiên với Brazil."
Khâu Tố Huy lấy đĩa ra, không ngờ một lần giới thiệu ngẫu nhiên lại giúp anh phát hiện ra thứ tốt, xem ra sau này bản thân cũng nên tìm hiểu thêm những thứ khác. Milu còn đọc sách tâm lý học cơ mà, bản thân anh cũng không thể ngày nào cũng chỉ nghĩ đến bóng đá.