"Trận đấu này cần đặc biệt chú ý đến hai người Gilardino và Kaka. Họ là hạt nhân trong lối chơi tấn công của AC Milan." Trước trận đấu, Magath đã dặn dò các cầu thủ Bayern Munich như vậy.
Nhưng chẳng bao lâu sau, ông đã nhận ra mình sai, mà lại sai một cách nghiêm trọng.
Trận đấu bắt đầu được hai mươi phút, người hoạt động tích cực nhất không phải Gilardino, cũng không phải Kaka, mà là Dương Phàn. Bên hành lang cánh phải, cậu khiến hậu vệ trái Derosikis của đối phương phải khổ sở không thôi. Nói về tốc độ, không bằng. Nói về sức mạnh, cũng không bằng.
Dương Phàn lại nhận được đường chuyền của Kaka, lần này Derosikis đã chặn ở bên trong để đề phòng cậu cắt vào trong sút bóng. Thế nhưng Dương Phàn chỉ làm một động tác giả cắt vào trong là đã lừa được đối phương, ngay sau đó cậu khẽ gạt bóng ra phía ngoài rồi định tăng tốc vượt qua. Derosikis trong tình thế bất đắc dĩ đành phải xoạc người sang một bên, dùng hông húc văng Dương Phàn ra ngoài.
Phạm lỗi!
Trọng tài chính không chút nể nang rút ngay một tấm thẻ vàng cho Derosikis. Điều này làm Magath vô cùng tức giận, ông túm lấy tóc gào thét bên đường biên: "Khốn kiếp! Pha phạm lỗi này sao mà đủ để ăn thẻ vàng chứ?!"
Không ai đếm xỉa đến ông, màn hình lớn đã hiển thị dòng chữ: Thẻ vàng cho số 2 Derosikis của Bayern, phút thứ hai mươi sáu.
Thấy tấm thẻ vàng không thể vãn hồi, Magath giận dữ ném phắt chai nước trong tay xuống đất.
Còn Derosikis thì như một đứa trẻ làm sai việc, rụt cổ, cúi đầu, lặng lẽ không nói lời nào.
Là đội trưởng, Ballack vội vàng ôm lấy chàng trai trẻ này, an ủi bằng cách xoa đầu cậu.
Cũng không thể trách Derosikis, bởi tốc độ của Dương Phàn quá nhanh, nếu không phạm lỗi thì căn bản không thể ngăn cản được "siêu nhân tia chớp" này. Dù mới vào trận không lâu đã phải nhận thẻ vàng, khiến cho việc phòng ngự về sau trở nên khó khăn hơn, nhưng đó cũng là chuyện bất đắc dĩ.
Pirlo chịu trách nhiệm thực hiện quả đá phạt này, vì bóng ở gần biên nên khả năng tạt bóng vào trong là cao nhất.
Dương Phàn không chạy vào cấm địa để tranh điểm, cậu đứng ngay sát rìa vòng cấm.
An Kha đứng trước khung thành chỉ đạo cầu thủ phòng ngự đứng vị trí và kèm người, khi cần thiết thậm chí yêu cầu các hậu vệ dùng cả hai tay ôm ngang eo đối phương.
Pirlo nhìn vào trong cấm địa, đợi tiếng còi của trọng tài vang lên liền bắt đầu chạy đà. Sau đó... anh lại không chuyền bóng vào trong cấm địa mà chuyền ngang cho khu vực rìa cấm địa!
Dương Phàn đợi sẵn ở đó, không đợi bóng dừng lại mà trực tiếp vung chân vô lê!
Quả bóng lại xé gió lao thẳng về phía khung thành!
Lần này, An Kha dốc toàn lực dùng hai nắm đấm đẩy bóng ra ngoài, còn bản thân thì rất chật vật ngã ngửa ra sau.
Kaka nhún vai với Dương Phàn: "Sút chính diện quá..."
Dương Phàn lắc đầu: "Chỉ là sức mạnh chưa đủ lớn thôi."
An Kha bật dậy khỏi mặt đất, không ngừng vẩy tay, trong lòng thầm mắng: "Mẹ kiếp! Thế nên ta mới không muốn thi đấu với cái gã biến thái này!" Đỡ bóng của Dương Phàn, anh chưa bao giờ dám dùng lòng bàn tay mà chỉ dùng nắm đấm - anh sợ bị tuột bóng, thà rằng đấm bóng đi, càng xa càng tốt.
Van Basten rất hài lòng với sự sắp xếp của mình. Ông biết Magath sẽ cử người kèm cặp hai cái tên đang "làm mưa làm gió" là Kaka và Gilardino, vì thế ông để một Dương Phàn vốn luôn không lộ diện ra làm mũi nhọn tấn công chính. Những cú sút xa của cậu chắc chắn sẽ gây ra sự uy hiếp rất lớn cho Bayern, sau đó khi Bayern buộc phải chuyển trọng tâm phòng ngự sang Dương Phàn, ông sẽ lại đổi hạt nhân tấn công thành Kaka và Gilardino.
Đá sân khách thì sao chứ? Ông muốn nắm quyền kiểm soát nhịp độ trận đấu trong tay mình, ông muốn biến sân khách thành sân nhà. Ở Serie A, ông đã chạm trán với Sabato nhiều lần, không ngừng nghiên cứu Sabato, bản thân Van Basten cũng dần trở nên giống Sabato đôi chút - chỉ là ông không nhận ra, mà dù có nhận ra thì chắc cũng sẽ khăng khăng phủ nhận.
Vì vậy, Dương Phàn chính là quân cờ quan trọng nhất trong trận đấu này. Cậu vừa phải đảm nhận nhiệm vụ tấn công chính ở giai đoạn đầu, vừa phải chịu trách nhiệm thu hút sự chú ý phòng ngự của Bayern Munich, tạo cơ hội cho đồng đội.
Hiện tại, Kaka đang tuân thủ nghiêm ngặt chiến thuật của Van Basten, giảm bớt những pha đột phá dọc trung lộ mà chia bóng sang hai cánh nhiều hơn, tạo cơ hội cho Dương Phàn, khiến Bayern cho rằng trọng tâm tấn công của AC Milan trong trận này đều nằm ở cánh phải của Dương Phàn, bất kể cậu trực tiếp sút bóng hay tạt bóng từ biên, đều phải canh chừng cậu.
Dương Phàn là một trong những người chạy nhanh nhất trên sân cỏ hiện nay, ấn tượng sâu đậm nhất mà mọi người có về cậu chính là tốc độ nhanh như chớp. Khi cậu đã bắt đầu bứt tốc đột phá ở cánh phải, không mấy ai có thể đuổi kịp. Chỉ dựa vào một mình Derosikis là không thể ngăn cản được cậu, Magath cũng đâu phải kẻ ngốc, ông nhanh chóng nhận ra trọng tâm tấn công của AC Milan nằm ở cánh phải của Dương Phàn, có lẽ cho rằng Derosikis còn trẻ nên dễ bắt nạt. Ông lập tức để Lucio sang hỗ trợ phòng ngự, vì Kaka ít đột phá trung lộ rồi, nên đặt quá nhiều cầu thủ phòng ngự ở đó cũng là lãng phí.
Derosikis trẻ tuổi có sức càn lướt, còn Lucio thì kinh nghiệm phong phú, thân thể tráng kiện, hai người bổ trợ cho nhau, đáng lẽ có thể ngăn chặn sự ngông cuồng của Dương Phàn ở cánh phải.
Dương Phàn nhanh chóng nhận ra mình đã rơi vào vòng vây của hai người. Một người thì cậu đối phó dư dả, nhưng không có nghĩa là hai người thì cậu cũng có thể toàn thân rút lui. Sau hai lần liên tiếp bị đối phương bao vây cướp bóng, cậu quyết định chuyển chiến trường - đây không phải là chiến thuật của Van Basten, mà là đối sách do chính Dương Phàn nghĩ ra trên sân.
Tận dụng một cơ hội ném biên, Dương Phàn ra hiệu cho Ambrosini, hai tay đan chéo trước ngực. Ý nghĩa đã quá rõ ràng - đổi vị trí cho nhau. Ambrosini hiểu ý Dương Phàn, trước đây khi Ancelotti còn ở đó, Dương Phàn thường xuyên chơi ở vị trí tiền vệ cánh trái, nên cậu rất quen thuộc cả hai cánh, việc đổi vị trí cũng thường xuyên được sử dụng trong các trận đấu sau này. Nó có thể làm nhiễu loạn hiệu quả sự phòng ngự của kẻ địch và đảo lộn chiến thuật phòng thủ của đối phương.
Ở đợt tấn công tiếp theo, Van Basten phát hiện Dương Phàn và Ambrosini đã đổi vị trí cho nhau, Ambrosini xuất hiện ở cánh phải, còn Dương Phàn thì sang cánh trái. Đây không phải chiến thuật của ông, vốn dĩ vào lúc này, nếu Bayern đã nhận ra cánh phải là trọng tâm tấn công của Milan, thì đáng lẽ phải chuyển trọng tâm tấn công vào trung lộ. Không ngờ Dương Phàn lại "nghiện" tấn công, cánh phải không xong thì đổi sang cánh trái...
Van Basten suy nghĩ một chút, quyết định tạm thời không thay đổi hiện trạng này, hiện tại khát khao tấn công của Dương Phàn rất cao, hơn nữa thành tích cũng coi như không tệ. Vậy thì chi bằng cứ để cậu tiếp tục hoạt động như vậy trên sân, làm nhiễu loạn thêm nữa hàng phòng ngự của Bayern Munich.
※※※
Kaka cầm bóng ở giữa sân, Ballack lập tức lên áp sát phòng ngự. Ballack ba mươi bốn tuổi cũng không còn trẻ, nhưng là đội trưởng và hạt nhân của Bayern, việc tiếp tục xuất hiện trên sân ở độ tuổi này cũng không phải chuyện hiếm. Tuổi thọ thi đấu của cầu thủ phương Tây nhìn chung đều dài, huống hồ cầu thủ Đức lại càng dài hơn. Chẳng phải Matthäus đã đá đến tận bốn mươi tuổi sao?
Vì vậy, Kaka vẫn có thể cảm nhận được áp lực mạnh mẽ đến từ Ballack. Anh quay lưng về phía Ballack, khi khống chế được bóng thì không thể xoay người lại được nữa. Sở trường của Kaka là ở khoảnh khắc nhận bóng, để bóng trôi qua, sau đó thuận thế xoay người. Một khi đã dừng lại, anh cũng không có nhiều cách.
Ballack hiểu thói quen của Kaka, nên sau khi Kaka nhận bóng liền lập tức ép lên.
Không thể xoay người, đành bất lực chuyền bóng cho Pirlo.
Pirlo lại chuyền bóng cho Ambrosini, Ambrosini dẫn bóng hai nhịp rồi chuyền lại cho Gilardino đang lùi về tiếp ứng.
Mấy đường chuyền liên tiếp này của AC Milan khiến các cổ động viên Milan đến sân khách cổ vũ hò reo không ngớt, bình luận viên cũng liên tục thốt lên "đẹp mắt": "Không hổ danh là huấn luyện viên đến từ Hà Lan! Van Basten đã truyền toàn bộ tinh hoa tấn công của bóng đá Hà Lan vào trong cơ thể Milan. Hiện tại hai đội bóng đá đẹp nhất ở Serie A chính là Fiorentina và AC Milan. Nay họ đều có hy vọng lọt vào trận chung kết Champions League, biết đâu chúng ta có thể thấy một trận chung kết Champions League đặc sắc nhất đây!"
Sau khi nhận được bóng, Gilardino thuận thế xoay người, đối diện thẳng với khung thành. An Kha hét lớn: "Lên một người ép cậu ta! Áp sát vào! Áp sát vào! Đừng cho cậu ta dứt điểm hay đột phá vào!" Mặc dù An Kha chưa bao giờ cho rằng Gilardino này giỏi hơn Trương Tuấn, nhưng với tư cách là tiền đạo chủ lực của AC Milan, tay săn bàn số ba ở Serie A, anh cũng không thể không nâng cao cảnh giác.
Bị anh hét như vậy, sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào Gilardino. Các hậu vệ bắt đầu co cụm vào trung lộ, thu hẹp hàng phòng ngự, không cho Gilardino bất kỳ cơ hội nào. Nhưng không ai chú ý tới, Dương Phàn ở cánh trái đang lén lút dâng lên.
Đối mặt với hàng phòng ngự dày đặc phía trước, Gilardino cũng chẳng còn cách nào. Đột phá cứng chắc chắn là không được rồi.
Kaka gọi cậu ở phía sau, Gilardino cũng không ngoái đầu, trực tiếp giật gót, chuyền bóng cho Kaka đang băng lên, đồng thời bản thân cũng chạy về phía trước, hy vọng thực hiện pha bật tường hai đánh một với Kaka.
Thế nhưng Kaka nhận bóng lại không chuyền cho cậu, mà xoay cổ chân, chọc khe chéo sang cánh trái.
Dương Phàn tốc độ cao băng lên, sau đó không cần khống chế bóng mà trực tiếp tung cú sút!
Lại một lần nữa vung rộng chân, dồn hết sức bình sinh, cú sút này thật sự như đạn pháo rời nòng, xé gió bay về phía góc cao khung thành. Hoạt động ở cánh trái, cậu dùng chân phải sút bóng, đúng là không thể thoải mái hơn.
Đối mặt với cú sút uy lực ở khoảng cách chỉ cách khung thành tám mét, An Kha cũng không còn cách nào. Anh thậm chí còn không kịp thực hiện động tác cứu thua, rồi nhìn quả bóng sượt qua cột dọc chui vào lưới!
"Goooooooooooooooooooooooooal!!! Dương —— Phàn!! Chúng ta lại một lần nữa chứng kiến uy lực của pháo hạng nặng, An Kha hoàn toàn không phản ứng! Hàng phòng ngự của Bayern hoàn toàn không phản ứng! Quá đẹp mắt!"
Mãi cho đến khi quả bóng đập vào lưới, An Kha mới như theo quán tính, người ngả ra sau, đổ gục xuống đất. Nhìn cứ như thể anh bị quả bóng sút bay vào khung thành vậy.
Tốc độ sút của Dương Phàn quá nhanh, ở khoảng cách này anh căn bản không kịp phản ứng. Thế nhưng anh vẫn rất bực bội, anh nằm rạp trên mặt đất, liên tục đấm thùm thụp xuống mặt cỏ, miệng không ngừng chửi rủa: "Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Làm sao có thể để hắn xuất hiện ở chỗ đó mà không bị kèm cặp?! Còn để hắn ung dung tung chân sút! Các người có biết hắn lợi hại thế nào không?" Anh hiện tại đã kế thừa hoàn hảo khí chất của Kahn, mắng người mà chẳng ai dám phản bác, vì đúng là các hậu vệ đã để lọt người.
Ghi bàn xong, Dương Phàn rất vui, rất phấn khích, cậu cố sức chạy mấy chục mét, rồi lao đến khu vực kỹ thuật ôm chầm lấy Van Basten. Trước hết cậu phải cảm ơn Van Basten đã cho mình sự tự do tuyệt đối trong trận đấu này, và sau khi cậu tự ý thay đổi chiến thuật cũng không trách mắng, mà còn để cậu được thoải mái bung sức hơn. Cho nên bàn thắng này phải dành tặng cho người huấn luyện viên tin tưởng mình là Van Basten.
Một điều đáng nói nữa là, bàn thắng này cũng là bàn thắng đầu tiên của Dương Phàn tại Champions League mùa này.
Bàn đầu tiên lại quan trọng đến thế. Không chỉ giúp đội nhà dẫn trước Bayern Munich trên sân khách, mà còn có được một bàn thắng sân khách quý giá.
Các cổ động viên Milan đến sân khách cổ vũ cho đội bóng reo hò vang dội, trong khi các cổ động viên Bayern thì ai nấy đều im lặng không nói. Magath thì mặt mày sầm sì, chẳng ai biết trong lòng ông đang nghĩ gì.
※※※
"AC Milan dẫn trước Bayern Munich 1:0 trên sân khách, hai đội quay trở lại thi đấu. Bayern Munich triển khai phản công... nhưng có vẻ hiệu quả không được tốt lắm, AC Milan đến từ Ý rất có kinh nghiệm trong phòng ngự, còn điều khiến Bayern thống trị ở Bundesliga cũng chính là nhờ hàng phòng ngự kiên cố của họ, chứ không phải là hàng công sắc bén."
Bình luận viên nói không sai, khát khao tấn công của Bayern rất mạnh, nhưng phương pháp không đúng, nên hiệu quả cũng chẳng cao là bao.
Bayern quả thực dựa vào hàng phòng ngự kiên cố để xưng vương tại Bundesliga trong những mùa giải gần đây. Mặc dù trên hàng công sở hữu những tiền đạo chủ lực của đội tuyển quốc gia Đức như Podolski, nhưng so với sức tấn công của một AC Milan tôn sùng lối đá tấn công, thì vẫn tỏ ra không đủ.
Đường tấn công đó của Bayern, chưa nói đến việc so với Fiorentina, mà ngay cả so với AC Milan trước mắt này họ đã thấy xấu hổ rồi. Podolski còn tạm ổn, Santa Cruz thì hay chấn thương, Schweinsteiger không làm nên trò trống gì, Deisler kể từ khi mắc bệnh trầm cảm thì tài năng cũng bị mài mòn sạch sẽ.
Hiện tại, Dương Phàn lại chủ động đảm nhận trọng trách hậu vệ phải.
Có một bàn thắng làm vốn, Dương Phàn hoạt động rất tích cực, ngay cả bình luận viên cũng nói trận đấu đã diễn ra đến mức này, nhân vật chính của trận đấu chính là Dương Phàn. Thể lực của Dương Phàn rất tốt, tốc độ rất nhanh, nên cậu có thể liên tục chạy bứt tốc dọc biên, điều này khiến Derosikis hơi chịu không thấu.
Hơn nữa, người đang đeo một tấm thẻ vàng trên mình như cậu cũng không thể thử dùng phạm lỗi để ngăn cản, lỡ mà phải nhận thêm thẻ vàng nữa, bị đuổi khỏi sân thì trận đấu này coi như xong.
Magath nhìn ra điểm này, tấm thẻ vàng đầu trận khiến Derosikis co rúm chân tay, như vậy căn bản không thể ngăn cản được Dương Phàn. Ông đang cân nhắc thay người.
Ứng viên thay người thích hợp à... trước hết chắc chắn phải là người có tốc độ đủ nhanh, đồng thời phải có kinh nghiệm, mấy thằng nhóc còn quá non nớt không thể kiềm chế được một Dương Phàn xảo quyệt.
Ông đảo mắt nhìn quanh băng ghế dự bị, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở một người: mái tóc ngắn màu nâu, trông khá tinh thần, khuôn mặt không chút biểu cảm, khoanh tay ngồi trên ghế. Các đồng đội xung quanh đều đã đi khởi động, nên xung quanh cậu ta rất trống trải, trông cậu ta lạc lõng với môi trường xung quanh.
Magath nghiến răng: "Frey, đi khởi động."
Cầu thủ được gọi là "Frey" đột nhiên nghe thấy có người gọi tên mình, sững sờ một chút, nhưng nhanh chóng phản ứng lại, sau đó lặng lẽ cởi quần dài, đứng dậy chạy đi khởi động.
Đúng vậy, nếu không phải vì các cầu thủ trên sân không thể kiềm chế được Dương Phàn, ông căn bản không muốn cho cầu thủ này ra sân. Mùa hè năm ngoái mới chiêu mộ được từ tay CLB Borussia Mönchengladbach, lúc đó cậu ta còn đang lăn lộn ở giải hạng Hai. Magath nhắm trúng tài năng của thằng nhóc này, với tư cách là một hậu vệ cánh, tốc độ nhanh kinh khủng, đồng thời lối chơi cứng rắn, lại rất ít phạm lỗi, hỗ trợ tấn công cũng khá bài bản.
Thế nhưng không ngờ người này lại có thể được gọi là "quả bom trong phòng thay đồ", vào đội chưa được mấy ngày đã gây mâu thuẫn với đồng đội. Tính cách quái gở, không được lòng người. Cậu ta tự cho rằng năng lực của mình không kém gì hậu vệ chủ lực Derosikis hiện tại, nhưng lại không thể giành được suất đá chính, nên vẫn luôn rất bất mãn với đội bóng. Gần đây mối quan hệ giữa cậu ta và chính Magath cũng đã trở nên cực kỳ căng thẳng, câu lạc bộ đã quyết định cuối mùa giải này sẽ tống khứ cậu ta đi, bất kể là chuyển nhượng hay cho mượn, chỉ cần có thể đuổi được cậu ta đi là được. Nếu không, Bayern Munich chắc chắn sẽ bị cậu ta khuấy đảo đến chia năm xẻ bảy.
Trận đấu này nếu không phải vì tình hình chấn thương của đội bóng hơi nghiêm trọng, nhân sự ở vị trí hậu vệ cánh không còn đủ để hỗ trợ cho đội bóng, thì đã không cho cậu ta vào danh sách đăng ký. Phải biết rằng Frey đã hai tháng rồi không xuất hiện trong danh sách đăng ký bất kỳ trận đấu nào của Bayern.
Hiện tại muốn ngăn cản Dương Phàn, chỉ có thể là gã phiền phức Ihmet-Frey này.
So với Dương Phàn, Derosikis tuy kỹ thuật ưu tú hơn, nhưng lại có phần quá yếu đuối. Có lẽ dùng bạo trị bạo mới là đạo lý.
※※※
Frey bên đường biên cúi đầu dốc sức khởi động chạy nước rút, đã hai tháng rồi cậu không được chạy nước rút bên đường biên như thế này, cả người đầy sức mạnh không biết xả vào đâu. Vốn tưởng mùa giải này thế là xong đời, tin tức câu lạc bộ muốn tống khứ cậu đi người đại diện cũng đã sớm báo cho cậu biết, hơn nữa còn đang không ngừng giúp cậu liên hệ người mua. Nhưng vì số lần ra sân của cậu quá ít, nên rất nhiều câu lạc bộ đều bày tỏ họ sẽ không mua một cầu thủ hiện tại ngay cả trận đấu cũng không được đá, trạng thái căn bản không thể duy trì, và cũng không biết trình độ ra sao. Không phải ai được Bayern nhắm đến cũng đều là cao thủ, những năm này Bayern cũng đâu có mua ít đồ bỏ đi.
Sau đó, người đại diện rất thất vọng bảo cậu, hoặc là tranh thủ đá được trận nào hay trận đó ở Bayern, hoặc là đi đến một đội bóng trình độ rất thấp để lăn lộn.
Đi đến đội bóng trình độ thấp lăn lộn, đối với một Frey kiêu ngạo mà nói chắc chắn là không thể nào. Nhưng muốn được đá ở Bayern, thì đâu phải chuyện dễ dàng?
Lần này được gọi vào danh sách đăng ký cậu cũng biết là vì số lượng dự bị không đủ, mới để cậu, kẻ đã bị tống xuống đội dự bị này vào trám chỗ, cậu căn bản không ôm hy vọng có thể được ra sân.
Hiện tại lại có hy vọng được ra sân thi đấu. Cậu tranh thủ nhìn vào trong sân, vì chỗ khởi động nằm ngay ở cánh phải của AC Milan, cánh trái của Bayern Munich, nên cậu có thể thưởng thức cự ly gần xem Dương Phàn làm thế nào khiến đối thủ cạnh tranh của mình khổ sở ra sao.
Kaka thực hiện một pha giả vờ, trông có vẻ như muốn đột phá vào trung lộ. Ballack lệch trọng tâm một chút, Kaka liền chớp lấy thời cơ gạt bóng sang biên. Dương Phàn từ phía sau tốc độ cao băng lên, Derosikis lại căng thẳng. Cậu không muốn phạm lỗi, nhưng nhìn phong thái hùng hổ của Dương Phàn thế này, cậu lại không thể không làm gì, cứ chạy theo chắc chắn sẽ bị bỏ lại. Đành phải đâm lao thì phải theo lao, nhìn chuẩn bóng đến, xoạc bóng từ một bên.
Dương Phàn nhanh hơn cậu tưởng tượng, vươn chân chọc bóng về phía trước, sau đó nhảy lên theo, thế là vượt qua Derosikis.
Ngay phía sau khung thành Bayern, các cổ động viên Milan bùng nổ những tiếng hò reo khổng lồ.
Mà Frey đã dừng khởi động từ lâu, toàn tâm toàn ý nhìn vào màn đối đầu trên sân. Trong pha đột phá nhanh như chớp vừa rồi của Dương Phàn, cậu ngửi thấy một chút mùi vị khiến mình hưng phấn.
Đó là mùi máu của sự khao khát chiến đấu, lâu rồi không có đối thủ.
※※※
Giờ nghỉ giữa hiệp nhanh chóng đến, Derosikis xuống sân có phần hơi buồn bã, hiệp một cậu đã thua hoàn toàn trước Dương Phàn. Ballack chạy lên vỗ vai cậu, không nói gì, coi như an ủi.
Trở về phòng thay đồ, cậu vẫn lặng lẽ không nói lời nào, ai cũng nhìn ra cú sốc này rất lớn. Mới hai mươi mốt tuổi đã có thể ngồi vững vị trí hậu vệ trái chủ lực của Bayern Munich, hơn nữa còn có cơ hội được chọn vào đội tuyển quốc gia Đức tham dự World Cup Nam Phi - huấn luyện viên trưởng đội tuyển quốc gia Klinsmann đang ngồi trên khán đài VIP quan sát đấy. Không ngờ màn đối đầu lần này với Dương Phàn cậu lại thua thảm hại đến thế.
Magath nhìn biểu hiện của Derosikis, thở dài trong lòng, rồi lắc đầu nói: "Michel (Derosikis), hiệp hai cậu không cần lên sân đâu, nghỉ ngơi cho tốt đi, đối phó với trận đấu giải cuối tuần này."
Derosikis mở to mắt nhìn Magath. Chức vô địch giải đấu họ đã nắm chắc trong tay rồi, còn giữ sức làm gì chứ? Cậu hiểu rõ trong lòng, huấn luyện viên bất mãn với biểu hiện hiệp một của cậu. Thế nhưng cậu xuống sân, ai sẽ lên thay vị trí của cậu? Derosikis nghĩ mãi, vẫn không nghĩ ra còn ai có thể ngăn cản được Dương Phàn.
"... Hiệp hai Frey vào sân, cậu ta chịu trách nhiệm phòng ngự Dương Phàn."
Trong phòng thay đồ xôn xao hẳn lên, may mà lúc này Frey còn đang khởi động bên ngoài, không nhìn thấy phản ứng của các đồng đội.
"Yên lặng!" Magath thể hiện uy nghiêm của huấn luyện viên trưởng, "Tôi biết các cậu ai cũng có ý kiến với cậu ta, nhưng đây là Champions League! Nếu chúng ta thua trận bán kết chết tiệt này, mùa giải này của chúng ta coi như xong đời! Các cậu thử nói xem, ngoài cậu ta ra còn ai có thể ngăn cản được cú đột phá của Dương Phàn?"
Tất cả mọi người đều im lặng, quả thực là không có.
"Chúng ta đã bao nhiêu mùa giải chưa giành được chức vô địch Champions League rồi? Tất cả vì đội bóng, tôi hy vọng trên sân các cậu thể hiện như một đội bóng, chứ không phải là một đĩa cát rời!"
Có người lầm bầm một câu: "Thế thì cũng phải xem cậu ta có chịu vì đội bóng hay không..."
Magath nghe thấy, nhưng ông có thể nói gì đây? Tiếng xấu của Frey ai cũng rõ, ông chỉ có thể thở dài thêm một lần nữa trong lòng.
※※※
Trong phòng thay đồ của AC Milan, các đồng đội cùng chúc mừng Dương Phàn. Mà Van Basten cũng khen ngợi biểu hiện hiệp một của Dương Phàn, không hề đưa ra lời phê bình nào về việc cậu tự ý thay đổi chiến thuật. Van Basten không phải kiểu huấn luyện viên quyết định mọi thứ, ông trân trọng những cầu thủ có tư duy của riêng mình trên sân, nói thẳng ra, là chủ trương đá bóng cần phải động não nhiều - vì khi bản thân ông đá bóng cũng là như vậy, nên làm huấn luyện viên, cũng hy vọng các cầu thủ có thể được như thế.
Dương Phàn cũng không quá để tâm đến bàn thắng này, cậu là kiểu người như vậy. Sau màn ăn mừng ngắn ngủi, trong phòng thay đồ yên tĩnh trở lại, Van Basten tiếp tục sắp xếp chiến thuật hiệp hai. Dương Phàn được yêu cầu tiếp tục biểu hiện như hiệp một, đồng thời tấn công trung lộ cũng không thể từ bỏ, phải tạo ra rắc rối lớn hơn nữa cho Bayern trong hiệp hai, để họ thấy được sức tấn công của AC Milan.
Dương Phàn tựa vào tường, khẽ nheo mắt lại. Lời của Van Basten đã nói xong, bây giờ cậu phải tranh thủ thời gian nghỉ ngơi thôi. Cậu cũng rất hài lòng với biểu hiện hiệp một của mình, hậu vệ trái của Bayern căn bản không làm gì được cậu, cậu muốn đến thì đến, muốn đi thì đi. Cứ như còn tự do hơn ở sân sau nhà mình vậy.
Nếu hiệp hai Bayern vẫn như thế này, thì việc Milan thắng trận lượt đi không phải là chuyện gì khó khăn. Tiến thêm một bước, thậm chí thắng cả hai lượt trận cũng chẳng thành vấn đề.
Vừa nghĩ đến cảnh có thể quyết chiến với Trương Tuấn ở sân khấu chung kết Champions League vạn người chú ý, cậu lại không hiểu sao thấy phấn khích.
※※※
Sau khi hiệp hai bắt đầu lại, Dương Phàn phát hiện đối thủ của mình đã đổi thành người khác. Một người rất xa lạ, xa lạ đến mức huấn luyện viên trưởng Van Basten cũng không có tài liệu chi tiết về người này.
"Cậu ta là ai?" Nhìn hậu vệ cánh với mái tóc ngắn, khuôn mặt không mấy thiện cảm trên sân, Van Basten quay đầu hỏi trợ lý huấn luyện viên bên cạnh.
Câu trả lời cho ông là cái lắc đầu của trợ lý huấn luyện viên.
Kaka chuyền bóng cho Dương Phàn, Dương Phàn không coi đối phương ra gì, cậu biết Derosikis là hậu vệ trái tốt nhất hiện tại của Bayern, nếu đến cậu ta mà cũng không thể kiềm chế được mình, thì không thể có ai ngăn cản được mình cả. Hiện tại cậu ta bị thay ra vì biểu hiện không tốt, chẳng lẽ có nghĩa là Bayern đã đầu hàng rồi sao?
Bất kể kẻ nào được thay vào sân bây giờ, cậu muốn đột phá, thì chẳng ai ngăn cản được!
Đã quyết tâm, Dương Phàn làm một động tác giả bằng thân trên, sau đó gạt bóng lên phía trước, ngay sau đó tăng tốc đuổi theo, cậu vốn định cứ đơn giản thế là đột phá qua đối phương. Không ngờ người lạ mặt đó nghiêng người, xoay người một cái, đã chiếm lấy vị trí. Cậu đâm sầm vào người đối phương, quả bóng lại rơi vào chân đối phương.
Cổ động viên Bayern bùng nổ một tiếng hò reo to lớn, trận đấu diễn ra được năm mươi phút, đây là lần đầu tiên Bayern thành công ngăn cản pha đột phá của Dương Phàn trong tình huống một đối một - mà không dùng đến phạm lỗi.
Lúc đâm sầm vào lưng người đó, Dương Phàn cực kỳ kinh ngạc, cậu bị phản lực va đập làm loạng choạng, rồi mở to mắt nhìn đối phương.
Đối phương chuyền bóng bừa cho một đồng đội, rồi quay đầu nhếch mép cười với Dương Phàn, hai chiếc răng nanh lộ ra ngoài, phối hợp với ánh mắt của cậu ta, khiến Dương Phàn cũng không khỏi rùng mình một cái.
Cậu ngửi thấy, trên người đối thủ trước mắt này có mùi vị của một con dã thú, hơn nữa còn là loại dã thú bị nhốt lâu ngày, đói đến mức không chịu nổi.
Được rồi, có lẽ vừa rồi chỉ là hơi khinh địch. Làm lại lần nữa... Dương Phàn thầm niệm trong lòng, cậu đang đợi cơ hội thích hợp, lại một lần nữa xung kích bên cánh.
Rất nhanh cơ hội lại đến, Kaka ở trung lộ bị kèm chặt, anh chỉ có thể chọn chia bóng sang cánh, sự lựa chọn ưu tiên để chia bóng tự nhiên là chuyền cho Dương Phàn đang có phong độ tốt.
Lần này Dương Phàn không khách sáo gì nữa, cậu vừa lên đã tung ra kỹ năng thật, trước tiên gạt bóng lên trước, sau đó tăng tốc, khiến đối thủ tưởng rằng cậu sẽ đột phá đường thẳng. Đối phương quả nhiên mắc mưu, quay người chạy theo ra ngoài, ngay sau đó Dương Phàn lại đột ngột ngoặt bóng trở lại, ra dáng muốn cắt vào trong, đối phương cũng quay người theo, lao ngược lại. Ngay khi cậu ta quay lưng về phía Dương Phàn, Dương Phàn lại dùng chân phải gạt bóng ra phía ngoài, sau đó tiếp tục đột phá đường thẳng!
Chuỗi động tác giả liên hoàn này rất mượt mà, khiến khán giả xem sướng mắt - tất nhiên, trừ các cổ động viên Bayern ra.
Dương Phàn vốn tưởng lần này chắc chắn có thể qua được đối phương. Không ngờ lúc cậu vừa gạt bóng ra định tăng tốc, lại thấy hậu vệ đó quay lưng về phía cậu, đột nhiên bay người xoạc bóng, chặn quả bóng ra ngoài đường biên, làm chân cậu loạng choạng, ngã sấp mặt xuống đất! Hơn nữa trọng tài chính không hề ra hiệu đây là một pha phạm lỗi!
Cú quay người vừa rồi của cậu ta chỉ xoay được một nửa, đã phát hiện không ổn, sau đó cưỡng ép thay đổi trọng tâm của mình, rồi tung cả thân người mình ra ngoài, cuối cùng đã tranh trước Dương Phàn một bước phá bóng đi.
"Chết tiệt! Cái gã này từ đâu chui ra vậy?" Van Basten cầm cuốn sổ tay của mình từ khu kỹ thuật nhảy dựng lên, rồi chửi bậy một cách rất thiếu lịch sự.
Ông có danh sách chủ lực của Bayern mấy tháng qua, nhưng chưa từng thấy tên người này một lần.
"Không phải chủ lực, cũng không phải dự bị, tôi không tìm thấy cậu ta trong danh sách dự bị. Nếu cậu ta là cầu thủ của Bayern, thì phải là cầu thủ đội hai hoặc đội cấp thấp hơn, nhưng tại sao cầu thủ xuất sắc thế này lại không xuất hiện trong đội hình một, thậm chí danh sách mười tám người của Bayern?" Van Basten giở giở cuốn sổ tay trên tay, trên này ghi chép không ít tài liệu.
"Marco." Trợ lý huấn luyện viên đột nhiên nhớ ra điều gì, anh nói với Van Basten. "Tôi nhớ ra rồi, cậu ta là Ihmet-Frey."
"Ihmet-Frey?"
"Ừm, mùa hè năm ngoái chuyển nhượng từ đội bóng giải hạng Hai Đức Borussia Mönchengladbach sang, lúc đó truyền thông Ý đều có đưa tin, nói cậu ta là hậu vệ cánh trái chủ lực tương lai của Đức, một cầu thủ rất có tài năng. Nhưng sau đó vì trong đội mối quan hệ với đồng đội, huấn luyện viên cũng như cấp cao đều rất căng thẳng, nên dần bị vứt bỏ. Theo tôi biết, cậu ta đã khoảng hơn hai tháng nay không xuất hiện trong danh sách đăng ký bất kỳ trận đấu nào của Bayern Munich rồi."
"Vậy tại sao trận này cậu ta lại xuất hiện trên băng ghế dự bị, hơn nữa còn được ra sân?"
"Là... là vì tình hình chấn thương trước trận của Bayern nghiêm trọng, ở vị trí hậu vệ cánh trái chỉ còn mình cậu ta là dự bị thôi..."
"Thông tin quan trọng như vậy tại sao cậu không nói cho tôi sớm hơn!" Van Basten giờ chỉ muốn bóp chết trợ lý huấn luyện viên này. Hiện tại không có sự chuẩn bị nào, làm sao bây giờ?
※※※
Dương Phàn trên sân cũng rất uất ức, đối thủ này cứ như từ trên trời rơi xuống vậy, cậu vốn tưởng Derosikis đã là hậu vệ trái tốt nhất của Bayern rồi, không ngờ hậu vệ này còn khủng khiếp hơn. Tốc độ nhanh, thân thể tráng kiện, tư duy tốt, tuy kỹ thuật không ra gì, nhưng cái sự hung hăng đó lại đúng là khắc tinh với Dương Phàn.
Cậu vừa rồi thử so tốc độ với đối thủ này, đáng tiếc dắt bóng chạy luôn không bằng không bóng chạy. Cuối cùng lại bị ép xuống sát đường biên, một cú tạt bóng miễn cưỡng cũng chỉ là cơ hội để An Kha khởi động mà thôi.
Cậu nhìn Kaka, Kaka nhún vai với cậu, bày tỏ mình lực bất tòng tâm. Dù anh có dạt sang cánh, cũng chưa chắc đã chiếm được lợi thế.
Dương Phàn đột nhiên nghe thấy bên sân có người gọi tên mình, quay đầu nhìn lại, hóa ra là huấn luyện viên trưởng Van Basten.
"Dương!" Ông làm động tác hai tay bắt chéo trước ngực. Ý là để Dương Phàn giống hiệp một đổi vị trí chéo với Ambrosini, Ambrosini sang cánh phải, Dương Phàn sang cánh trái, tránh xa gã Frey phiền phức này.
Dương Phàn cũng không phải kiểu người sĩ diện hão chịu khổ, cậu gật đầu, sau đó truyền đạt chỉ thị của Van Basten cho Ambrosini, sau một đợt tấn công ở sân đối phương, hai người liền đổi vị trí cho nhau.
Thế nhưng khi cậu nhận bóng lần nữa chuẩn bị đột phá, lại thấy trước mắt thoáng qua một cái, khiến cậu sững sờ. Vì cậu lại nhìn thấy gã Frey âm hồn bất tán kia.
Không chỉ cậu sững sờ, ngay cả các cầu thủ Bayern cũng sững sờ. Hậu vệ phải Bayern chịu trách nhiệm phòng ngự cánh phải Arne Friedrich rất kinh ngạc, đây không nên là nơi mà một hậu vệ trái tới. Dương Phàn thấy hai hậu vệ cánh của Bayern chen chúc ở một bên cánh, vậy bên kia chắc chắn là trống trơn!
Cho nên cậu không chút do dự phất bóng dài sang cánh phải.
Cậu nghĩ không sai, cánh phải quả thực là trống trơn, trống rỗng không một bóng người, không có cầu thủ Bayern, cũng không có cầu thủ AC Milan, quả bóng bay thẳng ra ngoài đường biên... vì không ai nghĩ gã Frey này lại dám to gan chạy sang cánh trái, mà bỏ lại cánh phải không thèm canh giữ!
"Mẹ kiếp! Mày đang làm cái đéo gì thế?! Cút về cho tao!" Lucio gào thét mắng Frey, không ngờ Frey lại đẩy Friedrich đang sững sờ ra một cái.
"Sững sờ cái gì mà sững sờ? Mau sang cánh trái phòng ngự! Bên này tao lo!" Sau đó Friedrich đang mông lung, bản thân cũng không hiểu chuyện gì xảy ra, liền trở thành một hậu vệ trái.
"Này, Rizalo, cậu đã từng thấy hậu vệ kèm người bao giờ chưa?" Van Basten hỏi trợ lý huấn luyện viên bên cạnh.
Rizalo ngơ ngác lắc đầu.
Van Basten liền chỉ vào cánh trái của Bayern trên sân: "Nhìn xem, bây giờ trước mắt cậu đang có một vị... hậu vệ kèm người đấy."
Giọng điệu của ông vô cùng bất lực, ngay cả huấn luyện viên đối thủ cũng không ngờ hậu vệ cánh của Bayern lại hành xử bừa bãi thế này. Dương Phàn đi đâu, cậu ta bám theo đó, nếu Dương Phàn quay về đá hậu vệ cánh, đoán chừng gã Frey làm càn kia sẽ ngay lập tức biến thành một tiền vệ cánh, nhưng lại là một tiền vệ cánh kèm người.
※※※
Ở phía bên kia, khu huấn luyện của Bayern cũng như nổ tung.
"Sao có thể làm như thế?! Cậu ta không phải huấn luyện viên trưởng, cậu ta không có quyền sửa đổi đội hình, chiến thuật, thậm chí nhân sự của chúng ta! Cậu ta đẩy Friedrich sang cánh trái, như thế cả hàng phòng ngự của chúng ta sẽ loạn hết!" Một huấn luyện viên trong ban huấn luyện gào thét khản cả cổ, chỉ mong tự mình lao ra sân lôi cái gã Frey làm càn đó xuống.
"Ngay từ đầu tôi đã không tán thành việc cho cái thằng khốn đó ra sân, cậu ta chỉ làm loạn các sắp xếp của chúng ta thôi."
"Vậy cậu bảo không cho cậu ta ra sân thì cho ai? Nếu cứ để Derosikis đứng đó, chúng ta cứ đợi cậu ta bị thẻ đỏ đuổi khỏi sân đi!"
---❊ ❖ ❊---
"Đủ rồi! Tất cả ngậm miệng lại cho tôi!" Magath thật sự không chịu nổi sự ồn ào của đám người này, ông gào lên một tiếng, đè bẹp những âm thanh khác. "Là tôi cho cậu ta ra sân, có vấn đề gì tôi chịu trách nhiệm. Friedrich đúng là một hậu vệ phải thuần túy, nhưng bàn thắng Milan ghi hiệp một là Dương Phàn đánh vào cánh phải của chúng ta, Friedrich lúc phòng ngự Dương Phàn cũng chật vật như vậy. Đã Frey có thể kiềm chế Dương Phàn, hơn nữa buộc cậu ta rời bỏ cánh trái sở trường nhất, tôi nghĩ nên cho cậu ta cơ hội này, để cậu ta chuyên kèm cặp Dương Phàn. Khi Dương Phàn phát hiện từ cánh trái cũng không thể đột phá, tự nhiên sẽ quay về cánh phải sở trường hơn thôi. Cho cậu ta cơ hội này, cho cậu ta cơ hội này..."
Nói đến cuối cùng, Magath gần như trở thành tiếng lầm bầm tự nói với chính mình.
Derosikis ngồi trên băng ghế dự bị nghe cuộc tranh luận của các huấn luyện viên, trong lòng đột nhiên dấy lên một dự cảm chẳng lành: Chẳng lẽ vị trí chủ lực của cậu từ nay sẽ bị đe dọa?
※※※
Klinsmann ngồi trong phòng VIP xem bóng nhìn cục diện trên sân, có chút hứng thú hỏi trợ lý Bierhoff bên cạnh: "Hậu vệ trái đó rất thú vị, cậu ta là ai?"
"Ihmet-Frey."
"Cái tên này rất xa lạ."
"Đúng vậy, mùa hè năm ngoái chuyển nhượng từ đội bóng giải hạng Hai Đức Borussia Mönchengladbach sang Bayern, nhưng không đá được mấy trận đã vì mối quan hệ với đội bóng trở nên căng thẳng mà bị giáng xuống đội dự bị. Trận đấu này có thể vào danh sách đăng ký đều là vì Bayern không còn ai thay thế ở vị trí hậu vệ cánh trái này nữa."
Klinsmann cười: "Càng thú vị. Được rồi, lấy cậu ta làm đối tượng khảo sát trọng điểm. Đức hiện tại đang thiếu một hậu vệ cánh trái ưu tú..."
Bierhoff có chút do dự: "Nhưng chẳng phải ban đầu trong lòng anh đã có Derosikis rồi sao? Hơn nữa, sự xuất hiện của một cầu thủ như thế này, sẽ làm không khí phòng thay đồ của chúng ta trở nên căng thẳng..." Anh là lãnh đội tuyển Đức, rất nhiều lúc không chỉ phải cân nhắc kỹ chiến thuật, không khí phòng thay đồ càng là điều anh cần chú ý từng khoảnh khắc.
Klinsmann lại cười: "Tôi biết cậu ta liều mạng như vậy là vì cái gì, được vào đội tuyển Đức, tham dự World Cup. Sự cám dỗ như vậy, khiến cậu ta căn bản không dám làm càn ở đội tuyển quốc gia." Anh cười một cách thâm sâu, vẻ mặt đầy tự tin.
※※※
Đúng như lời Magath nói, Dương Phàn ở cánh trái dù sao cũng không thoải mái bằng cánh phải, sự quấn quýt của Frey đối với cậu là toàn diện: trên, dưới, trước, sau, trái, phải... chỉ cần Dương Phàn cầm bóng, Frey sẽ xuất hiện bên cạnh cậu, còn thân mật hơn cả tình nhân.
Có đôi lúc, Dương Phàn thật sự muốn một cú đẩy ngã người này, rồi chửi cho một câu: "Mày có phiền không? Không phiền tao cũng thấy phiền đấy!"
Dương Phàn bất lực đành đổi từ cánh trái về cánh phải một lần nữa.
Van Basten cũng vung tay, chiến thuật của đội thay đổi, hạt nhân tấn công trở thành Kaka, đội bóng phối hợp trung lộ và biên, áp lực của Dương Phàn lập tức giảm đi không ít - cậu phần lớn thời gian được dùng để kiềm chế sự chú ý phòng ngự của Bayern, chứ không phải với tư cách là người tham gia thực sự vào tấn công.
Lúc này, sự kèm cặp của Frey đối với cậu cũng dần dần thả lỏng. Dương Phàn lại đột nhiên có chút mất mát: Nếu ngay cả một kẻ vô danh tiểu tốt mà cũng không thắng nổi, thì cậu còn đi thách thức Trương Tuấn thế nào đây?
Không được, chỗ nào mất thì mình phải tìm cơ hội đòi lại!
※※※
Kaka hoạt động tích cực trở lại, những trận đấu trước vì biểu hiện của Dương Phàn mà người ta hầu như đều phớt lờ sự tồn tại của anh, hiện tại khi anh đột phá sắc bén từng lần từng lần ở trung lộ, người ta mới nhớ ra AC Milan còn có một tiền vệ đẳng cấp thế giới nữa.
Ballack ba mươi tuổi muốn kèm chết hoàn toàn Kaka hai mươi tám tuổi không phải chuyện dễ, Kaka là kiểu thiên tài một mình có thể đột phá đối phương từ giữa sân đến hàng phòng ngự, nên Bayern buộc phải dồn trọng binh vào phòng ngự trung lộ.
Những pha đột phá của Kaka không ngừng gây ra rắc rối này nọ cho Bayern, chỉ riêng quả đá phạt cố định ở sân trước cách cấm địa chưa đầy mười mét, trong vỏn vẹn mười lăm phút, AC Milan đã có tới ba quả!
Đây là con số rất đáng kinh ngạc.
Thế nhưng vì hàng phòng ngự của Bayern quá kín kẽ, ngoài việc giành được nhiều quả đá phạt cố định hơn, Milan cũng không thể giành được nhiều bàn thắng hơn.
Cú sút xa của Kaka cũng rất có uy hiếp, nhưng dưới sự kèm cặp sát sao dày đặc, anh có thể bảo toàn quả bóng không mất đã là tốt lắm rồi, đâu còn tinh lực mà đi quản chuyện sút xa ghi bàn?
Ballack, Delicemis, Lucio ba người bao vây Kaka kín mít, bất kể thế nào cũng phải cướp được bóng của anh. Mà Kaka thì dùng khóe mắt liếc sang cánh phải, cự ly của Frey đối với Dương Phàn rất vi diệu, không quá gần, nhưng cũng không quá xa. Anh vẫn quyết định chuyền bóng cho Dương Phàn, vì theo hướng này anh chỉ có truyền cho Dương Phàn mới bảo đảm trên đường chuyền bóng sẽ không bị cắt mất.
Dương Phàn nhận được bóng, Frey tự nhiên lại nghiêm trận chờ đợi, hạ thấp trọng tâm, nhìn chằm chằm quả bóng dưới chân Dương Phàn.
Cổ động viên Bayern bắt đầu hô vang tên Frey, cổ vũ cho cậu. Bầu không khí như thế này, Frey đã rất rất lâu không được hưởng thụ rồi.
Đối mặt với Frey, Dương Phàn cũng nổi nóng. Cậu không tin mình không có cách trị cái thằng nhóc này!
Được rồi, tao thừa nhận muốn đột phá mày có chút khó khăn, nhưng không có nghĩa là tao không có cách nào khác.
Dương Phàn khẽ gạt quả bóng, dắt bóng chậm rãi, tốc độ cậu rất chậm rất chậm, khiến Frey không đoán được cậu muốn làm gì. Chỉ có thể theo Dương Phàn chậm rãi lùi về sau.
Đột nhiên! Thân trên Dương Phàn lao mạnh về phía trước, trông có vẻ như muốn tăng tốc đột phá vậy.
Chiêu này Frey thấy nhiều rồi. Cậu ta cũng nhanh chóng lùi về sau theo bước sải dài, đồng thời còn đang điều chỉnh trọng tâm của mình, định xoay người.
Thế nhưng Dương Phàn lại đạp quả bóng vào đúng khoảnh khắc then chốt này, một cú phanh gấp!
Phản ứng đầu tiên của Frey là lập tức xoay người trở lại, quấn chặt lấy đối phương lần nữa.
Thế nhưng cậu ta vừa thu lại bước chân của mình, liền thấy Dương Phàn vung chân phải của mình lên tại chỗ, không cần một bước chạy đà nào mà sút thẳng vào quả bóng!
Quả bóng lại như đạn pháo rời nòng, xé gió bay về phía khung thành do An Kha trấn giữ! Frey vừa xoay người lại liền giật nảy mình, vì cậu ta thấy trước mắt một tia sáng trắng lóe lên, quả bóng đã bay qua trước mũi mình, cơn gió cuốn theo đó thậm chí khiến cậu ta có cảm giác mặt mình như bị cắt ra vậy.
Ngay cả An Kha cũng không ngờ Dương Phàn lại đột ngột sút bóng khi không có chạy đà, anh nhảy lên vội vã, bằng hai nắm đấm rất chật vật đánh quả bóng đến ra ngoài!
Gilardino không đợi bóng chạm đất, lao theo tung cú vô lê, nhưng bị An Kha bằng cách thần kỳ nhảy lần thứ hai từ trên mặt đất, rồi dùng hai tay nắm chặt lấy trong tay.
Một đợt tấn công của AC Milan kết thúc.
Frey lại nằm rạp trên mặt đất thở hổn hển, cú dừng gấp xoay người vừa rồi khiến trọng tâm cậu ta không vững, vừa vặn quỳ trên mặt đất. Trong lòng cậu ta vẫn còn chút sợ hãi đối với quả bóng sượt qua mặt vừa rồi, cậu ta chưa từng thấy con người nào có thể sút ra quả bóng có sức sát thương lớn đến thế! Nếu thật sự đánh trúng mặt mình, cậu ta không biết bây giờ mình liệu còn sống hay không.
Cậu ta đột nhiên phát hiện một thực tế rất đáng sợ: Cậu ta có thể ngăn chặn cú đột phá của Dương Phàn, bất kể thế nào bản thân cũng sẽ không rơi vào thế hạ phong. Thế nhưng nếu Dương Phàn không đột phá nữa, đổi thành liên tục sút bóng thì sao? Đến lúc đó cậu ta chặn hay không chặn?
Cậu ta ngẩng đầu lên, mới phát hiện đối thủ không có ý định rời đi, mà là vẻ mặt đằng đằng sát khí nhìn chằm chằm vào mình. Dáng vẻ đó cứ như muốn ăn tươi nuốt sống mình vậy.
Frey cực kỳ tức giận đối với sự sợ hãi mình thể hiện ra trong một khoảnh khắc. Trước đây cậu ta chưa bao giờ là kiểu người như vậy, dù đối mặt với hoàng đế bóng đá Đức Beckenbauer, cậu ta cũng chưa từng sợ hãi.
Mẹ kiếp, bị nhốt trong lồng lâu rồi, dã tính cũng giảm sút rồi sao?
Cậu ta dùng sức giật một mảng cỏ, tiện tay ném sang một bên, rồi không chút yếu thế nhìn thẳng vào Dương Phàn.