Ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ rọi vào, những đốm sáng không ngừng nhảy múa trên mặt Trương Tuấn, lay cậu tỉnh giấc.
"Dương Phàn... đừng nghịch nữa." Trương Tuấn trở mình, cất tiếng bằng giọng nói còn chưa tỉnh ngủ.
Lúc này Dương Phàn mới hạ con dao quân dụng Thụy Sĩ trong tay xuống, cười hì hì bảo Trương Tuấn: "Còn chưa dậy à? Mặt trời lên đến mông rồi kìa."
Trương Tuấn ngơ ngác nhìn xung quanh: "Mấy giờ rồi?" Cậu gãi gãi mái tóc rối bời.
"Chín giờ mười bảy phút sáng."
"Vậy sao? Đã lâu rồi không ngủ ngon lành thế này... hừ!" Trương Tuấn vươn vai một cái, "Ừm... nói mới nhớ, sao hôm nay không tập luyện vậy?"
"Cậu ngủ đến lú lẫn rồi à? Nhờ vượt qua vòng bảng nên HLV Khâu cho chúng ta nghỉ một ngày."
Trương Tuấn ngồi dậy, nhìn Dương Phàn: "Ý cậu là, chúng ta vượt qua vòng bảng rồi?"
"Chẳng lẽ cậu tưởng mình đang nằm mơ à?"
"Thật sự có chút... ha!" Trương Tuấn đứng dậy đi vào phòng vệ sinh rửa mặt.
Dương Phàn thì cầm lấy tờ báo trên bàn. Đây là những tờ báo do Lý Diên mang tới cho cậu. Cậu không giống Trương Tuấn, dù bây giờ truyền thông thể thao càng ngày càng trở nên vô vị giống như truyền thông giải trí, nhưng người có tâm vẫn có thể tìm ra được vài điều từ đó.
Trang nhất của kỳ này không ngoại lệ, toàn là những tiêu đề đỏ đậm bắt mắt: Đội tuyển Trung Quốc vượt qua vòng bảng! Lần đầu tiên trong lịch sử lọt vào top 16 World Cup!
Màu đỏ, tràn ngập là màu đỏ, áo đấu màu đỏ, quốc kỳ màu đỏ, pháo nổ màu đỏ, pháo hoa màu đỏ, chữ màu đỏ, tâm trạng màu đỏ...
Trang nhất đối với Dương Phàn, người đã trực tiếp trải qua trận đấu, không có gì thú vị. Trang hai bất ngờ thay lại không phải bài đưa tin về cuộc đối thoại giữa Trương Tuấn và Shevchenko, mà là về chính cậu.
Đối với những lời cậu nói tối qua, các phương tiện truyền thông khác nhau lại đưa ra những quan điểm khác nhau. Một số nhà bình luận còn ra vẻ nghiêm trọng phân tích rằng Dương Phàn là do phấn khích quá mức nên mới nói hươu nói vượn, giống như trước World Cup 2002, tại một bữa tiệc ăn mừng, một cầu thủ Trung Quốc nào đó quá phấn khích đã hét lên "Chúng ta muốn tiến vào top 16". Kết quả sau đó chỉ là thêm một trò cười cho bóng đá Trung Quốc.
Chỉ có Lý Diên viết một bài bình luận có tiêu đề "Bắt đầu từ bây giờ" trên báo của họ. Bài viết mổ xẻ ý nghĩa câu nói của Dương Phàn. Bản thân Dương Phàn đọc xong cũng phải gật đầu: Rất nhiều lời đã nói trúng tim đen của cậu.
"...Dương Phàn vốn điềm đạm, luôn thể hiện sự già dặn không tương xứng với tuổi tác. Theo sự hiểu biết của phóng viên về cậu ấy, rất ít khi xuất hiện tình trạng phấn khích quá đà mà không kiểm soát được bản thân. Lần này cũng không ngoại lệ. 'Bắt đầu' mà cậu ấy nói chính là kỳ World Cup này, chứ không phải trận đấu ngày hôm qua, và sự kết thúc của sự bắt đầu này tuyệt đối không phải là việc bị loại tại World Cup năm nay. Tôi nghĩ cậu ấy chắc chắn có ý nghĩa sâu xa hơn... Có lẽ sự đột phá mang tính lịch sử lần này sẽ là sự khởi đầu huy hoàng cho 'thế hệ vàng' của họ. Bóng đá Trung Quốc đã ủ rũ không gượng dậy nổi suốt mấy chục năm, giờ chính là khởi đầu của một kỷ nguyên mới... Cho nên cậu ấy nói vượt qua vòng bảng chỉ là sự khởi đầu, nếu tất cả mọi người chỉ thỏa mãn với việc vượt qua vòng bảng mà giậm chân tại chỗ, không muốn tiến bộ, thì đó chính là sự kết thúc. Nhưng đối với một người có tham vọng, không thỏa mãn với hiện trạng, đối với một người nhìn xa trông rộng, thắng lợi lần này thực sự chỉ là một sự khởi đầu."
Dương Phàn chỉ đọc lướt qua, những lời mình nói còn cần người khác phân tích giúp sao? Những thứ này đối với cậu không có ý nghĩa gì cả, cậu quan tâm đến việc truyền thông nhìn nhận thế nào về trận đấu giữa Trương Tuấn và Shevchenko.
Lật tiếp về sau, mới là bài báo về Trương Tuấn và Shevchenko.
Trong mắt Dương Phàn, đội tuyển Trung Quốc thắng Ukraine, nhưng Trương Tuấn lại thua Shevchenko. Là người ghi bàn duy nhất trong đội, hai bàn thắng của Shevchenko có trọng lượng rất lớn. Việc cậu – Dương Phàn – được bầu làm cầu thủ xuất sắc nhất trận chỉ là vì đội Trung Quốc thắng Ukraine và vượt qua vòng bảng mà thôi.
Quan điểm của truyền thông có chút khác biệt với Dương Phàn. Họ cho rằng nếu so với việc Shevchenko vẫn thi đấu nỗ lực cho đến tận phút cuối cùng, thì màn trình diễn của Trương Tuấn thực sự quá yếu, chỉ có một bàn thắng, nhiều lần bỏ lỡ cơ hội ghi bàn. Ngoài lúc sút bóng ra thì bình thường không tìm thấy cậu đâu. Đội tuyển Trung Quốc thắng, nhưng Trương Tuấn lại thua toàn diện.
Nhưng Dương Phàn không đồng ý với quan điểm cho rằng Trương Tuấn thua toàn diện của truyền thông. Dù sao thì Shevchenko đã lăn lộn trên đấu trường bóng đá thế giới hơn mười năm rồi, Trương Tuấn mới được mấy năm? Thua Shevchenko không phải là chuyện mất mặt gì, mấu chốt là... đội tuyển Trung Quốc thắng rồi.
Shevchenko cũng đâu phải giải nghệ ngay năm nay, Trương Tuấn muốn đòi lại món nợ này, còn khối cơ hội. Dù sao thì, ừ, dù sao sau này cậu ấy cũng không ở Milan nữa, một mùa giải ít nhất cũng sẽ chạm trán hai lần.
Ukraine đã khởi hành rời khỏi Đức vào sáng nay, họ đi khá nhanh. Trước khi đi, Shevchenko có gọi một cuộc điện thoại tới, chúc mừng đội tuyển Trung Quốc, cũng chúc mừng Dương Phàn. Rõ ràng, trên sân cỏ hai người là đối thủ, bất kể xảy ra va chạm gì, ngoài sân cỏ vẫn là bạn bè.
Khi hai người xuống lầu ăn sáng, Dương Phàn kể cho Trương Tuấn nghe chuyện Shevchenko đã đi. "Anh ta có một câu muốn mình chuyển lại cho cậu."
"Gì thế?" Trương Tuấn đang nhét trứng chiên vào miệng, hỏi một cách không rõ ràng.
"Anh ta nói rất mong chờ mùa giải mới, rất mong chờ được thi đấu với cậu một lần nữa."
Trương Tuấn ngẩng đầu nhìn Dương Phàn. Dương Phàn đang dùng ống hút hút nước trái cây trong cốc. Cậu lại quay đầu nhìn bầu trời xanh ngoài cửa sổ, nơi đó lờ mờ có một vệt trắng do máy bay để lại.
"Hóa ra... anh ta sớm đã biết rồi sao."
※※※
Sau khi ăn sáng xong, Trương Tuấn và Dương Phàn tụ tập tại phòng của Lý Vĩnh Lạc, không ít người đang bàn bạc xem đi chơi đâu. Lúc này, Hạng Thao xông vào.
"Tin lớn! Tin lớn!" Cậu ta cất giọng, mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía cậu ta. Hạng Thao rất hài lòng với cảm giác trở thành tiêu điểm của mọi người.
"Đối thủ của chúng ta ở vòng 16 đội là ai các cậu biết không? Ý! Là đội tuyển Ý! Đội ba lần vô địch World Cup đấy!"
Kết quả, cậu ta không nhìn thấy vẻ mặt "kinh ngạc" của mọi người, mà là một loạt ngón tay giữa.
Hạng Thao ngẩn người, không hiểu chuyện gì xảy ra.
Vương Ngọc hỏi cậu ta: "Thằng này chưa tỉnh ngủ à?"
Hạng Thao gãi đầu: "Sao cậu biết? Tớ vừa dậy nhìn thấy tờ báo này..." Cậu ta giơ tờ báo trong tay lên, "Đến mặt còn chưa rửa đã chạy đến bảo với các cậu rồi."
Có người bật cười lớn, ngày càng nhiều người cười theo. Hạng Thao trông thật sự như chưa tỉnh ngủ, vẻ mặt ngơ ngác.
Dương Phàn chỉ vào tờ báo trong tay Hạng Thao: "Cậu đọc hết bài đi đã."
Hạng Thao cúi đầu đọc.
"...Hai trận đấu cuối cùng của bảng B kết thúc tối qua đã xác định đội đi tiếp: Nhất bảng là Ý, nhì bảng là Mỹ... Tối qua? Tối qua kết thúc? Bảng B thi đấu cùng ngày với chúng ta sao?"
"Mẹ kiếp! Bây giờ cậu mới biết à!" Có người cười chửi.
"Chết tiệt! Hôm qua mải mê ăn mừng, ai mà biết mấy cái này chứ!" Hạng Thao lầm bầm rồi quay về rửa mặt.
Những người khác vẫn còn đang cười, Dương Phàn thì huých tay Trương Tuấn: "Inzaghi..."
Trương Tuấn nhún vai: "Bây giờ tớ chỉ muốn đi chơi đâu đó, thời tiết đẹp thế này không thể lãng phí được."
Dương Phàn không nói gì nữa, nhưng cậu biết Trương Tuấn chắc chắn rất muốn thi đấu với Ý, cũng giống như rất muốn thi đấu với Ukraine vậy.
Ngày hôm đó, mọi người đều không nói về Ý, không nói về vòng 1/8, không nói về tương lai, ai cũng chơi rất vui vẻ.
※※※
Việc đối thủ vòng 1/8 là Ý thì ai cũng biết cả rồi. Việc tập luyện của Khâu Tố Huy cũng rất có mục tiêu, phần lớn thời gian đều tập luyện chiến thuật phá phòng ngự phản công và các tình huống cố định.
Lippi là một con cáo già, cứ nhìn thành tích của đội bóng khi ông ta còn ở Juventus là biết. Tại kỳ World Cup này, đội tuyển Ý lại càng đặt phòng ngự lên hàng đầu, tuy thế trận đa phần tẻ nhạt nhưng lại tuyệt đối an toàn. Lippi luôn miệng nói về sự ổn định và thành tích, đối mặt với những lời chỉ trích rằng lối chơi tẻ nhạt, thực dụng, ông ta đáp lại: "World Cup là giải đấu kiểu như vậy, thành tích giải thích tất cả. Ý thắng cả ba trận vòng bảng, nếu họ không hài lòng thì có thể để họ tự mình đến thử công việc này xem sao."
Loại người này cũng không thể làm thay đổi chiến thuật bằng cách chọc giận, ông ta cứng như một tảng đá vậy.
Nhiều người nói Lippi làm như vậy khiến Ý mất đi phong thái của một đội bóng mạnh thế giới. Nhưng Khâu Tố Huy lại cảm thấy đây chính là điểm khiến một đội bóng được gọi là "đội mạnh thế giới": Sự trưởng thành. Bất kể đối mặt với cục diện nào, họ cũng không hoảng loạn, lấy bất biến ứng vạn biến.
Thi đấu với những đội bóng như vậy là đau đầu nhất, vì họ không bao giờ mắc sai lầm, mà kiên nhẫn chờ đợi bạn mắc sai lầm. Đây cũng là lý do vì sao thế trận tẻ nhạt, với tư cách là đối thủ cũng không dám mắc sai lầm, hai bên đều cẩn thận từng chút một, lấy đâu ra sự đặc sắc và nhiệt huyết chứ?
Khâu Tố Huy cũng rất đồng tình với câu nói "World Cup là giải đấu kiểu như vậy, thành tích giải thích tất cả" của Lippi. Dùng tiếng Trung mà nói, đó chính là "người thắng làm vua, người thua làm giặc". Đá hay đến mấy mà không thắng được trận đấu thì có ích gì?
Kỳ World Cup này thực lực đội Trung Quốc không đủ, Khâu Tố Huy lực bất tòng tâm. Nhưng giống như Dương Phàn đã nói, đây mới chỉ là bắt đầu thôi. Trong những năm tới, Khâu Tố Huy không cam lòng để bóng đá nam Trung Quốc mãi là người đứng xem, chỉ "đá ra tinh thần" thôi là chưa đủ.
※※※
"Hắt xì!" Trương Tuấn lại hắt hơi một cái, một phút hắt hơi ba lần, điều này làm dấy lên sự cảnh giác của Dương Phàn. Cậu theo thói quen nhìn nhiệt độ điều hòa: 26 độ C. Không hề thấp. "Cảm lạnh à?" Cậu hỏi vu vơ.
"Không... hắt xì! Không có..." Trương Tuấn vừa nói vừa hắt hơi tiếp.
Dương Phàn nhíu mày, cậu đứng dậy kéo Trương Tuấn đi ra ngoài.
"Này, đi đâu đấy?"
"Đến chỗ bác sĩ đội."
"Này, tớ không bị cảm! Chỉ là đột nhiên bị sặc thôi mà!" Trương Tuấn rõ ràng không muốn đi.
"Đột nhiên bị sặc bốn lần?" Dương Phàn không thèm quan tâm đến cái cớ vụng về này, cậu nhất quyết kéo Trương Tuấn đến phòng y tế của đội.
Kết quả đo thân nhiệt khiến Trương Tuấn câm nín: 38.2 độ C.
"Cảm lạnh, sốt." Kết luận của bác sĩ đội.
Khâu Tố Huy và Hồ Lực đều được gọi đến.
Khâu Tố Huy nhìn chằm chằm Trương Tuấn, vẻ mặt rất nghiêm túc: "Bắt đầu từ lúc nào?"
"Hôm, hôm qua... sau khi tập luyện về không mặc áo rồi bật điều hòa một lúc..."
Khâu Tố Huy lại quay sang hỏi bác sĩ đội: "Bác sĩ Lưu, ngày kia là thi đấu rồi, ông thấy cậu ấy có thể ra sân được không?"
"Tôi không rõ, điều này còn tùy thuộc vào việc hai ngày tới cậu ấy hồi phục thế nào. Do sợ kiểm tra nước tiểu nên nhiều loại thuốc đặc trị không thể cho cậu ấy dùng, tôi chỉ có thể sắc vài thang thuốc Đông y, nhưng ông cũng biết đấy, thuốc Đông y có tác dụng chậm..."
Khâu Tố Huy gật đầu, quay đầu nói với Trương Tuấn: "Hai ngày tới nghỉ ngơi nhiều vào, không có chuyện gì thì đừng ra ngoài, nóng lạnh thất thường không tốt đâu. Bình thường mặc nhiều áo một chút... uống nhiều nước vào." Ông nói ra hết những phương pháp giúp sớm hồi phục sức khỏe mà ông có thể nghĩ tới.
Trương Tuấn chỉ biết gật đầu, cậu như một đứa trẻ làm sai chuyện trước mặt người lớn, không dám nói một câu nào.
Cơn cảm sốt của cậu thực sự khiến Khâu Tố Huy không ngờ tới. Lúc nghe bác sĩ đội gọi điện thoại đến, tay ông run lên, thực sự giật mình.
Dù sau trận đấu với Ukraine, có ý kiến chỉ trích Trương Tuấn thể hiện không bằng Shevchenko, không đủ hưng phấn, nhưng nhìn vào hàng tiền đạo hiện tại của Trung Quốc, ai có thể khiến hàng hậu vệ đẳng cấp thế giới của Ý phải dè chừng? Chỉ có Trương Tuấn mà thôi.
Nếu Trương Tuấn không thể ra sân... Đội tuyển Trung Quốc ngay cả con dao găm đe dọa tuyển Ý cũng không còn, thì lấy gì ra để nói chuyện với Lippi?
Đội tuyển Trung Quốc những trận này luôn được khen ngợi với sức tấn công cao, Trương Tuấn là mắt xích cuối cùng của chuỗi tấn công, tầm quan trọng của cậu là điều không cần bàn cãi.
Hồ Lực vỗ vào người Khâu Tố Huy đang trầm tư, Trương Tuấn và Dương Phàn đã rời đi. "Hay là nghĩ xem không có Trương Tuấn chúng ta phải làm thế nào đi. Sắp xếp lại chiến thuật, tập luyện cũng phải sửa đổi theo..."
"Đây chỉ còn có hai ngày nữa thôi, ngày mai tập một ngày, tối ngày kia tám giờ thi đấu, làm sao kịp chứ?"
"Thì cũng không còn cách nào khác... Ngày mai chúng ta tập trung luyện phối hợp các tình huống cố định đi."
Khâu Tố Huy cũng chỉ đành chấp nhận đề nghị này của Hồ Lực. Ông đã nghĩ rồi, nếu Trương Tuấn không thể ra sân, ông sẽ đổi sơ đồ thành 4-6-1, đá tiền đạo cắm. Dù sao đội tuyển Trung Quốc khi khởi động trước trận cũng từng thử qua sơ đồ này.
Hai người họ vì đội hình mà đau đầu, rõ ràng là quên mất bên cạnh còn một người. Bác sĩ Lưu hắng giọng lên tiếng: "HLV Khâu, có chuyện tôi phải nhắc nhở các ông. Trương Tuấn cảm lạnh không chỉ vì bật điều hòa, cậu ấy vẫn luôn ở trong trạng thái tiêu hao thể lực quá mức, sức đề kháng giảm sút, nên mới mắc cảm lạnh."
Khâu Tố Huy nhìn bác sĩ đội, gật đầu: "Tôi biết rồi."
Ông thực ra đã biết từ lâu, nhưng ông có thể làm gì? World Cup là giải đấu lớn như vậy, ông có thể vì lý do thể lực mà không cho Trương Tuấn ra sân được không? Đừng đùa nữa! Hiệp hội bóng đá sẽ không đồng ý, truyền thông sẽ không chấp nhận, cổ động viên sẽ không chịu, chính bản thân Trương Tuấn cũng không thể chấp nhận được.
Ông quay sang nói với Hồ Lực: "Trương Tuấn cần nghỉ ngơi, ngày mai cho cậu ấy vào phòng thể lực tập thể lực một chút, thời gian còn lại để cậu ấy tự nghỉ ngơi đi."
Hồ Lực gật đầu hiểu ý. Trong giọng nói của bác sĩ Lưu rõ ràng có ý khiển trách, ông ấy không phải là bác sĩ đội do Hiệp hội bóng đá chỉ định, mà là người do Khâu Tố Huy tự tìm ở bên ngoài, thời gian ở đội tuyển quốc gia không dài, nhiều chuyện không hiểu. Ông ấy không hiểu Khâu Tố Huy, phải biết rằng ở Trung Quốc, làm HLV trưởng đội bóng đá nam thực sự không phải việc của con người, áp lực quá lớn.
Trong vấn đề sử dụng Trương Tuấn, lại càng áp lực trùng trùng.
Khi Trương Tuấn xuống hạng Nhì, có người cho rằng phong độ Trương Tuấn không còn, đội tuyển quốc gia không nên cho cậu suất chính thức, Khâu Tố Huy đã chịu áp lực mà vẫn dùng. Sau đó Trương Tuấn càng đá càng hay, những người đó lập tức đổi giọng, cho rằng Trương Tuấn là báu vật vô giá của đội tuyển Trung Quốc, tác dụng lớn không ai bằng. Khâu Tố Huy dù chỉ thay cậu ra sớm năm phút cũng bị nghi ngờ. Nếu dám có trận nào không dùng Trương Tuấn ư?
Trời ơi! Chắc chắn sẽ đảo lộn hết cả, sự nghỉ ngơi mang tính chiến lược cũng sẽ bị một số kẻ có ý đồ xấu xào nấu thành "bỏ rơi", đây quả là một vấn đề vô cùng nghiêm trọng.
※※※
Trương Tuấn ủ rũ trở về phòng. Cậu biết rất rõ, nếu mình không kịp bình phục, cậu sẽ không thể xuất chiến trong trận gặp Ý.
"Xem này, tớ đã bảo đừng đi, đừng đi rồi. Bây giờ làm ra nông nỗi này..." Cậu oán trách Dương Phàn, người đã kéo mình đi.
"Mẹ kiếp! Đừng ngốc nữa, hôm nay cậu đi vẫn còn đỡ, nếu đến sát giờ thi đấu mới để HLV Khâu thấy, thì cậu chắc chắn không được ra sân. Bây giờ cậu vẫn còn một ngày để hồi phục. Hơn nữa, thi đấu trong lúc sốt là một sự nguy hiểm đối với cậu và đối với cả đội. Cậu có muốn vì một mình mình mà liên lụy mọi người không?"
Trương Tuấn im lặng. Trong thâm tâm cậu hiểu rõ, bất kể lấy lý do gì, lợi ích tập thể đều lớn hơn lợi ích cá nhân.
"Được rồi... Tớ phục tùng sự sắp xếp của tổ chức." Hồi lâu sau, cậu thở dài.
Dương Phàn cười hì hì: "Đừng bi quan thế, biết đâu ngủ một giấc dậy là khỏi ngay thôi?"
Có thể sao? Trương Tuấn lườm nguýt. Dương Phàn rõ ràng đang an ủi cậu, nhưng dù an ủi cũng không thể tìm một lý do nghe lọt tai hơn à?
Kết quả đêm đó, để chăm sóc Trương Tuấn, khi đi ngủ, Dương Phàn đã tắt điều hòa, hai người ngủ trong một cái nồi hấp.
Sáng hôm sau thức dậy, Trương Tuấn vui mừng bảo với Dương Phàn rằng cơn sốt hình như đã lui rồi. Nhưng đến trưa, cậu lại chẳng còn chút khẩu vị nào để ăn uống, uống thuốc Đông y cũng không thấy có tác dụng gì, người bỗng chốc trở nên trầm mặc.
Tin tức truyền thông đã biết chuyện Trương Tuấn bị sốt, đây đương nhiên là do Khâu Tố Huy bật đèn xanh. Tối qua, ông chợt nghĩ ra có thể lợi dụng truyền thông để gây khó dễ cho Lippi.
Dù sao hiện giờ truyền thông tin tức thật giả lẫn lộn, chẳng ai biết độ xác thực đến đâu, cộng thêm khả năng ông cố tình thả tin giả, cũng đủ để Lippi do dự một hồi rồi.
Buổi tập cũng làm bộ mở cửa cho truyền thông khoảng mười phút, Trương Tuấn quả thực không có mặt ở sân tập. Sau đó bác sĩ đội cũng ra mặt xác nhận Trương Tuấn hiện đang bị sốt, không thích hợp tham gia tập luyện. Còn về việc có thi đấu được không, "còn phải xem cậu ấy có hạ sốt trước trận đấu hay không."
Ai trong lòng cũng rõ, một ngày hạ sốt là điều không thể, dù có hạ sốt, với tình trạng cơ thể này liệu còn phát huy được phong độ không?
Tô Phi cũng rất lo lắng. Điều cô lo không phải là Trương Tuấn có ra sân được hay không, mà là cơ thể của cậu. Gọi điện thoại qua, giọng nói của Trương Tuấn đã rõ ràng khác hẳn.
"Tớ không sao, cảm cúm nhẹ thôi. Giờ uống thuốc xong đang nghỉ ngơi đây. Cậu đừng lo, ngày mai chờ xem tớ thi đấu nhé!" Lời thoại tương tự, Trương Tuấn mới nói với mẹ mười phút trước.
Trương Tuấn không khỏi cảm thán với Dương Phàn, phụ nữ ấy mà, có lúc kiên cường đến mức khiến người ta khó mà tin được, có lúc lại nhát gan đến khó hiểu.
Dương Phàn thì cười chê cậu "trong phúc mà không biết hưởng". Thực ra trong lòng Dương Phàn cũng rất lo lắng, liệu ngày mai Trương Tuấn có ra sân được không. Và tin rằng người có nỗi lo này chắc chắn không chỉ một mình cậu.
※※※
Khâu Tố Huy vẫn luôn không công bố danh sách xuất phát, đòn tung hỏa mù của ông thực sự khiến Lippi cũng có chút không chắc chắn.
Lippi không giống quan điểm của giới truyền thông Ý, ông luôn cho rằng người đe dọa nhất của đội tuyển Trung Quốc phải là Trương Tuấn và Lý Vĩnh Lạc – người không lộ vẻ gì. Bởi vì ông không nắm bắt được con người Trương Tuấn, không thể định nghĩa, khó mà phán đoán xem cuối cùng cậu sẽ làm gì.
Những người như vậy mới là nguy hiểm nhất.
Nếu Trương Tuấn không ra sân, ông không cần thiết phải lãng phí hậu vệ để kèm cặp tiền đạo đội Trung Quốc. Ông có thể để hậu vệ biên thử tham gia tấn công, Andrea Pirlo cũng có thể được giải phóng. Nhưng nếu Trương Tuấn có mặt trên sân, ông buộc phải đảm bảo có một trung vệ kèm người sát sao với cậu, và sự kéo dãn của cậu ở phía trước cũng sẽ mang lại áp lực nhất định cho hàng thủ của Ý.
Bây giờ chỉ là không biết Trương Tuấn rốt cuộc có ra sân hay không, khiến ông không thể xác định được đội hình chiến thuật.
Khâu Tố Huy cũng đang đau đầu vì việc Trương Tuấn có ra sân hay không. Thời gian thi đấu đến gần, cơn sốt của Trương Tuấn chỉ mới hạ một chút, giờ đầu vẫn còn choáng váng. Bác sĩ đội từng khuyên ông không nên để Trương Tuấn ra sân, nhưng bản thân Trương Tuấn khát khao thi đấu cực cao, thuyết phục cậu không ra sân rất khó khăn.
Trương Tuấn ra sân sẽ tăng sức chiến đấu, nhưng cũng có thể vì lý do sức khỏe mà trở thành gánh nặng.
Điều khiến ông đau đầu hơn nữa là bác sĩ đội và Trương Tuấn hiện đang đứng trước mặt ông bày tỏ ý kiến, tranh cãi với nhau.
"Tình trạng cơ thể của cậu tuyệt đối không thể ra sân! Cậu vẫn chưa hạ sốt."
"Ai bảo tớ chưa hạ sốt? Chỉ là hơi chóng mặt một chút thôi, không cản trở gì cả. Căn bệnh vặt này không đủ để bắt tớ nghỉ ngơi."
"Cậu có biết mình đang làm gì không? Cậu đang tiêu hao cả sự nghiệp vận động viên của mình đấy!"
"Giải đấu như World Cup, tiêu hao tớ cũng cam lòng."
Khâu Tố Huy cũng không nhịn được nữa, ông vỗ một cái lên tủ đầu giường: "Cãi cái gì mà cãi? Rốt cuộc các cậu là huấn luyện viên, hay tôi là huấn luyện viên?"
Cả hai đều không lên tiếng.
Khâu Tố Huy nhìn cả hai, rồi nói với họ: "Trương Tuấn, trận này cậu vẫn xuất phát."
Trương Tuấn lộ vẻ vui mừng, bác sĩ đội lập tức muốn mở miệng, nhưng bị Khâu Tố Huy giơ tay ra hiệu đừng vội. Ông tiếp tục nói với Trương Tuấn: "Đừng vội vui mừng, nếu cậu thể hiện không đủ tốt, tôi sẽ lập tức thay cậu ra, dù trận đấu mới chỉ vừa bắt đầu. Hiểu chưa?"
"Hiểu ạ!" Trương Tuấn ưỡn ngực trả lời.
"Vậy cậu về chuẩn bị đi."
Tiễn Trương Tuấn đi, ông mới quay sang nói với bác sĩ đội: "Bác sĩ Lưu chắc vẫn đang trách tôi để Trương Tuấn ra sân."
Bác sĩ Lưu không nói gì, nhưng từ sự im lặng của ông có thể thấy ông thực sự đang giận.
Khâu Tố Huy cười nhẹ: "Tôi cũng biết bệnh tình của Trương Tuấn hiện chưa khỏi, nhưng tôi vẫn phải để cậu ấy ra sân. Nếu đây chỉ là một trận giao hữu bình thường, trận đấu tập, hay thậm chí là Asian Cup, tôi đều sẽ không để cậu ấy ra sân đá, dù cậu ấy có kiên trì thế nào. Nhưng bây giờ khác, đây là World Cup. Bác sĩ Lưu, ông mới đến không bao lâu, có lẽ vẫn chưa thể hiểu được những cầu thủ này, một kỳ World Cup đối với họ có ý nghĩa như thế nào. Có thể thi đấu ở đây là vinh quang cả đời, vì vinh quang này, họ cam lòng từ bỏ rất nhiều thứ. Tôi tôn trọng lựa chọn của cậu ấy, vì bốn năm mới có một lần, cứ để cậu ấy tùy hứng một lần đi."
Bác sĩ Lưu thở dài, không nói gì nữa. Ông biết mình không thể xoay chuyển quyết định của HLV trưởng, càng không có cách nào quyết định suy nghĩ của chính cầu thủ. Suy cho cùng, ông chỉ là một bác sĩ, chỉ khi cầu thủ bị thương mới đến lượt ông ra sân, chỉ có vậy thôi.
Khâu Tố Huy cũng không giải thích thêm nữa, ông bảo bác sĩ Lưu về phòng mình, ông còn phải tranh thủ thời gian cuối cùng để điều chỉnh sắp xếp chiến thuật cho việc ra sân của Trương Tuấn.
Còn ở phía bên kia, Lippi sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng cũng quyết định giả định Trương Tuấn sẽ ra sân từ đầu để sắp xếp chiến thuật. Ông đã thông suốt rồi, bất kể Trương Tuấn có ra sân hay không, ông vẫn kiên trì lối đá chiến thuật của mình, cầu thắng trong sự ổn định, thành tích mới là đạo lý cứng nhắc.
※※※
Trở về phòng, Trương Tuấn đối mặt với ánh mắt dò hỏi của Dương Phàn, chỉ nói ba chữ: "Tớ xuất phát."
Dương Phàn hỏi: "Cậu biết Pippo không ra sân không?" Đây là tin tức mới nhất, báo đài đều đã đưa tin.
Trương Tuấn gật đầu.
"Thế mà cậu vẫn quyết định xuất phát?"
"Đây là World Cup mà, Dương Phàn. Chẳng có cầu thủ nào lại từ bỏ cơ hội ra sân tại World Cup đâu, nhỉ? Kể cả Pippo không ra sân tớ vẫn xuất phát."
"Cũng phải..." Dương Phàn nằm trên giường, nhìn trần nhà lẩm bẩm. "Đây là World Cup, chẳng ai từ bỏ cơ hội này cả. Lippi không để Pippo ra sân, trong lòng Pippo chắc cũng không thoải mái..."
"Này, Dương Phàn..."
"Gì?"
"Trận đấu này đối với cậu cũng rất khác biệt nhỉ? Dù sao cũng là lần đầu tiên cậu xuất phát với tư cách đeo băng đội trưởng tham dự trận đấu World Cup. Cậu không lo lắng cho mình à?"
"Tại sao phải lo lắng? Dù HLV Khâu không đưa cái băng đội trưởng này cho tớ, tớ vẫn đá như vậy thôi, đưa rồi cũng chẳng có gì thay đổi. Cậu không nhìn ra à? HLV Khâu luôn để tớ đóng vai người truyền tin, chính là đang bồi dưỡng tớ làm đội trưởng đấy. Nhìn đội hình xuất phát trận này mà xem, đội tuyển quốc gia và đội Olympic này có gì khác biệt? HLV Khâu ngày càng táo bạo, đúng là trần trụi mà, trần trụi..." Trong lòng Dương Phàn cái gì cũng hiểu, chỉ là bình thường không nói ra.
Trương Tuấn lại vì câu nói của cậu mới để ý đến sự thật rằng HLV Khâu đang bồi dưỡng Dương Phàn làm đội trưởng. Cậu nhìn Dương Phàn đang nằm trên giường, đột nhiên cảm thấy sau này con đường mình và cậu ấy đi sẽ không giống nhau, hai người đã bước lên hai con đường khác biệt... Nhưng có một điểm Trương Tuấn có thể khẳng định, dù họ đi con đường như thế nào, cái đích cuối cùng chắc chắn vẫn là một, cái gọi làThù đồ đồng quy (tuy đi đường khác nhau nhưng đích đến là một), chính là như vậy.
※※※
Ngày 1 tháng 7, ngày hôm đó có hai trận đấu loại trực tiếp, lần lượt là A1 gặp B2, A2 gặp B1. Trận đấu mà Trương Tuấn nhất quyết đòi tham gia chính là A2 gặp B1, đội tuyển Trung Quốc với đội tuyển Ý, khai cuộc lúc 8 giờ tối.
Trước họ, đội tuyển Brazil đang có phong độ tốt đã thắng đội tuyển Mỹ 2-0, tiến vào tứ kết. Kaka thi đấu trọn vẹn cả trận, thể hiện xuất sắc, có một đường kiến tạo.
Trận đấu vừa kết thúc không lâu, Trương Tuấn đã nhận được cuộc gọi từ cậu ấy: "Chúng tớ vào tứ kết rồi! Trương Tuấn, tớ chờ cậu nhé!"
"Mẹ kiếp! Đối thủ của các cậu là Mỹ, chúng tớ là Ý đấy. Tớ rất rõ năng lực của bọn tớ, tớ không mơ mộng đánh bại họ..." Trương Tuấn đứng một mình ngoài phòng thay đồ nghe điện thoại, ở đây có an ninh rất nghiêm ngặt, không có phóng viên nào có thể lại gần, nhân viên đi đi lại lại cũng bận rộn việc của mình, không ai chú ý đến cậu, cậu vừa vặn có được một không gian tạm gọi là riêng tư.
"Thế cậu cứ kêu gào đòi ra sân làm gì?"
"Tớ chỉ muốn chứng minh. Tuy không thể đánh bại Ý, nhưng tớ sẽ khiến họ phải nếm chút mùi khổ sở."
Kaka không nói gì nữa, cậu biết trong lòng Trương Tuấn có nút thắt, "Vậy tớ chúc cậu may mắn."
"Câu này phải là tớ chúc cậu mới đúng, Brazil là ứng cử viên nặng ký cho World Cup năm nay đấy. Cậu mới là người cần may mắn đấy!" Trương Tuấn cười lớn.
Mọi sự sắp xếp đều đã xong xuôi, bây giờ là giai đoạn điều chỉnh trước khi trận đấu bắt đầu, rất ngắn ngủi. Khi Trương Tuấn nghe điện thoại xong đẩy cửa vào phòng thay đồ, vừa vặn nhìn thấy Dương Phàn đứng dậy. "Được rồi, chúng ta xuất phát!" Cậu nói với mọi người.
Dương Phàn đeo băng đội trưởng màu vàng, trông vô cùng tinh thần. Trong môi trường bóng đá Trung Quốc vốn chú trọng thâm niên, cậu có thể được coi là đội trưởng đội tuyển quốc gia trẻ nhất rồi.
Cậu đứng ngay phía trước đội, theo sau là thủ môn An Kha, tiếp đó là trung vệ Lưu Bằng thay thế Trịnh Quân ra sân trận này. Trận đấu này Khâu Tố Huy phá kỷ lục khi chỉ sắp xếp hai cầu thủ kỳ cựu trong đội hình xuất phát, mà lại còn là những cầu thủ đang chơi bóng ở nước ngoài, cầu thủ trong nước ông không dùng một ai.
Ông đã bắt đầu cân nhắc cho kỳ World Cup tới, rèn luyện cầu thủ trẻ, rèn luyện đội bóng, phần lớn những người trong đội hình hiện tại, nếu không có gì bất ngờ, sẽ là trụ cột trong bốn năm tới. Những người khác đều đã rèn luyện qua, cơ hội của Lưu Bằng thực sự quá ít, hôm nay vừa vặn luyện binh.
Dù là một trận đấu được coi là đã phân định thắng thua từ trước trận, trong mắt Khâu Tố Huy, vẫn mang giá trị vô cùng to lớn. Thế nên trước trận ông liên tục nhấn mạnh với mọi người: "Hãy dùng đôi mắt và trái tim của các cậu để cảm nhận, để học hỏi. Tại sao Ý lại là đội mạnh thế giới, thi đấu với họ chính là cơ hội học hỏi tốt nhất không gì bằng. Tôi hy vọng mỗi người các cậu đều có thể học được điều gì đó từ trận đấu này, và vận dụng vào các trận đấu sau này."
Lời nói này của ông khá giống "di ngôn", rất nhiều người đã nghe ra: Trận đấu này rất có khả năng sẽ là trận đấu cuối cùng của họ tại kỳ World Cup này.
Trương Tuấn đứng phía sau đội, cậu chạm vào vòng tay, nhắm mắt lại: "Tô Phi, bố, mẹ, mọi người xem con đá bóng nhé."
Khi cậu mở mắt ra, một vầng sáng chói lòa xuất hiện trước mắt – cậu đã đứng trên sân cỏ rồi.
※※※
Trận vòng 1/8 này được sắp xếp tại sân nhà của đội bóng Bundesliga Dortmund – sân Westfalen. Đây là một sự trùng hợp, nhưng lại tạo nên một sân nhà thực sự duy nhất cho đội tuyển Trung Quốc tại World Cup.
Vì đây là nơi chiến đấu của An Kha, ở đây có cổ động viên của cậu ấy, những cổ động viên này là những cổ động viên cuồng nhiệt nhất toàn nước Đức. Do lý do của An Kha, hiện tại họ đều là cổ động viên của đội tuyển Trung Quốc.
Trận đấu này, đội tuyển Ý đến gần hai vạn người, còn cổ động viên Trung Quốc do nhiều lý do chỉ có vài ngàn người. Những chỗ ngồi còn lại đều là cổ động viên Dortmund. Để cổ vũ cho đội tuyển Trung Quốc, họ đua nhau mặc áo đỏ – đây là màu áo đấu mà đội tuyển Trung Quốc chọn cho trận này – vẫy cờ Trung Quốc và Đức, cũng như ảnh chân dung khổ lớn của An Kha, khắp sân đều có thể nghe thấy tiếng hát của họ, rõ ràng đã áp đảo khí thế của cổ động viên Ý. So với họ, cổ động viên Trung Quốc thực thụ ngược lại càng giống vai phụ hơn.
Phóng viên Trung Quốc nhìn thấy thế trận này đều giật mình, thậm chí có người cảm thán: "Nếu cổ động viên của chúng ta có thể làm được một nửa người ta thì tốt rồi, nhìn không khí tại hiện trường xem! Chậc chậc!"
An Kha rất cảm động, cậu không phải là người dễ bị cảm động. Lần này cổ động viên làm cho cậu quá nhiều, nhiều ngoài sức tưởng tượng của cậu. Cậu lại một lần nữa cảm thấy quyết định ở lại Dortmund của mình chính xác đến nhường nào.
"Trận đấu sắp bắt đầu! Hãy để chúng tôi xem sự hoành tráng của sân Westfalen, nơi này gần như đã trở thành biển đỏ! Chỉ vì một người, nơi này đã trở thành sân nhà của đội tuyển Trung Quốc! Hai vạn cổ động viên của Ý dường như trở nên nhỏ bé! Sự trung thành của An Kha đã đổi lấy sự tôn trọng của cổ động viên Dortmund!" Đây là giọng của bình luận viên người Đức.
Bình luận viên tại hiện trường Trung Quốc Vương Kiện Tường: "Trước trận mọi người phổ biến không lạc quan về chúng ta, nhưng nhìn không khí hiện trường này xem, tôi cảm thấy hy vọng. Đây là sân nhà địa ngục nổi tiếng nhất Bundesliga, các đội bóng đến đây muốn toàn mạng rời đi là rất khó khăn! Bây giờ, đây là sân nhà của chúng ta!"
Bình luận viên người Ý: "Chúng ta đến hai vạn cổ động viên, nhưng không ngờ đây lại là thiên hạ của màu đỏ, điều này làm tôi nhớ đến sân nhà của Hàn Quốc bốn năm trước, hy vọng kết quả trận đấu sẽ không phải là bản sao của bốn năm trước. Galliani liệu có nên cân nhắc xuất khẩu cầu thủ sang Nam Phi không nhỉ? Ha ha!"
Cũng giống như bình luận viên này, gần như cả mắt nhìn đâu cũng là màu đỏ khiến những cầu thủ Ý từng tham dự World Cup Hàn-Nhật nhớ lại mùa hè không mấy vui vẻ bốn năm trước. Trong mắt họ, người Trung Quốc, người Hàn Quốc, người Nhật Bản đều trông giống hệt nhau, chẳng có gì khác biệt. Đã không có gì khác biệt, vậy thì thù của người Hàn Quốc cũng có thể báo trên người Trung Quốc.
Ngay lập tức, đội tuyển Ý giống như nhìn thấy con bò mộng màu đỏ, sát khí đằng đằng.
Đây là lần đầu tiên đội tuyển Trung Quốc đứng trên sân đấu loại trực tiếp World Cup, nhưng họ không thể hiện ra sự căng thẳng. Sau khi trải qua ba trận rèn luyện, đám nhóc này ngày càng tự tin hơn. Ngay cả đội vô địch thế giới Brazil, chúng ta cũng đã ghi được một bàn, vậy thì còn đội bóng nào đáng sợ nữa chứ?
Khâu Tố Huy thích tin dùng đám nhóc có độ tuổi trung bình hai mươi tư này chính là vì điểm này của chúng. Sau khi trải qua sự sùng bái ban đầu đối với quyền uy và cường hào, bây giờ chúng chỉ muốn thách thức quyền uy này. Đây cũng chính là lý do đám nhóc này có khả năng thành tài nhất – chúng dũng cảm thách thức.
Nước Đức năm 2006 chỉ là đường băng cho chúng cất cánh, Nam Phi năm 2010, ông muốn chúng làm nên tên tuổi trên thế giới.
"Trọng tài chính thổi còi, trận đấu bắt đầu! Phát bóng trước là đội tuyển Trung Quốc, họ mặc áo đỏ, quần đỏ, tấn công từ trái sang phải. Đội tuyển Ý mặc áo sân khách màu trắng, tấn công từ phải sang trái. Các khán giả thân mến, đây là trận đấu thứ hai tại vòng 1/8 World Cup Đức 2006..."
Sau khi đội Trung Quốc giao bóng, không vội vàng tấn công. Đây là chỉ thị của Khâu Tố Huy, đội Ý rất ổn định, đánh phản công nhanh hầu như không có cơ hội, ngược lại có khả năng bị cắt bóng phản công. Thế nên mới bắt đầu trận đấu, cần cố gắng kiểm soát bóng, sau khi thu hút được chủ lực của họ mới tìm cơ hội phản công. Dù sao với trình độ hậu vệ và tiền vệ phòng ngự của Ý, ngay cả cầu thủ có kỹ thuật tốt nhất đội là Kru, cũng không tự tin có thể giữ bóng trong trận địa địch. Bởi vì có một điểm, hậu vệ Ý không giống hậu vệ Ngoại hạng Anh: Nếu họ thực sự không cướp được bóng, họ nhất định sẽ phạm lỗi không chút do dự, hơn nữa địa điểm phạm lỗi cũng rất chú trọng, thường sẽ không gây ra mối đe dọa quá lớn cho khung thành.
Người thích kiểm soát bóng như Kru, đối phó anh ta chỉ cần một chiêu: Phạm lỗi. Phá vỡ nhịp độ và cảm giác bóng của anh ta là anh ta khó đá ngay.
Kaka ở Serie A đã thấm thía điều này, là một tiền vệ tấn công, anh đã nhiều lần khiến cầu thủ phòng ngự đối phương phải "nhận thẻ vàng" trong một trận đấu, có thể thấy hậu vệ Ý thô bạo đến mức nào.
Sau vài đường chuyền, bóng cuối cùng vẫn được truyền đến chân Kru.
Đội tuyển Trung Quốc vẫn dùng sơ đồ xuất phát như ba trận trước, 4-4-2. Tuy nhiên chi tiết có điều chỉnh nhỏ, Dương Phàn dạt sang cánh phải, giống một tiền vệ biên phải hơn, còn Kru dạt vào trong, một tiền vệ tấn công thực thụ, cánh trái để lại cho Hạng Thao – người thích băng lên hỗ trợ tấn công.
Bây giờ, Kru bắt đầu nếm thử "lối phòng ngự kiểu Ý".
Cơ thể vừa tiếp xúc với Gennaro Gattuso, Kru đã cảm thấy một áp lực to lớn. Thằng nhóc đó trên người như có sức mạnh man dại dùng không hết, liên tục va chạm vào anh, hơn nữa cường độ nắm bắt rất đúng chỗ, không làm anh ngã trực tiếp, nhưng có thể khiến anh vô cùng khó chịu.
Không chỉ va chạm, động tác tay chân cũng không ngừng nghỉ lấy một giây. Kru xoay người, anh ta cũng xoay, Kru dừng gấp, anh ta cũng dừng gấp, Kru tăng tốc, tay anh ta lập tức đặt lên, có mấy lần, tay Gennaro Gattuso gần như tóm lấy miệng Kru.
Shit! Đây chính là phòng ngự kiểu Ý sao? Kru mắng thầm trong lòng sau khi lại một lần nữa bị Gennaro Gattuso túm lấy vai. Dù trước trận HLV Khâu có để các hậu vệ mô phỏng hậu vệ Ý để luyện tập công thủ, nhưng mức độ phòng ngự đó so với những gì Kru đang chịu đựng, quả thực chỉ là trò trẻ con.
Anh ngẩng đầu định tìm người chuyền bóng, nhưng đột nhiên cảm thấy dưới chân không ổn, liếc nhìn, Gennaro Gattuso túm lấy anh, đang hạ chân xuống xoạc bóng!
Làm sao có thể bị bạn cướp bóng kiểu này? Kru nhanh chóng gạt bóng sang bên cạnh, tránh được chân Gennaro Gattuso, anh muốn thừa thế bứt phá qua, nhưng vừa xoay người đã thấy một hậu vệ Ý cắt bóng đi, chính là trung vệ đẳng cấp thế giới – Alessandro Nesta.
Hóa ra anh ta đã sớm đứng chờ sẵn cơ hội này ở một bên, cùng ở AC Milan, anh ta và Gennaro Gattuso phối hợp ăn ý, giống như sư tử không săn con mồi vậy, Kru vùng vẫy nửa ngày, phát hiện mình chẳng qua chỉ là con mồi chui vào bẫy. Anh nhìn bóng lưng Alessandro Nesta, vung tay, đến đuổi theo cũng bỏ cuộc.
Lần đầu tiên gặp phải lối phòng ngự kiên cường hoàn toàn khác trước, anh thua rất thảm.
Alessandro Nesta cũng chỉ dẫn bóng vài bước, thoát khỏi Kru rồi chuyền bóng cho Andrea Pirlo.
Trận đấu này, đội hình tấn công mà Ý đưa ra rất xa xỉ. Alessandro Del Piero và Antonio Cassano đá tiền đạo, Francesco Totti ở phía sau họ điều phối tổ chức. Mà trên ghế dự bị còn để dành những ngôi sao lớn như Christian Vieri, Inzaghi và Alberto Gilardino.
Trương Tuấn rất muốn được thi đấu cùng sân với Inzaghi, nhưng giờ chỉ có thể nhìn sắc mặt Lippi.
Nhưng cậu không thiếu đối thủ, Antonio Cassano cùng lứa tuổi bị truyền thông Trung Quốc chọn ra làm đối thủ của cậu. Tại Euro 2004, Antonio Cassano thể hiện cực kỳ xuất sắc, ghi hai bàn thắng, và suýt chút nữa trở thành người hùng của nước Ý. Tin rằng nhiều người vẫn còn nhớ cảnh anh ngồi bệt xuống đất khóc nức nở từ vui đến buồn khi biết Ý đã bị loại dù mình ghi bàn. Hình tượng "bad boy" của anh trong lòng nhiều người đã được thăng hoa.
Hai năm trôi qua, anh vẫn là cậu nhóc rắc rối, vẫn rắc rối liên miên, nhưng chưa bao giờ có ai nghi ngờ thiên phú của anh. Tại Roma, để quản thúc anh, từng cho anh đeo băng đội trưởng. Mà ở đội tuyển quốc gia, để anh vượt mặt Christian Vieri và Inzaghi làm xuất phát, cũng là sự bồi dưỡng có chủ ý của Lippi: anh và Alberto Gilardino là tương lai của bóng đá Ý, người thành danh sớm hơn anh cũng phải gánh vác trách nhiệm lớn hơn.
Trương Tuấn vẫn chưa từng đấu với Antonio Cassano, trong trận duy nhất đấu với Roma, Antonio Cassano đến tận phút cuối cùng mới được thay vào, mà lúc đó, Trương Tuấn đã sắp bị thay ra. Anh giúp AC Milan thắng nhẹ Roma 1-0, giành chức vô địch lượt đi, Antonio Cassano ngoài mấy lần va chạm với trọng tài, không có bất kỳ thể hiện nào.
Andrea Pirlo không dẫn bóng nhiều, chuyền bóng cho Francesco Totti.
Francesco Totti cầm bóng khiến hàng thủ đội tuyển Trung Quốc căng thẳng. Tuy người này trong việc gây rắc rối chẳng kém cạnh sư đệ Antonio Cassano, nhưng không ai có thể phủ nhận anh là tiền vệ tấn công tốt nhất nước Ý hiện tại, giỏi sút xa, tình huống cố định xuất sắc, kỹ thuật vượt trội, cơ thể cường tráng, có linh cảm, nhãn quan chiến thuật tốt... Những từ này dùng để hình dung "Hoàng tử thành Rome" cũng không hề quá lời.
Đây là nhân vật đẳng cấp thế giới đang cầm bóng. Lý Vĩnh Lạc liên tục nhắc nhở bản thân trong lòng về điểm này, phải theo kịp nhịp độ của đối phương, phải bám sát không rời, dù sao mình cũng là tiền vệ phòng ngự đi ra từ Serie A, Gennaro Gattuso làm được thì mình cũng làm được!
Francesco Totti bắt đầu dẫn bóng, Lý Vĩnh Lạc theo sát. Anh giả vờ, dùng gót chân gõ bóng đổi hướng! Lý Vĩnh Lạc dưới chân trượt một cái, thừa thế lao vào xoạc bóng.
Nhưng anh không xoạc trúng, Francesco Totti đã bước qua!
"Ồ ồ ồ!!! Ý bứt phá rồi! Francesco Totti qua người rất nhẹ nhàng!"
Antonio Cassano lùi về phối hợp đập nhả với Francesco Totti, rồi Francesco Totti vung chân sút thẳng!
An Kha bay người tóm gọn quả bóng, thậm chí chẳng để đối phương có được phạt góc.
Cổ động viên Đức tại Westfalen đồng thanh hét vang tên An Kha, tiếng hét này An Kha nghe thấy chắc hẳn rất quen thuộc, vì khi ở Bundesliga, chỉ cần là trận sân nhà, cậu luôn có thể nghe thấy. Mỗi khi cậu thực hiện một pha cứu thua xuất sắc, âm thanh này sẽ vang lên.
"An Kha! An Kha! An——Kha!! An Kha! An Kha! An——Kha!!"
Nghe hơi giống từ "Chú" (uncle) trong tiếng Anh.
An Kha khẳng định, hôm nay ở đây là sân nhà của cậu, địa bàn của cậu, có để Ý ghi bàn hay không, là do cậu quyết định.
Bị cổ động viên hét như vậy, cậu hưng phấn hẳn lên, ôm quả bóng hét lớn: "Ý chẳng có gì đáng sợ cả! Ở đây là sân nhà của chúng ta! Trương Tuấn cậu cố gắng lên!"
Trương Tuấn lườm nguýt, nghe An Kha hét một câu như vậy, cứ như cậu không bỏ sức ra vậy. Thực tế là cậu muốn bỏ sức mà không được – đến giờ vẫn chưa chạm được vào bóng.
Dương Phàn lùi về phất tay với An Kha: "Bớt nói nhảm đi! Phát bóng đi!" Bây giờ cậu là đội trưởng, giọng điệu nói chuyện cũng khác hẳn.
Quả bóng được phát mạnh lên, Kru không giỏi đánh đầu, quả bóng này là Trương Tuấn và Fabio Cannavaro đang kèm cậu tranh chấp. Nói về chiều cao, Trương Tuấn cao hơn Fabio Cannavaro một cái đầu, nhưng không có nghĩa là cậu nhất định tranh thắng, Fabio Cannavaro chọn vị trí cực tốt, phán đoán điểm rơi của bóng cũng cho thấy kinh nghiệm lão luyện, cộng thêm giờ Trương Tuấn vẫn còn choáng váng, kết quả đương nhiên là bóng bị đội trưởng đội Ý đánh đầu ngược trở lại.
May mắn Kru cướp bóng trước mặt Gennaro Gattuso rồi dừng bóng, sau đó thừa thế chuyền cho Dương Phàn đang từ cánh phải dạt vào giữa.
Dương Phàn không dừng bóng, vung chân sút mạnh. Quả bóng tuy bay cao vọt xà ngang, nhưng cũng coi như đáp lễ lại rồi.
Đeo băng đội trưởng cậu cũng hy vọng có thể thể hiện, chứng minh mình xứng đáng làm đội trưởng này. Thế nên đối mặt với không ít đồng đội ở AC Milan, cậu cũng không hề nương tay, chỉ cần mình có thể thành công, giẫm lên xác đồng đội thì đã sao chứ?