Chúng Ta Là Quán Quân

Lượt đọc: 885 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 178
Bắt đầu trận khai mạc

❊ ❊ ❊

Trên chiếc áo thi đấu màu vàng sáng là số 7, còn trên chiếc áo màu đỏ tươi là số 11, Trương Tuấn đứng trước mặt Kaka.

"Thật không ngờ lại trở thành đối thủ trong trận khai mạc, nhưng điều này rất thú vị, Trương Tuấn. Lát nữa tôi sẽ không khách sáo đâu đấy." Kaka cười nói.

"Chẳng ai bảo cậu phải khách sáo cả." Trương Tuấn nắm chặt lấy tay Kaka, "Bắt đầu trận đấu thôi, Kaka."

"Ừ."

※※※

"Sân vận động Allianz không còn một chỗ trống! Chào buổi tối các bạn khán giả! Chúng ta đang tường thuật trực tiếp trận khai mạc World Cup 2006 tại Đức, đối đầu giữa đội tuyển Trung Quốc và đội tuyển Brazil!" Phụ trách bình luận trực tiếp trận đấu này chính là bình luận viên bóng đá số một của CCTV5, Vương Kiện Tường, anh nói bằng giọng khàn khàn nhưng đầy đam mê, "Thời tiết hôm nay rất tốt, không quá oi bức... Chúng ta có thể thấy cầu thủ hai đội đã bắt tay nhau, trận đấu sắp sửa bắt đầu!"

Năm giờ chiều mùa hè, trời vẫn chưa tối hẳn, nhưng hệ thống đèn chiếu sáng phía trên sân Allianz đã bật sáng hoàn toàn, giống như những chiếc đèn spotlight trên sân khấu, chúng tập trung vào thảm cỏ xanh mướt.

Mái vòm hình tròn màu trắng bán trong suốt khổng lồ cũng đang dần thay đổi, mái vòm vốn màu trắng tinh bắt đầu biến ảo thành màu đỏ, đó là do ánh sáng bên trong mái vòm tạo nên. Nhìn từ xa, mái vòm của sân Allianz dưới bầu trời chạng vạng không ngừng lóe lên ánh sáng đỏ, vô cùng nổi bật và đẹp mắt.

Cầu thủ hai đội đứng theo đội hình của mình, lặng lẽ chờ đợi tiếng còi của trọng tài chính trên sân.

Với ánh đèn trắng muốt làm nền, bầu trời chiều tối càng thêm ảm đạm, nhưng tất cả mọi người trên sân đều không bận tâm đến sự thay đổi của bầu trời bên ngoài, họ giống như các cầu thủ, lặng lẽ chờ đợi trận đấu bắt đầu.

Một tiếng còi dứt khoát vang lên, Ronaldo chuyền bóng cho Ronaldinho, đèn flash trên khán đài lóe lên liên hồi, gần như làm chói mắt người xem.

"Theo tiếng còi của trọng tài chính người Đức Merk, World Cup 2006 tại Đức đã chính thức khai màn! Hai đội giao tranh trong trận khai mạc là đội tuyển Trung Quốc và đội tuyển Brazil! Mặc áo đỏ, quần đùi đỏ, tấn công từ trái sang phải là đội tuyển Trung Quốc! Còn mặc áo vàng, quần đùi xanh, tấn công từ phải sang trái là đội tuyển Brazil!" Vương Kiện Tường bình luận với tốc độ nhanh chóng. Đã lâu lắm rồi anh không bình luận trận đấu với giọng điệu đầy đam mê như thế.

Nói đi cũng phải nói lại, đội tuyển Trung Quốc và Brazil thực sự có duyên. Năm 2002, lần đầu tiên đội tuyển Trung Quốc lọt vào vòng chung kết World Cup, chính là cùng bảng với Brazil. Lần này cũng vẫn cùng bảng, hơn nữa trong đội hình hai bên còn có không ít người là bạn bè tốt của nhau.

Tô Phi đương nhiên cũng bấm máy liên tục, chỉ riêng một pha giao bóng mà cô đã chụp năm tấm. Lúc dự lễ khai mạc cô còn giữ máy như vàng, giờ thì cô không hề dè sẻn nữa.

Ronaldinho đối mặt với Trương Tuấn đang lao lên, đã chọn chuyền bóng ngược lại cho Kaka phía sau, Kaka cũng không dừng lại mà lập tức chuyền ngược trở lại.

Trong trận đấu này, đội tuyển Brazil tung ra đội hình 4-4-2 kim cương truyền thống, đây cũng là đội hình ưa thích nhất của huấn luyện viên Parreira. Hai tiền đạo lần lượt là Ronaldo và Ronaldinho, hộ công là Kaka, tiền vệ cánh trái là Ze Roberto của Bayern, tiền vệ cánh phải là Juninho đến từ Lyon của Pháp, tiền vệ phòng ngự là Emerson, người đã trở lại đội tuyển quốc gia nhờ phong độ xuất sắc tại Juventus. Hai hậu vệ cánh vẫn dùng những lão tướng là Roberto Carlos và Cafu, cặp trung vệ là sự kết hợp đến từ Bundesliga: Lucio của Bayern và Juan của Leverkusen. Thủ môn đương nhiên là Dida, người đang giữ vị trí chủ lực tại AC Milan.

Thú thật, đội hình này không hề xa hoa như mọi người tưởng tượng trước trận, vì có không ít thiên tài vẫn đang ngồi trên băng ghế dự bị, ví dụ như Diego, Robinho, Baptista... Trong số đó, cái tên đẳng cấp nhất phải kể đến "Hoàng đế" Adriano của Inter Milan.

Đối với đối thủ, đây mới là điều đáng sợ nhất, vì đội tuyển Brazil có phương án dự phòng đầy đủ. Nhốt một con dã thú trong lồng bỏ đói, rồi khi cần thiết sẽ thả ra để tung đòn chí mạng vào kẻ địch đang mệt mỏi.

Tất nhiên cũng không loại trừ khả năng Parreira coi thường đội tuyển Trung Quốc.

Khâu Tố Huy hy vọng là trường hợp thứ hai, vì như vậy ông sẽ có nhiều cơ hội hơn.

Hãy xem đội hình của đội tuyển Trung Quốc. Rất nhiều người sau khi nhận được danh sách xuất phát của Trung Quốc trước trận đều cảm thấy không ổn, vì Khâu Tố Huy không bố trí tiền vệ cánh. Đối đầu với Brazil, chắc chắn ông sẽ không để hai hậu vệ cánh dâng cao, như vậy chẳng phải là từ bỏ đường biên sao?

Trong bóng đá hiện đại, tầm quan trọng của tấn công biên ai cũng biết, nhưng cấu hình hàng tiền vệ hình thang với hai hộ công, hai tiền vệ phòng ngự của Khâu Tố Huy lại từ bỏ đường biên để tập trung tấn công trung lộ. Điều này khiến nhiều người thấy kỳ lạ, với thực lực hiện tại của Trung Quốc mà đấu trung lộ với Brazil e là không ổn.

Khâu Tố Huy lại không nghĩ vậy, ông không hề từ bỏ đường biên. Hai tiền vệ tấn công trong đội hình này đều gần biên hơn so với hộ công truyền thống, bất cứ lúc nào họ cũng có thể chuyển sang chơi như tiền vệ cánh.

※※※

Kaka đang dẫn bóng, người đối mặt với cậu chính là đối thủ cũ thời ở AC Milan và trường trung học Thự Quang - Lý Vĩnh Lạc.

Phần thân trên của Kaka lắc lư, nhưng Lý Vĩnh Lạc không chút lay động. Anh vừa lùi từng bước nhỏ, vừa hạ thấp trọng tâm, chăm chú nhìn quả bóng. Chỉ cần bóng không động, anh cũng không động.

Hiện tại Lý Vĩnh Lạc đã có nhiều thời gian ra sân ở Inter Milan hơn, kinh nghiệm ngày càng phong phú, cộng thêm bản thân anh cũng có thiên phú và thực lực rất tốt, khiến Kaka cũng không có cách gì hay ho. Cậu chọn cách chuyền bóng, mục tiêu là Ze Roberto ở cánh trái.

Nhưng ngay khi bóng vừa được chuyền đi, Kaka thầm kêu không ổn trong lòng, vì Dương Phàn đã bất ngờ lui về vị trí hậu vệ cánh phải. Với tốc độ xuất sắc, anh đã cướp được bóng ngay trước mặt Ze Roberto!

Đội tuyển Trung Quốc có bóng! Các cổ động viên Trung Quốc trên khán đài lập tức hò reo vang dội.

Dương Phàn cướp được bóng, không hề xoay người mà trực tiếp chuyền ngược về cho Vương Huy. Vương Huy cũng không dừng lại, lập tức thực hiện đường chuyền dài chéo sân lên phía trên bên trái cho Kru. Anh biết người đồng đội cũng đến từ giải Ngoại hạng Anh này rất giỏi trong khoản đón bóng, đặc biệt là bóng dài.

Quả nhiên, Kru vươn chân móc bóng, rồi đỡ bước một, quả bóng đã nằm ngay trước mặt anh.

"Đội tuyển Trung Quốc phản công!"

Với tư cách là tiền vệ tấn công lệch trái, đối thủ của Kru là đội trưởng giàu kinh nghiệm của Brazil, Cafu. Anh sẽ chọn đột phá hay chuyền bóng ra ngoài?

Kru khom người, bắt đầu dẫn bóng. Có vẻ anh không vội chuyền đi, dù đối mặt với đội tuyển Brazil, anh vẫn tự tin có thể qua người.

Chỉ là Cafu quá dày dạn kinh nghiệm, luôn giữ một khoảng cách nhất định với Kru, một khoảng cách khiến Kru vô cùng khó chịu. Không thể thực hiện kỹ thuật vì sợ bị vị đội trưởng Brazil nhanh nhẹn này bắt bài, anh đành chậm rãi dẫn bóng.

Nhưng cứ mãi thế này cũng không ổn, kéo dài thêm chút nữa đối phương sẽ lui về phòng ngự hết. Hiện tại Trung Quốc vẫn còn cơ hội, đông người quá là không xong. Kru quyết định chơi liều, anh đẩy bóng, sau đó bất ngờ tăng tốc lao về phía đường biên ngang. Cafu bám sát theo sau, và luôn chặn đường trong, không cho Kru cắt vào trong.

Khi Kru và Cafu đối đầu, đã có không ít khán giả mong chờ. Bây giờ khi hai người bắt đầu di chuyển, tiếng reo hò cũng bùng nổ theo.

Thân trên của Kru liên tục giả vờ, hy vọng lừa được Cafu, nhưng Cafu không hề lay chuyển, chỉ dùng tay chặn người Kru rồi đẩy anh ra ngoài.

Kru nhận ra cách này không ổn, những biện pháp thông thường chẳng có tác dụng gì với lão cáo già này. Anh đành giảm tốc độ, xoay người, kiểm soát lại bóng, tái lập thế đối đầu với Cafu ở gần đường biên.

Nhưng Kru không bỏ cuộc, anh biết trong thế 1-đối-1, người tấn công luôn chiếm ưu thế. Cafu đứng cách anh chưa đầy một mét, phía sau là vòng cấm địa của đội tuyển Brazil.

Kru dang rộng hai chân, hạ thấp trọng tâm, nhìn chằm chằm vào Cafu đang nhai kẹo cao su, như một con báo đang chực chờ vồ mồi.

"Kru đã dừng lại, Cafu chắc chắn khó đối phó hơn anh tưởng tượng! Bây giờ anh ấy phải làm sao đây?"

Chỉ thấy Kru dùng chân phải khống chế bóng, làm động tác giả định đưa bóng sang bên phải. Bóng động, Cafu cũng động, anh di chuyển theo, muốn chặn trước đường tiến của Kru. Nhưng một cảnh tượng khiến tất cả mọi người sững sờ đã xảy ra: quả bóng chỉ nảy sang phải một chút, rồi cổ chân phải của Kru đột ngột lắc mạnh sang trái, quả bóng bị kéo theo sang phía bên kia! Toàn bộ quá trình, bóng không rời chân nửa tấc! Giống như quả bóng dính chặt trên chân anh vậy!

Cafu không kịp trở tay, xoay người cũng không theo kịp, đành trơ mắt nhìn Kru khởi động dẫn bóng đột phá qua người mình!

"Đuôi bò!"

"Pha qua người đẹp mắt! Quá đẹp!" Vương Kiện Tường không kiềm chế được mà reo lên.

Sau khi đột phá, Kru chọn cách chuyền bóng. Đường chuyền sệt của anh vào trước khung thành lại bị Lucio lao lên chặn trước mặt Ngô Thượng Thiện, phá bóng ra đường biên ngang.

Nhưng thứ mọi người quan tâm lúc này vẫn là pha qua người vừa rồi của Kru. Màn hình lớn đang chiếu lại. Ngay cả cổ động viên Brazil cũng kinh ngạc không thôi, đội trưởng của họ bị một thằng nhóc vừa tròn mười tám tuổi qua người bằng chính kỹ thuật bóng đá Brazil!

Động tác "Đuôi bò" được cả thế giới biết đến là nhờ Ronaldinho sử dụng thường xuyên. Vì động tác này giống như đuôi bò vẫy nên được gọi là "Đuôi bò". Nhiều người tưởng động tác này do Ronaldinho sáng tạo ra, thực tế người phát minh ra nó có chứng cứ rõ ràng là cựu ngôi sao nổi tiếng người Brazil, Rivelino. Hiện tại ở Brazil có không ít cầu thủ biết động tác này, chỉ là Ronaldinho làm tốt hơn nên trở thành đại diện cho nó. Ronaldo cũng từng thực hiện động tác này tại Real Madrid, nhưng hiệu quả trong vòng cấm thực sự không tốt bằng ở biên.

Ronaldinho từng nhiều lần dùng chiêu này ở biên để trêu đùa hậu vệ đối phương, làm hài lòng khán giả. Giờ không ngờ, người đồng hương của động tác này lại bị trêu ngược lại.

Thực ra trong kỹ thuật bóng đá đường phố cũng có động tác tương tự, chỉ là biên độ không lớn bằng Ronaldinho. Khả năng kiểm soát bóng của Kru cực kỳ xuất sắc, để thực hiện "Đuôi bò" cũng không phải là chuyện khó. Chỉ là đối đầu với các đội bóng khác và sử dụng nó khi đối đầu với chính cầu thủ Brazil, ý nghĩa và cảm giác lại hoàn toàn khác biệt.

Quả bóng này ngay cả Ronaldinho đang đứng phía trên cũng thấy khó tin. Anh nhún vai với Kaka bên cạnh, trên mặt vẫn là nụ cười thương hiệu của mình, nhưng nụ cười này mang nhiều vẻ ngạc nhiên hơn. Anh không hề bận tâm chuyện có người bắt chước mình, thậm chí anh còn hy vọng xuất hiện thêm vài người như thế, như vậy trận đấu mới vui, mới thú vị.

Động thái lấy lòng khán giả này của Kru đã giúp anh kiếm được không ít sự yêu mến, cũng tăng thêm sự ủng hộ của các cổ động viên trung lập cho đội tuyển Trung Quốc. Những cầu thủ và đội bóng dám ngẫu hứng trong các giải đấu lớn như thế này luôn được chào đón nhất, dù xuất thân của họ có thấp kém, không có lịch sử hào hùng nào để nhắc đến.

Vì vậy khi thực hiện quả phạt góc, gần một nửa khán giả trên sân đều đang cổ vũ cho đội tuyển Trung Quốc.

Lý Vĩnh Lạc là người đá phạt góc số một của đội, đá được cả hai chân, cộng thêm sở trường chuyền bóng, dù là xoáy trong hay xoáy ngoài đều có thể tung ra những đường chuyền chất lượng.

Trương Tuấn trở thành mục tiêu bị kèm cặp đặc biệt trước khung thành, trung vệ Juan có khả năng chống bóng bổng xuất sắc gần như không rời anh nửa bước. Còn trung vệ Lê Tuệ Sinh và Trịnh Quân lao lên chuẩn bị đánh đầu cũng bị người ta đẩy ra tuyến ngoài.

Đội tuyển Brazil không muốn để bóng chết trở thành mối đe dọa, họ đang cố gắng giảm bớt số cầu thủ Trung Quốc áp sát khung thành. Nhưng Lý Vĩnh Lạc căn bản không định chuyền bóng vào trước khung thành.

Chiến thuật này họ đã tập luyện suốt một tuần, mỗi chiều đều dành nửa tiếng để diễn tập phối hợp bóng chết, biết anh có thể chuyền bóng đến điểm chỉ định, và cầu thủ lao lên tiếp ứng cũng có thể xuất hiện ở đó vào đúng thời điểm.

Anh quay người đá văng chiếc micro đặt bên cạnh chân, rồi lại dời bảng quảng cáo, phóng viên ảnh phía sau cũng nhường cho anh một con đường. Anh cần một khoảng không gian lấy đà thật rộng.

Anh giơ tay lên, giơ ngón trỏ ra hiệu cho đồng đội: Chúng ta dùng chiến thuật bóng chết thứ nhất. Đồng đội ngầm hiểu và thực hiện những điều chỉnh tương ứng. Trương Tuấn liên tục di chuyển trong vòng cấm, tỏ ra rất linh hoạt, các đồng đội khác cũng vậy. Thực tế họ chỉ đang làm bộ, là tấn công nghi binh. Người tấn công chính thực sự không phải là Trương Tuấn, không phải Ngô Thượng Thiện, cũng không phải hai trung vệ kia, mà là...

Lý Vĩnh Lạc thực hiện quả phạt góc, quả bóng không bay vào trước khung thành mà lướt nhanh qua vòng cấm địa lớn, bay thẳng tới đỉnh vòng cung vòng cấm. Người đang chờ đợi quả bóng ở đó chính là tay súng hạng nặng số một trong đội Trung Quốc - Dương Phàn!

Chỉ thấy anh giang chân ra, chân phải kéo về phía sau, hai tay dang rộng. Đường chuyền của Lý Vĩnh Lạc thực sự rất thoải mái, anh chỉ cần vung cái chân phải được mệnh danh có thể sánh ngang với chân trái của Carlos lên là được.

Bóng đến chân, trực tiếp... sút mạnh!

Juan vốn đang kèm Trương Tuấn, thấy tầm nhìn đột ngột xuất hiện một quả bóng bay vút đến, sợ đến mức bản năng nghiêng đầu, hạ thấp người. Quả bóng vừa chạm nhẹ vào vai đang nhô lên của anh, nảy lên một chút.

Nhiều người tưởng quả này sẽ vào, ngay cả Dida cũng nghĩ vậy, vì anh lao người ra cứu thua nhưng không chạm được bóng! Nhưng dưới cái nhìn đầy tiếc nuối của anh, quả bóng không hề sút xuống rồi cắm vào lưới, mà bay thẳng ra ngoài xà ngang!

"Thật đáng tiếc! Thật đáng tiếc! Lại cao hơn xà ngang rồi!"

Khâu Tố Huy trái ngược hoàn toàn, ông đứng ngoài sân chỉ đạo từ đầu trận. Ông còn căng thẳng hơn bất cứ ai. "Kiểm soát bóng, kiểm soát bóng! Đá phạt góc ngắn!"

Lý Vĩnh Lạc chuyền bóng cho Dương Phàn đang lao lên, Dương Phàn lại chuyền ngược cho Vương Huy, Vương Huy chuyền ngang, chuyền bóng cho Kru đang lui về tiếp ứng. Lúc này hàng thủ Brazil dâng cao toàn đội, chuẩn bị bẫy việt vị.

Kru lại thực hiện cú lốp bóng trực tiếp, treo bóng ra sau lưng hàng thủ Brazil. Cầu thủ Brazil đồng loạt giơ tay ra hiệu với biên trọng tài rằng Trung Quốc có người việt vị. Trung Quốc đúng là có người việt vị, Ngô Thượng Thiện bị bỏ lại cuối cùng, nhưng đường chuyền của Kru lại không phải dành cho anh. Ngô Thượng Thiện ở cánh phải, còn hướng lốp bóng của Kru lại là cánh trái, nơi đó hiện tại không một bóng người.

Nhưng ngay lập tức có một bóng áo đỏ từ phía sau lao lên với tốc độ cao! Là Trương Tuấn! Trận đấu đã bắt đầu được vài phút, không thấy anh chạm bóng lần nào, truyền hình thậm chí không có lấy một góc máy nào cho anh, vậy mà giờ vừa xuất hiện là có cận cảnh ngay – phản việt vị đối mặt thủ môn đấy!

Trương Tuấn lao ra từ phía sau với tốc độ như chớp sau khi Kru chuyền bóng, một pha đột kích khiến toàn bộ chiến thuật việt vị của hàng thủ Brazil mất tác dụng.

Anh vươn chân, đỡ quả bóng từ trên không xuống. Lúc này xung quanh anh đã không còn ai, đang ở cánh trái vòng cấm địa, đã có thể trực tiếp sút bóng!

Đây mới là cơ hội tốt nhất của đội tuyển Trung Quốc kể từ đầu trận!

Trương Tuấn liếc nhìn vị trí của thủ môn Dida, anh không chọn sút mạnh vào góc cao khung thành mà thực hiện cú cứa lòng vào góc xa!

Quả bóng tạo nên một đường cong rõ rệt, và vòng qua bàn tay đang vươn ra của Dida một cách đẹp mắt, trông có vẻ chắc chắn đã vào lưới!

Vương Kiện Tường cùng tất cả cổ động viên Trung Quốc đều chuẩn bị đứng dậy giang tay ăn mừng, đây là bàn thắng đầu tiên của Trung Quốc tại World Cup đấy!

Thế nhưng cột dọc lại đóng vai vị cứu tinh của đội tuyển Brazil. Cú sút của Trương Tuấn vô cùng vô cùng đẹp mắt, nhưng cũng vô cùng vô cùng... xui xẻo.

Quả bóng đập vào mặt ngoài cột dọc xa, sau đó nảy ra và bay ra đường biên ngang.

Cả Trung Quốc đều thở dài.

Trương Tuấn nhìn quả bóng ra ngoài, sốt ruột nhảy dựng lên. Anh cảm thấy tiếc nuối hơn bất cứ ai. Anh không phải bận tâm đến việc mình có thể trở thành người ghi bàn thắng đầu tiên trong lịch sử bóng đá Trung Quốc, anh chỉ cảm thấy đối với một đội bóng như Brazil, ghi bàn trước bao giờ cũng tốt hơn là bị ghi bàn trước.

Dida thì toát mồ hôi hột, anh cứ tưởng Trương Tuấn ít nhất sẽ chỉnh bóng một chút, như vậy sẽ cho anh thời gian lao lên khép góc. Ai ngờ Trương Tuấn dừng bóng xong là sút ngay, đường cong cứa rất hoàn hảo, may mắn là đúng khoảnh khắc đó Chúa đã đứng sau lưng anh.

Khi làm đồng đội ở AC Milan, còn chưa thấy anh lợi hại đến thế. Khi đó chỉ cảm thấy Trương Tuấn là một tiền đạo không tệ, nhưng so với Sheva, Pippo thì còn kém xa. Sao đi một vòng giải hạng Nhì trở về, con người ta lại trở nên lợi hại thế nhỉ?

"Đây là cơ hội tốt nhất của đội tuyển Trung Quốc... đáng tiếc, cột dọc đã ngăn cản bàn thắng đầu tiên của đội tuyển Trung Quốc ra đời!"

Tiếc thì tiếc, Trương Tuấn vẫn quay đầu giơ ngón cái về phía Kru người đã chuyền bóng. Quả bóng này truyền đến rất bất ngờ, rất hiệu quả, quả thực đẹp mắt. Ai bảo Kru chỉ biết cắm đầu dẫn bóng, không biết chuyền?

Trận đấu đã bắt đầu sáu phút, đừng nói là sút bóng, Brazil đến một pha tấn công cũng không có, còn để Trung Quốc liên tiếp tạo ra những pha phối hợp và tấn công đẹp mắt. Đây thực sự là một khởi đầu mà mọi người không ngờ tới trước trận. Ngay cả khi tính đến định luật trận khai mạc, cũng không nên xuất hiện cục diện như thế này.

Thế nhưng đội tuyển Trung Quốc đã làm được. Xem xong sáu phút thi đấu này, còn ai dám nói đội tuyển Trung Quốc đến Đức để du lịch? Còn ai dám khẳng định chắc nịch rằng mục tiêu của đội tuyển Trung Quốc chuyến này là ghi một bàn thắng, giành một điểm?

Brazil quả thực mạnh, nhưng đó không phải là lý do để từ bỏ. Các cầu thủ đội tuyển Trung Quốc vì những gì mình làm mà bị mắng suốt một tuần, giờ họ cần tự mình trả nợ.

Cộng thêm việc Khâu Tố Huy đã nhồi nhét vào đầu họ những lời chỉ trích và phàn nàn từ bên ngoài suốt cả tuần, khiến trong lòng họ đầy ấm ức, vô cùng khó chịu, vô cùng tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng...

Hiện tại đội tuyển Trung Quốc có thể nhờ vào luồng khí thế này mà ngang ngửa với Brazil, nhưng thời gian dài, nền tảng của Brazil dù sao cũng thâm hậu. Khi họ phô diễn hết thực lực, Trung Quốc còn cầm cự được bao lâu, Khâu Tố Huy trong lòng cũng không nắm chắc.

Bây giờ hãy quay lại hối tiếc chút đi, tại sao bóng của Trương Tuấn không vào cơ chứ!!

※※※

Sau khi xem bảy, tám phút đầu của đội tuyển Trung Quốc, nhiều người thậm chí đã trao trước danh hiệu "ngựa ô" cho họ.

"Họ chắc chắn sẽ là con ngựa ô đen tối nhất tại giải đấu lần này! Nhìn xem trong đội hình họ có bao nhiêu cầu thủ đang thi đấu tại các giải châu Âu, lại nhìn xem khí thế họ thể hiện ra! Chậc chậc!"

"Thật ra tôi rất mong đợi họ có thể lật đổ đương kim vô địch trong trận khai mạc, giống như Senegal năm 2002..."

Đây đều là quan điểm của các cổ động viên, họ dường như nhìn thấy hy vọng về một trận địa chấn từ sự "yếu mềm" mà đội tuyển Brazil thể hiện.

Trận đấu sau đó dần rơi vào bế tắc, nhưng đội tuyển Trung Quốc vẫn dựa vào sự hừng hực khí thế mà không ngừng đe dọa khung thành Brazil, ngược lại Brazil dưới áp lực này chỉ có thể chơi phòng ngự phản công.

Không ít cổ động viên Trung Quốc đang vui sướng mơ tưởng về cảnh sau khi cầm hòa Brazil thì sẽ ăn mừng thế nào – chiến thắng thì họ vẫn không dám nghĩ tới – họ thấy chỉ cần cầm hòa được Brazil đã là một kết quả tuyệt vời rồi. Giờ đây bất luận thế nào họ cũng không dám hô to khẩu hiệu "đánh bại con chó rơi xuống nước Brazil" như bốn năm trước. Bốn năm thời gian đủ để đội tuyển Brazil vốn đã rất mạnh trở nên mạnh hơn, cũng khiến cổ động viên Trung Quốc trở nên lý trí hơn bốn năm trước một chút, chỉ một chút thôi, vì họ vẫn đang mơ về việc cầm hòa đương kim vô địch Brazil trong trận khai mạc.

Mười phút trôi qua, Trương Tuấn lại có thêm một cơ hội, pha đánh đầu trong vòng cấm của anh lại bị Dida bắt gọn, điều này lại khiến cổ động viên Trung Quốc suýt chút nữa reo hò.

Đã có ngày càng nhiều người cho rằng đội tuyển Trung Quốc có thể tạo nên một cú sốc lớn, nhưng ngay lúc này, Brazil bắt đầu tăng tốc.

Quả đá phạt gián tiếp của Trung Quốc ở phần sân trước, bóng phát ra bị Emerson chặn lại, anh không dẫn bóng mà chọc khe thẳng cho Kaka phía trên.

Lúc này sân sau của đội tuyển Trung Quốc chỉ còn bốn hậu vệ, ngay cả Lý Dật cũng đã dâng lên phần sân trước, mà Kaka, Ze Roberto, Ronaldinho, Ronaldo đều rất nhanh, bốn đối bốn, họ chiếm ưu thế tuyệt đối.

Dương Phàn là người lui về truy cản đầu tiên, anh lao về phía Kaka đang dẫn bóng xoay người. Anh biết nếu bàn về tốc độ tuyệt đối, Kaka không phải đối thủ của mình, chỉ cần cậu không chuyền bóng, mình nhất định sẽ đuổi kịp.

Dương Phàn dựa vào tốc độ dần đuổi kịp Kaka, anh trực tiếp xoạc bóng từ phía sau, dù có phạm lỗi cũng không thể để Brazil phản công thành công, giờ thì ai còn màng đến tình anh em nữa chứ?

Thế nhưng Kaka khéo léo đẩy bóng một nhịp, đã tránh được cú xoạc sau của Dương Phàn, ngay sau đó là một đường chọc khe thẳng, quả bóng xuyên qua giữa người Lê Tuệ Sinh và Vương Huy của Trung Quốc.

Ronaldo tuy thân hình ngày càng phát tướng, nhưng tốc độ khởi động vẫn nhanh kinh người. Anh ngang hàng với hậu vệ Trung Quốc rồi khởi động, chỉ ba bước đã đón được đường chọc khe bất ngờ này của Kaka.

Lần này đến lượt Brazil đối mặt thủ môn. Ronaldo vừa nhận được bóng, An Kha đã lao ra, nhưng anh vẫn không nhanh bằng Ronaldo. Cũng là một cú cứa lòng, cũng vòng qua những ngón tay của An Kha, khác biệt là đây là một cú sút sệt, và không hề đập trúng cột dọc, cũng không lăn ra ngoài đường biên ngang, mà lăn thẳng vào lưới, lăn theo đường lưới một vòng rồi dừng lại trong khung thành.

Vào rồi?! Vào rồi!!

"Đây mới là cú sút thứ ba của đội tuyển Brazil, họ đã ghi bàn! Đường chuyền tuyệt diệu của Kaka, cú sút hoàn hảo của Ronaldo! Họ sau khi bị Trung Quốc áp chế mười lăm phút cuối cùng cũng phát lực, người Trung Quốc tội nghiệp cứ tưởng có một khởi đầu không tệ thì sẽ có một cái kết không tệ, không ngờ Brazil dùng một bàn thắng đập tan ảo tưởng của họ! Còn đối với người Brazil, bàn thắng này chỉ là một sự bắt đầu!"

Sau khi ghi bàn, Ronaldo dang rộng cánh tay chạy về phía cột cờ góc, đón nhận sự chúc mừng và ôm ấp của đồng đội. Cầu thủ đội tuyển Trung Quốc thì nhìn cảnh đó với khuôn mặt xám xịt, tấn công suốt mười lăm phút không vào, ngược lại còn để Brazil bằng một pha phòng ngự phản công phá vỡ sự cân bằng khó khăn lắm mới thiết lập được.

Đây chính là bóng đá!

Sau khi bị thủng lưới, Khâu Tố Huy ngược lại ngồi xuống. Trái tim luôn treo lơ lửng của ông đến lúc này mới thả lỏng. Nghe có vẻ kỳ lạ, khó tin, nhưng sự thật chính là như vậy, khởi đầu quá quỷ dị, khiến ông có cảm giác bất an. Trung Quốc càng thuận lợi, cảm giác bất an này càng mạnh mẽ. Bây giờ tốt rồi, trận đấu mới coi như đi vào quỹ đạo bình thường. Trung Quốc đối mặt Brazil, hiện tại chỉ có thể là người đuổi theo, không thể làm người dẫn đầu, nếu không sẽ vô cùng nguy hiểm.

Ông cho rằng bàn thắng này có thể khiến không ít người tỉnh táo lại, đặc biệt là các cầu thủ trên sân, cho họ biết rằng kẻ đứng trước mặt họ là đối thủ như thế nào. Khí thế đương nhiên phải duy trì, nhưng tuyệt đối không được nảy sinh lòng khinh địch.

Đội tuyển Trung Quốc hiện tại đa số là lũ nhóc ngây thơ không biết trời cao đất dày, Brazil trong mắt họ cũng chẳng đáng nhắc tới. Đôi khi đây là chuyện tốt, nhưng đôi khi lại làm hỏng việc lớn.

※※※

Tô Phi nhìn thấy Trương Tuấn đứng ở vòng tròn trung tâm, chờ đồng đội chuyền bóng qua để giao bóng. Anh chống hai tay lên hông, nhìn về phía khung thành đội tuyển Trung Quốc, mặc cho những người Brazil đang phấn khích chạy qua người mình mà không biểu lộ cảm xúc. Người khác sẽ không biết anh đang nghĩ gì, nhưng Tô Phi biết rõ, trong lòng Trương Tuấn nhất định rất không cam tâm.

Vì nếu quả bóng đó lúc nãy vào, bây giờ đã là một cục diện khác rồi.

Đừng tự trách mình nữa, Trương Tuấn, nỗ lực thay đổi tỷ số hiện tại đi! Em sẽ cổ vũ cho anh.

Trương Tuấn lúc này muốn ghi bàn hơn bao giờ hết, hơn cả mười lăm phút đầu trận, nhưng Brazil không cho anh cơ hội nào. Brazil sau khi ghi được một bàn thì sĩ khí lên cao, họ vây hãm nửa sân Trung Quốc và oanh tạc điên cuồng, đây mới là Brazil!

Kaka chia bóng cho Ze Roberto, Vương Huy áp sát, Ze Roberto xoay người lưng hướng khung thành, cậu ta đang tìm cơ hội, Vương Huy không chút khách khí áp sát, anh sẽ không để đối phương dễ dàng cầm bóng trước vòng cấm của mình như vậy.

Ze Roberto không cầm bóng quá lâu, cậu ta dùng gót chân đẩy bóng, chuyền vào khoảng trống phía sau lưng Vương Huy.

Roberto Carlos từ phía ngoài tăng tốc băng lên. Dù đã ở cái "tuổi già" ba mươi ba, tốc độ bứt phá của gã lùn người Brazil này vẫn khiến mọi đối thủ kinh hồn bạt vía, nhưng lần này không phải chỉ có một mình anh ta làm mưa làm gió.

Dương Phàn sẽ không bỏ qua cơ hội tuyệt vời để so kè tốc độ với Carlos. Hai ngườitriển khai cuộc đua nước rút trong khoảng cách chưa đầy mười lăm mét. Carlos ở ngoài, Dương Phàn ở trong, hai người luôn song hành, không ai chịu nhường ai, trông có vẻ ai cũng có khả năng lấy được bóng, mà cũng chẳng ai có khả năng lấy được bóng.

Kiểu so kè tốc độ này luôn là cảnh tượng khiến khán giả trên sân bóng sôi sục máu nóng, cổ động viên hò reo vang dội. Đối với không ít cổ động viên trung lập, họ không quan tâm quả bóng cuối cùng thuộc về ai, họ chỉ muốn xem một màn đối đầu đặc sắc.

Cuối cùng vẫn là thân hình thấp bé linh hoạt và kinh nghiệm phong phú của Carlos phát huy tác dụng, anh ta lách ngang trước mặt Dương Phàn, cưỡng ép chặn trước mặt Dương Phàn. Dương Phàn vì tránh va chạm, bất đắc dĩ phải phanh gấp, để Carlos lọt vào trong.

Carlos tạt bóng, một đường chuyền mạnh ngang khung thành, quả bóng lăn sát đất về phía trước khung thành. Lần này người đón điểm không phải là hai tiền đạo, mà là hộ công Kaka!

Khả năng ghi bàn của Kaka vốn không yếu, cậu ta khởi nghiệp chính nhờ khả năng ghi bàn. Giờ cậu ta xuất hiện ở nơi nguy hiểm nhất, lao lên trước Trịnh Quân, đổ người xoạc bóng!

An Kha biết sự lợi hại của Kaka, trong các buổi tập nội bộ ở trường cấp ba khi đối mặt với Kaka, cậu không ít lần phải nhặt bóng từ trong lưới ra. Cậu không dám lơ là – thực tế cậu cũng không có thời gian để lơ là – trước khi Kaka xoạc trúng bóng, cậu đã đổ người sang bên trái.

"Phán đoán chính xác! Cậu ấy đã cản phá được!"

An Kha nhìn thấy những ngón tay của mình đã đẩy nhẹ quả bóng, rồi quả bóng xoáy lăn ra đường biên ngang. Cậu đã ngăn cản thành công một pha sút bóng của Brazil, vào lúc đội tuyển Trung Quốc nguy cấp nhất, cậu đã cứu đội bóng.

Đây chính là vai trò của thủ môn. Cậu bắt buộc phải đứng ra vào lúc tất cả mọi người gần như tuyệt vọng.

Quả phạt góc của Brazil, An Kha liếm môi, nhịp tim vẫn còn rất nhanh, lúc nãy thật là quá nguy hiểm. Cái gã Kaka đáng ghét! "Kèm người! Đẩy họ ra ngoài!" Tuy trong lòng còn sợ hãi, nhưng vẫn phải hét lớn lên, ổn định lòng quân mà. Hiện tại đồng đội đã quen với sự tồn tại của một cái loa lớn như vậy phía sau rồi. Những lão tướng cũng biết, An Kha hét người trong trận đấu không phải vì cậu ghét người đó, mà là trận đấu cần thiết. Mọi người đều hướng tới một mục đích, không có gì để oán trách, để hận thù cả.

Sau khi quả phạt góc của Brazil được thực hiện, không gây ra mối đe dọa lớn nào cho khung thành đội tuyển Trung Quốc. Juninho treo bóng vào cột gần, lại bị Lý Dật đánh đầu phá ra.

Quả bóng bị phá ra không được cầu thủ Trung Quốc đón được, mà lại để Roberto Carlos đang mai phục bên ngoài vòng cấm đón được. Anh ta dùng chân phải dừng bóng, rồi vung chân trái sút mạnh!

Khán đài cổ động viên Trung Quốc một mảng kinh hô, ai cũng biết cú sút xa của Carlos lợi hại thế nào.

Dù cuối cùng quả bóng lệch khỏi khung thành, nhưng vẫn khiến cổ động viên Trung Quốc toát mồ hôi lạnh.

Đội bóng trong mười lăm phút đầu không phải là Brazil, hiện tại mới là Brazil. Không ít cổ động viên Trung Quốc nhìn khung thành đội tuyển Trung Quốc liên tục báo động, thậm chí cảm thấy ý nghĩ cầm hòa Brazil cũng không thể thực hiện nổi.

Các cầu thủ trên sân cũng bắt đầu cảm thấy áp lực. Trận đấu mới trôi qua hai mươi tám phút, áo đấu của không ít người đã ướt đẫm, khó thở, tim đập nhanh. Không phải vì tiêu tốn thể lực quá nhiều, mà là do áp lực tâm lý quá lớn gây ra như vậy.

Đội tuyển Brazil hiện tại triển khai tấn công như nước chảy mây trôi, có mấy lần họ còn chưa chạm nổi vào góc áo đối phương, đối phương đã vung chân sút bóng rồi. Nếu không phải An Kha thể hiện xuất sắc và chính Brazil không nắm bắt được cơ hội, tỷ số chênh lệch đã sớm bị nới rộng rồi.

Kaka đóng vai trò rất quan trọng trong mỗi pha tấn công của Brazil, cậu là hộ công, phần lớn các pha tấn công của Brazil đều phải giao cho cậu tổ chức. Trương Tuấn đã quan sát mấy lần thể hiện của cậu, so với nửa năm trước khi họ ở thành Milan thì đã tiến bộ hơn nhiều.

Đặc điểm lớn nhất của Kaka trước kia là bứt phá dọc rồi chọc khe bất ngờ, trực tiếp chuyền bóng đến nơi nguy hiểm nhất. Nhưng làm vậy cũng có một nhược điểm: nơi nguy hiểm nhất đó không phải ai cũng tìm thấy, cho dù tìm thấy cũng chưa chắc đã xuất hiện ở đó kịp thời.

Vì vậy lúc ở Milan trước kia, cặp đôi Kaka và Sheva với sự phối hợp của cậu và Tomasson hoàn toàn là hai hiệu quả khác nhau.

Nhưng bây giờ khác rồi, cậu cũng nhận ra vấn đề này. Một hộ công ưu tú không thể bắt cả đội thích nghi với mình, mà là cậu chủ động thích nghi với đội bóng. Hiện tại sau khi bứt phá dọc và chọc khe, cậu rõ ràng đã tăng cường việc chia bóng ngang và luân chuyển bóng, cậu đang ngày càng toàn diện, cũng ngày càng lợi hại.

Trương Tuấn có thể cảm nhận được, kẻ địch lớn nhất trong tương lai của mình sẽ không phải là Lý Vĩnh Lạc, mà chính là người bạn tốt từng kề vai sát cánh, phối hợp ăn ý vô số lần này. Không chỉ trong cuộc tranh đấu ở câu lạc bộ, mà còn là kẻ địch giữa các quốc gia.

Từ "kẻ địch" nghe rất sát thương tình cảm, nghe cũng chẳng hay ho gì, nhưng trên sân bóng, đây chính là sự thật, trong trận đấu này càng là như vậy.

※※※

Những con số trên màn hình tinh thể lỏng bên cạnh màn hình lớn đang nhảy múa, còn mười phút nữa là kết thúc hiệp một.

Chúng ta luôn phải làm điều gì đó, nếu không thì lúc đầu tấn công như thủy triều, giờ lại bị áp đảo đến mức không ngẩng đầu lên nổi, thật sự quá nực cười. Trương Tuấn nghĩ vậy, vẫy tay với đồng đội: "Cố gắng chuyền bóng qua đây! Chúng ta cũng phải phản công chứ!"

Chưa đầy vài phút sau, đội tuyển Trung Quốc giành lại quyền kiểm soát bóng, Kru chuyền bóng cho anh. Nhưng do hàng tiền vệ Trung Quốc bị ép quá thấp, dẫn đến việc anh nhận bóng xong thì khoảng cách đến khung thành Brazil cũng rất xa.

Anh nhìn sang Ngô Thượng Thiện ở phía bên kia, khoảng cách cũng không gần, hơn nữa giữa hai người còn ngăn cách bởi hai cầu thủ Brazil, khả năng chuyền qua thành công thật sự quá thấp. Dù sao anh cũng không phải là bậc thầy chuyền dài như Beckham.

Thiếu sự hỗ trợ của đồng đội bên cạnh, thì chỉ còn cách tự mình làm thôi. Anh đẩy bóng lên phía trước, bắt đầu dẫn bóng. Lúc này Emerson đã áp sát. Trương Tuấn chưa từng chạm trán Emerson ở đấu trường Serie A, vì trận đấu giữa Milan và Juventus diễn ra đúng lúc anh về nước chịu tang.

Đối với Emerson, anh đã nghe danh từ lâu, nhưng chạm trán trên sân bóng thì là lần đầu tiên. Cầu thủ chuyên nghiệp thường phải chạm trán rồi mới quen thuộc với đối thủ được.

Nhớ lúc Emerson mới thành danh, có người ví anh là Dunga thứ hai của Brazil, nhưng thực tế anh vẫn còn cách Dunga một khoảng không gần đâu. Vì một lý do nực cười mà anh vắng mặt ở World Cup Hàn-Nhật, cũng đánh mất danh hiệu vô địch thế giới đầu tiên của mình. World Cup tại Đức lần này anh đầy chí khí, muốn làm nên chuyện, chứng minh mình cũng là tiền vệ phòng ngự đẳng cấp thế giới.

Anh dùng thân hình dựa vào Trương Tuấn, rồi dùng một tay chặn anh, đẩy anh ra ngoài, hy vọng như vậy có thể hất văng Trương Tuấn, giữ bóng lại. Trương Tuấn đúng là bị đẩy ra, nhưng bóng lại không giữ lại cho anh, mà bị Trương Tuấn dùng chân phải kéo đi. Emerson vồ hụt, nhưng rất nhanh lại lao lên.

Trương Tuấn cảm thấy một luồng áp lực mạnh mẽ, anh biết mình cứ dây dưa với Emerson thế này, sẽ chẳng có kết quả gì cả.

Vì vậy anh phanh gấp, xoay người lại chuyền quả bóng cho Kru đang lao lên. Kru ở gần Trương Tuấn, vì vậy Emerson xoay người lại lao về phía Kru, điều này vừa vặn cho Kru một cơ hội. Anh dùng chân trái đẩy bóng, chuyền bóng cho Trương Tuấn phía trước, rồi tự mình vòng qua Emerson lao lên phía trước, Trương Tuấn ngầm hiểu chuyền bóng trả lại cho anh, đập nhả 2-1!

Juninho lao lên phòng ngự Kru, Kru làm động tác giả chuyền bóng, anh dùng chân trái chọc vào quả bóng, nhưng phanh gấp ngay trước quả bóng. Juninho biết đó là chuyền giả, nên không chút lay động, chờ Kru tự mình đâm đầu vào. Không ngờ Kru đang dừng trước quả bóng, bắp chân trái đột ngột phát lực, chọc bóng sang phía chéo trước mặt, Trương Tuấn vừa vặn lao lên đón được bóng.

Cuối cùng vẫn là một pha chuyền bóng! Juninho tính sai rồi.

Trương Tuấn nhận bóng xong, lại chéo người tăng tốc dẫn bóng một nhịp, thuận thế tránh được cú xoạc chặn của Cafu. Lúc này anh đã ở đường biên, muốn sút bóng nữa thì không thể nào, chỉ có thể tạt vào. Anh tranh thủ trước khi Cafu lui về phòng ngự, chuyền bóng vào vòng cấm. Giống như Carlos, anh không chuyền bóng bổng mà sút mạnh một cú sệt, ở đó Ngô Thượng Thiện và Dương Phàn đều đang chờ trước khung thành.

Vì quả bóng rất thấp, hơn nữa tốc độ bóng nhanh, nên hậu vệ Brazil ai cũng không dám tùy tiện thò chân, người thò chân ra cũng sợ nơm nớp, chỉ sợ không cẩn thận mình lại tạo ra một pha phản lưới nhà trong trận khai mạc. Vì vậy quả bóng này họ không ai chạm vào, để người của Trung Quốc cướp được điểm.

Thế nhưng pha đệm bóng ở cự ly bốn mét trước khung thành của Ngô Thượng Thiện lại bay cao hơn xà ngang, điều này thật khiến người ta hối tiếc!

Ngô Thượng Thiện chán nản bò dậy từ dưới đất, Dương Phàn bên cạnh vỗ vỗ đầu anh, an ủi anh. Thực ra nội tâm anh cũng vô cùng tiếc nuối, có thể giữ tỷ số hòa kết thúc hiệp một là một điều tươi đẹp biết bao!

"Ngô Thượng Thiện lãng phí một cơ hội tuyệt vời! Pha đệm bóng ở cự ly năm mét của cậu ấy lại đệm cao lên!" Vương Kiện Tường trên khán đài bình luận ôm đầu tiếc nuối hét lớn, tin rằng giờ khắc này, những cổ động viên Trung Quốc ôm đầu hét lên tiếc nuối như anh chắc chắn không ít.

Ngưu Kiến Hoa ở hàng ghế ngoài cùng trên khán đài, vị trí vé anh mua đúng là tốt thật, khi thấy Ngô Thượng Thiện đệm bóng bay ra ngoài, kích động đến mức suýt chút nữa ném "Gậy Như Ý" trong tay đi. Mắt thấy hiệp một sắp kết thúc rồi, đội tuyển Trung Quốc còn đang bị dẫn trước một bàn, hơn nữa hai cơ hội mười mươi đều không vào, anh có thể không sốt ruột sao?

※※※

"Đội tuyển Brazil sau khi ghi được một bàn, thể hiện sức chiến đấu mạnh mẽ, nhưng đội tuyển Trung Quốc cũng không chịu thua kém, họ thể hiện tinh thần chiến đấu ngoan cường khi đối mặt với đương kim vô địch trong trận khai mạc. Mấy pha phản công đều rất có tính đe dọa, chỉ là vận may hơi kém. Nếu không tỷ số hiệp một chắc chắn sẽ không phải là 1-0... à, đang nói thì trọng tài chính Merk thổi tiếng còi kết thúc hiệp một! Hiệp một kết thúc, đội tuyển Brazil nhờ bàn thắng của Ronaldo, tạm dẫn trước đội tuyển Trung Quốc 1-0!"

Khâu Tố Huy đứng ở cửa đường hầm, mỗi một cầu thủ Trung Quốc đi qua ông, ông đều vươn tay vỗ vỗ họ, đây là một sự khích lệ và an ủi.

Giờ nghỉ giữa hiệp ông sẽ có rất nhiều lời muốn nói, hiệp hai còn bốn mươi lăm phút, họ vẫn còn cơ hội. Với kinh nghiệm của Khâu Tố Huy, mười lăm phút nghỉ giữa hiệp này sẽ là một bước ngoặt. Bất luận một đội bóng thi đấu tốt ra sao trong hiệp một, nghỉ giữa hiệp xong, luồng khí thế đó liền mất, hiệp hai rất khó tìm lại cảm giác. Mà đội kia dù hiệp một đá tệ thế nào cũng không sao, hiệp hai họ có đầy cơ hội.

Điển hình nhất chính là trận chung kết Champions League mùa giải 04/05. Sự thể hiện của Liverpool hai hiệp khác nhau một trời một vực, cuối cùng họ phát lực ở chặng cuối hoàn thành cuộc lội ngược dòng kinh thiên động địa.

Trung Quốc không phải là Liverpool, mà Brazil cũng không phải là AC Milan chủ quan buông lỏng sau khi dẫn trước ba bàn, nhưng Khâu Tố Huy cảm thấy chỉ cần nắm bắt được một vài cơ hội, họ có khả năng khiến người đời phải kinh ngạc.

※※※

"Chúng ta là quán quân" đã chính thức bắt đầu quảng bá trên trang chủ kênh Đọc sách Sina, đã lên vị trí tiêu điểm trên trang chủ kênh Đọc sách. Hy vọng mọi người hãy đi ủng hộ, để lại bình luận ở đó thật nhiều. Các bạn có thể trực tiếp copy paste bình luận sách từ những nơi khác qua, dù sao thì, làm cho nơi đó náo nhiệt lên, như vậy Quán quân mới có thể ở lại trên trang chủ thêm vài ngày. Nhưng hy vọng mọi người đừng đi đăng những lời kiểu như "trang web nào đó đã cập nhật đến chương 170 mấy rồi, còn mua sách gì nữa mà đọc", như vậy thực sự làm tôi rất đau lòng – tiền ít đi rồi đấy... :P

Đính kèm địa chỉ: http://book.sina.com.cn/nzt/lit/wearechampion/index.shtml

Hy vọng mọi người hãy ghé thăm nơi đó nhiều hơn, để lại bình luận ở đó nhiều hơn. Hơn hai năm viết lách, ngày đêm, mấy ngày nay thật sự rất quan trọng với tôi.

Lâm Hải Thính Đào bái tạ tất cả những người ủng hộ tôi!

Cảm ơn!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:163
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.