Chúng Ta Là Quán Quân

Lượt đọc: 885 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 234
Cô ấy là của tôi

❊ ❊ ❊

Cánh cửa lớn đổ ập xuống khung cửa, nó đã bị hỏng hoàn toàn. Và ngay bên ngoài cửa, một người đang bò dậy từ dưới đất rồi lao vào trong.

"Ai dám uống? Để xem đứa nào dám uống ly rượu này!" Người chưa tới, tiếng đã tới.

Tất cả mọi người đều bị tiếng động lớn và tiếng quát tháo này làm cho chấn động, từng người một đang cầm ly rượu, ngạc nhiên nhìn về phía cửa lớn.

Khi người đó từ trong màn đêm chạy vào đại sảnh đèn đuốc sáng trưng, người đầu tiên cảm thấy kinh ngạc lại chính là You You đang bị John khoác tay.

Bởi vì người phá cửa lao vào, chính là Hạng Thao của cô.

"Thằng nhãi này là ai?!" Du Thành Hoa bị người khác phá hỏng chuyện tốt vô cùng tức giận, ông ta hét lớn về phía những bảo vệ bên ngoài cửa.

Quỳnh mắt sáng rực lên, cuối cùng anh ấy cũng tới rồi, thực sự không biết anh ấy đã xông vào bằng cách nào. Dù sao thì bây giờ anh ấy cũng đã tới rồi.

Bên ngoài cửa truyền đến những tiếng bước chân hỗn loạn, mấy bảo vệ lao vào, sau đó gắng sức muốn bắt lấy Hạng Thao, lôi anh ra khỏi hội trường.

"Xin lỗi, xin lỗi! Không biết từ đâu chui ra thằng nhãi hoang này, làm phiền nhã hứng của mọi người rồi!" Du Thành Hoa vội vàng xin lỗi tất cả mọi người, ông ta là chủ nhà, cấp dưới của mình không bảo vệ tốt hội trường, tất nhiên ông ta phải xin lỗi. Nếu như người xông vào vừa rồi không phải là một thằng nhãi bình thường, mà là một kẻ khủng bố mang theo bom thì sao? Hậu quả kia thật không dám tưởng tượng nổi.

Nhìn thấy mấy bảo vệ như bầy sói đói lao vào người Hạng Thao, sau đó vừa kéo vừa lôi muốn lôi anh đi, còn anh thì liều mạng giãy giụa.

You You đang bị John khoác tay đột nhiên hất tay John ra, sau đó hét lên với đám bảo vệ: "Buông tay! Các người buông anh ấy ra!"

Đám bảo vệ biết người đẹp đang lên tiếng này chính là cô con gái quý giá của ông Du, lời nói của cô đối với họ chính là mệnh lệnh, từng người một tự nhiên buông đôi tay đang nắm lấy Hạng Thao ra.

Hạng Thao chỉnh lại cổ áo bị đám bảo vệ thô lỗ làm cho nhăn nhúm, sau đó nhìn You You trước mặt, cô mặc lễ phục buổi tối xinh đẹp tựa như thiên thần.

Mà ánh mắt You You nhìn anh thì vô cùng phức tạp, vừa có kinh hỉ, cũng có ưu sầu. Kinh hỉ là Hạng Thao vậy mà lại từ bỏ giải đấu, lặn lội ngàn dặm chạy đến Canada để tìm cô. Đau lòng là vẫn liên lụy đến Hạng Thao.

"Tại... tại sao vẫn cứ phải đến?" You You đi xuyên qua đám đông, đi đến trước mặt Hạng Thao.

"Đồ ngốc." Hạng Thao cười một cái, "Em là của anh, không ai có thể cướp em khỏi bên cạnh anh." Sau đó anh không đợi người khác phản ứng lại, đột nhiên kéo You You vào bên mình, vươn tay ôm lấy eo cô.

Mọi người ồ lên kinh ngạc.

"Khốn kiếp! Buông cái tay bẩn thỉu của mày ra!" Du Thành Hoa quát lớn, đối phương là hạng người gì mà dám khinh nhờn con gái ông ta, đó là cô con gái sắp gả vào gia tộc Trafa đấy!

You You hơi kinh ngạc, nhưng rất nhanh cô đã an tâm tựa vào vai Hạng Thao. Động tác này khiến John giật mình.

"Tại sao tôi phải buông? Cô ấy là người phụ nữ của tôi." Giọng Hạng Thao không lớn, nhưng nhờ tiếng vang trong đại sảnh, lời này của anh khiến tất cả mọi người nghe được rõ ràng rành mạch.

Lại một đợt kinh ngạc. Ước chừng đã không ít người trong lòng cảm thán đêm nay đến thật đáng giá, Du Thành Hoa luôn nói con gái mình trong sạch như thiên thần, ý ngoài lời chính là vẫn còn là xử nữ, không ngờ cô dâu của gia tộc Trafa này còn chưa qua cửa đã bị cắm sừng. Truyền ra ngoài, thật đúng là trò cười và bê bối kinh thiên động địa.

Quả nhiên, sắc mặt Stephen Trafa đã không còn đẹp đẽ gì, mà sắc mặt của Du Thành Hoa chỉ có thể dùng từ như đưa đám mà hình dung.

Vốn mẹ của You You, người phụ nữ đầy vẻ trang sức châu báu kia còn định bảo You You nói với bà rằng tất cả đều không phải là thật, đều là lời nói dối của thằng nhãi khốn kiếp đó. Nhưng khi thấy You You đỏ mặt tựa vào bên cạnh Hạng Thao, bà ta đã hiểu tất cả.

Hạng Thao cũng rất hài lòng với biểu hiện của những người xung quanh, đặc biệt hài lòng với biểu cảm của cha mẹ You You. Anh định thừa thắng xông lên, tay dùng lực ôm chặt lấy You You, dường như sợ bị người ta cướp mất, anh lớn tiếng nói: "You You là người phụ nữ của tôi, hôm nay tôi đến là để cầu hôn cô ấy, không ngờ nhạc phụ đại nhân sắp xếp thật tốt, mời nhiều người làm chứng như vậy. Mặc dù tôi không quen ai cả, nhưng tôi tin chắc đều là những nhân vật có máu mặt ở Ottawa này." Dưới trướng Sabato đá bóng, thường xuyên thấy Sabato đối phó với đám phóng viên kia như thế nào, Hạng Thao cũng học được không ít bản lĩnh mỉa mai châm chọc.

Lời này nói ra khiến Du Thành Hoa giận quá hóa thẹn, hận không thể tự tay bóp chết thằng nhãi không biết từ đâu chui ra này. Ngược lại vợ ông ta còn bình tĩnh hơn, nghe Hạng Thao nói muốn cầu hôn con gái mình: "Chẳng lẽ cậu chính là người đàn ông mà You You đã nhắc tới? Hạng Thao?"

Người bên cạnh sớm đã không kiềm chế được mà bắt đầu thì thầm to nhỏ, nếu như vừa rồi họ không nghe lầm, người đàn ông đột nhiên xông vào này nói muốn cầu hôn con gái của Du Thành Hoa?! Điều này thật càng nằm ngoài dự đoán. Quả nhiên hôm nay không đến sai chỗ.

"Cậu dựa vào cái gì mà cầu hôn con gái tôi?" Du Thành Hoa mặt mày âm trầm nói. Ông ta không muốn biểu hiện quá mất mặt trước mặt người ngoài.

"Dựa vào cái gì? Tôi yêu cô ấy, cô ấy yêu tôi, như vậy còn chưa đủ sao?" Hạng Thao miệng nói, tay dùng lực ôm chặt lấy You You, anh cố tình muốn để Du Thành Hoa này mất mặt trước mặt mọi người.

Du Thành Hoa phá lên cười một cách càn rỡ, ông ta đã quên mất thân phận gì, thể diện gì, bây giờ ông ta chỉ muốn chế giễu thật sảng khoái thằng nhãi thối trước mặt này. "Tao đang nghe chuyện cười à? Chỉ dựa vào thứ tình yêu hư vô mờ mịt kia của mày, mà muốn cưới con gái tao? Mày đang nằm mơ đấy, thằng nhóc."

Hạng Thao không chút yếu thế phản pháo: "Người buồn cười là ông đấy, ông chú trung niên. Có tiền có thế, các người bỏ ra số tiền lớn nuôi You You lớn khôn, chỉ là hy vọng hôm nay nó gả cho công tử gia tộc Trafa, trở thành một con bài mặc cả trong kế hoạch kinh doanh của ông, hay nói cách khác là một món hàng thương mại đã được định giá rõ ràng. Tôi rất muốn biết, You You trong lòng ông, được định giá bao nhiêu?"

Mặc dù mọi người đều biết việc Du Thành Hoa gả con gái cho gia tộc Trafa là không có ý tốt, chắc chắn có mục đích khác. Nhưng trong lòng tự biết, và bị nói toạc ra trước công chúng, cái thể diện này vẫn rất khác biệt.

Ví dụ như, khuôn mặt của Du Thành Hoa bây giờ lúc đỏ lúc trắng, vô cùng mất tự nhiên.

Để theo đuổi lợi ích lớn hơn, bán đứng tất cả những gì có thể bán đứng, thương nhân vốn dĩ là như vậy. Nhưng đây dù sao cũng không phải là điều đáng để tuyên dương rầm rộ, cho nên rất nhiều người có mặt ở đây không bỏ lỡ cơ hội dậu đổ bìm leo này, từng người một thì thầm to nhỏ, hoặc bàn luận sôi nổi. Chủ đề đều chỉ có một, lên án hành vi không coi con gái ra gì của Du Thành Hoa.

Không ai là không muốn thể hiện "tinh thần chính nghĩa" của mình trong dịp này.

Tình thế đã nghiêng hẳn sang một bên. Hạng Thao phát hiện ra hóa ra nhân duyên của tên Du Thành Hoa này không tốt lắm, vào lúc này, không ai đứng ra nói giúp ông ta, ngược lại còn dậu đổ bìm leo, đánh kẻ ngã ngựa.

Đừng nói đến làm người, ngay cả làm thương nhân, làm đến mức này của ông ta, cũng thật đủ thất bại. Thảo nào việc kinh doanh thua lỗ.

Du Thành Hoa cảm thấy vô lực, chuyện kiểu này đều không thể phơi bày ra ánh sáng, một khi tất cả mọi người đều biết, thanh danh của ông ta cũng coi như hủy hoại. Ai còn muốn làm ăn với một kẻ ngay cả con gái mình cũng dám đem ra bán chứ? Ông ta cầu cứu nhìn về phía ông Stephen Trafa vẫn luôn chưa phát ngôn. Bây giờ người duy nhất ông ta có thể trông cậy vào chính là đối phương. Có lẽ Stephen sẽ nể tình You You là vị hôn thê của John mà giúp ông ta dẹp yên chuyện này.

Đám bảo vệ bên cạnh cảm nhận được cơn giận của ông chủ, lần lượt vây lại, mưu đồ bắt lấy Hạng Thao. Mà You You vẫn luôn tựa vào lòng Hạng Thao thì đột nhiên đứng thẳng người dậy, trừng mắt nhìn đám bảo vệ kia. Uy hiếp không tiếng động khiến họ không dám manh động.

Hạng Thao dám đơn thương độc mã xông vào như vậy, chính là dựa vào sự tin tưởng của anh đối với You You. Anh hiểu rõ You You yêu anh bao nhiêu, cũng hiểu rõ vào thời điểm này, You You tuyệt đối sẽ không bỏ mặc anh. Lần này, anh đã đánh cược đúng.

Tiếng vỗ tay trong trẻo vang lên trong đại sảnh, tất cả mọi người đều quay đầu nhìn về nơi phát ra âm thanh——Ông Stephen Trafa.

"Rất tuyệt, rất tuyệt! Cho tôi xem một vở kịch hay." Lão già Stephen này cuối cùng cũng lên tiếng, nhưng vừa mở miệng đã không nghe ra ông ta thiên vị bên nào. "Cậu làm rất khá, nhóc con." Ông ta nhìn Hạng Thao.

Không ai biết ông ta là thật lòng khen ngợi người đột nhiên xông vào này, hay là mỉa mai.

Hạng Thao cũng nghĩ như vậy, cho nên anh cũng không hề thả lỏng cảnh giác.

"Nói cho tôi biết mối quan hệ giữa cậu và Yoyo, nhóc con."

Mặc dù đối phương cứ "nhóc con" khiến anh rất khó chịu, nhưng Hạng Thao biết bây giờ không phải là lúc đối đầu với người này. Khi đến đây, anh đã tìm hiểu sơ qua về gia tộc Trafa này, là tập đoàn khá có thế lực ở địa phương, hoàn toàn không cùng một đẳng cấp với cái loại Phó hội trưởng thương hội người Hoa như Du Thành Hoa. "You You là bạn gái của tôi, từ bảy năm trước đã là rồi, cho đến nay vẫn vậy. Cô ấy sớm đã là người của tôi, các người đừng hòng cướp đi."

Stephen nhìn ánh mắt kiên định đó của Hạng Thao, vội vàng xua tay: "Không không, ở đây không ai muốn cướp bạn gái của cậu cả. Tôi nghĩ giữa chúng tôi và cậu có chút hiểu lầm, đúng, con trai tôi John quả thật rất thích bạn gái của cậu, nhưng đó là vì nó không biết trong lòng Yoyo còn có người sâu nặng như vậy, là cha mẹ như chúng tôi tự nhiên cũng không biết." Ông vừa nói vừa quay đầu nhìn Du Thành Hoa, chuyện này Du Thành Hoa quả thực chưa từng nói với ông, bây giờ sắc mặt ông ta không tốt, cảm thấy mình bị lừa gạt, mà sắc mặt của Du Thành Hoa còn khó coi hơn nữa.

"Mặc dù John rất yêu bạn gái của cậu, nhưng tôi nghĩ tình yêu là sự tôn trọng lẫn nhau, chúng tôi tôn trọng tình yêu của cậu dành cho cô Yoyo, cũng tôn trọng tình yêu của cô Yoyo dành cho cậu..."

Du Thành Hoa đã chửi rủa tổ tông mười tám đời của gia tộc Stephen trong lòng rồi, con cáo già này nói vậy rõ ràng là muốn mượn cơ hội này phủi tay, một mặt phủi bỏ một rắc rối lớn, mặt khác còn có thể thể hiện sự cao thượng của mình. Mà bản thân mình đáng lẽ là liên minh với ông ta lại bị bỏ rơi hoàn toàn.

"Tuy nhiên..." Stephen kéo dài giọng, chữ "tuy nhiên" này khiến tim Hạng Thao nhảy lên một nhịp, cũng khiến nội tâm Du Thành Hoa chuyển từ lo lắng sang vui mừng: Chuyện đã có chuyển biến!

"Tuy nhiên, tôi nghĩ tình yêu cũng công bằng như nhau. Đã là cậu yêu Yoyo, mà con trai tôi cũng yêu Yoyo. Vậy có thể cho phép các cậu có một cuộc cạnh tranh công bằng, để cô Yoyo tự mình lựa chọn không? Dù sao hạnh phúc của con bé cũng cần dựa vào chính mình để lựa chọn."

Nội tâm Du Thành Hoa lạnh xuống tận đáy. You You còn có gì để chọn nữa chứ? Biểu hiện vừa rồi của con bé đã chứng minh đầy đủ nó đứng về phe nào, bây giờ còn đề nghị để nó lựa chọn, rõ ràng là đang làm màu, làm kỹ nữ còn muốn lập đền thờ!

"Cảm ơn bác Stephen." Là người trong cuộc, You You cuối cùng cũng có cơ hội lên tiếng, cô vén vén mái tóc, sau đó mỉm cười với tất cả mọi người, "Tôi nghĩ lựa chọn của tôi đã quá rõ ràng rồi." Cho đến tận bây giờ, bàn tay cô nắm lấy cánh tay Hạng Thao cũng không buông, mà bản thân cô cũng không rời khỏi Hạng Thao nửa bước.

"Yoyo!" John kêu lên, cậu ta bước lên phía trước một bước, vươn tay muốn kéo You You, đáng tiếc khoảng cách giữa hai người không phải là vài bước chân có thể bù đắp.

You You một tay chắn trước ngực, đây là một cử chỉ từ chối: "John, rất xin lỗi. Mặc dù anh cũng rất ưu tú, nhưng em lại không thể yêu anh. Em nghĩ sau này anh sẽ gặp được một cô gái ưu tú hơn em, xin lỗi..." You You vẫn mỉm cười nói, nụ cười đó giống hệt nụ cười khi từ chối lời mời đi trượt tuyết của anh lần trước, lịch sự, nhưng từ chối người ngoài hàng ngàn dặm.

Hạng Thao rất hài lòng với kết quả này, anh mới không quan tâm đến suy nghĩ của người khác, túm lấy You You, sau đó quay mặt lại, môi liền áp sát vào. Anh muốn thừa thắng xông lên, để tất cả mọi người có mặt ở đây đều nhìn xem, tình cảm giữa anh và You You, tuyệt đối không phải là mấy đồng tiền thối của các người có thể phá vỡ.

You You cũng không giãy giụa, không xấu hổ, trực tiếp đón nhận đôi môi của Hạng Thao, hai người hôn nhau nồng nhiệt giữa đám đông.

Stephen cũng không ngờ Hạng Thao lại bạo dạn như vậy, có chút lúng túng cười nói: "Tuổi trẻ thật tốt... Đã là tiệc đính hôn này không dành cho chúng ta, vậy chúng ta đi thôi." Lời này ông ta nói cho người nhà Trafa nghe.

John nhìn hai người đang ôm hôn nhau trong đại sảnh, trái tim tan nát, cậu ta còn chưa từng hỏi You You bao giờ, từ trước đến nay You You luôn giữ thái độ e lệ của phụ nữ phương Đông, chưa từng thỏa mãn yêu cầu ôm hôn của cậu, không ngờ bây giờ cô lại hôn nhau nồng nhiệt với một người đàn ông khác trước bàn dân thiên hạ. Mà cha cậu không nói giúp cậu, cậu bất mãn hét lên: "Cha!"

"Đồ ngu! Mày tranh được à? Mày mở to mắt nhìn cho kỹ, mày tranh được không?" Stephen hạ thấp giọng gầm lên bên tai John, "Không được thì đừng ở đây làm mất mặt gia tộc chúng ta nữa!"

Ông ta đi thẳng ra ngoài, mà John sau khi ngoái đầu nhìn đầy oán hận hai người đang hôn nhau, cũng lảo đảo đi theo ra ngoài.

Mọi người thấy một trong những nhân vật chính đã đi rồi, cao trào cũng kết thúc rồi, họ ở lại đây cũng chẳng có ý nghĩa gì, lần lượt giải tán. Quỳnh đi ngang qua hai người, dừng lại nhìn một chút, họ đang đắm chìm trong thế giới hai người của riêng mình, không hề chú ý tới cô.

"Yoyo, chúc hai người hạnh phúc." Đây là lời chúc phúc chân thành duy nhất trong số tất cả mọi người hôm nay.

Khi hai người hôn xong mới phát hiện người trong đại sảnh đã đi gần hết.

"A, vậy mà đã giải tán hết rồi? Chúng ta cũng đi thôi." Hạng Thao nắm lấy tay You You, ở đó truyền đến nhiệt độ nóng bỏng rõ ràng.

You You gật đầu, sau đó hai người không ngoảnh đầu lại chạy ra cửa lớn. Hạng Thao đeo một cái túi, You You xách tà váy lễ phục hơi dài, bảo vệ bên cạnh không ai dám xông lên ngăn cản, trơ mắt nhìn hai người chạy ra cửa lớn, đón một chiếc taxi, biến mất trong màn đêm.

Mà Du Thành Hoa trong phòng thì vô lực đứng giữa đại sảnh, nhìn căn phòng trống rỗng, chiếc bánh kem ông ta chuẩn bị kỹ lưỡng vẫn nằm ở chính giữa, nhưng không ai động vào một miếng. Vô số rượu vang đắt tiền đã khui để trên bàn, rượu trong ly cũng không vơi một giọt. Những đóa hoa, dải lụa, quả bóng bay kia càng trớ trêu treo một bên, chế giễu Du Thành Hoa.

Còn cả cánh cửa kia, treo trên khung cửa, gió đêm thổi qua, cứ kêu cọt kẹt không ngừng.

"Haizz..." Người vợ bên cạnh khẽ thở dài.

Khoản đầu tư hai mươi lăm năm đổ sông đổ bể hết rồi.

※※※

You You và Hạng Thao đã thay bộ quần áo khác trong cửa hàng đang chờ chuyến bay ở sân bay. Hạng Thao sợ gã Stephen Trafa kia đổi ý, cũng sợ Du Thành Hoa tìm người chặn họ lại, vì vậy đêm đó đã muốn bay về Ý. Dù sao đây là địa bàn của nhà người ta, nếu người ta có tâm, anh chết thế nào cũng không biết.

"Có chút chật vật nhỉ." Hạng Thao cười ha hả, "Vừa nãy ở nhà em khí thế như vậy, bây giờ lại phải chạy trốn trong đêm..."

You You dùng môi phong bế miệng Hạng Thao: "Em nguyện ý."

Hai người không còn nhiều ràng buộc bây giờ hận không thể dính lấy nhau hai mươi bốn giờ một ngày.

Một nụ hôn dài, hai người tách ra đều còn đỏ mặt, thở hổn hển không dứt.

"Sau này em sẽ dính lấy anh, anh đi đâu, em đi đó." You You thở hổn hển nói.

"Em yên tâm, lần này chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau nữa. Anh chán ngấy sự chia ly rồi..." Lần trước là ở Florence, lần trước nữa là ở Tứ Xuyên, Trung Quốc, Hạng Thao đúng là không muốn có lần chia ly thứ ba với You You nữa.

Hai người đang cúi đầu nói lời ngọt ngào, hoàn toàn không chú ý tới một đám người mặc vest đen, đeo kính râm, trông rất "gắt" đang đứng trước mặt họ.

Khi Hạng Thao phát hiện không ổn, phản ứng đầu tiên của anh là lão già bất tử Stephen kia đổi ý rồi!

"Các người muốn làm gì?!" Hạng Thao không hề hoảng sợ, anh hạ thấp giọng hỏi, đồng thời chắn You You ra sau lưng.

"Xin hỏi hai vị có phải định đi Florence không?" Người mặc vest đen đứng đầu hỏi, tiếng Anh chuẩn, tất cả mọi người đều nghe hiểu.

Hạng Thao gật đầu, nhưng người không hề thả lỏng cảnh giác.

"Ông chủ chúng tôi muốn mời hai vị đi cùng."

Hạng Thao quay đầu nhìn mấy người này, có đánh chết anh cũng không tin, mời người mà cần phải lôi loại người như xã hội đen này ra mời.

Nhìn ánh mắt đầy địch ý của Hạng Thao, người cầm đầu cười cười. Hạng Thao nhìn thấy rõ mồn một người đó đã cười, nụ cười này quá đột ngột, khiến anh rùng mình.

Một tràng pháo tay vang lên phía sau đám người mặc áo đen. Sau đó một thanh niên vóc người không cao, ăn mặc cũng rất bình thường bước lên.

"Tôi đã xem được một vở kịch hay."

Hạng Thao kinh ngạc tột độ, người đến anh không thể không quen, bởi vì đó là ông chủ tổng của họ. Họ gọi Sabato là "ông chủ" là thành phần đùa giỡn nhiều hơn. Nhưng người trước mắt này nếu họ gọi là "ông chủ", đó tuyệt đối là chân thành tha thiết, không có chút lòng đùa giỡn nào.

Nhậm Dục Địa bị một đám người mặc áo đen cao lớn vây quanh, Hạng Thao lại không dám cười. Bởi vì Nhậm Dục Địa trong mắt đám cầu thủ bình thường như họ, là một người rất nghiêm khắc. Nhưng Nhậm Dục Địa lúc này lại đang cười, ý cười rất đậm, anh nhìn thấy sự ngạc nhiên trong mắt Hạng Thao: "Đi thôi, chúng ta lên máy bay, tôi biết cậu muốn hỏi gì, chúng ta vừa đi vừa nói."

Thấy You You vẫn vẻ mặt ngạc nhiên, Nhậm Dục Địa lộ ra nụ cười vô hại với cô: "Cô gái, cô không cần lo lắng, tôi không phải người xấu. Thực ra tôi là một người rất rất tốt, bạn trai cô có thể làm chứng."

Lúc này, Hạng Thao nhìn thấy nụ cười quen thuộc đó, giống như anh đã thấy trên mặt Sabato vậy.

※※※

Ngồi trong chuyên cơ tư nhân xa hoa của Nhậm Dục Địa, ngay cả người từng trải việc đời như You You cũng có chút không quen. Bởi vì cô thấy bạn trai mình khi ngồi cùng với vị ông chủ trẻ tuổi gần bằng tuổi mình này, bất kể đối phương cười trên mặt như thế nào, anh cũng có chút căng thẳng.

Nhậm Dục Địa nhìn You You, lại cười – hôm nay có lẽ là ngày Hạng Thao thấy Nhậm Dục Địa cười nhiều lần nhất. "Sao thế, từng người một vẻ mặt căng thẳng như vậy, tôi lại không ăn thịt các cậu. Các cậu thể hiện dũng cảm như vậy trong tiệc rượu, sao lại tỏ ra câu nệ trước người nhà thế này?"

"Tiệc rượu?!" You You kêu lên, "Anh cũng ở hội trường?"

Nhậm Dục Địa cười gian xảo gật đầu: "Thật không khéo, tôi là đối tác thương mại của gia tộc Trafa. Lão già chết tiệt Stephen kia vốn bảo tôi đi chứng kiến nghi lễ đính hôn của con trai quý tử nhà ông ta, không ngờ tôi lại được xem một vở kịch hay, vở kịch hay y như phim 'The Graduate' vậy."

Mặt You You đỏ lên, trước mặt bao nhiêu người hôn nhau cô không hề xấu hổ chút nào, bây giờ lại cảm thấy ngượng ngùng rồi.

"Các cậu yên tâm, nhà Trafa sẽ không gây khó dễ gì cho các cậu nữa. Tuy nhiên, tôi định hỏi dự định sau này của các cậu. You You, cô rời khỏi nhà mình, thực sự không muốn quay lại nữa sao?"

You You lắc đầu: "Đó không tính là nhà tôi, bất cứ nhà nghỉ nào cũng gần như vậy thôi."

Nhậm Dục Địa gật đầu, tiếp tục hỏi: "Vậy sau này các cậu định tính sao? Nếu tôi nhớ không lầm, khóa học cao học của cô còn một học kỳ nữa mới tốt nghiệp."

"Việc đó không sao, tôi chỉ còn đồ án tốt nghiệp cuối cùng, tôi có thể thông qua mạng để giao lưu liên lạc với giáo sư hướng dẫn. Tôi và A Thao ở lại Florence. Tôi rất thích thành phố này, vì nó rất đẹp."

Nhậm Dục Địa nheo mắt nhìn cô gái trước mắt, Tô Phi cũng từng nói như vậy, cô sở dĩ thích Florence, vì thành phố này rất đẹp. Xem ra con gái ở một số phương diện có nhận thức khá ăn ý.

Không biết Trương Tuấn lúc trước đối mặt với nhiều lời mời như vậy mà chọn Florence, liệu có phải cũng vì thành phố này rất đẹp không?

Hạng Thao thấy Nhậm Dục Địa quay mặt về phía mình, anh liền biết ông chủ muốn hỏi gì: "Tôi định đợi You You tốt nghiệp xong, sẽ kết hôn với cô ấy."

"Mùa hè năm nay, sau World Cup à?"

"Vâng."

"Vậy được, chúc phúc trước cho hai người đầu bạc răng long."

Người xung quanh lần lượt kết hôn, chính mình bây giờ vẫn là kẻ đơn độc. Vì sự nghiệp của gia tộc, vì lý tưởng của mình, con đường này anh đã từ bỏ bao nhiêu thứ của người bình thường chứ.

Nhậm Dục Địa đứng dậy, một mình đi về phía một ngăn nhỏ thuộc về mình, để lại một không gian riêng tư cho đôi tình nhân hạnh phúc đang mơ mộng về tương lai kia.

※※※

Khi Hạng Thao chính thức giới thiệu You You với các đồng đội của mình, từng tên độc thân sắc lang đều chảy nước miếng tán thưởng nhan sắc của You You. Mà Sabato thì kéo Hạng Thao sang một bên hỏi những câu khiến Hạng Thao dở khóc dở cười: "Có lật bàn không? Có động tay động chân không? Có thấy đổ máu không? Có làm quý cô thét lên, quý ông khó xử không? Có làm kinh động truyền thông và cảnh sát không?"

Khi nghe Hạng Thao trả lời phần lớn là phủ định, Sabato tỏ ra vô cùng thất vọng. Hạng Thao lại nhìn mà trong lòng thấy rùng mình, hóa ra Sabato thả anh ra ngoài là muốn xem phim hành động đấy à.

Mặc dù Hạng Thao chỉ dùng một vòng giải đấu thời gian là quay lại, nhưng ban huấn luyện cân nhắc việc mấy ngày nay cậu hoàn toàn không tiến hành huấn luyện, hơn nữa còn bay đi bay lại, thể lực cũng chịu ảnh hưởng rất lớn, trạng thái không tốt, vì vậy vòng giải đấu cuối cùng trước lễ Giáng sinh cũng không để cậu vào danh sách thi đấu.

Giải đấu vòng thứ 17, Florence sân nhà đón tiếp Palermo. Sabato sắp xếp đội hình 3-5-2 như lúc không có Hạng Thao.

Hạng Thao và You You xem xong cả trận đấu trên khán đài, Morientes và Pazzini mỗi người một bàn thắng, giúp đội bóng thắng 2-0 trước Palermo.

Trong đó có một điểm cần chú ý – từ sau khi Tô Phi quay lại, Trương Tuấn đã không còn ghi bàn nữa, hơn nữa từ trận đấu mà Hạng Thao xem này, trạng thái của cậu cũng có chút không ổn.

Từ vòng trước đã bắt đầu xuất hiện vấn đề này, nhưng chưa có nhiều người chú ý. Nhưng vòng giải đấu này, Trương Tuấn vẫn thể hiện như vậy, khiến cho một số người không thể không bắt đầu bàn tán.

May mà sắp tới là kỳ nghỉ đông, cuộc thảo luận này cũng không hình thành bất cứ làn sóng nào.

Mà lễ Giáng sinh tiếp theo này, vì có Hạng Thao và You You, trôi qua vô cùng náo nhiệt.

Trương Tuấn tự nhiên lại cảm thán năm này qua năm khác, thời gian như nước chảy. Chớp mắt họ đã bước vào ngưỡng cửa năm 2010.

Mà kỳ nghỉ đông này, ngoại trừ trạng thái thất thường khó hiểu trong mắt người ngoài, cũng không phải toàn là chuyện xấu. Đối với Trương Tuấn mà nói, thông qua nỗ lực phấn đấu của chính mình trên sân cỏ, thực lực và danh tiếng nâng cao, cũng như Hoa Phương ở phía sau giúp cậu tích cực liên lạc, lên kế hoạch. Cậu cuối cùng đã có một mẫu giày đá bóng thuộc về riêng mình.

Bất phàm những người thành công trong bóng đá và bóng rổ, đều sẽ sở hữu một đôi giày thể thao thuộc về riêng mình. Ví dụ như dòng "Jordan" của Michael Jordan nổi tiếng nhất trong bóng rổ, Vince Carter, Iverson. Dòng "R9" của Ronaldo trong bóng đá, Beckham... vân vân, giày của họ ngoại trừ tốt hơn, thoải mái hơn những đôi giày thông thường, đều còn có hoa văn họa tiết tiêu chí độc đáo của riêng mình, cũng như sẽ thêu tên của chủ sở hữu lên trên giày.

Đôi giày đá bóng hãng Nike thiết kế riêng cho Trương Tuấn, cân nhắc đầy đủ đến đặc điểm kỹ thuật và nhu cầu của Trương Tuấn. Giày rất nhẹ nhàng, cầm trên tay hầu như không cảm nhận được trọng lượng rõ rệt, sự nhẹ nhàng này có thể khiến tốc độ bứt tốc của Trương Tuấn nhanh hơn người bình thường, trong cùng một giây, nó có thể khiến Trương Tuấn chạy xa hơn người khác ba mươi lăm centimet. Đừng có coi thường ba mươi lăm centimet này, đường kính của một quả bóng đá cũng chỉ ba mươi centimet, điều này có nghĩa là Trương Tuấn sẽ chạm bóng trước hậu vệ, sút bóng nhanh hơn, dẫn bóng vượt qua hàng phòng ngự nhanh hơn.

Ngoài ra, kiểu dáng giày cũng rất ôm sát chân Trương Tuấn, điều này giúp cậu tăng độ chính xác khi sút bóng và đá phạt trực tiếp.

Đồng thời, khiến đôi giày này vô cùng thu hút sự chú ý còn có vẻ ngoài của nó, trên tông màu chủ đạo đỏ sẫm, thêu một con rồng vàng Trung Quốc, đầu rồng nằm ngay vị trí mũi giày, cả đôi giày trông cực kỳ đầy tính đường nét và hiệu ứng thị giác.

Hơn nữa đôi giày này cũng có một cái tên rất phù hợp, rất đậm chất Trung Quốc – Long.

Ngoại trừ cung cấp riêng cho Trương Tuấn sử dụng, đôi giày đá bóng này còn sẽ bán cho tất cả người hâm mộ và người tiêu dùng trên toàn thế giới. Điểm khác biệt duy nhất là, chỉ có lưỡi gà của đôi "Long" đặc chế cho Trương Tuấn mới thêu tên của Trương Tuấn, cùng với số áo 11 của cậu.

Do là thế hệ thứ nhất, nên sau tên có một chữ số La Mã: Long I.

Vào kỳ nghỉ đông, Trương Tuấn đã tham dự buổi họp báo do hãng Nike tổ chức cho "Long I" tại Milan, và tại chỗ mang thử, biểu diễn kỹ năng bóng đá của mình.

Có thể thấy cậu vô cùng yêu thích đôi giày đá bóng có cá tính đặc trưng này, hết lời khen ngợi.

Mà cậu cũng là cầu thủ nam bóng đá Trung Quốc đầu tiên hưởng thụ được đãi ngộ này.

Truyền thông Trung Quốc cũng lần lượt chúc phúc, đôi giày đá bóng hoàn toàn mới này sẽ mang lại vận may, trạng thái tốt cho Trương Tuấn.

※※※

Sau khi Tô Phi quay lại dịp Giáng sinh, tạm thời sẽ không đi nữa, cô sẽ ở lại cho đến khi hết Tết Nguyên đán, khoảng thời gian này cô chỉnh lý nhật ký và ảnh chụp những nơi đã đi qua, sau đó cùng Hoa Phương liên lạc việc xuất bản sách. Ngoài ra, lần này xuất bản là hai cuốn, một cuốn là du ký của Tô Phi, một cuốn là tập ảnh Tô Phi chụp cho Trương Tuấn.

Đây coi là sự thể hiện tốt nhất cho việc Hoa Phương khai thác giá trị thương mại của cặp vợ chồng này. Đã là Tô Phi và Trương Tuấn sớm chiều bên nhau, chụp nhiều ảnh mà người ngoài không thấy được, sao không lấy ra xuất bản thành sách bán, cùng với sự tăng lên về danh tiếng của Trương Tuấn, cuộc sống của cậu chắc chắn có nhiều người muốn tìm hiểu.

Vốn Trương Tuấn không muốn phơi bày cuộc sống của mình, nhưng sau này tiền nhuận bút Tô Phi xuất bản sách quyên góp cho Quỹ Nhi đồng Liên Hợp Quốc (nói nhảm một chút: mấy ngày trước thấy có người phàn nàn trong khu bình luận sách rằng Tô Phi không quyên góp tiền nhuận bút cho Dự án Hy vọng, mà quyên góp cho Quỹ Nhi đồng Liên Hợp Quốc, khiến người đó rất thất vọng, nói cái gì Trung Quốc cần chăm sóc hơn châu Âu. Tôi muốn nói là, tôi để Tô Phi và Trương Tuấn quyên góp cho Quỹ Nhi đồng, là không nghĩ đến châu Âu, trong đầu tôi hình như chỉ có trẻ em châu Phi cần được chăm sóc hơn. Huống hồ Quỹ Nhi đồng Liên Hợp Quốc hướng đến là toàn thế giới, đừng tưởng trụ sở đặt ở New York, thì chỉ hướng đến trẻ em vùng phát triển. Ở đây không liên quan đến vấn đề yêu nước hay không yêu nước, trẻ em cần được giúp đỡ trên toàn thế giới là không phân biệt quốc tịch), khiến cậu có chút cảm động. Vì vậy cậu quyết định xuất bản tập ảnh này, đồng thời tất cả thu nhập đều quyên góp cho Quỹ Liên Hợp Quốc.

Dù sao cậu và Tô Phi cũng là người của công chúng rồi, thay vì để đám paparazzi thêm mắm dặm muối phơi bày, chi bằng tự mình công bố khía cạnh chân thực ra. Để mọi người nhìn xem: Đây chính là Trương Tuấn.

Vì vậy tên của cuốn sách này gọi là – "Nhìn xem, đây chính là Trương Tuấn".

Cuốn sách này không chỉ có ảnh Tô Phi chụp cho Trương Tuấn, trong phần "Năm tháng sinh viên" của cuốn sách, phần lớn đều là ảnh người cha đã khuất của cậu để lại, và một phần nhỏ mượn từ chỗ Trần Hoa Phong.

Có thể nói, toàn là ảnh và tư liệu quý giá được cất giữ dưới đáy hòm.

Mà lý do khiến Tô Phi phải ở lại đến tận Tết Nguyên đán, ngoại trừ việc phải chỉnh lý xuất bản sách, còn có một lý do, chính là cha mẹ của Tô Phi và mẹ của Trương Tuấn đều sẽ đến Florence này đón Tết. Cái Tết này sẽ vô cùng vô cùng náo nhiệt.

※※※

Mặc dù kỳ nghỉ đông đều là tin tốt, nhưng vòng giải đấu đầu tiên sau kỳ nghỉ đông, Trương Tuấn mang đôi giày chiến hoàn toàn mới, biểu hiện vẫn không thể khiến người ta hài lòng.

Florence mặc dù thắng trận, nhưng Trương Tuấn lại bị thay ra ở phút thứ bảy mươi của trận đấu.

Biểu hiện của Trương Tuấn, khiến không ít người nảy sinh nghi ngờ và dự cảm không tốt.

Ngay cả đối thủ của họ cũng bày tỏ sự quan tâm.

Trên báo chí đều là những suy đoán về trạng thái thấp thỏm khó hiểu của Trương Tuấn, thậm chí có truyền thông bạo gan đã suy đoán Trương Tuấn có thể đã nảy sinh mâu thuẫn với Sabato, hoặc là vấn đề về phương diện cuộc sống tình cảm. Ví dụ như Tô Phi vừa đi là nửa mùa giải, khiến cậu rất khó chịu, hai người ngày ngày cãi nhau... vân vân.

Từng cái nói cứ như thật vậy.

Nhưng Dương Phàn không tin mấy thứ vớ vẩn này, muốn biết sự thật đối với cậu rất đơn giản.

Cậu nhấc điện thoại bên tay lên, sau đó bấm số của Trương Tuấn.

"À! Tiểu Phàn Phàn, sao lại nhớ tới gọi điện cho mình vậy?" Trương Tuấn bóp giọng trêu chọc Dương Phàn.

Một tiếng "Tiểu Phàn Phàn" quả nhiên gọi khiến Dương Phàn nổi da gà đầy mình.

"Mẹ kiếp, cảnh cáo mày không được gọi thế, tao ngay cả ngụm sữa đầu tiên uống khi mới sinh ra cũng muốn nôn ra rồi." Dương Phàn buồn nôn nói. "Tao gọi điện cho mày tự nhiên là có chuyện rồi, không có chuyện thì quỷ mới thèm để ý đến mày."

"Tuyệt tình quá..." Trương Tuấn "oán trách" nói.

"Khụ!" Dương Phàn ho một tiếng. "Thực ra cũng không phải chuyện gì lớn, đối với tao có lẽ còn có thể coi là tin tốt – dạo này trạng thái của mày sao lại thấp thỏm vậy?"

Trương Tuấn nghe Dương Phàn hỏi như vậy, sau đó thần tình kỳ quái nhìn về phía Tô Phi đang tựa trong lòng mình. Tô Phi cũng ngẩng đầu nhìn cậu, khẽ hỏi: "Anh ấy nói gì vậy?"

"Này, Dương Phàn, mày nhất định muốn biết tại sao à?" Trương Tuấn không trả lời Tô Phi, mà phản hỏi lại Dương Phàn.

"Nói nhảm, không thì tao gọi điện cho mày làm gì? Có thời gian này tao thà đi làm chuyện ấy với Yilan... Ái!" Đầu dây bên kia truyền đến một tiếng rên rỉ, Trương Tuấn ước chừng Dương Phàn trăm phần trăm bị Yilan nhéo vào chỗ nào rồi.

Trương Tuấn vui vẻ cười, quan hệ hiện tại của cậu và Dương Phàn đã không cần phải nói với nhau những lời sến súa máu chó đó nữa.

"Ừm, Dương Phàn. Mày biết đấy, tiền đạo tao thích rất nhiều, nhưng trong đó có một người đặc biệt nhất. Mày biết là ai không?"

Dương Phàn đè tay không an phận của Yilan lại, sau đó lục tìm trong hồi ức, nhưng nửa ngày, thu hoạch bằng không. "Ai?"

"'Độc lang' Brazil, Romario."

"Ồ, là ông ấy à..." Dương Phàn bừng tỉnh, Trương Tuấn quả thực đã mấy lần nhắc đến ngôi sao bóng đá đã giải nghệ này với cậu. Lúc họ tham gia hoạt động của Philips tại Eindhoven, còn tận mắt nhìn thấy màn trình diễn của Romario. Trương Tuấn luôn cho rằng, trong phạm vi một mẫu ba sào (khu vực cấm địa) đó, ngay cả Van Basten mà cậu tôn trọng nhất cũng không phải là đối thủ của Romario. Dù là gia tốc thoát khỏi đối thủ trong khoảnh khắc, hay kỹ thuật xử lý bóng, hay là sự bình tĩnh trước khung thành, đều là thiên hạ vô địch. "Vua vòng cấm" thực sự. Sau này có người ví Ruud van Nistelrooy của Manchester United là "Vua vòng cấm" mới, nhưng Dương Phàn muốn nói là, cái gã cao lớn đó chỉ vì ghi bàn nhiều trong vòng cấm mới bị gọi như vậy, thực tế cậu ta còn kém xa.

"Ông ấy là một người có cá tính đặc trưng đấy. Mày nhắc ông ấy làm gì?"

"Romario có một danh ngôn, mày chắc là nhớ chứ?"

"Cái gì?"

"Quan hệ tình dục trước trận đấu, giúp ích cho việc ghi bàn... Á!" Trương Tuấn kêu thảm một tiếng, cậu cũng bị Tô Phi bên cạnh nhéo vào eo.

Dương Phàn nghe thấy câu nói trước của Trương Tuấn, lập tức hóa đá.

"Cho nên, trạng thái dạo này của tao không tốt, thực ra là có liên quan đến việc làm cái đó quá nhiều..." Trương Tuấn sờ mũi có chút ngượng ngùng nói. Tô Phi vẫn đang không ngừng nhéo cậu bên cạnh, để không mất mặt trước mặt Dương Phàn, Trương Tuấn mím môi, không kêu, chỉ có điều là cứ ư ử trong cổ họng.

Dương Phàn chưa hoàn hồn từ sự chấn động, cậu có chút cà lăm phản hỏi: "Mày... ý mày là, là nói trạng thái của mày không tốt không liên quan gì đến bóng đá, thuần túy, thuần túy là vì chuyện đó quá nhiều nguyên nhân?"

"Ừ... có thể nói như vậy." Sự thật là vậy, nhưng Trương Tuấn cũng không dễ dàng gật đầu thừa nhận, bằng không mặt mũi cậu để đâu?

"Tao, tao mẹ kiếp! Chịu mày rồi! Nhiều đối thủ tranh nhau muốn đánh bại mày trên sân cỏ như vậy, ngay cả huấn luyện viên trưởng Van Basten của chúng ta cũng suốt ngày vắt óc suy nghĩ cách khóa chặt mày. Không ngờ, không ngờ... thằng nhãi nhà mày lại chỉ vì làm chuyện ấy với Tô Phi mà thể hiện kém cỏi như vậy! À, thật thương thay cho những kẻ coi mày là đối thủ lớn nhất đời mình..."

"Hì hì. Nhưng bây giờ tao đã hoàn toàn không tin lời của lão già dâm dê Romario đó nữa rồi..."

"Chắc chắn là không thể tin rồi!" Dương Phàn gầm lên, "Tao trước trận đấu một đến hai ngày đều phải kiêng dục, quái vật như Romario trên thế giới này chỉ cần một là đủ rồi. Mày đúng là thằng ngốc!"

Trương Tuấn bị Dương Phàn dạy dỗ cúi đầu, không phản bác. Lúc đó muốn thử nghiệm danh ngôn đó của Romario chỉ là vì tò mò, không ngờ một khi lọt vào chốn êm đềm của Tô Phi, cậu lại chơi không kiềm chế được. Kết quả dẫn đến mấy vòng gần đây biểu hiện đều không tốt.

Thế nhưng, có thể tốt được sao? Suốt ngày giống như một củ cải rỗng ruột, hạ bàn đều là hư, còn dẫn bóng, đột phá, sút bóng, đối kháng với hậu vệ đối phương thế nào?

"Mẹ kiếp! Đã là mày không có chuyện gì, tao cũng yên tâm rồi." Dương Phàn cúp điện thoại, sau đó Trương Tuấn cúi đầu nhìn Tô Phi, Tô Phi cười với cậu: "Nhìn xem, bị dạy dỗ rồi chứ gì?"

Trương Tuấn lườm Tô Phi, vừa nãy cô nhéo mình sướng thật đấy...

"Hừ hừ! Vừa nãy gọi điện không chấp mày, bây giờ thì không tha cho mày rồi!" Trương Tuấn đột nhiên ôm ngang eo Tô Phi bế bổng lên không trung. Tô Phi thét lên một tiếng, sau đó hai tay ôm chặt lấy người đàn ông này, đỏ mặt mặc kệ cậu bế mình vào phòng ngủ...

※※※

Khi bên ngoài còn đang loạn đoán tại sao trạng thái Trương Tuấn đột nhiên thấp thỏm, tại Cúp bóng đá Ý, Trương Tuấn vào sân thay người, hai mươi phút cuối cùng hoàn thành hai bàn thắng, loại đối thủ vòng thứ tư, đội bóng Serie A Lazio.

Sau đó, giải đấu tiếp theo, ngày 15 tháng 1, giải đấu vòng thứ 19, Florence thắng 3-1 trên sân khách trước Empoli, Trương Tuấn có một bàn thắng.

Ngày 19 tháng 1, giải đấu vòng thứ 20, Florence thắng đậm 5-0 trên sân nhà trước Cagliari, Trương Tuấn lập cú đúp.

Số bàn thắng của cậu đã đạt đến con số 20 đáng kinh ngạc. Cách con số 30 chỉ còn thiếu mười bàn, trong tình hình giải đấu còn lại một nửa, con số này đối với Trương Tuấn và những người ủng hộ cậu mà nói, dễ dàng lắm. Mà cậu đã đại diện cho Florence, ghi được chín mươi bốn bàn thắng tại Serie A! Mốc một trăm bàn thắng đã ở ngay trước mắt! Có những tiền đạo dành cả đời, cũng không cách nào ghi được một trăm bàn thắng giải đấu cho đội bóng mình phục vụ, mà Trương Tuấn hoàn thành tất cả điều này chỉ cần bốn mùa giải.

Vì vậy, khi tháng Một qua đi, giới truyền thông lại bắt đầu suy đoán một cách vô trách nhiệm tại sao Trương Tuấn đột nhiên bắt đầu bùng nổ, và cậu rốt cuộc sẽ hoàn thành màn trình diễn trăm bàn ở vòng giải đấu nào, đến lúc đó đối thủ xui xẻo, hay nói đúng hơn là vinh hạnh đó sẽ là ai...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:163
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.