Chúng Ta Là Quán Quân

Lượt đọc: 846 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 216
Đối thủ Real Madrid

❊ ❊ ❊

Sau lễ trao giải Oscar bóng đá của Serie A, Trương Tuấn bỗng chốc trở thành nhân vật tâm điểm trên các mặt báo thể thao thế giới. Mặc dù với sự trỗi dậy của Premier League và La Liga, Serie A đã dần mất đi hào quang của giải đấu số một thế giới, nhưng với tư cách là một trong năm giải vô địch quốc gia hàng đầu châu Âu, sức ảnh hưởng của nó vẫn không thể xem thường.

Là cầu thủ xuất sắc nhất Serie A, đương nhiên Trương Tuấn nhận được sự quan tâm rất lớn. Nhớ ngày trước, mùa giải đầu tiên Kaka đặt chân đến Serie A, cậu ấy đã trở thành ngoại binh xuất sắc nhất và cầu thủ xuất sắc nhất giải đấu, tạo nên cú sốc lớn cho làng túc cầu và chính thức bắt đầu con đường trở thành siêu sao thế giới của mình. Trương Tuấn trước nay vẫn thiếu một sự công nhận chính thức như vậy, điều này khiến cậu ít nhiều cảm thấy "danh không chính, ngôn không thuận". Khi người ta nhắc đến những tiền đạo giỏi nhất thế giới, họ luôn kể tên Henry, Owen, Shevchenko, Ronaldo, Eto'o và những người tương tự, nhưng khi nhắc đến Trương Tuấn, họ chỉ nói rằng cậu vẫn còn nhiều tiềm năng phát triển, thực chất đó là cách nói giảm nói tránh rằng cậu chưa đạt đến đẳng cấp cao nhất thế giới.

Giờ đây, bất cứ ai nhắc đến Trương Tuấn đều sẽ nói: "Ồ, cầu thủ xuất sắc nhất Serie A đó sao? Cậu ta là một thiên tài! Là một hiện tượng! Thật tuyệt vời! Cậu ấy là một trong những tiền đạo giỏi nhất thế giới!"

Lý Diên sau này đọc được rất nhiều bài báo với luận điệu như vậy, trong khi trước đây, rất khó để anh tìm thấy một bài viết tương tự. Trước đây, giới truyền thông chỉ tung hô Trương Tuấn là thiên tài khi cậu có phong độ tốt, nhưng ngay khi cậu thi đấu sa sút, họ lập tức đổi giọng nói rằng cậu chưa trưởng thành, cần phải rèn giũa thêm...

Hiện tại, dù Trương Tuấn có đang không ở trạng thái tốt nhất, giới truyền thông vẫn đồng thanh giữ thái độ kỳ vọng rất cao đối với cậu.

Lý Diên không thể không cảm thán về sức mạnh của quyền uy.

Ngày 5 tháng 2, 12 tháng 2, 19 tháng 2. Sau ba vòng đấu tại Serie A, Fiorentina giành được thành tích tốt với hai thắng một hòa. Kể từ sau lễ trao giải Oscar, dù phong độ của Trương Tuấn không đến mức "điên rồ", nhưng điểm quý giá là cậu luôn duy trì được sự ổn định. Trong ba trận đấu, cậu ghi được hai bàn thắng, cũng coi như rất khá.

Tuy nhiên, đối với Trương Tuấn, tâm trí cậu không hoàn toàn đặt ở giải quốc nội, bởi ngày 23 tháng 2, họ còn một trận đấu cực kỳ đặc biệt và quan trọng — vòng 1/8 Champions League. Đây là thể thức hai lượt đi và về, và họ sẽ đá trận lượt đi trên sân nhà, đối thủ là gã khổng lồ lừng danh — "Dải ngân hà" Real Madrid.

Lần chạm trán gần nhất giữa Fiorentina và Real Madrid tại Champions League có thể truy ngược lại trận chung kết mùa giải 56/57, khi đó Fiorentina đã thua Real Madrid 0-2. Real Madrid thời bấy giờ chính là đại từ cho Champions League, năm lần vô địch liên tiếp đã đúc nên vĩ nghiệp huy hoàng vô tiền khoáng hậu, cũng khiến họ trở thành câu lạc bộ xuất sắc nhất thế kỷ 20.

Nhưng Real Madrid hiện tại đã không còn huy hoàng như thuở trước. Những năm gần đây, thành tích của họ trồi sụt thất thường, hơn nữa với sự trỗi dậy của Barcelona, vị thế của họ ở giải quốc nội cũng chịu sự thách thức nghiêm trọng. Sự giải nghệ của Zidane đánh dấu sự kết thúc của một kỷ nguyên, còn Ronaldo, Beckham và những người khác cũng đang dần già đi.

Dẫu vậy, họ vẫn sở hữu sức ảnh hưởng tầm cỡ thế giới và thực lực hùng hậu.

Trương Tuấn là cầu thủ của Fiorentina, đồng thời cậu cũng là một cổ động viên của Real Madrid. Điểm này cậu chưa bao giờ giấu giếm giới truyền thông, vì vậy khi kết quả bốc thăm được công bố, rất nhiều người đã mong chờ ngày 23 tháng 2 đến.

Họ mong chờ được chứng kiến cuộc so tài giữa tân Cầu thủ xuất sắc nhất nước Ý và "đội bóng của những quý ông".

※※※

Trương Tuấn nhìn vào cuốn lịch, ngày thi đấu đang đến gần, tâm trạng cậu cũng dần trở nên phấn khích. Có thể đối đầu với đội bóng thần tượng, dù chính bản thân cậu cũng đã trở thành thần tượng của người khác, thì đây vẫn là một việc dường như chỉ có thể xảy ra trong mơ.

"Champions League từ lúc này mới thực sự bắt đầu, những trận vòng bảng trước đó căn bản không thể tính là Champions League, đối thủ quá yếu. Nhưng Real Madrid thì khác... đó là đội bóng xuất sắc nhất thế kỷ trước, Dải ngân hà..." Trương Tuấn lẩm bẩm với Tô Phi, "Raúl, Ronaldo, Beckham, Guti... những con người này vẫn còn đó, thật không dễ dàng gì, tôi cứ tưởng họ sắp giải nghệ cả rồi."

"Nhưng Real Madrid bây giờ cũng đã có nhiều thay đổi so với Real Madrid chúng ta biết ngày trước." Tô Phi tiếp lời. "Beckham giờ không còn đảm bảo được vị trí đá chính tuyệt đối, Ronaldo cũng vậy, Raúl cũng đã 31 tuổi rồi, có quá nhiều gương mặt trẻ mà chúng ta không quen biết."

"Điều này cũng bình thường thôi, họ cũng đến lúc phải thay máu rồi. Từ khi Sacchi làm giám đốc điều hành, ông ấy đã mang lại những thay đổi lớn cho Real. Sự bất ổn về thành tích hiện tại chỉ là hiện tượng tự nhiên trong quá trình chuyển giao giữa cũ và mới. Tôi nghĩ chúng ta không thể xem thường họ, dù là sân nhà của chúng ta, nhưng Real có kinh nghiệm cực kỳ phong phú tại Champions League."

"Nhưng em đã xem phát biểu của huấn luyện viên các anh ban ngày hôm nay, dường như ông ấy không để Real vào mắt thì phải." Tô Phi có chút lo lắng nói.

"Khụ... huấn luyện viên là con người như thế đấy, chúng ta đều biết, trong lòng tự hiểu là được rồi." Trương Tuấn đảo mắt, cậu cũng nhớ lại những lời Sabato nói với các phóng viên hôm nay.

---❊ ❖ ❊---

"Real Madrid? A ha, đã bao lâu rồi họ không giành được chiếc cúp Champions League? Real hiện tại căn bản chẳng có gì đáng sợ, họ quá già rồi, trong khi chúng ta đang có phong độ tốt! Đừng quên lượt trận này là sân nhà của chúng ta, chúng ta tự tin sẽ đánh bại Real để tiến vào tứ kết!"

Sabato đối diện với một đám phóng viên, buông lời cuồng ngôn. Sau đó buổi tối về, Tô Phi kể cho Trương Tuấn nghe rằng, những lời của Sabato khi truyền đến Tây Ban Nha đã gây ra sự phẫn nộ trong giới truyền thông nước này. Họ cho rằng Sabato không chỉ sỉ nhục Real Madrid mà còn sỉ nhục cả bóng đá Tây Ban Nha. Chỉ có giới truyền thông phía Barcelona là không đưa ra ý kiến về phát ngôn của Sabato.

Và đội phó của Real Madrid, Guti, cũng đã đáp trả những lời của Sabato: "Họ chỉ là một đội bóng hạng hai tại Serie A mà thôi, còn thực lực và vị thế của Real là điều đã được công nhận. Chúng tôi sẽ dùng bàn thắng để dạy cho họ một bài học thích đáng."

Huấn luyện viên của Real, người Brazil Luxemburgo, tỏ ra rất bất mãn với sự ăn nói không kiêng nể của Sabato: "Với trình độ của hắn, hắn không đủ tư cách để bình phẩm về Real."

Tóm lại, cuộc chiến tâm lý trước trận đấu của Sabato đã thổi bùng bầu không khí. Nhưng liệu chiến thuật này thực sự có thể làm loạn tâm trí đối thủ như ý muốn, hay lại phản tác dụng, khơi dậy tinh thần chiến đấu của đối phương? Điều này chỉ có thể đợi đến khi trận đấu diễn ra mới rõ.

※※※

Trận đấu giữa Fiorentina trên sân nhà và Real Madrid đã thu hút rất nhiều phóng viên Tây Ban Nha, họ đều lặn lội từ Tây Ban Nha sang. Phóng viên Cagliani của tờ La Gazzetta dello Sport nói với Lý Diên rằng, Sabato lần này đã chọc vào tổ kiến lửa. Nếu Fiorentina thua Real Madrid, thì không chỉ Sabato và Fiorentina bị bẽ mặt, mà lúc đó toàn bộ nền bóng đá Ý sẽ trở thành đối tượng để người Tây Ban Nha sỉ nhục.

Lý Diên hoàn toàn không hứng thú với lòng tự trọng của người Ý, anh chỉ hứng thú với trận đấu này. Một bên là đội bóng giàu thành tích vô địch Champions League nhất trong lịch sử, một bên là thế lực mới nổi đang làm mưa làm gió tại Serie A. Sự va chạm của hai đội bóng này chắc chắn sẽ có rất nhiều điều đáng xem.

Hơn nữa, màn đối đầu giữa Trương Tuấn với Raúl, Robinho cũng thu hút sự chú ý của không ít người. Do đối thủ là Real Madrid, nên dù trận đấu còn hơn một tiếng nữa mới bắt đầu, sân vận động Artemio Franchi đã chật kín khán giả. Lực lượng an ninh xung quanh sân vận động cũng tăng gấp đôi so với các trận đấu Serie A thông thường.

"Andrea, tôi vẫn luôn suy nghĩ... nếu trận đấu này diễn ra sớm hơn vào năm 2004 hoặc 2003, thì cái sân vận động Artemio Franchi với sức chứa vỏn vẹn hơn ba vạn người này căn bản sẽ không thể chứa hết tất cả khán giả đến xem." Lý Diên nằm trên bàn báo chí ở khán đài nói với Cagliani bên cạnh, "Đối với Fiorentina, họ cần chứng minh mình có khả năng tranh một suất tại Champions League, nhưng đối với Real Madrid, có lẽ trận đấu này còn quan trọng hơn."

Cagliani nhìn Lý Diên, ra hiệu cho anh nói tiếp.

"Real đã vài năm không giành được Champions League, hơn nữa ở giải quốc nội cũng luôn nằm dưới cái bóng của Barcelona. Kể từ sau mùa giải 02/03, phải mất đến năm mùa giải họ mới giành được một chức vô địch quốc gia, trong khi Barcelona đã giành được ba. Đối với một Real được xây dựng bằng tiền tấn tiền tạ, không gì nhục nhã hơn việc liên tục bị Barca cướp mất ngôi vương. Còn đối với Real, ý nghĩa của Champions League lại rất khác biệt. Họ có thể chịu đựng sự được mất nhất thời ở giải quốc nội, nhưng tuyệt đối không thể dung thứ cho việc thất bại liên tiếp tại Champions League. Tôi có linh cảm, nếu năm nay Champions League và chức vô địch quốc gia họ vẫn trắng tay, đội bóng sẽ có những cuộc cải tổ cực lớn. Nhưng là thay đổi theo hướng tốt hơn hay tồi tệ hơn, thì tôi không biết được."

"Ý anh là Real sẽ dốc toàn lực, và Fiorentina sẽ gặp nguy hiểm?"

"Chính xác. Real giờ đang ở thế lưng dựa vào tường, nếu họ dừng bước tại đây, thì rất nhiều cầu thủ trong đội cũng không còn tương lai nữa. Vì vậy Fiorentina sẽ phải đối mặt với áp lực vô cùng, vô cùng lớn. Lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, tôi có chút lo lắng với thái độ mà Sabato thể hiện trước trận đấu. Ông ấy là một huấn luyện viên khó đoán, chỉ hy vọng lần này ông ấy không phải thực sự không coi Real ra gì."

※※※

Phòng thay đồ của Fiorentina.

"Tôi muốn các cậu hiểu một điều..." Sabato nhìn tất cả các cầu thủ, nói rất nghiêm túc, "Nếu lần chạm trán này diễn ra sớm vào mùa giải 02/03, chúng ta có lẽ chỉ có mười phần trăm hy vọng chiến thắng. Không, có lẽ chỉ có năm phần trăm."

Các cầu thủ nhìn nhau, không hiểu sao huấn luyện viên lại nói những lời "làm nhụt chí mình, đề cao khí thế đối phương" vào lúc này.

"Đừng nghi ngờ, những lời tôi nói trước đó là để cho Real Madrid nghe, chứ không phải các cậu. Bây giờ mới là lúc để các cậu biết, đối thủ của chúng ta rất mạnh, rất mạnh. Họ hiện đang sống những ngày tháng không dễ chịu, chính vì thế, họ mới bùng nổ một trăm phần trăm sức chiến đấu. Đừng tưởng rằng Real bị đội bóng như Barcelona đè đầu cưỡi cổ ở Tây Ban Nha là dễ bắt nạt. Hạng Thao, tôi nói có đúng không?" Sabato đột nhiên hướng ánh nhìn về phía Hạng Thao đang ngó nghiêng xung quanh, rõ ràng cậu ta chẳng nghe thấy lời ông nói lúc nãy.

"A?" Quả nhiên, Hạng Thao ngơ ngác nhìn mọi người.

Sabato không thèm để ý đến cậu, tiếp tục nói. "Ronaldo hôm nay dự bị, dù cậu ta đã già, nhưng khứu giác trước khung thành của cậu ta lại càng được tăng cường theo tuổi tác. Tôi nghĩ Luxemburgo rất có thể sẽ tung cậu ta vào sân khi trận đấu gần kết thúc. Khả năng gia tốc trong phạm vi năm mét của cậu ta vẫn rất đáng kinh ngạc, hàng phòng ngự dù là ở giây cuối cùng cũng phải giữ tinh thần tập trung cao độ cho tôi. Còn Robinho, người đã quen với bóng đá châu Âu và có thể hình vạm vỡ hơn, đòi hỏi chúng ta phải cảnh giác toàn trận. Kỹ thuật của cậu ta không thua kém gì Kru, cậu ta sẽ ẩn nấp sau lưng Raúl, tiền vệ trụ và hàng hậu vệ của chúng ta phải chú ý bọc lót cho nhau, đừng để lộ ra khoảng trống quá lớn."

"Ngoài ra, về Raúl..." Sabato nhìn về phía Trương Tuấn, "Trương Tuấn, tôi nghĩ cậu nên quan sát cậu ta nhiều hơn trong trận đấu."

"Quan sát Raúl?" Trương Tuấn có chút kinh ngạc.

"Ừm, tin rằng sau trận đấu này cậu sẽ thu hoạch được điều gì đó." Sabato lại hướng ánh nhìn về phía tất cả mọi người, "Raúl là người không bao giờ bỏ cuộc cho đến phút cuối cùng, nên các hậu vệ phải cẩn thận."

Tất cả mọi người há hốc mồm nhìn Sabato, hiếm khi có cơ hội được thấy vị huấn luyện viên "điên" của mình nói chuyện với họ một cách nghiêm túc như vậy. Bình thường, gã cuồng này hoặc là vung tay múa chân điên cuồng, hoặc là phun nước bọt tung tóe khắp nơi. Hôm nay biểu hiện thật sự kỳ lạ.

Trương Tuấn nhớ lại những gì Di Livio từng nói với cậu: Đối với những đối thủ đáng được coi trọng, họ đương nhiên cần phải có thái độ nghiêm túc.

Không biết từ lúc nào, Di Livio cũng trở nên hơi "điên" giống Sabato. Nhưng ở giải quốc nội Ý, thực sự không có mấy đối thủ có thể khiến Fiorentina phải nghiêm túc đón tiếp. Đôi khi Trương Tuấn cũng nghĩ như vậy. Vì thế, cậu khao khát Champions League, khao khát được so tài với những đội bóng mạnh ở các giải đấu quốc gia khác.

"...Tôi vừa nói chưa nhỉ, nếu lần chạm trán này diễn ra sớm vào mùa giải 02/03, chúng ta chỉ có năm phần trăm cơ hội chiến thắng." Sabato hỏi một câu thừa thãi, rồi ông cười, nụ cười mà các cầu thủ mới cảm thấy quen thuộc. Đây là nụ cười nhếch mép thương hiệu của Sabato. "Vậy đến hôm nay, trận đấu này chúng ta có năm mươi mốt phần trăm cơ hội chiến thắng."

Trương Tuấn cảm thấy xác suất này chắc chắn là Sabato nói bừa, sao lại vừa vặn hơn một nửa đúng một phần trăm chứ?

"Được rồi được rồi! Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó, tôi nói chúng ta có thể thắng trận đấu, chỉ là nhỉnh hơn Real một chút xíu thôi." Sabato chụm ngón trỏ và ngón cái lại, người ngoài căn bản không thể thấy nổi một kẽ hở giữa hai ngón tay ông. "Đi thi đấu đi, đừng ngồi đây ngẩn người nữa!" Sabato vỗ tay.

※※※

Trong đường hầm cầu thủ chật hẹp, nhờ sự chật hẹp ấy mà Trương Tuấn có thể đứng gần như dính sát vào Raúl. Cả hai đều là đội trưởng, nên đều đứng ở vị trí đầu hàng.

Khi Fiorentina đi ra, Real Madrid đã xếp hàng đợi sẵn trong đường hầm. Raúl cảm thấy bên cạnh có thêm một người, anh quay đầu lại mỉm cười với Trương Tuấn vừa mới tới. Đó là nụ cười dịu dàng, khiến người ta rất khó liên tưởng sự dịu dàng này với hình ảnh người thủ lĩnh trên sân sẵn sàng tranh chấp đến đổ máu cũng không màng.

Trương Tuấn cũng mỉm cười đáp lại Raúl. Do cậu không biết tiếng Tây Ban Nha, còn Raúl không biết tiếng Ý, hai người không thể giao tiếp, hai nụ cười cũng xem như là lời chào hỏi.

Raúl chắc chắn biết Trương Tuấn là cổ động viên của Real, bởi vì trước trận đấu này, nhờ những lời cuồng ngôn của Sabato, phía Tây Ban Nha đã điều tra kỹ lưỡng hồ sơ của từng cầu thủ Fiorentina, thậm chí bao gồm cả việc Hạng Thao thích ngáy khi ngủ.

Fiorentina thi đấu trên sân nhà khoác lên mình chiếc áo đấu màu tím truyền thống, trong khi Real Madrid cũng mặc chiếc áo đấu sân nhà màu trắng truyền thống. Cả đội chỉ có Joaquín phía Fiorentina đang chào hỏi những người bạn Tây Ban Nha của mình, những người khác đều im lặng. Fiorentina hiếm khi thể hiện sự nghiêm túc đến vậy, trước đây mỗi khi chuẩn bị vào sân, họ đều đùa giỡn trong đường hầm. Có lẽ những lời nói và hành động của Sabato đã ảnh hưởng đến họ.

※※※

"Khán giả thân mến, xin chào! Chào mừng quý vị đến với chương trình tường thuật trực tiếp trận lượt đi vòng 1/8 Champions League mùa giải 08/09 do ESPN mang đến cho quý vị! Trận đấu này sẽ do tôi, Zhan Jun, và chuyên gia Li Yuankui bình luận! Do cầu thủ Trung Quốc của Fiorentina và sức ảnh hưởng mạnh mẽ của Real tại Trung Quốc, nên trận đấu này nhận được sự quan tâm rất lớn từ người hâm mộ Trung Quốc. Theo tôi được biết, trên khán đài trận đấu này có không ít truyền thông Trung Quốc, một số phương tiện truyền thông đã lặn lội đến đây chỉ để đưa tin về trận đấu này."

"Ừm, sức ảnh hưởng của Fiorentina cũng không nhỏ đâu."

"Vậy, thầy Li Yuankui có đánh giá gì về trận đấu này không?"

"Tôi nghĩ, Fiorentina được đá sân nhà, nên họ có hy vọng giành chiến thắng, nhưng tình thế khó khăn mà Real Madrid đang đối mặt lại đòi hỏi họ buộc phải thắng. So sánh thực lực hai đội, Real nhỉnh hơn một chút, nhưng chỉ một chút thôi. Một điểm đáng xem nữa chính là màn trình diễn của Trương Tuấn, tôi tin rằng đại đa số người hâm mộ Trung Quốc đang thức đêm canh trước màn hình tivi đều là vì điều này phải không? Trương Tuấn đã công khai thừa nhận trước truyền thông rằng cậu là fan của Real, Raúl là thần tượng của cậu, vậy nên trận đấu này sẽ vô cùng thú vị. Cộng thêm những lời phát biểu gây sốc của Sabato trước trận đấu, hai đội đều là những đội bóng thiên về tấn công, những yếu tố này đan xen vào nhau, trận đấu này chắc chắn sẽ rất hay."

"Vâng, trong lúc trò chuyện, cầu thủ hai đội đã ra sân!"

※※※

Trương Tuấn và Raúl đi song song phía trước, dưới sự dẫn dắt của ba trọng tài bước vào sân cỏ.

Sau đó hai đội xếp hàng chụp ảnh, bắt tay nhau, chọn sân, đội trưởng bắt tay, đổi cờ lưu niệm... qua các thủ tục quy định này, trận đấu mới chính thức bắt đầu.

Trương Tuấn đã thua Raúl khi tung đồng xu, kết quả là Real được chọn quyền giao bóng trước.

Cậu và Van Persie đứng ngoài vòng tròn trung tâm, nhìn Raúl và Robinho trong vòng tròn trung tâm, chờ đợi trọng tài chính thổi còi khai cuộc.

Nội tâm cậu rất bình lặng, không còn sự phấn khích như vài ngày trước trận đấu. Trong đầu cậu lúc này chỉ có trận đấu, đứng đối diện không phải thần tượng, cũng không phải đội bóng cậu yêu thích, mà là đối thủ, là kẻ thù của cậu.

Đánh bại họ!

"Tuýt!"

※※※

"Với tiếng còi vang lên từ trọng tài người Thụy Sĩ, trận đấu bắt đầu! Khán giả thân mến! Quý vị đang theo dõi lượt đi vòng 1/8 Champions League mùa giải 08/09! Hai đội đối đầu là Fiorentina đến từ Ý, và Real Madrid đến từ Tây Ban Nha! Hiện đang giao bóng, mặc áo trắng, quần trắng, tất trắng chính là đội khách Real Madrid, còn đội đang tấn công từ trái sang phải màn hình mặc áo tím, quần tím, tất tím chính là đội chủ nhà Fiorentina. Bây giờ Real Madrid đang tấn công, Fiorentina phòng ngự..."

Hàng tiền vệ của Real những năm gần đây đã chuyển từ đội hình kim cương kinh điển sang đội hình "Ma thuật tứ phương" với hai tiền vệ trụ và hai tiền vệ công. Sau khi Zidane giải nghệ, Baptista tiếp quản vị trí của anh trong đội, xuất hiện ở bên trái của cặp tiền vệ công, còn hôm nay xuất hiện bên phải là Beckham.

Hai tiền vệ trụ là Pablo García và đội phó Guti. García chủ yếu chịu trách nhiệm tranh chấp và phòng ngự ở khu trung tuyến, còn Guti chịu trách nhiệm tổ chức tấn công, hai người phân công rõ ràng.

Trung vệ là bộ đôi Woodgate và Sergio Ramos, hậu vệ cánh phải là Cicinho đến từ Brazil. Hậu vệ cánh trái kể từ sau khi Carlos giải nghệ vẫn chưa tìm được người kế vị thích hợp, Luxemburgo cũng chỉ đành tạm dùng những người như Raúl Bravo.

Tiền đạo đá chính là đội trưởng Raúl và Robinho.

Cách sắp xếp đội hình này dù không còn đầy ắp những ngôi sao như vài năm trước, nhưng lại thực dụng hơn nhiều. Đây chính là Real Madrid mà Luxemburgo và Sacchi muốn xây dựng. Florentino sau nhiều năm không có danh hiệu cũng buộc phải chịu áp lực mà thay đổi phương châm kinh doanh của mình, không còn khăng khăng với chính sách mỗi năm một siêu sao, mà chuyển hướng sang đào tạo cầu thủ trẻ ở đội B và mua về những cầu thủ thực dụng có tiềm năng.

Real hiện đang trải qua một giai đoạn chuyển giao cực kỳ đau đớn. Florentino đại nhân sau khi kiếm được đầy túi tiền trên thị trường thương mại, cuối cùng cũng nhận ra, một đội bóng muốn có sức ảnh hưởng và sức sống lâu dài, thì thành tích trên sân cỏ mới là điều quan trọng nhất.

Baptista chuyền bóng về cho Guti phía sau, Guti sau vài nhịp dẫn bóng ở giữa sân lại chuyền cho Cicinho đang băng lên.

Dù Real có thay đổi thế nào, có những thứ vẫn không thể thay đổi... ví dụ như khả năng hỗ trợ tấn công của hậu vệ cánh.

Cicinho dẫn bóng lao lên, gặp phải sự ngăn cản của tiền vệ trái Duff của Fiorentina.

Sabato biết Real giỏi và quen đá biên, nên ông rất chú trọng vào hai cánh. Ông yêu cầu các tiền vệ cánh của đội phải chú ý lùi về phòng ngự bất cứ lúc nào, đồng thời ngăn chặn Beckham và Baptista di chuyển sang biên để tấn công.

Cánh phải của Joaquín thì ổn, dù sao anh cũng đã đối đầu với Real nhiều lần tại La Liga, rất quen thuộc với lối đá của Real. Hơn nữa, cánh trái hiện tại của Real kém xa so với cánh phải. Kể từ sau khi Carlos giải nghệ, không chỉ Real, mà ngay cả đội tuyển quốc gia Brazil cũng không tìm được người kế vị thích hợp. Phải biết rằng, cầu thủ Brazil sở hữu kỹ thuật điêu luyện của người Brazil và thể lực, tư duy mạnh mẽ của người châu Âu, e rằng là thiên tài còn đặc biệt hơn cả Pele.

Raúl Bravo tuy từng được triệu tập vào đội tuyển Tây Ban Nha, còn đá cả Euro ở Bồ Đào Nha, nhưng khả năng của anh ta còn kém xa Carlos, ngay cả với danh phận tại Real, cũng khá là không tương xứng.

Nhưng cánh phải thì khác, Cicinho là một cầu thủ có thực lực. Anh có tốc độ nhanh, kỹ thuật xuất chúng, khả năng hỗ trợ tấn công cực tốt. Hiện tại anh đã tiếp quản "y bát" của Cafu ở đội tuyển Brazil, trở thành hậu vệ cánh phải chính thức của đội tuyển quốc gia Brazil.

Duff đối mặt với Cicinho đang dẫn bóng cũng không dám manh động, chỉ có thể bám theo. Cicinho dẫn bóng dọc theo đường biên, vừa dẫn bóng vừa ngẩng đầu quan sát tình hình. Anh thấy Beckham đang di chuyển vào giữa, tạo khoảng trống cho mình, cũng thấy phía Baptista không có ai theo kèm, có lẽ có thể chuyền bóng qua đó. Tất nhiên cũng có thể tự mình chọn phương án đột phá. Cicinho rất tự tin vào kỹ năng rê dắt của mình, sự nổi lên đột ngột của anh tại Confederations Cup ở Đức trước đó, kỹ năng rê dắt đột phá và kiến tạo bên hành lang cánh thực sự đóng góp không nhỏ.

Anh liếc nhìn Duff đang bám theo bên cạnh, như thể đang hộ tống mình vậy.

Cicinho bất ngờ dừng đột ngột, khiến Duff căng thẳng, cũng dừng theo. Cicinho giơ chân trái lên, Duff tưởng anh định chuyền bóng cho Guti đang đón ở trung lộ, liền vội vàng áp sát giơ chân cắt bóng. Nhưng Cicinho lại dùng gót chân trái gạt bóng ra phía sau, rồi chính mình đột ngột xoay người vượt lên từ phía ngoài đường biên, vượt qua Duff.

"Pha đột phá đẹp mắt của Cicinho!"

Cicinho sải bước chạy về phía trước, hy vọng đuổi kịp bóng. Nhưng anh đã đánh giá thấp hậu vệ trái của Fiorentina.

Hạng Thao nhanh hơn Cicinho nghĩ, cậu lao lên, vượt lên trước Cicinho, xoạc bóng. Cicinho vội vã nhảy lên, nhưng bóng vẫn đập vào chân anh rồi bật ra ngoài đường biên, quả ném biên cho Fiorentina!

"Nhưng pha phòng ngự này còn đẹp mắt hơn!"

Hạng Thao đứng dậy cười không có ý tốt với Cicinho, đang chế giễu sự vụng về vừa rồi của anh.

Nhưng cậu cũng không đắc ý được bao lâu.

※※※

Cicinho chuyền bóng cho Guti, Guti bất ngờ đổi hướng, chuyền cho Beckham ở bên cánh.

Hạng Thao biết kỹ năng qua người của Beckham không có gì đặc sắc, nên cậu không sợ. Cậu định lao lên áp sát Beckham, ép đối phương tự mắc lỗi hoặc không thể chuyền bóng đi.

Nhưng cậu vừa mới bước lên một bước, Beckham đột ngột vung chân tạt bóng! Đường cong của trái bóng này rất lớn, dễ dàng vượt qua cái chân đang vươn ra của Hạng Thao.

Raúl tranh thủ phía trước Ujfaluši lao lên đánh đầu!

Frey dốc sức đẩy bóng ra ngoài.

"Nguy hiểm! Nguy hiểm! Tuy Beckham đã 34 tuổi, nhưng những quả tạt bóng bên cánh của anh vẫn không hề giảm uy lực!"

"Này! Hạng Thao! Vừa rồi cậu lao lên chậm quá đấy!!" Frey sau khi cản phá cú sút của Raúl, hét lớn về phía Hạng Thao. Phản xạ vừa rồi của anh tuy xuất sắc, nhưng anh không muốn phải đối mặt thêm vài lần nữa.

Quả phạt góc cho Real Madrid, Beckham thực hiện, lần này Kehl đã đánh đầu trúng bóng. Kehl phá bóng, Fiorentina tiếp tục phản công.

Mascherano chuyền bóng cho Joaquín bên cánh phải, Sabato đã căn dặn kỹ lưỡng để Fiorentina đánh vào cánh trái của Real, đó là lỗ hổng có thể đột phá.

Tốc độ của Joaquín rất nhanh, anh dẫn bóng đột phá dọc biên, Pablo García lao lên ngăn cản anh, nhưng anh lại dựa vào tốc độ để cưỡng ép vượt qua.

Joaquín vừa thoát khỏi García cũng không dám tiếp tục dẫn bóng, vì sợ "ông vua thẻ phạt" của La Liga phía sau chơi xấu mình, thì sẽ lãng phí một cơ hội phản công tuyệt vời.

Anh chuyền bóng chéo cho Trương Tuấn đang băng lên.

Trương Tuấn đối diện với trái bóng, cậu cắt vào, vừa hay dựa vào tốc độ lắc qua Woodgate, nhưng cũng làm góc sút của mình nhỏ đi, muốn sút thẳng dường như là điều không thể.

Trương Tuấn đột ngột dừng lại, Woodgate vội vàng đuổi theo. Nhưng Trương Tuấn không cho anh cơ hội áp sát, cậu trực tiếp chuyền bóng vào trước vòng cấm.

Woodgate đã bị Trương Tuấn hút ra ngoài, trước khung thành chỉ còn một mình Ramos theo kèm Van Persie. Trung vệ người Tây Ban Nha với chiều cao chỉ 1 mét 83 này lại có khả năng đánh đầu và bật nhảy rất xuất sắc, anh một tay đẩy Van Persie, ngước mắt nhìn bóng, chuẩn bị bật nhảy tranh chấp.

Van Persie trông có vẻ không có cơ hội!

Nhưng đúng lúc này, trước mắt Ramos hiện lên một cái bóng tím, một thân hình tím bất ngờ nhảy lên trước mặt anh, lao về phía trái bóng, một cú đánh đầu mạnh mẽ!

"Cú đánh đầu của Kru! Đẹp quá!" Bình luận viên lời chưa dứt, Casillas đã bay người ngang, đẩy trái bóng ra ngoài xà ngang.

"Sau khi Real Madrid tổ chức một đợt tấn công đẹp mắt, Fiorentina lập tức đáp trả. Hai đội không ai nhường ai, ăn miếng trả miếng! Kru hiếm khi đánh đầu cũng đã dốc sức lao lên, có thể thấy Fiorentina coi trọng trận đấu này đến mức nào. Ngay từ đầu họ đã tung ra một trăm phần trăm sức chiến đấu, hy vọng có thể đánh bại Real Madrid trên sân nhà!"

※※※

Đúng như bình luận viên nói, mười lăm phút đầu trận, hai bên đều ở tình trạng ăn miếng trả miếng, có qua có lại, thế trận trông rất hấp dẫn. Do hai đội đều chuộng lối đá tấn công nên trận đấu rất đẹp mắt. Tất nhiên, hàng phòng ngự của hai đội cũng thể hiện khá ổn định, nên mặc dù thế công rất mạnh, nhưng không ai ghi được bàn thắng.

Còn với tư cách là đội trưởng Fiorentina, tay săn bàn chủ lực, Trương Tuấn lại bị Woodgate theo kèm chặt chẽ. Pablo García cũng thường xuyên lùi về bọc lót, tất cả những điều này khiến cậu khó mà thi triển tài năng. Nhiều lúc cậu chỉ có thể tạo cơ hội cho Van Persie, hoặc như lúc đầu, cung cấp khả năng cho cú sút băng lên của Kru.

Trương Tuấn nhớ lại Sabato đã dặn cậu trước trận đấu về việc quan sát Raúl, Raúl thì có gì đáng quan sát chứ? Từ nhỏ xem anh ấy đá bóng, nhắm mắt lại cũng biết anh ấy đá thế nào...

Trương Tuấn đột nhiên nghĩ đến một điểm.

Cậu phát hiện Raúl vừa rồi đã lùi về vòng tròn trung tâm tự mình đón bóng băng lên.

Thực ra Raúl đá bóng kiểu này đã lâu rồi. Do sự xuất hiện của Ronaldo, anh buộc phải hy sinh thời gian của mình trong vòng cấm, thường xuyên lùi sâu, lang thang khắp nơi. Những điều này đã trở thành bằng chứng cho phong độ sa sút sau này của anh, nhiều người cho rằng Raúl càng xa khung thành, sức đe dọa càng nhỏ.

Có lẽ nói vậy cũng có lý, nhưng Trương Tuấn lại nghĩ đến một khía cạnh khác.

Bản thân cậu cũng là tiền đạo lùi sau lưng Van Persie, nếu mình chủ động tăng phạm vi hoạt động, không có vị trí cố định, thì chắc chắn sẽ gây ra sự phiền toái rất lớn cho hậu vệ theo kèm mình, bởi họ buộc phải chạy theo mình để đảm bảo mình nằm trong phạm vi phòng ngự của họ. Nhưng chạy theo thì tất yếu sẽ làm rối loạn hàng phòng ngự của chính họ, khi đó ngược lại sẽ cho những người khác của đối thủ cơ hội băng lên tấn công.

Hiện tại chính bản thân cậu đang bị Woodgate và Pablo García theo kèm đến khổ sở, tại sao không thử chiêu này?

Đối với một người có tốc độ nhanh, có thể rê dắt đột phá, còn có thể sút bóng ở bất kỳ đâu bất kỳ góc độ nào, thì khoảng cách xa vòng cấm ba năm mét có là gì chứ?

Trương Tuấn nói là làm, cậu bắt đầu thường xuyên đổi vị trí trái phải, băng lên lùi xuống. Điều này khiến khán giả và bình luận viên đều có chút không hiểu tình hình, huống chi là Real Madrid vẫn đang trong trận đấu.

"Hành động của Trương... Trương Tuấn trở nên kỳ lạ, phạm vi hoạt động của cậu ta đột nhiên tăng lên."

Woodgate vốn chịu trách nhiệm theo kèm cậu cũng bối rối, anh nhìn Trương Tuấn lúc trái lúc phải, không biết mình có nên chạy theo cậu như vậy không.

Trương Tuấn chạy như vậy tuyệt đối không phải là chạy bừa, không phải chỉ để làm rối loạn hàng phòng ngự đối phương, làm vậy thì chẳng khác nào đầu đuôi đảo lộn. Thực tế trong quá trình chạy chỗ như vậy, cậu có thể nhận được nhiều cơ hội hơn bình thường.

Kru hiểu rất rõ điều này, nên những đường bóng anh chuyền cho Trương Tuấn rõ ràng đã tăng lên.

Lần này Trương Tuấn đón bóng ở vòng tròn trung tâm cách vòng cấm tận mười lăm mét, rồi dẫn bóng lao lên. Khoảng cách này khiến Woodgate không dám manh động lao ra khi chưa có chỉ đạo của huấn luyện viên, vì người Hà Lan Van Persie bên cạnh cậu ta cũng là một nhân vật rất ghê gớm.

Không còn sự áp sát gần như đô vật của Woodgate, Trương Tuấn dẫn bóng cảm thấy nhẹ nhàng hơn nhiều, cậu có thể tùy ý thực hiện rất nhiều pha lắc người đẹp mắt để đánh lừa đối thủ.

Guti lùi về phòng ngự, mục tiêu của anh chính là Trương Tuấn đang dẫn bóng.

Trương Tuấn cảm nhận được phía sau có người lao vào mình, cậu tận dụng lực sang bên trái, trông có vẻ như định đột phá từ cánh trái.

Nhưng Trương Tuấn đột ngột giảm tốc độ dẫn bóng, dường như đang đợi Guti lao lên lần nữa.

Guti cũng không chịu thua, lao lên lần nữa.

Guti vươn chân cắt bóng, động tác của Trương Tuấn nhanh hơn anh, cậu nhấc chân kéo trái bóng ra phía sau, rồi dùng chân trái gạt bóng vào trung lộ, chính mình xoay người, đột ngột tăng tốc vượt qua Guti đang lao hụt.

Một chậm một nhanh, sự thay đổi nhịp độ của Trương Tuấn khiến Guti không kịp thích ứng, cũng khiến hàng phòng ngự Real Madrid không ngờ tới.

Van Persie nhân cơ hội di chuyển sang cánh trái, cùng Trương Tuấn thực hiện một pha hoán đổi trái phải. Trương Tuấn dẫn bóng ngang vào trung lộ, Woodgate bỏ mặc Van Persie lao lên. Trương Tuấn lại nhân lúc Woodgate không thèm để ý Van Persie, và Ramos cũng bị chính mình thu hút, bất ngờ chuyền bóng cho Van Persie!

"A! Đường chuyền tuyệt vời!"

Theo tiếng reo hò của bình luận viên, hai trung vệ của Real lập tức hoảng loạn, họ đồng thời xoay người lao về phía Van Persie, giờ người Hà Lan đang ở trong vòng vây của cả hai người, họ tự tin có thể ngăn chặn đợt tấn công này của Fiorentina.

Nhưng điều khiến cả họ và bình luận viên không ngờ tới là, Van Persie không dẫn bóng lao lên, mà trực tiếp dùng gót chân gạt bóng vào vòng cấm phía sau lưng mình. Cùng lúc đó, Trương Tuấn vừa hay lao ra từ đám đông, cậu đón được bóng!

Khán đài Artemio Franchi vỡ òa trong tiếng reo hò, vì Trương Tuấn khi dẫn bóng xông vào vòng cấm, đối mặt với thủ môn, hiếm khi khiến họ thất vọng, trái bóng này chắc chắn vào!

Casillas cảnh giác đợi sẵn, còn Woodgate bên cạnh Trương Tuấn dốc hết sức xoay người để xoạc Trương Tuấn.

Trương Tuấn không ngẩng đầu lên, cậu trực tiếp vung chân sút!

Trái bóng bay về phía góc xa khung thành, nhưng... phản xạ của Casillas thực sự nhạy bén, bay người, đẩy một tay, dùng đầu ngón tay đẩy trái bóng bay chệch cột dọc!

"Ồ — cú cứu thua vĩ đại! Thánh Casillas!"

Trương Tuấn nhìn cú sút của mình bị Casillas đẩy ra, bực bội sút hụt một cái vào không trung. Trước đây xem truyền hình đã biết Casillas lợi hại, sau này lúc khởi động ở Tây Ban Nha cũng từng chứng kiến, nhưng đó là trận giao hữu, không thể so với vòng loại trực tiếp Champions League liên quan đến sự sống còn và danh dự. Trong trận đấu kiểu này, mỗi pha cản phá thành công của thủ môn đều là điều rất tệ đối với đội kia.

Trương Tuấn quay đầu nhìn Van Persie đang an ủi mình, muốn cười khổ lắc đầu: "Real quả nhiên lợi hại. Quả bóng này tôi vốn tưởng chắc chắn vào rồi chứ..."

Van Persie lại gần kéo cậu đi: "Không, phải nói Casillas lợi hại. Vừa rồi hàng phòng ngự Real đã bị chúng ta xé toang, không có gì phải tiếc nuối cả, có lần thứ nhất thì sẽ có lần thứ hai, Casillas cũng không phải thần, anh ta không chặn nổi chúng ta đâu."

Trương Tuấn có cảm giác như hồi còn ở Volendam.

Họ là đối tác.

※※※

Fiorentina không ghi được bàn thắng trước lập tức bị sức ép từ phía Real áp chế.

Baptista, Guti, Beckham, Robinho, cùng đội trưởng Raúl của họ, từng người một đều hoạt động hết công suất. Sự ra đi của Zidane tuy khiến hàng tiền vệ của Real giảm bớt sự đẹp mắt đi nhiều, nhưng tốc độ và tính thực dụng trong tấn công lại mạnh hơn không ít. Baptista không giỏi rê dắt như Zidane, nên anh sẽ giảm thời gian trái bóng dừng lại trong chân mình, mà nhanh chóng tìm kiếm cơ hội thích hợp để chuyền bóng ra ngoài.

Kết quả của việc này là Real tổ chức tấn công trông trơn tru như nước chảy mây trôi, vô cùng mượt mà. Nếu họ đá thuận chân, có thể nói cảm giác mang lại cho khán giả giống như dòng nước từ thác Niagara đổ xuống, trơn tru không tì vết.

Nhịp độ rất nhanh, là đặc điểm chính trong lối tấn công hiện tại của Real.

Sabato chính là sợ điểm này, nên ông luôn không để Hạng Thao và Bonera dâng cao hỗ trợ tấn công.

Nhưng đối mặt với kỹ thuật điêu luyện đến mức xuất thần nhập hóa của Robinho, hàng phòng ngự bốn người của Fiorentina vẫn rất đau đầu. Kehl thậm chí còn có cảm giác: họ đang đối đầu với Kru của Brazil.

Giờ đây Robinho sau vài năm rèn giũa, đã không còn là cậu nhóc Brazil mới chân ướt chân ráo đến cái gì cũng không biết ngày nào nữa. Cơ thể trở nên vạm vỡ hơn, đã thích nghi với phong cách châu Âu, cậu và Messi cùng được mệnh danh là những cầu thủ xuất sắc nhất trong thế hệ trẻ tại La Liga. Vài năm trước cậu còn bị Messi đè lên đầu, giờ cậu đã lật ngược thế cờ rồi.

Baptista rất quen thuộc với đồng đội tuyển quốc gia này của mình, anh chuyền bóng cho Robinho đang dạt biên.

Phòng ngự bên này là hậu vệ chủ lực của đội tuyển quốc gia Ý, Bonera.

Bonera cảnh giác đợi sẵn, trọng tâm hạ rất thấp, chú ý đến pha lắc người thần kỳ của chàng trai Brazil.

Robinho dẫn bóng tiến lên, tung ra chiêu đạp xe thương hiệu của mình.

"Nhóc con, chiêu này không có tác dụng với ta đâu." Bonera lầm bầm trong lòng, chậm rãi lùi lại, rồi tìm cơ hội xoạc bóng. Khi Robinho đạp xe đến lần thứ tư, Bonera nhìn chuẩn cơ hội lao vào xoạc bóng!

Bonera rất tự tin vào khả năng xoạc bóng của mình, chỉ cần anh nhìn chuẩn cơ hội ra chân, nghĩa là anh có nắm chắc khả năng cắt được bóng. Nhưng lần này anh đã tính toán sai.

Robinho nhanh hơn chân xoạc của Bonera một bước, bất ngờ hất bóng, trái bóng vừa hay vượt qua người Bonera đang nằm dài trên sân.

Còn chính Robinho thì bị Bonera xoạc cho loạng choạng, suýt ngã, may mà thiên bẩm khả năng dẻo dai và giữ thăng bằng cực tốt nên anh giữ được thăng bằng, lao lên đuổi theo bóng.

"Pha đột phá đẹp mắt! Robinho đã vào vòng cấm!"

"Chết tiệt! Lên một người đi! Đừng để cậu ta hành động tự do!" Frey hét lớn trước khung thành. Anh đã đánh hơi thấy mùi nguy hiểm từ pha đột phá vừa rồi của Robinho qua người Bonera.

Kehl không đợi Frey chỉ huy, tự mình lao lên. Còn Mascherano thì vội vàng quay về bọc lót vị trí cho anh.

Robinho giờ đây trở nên thích nghi hơn với bóng đá châu Âu, bằng chứng tốt nhất chính là... cậu ta biết khi nào nên chuyền bóng ngay lập tức.

Kehl chưa kịp áp sát, cậu ta đã tìm sẵn mục tiêu chuyền bóng, và không chút do dự chuyền bóng ra ngoài. Kehl giống như một con khỉ bị cậu ta xoay như chong chóng.

Raúl đón được bóng!

Cổ động viên Real một phía khán đài Artemio Franchi lập tức bắt đầu reo hò lớn, họ đồng thanh hô vang tên Raúl: "Raúl! Raúl! Raúl!!"

Ujfaluši rất kịp thời lao lên ép sát phía sau lưng Raúl, khiến anh không thể xoay người sút bóng.

"Làm tốt lắm!" Sabato khen ngợi phía dưới. Khi ông thấy Raúl cầm bóng trong vòng cấm, tim suýt chút nữa ngừng đập, may mà Ujfaluši thể hiện rất bình tĩnh, không phạm lỗi, còn khiến đối phương không có cơ hội vung chân thích hợp.

Cùng lúc đó, Hạng Thao cũng đuổi kịp về, tiếp cận Raúl từ phía trước, hy vọng cắt được bóng của Raúl.

"Thế này... Raúl đã không còn cơ hội rồi, chi bằng nhanh chóng chuyền bóng đi thì tốt hơn."

Ujfaluši vừa thấy đã hình thành thế gọng kìm, liền rất thông minh khẽ kéo phía sau. Raúl chỉ mải cúi đầu nhìn bóng, không chú ý đến hành động nhỏ phía sau của Ujfaluši, chân vấp phải, ngã xuống đất.

"Tuyệt quá!" Hạng Thao lúc đó hét lớn, cậu muốn nhân cơ hội này cắt bóng.

Nhưng cậu vừa mới vươn chân ra thì phát hiện mình không có chỗ để đặt chân, Raúl thân thể tuy nằm trên đất, nhưng hai chân của anh vào giây phút này như có phản xạ có điều kiện vươn ra, vừa hay ôm trọn lấy trái bóng.

Hạng Thao đâu thể trực tiếp sút vào chân người ta? Đó là lỗi ác ý, phải ăn thẻ, hơn nữa lỡ bị phạt đền thì chẳng đáng chút nào. Dù sao hiện giờ Raúl đang nằm trên đất, căn bản không tạo được mối đe dọa, chi bằng để Frey lao lên lấy bóng là xong. Hạng Thao cười như vậy, dừng động tác dưới chân.

Còn Ujfaluši hai tay dang rộng, ra hiệu với trọng tài rằng mình vừa rồi không phạm lỗi, là Raúl tự ngã.

Đối với việc này, cổ động viên Real tỏ ra rất phẫn nộ, kẻ ngốc cũng biết Raúl vừa rồi ngã kỳ lạ thế nào.

"Được rồi! Đưa bóng cho tôi!" Frey lao ra, anh muốn lấy bóng. Đây chính là điều Hạng Thao mong đợi.

Ujfaluši nghe tiếng Frey hét sau lưng mình, vội vàng tránh sang một bên.

Frey dạng hai chân, chuẩn bị đổ người bắt bóng.

Raúl vẫn nằm trên đất, trông như một con sư tử không còn khả năng phản kháng sau khi bị bắn trúng.

Nhưng điều ngoài dự liệu của tất cả mọi người đã xảy ra, ngay khi Ujfaluši tránh ra một khe hở, Raúl nhạy bén nhận ra lỗ hổng trong hàng phòng ngự phía sau mình.

Anh nằm trên đất xoay ngang người, chân phải quét một đường, đá trái bóng về phía khung thành.

Ujfaluši và Frey đều không ngờ tới Raúl nằm trên đất còn có thể sút bóng.

Trái bóng lướt qua bên cạnh Ujfaluši, xuyên qua, tiếp đó xuyên qua giữa hai chân của Frey đang gần như dính sát lấy anh... xỏ háng!

Không ai có thể ngăn cản trái bóng này cuối cùng đi vào lưới, bởi nơi Raúl sút bóng cách khung thành chỉ vẻn vẹn ba mét.

Một tiền đạo nằm trên đất trông như không còn cơ hội nào, lại đùa giỡn với cả hàng phòng ngự Fiorentina.

"Yes! It‘s goooooooooooooooooal!!!!" Bình luận viên ESPN hét lớn bằng tiếng Anh. "Bàn thắng tuyệt luân! Raúl González! Real Madrid! Họ hiện dẫn trước đội chủ nhà Fiorentina 1-0! Đây là một bàn thắng sân khách đáng giá ngàn vàng!"

"Thật là quỷ quái!" Sabato mạnh mẽ sút một cái vào chai nước bên cạnh, nước bắn tung tóe lên người ông. Ngoài việc chửi thề ra ông cũng chẳng còn gì để nói thêm, vì quả bóng đó thực sự không thể quá khắt khe với hàng phòng ngự, họ đã cố gắng hết sức rồi, chỉ là Raúl thực sự quá... lợi hại.

"Chỉ có một Raúl! Điểm này chúng ta một lần nữa chứng kiến tại sân Artemio Franchi, toàn bộ Fiorentina trở thành lớp nền cho anh! Anh là chân sút xuất sắc nhất trong lịch sử Champions League! Không bao giờ bỏ cuộc... Raúl González!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:163
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.