“Trương Tuấn! Trương Tuấn! Trương Tuấn!” Toàn bộ sân vận động Franchi chỉ còn duy nhất một âm thanh này, thậm chí tiếng hô “Hạng hai! Hạng hai!” của cổ động viên AC Milan cũng bị nhấn chìm. Người hâm mộ điên cuồng gào thét, điên cuồng dậm chân, như thể muốn làm rung chuyển sân vận động sụp đổ.
Malesani cảm giác như mái che phía sau khu vực kỹ thuật cũng đang rung lên bần bật.
“Khốn kiếp thật!” Hắn mắng khẽ một tiếng, sau đó kéo Buso lại gần và nói: “Cho thằng nhóc đó vào sân, thay Di Livio ra, chúng ta chơi ba tiền đạo, để nó đá cánh trái.”
Trương Tuấn nghe tin mình sắp được vào sân thì vô cùng kích động—chưa bao giờ anh khao khát được ra sân thi đấu như ngày hôm nay.
Khi anh đứng bên đường biên cùng trọng tài thứ tư, cổ động viên bùng nổ những tiếng hò reo dữ dội. Trương Tuấn cảm động vì những cổ động viên này, chính họ là người đã đưa anh vào sân chứ không phải Malesani. Bất kể mùa giải tới anh sẽ ở đâu, vì những cổ động viên đáng yêu này, anh cũng phải hoàn thành tốt ca trực cuối cùng này.
Anh không thể dung thứ cho sự thất bại, càng không thể dung thứ cho một thất bại khi có mặt mình trên sân.
Số 7 Di Livio bị thay ra, số 11 Trương Tuấn vào sân. Trọng tài thứ tư giơ bảng thay người báo hiệu cho cả sân, phát thanh viên tại hiện trường cũng hô lớn: “Chào mừng số 11 Trương——Tuấn!!”
“Ole! Ole!!”
Di Livio chạy chậm băng ngang qua sân vận động Franchi để đến trước mặt Trương Tuấn. Dù đã rất mệt nhưng ông cũng không lãng phí một phút nào trên sân, ông đang tranh thủ thời gian cho Trương Tuấn, cho Fiorentina.
Di Livio là đội trưởng, trước khi rời sân lẽ ra ông nên trao băng đội trưởng cho đội phó, nhưng ông đã không làm vậy mà cứ đeo băng đi thẳng xuống sân. Đến bên đường biên, ông mới như sực nhớ ra, quay đầu nhìn lướt qua các đồng đội trên sân, rồi tháo băng đội trưởng, quay người đeo vào cánh tay của Trương Tuấn đang đứng đợi đập tay với mình!
Đây là một cử chỉ gây chấn động. Đội trưởng thứ nhất của Fiorentina là Di Livio, đội phó là Riganò, đội trưởng thứ ba là Locatelli. Hai người sau đều không có mặt trên sân, nhưng cũng không ai nghĩ Trương Tuấn có thể làm đội trưởng—cậu ấy mới hai mươi bốn tuổi, là người Trung Quốc, mới ở Fiorentina một năm rưỡi, không có uy tín gì, số lần ra sân cũng rất ít ỏi. Một người như vậy mà Di Livio lại trao băng đội trưởng cho cậu ấy.
Điều này không khỏi khiến những phóng viên người Ý lầm bầm: “Angelo chắc chắn không muốn lãng phí thời gian chạy ngược lên đó nữa nên tiện tay đưa băng đội trưởng cho Trương thôi. Với cái băng đội trưởng thì đây đúng là một quyết định vội vàng, nhưng với trận đấu thì đây lại là quyết định sáng suốt.”
Trương Tuấn được đeo băng đội trưởng kinh ngạc nhìn Di Livio, người kia mỉm cười vỗ vỗ cánh tay đang đeo băng của anh: “Cố lên, đội trưởng. Đừng làm tôi thất vọng đấy!”
Lý Diên nhìn thấy cảnh này, nhớ lại những gì Trương Tuấn kể với cậu qua điện thoại tối qua, trong lòng bỗng nảy ra một ý nghĩ.
Trương Tuấn ngốc nghếch, tại sao Di Livio lại giả vờ tập thêm để nói với cậu nhiều như vậy? Lại tại sao lại giả vờ quên, nhưng cứ nhất quyết đeo băng đội trưởng lên tay cậu? Cậu vẫn chưa hiểu sao? Đây là sự chuyển giao giữa cũ và mới đấy! Ông ấy muốn cậu gánh vác trách nhiệm, ông ấy đã buộc tương lai của Fiorentina cùng với chiếc băng đội trưởng này lên người cậu rồi!
Lão già cáo già này! Lý Diên thở dài trong lòng, sắp giải nghệ rồi mà vẫn còn suy nghĩ cho đội bóng, phải thu xếp xong “hậu sự” mới có thể an tâm rời đi sao? Đội trưởng làm đến mức độ này của ông ấy thì không còn lời nào để nói nữa rồi.
※※※
Trương Tuấn đeo băng đội trưởng, nhanh chân chạy vào sân. Bây giờ anh không có tâm trí, cũng không có thời gian để nghĩ tại sao đội trưởng lại đưa băng cho mình, anh chỉ muốn tranh thủ thời gian ghi bàn, đánh bại AC Milan, trụ hạng thành công. Đúng vậy, đánh bại AC Milan, không phải là cầm hòa, mà nhất định phải thắng, không thắng họ sẽ không còn đường sống.
Trương Tuấn thấy rõ ở ngoài sân rằng do thiếu một tiền vệ tổ chức và tiền vệ phòng ngự xuất sắc để điều tiết, hàng tiền vệ của Fiorentina dù nhiều cao thủ nhưng lại vô cùng hỗn loạn. Nếu còn trông chờ vào việc dựa vào tổ chức ở hàng tiền vệ để cung cấp cơ hội cho các tiền đạo, thì đến khi trận đấu kết thúc, họ cũng không đợi được một cơ hội ra hồn.
Trương Tuấn đảo mắt, anh định đóng giả làm huấn luyện viên một lần, dù sao thì anh cũng chẳng ưa gì chiến thuật bảo thủ của Malesani từ lâu rồi. Anh vung tay hô lớn với đồng đội trên sân: “Phất bóng dài! Huấn luyện viên nói phất bóng dài tấn công! Sau khi đoạt bóng ở sân sau thì phất thẳng lên phía trước, tiền đạo không cần lùi về phòng ngự nữa!”
Chiến thuật này hoàn toàn trái ngược với phong cách “phòng ngự phản công, tiến chậm chắc” mà Malesani luôn kiên trì. Tuy nhiên các cầu thủ cũng không nghĩ nhiều, đã đến nước này rồi, không mạo hiểm thì làm sao được? Cứ bảo thủ mới là có vấn đề thực sự.
Trận đấu bắt đầu lại, toàn đội Fiorentina quả nhiên nghiêm túc làm theo chỉ thị mới nhất của “huấn luyện viên”, các hậu vệ có bóng là phất dài lên phía trước, dựa vào ba tiền đạo để tấn công hàng phòng ngự lơ là của AC Milan.
Malesani nhanh chóng phát hiện điều bất thường, thằng khốn nào tự ý thay đổi chiến thuật vậy?! Ông chạy đến đường biên hét lớn: “Các anh đang làm cái gì vậy?! Ai đã…” Tiếng thét của ông nhanh chóng bị nhấn chìm trong tiếng hò reo của cổ động viên Fiorentina.
Ujfaluši phất bóng dài lên phía trước, Pazzini tranh trước Pirlo để chuyền bóng cho Trương Tuấn đang băng lên.
Trương Tuấn dùng chân phải khều bóng về phía trước, thuận đà lao vút qua hai người. Đã lâu rồi anh không được đá bóng sảng khoái như thế này, không bị ràng buộc bởi chiến thuật bảo thủ đó, không cần phải luôn nghĩ đến việc lùi về phòng ngự, lùi về, lại lùi về. Anh muốn thế nào thì thế đó, vì anh chính là huấn luyện viên, dù Malesani có nhảy dựng lên ở phía dưới thì anh cũng mặc kệ.
“Vaffa!” Anh khẽ lầm bầm câu chửi thề của người Ý để hỏi thăm Malesani, ông cứ việc sốt ruột ở dưới đó đi!
Anh vượt qua hàng phòng ngự đầu tiên của AC Milan, Gattuso vẫn bám theo, Trương Tuấn không muốn dây dưa nhiều với anh ta, dùng tay cản anh ta lại phía sau, Gattuso biết lợi hại của quả đá phạt của Trương Tuấn ở cự ly này nên không dám làm càn.
Nhưng Trương Tuấn biết nếu không rũ bỏ được Gattuso thì anh khó mà dứt điểm. Phải nghĩ ra một cách.
Anh bị dồn dần vào khu trung lộ đông người, nơi mà ưu thế tốc độ của anh hoàn toàn không phát huy được. Gattuso vẫn đeo bám như hình với bóng, biết Trương Tuấn sẽ không chuyền bóng, bởi vì mâu thuẫn giữa cậu và Miccoli thì ai cũng biết—họ đều sẽ không chuyền bóng cho đối phương.
Một đám người chen chúc cùng Trương Tuấn ở giữa vòng cấm, trông rất hỗn loạn.
Người càng lúc càng đông, tương ứng với đó ở những chỗ khác lại vắng người, Trương Tuấn nhìn thoáng qua thấy một khoảng trống, Miccoli ở đó, anh không chút do dự chọc khe bóng qua khe người!
Đường chuyền này của Trương Tuấn thực sự quá đột ngột, tất cả mọi người đều tin rằng dù đối mặt với toàn bộ hậu vệ Milan, anh cũng sẽ tung cú sút. Ngay cả đồng đội của anh cũng tin chắc như vậy. Cho nên khi Miccoli nhận bóng thì tỏ ra hơi lúng túng, anh phải điều chỉnh ba nhịp mới tung cú sút, lúc này Dida đã khép góc, bóng bị anh cản phá ra ngoài đường biên ngang.
Trên khán đài vang lên tiếng thở dài tiếc nuối, đây là cơ hội hiếm có của Fiorentina!
Trương Tuấn cũng rất bực mình, nhưng anh không trách Miccoli, quả bóng đó đổi lại là mình thì cũng sẽ sững sờ thôi. Vì lúc chuyền bóng đi hoàn toàn là quyết định nhất thời, anh không phải đang lấy lòng Miccoli, mà là vì chiến thắng.
※※※
Chưa đầy một phút sau, Fiorentina quay lại tấn công, Jørgensen phất bóng dài cho Trương Tuấn, anh quay lưng lại Nesta để đỡ bóng.
Nesta dán sát lấy Trương Tuấn, một tay còn kéo áo anh ở phía dưới, nhất quyết không để anh xoay người dễ dàng.
Trương Tuấn được nhiều người đánh giá cao, ghi được nhiều bàn thắng, một lý do là anh không sợ việc quay lưng nhận bóng, anh luôn có cách để xoay người.
Lần này cũng không ngoại lệ, anh tựa vào Nesta, dùng chân phải khều lấy quả bóng, rồi đột ngột xoay người, quả bóng như dính chặt vào chân phải của anh, khiến Nesta không thể ra chân, ra chân chắc chắn là một pha phạm lỗi. Sau đó cổ chân anh khẽ lắc, quả bóng lại xuyên qua hai chân của Nesta!
Xỏ háng! Nesta bị xỏ háng!
Đúng lúc Nesta sững sờ, Trương Tuấn khom người lách qua bên cạnh anh ta, đột nhập vòng cấm!
Dida quyết định lao ra khép góc, nhưng Trương Tuấn còn nhanh hơn. Anh chọc chân phải, quả bóng bay nhanh qua nách Dida lăn vào lưới!
1:2! Fiorentina gỡ lại một bàn!
Sân vận động Franchi rộn ràng tiếng hò reo, họ hô vang tên người ghi bàn - Trương Tuấn. Họ quả nhiên không nhìn lầm, Trương Tuấn mới là anh hùng của cổ động viên, quá khứ là vậy, hiện tại cũng vậy. Khi đối mặt với nghịch cảnh, chỉ có anh là người đứng ra xoay chuyển tình thế.
Sau khi ghi bàn, Trương Tuấn không ăn mừng, anh chỉ cúi người nhặt quả bóng trong lưới lên, rồi ôm lấy chạy về vòng tròn trung tâm.
Muốn trụ hạng, ít nhất họ phải ghi thêm hai bàn nữa.
Thời gian chỉ còn lại mười lăm phút.
“Fiorentina ghi được một bàn! Ồ, nhưng đây chỉ là do họ may mắn mà thôi. Có lẽ họ cũng không muốn trở lại giải hạng hai mà không ghi nổi bàn nào. Còn mười lăm phút, Milan muốn bảo toàn thắng lợi là chuyện dễ như trở bàn tay.” Phát thanh viên chính thức của AC Milan lạc quan bày tỏ.
AC Milan nhìn ra Trương Tuấn mới là hạt nhân thực sự, màn trình diễn của anh ảnh hưởng rất lớn đến thể hiện của Fiorentina. Thế là, Trương Tuấn phát hiện mình bị “chăm sóc đặc biệt”.
Anh khó khăn lắm mới thoát khỏi sự đeo bám, không dám dẫn bóng thêm một bước nào, liền tung cú sút từ ngoài vòng cấm, kết quả là bắn chim.
Dương Phàn nhìn bóng lưng của Trương Tuấn, dù Fiorentina đang chiến đấu vì mục tiêu trụ hạng, anh cũng cảm thấy bóng lưng đó thực sự cô đơn. Trương Tuấn từng vô tình than phiền với anh qua điện thoại rằng Fiorentina hiện tại đã không còn là Fiorentina trong lý tưởng của anh nữa. Lúc đó anh còn chưa hiểu, bây giờ thì anh hiểu rồi.
Từ huấn luyện viên đến cầu thủ, rời rạc như một đĩa cát.
※※※
Thời tiết quá nóng, không ít cầu thủ tranh thủ lúc bóng chết chạy ra đường biên xin nước uống, ngay cả trọng tài cũng không ngoại lệ. Cầu thủ AC Milan đông, cầu thủ Fiorentina cũng không ít. Chỉ có Trương Tuấn đứng bên đường biên, không nhúc nhích, môi khô thì liếm liếm.
Dương Phàn đi tới, muốn chào hỏi một câu, Trương Tuấn lên sân cũng được một lúc rồi, họ vẫn chưa gặp nhau.
Không ngờ Trương Tuấn thấy anh thì lên tiếng trước, anh trừng mắt nhìn Dương Phàn: “Thành thật khai báo! Cậu và Kaka nỗ lực như vậy, có phải cố tình muốn Fiorentina xuống hạng không?”
Dương Phàn vừa nghe giọng điệu này là biết Trương Tuấn đang đùa, anh cười hì hì nói: “Đúng vậy, đúng vậy. Chờ Fiorentina xuống hạng, cậu tiện đường trở lại Milan nhỉ!”
Trương Tuấn nhổ nước bọt: “Nằm mơ đi! Tôi sống là người của Fiorentina, chết là… người chết của Fiorentina!”
Dương Phàn thờ ơ xua tay: “Lừa ai thế, nhóc? Ai mà không biết cậu đang nhờ chị Hoa liên hệ với các đội bóng khác?”
“À… vậy tôi thêm một điều kiện tiên quyết: Trước khi trận đấu này kết thúc.”
Dương Phàn quay đầu nhìn màn hình lớn: “Cộng cả thời gian bù giờ, cái người Fiorentina như cậu cũng chỉ làm được thêm mười lăm phút nữa thôi.”
“Dương Phàn, còn nhớ những gì chúng ta từng nói không?” Trương Tuấn đột nhiên hỏi.
Dương Phàn hoàn toàn không phản ứng kịp, mười mấy năm rồi, anh và Trương Tuấn đã nói vô số câu, anh làm sao nhớ nổi là câu nào cơ chứ.
“Khi tôi nói với các cậu tôi muốn đến Fiorentina, cậu chúc tôi đạt được thành công.”
Dương Phàn nhớ ra rồi: “Đúng vậy, tôi đã nói thế.” Câu nói đó nghe hôm nay thật mỉa mai.
“Tôi nói ngay cả việc tự tay cướp chức vô địch của Milan cũng được đúng không? Sau đó cậu bảo nếu có năng lực này thì đến thử xem. Đúng không?” Trương Tuấn tiếp tục hỏi.
Dương Phàn nhớ lại, tình hình hôm nay quả thực hơi giống vậy. Nếu Fiorentina thắng, chức vô địch của AC Milan sẽ bị lung lay.
Anh nhìn Trương Tuấn, tên này đang vì nói quá nhiều mà khát khô cả môi, anh gật đầu, nghiêm nghị nói: “Đúng vậy, nếu cậu có năng lực đó, thì đến cướp thử xem.”
“Được thôi, mất chức vô địch thì đừng có khóc nhè đấy.”
“Cũng hy vọng cậu đừng vì đội bóng xuống hạng mà oán trách tôi và Kaka.”
Hai người đập tay, tách ra.
Hai người vốn là kẻ thù đập tay nhau trên sân bóng, điều này trong mắt một số người trông thật không dễ chịu chút nào.
※※※
Trận đấu tiếp tục, Fiorentina vẫn áp dụng lối chơi đơn giản phất bóng dài tấn công, nhờ có ba tiền đạo nên cũng khá có sức công phá. Mà Malesani cũng không gào thét nữa, ông đút hai tay vào túi đứng bên đường biên. Ông đã nghĩ thông suốt rồi, việc này tám chín phần mười là do tên nhóc Trương Tuấn kia làm, vì việc này rất phù hợp với nguyện vọng của nó. Nếu thua, thì đẩy hết trách nhiệm lên đầu nó, nếu thắng, thì đây đương nhiên là mệnh lệnh do mình - huấn luyện viên này đưa ra…
Sau khi Fiorentina gỡ lại một bàn, AC Milan cảm thấy một chút áp lực. Phía Inter Milan đã biến thành thế trận tấn công một nửa sân, đội chủ nhà vây hãm khu cấm địa của đội khách Bologna mà oanh tạc. Chức vô địch giải đấu đầu tiên sau gần hai mươi năm, muốn cầm chắc trong tay thì ít nhất trận đấu của mình phải thắng trước đã.
AC Milan có ý thức tăng cường tấn công, muốn dùng tấn công để quấy rối hàng thủ Fiorentina, nhằm chế ngự khả năng tấn công của họ phía trên. Nhưng lối chơi phất bóng dài tấn công của Fiorentina căn bản không cần hậu vệ hỗ trợ, trước sau là hai mảnh, tấn công gần như hoàn toàn dựa vào khả năng của ba tiền đạo, AC Milan quấy rối hàng thủ cũng không ảnh hưởng gì nhiều đến họ.
Kaka cứ cầm bóng ở phía trên là rơi vào vòng vây, Dương Phàn và Shevchenko cũng không ngoại lệ. Fiorentina có bảy người ở sân sau, sở hữu ưu thế quân số khổng lồ. Hơn nữa do đang nắm trong tay hai bàn thắng, Ancelotti thoải mái thay Gilardino ra, để Ambrosini vào sân “cày” số lần ra sân cho đủ, đến lúc đó dễ nhận tiền thưởng.
Người Milan rất lạc quan, không ai tin Fiorentina có thể hoàn tất màn lội ngược dòng.
Phút thứ 79 của trận đấu, từ Milan truyền đến một tin tức khiến người Fiorentina phấn chấn: Inter Milan đã lội ngược dòng.
※※※
San Siro——à không, bây giờ là Meazza, sân vận động Meazza bùng nổ tiếng hò reo kinh thiên động địa, tất cả mọi người đều đang hô vang họ của một người.
“Lý! Lý!! Lý!!!”
Lý Vĩnh Lạc cuồng chạy bên đường biên, rồi lao đầu vào Mancini đang dang rộng vòng tay chờ đợi mình. Cậu ấy ghi bàn rồi, đây là bàn thắng dành tặng cho huấn luyện viên luôn tin tưởng cậu, trao cơ hội cho cậu.
Vừa rồi Inter Milan tấn công mãnh liệt không thành, trong lòng có chút nôn nóng, Bologna định tranh thủ cơ hội này để phản công, nhưng bóng vừa được chuyền ra ngoài khu cấm địa thì bị Lý Vĩnh Lạc xuất hiện khắp nơi cắt được, sau đó không cần điều chỉnh, trực tiếp vung chân sút xa cầu âu, bóng bay thẳng vào góc xa khung thành. Thủ môn không thể với tới, trong lúc lùi lại vội vàng thì chân bị trượt, chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng rơi vào lưới trống.
“Siêu phẩm! Lý Vĩnh Lạc trận đấu này có thể gọi là hoàn hảo! Bàn thắng đầu tiên của Adriano chính là do cậu ấy kiến tạo, bây giờ cậu ấy lại đích thân ghi một bàn! Nếu Inter Milan vô địch, cậu ấy là cầu thủ xuất sắc nhất, cậu ấy là công thần lớn nhất!”
“Trong lúc cả đội vì không ghi được bàn mà nôn nóng, chỉ có một mình cậu ấy giữ được bình tĩnh, nhìn cú sút này xem, đây tuyệt đối không phải là may mắn!”
Cả mùa giải này, Lý Vĩnh Lạc đều có được tỷ lệ ra sân khá tốt, nửa mùa giải sau thậm chí liên tục đá chính. Nhưng chính bàn thắng này mới khiến Lý Vĩnh Lạc thực sự được tất cả cổ động viên Inter Milan chấp nhận, ủng hộ. Cậu ấy, đã thực sự thành công, đại thắng lợi.
Sau khi bắt đầu lại trận đấu, Lý Vĩnh Lạc đã tỉnh táo lại sau niềm vui sướng tột độ, cậu tiếp tục chỉ huy đội bóng ở hàng tiền vệ, nắm giữ nhịp độ. Như thể cậu vừa rồi chưa từng ghi bàn vậy. Mancini trọng dụng cậu cũng chính là ở điểm này: Bình tĩnh, dù thế nào đi nữa, cậu ấy đều tỏ ra rất bình tĩnh, với tư cách là một người chỉ huy hàng tiền vệ, sự bình tĩnh liên quan trực tiếp đến màn trình diễn của cá nhân cậu và đội bóng.
Mà cổ động viên Inter Milan thì chẳng suy nghĩ nhiều thế, họ cho rằng đội bóng thắng chắc rồi, họ bắt đầu hô vang cái tên Fiorentina, cổ vũ cho họ. Hy vọng Fiorentina tranh thủ chút sĩ diện, đánh bại AC Milan.
※※※
Cùng lúc đó, trong sân vận động Franchi, cổ động viên Fiorentina đang huýt sáo chói tai nhắm vào Gattuso.
Vừa rồi Trương Tuấn dẫn bóng đột phá, bị Gattuso phạm lỗi. Trọng tài chính tặng cho anh một chiếc thẻ vàng, nhưng Gattuso không thèm nhìn trọng tài lấy một cái, mà cứ chằm chằm nhìn Trương Tuấn, miệng vẫn lẩm bẩm điều gì đó.
Trương Tuấn thì chẳng thèm để ý đến sự khiêu khích của Gattuso. Anh ôm quả bóng đặt vào vị trí mà trọng tài chỉ định. Miccoli đứng cạnh anh, Trương Tuấn quay đầu hỏi cậu một câu: “Cậu định sút à?”
Trong trường hợp Trương Tuấn không có mặt trên sân, Miccoli luôn là người đá phạt cố định số một của Fiorentina, kỹ thuật chân của cậu ấy cũng rất tốt. Cậu nhìn góc độ và khoảng cách, rồi lắc đầu, nói với Trương Tuấn: “Vẫn là cậu đi…”
Quả này gần 30 mét, Miccoli không nắm chắc, bây giờ mỗi cơ hội đều rất quý giá, cậu không có tự tin là chắc chắn vào, cũng không muốn bị cổ động viên cuồng nhiệt huýt sáo, chuyện này vẫn nên để cho Trương Tuấn làm thì hơn.
Kaka kéo Gattuso lại, có chút tức giận: “Tại sao cậu lại phạm lỗi với cậu ấy? Cậu không biết đá phạt của cậu ấy chuẩn thế nào à?”
Gattuso thờ ơ hất tay Kaka ra: “Sợ cái gì? Khoảng cách xa thế này, cậu ta không vào được đâu, hồi ở Milan cậu ta đều chỉ đá trong vòng 26 mét thôi.”
“Khốn kiếp thật! Đây là ở Fiorentina, họ đang chiến đấu vì trụ hạng!” Kaka mắng khẽ một tiếng. Tuy nhiên anh cũng thấy Gattuso có lý, khoảng cách này đối với Trương Tuấn đúng là hơi xa, Dương Phàn đến sút thì vừa vặn hơn.
Tất cả mọi người bên AC Milan đều lùi về, Kaka và Dương Phàn xếp trong hàng rào. Dida ở phía sau căng thẳng chỉ huy vị trí đứng của hàng rào: “Sang trái! Trái! Đúng! Như vậy đi!”
Dida quen thuộc với bài đá phạt của Trương Tuấn, hồi ở Milan, Trương Tuấn thấy anh hiền lành nên cứ thích lôi anh ra tập thêm đá phạt.
Bóng lệch trái, khoảng cách chừng 30 mét, anh nhắm mắt cũng biết Trương Tuấn sẽ sút về đâu. Hơn nữa khoảng cách càng xa, góc độ, lực sút càng khó nắm bắt.
Quả này, Trương, cậu không có cửa thắng đâu.
※※※
Dương Phàn nhìn Trương Tuấn đặt bóng xong, rồi bắt đầu lùi lại, lùi lại, rồi lại lùi lại. Điều này khiến anh vô cùng kinh ngạc, Trương Tuấn đá phạt chưa bao giờ lùi xa như vậy, chẳng lẽ không phải anh sút sao?
Dida cũng có chút không ngờ tới, anh không biết nên chỉ huy hàng rào thế nào nữa.
Đúng lúc mọi người đang sững sờ, Trương Tuấn bắt đầu bước đà dài tới mười mét. Tốc độ lấy đà của anh rất nhanh, không giống như Dương Phàn và Carlos chạy đà từng bước ngắn, anh như đang tập chạy nước rút 15 mét, vừa khởi động đã là tốc độ nhanh nhất.
Trong chớp mắt anh đã lao đến trước bóng, rồi vung chân sút mạnh!
Quả bóng vượt qua hàng rào đang nhảy lên bay về phía khung thành, nhìn theo quỹ đạo bay của nó thì quả này lẽ ra phải bay vọt xà ngang, nhưng quả bóng lại đột ngột hạ thấp, rồi đập vào mép dưới xà ngang, bật vào lưới, rồi làm tung lưới lên!
Dida chỉ ngoái đầu một cái, vung tay, anh hoàn toàn không kịp phản ứng.
“GOOOOOOOOOOOOOOOOOAL!!! 2:2!!! Fiorentina đã cân bằng tỷ số!! Họ nhìn thấy hy vọng rồi! Trương Tuấn! Trương Tuấn vĩ đại! Vào sân mười phút, hai bàn thắng!! Cậu ấy là người hùng của Fiorentina!!”
“Trương Tuấn! Trương Tuấn!! Trương Tuấn!!!”
Trước khi Trương Tuấn ghi bàn, Ancelotti vẫn an ổn ngồi trên ghế, nhưng giờ phút này, ông đã lao ra đường biên, nhìn tình thế xoay chuyển chóng mặt trên sân với vẻ mặt khó tin.
Cầu thủ AC Milan như thể không tin tất cả những điều này là thật, từng người nhìn nhau ngơ ngác. Thời gian mười phút, Fiorentina từ bị dẫn hai bàn đến cân bằng tỷ số, tất cả đều do một người làm được, người đồng đội cũ của họ, giờ thì chẳng hề hoài niệm chút tình xưa nghĩa cũ nào cả.
“Đừng ngẩn người nữa! Giao bóng! Chúng ta nhất định phải thắng!” Gattuso gào lên, Maldini đã rời sân, băng đội trưởng bây giờ đeo trên tay anh, anh phải ra dáng một người đội trưởng. Dù bàn thua này đúng là bắt nguồn từ pha phạm lỗi của anh.
Di Livio khoảnh khắc Trương Tuấn ghi bàn liền bật dậy khỏi ghế, lúc các đồng đội khác còn chưa kịp phản ứng, ông đã ăn mừng cuồng nhiệt. Quả nhiên ông đã không nhìn lầm người.
“Cố lên! Trương Tuấn! Cậu làm được mà!”
※※※
Do Inter Milan dẫn trước Bologna, AC Milan đã từ thứ nhất biến thành thứ hai, tâm trạng thoải mái trước kia của họ tan thành mây khói, bị Fiorentina cầm hòa đồng nghĩa với việc mất chức vô địch.
Dương Phàn nhìn Trương Tuấn không hề tỏ ra phấn khích sau khi ghi bàn, anh cảm thấy một sự căng thẳng, anh có chút vô thức liếm liếm môi. Đây là lần thứ hai anh và Trương Tuấn đối đầu trong trận đấu chính thức, Trương Tuấn lại mạnh hơn anh tưởng tượng.
Ở AC Milan, Trương Tuấn vì nhiều lý do mà chỉ phát huy được 40% thực lực, bây giờ là 100% rồi sao?
Anh quay đầu nhìn Kaka đang chờ giao bóng, tên nhóc này trên mặt cũng không còn vẻ thoải mái nữa. Trước trận đấu anh còn nói đùa rằng nếu Fiorentina xuống hạng, thì mời Trương Tuấn đi ăn coi như bồi thường. Bây giờ xem ra, không khéo là Trương Tuấn phải mời mình rồi…
Khốn kiếp! Mình đang nghĩ gì vậy! Trận đấu còn chưa kết thúc, chúng ta chưa thua! Là mình bảo Trương Tuấn cứ thử xem, mình nhận thua trước thì nhục quá!
Trương Tuấn, cứ làm đối tác với cậu mãi, bây giờ mới phát hiện, có lẽ chúng ta làm đối thủ còn thích hợp hơn.
Trận đấu bắt đầu lại bằng quả giao bóng của AC Milan. Bàn thắng của Trương Tuấn đã kéo đôi bên về cùng một vạch xuất phát, AC Milan cũng không thể kéo dài thời gian trận đấu nữa, họ buộc phải ghi thêm một bàn. Fiorentina cần chính là cục diện thế này: Đôi bên đều dốc toàn lực tấn công. Như hai võ sĩ không phòng thủ chỉ vung quyền, cuối cùng xem ai ngã xuống trước.
Kaka định dẫn bóng đột phá, Trương Tuấn ở phía sau hô lớn: “Đừng quan tâm đến đường chuyền của cậu ta! Đừng để cậu ta đột phá! Không được thì phạm lỗi!”
Khi Dương Phàn cầm bóng, Trương Tuấn sẽ bảo các đồng đội phạm lỗi với anh, không phạm lỗi thì không ngăn được những pha đột phá như gió cuốn của anh.
Gần như đặc điểm của cầu thủ AC Milan nào Trương Tuấn cũng đều nắm rõ, có thể để đồng đội điều chỉnh chiến thuật phòng ngự theo.
Ancelotti lúc trước yên tâm để Trương Tuấn đến Fiorentina, có lẽ mãi mãi không ngờ tới sẽ có ngày hôm nay. Ông cho rằng Fiorentina và Trương Tuấn đều không đủ sức gây đe dọa đến vương triều Milan mà ông muốn xây dựng, bây giờ ông đã bị thực tế tát cho một cái đau điếng.
Ba suất thay người đã dùng hết, ông chỉ có thể đứng ngoài sân trơ mắt nhìn Trương Tuấn phục thù thế nào.
Trương Tuấn là ngôi sao sáng chói nhất trong hai mươi phút cuối cùng này, năm xưa dưới tay ông ngay cả dự bị còn không được đá, cuộc đời thật là mỉa mai.
Sân vận động Franchi vang lên hai luồng âm thanh, cổ động viên Fiorentina hô vang tên đội bóng và Trương Tuấn, còn cổ động viên AC Milan thì đồng thanh hát bài ca truyền thống “Milan, Milan”.
Những âm thanh này trộn lẫn vào nhau, khiến nhiệt độ của cả sân Franchi tăng lên vài độ.
Lý Diên lau mồ hôi trên trán, cậu chỉ đứng đây thôi mà mồ hôi trên người chưa từng ngừng rơi, áo phông đều bị ướt đẫm.
Mà những người chạy suốt hơn 80 phút trên sân kia còn phải dốc toàn lực liều mạng, bây giờ có lẽ không còn là cuộc đọ sức về kỹ chiến thuật nữa, mà là cuộc đọ sức về tinh thần ý chí.
“Kiên trì lên!” Di Livio gào thét bên ngoài sân cổ vũ cho đồng đội trên sân. Ở phía bên kia, Maldini cũng đang lớn tiếng nhắc nhở đồng đội chú ý đến Trương Tuấn.
※※※
Dương Phàn cắt được bóng của Jørgensen bên cánh, rồi cuồng chạy một mạch.
Cùng lúc đó, Trương Tuấn thấy Dương Phàn cầm bóng, người không lùi về phòng ngự như anh cũng lao về. Vì anh biết, trong đội Fiorentina chỉ có tốc độ của anh là đuổi kịp Dương Phàn.
Dương Phàn không chú ý đến điều này, anh dẫn bóng vào khu vực 30 mét thấy đối thủ không lên, liền vội vàng đẩy bóng vào trung lộ, vung chân chuẩn bị sút xa.
AC Milan có cổ động viên chuẩn bị hò reo, nhưng bóng sau khi được sút mạnh ra lại đập vào ngực một người, bật ngược trở lại!
“Trương Tuấn!?” Dương Phàn kinh ngạc kêu lên.
Không sai, người dùng cơ thể chặn cú sút này chính là Trương Tuấn đang lao về phòng ngự với tốc độ cao, cuối cùng cũng đuổi kịp.
Quả bóng được Dương Phàn sút bằng hết sức lực ở cự ly chưa đầy 10 mét bị chặn lại trực diện, có thể tưởng tượng sức công phá lớn đến mức nào.
Quả bóng văng ra ngoài đường biên, Trương Tuấn cả người bị sút bay lên, rồi ngã nhào xuống đất.
Jørgensen và Dương Phàn cùng lúc chạy về phía Trương Tuấn đang nằm trên đất, anh có vẻ thở khó khăn, co quắp trên mặt đất, toàn thân run rẩy.
“Trọng tài! Bác sĩ! Chúng tôi cần bác sĩ!” Jørgensen gào lên với trọng tài chính đang chạy tới bên này, mấy năm nay cứ xảy ra sự cố đột tử trên sân, anh sợ Trương Tuấn cũng bị như vậy.
Dương Phàn định lao lên xem tình hình, lại bị Pazzini đẩy ra, tự mình chen vào. “Cậu không sao chứ? Trương?! Nói gì đi, này! Trả lời tôi!”
Dương Phàn cứ thế đứng ở vòng ngoài, không nhìn rõ tình hình bên trong, anh có chút lúng túng. Chức vô địch tuy quan trọng, nhưng anh tuyệt đối không muốn vì một chức vô địch mà khiến người bạn tốt có mệnh hệ gì.
Kaka cũng chạy tới, anh cũng không chen vào được.
Rất nhiều người vây quanh, trận đấu bị gián đoạn.
Trọng tài chính gạt đám đông ra, xem xét tình hình của Trương Tuấn, rồi ra hiệu cho cáng cứu thương bên đường biên vào sân.
“Trương Tuấn ngã xuống, cậu ấy bị cú sút mạnh của Dương Phàn trúng người, chúng ta bây giờ vẫn chưa biết tình hình ra sao, hiện trường rất hỗn loạn… Tôi vừa nhìn thấy cậu ấy hình như đang co giật… Khốn kiếp! Cậu ấy tuyệt đối đừng có mệnh hệ gì!”
Ở Trung Quốc, Tô Phi cũng đứng dậy, như thể đứng dậy là có thể nhìn thấy tình hình phía sau đám đông. Cô nắm chặt hai tay, cắn chặt môi, không dám thở mạnh, không, nói chính xác hơn, vào khoảnh khắc Trương Tuấn ngã xuống không dậy nổi, cô thậm chí không còn thở nữa.
Di Livio định lao lên, nhưng lại bị trọng tài thứ tư bên đường biên ngăn lại. Ông nóng lòng mắng khẽ một tiếng, cũng đành bất lực đứng bên đường biên, dán mắt vào trong sân, không dám chớp mắt một cái.
※※※
Vào khoảnh khắc quả bóng đập trúng người mình, Trương Tuấn chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, rồi cảm thấy khó thở, muốn nói mà mở miệng ra không thốt lên nổi một âm tiết. Nhưng đầu óc anh vẫn tỉnh táo, cũng nghe được từng chữ mọi người nói, anh nghe thấy có người đang gọi bác sĩ.
Đùa cái gì thế? Đây chẳng phải là lãng phí thời gian sao? Tôi chỉ là không thở nổi thôi mà, không nghiêm trọng như các người nghĩ đâu. Ai đỡ tôi dậy cái? Chỉ cần đứng thẳng là khí tự nhiên thông thôi.
Cáng đến rồi, Trương Tuấn lại tự mình gồng mình bò dậy từ mặt đất.
Anh vẫn không nói gì, chỉ ho khan dữ dội, nhưng anh xua tay ra hiệu không cần cáng.
Thấy anh đứng dậy, mọi người đầu tiên là giật mình, rồi tập thể thở phào nhẹ nhõm: Cậu ấy không sao là tốt rồi.
Lúc này Dương Phàn mới chen lên hỏi anh: “Cậu không sao chứ? Nhóc, đừng có dọa chúng tôi nhé!”
Trương Tuấn nói không ra hơi, chỉ xua tay.
Dù Trương Tuấn không muốn bị cáng khiêng ra ngoài, như vậy rất mất mặt. Nhưng ý trọng tài chính là cầu thủ dù không nằm cáng, cũng phải đi theo cáng ra khỏi sân, rồi mới được lên lại.
Thế là Trương Tuấn được hai nhân viên y tế đỡ ra đường biên, Di Livio lao tới, vẻ mặt lo lắng. Trương Tuấn lúc này cuối cùng cũng nói được, anh cười với vị đội trưởng già: “Em không sao, đội trưởng.”
Ngay sau đó, anh giơ tay ra hiệu vào sân, trọng tài chính nhìn anh, rồi ngoắc ngoắc tay: Vào đi.
Toàn bộ cổ động viên tập thể đứng dậy vỗ tay cho anh, lần này không phân biệt địch ta. Tinh thần của Trương Tuấn đã cảm hóa tất cả mọi người.
“Hãy nghe tiếng vỗ tay này xem! Khi chúng ta bị dẫn trước, chỉ có Trương Tuấn không từ bỏ chiến đấu, bây giờ cậu ấy thậm chí đã giành được sự tôn trọng của kẻ thù! Cậu ấy là người hùng của Franchi! Thật không thể tin nổi, Malesani sao có thể gây khó dễ với một người như vậy!”
Tinh thần chiến đấu của Trương Tuấn không chỉ cảm hóa cổ động viên, mà còn khích lệ sĩ khí rất lớn. Nhìn Trương Tuấn bị sút đến mức suýt sốc, ai còn mặt mũi nào mà không liều mạng?
Bất kể mùa giải tới họ ở đâu, bây giờ họ là cầu thủ của Fiorentina, thì phải dốc sức vì Fiorentina.
Đội bóng bị chỉ trích dữ dội này thực sự đoàn kết lại, nỗ lực vì một mục tiêu chung.
※※※
Thời gian đang trôi đi tàn nhẫn, trọng tài thứ tư giơ bảng bù giờ lên, do Trương Tuấn bị thương vừa rồi, sẽ bù giờ bốn phút. Dù là cổ động viên đội chủ nhà hay đội khách đều huýt sáo phản đối quyết định này, bốn phút đối với họ đều là quá ít.
Từ sân vận động khác truyền đến tin tức, trận đấu của Parma và Brescia vừa kết thúc, Parma lội ngược dòng thành công, thắng Brescia 4:2 trên sân nhà. Như vậy, chỉ cần Fiorentina thắng AC Milan, thì họ sẽ không cần đá trận play-off, trực tiếp trụ hạng thành công.
Cổ động viên Fiorentina bắt đầu hô vang: “Parma 4:2 Brescia!” để báo cho cầu thủ Fiorentina trên sân rằng, chỉ cần thắng là chúng ta sẽ tiếp tục ở lại hạng nhất.
Một phút sau, trận đấu của Inter Milan và Bologna cũng kết thúc, Inter Milan thắng Bologna 2:1. Sân vận động Meazza sau giây phút hò reo ngắn ngủi thì chìm xuống, tất cả mọi người đều đang chờ tin tức từ phía Franchi.
Lý Vĩnh Lạc ngồi trên sân, ngẩng đầu nhìn trời, nghe bình luận viên thuật lại trận đấu cho họ. Theo thuật lại, hai đội vẫn đang quấn lấy nhau, đôi công qua lại. Nếu tỷ số 2:2 giữ đến hết trận, Inter Milan sẽ giành chức vô địch với khoảng cách một điểm, nhưng triển vọng của Fiorentina thì không mấy lạc quan.
Cậu vẫn hy vọng Fiorentina đánh bại AC Milan, như vậy thì vẹn cả đôi đường.
※※※
Cách thời điểm trận đấu kết thúc một phút, Fiorentina tấn công, quả tạt của Jørgensen bị Stam cản phá ra ngoài đường biên, anh chạy nhanh đến lấy bóng, rồi ném nhanh cho Miccoli đang lên hỗ trợ, họ không thể lãng phí một giây nào nữa.
Dương Phàn lao lên kèm người.
Miccoli đẩy bóng ra sau, rồi đột ngột xoay người, cậu dùng tốc độ cưỡng ép vượt mặt! Qua rồi!
Tất cả mọi người, bất kể là ở hiện trường hay trước màn hình tivi, hay là ở Meazza, tất cả đều đứng dậy.
Miccoli biết tốc độ của Dương Phàn nhanh thế nào, cậu không dám dẫn bóng lâu, trực tiếp chuyền bóng vào vòng cấm. Quả bóng vừa đi, chân của Dương Phàn đã ập đến, chỉ chậm một chút xíu.
Trương Tuấn lao về phía quả bóng, Nesta thì bám sát anh, tay cũng không rảnh rỗi, kéo áo Trương Tuấn giật ngược ra sau. Anh biết Trương Tuấn sẽ không vì cái kéo nhẹ này mà ngã xuống đất, chỉ cần anh không giả ngã để kiếm phạt đền, thì quả này anh không có cơ hội.
Dida lao ra khép góc, đây là một quả bóng sệt vừa nhanh vừa hiểm, Stam ở phía trước không với tới, lọt qua.
Nesta lại dùng sức một cái, dứt khoát vật Trương Tuấn ngã xuống cho xong, dù sao anh ta cũng không đòi phạt đền. Nesta nghĩ như vậy.
Trương Tuấn chỉ cảm thấy cơ thể đổ về phía sau, nhưng anh không muốn từ bỏ, anh một tay túm lấy Nesta, không cho anh ta lao lên trước mình, tay kia giữ thăng bằng, dang rộng cơ thể, rồi chân phải vung vào quả bóng!
Nesta không giữ sức nữa, toàn lực dùng vào tay, hoàn toàn kéo ngã Trương Tuấn, đồng thời ra chân xoạc về phía quả bóng, không xoạc ra ngoài được thì cũng phải gây nhiễu anh. Nhưng đúng khoảnh khắc này, mũi chân phải của Trương Tuấn vẫn chạm vào bóng, anh dốc hết sức sút mạnh, quả bóng chui qua giữa hai chân đang phản xạ nhảy lên của Dida!
Xỏ háng nha!
Rồi quả bóng lăn vào lưới, không có bất kỳ nghi ngờ nào… Cú lao về của Gattuso cũng chỉ là sút bóng vào lưới, không thay đổi được kết cục.
“GOOAL!! GOOAL!! GOOAL!! GOOAL!! GOOAL!! GOOAL!! GOOAL!! GOOAL!! GOOOOOOOOOOOOOOOOOAL——!!!” Bình luận viên hiện trường của Fiorentina nhảy dựng lên khỏi ghế, anh một chân giẫm lên bàn truyền hình, hai tay giơ cao chỉ lên bầu trời, miệng không ngừng hô “GOAL”, vung tay hô vang!
Sân vận động Franchi nhất thời chỉ có một âm thanh: “Vạn tuế! Trương Tuấn!! Vạn tuế! Fiorentina!!”
Trương Tuấn vừa bò dậy từ mặt đất, chưa chạy được vài bước, đã bị Miccoli lao vào đè xuống đất, lần này hai người họ chân thành ôm nhau, sau đó, ngày càng nhiều đồng đội đè lên.
Khoảnh khắc đó, ngay cả camera bên đường biên cũng rung lắc, tất cả người Fiorentina nhảy bật dậy, ôm chặt người bên cạnh, bất kể họ có quen biết hay không, cũng bất kể khác biệt giới tính.
Di Livio trong tiếng hò reo cuồng nhiệt này, quỳ bên đường biên, ông lầm bầm: “Thằng nhóc, mày cho tao một trận chia tay hoàn hảo đến thế…”
※※※
Phía bên kia, sân vận động Meazza yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy một âm thanh: “AGOAL!! AGOAL!! AGOAL!! AGOAL!! AGOAL!! AGOAL!! AGOAL!! AGOAL!! AGOAL——!!! Họ ghi bàn rồi! Số 11 Trương Tuấn! Họ dẫn trước AC Milan! Đây là bàn thắng vào phút chót! Họ thắng chắc rồi! Fiorentina trụ hạng! Chúng ta là nhà vô địch! Chúng ta là nhà vô địch!!”
Cầu thủ Bologna vốn còn giữ tia hy vọng chờ đợi bên đường biên hoàn toàn thất vọng. Còn Inter Milan từ cầu thủ đến cổ động viên đều nhảy cẫng lên vì vui sướng.
Lý Vĩnh Lạc còn bị Adriano và Zanetti nâng bổng lên, cậu là người xuất sắc nhất trận đấu, xứng đáng được hưởng sự đãi ngộ như vậy.
“Chúng ta là nhà vô địch!! Chúng ta là nhà vô địch!! Chúng ta là nhà vô địch!! Chúng ta là nhà vô địch…” Phát thanh viên của Inter Milan vẫn đang gào thét, giọng anh đã nghẹn ngào, 18 năm rồi! Họ cuối cùng đã giành được một chức vô địch giải đấu.
Tưởng nhớ tất cả những người đã nỗ lực, đã chiến đấu vì chức vô địch trong 18 năm này, bất kể bây giờ họ còn ở Inter Milan hay không, cũng bất kể lúc họ đi là vẻ vang hay ảm đạm. Nỗ lực của Lý Vĩnh Lạc đã hoàn thành giấc mơ trong lòng tất cả người Inter Milan.
Trong niềm vui sướng tột độ, nhiều người đã sớm đẫm lệ đầy mặt.
※※※
AC Milan điên cuồng tấn công, nhưng thời gian dành cho họ không còn nhiều, Fiorentina toàn bộ lui về phòng thủ trong vòng cấm, dù họ tấn công thế nào đối mặt với xe bus hai tầng cũng tỏ ra lực bất tòng tâm. Phát thanh viên chính thức của AC Milan vừa rồi còn đang thong dong dự đoán Fiorentina sẽ xuống hạng bây giờ cũng sốt ruột rồi, đối với mỗi quả bóng sút lệch anh đều gào lên: “Khốn kiếp! Sút lệch rồi! Dương Phàn sao có thể sút lệch vào lúc này chứ?! À! Kaka, đừng dẫn nữa, chuyền bóng đi! Ancelotti cái tên ngốc này, thế mà thay Gilardino ra, bây giờ chúng ta muốn tấn công thì lại không đủ quân số! Khốn kiếp thật! Fiorentina căn bản không có thực lực lội ngược dòng chúng ta! Là chúng ta tự mình quá bất cẩn! Họ chắc chắn đang nghĩ cách đi nghỉ mát rồi! Nhóm người tâm trí không để ở trận đấu này! Nếu chúng ta bị Inter Milan cướp mất chức vô địch, tôi xem họ còn mặt mũi nào về Milan… À!! Sheva sút bóng! Trời ơi… Cao quá đáng!”
Sau khi Shevchenko sút bóng vọt xà, trọng tài chính không chút lưu tình thổi còi kết thúc trận đấu.
Trong khoảnh khắc này, những người trên băng ghế dự bị Fiorentina đã chờ sẵn bên đường biên lao vào sân, không chỉ họ, cổ động viên trên khán đài cũng phá bỏ sự ngăn cản của cảnh sát, lao vào như thủy triều.
Cầu thủ AC Milan không có thời gian để đau buồn vì họ đã mất chức vô địch, họ buộc phải rút lui vào phòng thay đồ trước khi cổ động viên tràn hoàn toàn vào sân. Cảnh sát đang bảo vệ họ rút lui. Cảnh tượng này, so với sự vẻ vang trước trận của họ, thật là mỉa mai. Nhưng đã không còn ai quan tâm đến họ nữa.
Những người khác đều cúi đầu lẳng lặng đi về phòng thay đồ, Dương Phàn lại đứng ở cửa đường hầm nhìn cảnh ăn mừng điên cuồng trong sân, Trương Tuấn bị nhấn chìm trong biển người, anh không tìm ra được. Anh rất muốn nhìn thấy vẻ mặt của Trương Tuấn lúc này, bí bách một năm, bây giờ cuối cùng anh cũng có thể giải tỏa thỏa thích.
Kaka đi tới, chạm vào Dương Phàn: “Đang tìm Trương Tuấn à?”
Dương Phàn gật đầu.
Kaka cũng ngẩng đầu nhìn về phía đường biên, anh cũng giống Dương Phàn không nhìn thấy Trương Tuấn. “Thôi, đi thôi. Đây là khoảnh khắc của cậu ấy, chúng ta thua rồi.”
Dương Phàn gật đầu, rồi quay người cùng Kaka đi về phía phòng thay đồ.
“Này, Kaka, cậu sẽ không oán trách tôi vì bảo Trương Tuấn dốc toàn lực như vậy chứ?”
“Oán trách? Tại sao? Nếu đổi lại là tôi ở vị trí của cậu, tôi cũng sẽ nói như vậy. Đã là trận chiến then chốt thì đừng nên giữ lại, chúng ta thua không oan, thằng nhóc Trương Tuấn này lợi hại quá…”
“Nhưng chức vô địch mất rồi…”
“Cứ để Lý Vĩnh Lạc vui vẻ một năm đi, năm sau chức vô địch chắc chắn là của chúng ta. Tuy nhiên…”
“Tuy nhiên cái gì?”
“Tuy nhiên tôi không hy vọng ở vòng đấu cuối cùng của giải đấu lại gặp phải Trương Tuấn nữa…”
※※※
“Chúng ta trụ hạng thành công! Hãy để chúng ta tận tình hò reo đi!” Bình luận viên vẫn đang tiếp tục khơi gợi cảm xúc.
Khi trọng tài thổi còi kết thúc, đại não Trương Tuấn trống rỗng, hạnh phúc ùa đến bất ngờ, anh thậm chí không chuẩn bị tư tưởng gì. Đợi anh tỉnh lại, xung quanh toàn là người, trên người anh chỉ còn lại một chiếc quần lót, cứ thế mà cổ động viên điên cuồng còn cố gắng lột cả chiếc quần lót bó sát của anh.
“Này! Các người dừng tay cho tôi!” Trương Tuấn liều mạng đánh bật những bàn tay đen đúa túm lấy quần lót, rồi chen ra ngoài sân, chen đến nơi có cảnh sát.
Anh nhìn thấy Di Livio, đội trưởng già cũng chỉ còn lại một chiếc quần lót, Obodo thì dứt khoát không còn cả quần lót, vật đó treo lủng lẳng bên ngoài, nhưng anh chẳng hề để ý, vẫn đang đùa nghịch với những người khác.
Quá điên cuồng!
※※※
Những cầu thủ khó khăn lắm mới quay về phòng thay đồ gần như ai nấy đều trần như nhộng, có người còn sót lại một chiếc quần lót, có người không còn cả quần lót. Malesani cũng không ngoại lệ, họ tiếp tục náo loạn trong phòng thay đồ, dùng sâm panh xịt lẫn nhau, tưới bia từ đầu xuống.
Ngay cả chủ tịch Della Valle đến chúc mừng cảm ơn cầu thủ cũng không “tránh khỏi tai ương”, lúc ông đẩy cửa vào đã bị Di Livio tưới cho ướt sũng bia.
Trương Tuấn là công thần số một, đãi ngộ nhận được đương nhiên long trọng, sâm panh, bia gần như có thể cho anh tắm luôn, mỗi người đều phải đến tưới cho anh một chai, Di Livio nhiệt tình với anh nhất, hai chai bia, một chai sâm panh. Lúc này ông không có chút uy nghiêm nào của một đội trưởng, Trương Tuấn đương nhiên không chút khách khí phản kích lại.
Gần như tất cả mọi người anh đều từng đi trêu chọc, cũng gần như bị tất cả mọi người “hãm hại”. Nhưng chỉ duy nhất Malesani thì không, anh cũng không thèm để ý đến huấn luyện viên. Ngay cả trong ngày vui lớn, hận thù giữa họ cũng không bị sâm panh và bia rửa trôi.
Ăn mừng điên cuồng lan khắp thành phố, cho đến tận rạng sáng ngày hôm sau. Nhưng các cuộc ăn mừng quy mô nhỏ ở khắp nơi vẫn kéo dài suốt một tuần.
Giải bóng đá hạng nhất Ý mùa giải 06/07 đã hạ màn, Inter Milan giành được chức vô địch giải đấu đầu tiên sau 18 năm của họ, còn Fiorentina sau khi trải qua một mùa giải thất bại cuối cùng cũng có một kết cục không tệ, họ trụ hạng thành công.
Sau khi niềm phấn khích trụ hạng dần tan đi, ánh mắt của mọi người lại tập trung vào hai người: Trương Tuấn và Malesani.
Có tin tức cho rằng dù trụ hạng thành công, Trương Tuấn cũng chưa từng ôm Malesani ăn mừng, ngay cả một câu chúc mừng xã giao cũng không có.
Lại có tin nói Malesani gợi ý với Della Valle, mùa giải tới nếu muốn làm nên chuyện, thì phải bán Trương Tuấn. Lý do là sự tồn tại của Trương Tuấn sẽ phá hoại sự sắp xếp chiến thuật của ông. Ông cần sở hữu quyền kiểm soát tuyệt đối với đội bóng, giống như ông lúc ở Parma năm xưa.
Mà Trương Tuấn sau khi đội bóng trụ hạng cũng không còn lo ngại gì nữa, cái gì mà đại cục là trọng, cái gì mà nhẫn nhịn cầu toàn… Bây giờ cút sang một bên hết đi, anh sau khi chiến đấu vì việc trụ hạng của đội bóng, bây giờ cần chiến đấu vì tương lai của chính mình. Anh công khai mâu thuẫn giữa mình và Malesani, không hề che giấu sự chán ghét đối với ông già này, anh thậm chí tiến thêm một bước đe dọa Della Valle, nếu muốn anh ở lại, thì Malesani phải cuốn gói. Dù anh không muốn rời Fiorentina, nhưng nếu Malesani không đi, thì chỉ có anh đi.
Hoa Phương cũng xuất hiện trước truyền thông, thừa nhận bây giờ có rất nhiều câu lạc bộ hứng thú với Trương Tuấn. Trong đó thậm chí bao gồm cả AC Milan, họ trong tay vẫn còn giữ một nửa quyền sở hữu Trương Tuấn.
Sự phấn khích và ấm áp sau khi trụ hạng một tuần trước đã tan thành mây khói, người trong cuộc xé bỏ mặt nạ, công khai đối đầu. Trong bối cảnh ồn ào như vậy, không ai chú ý đến tin tức Di Livio giải nghệ, ông quả nhiên ra đi trong lặng lẽ. Mùa hè này chuyện xảy ra quá nhiều quá loạn, khi mọi người phản ứng lại, mùa giải mới đã sắp bắt đầu rồi.
Trương Tuấn nói mình không thể hiểu nổi chiến thuật bảo thủ đó của Malesani, chính chiến thuật tồi tệ này đã dẫn đến việc Fiorentina cần phải tử chiến với AC Milan ở vòng cuối cùng.
Mà Malesani thì chỉ trích Trương Tuấn phá hoại sự đoàn kết trong phòng thay đồ, thậm chí xúi giục cổ động viên không rõ sự tình phản đối câu lạc bộ.
Cuộc tranh luận của hai người được tổng hợp lại đến ông chủ lớn của câu lạc bộ - Della Valle, đối mặt với hai người này, ông buộc phải đưa ra một lựa chọn. Trương Tuấn và Malesani đã xé rách mặt nạ, như nước với lửa, mâu thuẫn không thể điều hòa, ông dù muốn làm người hòa giải cũng không làm được nữa.
Dù có rất nhiều cổ động viên ủng hộ Trương Tuấn, nhưng Della Valle vẫn nhớ đến cảnh tượng khiến ông khá khó chịu trong trận chiến cuối cùng: Trương Tuấn thế mà lại cười nói với Dương Phàn của AC Milan trên sân, làm ra những cử chỉ thân mật.
Điều này trong mắt ông, Trương Tuấn rõ ràng vẫn chưa từ bỏ AC Milan, cộng thêm việc người đại diện của cậu cũng thừa nhận AC Milan hứng thú với Trương Tuấn, muốn thu hồi một nửa quyền sở hữu. Trong lòng ông liền không dễ chịu, đây chính là sự phản bội!
Sau đó ông thông qua truyền thông bày tỏ quan điểm của mình: “Fiorentina là một đội bóng đoàn kết, là một chỉnh thể. Trên cơ sở này, không có cầu thủ nào là không thể thiếu, không có ai là hàng không bán. Nếu còn có người hoài niệm quá khứ, tôi cũng không muốn làm kẻ xấu cản đường họ.”
Ông nói những lời này khi đã sớm quên mất một năm rưỡi trước mình đã sốt sắng muốn có được người “hoài niệm quá khứ” này đến thế nào.
Một mùa giải thất bại, khiến ông có sự phản tư. Để cho câu lạc bộ Fiorentina tái hiện huy hoàng, ông phải làm một vị chủ tịch sắt máu. Mùa giải trước thành tích tệ như vậy, chính là bắt nguồn từ việc ông nới lỏng với các cầu thủ, bây giờ ông phải trở nên lạnh lùng. Có người dám thách thức quyền uy của ông, phá hoại đại kế phục hưng của ông, thì giết không tha, chém không cần hỏi.
Những nhân vật muốn làm nên sự nghiệp trong lịch sử đều phải hy sinh một vài thứ. Mà thật không may, Trương Tuấn trở thành vật hy sinh cho giấc mộng Xuân Thu của Della Valle.
Để đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết, vui lòng quay lại trang chủ của mạng văn học Phiêu Thiên, địa chỉ vĩnh viễn của mạng đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net
Bản quyền © 2012-2013 Văn học Phiêu Thiên - Mạng đọc tiểu thuyết Phiêu Việt Thiên Không. Bảo lưu mọi quyền.