Chúng Ta Là Quán Quân

Lượt đọc: 885 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 217
Đánh bại họ

❊ ❊ ❊

"Yes! It‘s goooooooooooooooooal!!!!" Bình luận viên của ESPN hét lên bằng tiếng Anh. "Một bàn thắng tuyệt đẹp! Raúl González! Real Madrid! Họ đang dẫn trước đội chủ nhà Fiorentina 1:0! Đây là một bàn thắng sân khách quý như vàng!"

"Chỉ có một Raúl! Chúng ta lại được chứng kiến điều đó tại sân Franchi một lần nữa, cả sân Franchi trở thành nền cho anh ấy! Anh ấy là tay săn bàn xuất sắc nhất trong lịch sử Champions League! Người không bao giờ bỏ cuộc... Raúl González!"

Tại một góc khán đài phía Tây sân Franchi, cổ động viên Real Madrid đã vang lên những tiếng hò reo dữ dội. Còn cổ động viên Fiorentina, những đối thủ, lại hiếm hoi không hề la ó. Có lẽ họ đều đã bị cú sút "không tưởng" của Raúl làm cho sững sờ, không biết nên phản ứng thế nào.

Raúl bật dậy khỏi mặt đất, thực hiện động tác hôn chiếc nhẫn cưới trên tay như một thương hiệu, sau đó dang rộng vòng tay ôm lấy các đồng đội để ăn mừng.

Trương Tuấn đứng gần vòng tròn trung tâm nhìn các cầu thủ Real Madrid vui mừng như vậy, cảm thấy trong lòng không dễ chịu chút nào. Ở Champions League, một bàn thắng sân khách đồng nghĩa với vô vàn khả năng. Rất nhiều đội bóng mạnh bị loại một cách bất ngờ bởi những đội bóng không mấy tên tuổi, phần lớn đều là do luật "bàn thắng sân khách". Huống chi, sự chênh lệch thực lực giữa Fiorentina và Real Madrid không phải là Fiorentina mạnh, Real Madrid yếu.

Làm sao có thể để một đội bóng như Real Madrid ghi được bàn thắng sân khách chứ? Nếu vậy, khi đến sân nhà của Real Madrid, sân Bernabéu, nếu Fiorentina muốn có bàn thắng sân khách và ngăn chặn hàng công của Real Madrid thì có thể nói là khó càng thêm khó.

Sao lại thành ra thế này? Nếu Fiorentina muốn đi tiếp vào vòng trong, thì dù thế nào đội bóng cũng phải thắng, hơn nữa còn phải tạo ra cách biệt về tỷ số.

Trương Tuấn nhìn lên màn hình lớn, trận đấu mới chỉ trôi qua hai mươi ba phút. Họ phải ghi ít nhất hai bàn thắng trong sáu mươi bảy phút còn lại. Mặc dù hàng phòng ngự của Real Madrid không phải quá xuất sắc, nhưng áp lực tấn công của họ thực sự rất mạnh mẽ, điều này muốn thực hiện cũng có chút khó khăn.

"Trương Tuấn! Trương Tuấn!!"

Trương Tuấn nghe thấy Sabato gọi mình bên đường biên, cậu chạy về phía đó. Nhưng Sabato lập tức vẫy tay bảo cậu quay lại.

"Quay lại! Giao bóng! Tấn công! Tấn công không ngừng nghỉ! Ta muốn các cậu ghi bàn cho ta!" Sabato vừa vung cánh tay mình, vừa lớn tiếng hét lên. Đây là lần đầu tiên ông dẫn dắt đội bóng lọt vào Champions League, tuyệt đối không muốn bị loại ngay từ vòng 16 đội.

Sau khi giao bóng trở lại, Fiorentina nhanh chóng lấy lại tinh thần sau cú sốc mất bàn thắng, họ triển khai đợt tấn công "trả đũa" nhắm vào Real Madrid. Trương Tuấn tỏ ra vô cùng năng nổ, bóng dáng cậu xuất hiện ở khắp mọi nơi.

Không năng nổ không được. Không năng nổ thì không có cơ hội ghi bàn, bất kể là cơ hội của bản thân cậu hay tạo cơ hội cho người khác, đều cần cậu phải chạy không ngừng nghỉ.

Trong khi chạy chỗ, Trương Tuấn nhận được đường chuyền của Duff, sau đó cậu tăng tốc cắt vào trong vượt qua Guti, ngay lập tức cậu không tiếp tục dẫn bóng hay chuyền cho ai, mà bất ngờ sút thẳng. Một cú sút xa ở khoảng cách hai mươi lăm mét tính từ khung thành!

Các cú sút của Trương Tuấn chú trọng vào sự chính xác và góc sút, vì vậy dù là cú sút xa như vậy, lực sút không quá mạnh, tốc độ không quá nhanh, nhưng cũng khiến Casillas phải tốn không ít công sức. Anh bay người ngang, cũng không thể trực tiếp bắt dính trái bóng đang bay thẳng về phía góc cao khung thành, đành phải dùng cách an toàn nhất - đẩy bóng vọt xà ngang.

"Cú sút bất ngờ của Trương Tuấn! Casillas không dám lơ là, đã đẩy bóng vọt xà ngang! Phạt góc cho Fiorentina."

Thời gian trôi qua, nhưng Fiorentina vẫn không tìm ra phương pháp tốt nhất để phá vỡ khung thành này.

Casillas nổi tiếng với khả năng chọn vị trí chính xác, giỏi xuất kích và phản xạ nhạy bén, dù chiều cao không quá vượt trội nhưng khả năng xử lý bóng bổng của anh cũng đã tiến bộ vượt bậc. Có thể nói hàng phòng ngự của Real Madrid gần như chỉ dựa vào một mình anh chống đỡ, năng lực cá nhân không thể xem thường. Có lẽ bộ đôi tấn công của Fiorentina có thể xé toang hàng hậu vệ Real Madrid, nhưng khi đối mặt với thủ môn, đó là cuộc đấu của kỹ thuật cá nhân, về phương diện này, Casillas không thua kém bất kỳ ai.

Tranh thủ thời gian Joaquín thực hiện quả phạt góc, Kru kéo Trương Tuấn lại: "Tôi nhìn ra rồi, muốn ghi bàn thì phải đưa bóng đến mức ngay cả thủ môn như anh ta cũng bất lực. Cho dù là đối mặt thủ môn, anh ta cũng có thể cản phá, khả năng cản phá tình huống đối mặt của Casillas quá kinh khủng."

Trương Tuấn gật đầu đồng ý, cũng đúng, trực tiếp sút vào anh ta thì hiệu quả có lẽ không cao. Điểm này cậu đã thấm thía.

"Nhưng, phải làm sao đây?"

"Việc này anh không cần lo, anh cứ dâng cao vị trí thêm chút nữa, tôi chịu trách nhiệm chuyền bóng cho anh và Van Persie."

Trương Tuấn vỗ vai Kru, người đồng đội lâu năm khiến cậu vô cùng tin tưởng, chỉ cần Kru nói có thể chuyền cho cậu, thì chắc chắn sẽ được. Điều cậu cần làm chỉ là đợi, đợi khoảnh khắc đường chuyền tới, sau đó tự mình sút bóng ghi bàn, tuyệt đối không phụ sự kỳ vọng của đường chuyền phía sau.

Quả phạt góc được thực hiện, gây ra sự hỗn loạn trong vòng cấm Real Madrid.

Van Persie chích bóng một cái, nhưng lại trúng chân đồng đội Kehl rồi bật ngược trở lại. Baptista định lao lên phá bóng, nhưng lại bị Mascherano nhanh chân chích bóng đi, chính anh ta lại sút hụt.

Trái bóng bị Mascherano chích đi vừa vặn rơi vào chân Kru. Kru lúc này đang ở rìa vòng cấm, khu vực đó không có quá nhiều người, anh có đủ thời gian để điều chỉnh, rồi tùy tình hình mà quyết định sút hay chuyền.

Trương Tuấn ở trước khung thành nhìn thấy Kru có bóng, cậu nhớ lại những gì Kru vừa nói với mình: "Đường chuyền khiến thủ môn cũng bất lực."

Đó là đường chuyền như thế nào?

Cậu tập trung cao độ nhìn chằm chằm vào Kru ở phía bên trái vòng cấm.

"Lên chặn anh ta!" Casillas vừa hét lớn, vừa di chuyển cơ thể sang góc gần, bịt kín góc sút của Kru.

Kru liếc nhìn vòng cấm, anh nhìn thấy ngay Trương Tuấn trong đám đông, cậu đang nhìn mình.

Nhìn cho kỹ, Trương Tuấn, tôi chuyền bóng đây!

"Kru bất ngờ vung chân sút! Anh ấy thậm chí còn không điều chỉnh... cột dọc! Tiếc quá... à! Chờ đã!" Đừng ngạc nhiên vì sao bình luận viên lại thất kinh như vậy, vì mọi thứ vừa xảy ra trước khung thành quả thực đã vượt quá sức tưởng tượng của ông.

Trương Tuấn thấy Kru vung chân, cứ ngỡ là định chuyền, vội vàng chuẩn bị, nhưng lại thấy Kru sút thẳng, điều này khiến cậu không ngờ tới.

Điều không ngờ tới hơn còn ở phía sau, Casillas dự đoán Kru sẽ sút nên đã bịt góc gần, nhưng anh không ngờ cú sút của Kru lại đập vào cột dọc, lúc đó trọng tâm cơ thể anh đã mất hết vì mải cản phá. Không ngờ trái bóng lại không đi vào vòng tay anh như ý muốn, mà nảy ra trước khung thành.

Ngay khoảnh khắc Trương Tuấn còn đang ngẩn người, cậu thấy bóng đập cột dọc, rồi... rồi nảy về phía mình!

Trương Tuấn không có thời gian để suy nghĩ tại sao bóng đập cột dọc lại không lệch đi đâu mà nảy đúng trước mặt mình, cậu theo phản xạ chúi đầu về phía trước... một pha bay người đánh đầu!

Trái bóng không chút nghi ngờ bay vào lưới trống, còn Casillas đã ngã trên mặt đất, mặt ngửa lên trời, đúng là lực bất tòng tâm.

"Oh—Goooooooooooooooal!!! Fiorentina tận dụng sự hỗn loạn ghi bàn gỡ hòa! Khi hiệp một sắp kết thúc, họ đã san bằng tỷ số, điều này đối với những người ủng hộ Fiorentina mà nói, thật không gì tốt hơn!"

Sau khi ghi bàn, Trương Tuấn không hề ăn mừng điên cuồng như người khác nghĩ, mà nằm sấp trên mặt đất, hơi khó hiểu nhìn trái bóng nằm trong lưới.

Chẳng lẽ đây chính là đường chuyền mà Kru gọi là khiến thủ môn bất lực?

Nếu đây là sự thật, thì cũng quá khoa trương đi? Một cầu thủ có thể điều khiển trái bóng đập chính xác vào cột dọc, rồi điều khiển góc nảy và lực, sau đó đưa bóng chính xác đến nơi cần đến... Trương Tuấn nhớ lại đoạn video Ronaldinho thử giày cho Nike trước đây, lúc đó đã tạo nên một cơn bão dư luận, chính vì Ronaldinho có thể bốn lần liên tiếp sút trái bóng trúng xà ngang, rồi điều khiển chúng quay trở lại phạm vi mà anh có thể khống chế tiếp. Tận bốn lần đấy! Lúc đó bị trầm trồ là điều con người không thể làm được, cũng có nhiều người lấy đó để nghi ngờ tính chân thực của đoạn video. Mặc dù Ronaldinho liên tục khẳng định đó là thực lực của mình và chẳng có gì to tát, nhưng nhiều cầu thủ chuyên nghiệp đều cho rằng đó là kỹ xảo máy tính làm ra.

Chẳng lẽ nói... Kru cũng sở hữu kỹ thuật kinh khủng khó tin giống như Tiểu La sao?

Mặc dù Trương Tuấn chưa bao giờ nghi ngờ kỹ thuật cá nhân của Kru xuất sắc đến mức nào, nhưng để đi đến mức độ kinh khủng này... Trương Tuấn thực sự phải vui mừng vì ngày trước mình đã khuyên Kru gia nhập đội tuyển Trung Quốc. Người này sở hữu khả năng thay đổi trận đấu bằng kỹ thuật dưới chân.

Các đồng đội lao về phía cậu, đè cậu xuống dưới. Họ không nghĩ nhiều như Trương Tuấn, cứ tưởng chỉ là một pha sút bóng trúng cột dọc bình thường, rồi Trương Tuấn băng vào đá bồi thôi.

Chỉ có Trương Tuấn giữa những tiếng hò reo điên cuồng của đồng đội vẫn nhìn chằm chằm vào Kru.

Khi chạy về phần sân nhà, Trương Tuấn tranh thủ hỏi ra thắc mắc trong lòng: "Này, Kru... cú bóng vừa rồi có phải là đường chuyền khiến thủ môn bất lực mà anh nói không?"

Không ngờ Kru lắc đầu: "Không phải, đó là may mắn."

"May mắn?" Trương Tuấn rất kinh ngạc.

"Ừm, tôi vốn định sút vào góc xa, điều khiển trái bóng ở mức độ mà Casillas có thể cản phá nhưng không thể bắt dính, bắt anh ta phải đẩy bóng ra trước khung thành, như vậy cả anh và Van Persie đều có cơ hội. Không ngờ lúc sút chân trái không hoàn toàn quặt vào được, nên bóng hơi lệch ra ngoài, may mà đập vào cột dọc. Chỉ đơn giản vậy thôi."

Trương Tuấn nghe mà sững sờ, cậu dừng lại. Ngay cả khi may mắn đập vào cột dọc, có thể tiếp tục nảy ngược về trước mặt mình, cũng không phải là loại may mắn bình thường đâu nhỉ?

Một đường chuyền, nhưng lại cân nhắc cả yếu tố phản ứng của thủ môn vào trong đó, mà lúc đó thời gian chỉ vỏn vẹn một giây.

Cậu luôn cảm thấy Kru cố ý làm như vậy, chứ tuyệt đối không phải yếu tố may mắn gì cả.

Trương Tuấn nghĩ như vậy, người khác lại không nhìn như vậy, trong mắt họ, bàn thắng vừa rồi của Trương Tuấn là do may mắn, chứ tuyệt đối không phải do Kru đạo diễn.

Fiorentina sau khi san bằng tỷ số, đáng lẽ nên thừa thắng xông lên, một mạch giành lại lợi thế về tỷ số. Nhưng tiếng còi nghỉ giữa hiệp lại vang lên không đúng lúc chút nào.

Nghỉ giữa hiệp đối với đội bóng đang có lợi thế về khí thế mà nói không phải là một chuyện tốt, bởi vì trải qua mười lăm phút nghỉ ngơi, cơ thể nguội đi, khí thế cũng theo đó mà biến mất. Các cầu thủ Fiorentina cũng cảm thấy vừa mới hừng hực khí thế, bây giờ đột nhiên không có chỗ để xả, đành cúi gằm mặt rời sân.

Lúc Trương Tuấn rời sân, cậu chú ý thấy bên cạnh mình là Raúl, Raúl phát hiện Trương Tuấn đang nhìn mình, liền mỉm cười lịch sự với Trương Tuấn. Hoàn toàn không nhìn ra họ vừa mới sống mái với nhau trên sân cỏ. Người ta cười với mình, Trương Tuấn cũng không tiện không đáp lễ, thế là cũng cười lại một cái.

Vì tỷ số là hòa, nên cảm xúc của cả hai bên đều khá bình thường.

Không ngờ Raúl đột nhiên nói một câu với Trương Tuấn, Trương Tuấn nhất thời không nghe rõ, cũng không biết Raúl nói là tiếng Tây Ban Nha hay ngôn ngữ nào khác.

Raúl thấy vẻ mặt hoang mang của Trương Tuấn thì hiểu ra, anh chỉ chỉ áo thi đấu của mình, lại chỉ chỉ áo thi đấu của Trương Tuấn.

Trương Tuấn lúc này mới hiểu ra: Hóa ra thần tượng muốn đổi áo với mình!

Cậu không nói hai lời, vội vàng cởi chiếc áo thi đấu màu tím dính đầy mồ hôi và bùn đất trên người mình ra, đưa cho Raúl.

Không ngờ lần này đến lượt Raúl kinh ngạc, nhưng rất nhanh Raúl cũng cởi chiếc áo Real Madrid trên người mình ra, đưa cho Trương Tuấn.

Trương Tuấn không ngờ Raúl lại chủ động đổi áo với mình, cậu vội vàng cúi chào Raúl một cái, nói bằng tiếng Anh một tiếng "Cảm ơn".

Từ này cả thế giới đều biết, cậu nghĩ Raúl chắc là nghe hiểu, vì Raúl cầm áo thi đấu của cậu cười với cậu, rồi vẫy tay tạm biệt.

Đẩy cửa phòng thay đồ, Trương Tuấn cởi trần, trong tay cầm chiếc áo Real Madrid vo lại thành một cục. Hạng Thao có chút kỳ lạ: "Ơ? Trương Tuấn, áo thi đấu của cậu đâu?"

Trương Tuấn chỉ chỉ chiếc áo trong tay: "Vừa nãy ở ngoài đổi áo với Raúl."

"Oa! Trận đấu chưa kết thúc đã đổi áo? Hơn nữa lại còn là với Raúl..." Hạng Thao thở dài, "Tiếc là Carlos không còn ở đây, nếu không mình rất muốn đổi áo với anh ấy. Thôi bỏ đi, miễn cưỡng vậy, mình sẽ đổi áo với Beckham."

"Đừng nói bậy, Hạng Thao! Chiếc áo số 23 của Real Madrid là của mình." Người nói là đồng đội của Trương Tuấn, Van Persie.

"Các cậu đừng tranh nữa, áo của Beckham, mình đã đặt trước rồi." Ujfaluši đắc ý nói, "Con gái nhỏ của mình thích anh ấy, nhất định phải bắt mình lấy bằng được áo của anh ấy. Mặc dù bản thân mình không có hứng thú gì với anh ta..."

"Cậu mà có hứng thú thì cậu có vấn đề rồi!" Hạng Thao nhìn khuôn mặt đắc ý của Ujfaluši thì cảm thấy khó chịu.

"..." Trương Tuấn nhìn cảnh tượng hỗn loạn, cạn lời.

Raúl nhìn chiếc áo trong tay mình, anh cảm thấy tiền đạo người Trung Quốc đó rất thú vị, ý của mình chỉ là hy vọng sau khi trận đấu kết thúc, bất kể kết quả thế nào, hai người có thể đổi áo. Không ngờ đối phương lại nóng lòng muốn đổi ngay lúc đó, nhìn cậu ấy cởi áo đưa đến trước mặt mình, anh không nhận cũng không tiện.

Đây đâu giống cầu thủ xuất sắc nhất nước Ý? Rõ ràng là một fan hâm mộ nhỏ tuổi đang đu thần tượng.

Raúl bật cười, rồi đẩy cửa phòng thay đồ.

"Raúl, sao bây giờ mới tới?" Guti đứng ở cửa đợi anh.

"Vừa nãy ở ngoài đổi áo với số 11 của đối phương, mất chút thời gian."

"Tiền đạo người Trung Quốc đó... Trương Tuấn?"

"Ừm. Nghe nói cậu ấy coi tôi là thần tượng trong số các cầu thủ đang thi đấu, ha ha." Raúl cất chiếc áo của Trương Tuấn vào tủ của mình, rồi lấy chiếc áo mới ra mặc vào.

"Chúng ta vẫn là đối thủ mà, sao anh lại đổi áo giữa hiệp thế?" Guti không hiểu.

"Tôi vốn định bảo cậu ấy sau trận đấu hãy đổi, không ngờ cậu ấy rất nóng lòng cởi áo đưa cho tôi ngay lúc đó, cậu bảo tôi không nhận sao được?" Raúl nhún vai.

Guti xoa cằm nhìn lên trần nhà: "Cậu ta đúng là một người khá thú vị."

Trong phòng thay đồ của Fiorentina vẫn đang diễn ra cuộc chiến giành giật quyết liệt xem áo của Beckham thuộc về ai khi trận đấu kết thúc, thì Sabato đẩy cửa bước vào.

"Đừng đùa nữa, chúng ta tranh thủ thời gian bố trí chiến thuật hiệp hai. Hiệp một rất tuyệt là chúng ta đã gỡ hòa vào lúc sắp kết thúc." Sabato gõ lên bảng chiến thuật, ra hiệu cho tất cả im lặng, "Tuy nhiên cái hiệp phụ chết tiệt này đến đúng là không đúng lúc chút nào!" Sabato bây giờ đã rất ít khi chửi thề như vậy, có lẽ do nhịn lâu quá, lần này ông liên tục phun ra hai từ "chết tiệt" trong một câu. Các cầu thủ Fiorentina đang làm thính giả bên dưới lập tức tinh thần phấn chấn hẳn lên, họ biết hiệp hai sắp có màn "ác" đến rồi.

"Bàn thắng đó của Real Madrid trong hiệp một, ta sẽ không trách các cậu. Nhưng các hậu vệ các cậu cũng phải gánh vác trách nhiệm mà mình nên gánh vác! Hiệp hai hãy canh chừng chết hai nhân vật nguy hiểm là Raúl và Robinho cho ta, đặc biệt là Raúl! Cho dù hai chân anh ta có gãy cũng không được phép nới lỏng cảnh giác!" Sabato nói đầy sát khí, như thể muốn tự mình lao lên bẻ gãy hai chân của Raúl vậy.

"Về mặt tấn công, tiếp tục dồn dập tấn công! Đây là sân nhà của ta, chúng ta không có lý do gì để lùi bước, ghi được hai bàn tuyệt đối không được chỉ ghi một bàn là xong, ghi được ba bàn cũng không được phép chỉ ghi hai bàn cho ta. Nếu chúng ta không thể ghi thêm bàn thắng ở đây, thì đợi đến tuần sau, chúng ta muốn ghi thêm nhiều bàn thắng nữa thì khó lắm."

Trương Tuấn gật đầu liên tục, trong lòng cậu cũng nghĩ như vậy. Lợi thế sân nhà nhất định phải tận dụng tốt, nếu chỉ thắng sát nút một bàn trên sân nhà, thì chẳng khác nào thất bại.

"Trương Tuấn!"

Nghe thấy Sabato gọi mình, Trương Tuấn ngẩng đầu lên, nhìn về phía huấn luyện viên trưởng.

"Hiệp một cậu tích cực chạy chỗ, mở rộng phạm vi hoạt động, tăng cơ hội cho bản thân, điều này rất tốt. Nhưng... hiệp hai cậu cần cân nhắc vấn đề thể lực của mình đấy, hai tuần gần đây chúng ta đều phải đá hai trận một tuần, đừng vắt kiệt thể lực."

Trương Tuấn gật đầu, "Yên tâm đi, ông chủ. Em biết rồi."

Không biết từ lúc nào, các cầu thủ đều gọi Sabato là "Ông chủ", còn gọi Galiani là "Chủ tịch". Sabato cũng không phản đối, thực ra trong lòng ông rất muốn các cầu thủ gọi mình là "Bố già", nhưng từ sau khi tiếp xúc với Nhậm Dục Địa, ông không dám nữa. Vì ông luôn cảm thấy vị ông chủ lớn đứng sau màn còn trẻ tuổi đó có hơi hướng của mafia...

"Tóm lại, hàng phòng ngự của Real Madrid vẫn là điểm yếu của họ, chúng ta không cần co cụm lại để phòng ngự trước đợt tấn công của họ. Đó là phòng ngự tiêu cực! Ta muốn các cậu lao lên tấn công, đấu công với họ, dùng sự tấn công của chúng ta để áp chế sự tấn công của họ! Dùng sự tấn công tốt nhất để thay thế phòng ngự!"

Sabato cho rằng, lý do Fiorentina có thể trỗi dậy nhanh như vậy, tinh hoa đều nằm ở chữ "Tấn công".

Hiệp hai, Fiorentina làm theo chỉ thị của Sabato, triển khai đợt tấn công mãnh liệt vào Real Madrid. Còn Real Madrid cũng vẫn dùng sự tấn công của mình để áp chế đội chủ nhà, hai bên ngay từ đầu đã giằng co bất phân thắng bại.

Van Persie vừa chích bóng dứt điểm trong vòng cấm bị Casillas bắt gọn, Real Madrid lập tức phản công, cuối cùng Robinho tung cú sút mạnh, bị Frey đẩy ra.

"Tốc độ công thủ của hai bên rõ ràng đã tăng nhanh, như vậy trận đấu cũng trở nên đẹp mắt hơn. Sự khác biệt lớn nhất giữa Champions League và giải VĐQG chính là thể thức loại trực tiếp, hai bên không ai thua nổi một trận!"

Đây là trận đấu thứ ba kể từ khi Kru bình phục chấn thương trở lại, từ màn trình diễn của anh có thể thấy khả năng hồi phục sau phẫu thuật rất tốt, những điều này tự nhiên đều phải cảm ơn chuyên gia vật lý trị liệu kiêm bác sĩ đội bóng của Fiorentina — Phong Thanh. Đặc biệt là Sabato càng phải cảm ơn, nếu không có Phong Thanh, Kru bây giờ có lẽ vẫn đang ở nhà tĩnh dưỡng phục hồi, hoàn toàn không thể xuất hiện trong trận đấu Champions League với Real Madrid.

Kru dẫn bóng đột phá ở trung lộ, trong khi chạy đối mặt với Pablo García lùi về phòng ngự, Kru bắt đầu múa chân. Ngay khi Pablo García tưởng rằng anh sắp đột phá, anh lại chích bóng sang bên cạnh, chuyền cho Mascherano băng lên phía sau.

Mascherano cũng không khách khí, ở khoảng cách còn hai mươi bảy, hai mươi tám mét so với khung thành, vung chân là một cú sút xa!

Trái bóng bay vút lên không trung, vượt qua đầu tất cả mọi người, bay về phía khung thành Real Madrid.

"Iker!" Ramos hét lớn.

Khi anh quay đầu lại, Casillas đã bay người lên, anh bay rất cao, rồi giơ cao tay phải, đẩy cú sút xa chất lượng rất cao của Mascherano ra ngoài xà ngang.

"Á—Chết tiệt! Quỷ tha ma bắt!" Sabato đang tập trung cao độ bên đường biên nhảy dựng lên vung vẩy cánh tay, ông vốn tưởng quả này có thể vào.

Hai phút sau, Real Madrid tấn công, Fiorentina phòng ngự. Guti có đường chuyền dài vô cùng chính xác, Raúl đỡ bóng hoàn hảo, nhưng anh không đột phá hay chuyền vào vòng cấm, mà chia bóng cho Beckham ở cánh phải.

Beckham không dừng bóng, chuyền thẳng vào trong.

Robinho dáng người quá thấp, có vẻ anh không có cơ hội. Nhưng quả bóng của Beckham không phải chuyền cho Robinho, mà là chuyền cho...

Baptista băng lên phía sau!

Baptista cao lớn vạm vỡ trong đà chạy nước rút nhảy vọt lên, lướt đi, rồi đánh đầu cực mạnh!

Frey phản xạ nhạy bén đến bất ngờ, anh gần như bay người lên ngay khi Baptista chạm bóng, rồi vươn hai tay, giữ chặt trái bóng trong tay mình, dù có ngã xuống từ trên không, trái bóng cũng không tuột khỏi tay.

"Màn trình diễn của hai thủ môn đều vô cùng xuất sắc! Đây thực sự là một trận đấu tuyệt vời, trận đấu có Fiorentina, có Real Madrid tuyệt đối sẽ không buồn tẻ! Hai đội bóng tôn sùng tấn công đã cống hiến cho chúng ta một màn đối công tuyệt đẹp... Ừm, nói thật, tôi rất hy vọng tuần sau đến sân Bernabéu, cả hai đội đều vẫn có thể có màn trình diễn như vậy. Đây mới là bóng đá!" Bình luận viên của ESPN phấn khích hét lớn.

Nhưng đối với Sabato mà nói, đối công tuy có thể giải trí cho khán giả, nhưng quan trọng nhất vẫn là trước tiên phải thắng được trận đấu đã.

Ông sốt ruột nhảy lên nhảy xuống bên ngoài sân, giống như một đứa trẻ không ăn được kẹo mút, dùng ánh mắt mong đợi nhìn chằm chằm vào các cầu thủ trên sân, như thể trên người họ có khả năng rơi ra kẹo mút vậy.

Kru đối mặt với sự phòng ngự của García, anh không tiếp tục dẫn bóng, mà dừng lại, đối diện trực tiếp với gã "vua ăn thẻ" của La Liga này. Anh dường như không lo lắng mình sẽ bị gã tiền vệ trụ hung hãn trước mắt này xoạc ngã một lần nữa.

Trên khán đài sân Franchi vang lên những tiếng hét chỉ dành riêng cho Kru, họ đang muốn Kru vượt qua gã người Uruguay kia.

Kru dang rộng hai chân, chân phải vòng quanh quả bóng, thấy García không hề lay chuyển, anh định vòng thêm một vòng nữa.

Sau khi liên tục dùng chân phải múa tại chỗ ba lần, García không giữ nổi bình tĩnh nữa, chỉ cần Kru làm thêm một lần nữa, anh ta chắc chắn sẽ xuống chân, bất kể là xoạc bóng hay xoạc người.

Quả nhiên, Kru như cố tình khoe khoang kỹ thuật chân của mình, lại vòng thêm một lần nữa, lần này García không chút do dự xuống chân xoạc về phía trái bóng!

Nhưng anh ta không hề xoạc trúng bóng. Bởi vì Kru nhanh hơn anh ta một bước, dùng gót chân phải truyền trái bóng đi, vừa khéo, lại là Mascherano băng lên phía sau nhận được bóng.

Hóa ra vừa rồi anh múa bốn vòng liên tiếp đều là để đợi Mascherano lên.

Mascherano đột phá hàng phòng ngự tuyến đầu của Real Madrid sau đó tiếp tục dẫn bóng về phía trước, lần này đối mặt với anh là Guti, nhưng anh không tiếp tục dẫn bóng nữa. Anh vừa chạy vừa hất trái bóng lên, chiêu này nằm ngoài dự đoán của Guti, anh ngẩng đầu nhìn trái bóng bay qua đầu mình, rồi rơi xuống phía Trương Tuấn đang đứng ở trên.

Trương Tuấn quay lưng về hướng khung thành đón bóng, cậu nhảy lên, dùng ngực đỡ trái bóng. Khi trái bóng rơi xuống, cậu lại vô cùng kín đáo lách cổ chân trái, hất trái bóng qua đầu hai hậu vệ Real Madrid phía sau! Mà ngay lập tức cậu xoay người, xuyên qua khe hở giữa Raúl Bravo và Woodgate!

"Đột phá rồi! Cơ hội của Trương Tuấn! Cơ hội của Fiorentina!"

Casillas xuất kích, không chút do dự, anh không muốn cho Trương Tuấn quá nhiều không gian và góc độ để sút.

Trương Tuấn liếc nhìn Casillas đang xuất kích, rồi khi trái bóng vẫn còn ở độ cao ngang ngực, bất ngờ xoay người vô lê!

Cơ thể vô cùng thanh thoát, hai tay dang rộng để giữ thăng bằng, hai chân như chiếc kéo chéo nhau vung ra, rồi chân phải như kim hỏa của súng lục, nện mạnh vào phía sau trái bóng.

Trái bóng như viên đạn bay tốc độ cao về phía khung thành, phản xạ của Casillas khá nhanh, anh vươn tay ra cản. Nhưng cú vô lê mạnh mẽ ở khoảng cách chỉ có hai mét so với anh, anh làm sao cản nổi?

Cho nên khi trái bóng đã bay vào lưới, hai tay anh mới giơ lên — không phải anh phản ứng không đủ nhanh, mà là cú vô lê này của Trương Tuấn quá nhanh.

"Oh! Oh! Oh! Oh——Great gooooooooooooooooal!!! Wonderful, Wonderful, Wonderful! Zhang‘s goal!"

Khoảnh khắc trái bóng đập vào lưới, sân Franchi bùng nổ những tiếng hò reo dữ dội. Tất cả mọi người giơ cao hai tay nhảy bật dậy, miệng hét lớn: "Vạn tuế! Trương Tuấn! Vạn tuế! Fiorentina!!"

"Fiorentina 2:1 lội ngược dòng trước Real Madrid! Họ đã giành lợi thế ngay trên sân nhà, tất cả những điều này đều nhờ vào màn trình diễn cá nhân xuất sắc tuyệt vời của Trương Tuấn! Cú đúp, sự bùng nổ của Trương Tuấn!"

Trương Tuấn ghi được bàn này cuối cùng cũng có thể giải tỏa lớn tiếng một chút. Cậu chạy đến cột cờ góc, cùng các đồng đội hét lớn.

Lý Diên trên khu vực dành cho phóng viên nhìn thấy cảnh này, anh nghĩ mình có thể tưởng tượng ra suy nghĩ trong tiềm thức của Trương Tuấn.

Real Madrid là đội bóng cậu yêu thích, Raúl, Ronaldo, Beckham là thần tượng của cậu, vậy thì khi cậu có thể đường đường chính chính đánh bại thần tượng của mình, có lẽ nghĩa là cậu lại tiến thêm một bước. Cuối cùng cậu không cần phải ngước nhìn những người này nữa, mà là nhìn ngang hàng với họ.

Sau này, có lẽ cậu còn phải giẫm lên xác của Real Madrid để bước lên con đường và tương lai của riêng mình nữa chứ. Đến lúc đó, cậu sẽ trở thành thần tượng và mục tiêu vượt qua của những hậu bối khác.

Bóng đá chẳng phải chính vì có những con người này, mới có thể tiếp tục kéo dài sao?

Mà những phóng viên bóng đá như họ, chẳng phải mới có cơm ăn sao?

Lý Diên vừa liếc nhìn vào sân, vừa gõ ngón tay không ngừng lên chiếc máy tính xách tay:

...Có lẽ Trương Tuấn tự mình sẽ không chủ động nhận ra, lần thi đấu với Real Madrid này đối với cậu mà nói sẽ quan trọng đến nhường nào. Nhưng tôi có thể nói, khi Trương Tuấn đánh bại thần tượng năm xưa, cậu ấy sẽ trở thành thần tượng mới. Đây chính là sự thay thế của sức mạnh cũ và mới.

Sau khi dẫn trước, Fiorentina từng chiếm ưu thế trên sân, điều này khiến Real Madrid vốn không giỏi phòng ngự vô cùng bị động. Lúc này, Luxemburgo tung vào sân Ronaldo – người đã khởi động bên đường biên suốt từ khi hiệp hai bắt đầu.

"Khi trận đấu còn hai mươi lăm phút, Luxemburgo tung Ronaldo vào sân, ý đồ vô cùng rõ ràng, ông không cam tâm kết thúc trận đấu như thế này."

Ronaldo vào sân thay thế Pablo García đang đảm nhiệm vai trò phòng ngự trung tuyến.

Khi Trương Tuấn nhìn thấy gã béo đó nhảy nhót khởi động cuối cùng bên đường biên, cậu nhớ lại rất rất lâu trước đây, khi cậu còn là một học sinh cấp ba, Ronaldo đã nổi danh trên sân cỏ thế giới, có thể nói cậu lớn lên khi xem Ronaldo đá bóng. Thật hoài niệm quãng thời gian đó.

Cùng với sự gia tăng của tuổi tác, cân nặng của Ronaldo cũng tăng theo, nhưng không ai dám nghi ngờ sự đe dọa của anh trong phạm vi năm mét trước khung thành, lão tướng giàu kinh nghiệm này, sắp đến tuổi giải nghệ rồi. Bây giờ ở Real Madrid anh cũng dần mất đi vị trí chủ lực, anh thậm chí đã nói sẽ giải nghệ sau khi mùa giải này kết thúc.

Trương Tuấn nghĩ, sau này cậu không còn cơ hội thi đấu cùng sân với một cầu thủ vĩ đại như vậy nữa rồi. Vị thần tượng mà cậu xem bóng đá từ nhỏ, người từng gần với thần thánh nhất trên hàng tiền đạo này, mang theo ký ức thời thiếu niên của cậu, đều sẽ giải nghệ vào mùa hè này. Nghĩ đến, sẽ có chút buồn thương. Nhưng bây giờ Trương Tuấn có thể làm chỉ là đá tốt hai mươi lăm phút còn lại, đánh bại họ, đánh bại Ronaldo, dùng cách này để bày tỏ sự tôn trọng đối với Real Madrid và những siêu sao từng có đó.

Từ "gã béo" trong lòng cổ động viên Real Madrid, là biệt danh dành cho Ronaldo, là cách gọi yêu mến. Còn nếu hô ra từ miệng cổ động viên đối thủ, thì đó là sự khiêu khích và sỉ nhục trần trụi.

Vì vậy khi Ronaldo ưỡn cái bụng bự của mình chạy vào sân, cả sân Franchi đều đang hét lớn: "Gã béo! Gã béo! Mày vẫn nên xuống nghỉ đi!"

Bản thân Ronaldo đã quá quen với kiểu khiêu khích và sỉ nhục này rồi, từng có lần trong một trận đấu vòng loại World Cup khu vực Nam Mỹ, cổ động viên đối phương giăng băng rôn, chửi vợ anh "cắm sừng" anh, anh vẫn hoàn thành trận đấu bình thường. Cho nên, khi cổ động viên Fiorentina vẫn đang chế nhạo vóc dáng của Ronaldo, anh đã dùng một pha đột kích năm mét tuyệt đẹp làm Frey suýt chút nữa mắc sai lầm.

Lúc đó anh bất ngờ khởi động ở rìa vòng cấm, rồi lại rất bất ngờ sút thẳng không điều chỉnh, Frey không ngờ tới, hơi ngồi thấp người chậm một chút, suýt chút nữa để trái bóng chui tọt qua háng mình, may mà khoảnh khắc mấu chốt cơ thể vẫn đè được trái bóng xuống.

"Này! Frey!" Trương Tuấn hét lớn, "Cậu đang nghĩ gì thế? Đừng nới lỏng cảnh giác!" Cậu không gọi tên Frey, mà gọi thẳng họ, xem ra cậu cũng rất bất mãn với màn trình diễn vừa rồi của Frey.

Frey giơ tay ra hiệu xin lỗi đồng đội.

"Đừng xem thường anh ta, anh ta giỏi lắm đấy." Trương Tuấn nói với những người khác, "Mặc dù già rồi, nhưng công phu sút bóng đó có thể nói là ngày càng thuần thục, nếu không cẩn thận, lợi thế dẫn trước của chúng ta sẽ tan thành mây khói trong nháy mắt."

Màn trình diễn của Ronaldo đương nhiên làm cho cổ động viên Fiorentina trên sân Franchi yên tĩnh lại. Anh như đang dùng hành động thực tế để nói với cổ động viên chủ nhà: "Bố mày ở đây, bố mày vẫn chưa chết, chúng mày gào thét cái gì?!"

Pha bóng vừa rồi của Frey cũng làm Sabato sợ chết khiếp, nhìn trái bóng lăn ngược từ trong tay anh ra ngoài, ông cứ tưởng mọi chuyện xong đời rồi. Để Real Madrid ghi hai bàn thắng sân khách, thì cơ bản họ đến Bernabéu đã không còn hy vọng thắng nữa rồi.

"Ồ, chết tiệt thật, thằng khốn Frey đó cố tình muốn làm ta lên cơn đau tim à?" Sabato lau mồ hôi.

Một mặt, Fiorentina phải chú ý đến sự oanh tạc luân phiên của ba tiền đạo Real Madrid, một mặt, họ tuyệt đối không thỏa mãn với kết quả thắng 2:1 trên sân nhà. Nếu tỷ số này giữ đến hết trận, thì lượt trận tiếp theo, Real Madrid chỉ cần thắng 1:0 trên sân nhà, là có thể loại Fiorentina.

Fiorentina phải kiêm cả hai đầu nên hơi bị mất kết nối trước sau, cầu thủ tấn công muốn ghi bàn, còn cầu thủ phòng ngự lại không muốn thủng lưới.

Ronaldo lại dẫn bóng ngoài vòng cấm, lần này anh dựa vào sự kết hợp giữa tăng tốc năm mét và múa chân để ép đột phá sự phòng ngự của Bonera, sau đó trong góc sút không lớn bất ngờ sút thẳng, Frey lần này không phạm sai lầm, đổ người đẩy bóng ra ngoài đường biên ngang.

Bị đột phá, Bonera vô cùng uất ức, anh thực sự không ngờ Ronaldo ở cái tuổi này, còn có thể chạy ra tốc độ nhanh đến thế, anh ta chỉ lắc người hai lần, rồi khởi động, chỉ một bước, đã làm mình không theo kịp.

"Ép anh ta ra ngoài, đừng giữ khư khư đường trong!" Frey nhắc nhở anh.

Bonera gật đầu, nhổ một bãi nước bọt xuống đất: "Lần sau sẽ không để anh ta vào dễ dàng thế đâu!"

Trong khi các hậu vệ Fiorentina đau đầu vì phòng ngự, Trương Tuấn cũng đang đau đầu vì làm sao để ghi bàn tiếp. Sau cú đúp, sự phòng ngự của Real Madrid đối với cậu rõ ràng chặt chẽ hơn, gần như đạt đến mức "người không rời bóng", bất kể cậu chạy đến đâu đều có người theo sát, chạy lên phía trước là Woodgate, lùi về phía sau là García.

Có một khoảng thời gian, cậu thậm chí ngay cả bóng cũng đỡ không tốt. Hàng phòng ngự của Real Madrid từ bao giờ trở nên lợi hại thế này? Trương Tuấn không hiểu.

Cậu đâu biết, không phải hàng phòng ngự của Real Madrid trở nên tốt hơn, mà là các cầu thủ Real Madrid bị dồn vào đường cùng, bộc phát ra sự máu lửa mà thôi.

Lời nói trước trận của Sabato vốn dĩ đã khiến các cầu thủ Real Madrid ôm tâm lý "không thể không thắng", kết quả không ngờ bây giờ lại bị Fiorentina dẫn trước. Họ làm sao có thể chấp nhận kết quả như vậy chứ?

Raúl càng là liều mạng di chuyển ở trung lộ và hàng tiền đạo, anh dù ở câu lạc bộ hay đội tuyển quốc gia đều có một tinh thần không bao giờ chịu thua, bây giờ càng cần anh phát huy tinh thần này đến cực hạn. Anh là đội trưởng, anh nhất định phải chiến đấu, hơn nữa phải chiến đấu đến cùng.

Trương Tuấn nhìn tấm lưng ướt đẫm mồ hôi của Raúl, nhớ lại nụ cười ở giờ nghỉ giữa hiệp, thật khó mà liên kết hai hình ảnh này vào một người.

Mascherano cầm bóng ở sân nhà, vốn định chuyền qua chuyền lại, câu giờ một chút, kết quả Raúl từ bên cạnh lao lên một cú xoạc bóng, cả người lẫn bóng đều bị hất văng. Trọng tài chính thổi còi báo phạm lỗi, anh cũng không lên kéo Mascherano dậy, mà chạy thẳng về.

Raúl lúc này hoàn toàn không có phong thái "Hoàng tử" gì cả, mà có một sát khí của chiến binh. Trương Tuấn không nói rõ được Raúl nào tốt hơn, nhưng cậu nhìn vào mắt Raúl, chính mình cũng dần cảm nhận được một loại sức mạnh như vậy — sức mạnh không cam lòng chịu thua.

Mặc dù Sabato liên tục dặn dò cậu, yêu cầu cậu chú ý giữ gìn thể lực, đừng vắt kiệt quá mức. Nhưng đối mặt với Raúl, cậu không làm được.

Cậu không thể giúp gì nhiều về mặt phòng ngự, vậy thì hãy dốc hết sức lực trong lúc tấn công, làm chậm bước tiến của toàn đội Real Madrid. Cái gọi là tấn công chính là phòng ngự.

Sự nỗ lực của Raúl đang ảnh hưởng đến toàn đội Real Madrid, còn Trương Tuấn cũng đang ảnh hưởng đến Fiorentina.

Hai đội ở những phút cuối cùng lại tăng tốc độ trận đấu. Điều này ngay cả bình luận viên của ESPN cũng không hiểu nổi, theo lý mà nói thời điểm này đúng là lúc thể lực của cầu thủ cạn kiệt, họ không nên có thể lực để chuyển đổi công thủ nhanh như vậy mới đúng.

Cầu thủ trên sân không nghĩ như vậy.

Thời gian không chờ đợi ai cả. Đâu còn rảnh rỗi mà đi cân nhắc vấn đề thể lực, cứ thắng trận (gỡ hòa) xong rồi tính sau đi!

Phạt góc cho Fiorentina, bóng bị Real Madrid phá ra, hàng hậu vệ của họ lập tức toàn đội dâng cao.

Mà rất không may là, quả bóng Real Madrid phá ra lại rơi vào chân đội Fiorentina.

Joaquín không do dự, vừa cắt được bóng, ngay lập tức phất bóng ở cánh phải sân, một đường chuyền dài chéo góc 45 độ!

Lần này là Van Persie!

Anh lao ra, nhảy lên, đỡ bóng bằng ngực, rồi vừa chạm đất là một cú sút!

Casillas vẫy vẫy tay, không ngăn được trái bóng đi vào lưới.

Sân Franchi lại sôi sục lên, Van Persie phấn khích xoay người muốn lao về phía Joaquín đã kiến tạo cho mình. Nhưng rất nhanh anh thấy trọng tài biên đứng tại chỗ không động đậy, lá cờ trong tay nằm ngang chỉ về phía anh.

Việt vị!

Tiếng hò reo của Franchi lập tức biến thành tiếng la ó chói tai.

"Á! Lại là việt vị trước! Bàn thắng này không hợp lệ!"

Van Persie bất lực dừng bước, nhún vai. Trương Tuấn lại đang vẫy tay bảo anh mau quay về.

So với sự bình tĩnh của cầu thủ trên sân, Sabato bên dưới gần như nhảy cẫng lên vì giận dữ: "Cứt chó! Trọng tài đó là kẻ mù! Ông ta chẳng nhìn thấy gì cả! Quả này sao có thể là việt vị được!? Đồ ngốc! UEFA toàn là lũ ngốc!"

Màn hình lớn đang chiếu lại cảnh vừa rồi, quay chậm chiếu lại bốn lần, mọi góc độ đều có, chứng thực phán quyết của trọng tài biên là chính xác. Chỉ là... khoảnh khắc Van Persie lao ra và hậu vệ cuối cùng của Real Madrid là Bravo có khoảng cách quá không rõ ràng, có lẽ hai người chỉ chênh lệch nửa thân trên thôi, trọng tài biên quả nhiên là mắt cú vọ.

Luxemburgo khi bàn thắng này được tạo ra từng chửi bới lớn tiếng y như Sabato bây giờ, nhưng bây giờ đã hoàn toàn bình tĩnh lại, lặng lẽ ngồi trên ghế, thời gian không còn nhiều, ông đã chấp nhận kết quả này. Hơn nữa chỉ thua một bàn không thể coi là thất bại, họ trở về sân nhà, mọi thứ đều có khả năng xảy ra.

Tiếp theo, ông thay Robinho và Beckham ra, coi như tuyên bố từ bỏ trận đấu.

Phía Fiorentina cũng thay Trương Tuấn đã tiêu tốn quá nhiều thể lực và Kru vừa mới bình phục chấn thương không lâu ra. Cả hai huấn luyện viên đều chỉ có thể chấp nhận kết quả này.

Cầu thủ trên sân sau một thời gian lao vào tấn công dồn dập, thể lực cũng đã giảm xuống điểm mấu chốt, nhiều cầu thủ đã không chạy nổi nữa, chỉ có thể "tản bộ" trên sân. Trận đấu này thực tế kết quả cuối cùng đã xác định: Fiorentina thắng trên sân nhà, nhưng Real Madrid đã để lại hy vọng ở Bernabéu.

Bốn phút sau, trọng tài chính thổi tiếng còi kết thúc trận đấu.

"Trận đấu kết thúc rồi! Trận đấu kết thúc, Fiorentina thắng sát nút 2:1 trước Real Madrid trên sân nhà. Như vậy, trận đấu lượt về sẽ trở nên vô cùng quan trọng. Fiorentina chỉ có lợi thế dẫn trước một bàn, đi tiếp rất nguy hiểm. Còn Real Madrid cũng chưa mất hết hy vọng. Tôi nghĩ, trận đấu tuần sau sẽ còn tuyệt vời hơn!"

Sau khi trận đấu kết thúc, cầu thủ hai bên không còn cảm giác đối địch đó nữa, cuối cùng áo của Beckham vẫn bị Ujfaluši cướp mất, vì anh ta có tấm khiên chắn là con gái nhỏ, không ai làm gì được anh ta.

Raúl đi về phía Trương Tuấn, Trương Tuấn tưởng lại định đổi áo, đang định nghĩ lý do từ chối thì thấy Raúl chỉ chủ động đến bắt tay với mình, không có ý định đổi áo. Bắt tay xong, Raúl còn vỗ vai Trương Tuấn mỉm cười nói một tràng tiếng Tây Ban Nha.

Trương Tuấn không nghe hiểu, vừa khéo Joaquín ở bên cạnh cậu, sau khi Raúl đi, cậu hỏi Joaquín: "Raúl nói gì thế?"

Joaquín có chút do dự: "Ờ, anh ấy nói mong chờ trận đấu với chúng ta ở Bernabéu, đến lúc đó anh ấy sẽ đánh bại chúng ta."

"Ha, thật tốt, đó cũng là điều tôi muốn nói với anh ấy." Trương Tuấn vui vẻ cười, thắng trận, hơn nữa còn lập cú đúp, tâm trạng cậu rất tốt.

Joaquín lại không cười nổi, anh nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Raúl. Bởi vì điều Raúl vừa nói không hề đơn giản như vậy.

"Có cơ hội hãy đến Real Madrid của chúng tôi đi! Làm đồng đội của cậu thú vị hơn làm đối thủ đấy." Đó mới là nguyên văn của Raúl.

Còn trên khán đài danh dự, Chủ tịch Fiorentina Galiani đang bắt tay tạm biệt Chủ tịch Real Madrid – ông Florentino. Florentino quay đầu nhìn xuống sân, ánh mắt ông khóa chặt vào đội trưởng Fiorentina – người ghi hai bàn trong trận này, làm Real Madrid khổ sở không thôi.

Trong mắt người thương nhân lấp lánh ánh sáng khó đoán.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:163
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.