Mãi cho đến khi Trương Tuấn lưu luyến không rời buông Tô Phi ra, trận đấu mới có thể tiếp tục. Lúc này, điều người ta bàn tán không còn chỉ là bàn thắng thứ ba mươi mốt mà anh vừa ghi được nữa, mà chính là cái ôm giữa anh và Tô Phi. Khoảnh khắc này phấn khích hơn nhiều so với bàn thắng.
Tô Phi đỏ mặt tiếp tục làm việc, nhưng cô có thể cảm nhận được mọi ánh nhìn đều đang đổ dồn về phía mình. Trương Tuấn thì như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục lăn xả trên sân cỏ.
Một mình cô lén lút tận hưởng dư vị của khoảnh khắc ngọt ngào vừa rồi. Cô và Trương Tuấn ôm nhau trước mặt bao nhiêu người như vậy, tuy có chút xấu hổ nhưng cô cam tâm tình nguyện. Khoảnh khắc bị Trương Tuấn ôm chặt lấy, cô cảm thấy cả sân bóng chỉ còn lại hai người, không còn ai khác. Họ ôm nhau chốn đông người tự nhiên như thể đang ở trong nhà mình vậy.
Chẳng có gì phải sợ cả, cô yêu Trương Tuấn, Trương Tuấn cũng yêu cô, họ ôm nhau là chuyện hết sức bình thường.
Và sau đoạn nhạc đệm này, bầu không khí trên sân cũng bớt đi nhiều mùi thuốc súng. Dù sao tình yêu là điều tốt đẹp, chẳng ai muốn phá vỡ vẻ đẹp đó.
Sau khi tỉ số trở thành 3:1, cục diện trên sân cũng dần chậm lại.
Đôi bên có công có thủ, nhưng muốn ghi bàn thì không còn dễ dàng như vậy nữa.
Trương Tuấn vẫn nhận được sự hỗ trợ vô tư từ các đồng đội, họ hy vọng anh có thể lập cú hat-trick, nhưng Chievo sẽ không đời nào đồng ý. Lần này bất kể Trương Tuấn chuyền bóng hay tự mình đột phá dứt điểm, họ đều duy trì đội hình phòng ngự ít nhất hai người để đặc biệt chăm sóc Trương Tuấn.
Sabato thấy Trương Tuấn chắc sẽ không còn mấy cơ hội nữa, quyết định thay anh ra sân, để anh một mình tận hưởng những tràng pháo tay và tiếng hò reo của khán giả.
"Angelo, bảo Toni chuẩn bị vào sân."
Trương Tuấn liếc mắt nhìn, thấy Toni đang thắt lại áo đấu bên ngoài đường biên, anh biết trận đấu mùa giải này của mình đến đây là kết thúc. Nhưng anh vẫn muốn làm điều gì đó trước khi rời sân.
Thế là ở ngoài vòng cấm, anh tung một cú xoay người sút bóng, cách một hậu vệ, anh sút trúng bóng, thủ môn bay người cứu thua nhưng không chạm được vào bóng. Tất nhiên, bóng cũng không vào lưới mà sượt qua cột dọc bay ra ngoài đường biên ngang.
Cổ động viên Chievo hít một hơi lạnh, còn cổ động viên Fiorentina thì thở dài tiếc nuối.
Trương Tuấn gãi gãi đầu, xem ra cú hat-trick không có hy vọng rồi.
Anh vừa dứt điểm xong, trọng tài chính liền ra hiệu Fiorentina thay người, Toni vào sân thay cho Trương Tuấn.
Trương Tuấn giơ cao hai tay, vừa vỗ tay vừa đi về phía đường biên, cổ động viên Fiorentina toàn bộ đứng dậy tiễn đưa đội trưởng của họ.
"Á! Fiorentina thay người! Trương Tuấn bị thay ra, xem ra Sabato muốn để Trương Tuấn một mình tận hưởng khoảnh khắc này. Cảm ơn sự nỗ lực của anh ấy, cảm ơn những bàn thắng suốt một mùa giải qua đã mang đến cho chúng ta vô vàn sự tận hưởng. Hy vọng mùa giải tới anh ấy vẫn có thể có màn trình diễn như thế này, Serie A đã lâu rồi không xuất hiện một tiền đạo khiến người ta mong đợi đến thế."
Đi đến đường biên, Trương Tuấn tháo chiếc băng đội trưởng trên cánh tay xuống, rồi đeo vào tay Toni, vỗ vỗ vào lưng anh ấy: "Cố lên, Luca!"
Sau đó lại vỗ tay cảm ơn khán giả trên khán đài, rồi ngồi về phía băng ghế dự bị.
Các cầu thủ trên băng ghế dự bị lần lượt chúc mừng anh, ngay cả Di Livio cũng đến chúc mừng anh: "Cậu làm rất tốt, Trương Tuấn. Bây giờ hãy nghỉ ngơi cho khỏe, mùa hè này cậu còn Olympic phải tham gia nữa."
Trương Tuấn phủ một chiếc khăn mặt khô lên đầu, rồi tựa lưng vào ghế, thở hổn hển. Anh thực sự mệt rồi, cả một mùa giải đấy, cứ thế mà cày ải, ghi bàn, không ngừng ghi bàn, bây giờ anh thực sự cần nghỉ ngơi một chút.
Sabato không quan tâm đến Trương Tuấn, mà tiếp tục đứng bên đường biên theo dõi cục diện trên sân. Trương Tuấn nhắm hai mắt lại, tin không? Bây giờ anh có thể ngủ thiếp đi ngay lập tức.
※※※
Trận đấu này Fiorentina cuối cùng thắng Chievo 3:1 trên sân khách, củng cố thêm thành tích đứng thứ tư tại giải vô địch quốc gia, lọt vào vòng loại Champions League mùa giải tới.
Từ chỗ chật vật trụ hạng ở mùa giải trước, đến mùa giải này lọt vào Champions League, Fiorentina được giới truyền thông công nhận là đội bóng tiến bộ nhanh nhất mùa giải, còn Trương Tuấn cũng nhờ vào 31 bàn thắng của mình mà giành được danh hiệu Vua phá lưới giải đấu. Lễ trao giải phải đợi đến sau khi mùa giải sau bắt đầu, nhưng vinh dự này thì không chạy thoát được rồi. Ngoài ra, theo nguồn tin thân cận tiết lộ, cầu thủ xuất sắc nhất Serie A mùa giải này tám chín phần mười cũng là của Trương Tuấn, còn có cả cầu thủ nước ngoài xuất sắc nhất Serie A. Cầu thủ nước ngoài xuất sắc nhất Serie A mùa giải trước là Lý Vĩnh Lạc, người đã giúp Inter Milan giành chức vô địch lần đầu tiên sau 18 năm, mùa giải này lại là một người Trung Quốc nữa.
Mùa giải này đối với Trương Tuấn là một mùa giải bội thu, đội bóng và chính bản thân anh đều có một kết quả rất tuyệt vời.
Hạng Thao chuyển nhượng thành công từ Anderlecht sang Fiorentina, trở thành một người Fiorentina thực thụ. Anderlecht biết Fiorentina đang rất cần mua Hạng Thao, hơn nữa trên thị trường còn rất nhiều đội bóng muốn có hậu vệ trẻ đang nổi lên ở Serie A này, nên đã đưa ra một cái giá rất cao: 13 triệu Euro. Nhậm Dục Địa không nói hai lời, rút ví trả tiền, mua người đi. Còn Vương Ngọc cùng đội với anh lại chuyển nhượng với giá 3,8 triệu Euro đến đội bóng tầm trung ở La Liga là Villarreal.
Kết thúc mùa giải, Fiorentina bắt đầu kế hoạch mua người khẩn trương, mùa giải tới họ phải chiến đấu trên ba mặt trận, thực lực của đội bóng cần phải được tăng cường, chiều sâu đội hình cũng cần phải bổ sung, ngoài ra, xét từ phương diện thị trường, ngoài việc mua vào một số cầu thủ giá rẻ nhưng có thực lực nhất định, còn cần ký hợp đồng với một đến vài ngôi sao có tầm ảnh hưởng.
Lần này, Nhậm Dục Địa lại mời Sabato đi ăn trưa, rồi vứt ra cuốn sổ chi phiếu, để Sabato ghi tất cả những cầu thủ mà ông nhắm đến vào đó. Chỉ có lúc này, Sabato mới cảm thấy mình là huấn luyện viên hạnh phúc nhất thế giới.
※※※
Còn Trương Tuấn, sau kỳ nghỉ ngắn ngủi, cuối tháng 7 đã bay đến Bắc Kinh, gia nhập đội Olympic quốc gia, chuẩn bị sẵn sàng cho Thế vận hội Olympic Bắc Kinh sắp bắt đầu.
Là cầu thủ quá tuổi, cùng được chọn với anh còn có thủ môn An Kha, người chưa từng tham dự kỳ Olympic trước, và tiền vệ Thiệu Giai Anh đang thi đấu tại đội bóng Bundesliga Bayer Leverkusen. Ngoài ra, là cầu thủ đúng độ tuổi tham gia còn có tiền đạo Ngô Thượng Thiện, và đồng đội của Trương Tuấn tại Fiorentina là tiền vệ Kru.
Vì kỳ Olympic này là kỳ Olympic đầu tiên do Trung Quốc đăng cai, nên cả nước đều rất coi trọng, Tổng cục Thể thao Quốc gia còn đưa ra chỉ tiêu cứng cho rất nhiều môn. Do đó, đội Olympic quốc gia tập hợp được nhiều cầu thủ xuất sắc như vậy, cũng được các cổ động viên gửi gắm hy vọng lớn lao. Thậm chí có phương tiện truyền thông còn hô lên khẩu hiệu đội Olympic Trung Quốc phải giành huy chương vàng Olympic.
Nhìn toàn diện tất cả các đội bóng tham gia Olympic, ngôi sao nổi tiếng nhất đương nhiên là Trương Tuấn, người vừa giành danh hiệu Vua phá lưới Serie A, anh cũng được gửi gắm hy vọng, đeo băng đội trưởng, hy vọng dưới sự dẫn dắt của anh đội bóng có thể thực hiện được bước đột phá lịch sử, bản thân anh cũng trở thành Vua phá lưới Olympic, đội bóng giành huy chương vàng.
Trương Tuấn chinh chiến dày dạn đối mặt với những người đồng bào cuồng nhiệt, không ngờ cũng có chút căng thẳng và áp lực. Anh không ngờ người Trung Quốc lại có tình cảm sâu sắc như vậy đối với bóng đá Olympic - thứ vốn giống như món "gân gà" bỏ thì thương vương thì tội. Anh tham gia Olympic chỉ là để tròn một giấc mơ, bù đắp một tiếc nuối không thực hiện được bốn năm trước mà thôi.
Sau khi tập luyện cùng đội vài ngày, anh càng cảm thấy lo lắng cho tương lai của đội bóng. Lứa cầu thủ Olympic này trong mắt anh còn lâu mới xuất sắc bằng lứa bốn năm trước, bởi vì sau khi Khâu Tố Huy đi, việc tuyển chọn nhân tài của đội Olympic lại quay về lối mòn cũ, chọn ra những cầu thủ gọi là xuất sắc nhất trong các đội chuyên nghiệp đã định hình, đội bóng được thành lập lại hoàn toàn không có sức chiến đấu. Kế hoạch đào tạo bóng đá thanh thiếu niên do Trần Vĩ mạnh mẽ đề xướng mới bắt đầu thực hiện, bây giờ vẫn chưa đến lúc gặt hái thành quả, cho nên đội Olympic lần này trở thành một "quái thai" – thực lực không ra sao, nhưng mọi người lại cứ đặt kỳ vọng vô cùng, vô cùng lớn vào họ.
Ngay cả khi có người biết thực lực không ổn, cũng giữ thái độ không sao cả: "Không sao, chúng ta có Trương Tuấn mà!"
Trương Tuấn thầm nghĩ, đùa à, bóng đá đâu phải là môn thể thao của một mình tôi, có mình tôi là được à?
Anh tất nhiên không dám nói suy nghĩ trong lòng ra, anh biết truyền thông như thế nào, cũng biết kết cục của mình sẽ ra sao nếu nói những lời đi ngược lại lúc bầu không khí trong nước đang hưng thịnh, tốt đẹp thế này. Đối mặt với truyền thông và đại chúng cuồng nhiệt, anh cũng chỉ có thể nói trái lòng mình: "À... chúng ta có hy vọng, đây là sân nhà của chúng ta, chúng ta phải tranh thủ giành lấy vinh dự, không để đông đảo cổ động viên thất vọng..."
Xuống sân anh phàn nàn với Tô Phi: "Thật mệt mỏi, chỉ là một kỳ Olympic thôi mà, có cần thiết phải làm nghiêm trọng đến mức này không? Cứ như thể không giành được huy chương vàng Olympic là chúng ta trở thành tội đồ dân tộc vậy... Bóng đá Olympic chưa bao giờ nên nhận được sự quan tâm như thế này, nó chỉ là một cơ hội để rèn luyện cầu thủ trẻ thôi mà."
Tô Phi nhún vai: "Thì biết sao được? Người Trung Quốc thích coi trọng mấy cái này mà, huy chương vàng Olympic là liên quan đến lòng tự tôn dân tộc của chúng ta, liên quan đến sự cường thịnh của quốc lực đấy. Ai bảo kỳ Olympic này tổ chức tại Bắc Kinh chứ, dù sao cũng không thể để mất mặt ngay tại nhà mình được."
"Ha ha, mất mặt... Huy chương vàng Olympic nhiều thì bách tính có thể ăn no bụng không?"
"Được rồi được rồi, chúng ta không thảo luận vấn đề này nữa, nói sâu thêm nữa thì không ổn đâu. Anh đừng quản nhiều như vậy, cái gì lòng tự tôn dân tộc, cái gì tinh thần vinh dự quốc gia... anh chỉ cần đá tốt bóng của mình thôi, còn kết quả thế nào, nỗ lực hết mình là được rồi. Nỗ lực hết mình rồi thì em nghĩ không ai trách móc các anh đâu. Còn nữa, Trương Tuấn, lời phàn nàn này anh tuyệt đối đừng phát biểu ở nơi công cộng đấy nhé..."
"Ừm, anh có chừng mực mà. Anh biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói."
※※※
Là cầu thủ quá tuổi cộng thêm ngôi sao lớn, Trương Tuấn và An Kha có đặc quyền mà các cầu thủ Olympic khác không có, ví dụ như họ có thể ra ngoài đi dạo phố.
Hôm nay là ngày nghỉ của đội, Trương Tuấn vốn định hẹn hò với Tô Phi, nhưng Tô Phi công việc cực kỳ bận rộn, không có thời gian, anh đành phải để An Kha kéo đi dạo phố.
"Tôi nói này An Kha... anh đâu phải con gái, sao lại thích dạo phố thế?" Trương Tuấn thể lực không tệ, nhưng cứ đi tới đi lui trên phố thế này cũng khiến anh mệt, hơn nữa anh còn phải luôn đối phó với những cổ động viên nhiệt tình nhận ra họ.
"Dù sao ở Hương Hà cũng buồn chán, cả đội Olympic chẳng có mấy người quen... Lão tử nhìn mấy hậu bối đó là thấy không vừa mắt, nên ra ngoài hít thở không khí." An Kha hào hứng nhìn đông ngó tây, như thể đã lâu lắm rồi không được ra phố đi dạo vậy.
Trương Tuấn thấy lạ: "Hậu bối? Ồ, họ đối với anh cũng coi là tôn kính mà, sao anh lại không vừa mắt?"
"Mẹ kiếp! Chính vì quá tôn kính! Một lũ chẳng có chút chủ kiến nào, thế này mà giống cầu thủ chuyên nghiệp à? Ồ, thấy ngôi sao là tự ti muốn chết, thấy người cấp thấp hơn mình là lại tự đại kinh khủng. Cậu không thấy Kru chẳng buồn để ý đến họ à? Cầu thủ thế này, cậu thấy chúng ta còn hy vọng giành huy chương vàng Olympic gì nữa?"
Trương Tuấn vội kéo An Kha: "Nhỏ tiếng thôi! Lời này đừng nói bừa, đây là trên đường lớn đấy."
An Kha biết lời nhắc nhở của Trương Tuấn có ý gì, cậu lẩm bẩm nhỏ tiếng: "Dù sao... đây là lứa đội Olympic tệ nhất mà tôi từng thấy, mà thế quái nào người ta lại đặt kỳ vọng vô hạn vào họ, cái gì huy chương vàng Olympic... cười chết tôi. Tôi đến đây hoàn toàn là vì chưa từng tham dự Olympic, đến để nếm trải cảm giác thôi... Mà thực sự trông chờ dựa vào bóng đá để tăng thêm một tấm huy chương vàng cho bảng xếp hạng Trung Quốc à? Lũ quan liêu không có não đó! Á da! Đi dạo phố thì đừng nhắc đến mấy thứ không bằng lợn chó đó nữa... Hãy để chúng ta vui chơi thỏa thích đi. Tôi còn rất nhiều thứ phải mua cho bố mẹ nữa."
Trương Tuấn là đội trưởng, anh thực sự cũng cảm thấy đau đầu về thực trạng hiện tại của đội bóng, nhưng cũng bất lực. Cầu thủ quá tuổi cùng với Kru, Ngô Thượng Thiện, đối với những cầu thủ đội Olympic này không hài lòng chút nào, mà bản thân các cầu thủ Olympic nội đấu cũng thực sự đáng sợ, khiến Trương Tuấn nghĩ đến đội tuyển quốc gia trước kia. Những người đến từ vùng bóng đá phát triển coi thường những người ở vùng bóng đá không phát triển, họ lại muốn cố ý lấy lòng các cầu thủ đi du học. Còn nhỏ tuổi không suy nghĩ làm sao để đá bóng tốt, trái lại suốt ngày vắt óc toan tính những chuyện này. Những điều này đều khiến Trương Tuấn vô cùng ngứa mắt, nhưng anh lại không thể quát mắng gì, dù sao cũng chưa từng tiếp xúc cùng nhau, thực sự quá xa lạ. Huấn luyện viên đội Olympic lại là một người kém xa cái tầm nhìn và khí phách của Khâu Tố Huy và Sabato, anh làm đội trưởng chỉ vì anh có danh tiếng lớn nhất, chứ không phải vì anh có thể quản lý đội bóng. Làm đội trưởng này thực sự quá bí bách, bí bách hơn nhiều so với khi làm đội trưởng ở Fiorentina.
Một đội bóng không đủ đoàn kết, thì họ có thể đi bao xa chỉ đáng để lo lắng.
An Kha ở phía trước rất hoạt bát, Trương Tuấn lại lững thững theo sau, anh thở dài một hơi, tại sao bóng đá ở nước ngoài là một chuyện rất vui vẻ đơn thuần, ở Trung Quốc lại phải bị gán cho nhiều ý nghĩa thế này, trở nên phức tạp như vậy?
Bị An Kha nói như vậy, anh ngược lại mất hứng dạo phố, chỉ cúi đầu đi theo sau An Kha.
Đột nhiên, anh đụng phải lưng của An Kha.
Trương Tuấn xoa trán, ngẩng đầu lên lạ lùng nhìn bóng lưng của An Kha, cậu ta cứ đứng yên bất động tại chỗ, nhìn về phía trước. Như thể phía trước có chuyện gì khiến cậu ta vô cùng kinh ngạc.
Trương Tuấn không hiểu sao, đành phải vòng ra xem cho rõ.
Sau đó anh nhìn thấy một người phụ nữ cũng đang đứng sững sờ phía trước họ, và người đàn ông bên cạnh cô gái đó.
※※※
Lâm Giai hôm nay vốn không định ra ngoài dạo phố, nhưng bạn trai cô là Lý Vĩ bảo là muốn mua chút quà cho bố vợ tương lai, nên mới kéo cô cùng ra ngoài. Cô và bạn trai mới quen lần này đến Bắc Kinh để xem Olympic, hiện tại Olympic là chủ đề mà ai cũng bàn tán, có thể trực tiếp xem Olympic tại Bắc Kinh, thực sự là một chuyện đáng tự hào. Huống hồ họ còn có vé xem lễ khai mạc và một số trận đấu.
Bạn trai cô lại là một cổ động viên bóng đá, nghe nói Trương Tuấn sẽ tham gia Olympic, đòi bằng được phải đến xem. Nhưng Lâm Giai sau khi nghe tin An Kha cũng đến, thì không muốn đến lắm. Nhưng không nỡ nhìn bạn trai vì sự cố chấp của mình mà mất đi một cơ hội tiếp xúc với thần tượng, cô đành phải đi theo.
Không ngờ, không ngờ, cô lại gặp lại người cũ ngay tại thời điểm và địa điểm mà đáng lẽ không nên gặp nhất.
Khi đó Lý Vĩ đang kể chuyện cười cho cô nghe, khiến cô cười nghiêng ngả. Ngay lúc này, một người đàn ông cao lớn đi ngược chiều tới. Mặc dù người này đeo kính râm, nhưng cô nhận ra ngay lập tức.
Là An Kha.
Đây thực sự là một cuộc gặp gỡ ngượng ngùng.
Vẫn là người bạn cũ Lý Vĩ của cô phá vỡ bầu không khí này, anh ta hào hứng chỉ vào Trương Tuấn đang ló ra từ phía sau An Kha: "Là Trương Tuấn! Trương Tuấn! Trời ơi! Tôi là fan của anh, không ngờ có thể gặp anh ở đây! Xin anh chữ ký được không? Chụp ảnh... còn chụp ảnh nữa, Lâm Giai, lại đây, chụp cho chúng tôi một tấm!" Anh ta hào hứng nhét chiếc máy ảnh kỹ thuật số trong tay vào tay Lâm Giai, hoàn toàn không để ý đến biểu cảm không tự nhiên trên mặt Lâm Giai.
Trương Tuấn không quen Lâm Giai, nhưng anh đã từng nghe đến cái tên này, lúc trước còn vì chuyện đó mà giáo huấn An Kha một trận.
Cho nên khi nghe người đàn ông bên cạnh Lâm Giai hét lên cái tên này, anh chợt hiểu ra, tại sao biểu hiện của An Kha lại bất thường như vậy.
Bởi vì cô gái trước mặt này chính là Lâm Giai, người đã kiên trì theo đuổi An Kha suốt năm năm.
※※※
Lời của Lý Vĩ giải vây cho cả hai bên, Trương Tuấn rất phối hợp chụp ảnh, ký tặng cùng Lý Vĩ, sau đó còn phá lệ trò chuyện với anh ta vài câu. Tất cả những điều này chỉ là để An Kha và Lâm Giai có một chút cơ hội riêng tư.
Nhưng hai người dường như không hiểu tâm ý này của Trương Tuấn, trong lúc Trương Tuấn và Lý Vĩ xoay xở với nhau, hai người cứ đứng đó không làm gì cả, cũng không nói gì cả.
Mãi cho đến khi Lý Vĩ buông Trương Tuấn ra, đến xin An Kha chữ ký và chụp ảnh.
Lâm Giai lúc này mới giới thiệu với hai người - thực ra chỉ là giới thiệu với An Kha - "Đây là bạn trai của tôi, Lý Vĩ." Chỉ một câu đơn giản, Trương Tuấn lại có thể cảm nhận được cơ thể An Kha có một cái run nhẹ.
"Thằng ngu này, đồ ngốc, tự làm tự chịu!" Anh thầm mắng An Kha trong lòng.
Lý Vĩ thỏa mãn sau sự hào hứng còn để lại số điện thoại của anh và Lâm Giai, có lẽ anh ta cho rằng Lâm Giai và An Kha là bạn học, sau này họ có thể thường xuyên liên lạc chăng. Trương Tuấn ở bên cạnh không nói một lời, nhìn thấy hết cả, anh cảm thấy Lý Vĩ này thật ngây thơ đến nực cười, đâu có ai đem số điện thoại bạn gái mình đưa cho tình địch... ừm? An Kha muốn theo đuổi lại Lâm Giai à? Không có à? Có à? Trương Tuấn nghĩ đến đau cả đầu, thôi, để An Kha tự mình đau đầu đi. Dù Lâm Giai không còn là của cậu ta, sau này vẫn có thể gặp những cô gái tốt hơn.
Lâm Giai nắm tay Lý Vĩ vẫn còn có chút lưu luyến rời đi. Để lại Trương Tuấn và An Kha cũng hoàn toàn mất hứng dạo phố, hai người bắt đầu quay về.
"Cô gái đó chính là Lâm Giai?" Trương Tuấn hỏi thừa, thực ra anh chỉ muốn khơi chuyện để nói.
An Kha gật đầu: "Ừm... lâu lắm không gặp, không ngờ lại trở nên xinh đẹp hơn..."
"Mẹ kiếp! Đúng là chó không bỏ được thói ăn phân!" Trương Tuấn mắng, anh nghi ngờ mình có phải đã uổng công lo lắng cho An Kha rồi không.
"Nhưng mà... gã đàn ông bên cạnh cô ấy trông... thật tầm thường..." An Kha lẩm bẩm. Điểm này Trương Tuấn cũng hơi đồng tình, mặc dù có thể là bất kính với Lý Vĩ, nhưng Lý Vĩ trông thực sự không dám khen ngợi. Cao một mét sáu ba, răng vẩu, lưng còn hơi gù, mặt vì lý do mụn trứng cá nên chỗ nào cũng đầy sẹo... ở cùng với Lâm Giai cao một mét bảy bốn, thực sự có cảm giác không xứng đôi. "Sao cô ấy lại tìm một người bạn trai như vậy? Cô ấy cũng là một cô gái có theo đuổi mà..." An Kha không hiểu.
Trương Tuấn thầm nghĩ có gì mà không hiểu? Cậu phụ lòng người ta, người ta đành phải hạ thấp bản thân mình thôi, nên tiện tay tìm đại một người bạn trai.
"Này, An Kha, cậu có ý với Lâm Giai phải không?"
"Không! Không có! Tuyệt đối không có!" An Kha lắc đầu như trống bỏi.
Trương Tuấn thấy An Kha cứng miệng như vậy, cũng chỉ thở dài, không nói gì nữa.
※※※
Lễ khai mạc Olympic diễn ra vào lúc tám giờ tối ngày 8 tháng 8 năm 2008 theo giờ Bắc Kinh. Nhưng các trận đấu bóng đá đã bắt đầu trước hai ngày, là đội chủ nhà Trung Quốc, là đội bóng xuất hiện đầu tiên, đấu với họ là đội Olympic Ghana đến từ châu Phi.
Trận đấu này đáng lẽ ra không nên có nhiều nghi vấn, đội Trung Quốc sở hữu nhiều ngôi sao lớn trước trận đấu được cho là sẽ dễ dàng đánh bại Ghana.
Nhưng quá trình và kết quả trận đấu lại khiến nhiều người không ngờ tới. Đội Trung Quốc trên sân nhà của mình đá cực kỳ khó khăn, cuối cùng chỉ dựa vào hai bàn thắng của Trương Tuấn, hòa 2:2 với Ghana.
An Kha trong trận đấu này thể hiện không được như ý, có vài lần phạm sai lầm không đáng có, cũng dẫn đến hai bàn thua của đội Trung Quốc.
Đội Trung Quốc xuất quân không thuận lợi, dội một gáo nước lạnh vào nhiều người. Nhiều phương tiện truyền thông đều cảm thấy khó tin trước màn trình diễn của đội Trung Quốc, cho rằng đây tuyệt đối không phải là trình độ thực sự của đội Trung Quốc. "Dù bóng đá thanh thiếu niên của Ghana từng là trình độ dẫn đầu thế giới, nhưng đó cũng là chuyện quá khứ rồi. Ghana hiện tại căn bản không có thực lực để so tài với đội Trung Quốc chúng ta! Có lẽ trận sau chúng ta sẽ tốt lên. Phong độ sa sút của An Kha có chút khó hiểu, trong một số trận giao hữu trước khi khai mạc cậu ta đều thể hiện bình thường..."
Mà điều Trương Tuấn nhìn thấy lại là một vấn đề khác.
"Thằng cha này còn nói mình không có ý với Lâm Giai? Hừ!" Anh biết trận đấu này Lâm Giai chắc chắn đang ở trên khán đài, bởi vì Lý Vĩ đó đã nói với anh, họ sẽ đến xem tất cả các trận đấu có đội Trung Quốc tham gia, anh ta muốn cổ vũ cho Trương Tuấn, cổ vũ cho đội Trung Quốc. An Kha chắc chắn cũng biết, nên nguyên nhân của phong độ sa sút này rất dễ tìm, chỉ là cậu ta sẽ không nói ra thôi, bản thân An Kha còn phải nỗ lực nữa. Mặc dù Lâm Giai hiện tại là bạn gái của người khác rồi, nhưng nếu cậu ta thực sự thích Lâm Giai, mà Lâm Giai cũng thực sự vẫn còn tình cảm với An Kha, thì nhất định có thể giành lại.
Mặc dù có chút có lỗi với Lý Vĩ, nhưng cậu ta và Lâm Giai vốn dĩ không hợp nhau... Ai bảo cậu ta là người xuất hiện sau chứ?
※※※
Màn trình diễn sa sút ở trận đầu tiên không ảnh hưởng đến sự thể hiện tiếp theo của An Kha, hai trận vòng bảng tiếp theo, đội Trung Quốc đều giành chiến thắng, họ lọt vào vòng trong với tư cách nhất bảng.
Trương Tuấn ghi bàn thắng thứ năm của cá nhân anh tại Olympic, hiện tại xếp thứ hai trong danh sách ghi bàn. Tuy nhiên đối thủ quá yếu, khiến anh không thấy hứng thú, dù có ghi thêm bao nhiêu bàn anh cũng cảm thấy đó là chuyện rất bình thường.
Đội Trung Quốc thuận lợi vượt qua vòng bảng, khiến nhiều người rất phấn khích, vì họ dường như nhìn thấy một huy chương vàng Olympic lấp lánh đang vẫy tay chào họ phía trước. Ngay cả trong nội bộ đội bóng cũng có ảo tưởng này, tưởng rằng huy chương vàng thực sự đã nằm trong tầm tay.
Trương Tuấn cảm thấy rất bi ai, sự nỗ lực của họ trên sân cỏ đổi lại là sự gia tăng chứng ảo tưởng của tất cả mọi người. Không ai quan tâm đến màn trình diễn của họ trên sân, tất cả mọi người đều đang hào hứng kỳ vọng vào một huy chương vàng Olympic mang tính lịch sử.
Trương Tuấn đang đau đầu vì thái độ của đồng bào, còn An Kha thì một mình đau đầu vì tình cảm của bản thân.
Nếu đối phương là một người phụ nữ lạ mặt, cậu sẽ rất tự nhiên gọi một cuộc điện thoại hẹn ra ngoài, sau đó tìm một nơi lãng mạn để tâm tình yêu đương, cuối cùng cùng nhau trải qua một đêm mặn nồng, nước chảy thành sông.
Nhưng đối mặt với Lâm Giai, cậu mãi không có cách nào làm được như vậy. Không biết tại sao, cậu cảm thấy mình có lẽ đã thích cô gái này rồi, nên không muốn dùng thủ đoạn đối phó với hạng gái làng chơi để đối xử với cô.
Thích?
Có lẽ vậy...
※※※
Vượt qua vòng bảng, cả nước ăn mừng. Ban huấn luyện đội Olympic đặc biệt cho các cầu thủ nghỉ tập thể một ngày, rất nhiều người đều đến các khu phố nhộn nhịp để tìm vui. Lần này An Kha lại một mình lặng lẽ ở trong phòng mình không ra ngoài. Ngay cả Trương Tuấn và Kru đến gọi cậu ra ngoài chơi, cũng không đồng ý.
Cậu cứ nằm trên giường suy nghĩ về một vấn đề.
Mối quan hệ giữa mình và Lâm Giai.
Mình thực sự thích Lâm Giai à? Hay chỉ là vì tội lỗi với hành vi trước kia của mình, muốn bù đắp cho cô ấy?
Hay đổi cách nói dễ hiểu hơn: rốt cuộc là muốn tìm một người mình yêu, hay tìm một người yêu mình?
Người mình yêu? Kiếp này chắc là không hy vọng rồi. Người yêu mình à... kể từ khi trở thành ngôi sao, bên cạnh cũng có vài người phụ nữ xoay quanh, dường như muốn tốt với mình. Tuy nhiên, An Kha nhìn ra được những người phụ nữ đó theo đuổi cái gì, là tiền bạc, là danh lợi, tóm lại không phải là tình yêu, sự quan tâm họ thể hiện với cậu, đằng sau đều ẩn chứa những mục đích nào đó. An Kha tuy đa tình, nhưng không đến nỗi vì vài sự quan tâm giả tạo mà mất phương hướng.
Những người phụ nữ đó, An Kha chỉ nhớ cơ thể đường cong quyến rũ của họ, nhưng không nhớ nổi khuôn mặt và tên của họ, từng người từng người một trong mắt cậu chẳng khác gì gái mại dâm trên phố, chỉ là loại cao cấp hơn mà thôi.
Chỉ có Lâm Giai, chỉ có Lâm Giai... là sự tồn tại đặc biệt bên cạnh cậu. Cô giặt quần áo cho cậu, giúp cậu dọn dẹp phòng ốc, cậu tập luyện mệt mỏi giúp cậu tắm rửa, hầu hạ cậu lên giường nghỉ ngơi. Cho dù bị cậu lạnh lùng từ chối, vẫn một mạch đi theo đến tận Munich.
Cậu nói xem... một cô gái như vậy có phải quá rẻ mạt không?
Bốp!
An Kha giơ tay tát mình một cái.
Dù thế nào, cậu cũng không nên đánh giá một cô gái như vậy.
An Kha lật người dậy, rồi vào nhà vệ sinh soi gương. Cái tát vừa rồi không hề nhẹ tay chút nào, nửa khuôn mặt bây giờ có thể lờ mờ nhìn thấy một vệt máu.
"Này An Kha, từ khi nào mà cậu cũng biết vì một người phụ nữ mà tự tát mình thế?" An Kha hỏi chính mình trong gương.
An Kha trong gương đổi một hướng trả lời, "Nói nhảm, lão tử có nguyên tắc, tuyệt đối không chửi phụ nữ, huống hồ Lâm Giai không phải là cô gái như vậy."
"Ồ? Thế cậu thấy Lâm Giai nên là một cô gái như thế nào?"
"Ừ..." An Kha trong gương sờ cằm, cúi đầu trầm tư. "Dịu dàng... tuy không bằng Tô Phi, nhưng cũng tốt hơn không ít cô gái khác. Xinh đẹp... cái này thực sự không bàn tới, nhưng, nhưng nhìn lâu thì thấy thuận mắt, dù sao khi thấy cô ấy lần nữa thì cảm thấy dường như xinh đẹp hơn rồi. Vóc dáng... à, cái này mới là quan trọng nhất, vóc dáng hạng nhất luôn! Ừm, không đúng không đúng! Tôi muốn nói là, thực ra Lâm Giai cũng là một cô gái không tồi mà."
An Kha mạnh mẽ vặn vòi nước, tạt nước vào mặt mình.
Sau đó cậu lắc lắc đầu, trực tiếp dùng áo lau sạch nước trên mặt, rồi quay lại phòng ngủ, lục tung thùng tủ tìm số điện thoại mà lúc đó Lý Vĩ để lại cho cậu.
Cuối cùng lật tung cả ví mới tìm được tấm danh thiếp nhăn nheo đó. Sau đó nhìn số điện thoại trên danh thiếp, cậu lại bắt đầu do dự, rốt cuộc có nên gọi điện cho Lâm Giai và Lý Vĩ không?
Lý do thực ra lúc tự hỏi tự đáp cậu đã nghĩ ra rồi, chính là mượn lý do từng là bạn học để mời họ ra ngoài ăn cơm. Sau đó, sau đó nữa thì sao? Cùng nhau ăn cơm... ăn cơm xong... trở về khách sạn của mỗi người...
...Sau đó end.
Vậy mẹ kiếp tôi gọi điện mời họ ra ngoài ăn cơm để làm gì? Bên cạnh còn có một gã tầm thường đi theo... An Kha cảm thấy không thoải mái, lại ném điện thoại sang một bên.
Hừ hừ, Trương Tuấn chắc chắn đang hẹn hò với Tô Phi rồi. Hai người cứ quấn quýt đi... ù, thật đáng ghen tị...
An Kha lật người trên giường, ôm chặt lấy gối.
※※※
Một giờ sau, An Kha vẫn ngồi trong phòng riêng của một nhà hàng bình dân cùng với Lâm Giai và bạn trai cô ấy, cùng ăn trưa.
Lúc đó cậu trằn trọc trên giường hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được gọi cho Lâm Giai bọn họ một cuộc điện thoại, mời hai người ra ngoài ăn cơm, cái cớ tự nhiên là lý do mà An Kha đã nghĩ sẵn.
Phản ứng của Lâm Giai ở đầu dây bên kia rất lạnh nhạt, ngược lại Lý Vĩ lại hào hứng không thôi, gật đầu liên tục hứa hẹn bọn họ chắc chắn sẽ đến. An Kha mơ hồ đối phó, mặt khác lại đang dò xét tâm tư của Lâm Giai.
Bây giờ nhìn thấy Lâm Giai, vẫn khiến cậu có chút lạnh lòng. Bởi vì Lâm Giai vẫn không chút biểu cảm, tạo thành sự tương phản quá lớn với người bạn trai đầy phấn khích, kích động bên cạnh cô.
Có lẽ thực sự đã hết hy vọng rồi.
An Kha thở dài trong lòng, rồi cúi đầu ăn cơm, thỉnh thoảng lại phải đối phó với những câu hỏi phấn khích quá độ của bạn trai Lâm Giai. Thôi, thôi. Thiên nhai hà xứ vô phương thảo, dựa vào gia thế và danh tiếng hiện tại của mình, cùng với ngoại hình, tìm thêm bao nhiêu mỹ nữ cũng không phải là vấn đề.
Cần gì chứ? Khổ gì chứ? Lâm Giai chỉ là một cô gái đã vô tư giúp đỡ cậu khi cậu mới đến Đức. Một cô gái bình thường không thể bình thường hơn. Dù mình trước kia nợ cô ấy, hôm nay một bữa cơm cũng coi như trả hết đi.
Nhưng, cái bóng lưng nằm bò trên bàn ngủ thiếp đi đó, những bộ quần áo phơi ngoài ban công ánh lên dưới ánh mặt trời, còn có bóng dáng lặng lẽ đợi cậu tan làm mỗi tối khi cậu đi làm thêm... những thứ này thực sự là một bữa cơm đạm bạc bình thường có thể trả hết được sao?
An Kha cố tình né tránh vấn đề này.
Bữa cơm này đối với An Kha mà nói, ăn một cách nhạt nhẽo vô vị. Cậu trong lòng có tâm sự còn phải đối phó với gã đàn ông nói huyên thuyên đó.
Sắp ăn xong, An Kha vẫy tay muốn tính tiền, nhưng lần này Lý Vĩ thế nào cũng không chịu, anh ta đứng dậy chặn An Kha lại, rồi tự mình chạy biến ra khỏi phòng riêng. "Không thể để cậu mời bọn tôi được, thế này sao ngại quá? Có thể cùng ăn cơm với cậu, tôi đã mãn nguyện lắm rồi."
An Kha vẫy vẫy tay, nhưng không thực sự đứng dậy ngăn lại. Sau đó cậu có chút tự giễu nói với Lâm Giai: "Bạn trai cô... đúng là một người tốt đấy... ha."
"Đa tạ quá khen, mặc dù ngoại hình xấu một chút, nhưng tấm lòng rất tốt." Lâm Giai lịch sự đáp.
Sự lịch sự này khiến An Kha cảm thấy rất xa cách, trước kia đều là cậu lạnh lùng với Lâm Giai, bây giờ gió xoay chiều rồi, đến lượt cậu bị Lâm Giai lạnh lùng với mình sao?
Nhất thời lại rơi vào im lặng. An Kha sờ mũi, rất ngượng ngùng. Cậu đứng ngồi không yên muốn rời khỏi đây sớm một chút.
Gã Lý Vĩ đó sao vẫn chưa thanh toán xong nhỉ? Cậu nghĩ thầm. Lần đầu tiên cảm thấy Lý Vĩ lại đáng yêu đến thế.
Nhìn một bàn bát đĩa bừa bãi, An Kha không kìm lòng được thở dài một hơi.
Lúc này, Lâm Giai đột nhiên nói: "Cậu... cậu ở Đức thế nào?"
An Kha đối với câu hỏi của Lâm Giai còn có chút chưa phản ứng kịp: "Á? Ồ! Khụ khụ! Vẫn, vẫn ổn, chỉ là căn nhà hơi rộng một chút, một mình ở không quen..."
Lời An Kha vô ý nói ra lại chạm vào nỗi đau của chính mình. Cậu há miệng, không nói tiếp nữa. Lâm Giai dường như cũng có chút rung động. "...Tôi nghe nói về căn nhà cậu mua đó rồi, thực sự rất rộng..."
"Ừm... cô..." An Kha đang hỏi một vấn đề rất quan trọng, và cũng là vấn đề cậu muốn hỏi từ khi nhìn thấy Lý Vĩ. "Chuyện lúc trước của cô anh ta biết không?" An Kha nhìn ra ngoài cửa.
Lâm Giai tất nhiên biết An Kha đang nói đến chuyện gì: "Tất nhiên biết."
"Biết? Thế mà anh ta vẫn để cô ra ngoài gặp tôi?" An Kha có chút ngạc nhiên.
"Vì tôi đã hứa với anh ấy là sẽ không đi dây dưa với cậu nữa, đơn giản vậy thôi."
An Kha không nói gì, xem ra đúng là đã hết hy vọng rồi. Vậy mình cũng không cần thiết phải quay đầu lại đi dây dưa với người ta nữa nhỉ? Mặc dù Lý Vĩ trông rất tầm thường, nhưng như Lâm Giai đã nói, tấm lòng vẫn tốt. Lâm Giai chỉ là một cô gái bình thường, cái cô ấy muốn cũng chỉ là một tình yêu bình thường thôi.
Lý Vĩ cuối cùng cũng quay lại, "Ngại quá, xin hóa đơn của họ mất chút thời gian." Sau đó anh ta khoác tay Lâm Giai - động tác này phối hợp với sự chênh lệch chiều cao của họ, đúng là rất buồn cười - rất dịu dàng nói với cô: "Chúng ta đi thôi."
Lâm Giai đứng dậy, gật đầu. An Kha cũng đứng dậy theo, rồi cùng hai người đi đến cửa nhà hàng.
Vì khách sạn họ ở không cùng một hướng, nên họ phải chia tay tại đây.
An Kha lần lượt bắt tay với Lâm Giai và Lý Vĩ: "Chúc hai người hạnh phúc nhé..." Mặc dù An Kha chưa bao giờ thừa nhận mình thích Lâm Giai, nhưng lời này từ miệng cậu nói ra, cậu thấy rất miễn cưỡng.
Lý Vĩ hào hứng tạm biệt An Kha, Lâm Giai vẫn không chút biểu cảm, cô là người đầu tiên chui vào taxi.
An Kha nhìn họ rời đi mới vẫy tay bắt xe. Cậu thở dài trong lòng, sau này cậu đi đường cậu, tôi đi đường tôi, chuyện trước kia cứ coi như là một giấc mơ khá đẹp đi.
※※※
An Kha trở lại khách sạn vừa hay nhìn thấy Trương Tuấn và Tô Phi ở đại sảnh. Hai người quấn quýt bên nhau như không có người xung quanh, mối quan hệ hiện tại đã công khai, không còn sợ người khác nói gì nữa. Nhưng An Kha thấy cảnh này lại chạnh lòng, nhìn thấy cảnh này, cộng với những chuyện cậu vừa trải qua, trong lòng thấy khó chịu, ngay cả khi Tô Phi chào hỏi cậu, cậu cũng không để ý, đi thẳng về phía thang máy.
"An Kha bị sao vậy?" Tô Phi thấy lạ.
Trương Tuấn đảo mắt: "Đừng để ý đến cậu ta, thằng nhóc đó tự làm tự chịu. Để cậu ta chịu chút khổ cũng tốt, suốt ngày tự xưng là 'bướm hoa' gì đó, đến tình cảm của mình còn không xử lý nổi."
"Anh nói là chuyện của Lâm Giai?" Tô Phi từng nghe Trương Tuấn nhắc tới.
"Ừm."
Tô Phi quay đầu nhìn về phía cửa thang máy, đã không thấy An Kha đâu nữa.
※※※
An Kha trở về phòng mình, Trương Tuấn đang ở dưới, căn phòng này hiện tại chỉ có một mình cậu. Cậu khóa trái cửa từ bên trong, rồi một mình nằm trên giường.
Hồi tưởng lại trải nghiệm đi ăn ngoài vừa rồi, An Kha cảm thấy biểu hiện của mình từ đầu đến cuối đều giống như một gã hề, bị biểu hiện của Lâm Giai dắt mũi tâm trạng. Chỉ cần nhắm mắt lại là nhớ đến khuôn mặt của Lâm Giai.
Đồ ngốc! Cậu còn nói cậu không thích cô gái đó?
Câm miệng! Lão tử chỉ là quán tính! Quán tính! Quán tính tư duy!
Cứng miệng! Cứ cứng đi, xem cậu có thể cứng đến bao giờ! Đối mặt với cô gái thích mình, cô gái trả giá nhiều như vậy vì mình, mẹ kiếp cậu thể hiện như một kẻ nhát gan. Đừng lấy Tô Phi làm cái cớ cho tôi nữa, đúng là lý do lỗi thời rồi. Cậu xem biểu hiện hôm nay của cậu đi, đồ phế vật! Bạn trai người ta tốt thì sao chứ? Vốn dĩ là nên cậu và Lâm Giai ở bên nhau, anh ta cùng lắm chỉ tính là kẻ thứ ba xen vào. Giành lại từ tay anh ta, giành lại!
Câm miệng! Câm miệng!
An Kha ném chiếc gối trên giường xuống đất, lúc này cậu mới nghe thấy tiếng gõ cửa từ bên ngoài truyền đến.
"..." An Kha không muốn để ý, chắc chắn lại là nhân viên khách sạn nào đó lên làm phiền. Cậu không lên tiếng, nhưng tiếng gõ cửa vẫn không ngừng. An Kha lúc này mới đứng dậy đi đến cửa, qua mắt mèo phát hiện người gõ cửa là Tô Phi.
Lần này cậu không dám chậm trễ, vội vàng mở cửa.
"Á, ngại quá, vừa nãy ngủ thiếp đi không nghe thấy." Cậu giải thích, cậu tất nhiên không thể nói với Tô Phi là tôi tưởng chị là nhân viên phục vụ.
"Không có gì, chị cũng chỉ gõ vài cái."
"Ơ? Trương Tuấn đâu?" An Kha không thấy Trương Tuấn sau lưng Tô Phi.
"Ồ, anh ấy đang ở dưới tán gẫu với các phóng viên." Tô Phi đi thẳng vào, rồi ngồi xuống giường Trương Tuấn, An Kha thì có chút gượng gạo ngồi đối diện: "Ngại quá, phòng hơi bừa bộn."
Tô Phi bật cười: "An Kha, chỉ vài câu ngắn ngủi, cậu đã nói hai lần 'ngại quá' rồi. Cậu từ bao giờ mà lịch sự thế?"
An Kha trừng to mắt: "Sao, chẳng lẽ trước kia tôi không lịch sự à?"
"Ừm ừm, trước kia cậu đều là gào lên, hét lớn, sợ người khác không nghe thấy lời cậu nói vậy. Nhưng hôm nay giọng cậu nhỏ như muỗi kêu." Tô Phi đá đôi xăng đan ra, trườn người lên giường, rồi hai cẳng chân trắng nõn treo bên mép giường đung đưa qua lại.
Có lẽ là tâm trạng không tốt đi. An Kha tất nhiên biết là chuyện gì, cậu nhìn hai cẳng chân trắng hếu đung đưa trước mắt mình, rồi lại dời ánh mắt lên mặt Tô Phi, chị ấy đang lật xem đĩa CD bên cạnh gối Trương Tuấn. Cậu hiện tại đối mặt với Tô Phi đã không còn những ảo tưởng trước kia nữa, có lẽ giống như Lâm Giai nhìn cậu đi. Nghĩ đến lúc trẻ tuổi của cậu, lúc đó nghe một bản tình ca sáo rỗng, cậu đều có thể thở dài nửa ngày, vì khiến cậu nhớ đến tình cảm của mình dành cho Tô Phi. Bây giờ thì sao? Nghe tình ca cảm thấy chẳng có cảm giác gì cả, không còn tình huống muốn khóc như trước nữa. Không biết Lâm Giai có cảm nhận như vậy không nhỉ?
An Kha rất cảnh giác ngắt dòng suy nghĩ của mình, sao nhìn mỹ nữ Tô Phi, mà cũng có thể nghĩ đến Lâm Giai đã rời xa cậu, đúng là gặp quỷ rồi.
"Ừm... chị có việc gì không, Tô Phi?" An Kha không muốn để Trương Tuấn hiểu lầm, mình và bạn gái anh ấy ở chung một phòng...
"Ồ." Tô Phi đặt chiếc CD trong tay xuống, rồi ngẩng đầu lên nhìn An Kha, "Thực ra cũng không có gì, chỉ là thấy cậu rất lạ, nên lên xem sao. Lúc ra ngoài có gặp chuyện gì không?"
An Kha nhìn vào mắt Tô Phi, cậu biết chuyện đó không thể giấu được cô gái thông minh như tuyết này. "Không có, chỉ là ra ngoài ăn bữa cơm với Lâm Giai thôi." Cậu dời ánh mắt sang chỗ khác, hiện tại cậu thực sự không có dũng khí đối mặt với Tô Phi.
"Chỉ hai người thôi?"
"Không, còn có bạn trai mới quen của cô ấy." An Kha tiếp tục quay đầu nói chuyện.
"Ha ha, An Kha, sao chị thấy trong giọng nói của cậu có chút mùi giấm thế nhỉ?" Tô Phi cười.
"Á? Có hả? Sao tôi không ngửi thấy nhỉ?" An Kha làm bộ như chó ngửi ngửi khắp nơi.
Tô Phi lại chẳng hề bị cậu chọc cười.
"An Kha, cậu không phải tự xưng là 'bướm hoa' sao? Sao lại bó tay với một cô gái thế?"
"Làm gì có..."
"Cậu thích Lâm Giai đó phải không?" Tô Phi không cho An Kha cơ hội giải thích, chị cứ thế nói tiếp. "Mặc dù chị chưa từng nhìn thấy Lâm Giai, nhưng chị nghĩ cô ấy chắc chắn là một cô gái rất rất tốt, chung thủy, lương thiện. Vì có thể khiến 'tay chơi' của chúng ta phiền muộn không yên chắc chắn không phải người bình thường, hì hì."
"Tôi thực sự không có..."
"An Kha, cậu còn không thừa nhận à? Biểu hiện hiện tại của cậu là dáng vẻ hoàn toàn chìm đắm trong tình yêu. Vì Lâm Giai có tình yêu mới, nên cậu tâm trạng sa sút. An Kha cậu chưa từng yêu bao giờ à?"
Nếu thầm yêu cũng được tính, thì chị lại là lần đầu tiên của tôi đấy... An Kha thầm lẩm bẩm trong lòng.
Thấy An Kha không nói gì, Tô Phi đắc ý lên, chị giơ một ngón tay đung đưa trước mặt An Kha: "Thấy chị nói không sai chứ? Cậu không có kinh nghiệm đâu, cậu hiện tại thực sự đang yêu đấy. Dù cậu có thừa nhận hay không, sự thật cậu đang yêu là tồn tại khách quan. Thật đấy, An Kha, cậu làm vậy chỉ là tự lừa mình dối người mà thôi, cậu không thấy mình rất ích kỷ với Lâm Giai sao?"
An Kha ngửa đầu thở dài một tiếng: "Còn ích kỷ với không ích kỷ gì nữa. Cô ấy đã có bạn trai của mình rồi, chúng ta giữa chừng không có duyên phận nữa rồi."
Tô Phi lần này cũng không có lời nào để nói, chị là con gái, chị chắc chắn không thể bảo An Kha đi cướp người yêu. Chị không biết Lâm Giai nghĩ thế nào, nếu Lâm Giai thực sự yêu bạn trai hiện tại của mình từ trái tim, thì để An Kha đi cướp chính là phạm tội. Con gái dễ hiểu lập trường của con gái nhất.
Nhìn An Kha cúi đầu không nói, Tô Phi cũng không còn cách nào, chị thở dài một tiếng, rồi một mình rời đi.
Mất đi mới thấy trân quý, trước kia ngày nào cũng lắc lư trước mắt cậu, căn bản không thèm nhìn thẳng lấy một cái. Bây giờ hối hận rồi? Tô Phi nói không sai, An Kha, cậu thực sự thích Lâm Giai, quỷ biết là bắt đầu từ lúc nào, dù sao cậu chính là đã thích rồi.
An Kha nghe thấy tiếng Tô Phi đóng cửa, mới ngửa người nằm đổ xuống giường, mắt trợn ngược nhìn trời xanh ngoài cửa sổ, thẫn thờ xuất thần.
※※※
"Giai Giai, em sao vậy? Nhìn em từ lúc về đến giờ tâm trạng cứ không cao." Lý Vĩ quan tâm rót cho Lâm Giai một cốc nước. Rồi ngồi xuống bên cạnh cô, nắm lấy tay cô.
Lâm Giai vẫn giống như một bức tượng đá, ngồi bên giường, nhìn trời xanh ngoài cửa sổ tầng 37.
Bây giờ anh mới phát hiện ra điểm tốt của em à? An Kha. Đáng tiếc, quá muộn rồi...
Đừng kiêu ngạo như vậy, em có thể rời đi bất cứ lúc nào, tay em anh còn chưa nắm được, đêm quá dài ánh trăng nhất định sẽ lạnh lẽo...
Tay em anh đã không nắm được nữa rồi sao?
※※※
Con người ta, tại sao cứ luôn phạm phải sai lầm giống nhau nhỉ?