Trương Tuấn vừa lật xem tờ báo trên bàn, vừa ăn bữa sáng Tô Phi đã chuẩn bị sẵn cho mình. Trang thể thao hầu như toàn là tin tức về anh, kết quả các trận đấu khác đều bị đẩy vào một góc không mấy chú ý. Thậm chí tin tức Fiorentina bảo vệ thành công ngôi vương Serie A cũng trở thành thứ yếu.
Ngay khi trận đấu ngày hôm qua kết thúc, điện thoại chúc mừng của anh đã đổ chuông liên hồi.
Dương Phàn, Kaka, Van Basten, Lý Vĩnh Lạc, An Kha. Bao gồm cả mẹ anh đang ở xa trong nước, cha mẹ Tô Phi, cùng với huấn luyện viên trưởng đội tuyển quốc gia Khâu Tố Huy.
Họ đều gọi điện chúc mừng, nên cả buổi tối điện thoại của Trương Tuấn không lúc nào được yên.
Sau khi bảo vệ thành công ngôi vương là màn ăn mừng điên cuồng, từ cầu thủ đến huấn luyện viên đều chơi tới bến. Họ thậm chí còn quên mất ba ngày sau còn có trận chung kết Cúp quốc gia Ý.
Do nhiều người vẫn còn chếnh choáng vì say, nên hôm nay Sabato đành phải tuyên bố hủy buổi tập, để mọi người nghỉ ngơi, bắt đầu tập luyện lại từ ngày mai.
Vì thế, Trương Tuấn cũng tận hưởng một buổi sáng nhàn rỗi hiếm có – anh đã tắt điện thoại. Lúc về nhà đi ngủ anh đã tắt máy rồi, anh không hề muốn khi đang ngủ lại bị điện thoại đánh thức, dù là để chúc mừng thì cũng rất khó chịu.
Chán chường đọc xong báo, ăn xong bữa sáng, sau đó giúp Tô Phi dọn dẹp bát đũa, rồi đứng cạnh bồn rửa, nhìn Tô Phi rửa bát, tán gẫu vài câu không đầu không cuối với cô.
Mọi thứ đều rất bình thường. Ánh nắng buổi sáng đầu hè của Florence chiếu xuyên qua cửa sổ kính rộng rãi sáng sủa trong bếp, những giọt nước bắn ra trong bồn rửa lấp lánh trong ánh nắng, hai chậu cây xanh đặt ở cửa khiến cả căn phòng tràn đầy sức sống. Trương Tuấn đã không ít lần mơ ước, sau khi giải nghệ, chỉ cần được sống cuộc sống bình đạm thế này với Tô Phi, anh đã thấy thỏa mãn rồi.
Ngày nghỉ hiếm hoi, Trương Tuấn cảm thấy không muốn đi đâu cả, không đi dạo phố, không tham gia bất kỳ hoạt động thương mại nào. Hoa Phương đã nói với anh, cùng với sự nâng cao danh tiếng trên bản đồ bóng đá thế giới, sau này anh sẽ ngày càng bận rộn. Những ngày tháng rảnh rỗi không làm gì như hôm nay sẽ vô cùng hiếm hoi.
Đợi Tô Phi rửa sạch bát đũa, dọn dẹp nhà bếp, lau khô tay. Trương Tuấn đề nghị ra sân phơi nắng trò chuyện.
Tô Phi nhìn ánh nắng rực rỡ bên ngoài, gật đầu đồng ý, nhưng trước khi phơi nắng cần phải mang chăn đệm trong phòng ngủ ra phơi cùng. Đồ đạc trên giường đôi không ít, một mình Tô Phi chắc chắn không mang hết được, thế là Trương Tuấn cũng giúp một tay, hai người ôm chăn đệm đi ra khu vườn đầy nắng, rồi treo chăn đệm lên thanh ngang.
Tô Phi vỗ vỗ khắp nơi để chăn đệm thêm mềm mại, lúc này mới thở phào hài lòng.
Trương Tuấn khiêng ra hai chiếc ghế nằm màu trắng, một cái bàn, đặt vào giữa sân, rồi cùng Tô Phi nằm lên. Sau đó Trương Tuấn vươn vai, ngáp một cái.
"Mới dậy đã ngáp, anh lại buồn ngủ à?"
Trương Tuấn cười: "Không phải, chỉ là cảm thấy nằm thế này, không làm gì cả, chỉ phơi nắng ngẩn ngơ thực ra cũng là một cuộc sống rất hạnh phúc."
Tô Phi nghiêng đầu hỏi: "Mệt à?"
"Một chút. Nhưng chỉ là một chút thôi, mùa giải này thi đấu nhiều quá, quá dày đặc. Đến mùa hè cũng không được nghỉ ngơi." Trương Tuấn nheo mắt nhìn bầu trời nói. Anh không giống những ngôi sao khác, không có việc gì là thích đeo kính râm để thể hiện sự khác biệt của mình.
"Vậy qua mùa hè này thì sao?"
"Vẫn sẽ rất mệt thôi." Trương Tuấn tiếp tục ngửa đầu nhìn trời. "Có lẽ chỉ khi giải nghệ mới không thấy mệt nữa. Khi một sở thích trở thành nghề nghiệp, đều sẽ có cảm giác này."
Tô Phi ngồi dậy, vươn tay khua khua trước mắt Trương Tuấn: "Này này. Em nói này, anh vừa trở thành 'huyền thoại sống', sao ngày hôm sau đã nói những lời nản chí thế? Bây giờ anh nên thế này..." Tô Phi đứng dậy, một tay chống nạnh, một tay chỉ lên trời, ngẩng đầu ưỡn ngực nói: "Yên tâm đi! Hòa bình thế giới giao cho tôi!"
Trương Tuấn cười ha hả, anh cảm thấy Tô Phi diễn cứ như Ultraman ngày trước anh từng xem.
"Nếu anh thực sự làm vậy, sẽ bị gạch đá đập chết mất. Thực ra anh cũng biết, vừa hoàn thành một việc mà tám mươi năm qua chưa ai làm được là điều rất đáng tự hào và kiêu hãnh. Nhưng nói sao nhỉ? Ừm..." Trương Tuấn tiếp tục nhìn trời, dần dần anh cảm thấy ánh nắng không còn chói mắt như ban đầu nữa, màu sắc của bầu trời cũng không còn trắng bệch mà chuyển thành màu xanh dịu nhẹ. "Con người luôn tự đặt cho mình một mục tiêu, rồi trước khi hoàn thành mục tiêu sẽ có tinh thần chiến đấu rất cao. Nhưng khi hoàn thành mục tiêu mà mình đã phấn đấu rất lâu, họ sẽ cảm thấy đột nhiên rất trống rỗng, tinh thần chiến đấu trước đó đều biến mất không dấu vết. Tình trạng của anh bây giờ hơi giống vậy."
Tô Phi nói: "Chẳng phải còn hai chức vô địch nữa sao? Cúp quốc gia Ý và Cúp C1."
"Đó là những mục tiêu khác, ở giữa có khoảng cách, dù chỉ cách một ngày. Vì vậy, anh muốn xác định lại mục tiêu của mình trước khi chuyện đó xảy ra, tìm lại lý do để tiếp tục hừng hực tinh thần chiến đấu, dù chỉ là một cái cớ. Giống như việc chúng ta đang thảnh thơi phơi nắng bây giờ là cuộc sống rất hạnh phúc, nhưng lại không phải là thứ mà anh hiện tại nên tận hưởng, vì ánh nắng ấm áp sẽ làm anh nảy sinh sự lười biếng." Trương Tuấn lại vươn vai. "Trong một thời gian dài sau hôm nay, anh vẫn phải tiếp tục phấn đấu, tiếp tục hết trận đấu này đến trận đấu khác, đá không ngừng nghỉ. Anh đâu có nói là sẽ giải nghệ sau khi mùa giải này kết thúc đâu." Trương Tuấn quay đầu cười với Tô Phi đang đứng cạnh mình.
"Nhưng, nhưng anh vẫn cần xác định lại, đặt cho mình một mục tiêu đáng để phấn đấu lâu dài, không chỉ đơn giản là một chức vô địch hay một kỷ lục." Trương Tuấn cứ nhìn Tô Phi như vậy, "Một mục tiêu khiến anh mãi mãi không nảy sinh sự lười biếng, dù mệt mỏi hay gian khổ thế nào, thời gian dài bao nhiêu, anh cũng nguyện ý phấn đấu vì nó."
Trong mắt Tô Phi có ánh nắng đang lấp lánh chảy trôi. "Em thích nhìn anh đá bóng, anh đá bóng trên sân, em chụp ảnh cho anh. Rồi hy vọng anh có thể luôn giữ được tính cách nắng mai đó, vì em thích. Sau đó hy vọng anh luôn ở bên cạnh em, dù anh có còn đá bóng hay không. Hy vọng sau khi chúng ta kết hôn có thể mãi mãi không cãi nhau, không có cái gọi là 'khủng hoảng bảy năm', có một đứa bé khỏe mạnh đáng yêu, chúng ta đều rất yêu nó, nó cũng yêu chúng ta. Cuối cùng hy vọng chúng ta có thể cùng nhau già đi... hi hi, em có tham lam quá không?" Tô Phi lè lưỡi đáng yêu. "Những cái này đều cần anh liều mạng để hoàn thành đấy nhé."
Trương Tuấn lắc đầu: "Một chút cũng không tham." Sau đó anh ngồi dậy từ trên ghế, "Được rồi, anh thực sự cần chấn chỉnh lại tinh thần rồi! Hòa bình thế giới xin cứ giao cho anh!!"
Tô Phi cười cong cả người, Trương Tuấn thuận thế ôm cô vào lòng.
"Hôm nay thời tiết thật tốt."
"Ừm." Tô Phi như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn, nằm sấp trên lồng ngực Trương Tuấn thì thầm.
"Đợi sau này anh giải nghệ, anh chắc chắn sẽ ngày nào cũng không làm gì cả mà ở bên em. Rất xin lỗi bây giờ không được, vì hòa bình thế giới vẫn cần anh bảo vệ mà."
Tô Phi cười đấm nhẹ vào ngực Trương Tuấn: "Không sao, chúng ta còn rất nhiều thời gian."
"Em nói xem chiếc ghế nằm này có chịu được sức nặng của hai người không?"
"Tất nhiên là được chứ, rất chắc chắn mà."
"Vậy nếu hai người ở trên cử động mạnh hơn một chút thì sao?"
---❊ ❖ ❊---
Ngày hôm đó ở lục địa châu Âu, đâu đâu cũng nắng chiếu rọi, thời tiết đẹp hiếm có.
※※※
Lý Vĩnh Lạc một mình xách túi trên sân bay Malpensa ở Milan, bất lực nghe tiếng thông báo trong điện thoại: "Số máy quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy, xin vui lòng gọi lại sau." Rồi đưa điện thoại ra xa tai.
Anh vốn định trước khi rời Ý về nước sẽ gọi cho Trương Tuấn để từ biệt, đồng thời hỏi xem anh ấy có cần mình giúp mang hộ lời nhắn nhủ gì về không, không ngờ cả buổi sáng, điện thoại của Trương Tuấn đều trong tình trạng tắt máy. Sắp sửa lên máy bay rồi, lúc đó anh ấy sẽ không thể gọi điện được nữa. Bây giờ đành phải tắt máy.
Inter Milan thất bại toàn diện trên đấu trường châu Âu và giải quốc nội, mùa giải của anh đã kết thúc. Trương Tuấn, Dương Phàn vẫn phải ở lại Ý để tiếp tục ân oán của họ trên đấu trường Champions League.
Tuy nhiên, như vậy cũng coi như có lợi có hại, anh có thể nghỉ ngơi nhiều hơn Trương Tuấn và những người khác một tuần, khoảng thời gian này anh định dùng để về Lạc Dương xác định bến đỗ tình yêu của mình. Ở Lạc Dương, vẫn còn một cô gái đáng yêu đang đợi anh, mặc dù anh bận rộn đối đầu với Trương Tuấn, chưa bao giờ hứa hẹn điều gì với cô gái ấy, nhưng cả hai ngầm hiểu không hề tìm bạn trai/bạn gái, trong thâm tâm cả hai đều rõ, một nửa linh hồn kia đã có người chiếm giữ từ lâu rồi – đó chính là đối phương.
Nhìn gia đình Dương Phàn và nhà Trương Tuấn, cũng như nhà An Kha nhộn nhịp, Lý Vĩnh Lạc cũng cảm thấy căn biệt thự của mình ở Milan hơi quá trống trải và lạnh lẽo.
Loa phát thanh sân bay đang thông báo hành khách của chuyến bay này lên máy bay. Lý Vĩnh Lạc đeo kính râm lên, cúi đầu đi về phía cửa lên máy bay. Anh sẽ đến Lạc Dương tìm Hà Văn trước, sau đó đi Bắc Kinh hội quân cùng các thành viên khác của đội tuyển quốc gia, tiếp theo anh sẽ trở lại châu Âu, cùng đội tuyển quốc gia đến xem trực tiếp trận chung kết Cúp C1 giữa Fiorentina và AC Milan.
Cuối cùng, họ sẽ cùng nhau đến Nam Phi, để thực hiện cú bứt tốc cho giấc mơ của một cầu thủ chuyên nghiệp, một người yêu bóng đá.
※※※
"Cúp quốc gia Ý thể thức sân nhà sân khách, chúng ta vẫn đá sân nhà trước, tôi không thấy hai trận đấu này khó đá chút nào. Roma gần đây phong độ quả thực không tệ, chuỗi trận bất bại của họ khiến họ từ vị trí thứ chín vươn lên thứ năm khi mùa giải kết thúc. Nhưng đó là vì họ chưa đụng phải chúng ta – đội bóng còn có phong độ tốt hơn họ!" Sabato khua chân múa tay phân tích trong phòng thay đồ cho các cầu thủ của mình về trận chung kết lượt đi Cúp quốc gia Ý sắp tới – vào tối thứ Tư tuần này.
"Chúng ta bây giờ là nhà vô địch Serie A hai mùa liên tiếp, chúng ta sở hữu vua phá lưới Serie A ba mùa liên tiếp. Các cậu nhớ kỹ, chúng ta là nhà vua của nước Ý, đã là vua thì phải thể hiện khí thế của bậc đế vương, không có trận đấu nào mà chúng ta không giành chiến thắng được. Chúng ta không cần sợ hãi bất cứ điều gì, đội bóng có thể đánh bại chúng ta hiện tại vẫn chưa xuất hiện, dù đó là chính bản thân chúng ta."
"Đừng bị những phân tích gọi là của lũ truyền thông ngu ngốc đó dọa sợ, chúng không hiểu chúng ta mạnh đến mức nào đâu! Chỉ có chúng ta mới biết mình vô địch thôi!!" Sabato dừng lại lấy hơi, rồi tiếp tục hỏi ngược lại: "Bây giờ, các cậu hiểu chưa?"
Hạng Thao lau bọt mép văng trên mặt, gật đầu: "Hiểu rồi, ông chủ. Nói đi nói lại, chúng ta chắc chắn sẽ thắng mà."
"Ừm, lĩnh hội không tệ." Sabato gật đầu hài lòng, rồi tiếp tục nói, "Vậy bây giờ chúng ta tiếp tục phân tích đám nhóc Roma đó sẽ dùng chiến thuật gì..."
Kru không tập trung nghe bài diễn thuyết cuồng nhiệt của Sabato, cậu huých Trương Tuấn bên cạnh. "Tuy hơi muộn, nhưng vẫn phải chúc mừng cậu đã lập kỷ lục mới, hơn nữa kỷ lục này trong một thời gian dài sắp tới sẽ không bị phá đâu."
Lời chúc mừng kiểu này Trương Tuấn nghe hai ngày nay đến mức phát ngán rồi, nhưng nghe từ miệng Kru nói ra, vẫn có cảm xúc khác lạ.
"Cảm ơn, hy vọng một ngày nào đó mình sẽ có cơ hội chúc mừng cậu."
"Mình thì có gì để chúc mừng? Mình đâu có lập kỷ lục ghi bàn được."
"Hì hì, chúc mừng cậu tìm được một nửa của mình." Trương Tuấn cười đầy ẩn ý.
"Bên kia... Trương Tuấn, hai cậu đang làm gì đấy? Có nghe tôi giảng nãy giờ không?" Sabato phát hiện có người làm việc riêng, ông bắt thóp điển hình là Trương Tuấn.
Trương Tuấn vội ngẩng đầu: "Hả?"
"Tôi nói cậu có nghe tôi giảng nãy giờ không?"
"Đá với Roma phải chú ý chiến thuật hai cánh cùng bay, phòng ngự biên của họ không ra sao cả. Chúng ta có rất nhiều cơ hội để ghi bàn..." Kru cúi đầu lẩm bẩm bên cạnh Trương Tuấn.
Sau đó Trương Tuấn liền đọc lại y hệt những gì ông nói mà không sai một chữ, đến cả một lỗi ngữ pháp của ông cũng học theo.
Sabato hơi sửng sốt, ông cứ tưởng Trương Tuấn chắc chắn đang làm việc riêng, không ngờ lại có thể thuật lại không sót một chữ. Ông không còn lời nào để nói, nhún vai, tiếp tục giảng chiến thuật của mình.
Trương Tuấn quay đầu tặng Kru một nụ cười cảm kích. Khoảnh khắc này anh cảm thấy như thể đã trở về lớp học thời cấp ba, nói chuyện trong giờ bị giáo viên bắt quả tang, rồi nhờ sự phối hợp của bạn cùng bàn mới vượt qua cửa ải khó khăn.
Sự ăn ý giữa anh và Kru đã không còn chỉ thể hiện trên sân cỏ nữa.
"Quá đỉnh, cậu làm cách nào hay vậy? Vừa nói chuyện với mình, vừa có thể nghe ông chủ giảng." Lần này Trương Tuấn hạ giọng xuống thấp hơn nhiều.
"Với tư cách là tiền vệ, phải luôn làm chủ được môi trường xung quanh và duy trì sự tập trung cao độ." Kru bình thản nói, bình thản như thể việc cậu dùng hai việc cùng lúc là chuyện hết sức bình thường vậy.
"... Được rồi, những gì cần nói tôi đã nói cả rồi. Trận đấu ngày kia tôi hy vọng các cậu giữ tâm thái thoải mái để đối phó. Roma không có gì đáng sợ, chức vô địch Serie A là của chúng ta, chức vô địch Cúp quốc gia Ý cũng sẽ là của chúng ta! Mục tiêu thực sự của chúng ta là – chức vô địch Champions League!"
※※※
Đúng như những gì Sabato nói, phong độ của Roma rất tốt, đáng tiếc là họ đã gặp Fiorentina có phong độ tốt hơn. Trong trận lượt đi giữa hai đội, nhờ các bàn thắng của Trương Tuấn và Pazzini, Fiorentina đã thắng Roma 2-0 trên sân nhà.
Trận lượt về ba ngày sau, Sabato đầy tự tin thậm chí còn không để Trương Tuấn xuất phát từ đầu, mà cùng với Kru ngồi trên ghế dự bị xem Van Persie và Montolivo cùng các đồng đội biểu diễn.
Ngay cả khi trở về sân nhà, đối mặt với cách biệt hai bàn, đội bóng Roma cũng không có cách nào tốt hơn. Bởi vì lối chơi của Fiorentina ai cũng rõ, dù họ có đang đá sân khách, trừ khi có yếu tố trọng tài, nếu không họ nhất định sẽ đá sân khách như sân nhà. Chế độ xoay tua lúc này vẫn rất hợp lý, tinh thần chiến đấu của các cầu thủ dự bị bù đắp tất cả. Kết quả là từ đầu đến cuối Trương Tuấn và Kru thậm chí còn không đi khởi động, Sabato thấy trận đấu luôn nằm trong tầm kiểm soát của mình, dứt khoát để các cầu thủ chủ lực nghỉ ngơi đầy đủ, thứ Tư tuần sau họ sẽ quyết đấu với AC Milan tại sân vận động AufSchalke ở Đức.
Cuối cùng mặc dù đội bóng Roma ghi được một bàn thắng trên sân nhà, và thành công ngăn cản Fiorentina có sức tấn công siêu hạng ghi bàn, nhưng vẫn thua Fiorentina với tổng tỷ số 1-2.
Chỉ là khi họ nâng cao Cúp quốc gia Ý trên sân khách, không có tiếng hoan hô vang dội, cũng không có quá nhiều pháo hoa và dải băng ruy băng. Và bản thân các cầu thủ cũng có vẻ không đủ phấn khích – so với chức vô địch Serie A, chiếc Cúp quốc gia Ý này thực sự là một chức vô địch chẳng đáng là bao, giành lấy nó thuần túy là để cho đủ bộ.
Phấn khích hơn cả các cầu thủ Fiorentina là truyền thông Ý. Nhiều phương tiện truyền thông sau khi Fiorentina giành chức vô địch cúp quốc gia đã bắt đầu dự đoán khả năng họ giành chức vô địch Champions League lớn đến mức nào, khả năng giành cú ăn ba chưa từng có lớn đến mức nào.
So với thành tích của đội bóng, vinh dự cá nhân của Trương Tuấn lại có thêm một dòng: Vua phá lưới Cúp quốc gia Ý. Đồng thời, tại Champions League, anh cũng đang dẫn trước Gilardino của AC Milan ba bàn. Trận chung kết cuối cùng, anh rất có khả năng trở thành vua phá lưới Champions League, như vậy anh cũng hoàn thành cú ăn ba vua phá lưới cá nhân.
Mùa giải này là một mùa giải bội thu của Fiorentina, đồng thời cũng là mùa giải bội thu của Trương Tuấn. Phong độ của anh chưa bao giờ ổn định và xuất sắc như mùa hè này. Nếu phong độ này có thể duy trì tiếp, đội tuyển Trung Quốc chắc chắn sẽ tiến xa hơn tại World Cup Nam Phi.
Và quan trọng hơn cả phong độ là, sau khi trải qua những trận đấu dày đặc như vậy, điều khiến Trương Tuấn lo lắng nhất là cổ chân trái vẫn chưa có dấu hiệu gì là sắp gặp vấn đề, anh hoàn toàn không bị chấn thương hành hạ.
Có lẽ thực sự là linh hồn của bố đang ở trên cao phù hộ cho anh.
Ngày hôm sau khi giành Cúp quốc gia Ý, Sabato yêu cầu tất cả mọi người quên hết chức vô địch Serie A, chức vô địch Cúp quốc gia Ý trước đó. Bây giờ phải dồn toàn bộ tinh thần vào trận chung kết Champions League, đối với Fiorentina, muốn chứng minh với thế gian mình là một đội bóng hào môn, thì chỉ có con đường giành chức vô địch Champions League, chỉ có đội bóng ít nhất một lần giành chức vô địch Champions League mới xứng đáng được gọi là "hào môn".
※※※
Từ biệt Tô Phi ở nhà, dặn dò cô nhất định phải đến Đức xem anh thi đấu. Trương Tuấn theo đội bóng rời Florence, bay đến Schalke, Đức, chuẩn bị cho trận chung kết Champions League ở đó ba ngày sau.
Cùng lúc đó tại Trung Quốc...
Hà Văn không hề ngạc nhiên chút nào về lời tỏ tình của Lý Vĩnh Lạc, vì cô biết vị trí của mình trong lòng người đàn ông này, họ rồi sẽ có ngày đến với nhau. Điều khiến cô hơi bất ngờ một chút là, lời tỏ tình của Lý Vĩnh Lạc không hề vụng về như cô tưởng, mà tỏ ra rất lãng mạn, bỏ ra không ít tâm tư.
"Để có được ngày hôm nay, anh đã tập luyện trong lòng rất nhiều lần." Lý Vĩnh Lạc cầm chiếc nhẫn trong tay, đưa đến trước mặt Hà Văn, "Văn Văn, em đồng ý gả cho anh không?"
Ánh nến lãng mạn phản chiếu trên gương mặt Hà Văn, ánh sáng trong mắt cô không ngừng nhảy nhót. Trước ngày hôm nay, cô chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, sống một cuộc sống lặng lẽ, không có truyền thông nào biết đến cô, đại đa số người dân toàn Trung Quốc không ai biết trên thế giới này có một nhân vật như cô. Nhưng qua ngày hôm nay, mọi thứ chắc chắn sẽ không còn như trước nữa – cô sẽ trở thành vị hôn thê của ngôi sao nổi tiếng của Inter Milan, Lý Vĩnh Lạc. Cô sẽ không thể tiếp tục đi làm ở công ty hiện tại, làm nhân viên văn phòng bình thường của mình, rất nhiều lúc, cô sẽ xuất hiện trước ánh đèn flash cùng Lý Vĩnh Lạc, cuộc sống bình lặng sẽ rời xa cô.
Tuy nhiên giờ phút này, Hà Văn còn lâu mới nghĩ nhiều đến thế, cô đang chìm đắm trong hạnh phúc to lớn. Cô thậm chí đã không biết mình trả lời "Em đồng ý" từ lúc nào, khi cô phản ứng lại, cô phát hiện chiếc nhẫn kim cương đó đã được đeo lên tay mình.
Lý Vĩnh Lạc nhẹ nhàng vuốt ve bàn tay đeo nhẫn kim cương này, mềm mại mịn màng. "Nhà của anh ở Milan rất lớn, rất trống trải, rất lạnh lẽo. Anh hy vọng sau mùa hè này, em có thể sang đó với anh, chúng ta cùng nhau sống. Rồi tìm thời điểm thích hợp, hai chúng ta kết hôn." Lý Vĩnh Lạc đã bắt đầu mơ mộng về thế giới của hai người.
Ăn tối xong, Lý Vĩnh Lạc đích thân đưa Hà Văn về nhà – thực ra cũng là nhà của An Kha, do An Kha thường xuyên không ở trong nước, nên Hà Văn đã tìm một công việc ở Lạc Dương, sống ở nhà anh trai, tiện thể cũng chăm sóc hai vị phụ lão. Dù sao căn nhà An Kha mua riêng cho cha mẹ cũng rất lớn, rất nhiều phòng, không sợ không có chỗ ở.
Tất nhiên, mùa hè này, An Kha tự nhiên cũng trở về nhà mình, bây giờ hai anh em sống chung một chỗ.
Hà Văn với tình cảm đã có bến đỗ ngân nga hát mở cửa phòng, khiến An Kha đang xem tivi trong phòng khách cảm thấy rất kỳ lạ, trước bữa tối hôm nay, lúc Hà Văn nói muốn đi ra ngoài tâm trạng rất tốt, nhưng đánh chết cũng không nói người mời cô là ai.
Chào hỏi bác trai bác gái xong, Hà Văn bước vào phòng mình. An Kha thấy lạ, cũng đi theo vào. Nhìn Hà Văn ném túi xách lên giường, rồi ngồi trước bàn trang điểm bắt đầu tẩy trang, miệng vẫn còn ngân nga hát.
An Kha rón rén tiếp cận Hà Văn. Khi Hà Văn phát hiện một người đàn ông lén lút trong gương, sợ đến mức hét lên, kết quả lại làm An Kha giật mình.
"Ôi trời! Em làm cái gì mà hết hồn vậy?" An Kha ôm ngực nói.
"Ai bảo anh đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt người ta?"
"Đột nhiên?" An Kha cảm thấy rất oan ức, "Từ lúc em về nhà anh đã đi theo em rồi, em đến lúc này mới phát hiện. Này, em có tâm sự hả, Hà Văn."
"Hì hì." Hà Văn lại cười, kiểu cười mê trai đó. "Em định kết hôn rồi, anh à."
"Kết hôn? Ồ." An Kha nhất thời chưa phản ứng kịp. "Kết hôn?! Á! Cái gì?! Em nói em muốn kết hôn? Với ai, khi nào, ở đâu?"
Hà Văn tiếp tục cười: "Anh à, anh sắp sửa có thêm một người em rể vừa là tiền vệ chủ lực vừa là hạt nhân của toàn đội Inter Milan đấy nhé."
An Kha sững người, cậu cứ thế há miệng, ngẩn ra đó.
Cho đến khi Hà Văn đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, cậu mới phản ứng lại, người tiền vệ chủ lực kiêm hạt nhân toàn đội Inter Milan đó chính là đối thủ thời trung học của cậu, đối thủ ở câu lạc bộ – Lý Vĩnh Lạc.
An Kha lao ra khỏi phòng Hà Văn, rồi hét về hướng nhà vệ sinh: "Anh phản đối! Sao em có thể kết hôn với hắn?!"
Giọng Hà Văn vọng ra từ nhà vệ sinh: "Phản đối vô hiệu! Có thêm một em rể vẫn hơn là để hắn làm anh rể anh đấy nhỉ? Anh đang lo em không cổ vũ anh à, sau này? Yên tâm, trận đấu của anh em sẽ xem không thiếu trận nào, còn cổ vũ cho anh nữa!"
"Thế nếu anh và hắn trở thành đối thủ thì sao?"
"Cái này còn phải hỏi sao? Em chắc chắn cổ vũ cho Lạc Lạc rồi! Anh trai ngốc!"
"..." An Kha hoàn toàn cạn lời.
※※※
Vài ngày sau, Lý Vĩnh Lạc và An Kha cùng lên chuyến bay đến Bắc Kinh.
Cả nhà An Kha đều đến tiễn cậu, bao gồm cả cô em gái Hà Văn. Tuy nhiên Hà Văn đến không phải để tiễn anh trai, mà là đến tiễn Lý Vĩnh Lạc đi cùng. Nhìn hai người tình cảm dựa sát vào nhau, Lý Vĩnh Lạc thỉnh thoảng dùng câu đùa làm cô cười khúc khích. An Kha ở bên cạnh nói chuyện với cha mẹ đều tỏ ra lơ đãng, thỉnh thoảng trừng mắt đầy ác ý về phía hai người.
Khi nghe thấy loa thông báo thúc giục hành khách lên máy bay, trong lòng cậu cảm thấy rất sướng.
Quả nhiên Hà Văn lưu luyến không rời vòng tay của Lý Vĩnh Lạc, nhưng điều khiến An Kha bị đả kích hơn là, hai người họ vậy mà hôn từ biệt ngay trước bàn dân thiên hạ! Họ xác lập quan hệ mới được mấy ngày chứ? Tiến triển lại nhanh chóng đến vậy.
Trên máy bay, Lý Vĩnh Lạc nắm lấy tay An Kha, hào hứng nói: "Đại ca! Sau này chúng ta là người một nhà rồi nhé! Chiếu cố nhau nhiều hơn nha!"
An Kha rất muốn rút tay mình về, nhưng cậu phát hiện Lý Vĩnh Lạc nắm rất chặt, căn bản không thoát ra được, đành phải chấp nhận. Nhưng miệng thì vẫn không chịu thua: "Mẹ kiếp, sao trước đây tao không phát hiện mày lại bỉ ổi thế nhỉ?"
Lý Vĩnh Lạc cười hì hì: "Sức mạnh của tình yêu là rất vĩ đại."
"Vĩ đại cái đầu mày!" An Kha bây giờ rất muộn phiền, tự dưng mọc đâu ra một đứa em rể. Trở thành thông gia với nhà Lý Vĩnh Lạc, sau này cậu sẽ có tâm trạng thế nào trong các trận đấu với Inter Milan đây? Cô em gái vốn là fan của cậu nay đã trở thành fan của Inter Milan, sau này cả nhà đoàn tụ thì có chuyện vui rồi...
Hà Văn chắc chắn sẽ liên kết với Lý Vĩnh Lạc, bắt nạt một mình cậu, mà Lâm Giai lại rất thích cô em gái tinh quái đó của cậu, xem ra trong cái nhà này cậu đã hoàn toàn bị cô lập rồi. Nghĩ đến "cuộc sống bi thảm" sau này của mình, An Kha chỉ muốn lén gạt nước mắt.
※※※
Lý Vĩnh Lạc và An Kha là những cầu thủ thi đấu ở nước ngoài về nước muộn nhất trong số những người không còn nhiệm vụ thi đấu. Trước họ, các cầu thủ trong nước đã tập huấn được một thời gian rồi, còn như Vương Ngọc, Lưu Bằng, Lê Tuệ Sinh v.v... cũng đến sớm hơn họ một hai ngày.
Đợi Lý Vĩnh Lạc và An Kha hội quân, Khâu Tố Huy liền kết thúc đợt tập huấn trong nước, đội bóng bay thẳng đến Đức, tập huấn lần cuối cùng trước khi đến Nam Phi ở đó.
Tại sao lại chọn tập huấn ở Đức? Vì đối với đội bóng, có một hoạt động sắp xếp rất quan trọng – xem trực tiếp cuộc so tài đỉnh cao nhất của bóng đá châu Âu: trận chung kết Champions League.
Xem nhiều trận đấu trình độ cao cũng giúp nâng cao tố chất của chính các cầu thủ. Bình thường khi đội tuyển Trung Quốc tập huấn, ông đều tổ chức cho xem băng ghi hình các giải vô địch hàng đầu châu Âu, nếu gặp trực tiếp thì xem trực tiếp là tốt nhất.
Để phục vụ cho hoạt động này, Khâu Tố Huy nhờ bạn bè mua giúp một hơi ba mươi tấm vé, không chỉ cầu thủ đi xem, các thành viên ban huấn luyện, bao gồm bác sĩ đội cũng phải đi xem tại sân, học hỏi những điểm tiên tiến của người ta.
Tất nhiên, tiền vé đều do Hiệp hội bóng đá Trung Quốc chi trả.
※※※
Trương Tuấn đang chuẩn bị cho trận chung kết tại Đức nhận được điện thoại của Khâu Tố Huy, thông báo đội bóng sắp tới xem trận đấu, hy vọng anh thể hiện tốt, dạy cho các đồng đội một bài học. Trương Tuấn cảm thấy hơi thụ sủng nhược kinh, anh cũng là cầu thủ đội tuyển Trung Quốc, không ngờ bây giờ đổi thân phận, lại trở thành thầy của các đồng đội.
Thực ra Trương Tuấn không biết, cuộc gọi tương tự Khâu Tố Huy cũng đã gọi cho Dương Phàn, yêu cầu y hệt, đá cho tốt, thể hiện cho tốt, dạy cho đồng đội đội tuyển quốc gia một bài học. Chỉ là do trước trận đấu cả hai bên đều rất nhạy cảm, Dương Phàn không gọi cho Trương Tuấn, Trương Tuấn cũng không gọi cho Dương Phàn, họ không biết về nhau thôi.
Vốn dĩ trước đây Khâu Tố Huy đúng là từng nói muốn đến xem trận này, Trương Tuấn cứ tưởng chỉ có một mình huấn luyện viên Khâu, không ngờ lần này đến là cả một đội bóng, tận ba mươi người. Nghĩ đến cảnh các đồng đội trong đội tuyển ngồi trên khán đài hứng thú xem anh và Dương Phàn thi đấu, anh lại cảm thấy hơi kỳ, không thích ứng nổi.
Trước trận đấu một ngày, Tô Phi đi chuyên cơ của Nhậm Dục Địa đến Schalke, nghỉ tại khách sạn cạnh khách sạn nơi Fiorentina đóng quân. Tuy nhiên hai người không gặp mặt, chỉ gọi một cuộc điện thoại.
Ngược lại, Nhậm Dục Địa với tư cách là chủ tịch đội bóng, đã đến khách sạn nơi đội đóng quân. Mục đích ông đến là để thực hiện trách nhiệm của một chủ tịch – không phải huấn thị, mà là hứa hẹn về tiền thưởng vô địch. Một đội bóng dù bầu không khí có tốt đến đâu, không đưa tiền cũng không được, phần thưởng cao ngất ngưởng hợp lý là chìa khóa kích thích các cầu thủ tiến thêm một bước. Nhậm Dục Địa xuất thân từ thương nhân hiểu rõ điều này. Vì vậy trong một phòng họp của khách sạn, Nhậm Dục Địa công khai hứa hẹn trước mặt hơn ba mươi người của cả đội:
"Nếu giành được chức vô địch Champions League, mỗi cầu thủ tối thiểu được thưởng cá nhân hai mươi nghìn Euro, đội hình xuất phát chính thức còn được thưởng thêm hai mươi nghìn Euro, cầu thủ dự bị vào sân được mười nghìn Euro, cầu thủ ghi bàn trong trận chung kết, mỗi bàn thắng một mươi nghìn Euro, cầu thủ kiến tạo năm nghìn Euro. Huấn luyện viên trưởng và trợ lý huấn luyện viên mỗi người hai mươi nghìn, các thành viên khác trong ban huấn luyện mỗi người mười nghìn, các nhân viên khác mỗi người năm nghìn Euro." Ông buột miệng nói ra, trợ lý cá nhân của ông liền ghi chép lại bằng máy tính cầm tay ngay bên cạnh.
Ông không nói nếu giành á quân sẽ có phần thưởng gì, các cầu thủ cũng không hỏi. Trong lòng họ chỉ có một suy nghĩ: Chỉ có chức vô địch, chỉ có thể là chức vô địch! Á quân bằng với thất bại, đối với Fiorentina mà nói, là sự thất bại nhục nhã!
Dưới phần thưởng hậu hĩnh ắt có dũng phu, vì vậy khi Nhậm Dục Địa buột miệng báo con số tiền thưởng tính bằng đơn vị nghìn, mắt các cầu thủ cứ như những cột đèn đường lúc chiều tà, từng cái từng cái sáng lên.
Phân chia xong xuôi, trợ lý đưa máy tính cho Nhậm Dục Địa, Nhậm Dục Địa quét mắt qua tùy tiện, rồi trả lại máy tính. Sau đó ông nhìn các cầu thủ nói, "Các cậu yên tâm, tôi rất có tiền. Tiền nhiều không có chỗ để, cần người tiêu giúp cho tôi, chỉ cần các cậu có thể tiếp tục giành chiến thắng, tiền thưởng lúc nào cũng có. Ồ, suýt quên, còn một tin nữa muốn thông báo cho các cậu. Nếu các cậu giành được Champions League, vậy thì ngoài phần thưởng vô địch Serie A, phần thưởng vô địch Cúp quốc gia Ý, cũng như phần thưởng vô địch Champions League ra, tôi còn một khoản tiền thưởng lớn nữa sẽ phát cho các cậu – phần thưởng cú ăn ba, đó là một con số không nhỏ đâu."
Đã có cầu thủ bắt đầu huýt sáo reo hò, Nhậm Dục Địa rất hài lòng với màn thể hiện của họ, bóng đá chuyên nghiệp, tác dụng của tiền bạc là cực kỳ cực kỳ quan trọng. Rất khó tưởng tượng một đội bóng kinh doanh nợ nần sẽ tạo ra thành tích huy hoàng nào.
Tuy nhiên trong số những cầu thủ đang hưng phấn này, cũng sẽ có những trường hợp cá biệt, ví dụ như Trương Tuấn và Kru.
Hai người dường như đều không có khái niệm gì về tiền bạc, mười vạn cũng là nhiều, một triệu cũng là nhiều, chẳng có gì khác biệt.
Nhậm Dục Địa hiểu Trương Tuấn, anh không phải kiểu người đá bóng vì tiền. Còn Kru, nếu trước khi cha cậu qua đời, chắc chắn cũng sẽ mắt sáng rực lên. Nhưng bây giờ cậu một mình, cần nhiều tiền như vậy để làm gì?
Nhìn các cầu thủ hưng phấn, Nhậm Dục Địa cười: "Ngày mai hãy nỗ lực hết mình nhé, vì vinh quang của Fiorentina, cũng vì tiền thưởng của chính các cậu." Sau đó ông quay người bắt tay Sabato, từ biệt đội bóng, cùng trợ lý cá nhân rời khỏi phòng.
Để lại một đám người ở đó đang mơ mộng về tình cảnh sau trận đấu ngày mai.
Trương Tuấn bây giờ thực sự không có khái niệm mình kiếm được bao nhiêu tiền nữa, dù sao phần lớn thu nhập của anh đều để Hoa Phương giúp anh đầu tư, tiền đẻ ra tiền, không ngừng lăn tròn, cuối cùng trở thành một quả cầu tuyết lớn. Chuyện đầu tư anh chưa bao giờ hỏi đến, thậm chí không biết số dư trong tài khoản ngân hàng Thụy Sĩ của mình hiện nay có bao nhiêu chữ số.
Động lực ủng hộ anh đá bóng không phải là tiền thưởng của Nhậm Dục Địa, mà là Tô Phi. Anh quay đầu nhìn Kru, người này cũng không hề bị tiền thưởng làm cho động lòng, cậu ấy đá bóng là vì cái gì nhỉ?
Sabato vỗ tay, để mọi người yên lặng xuống, rồi nói: "Được rồi, các cậu, các cậu đều nghe thấy cả rồi chứ? Ông chủ của chúng ta rất hào phóng, ông không sợ các cậu tìm ông đòi tiền, chỉ sợ tiền của mình không vung ra được thôi. Cho nên trận đấu ngày mai các cậu đều phải cho tôi tinh thần tập trung cao độ 12 phần, hãy để chúng ta thắng cái lũ khốn Milan đó!!"
Trương Tuấn đổ mồ hôi trong lòng, dù Sabato nói chuyện lúc nào cũng kiểu đó. Nhưng dù sao huấn luyện viên trưởng của Milan cũng là ân sư của anh – Van Basten, Milan có bạn thân của anh là Dương Phàn và Kaka, bị Sabato gọi như vậy, anh nghe vẫn thấy rất gượng gạo.
Tin rằng Donadel chắc chắn cũng có cảm giác giống anh. Trương Tuấn quay đầu nhìn. Nhưng lại thấy Donadel đang giơ cao hai tay, gào thét như một con đười ươi...
Xem ra, Donadel đã là một người Fiorentina thuần chủng rồi. Sức mạnh của tiền bạc thật mạnh mẽ.
※※※
Ngày 26 tháng 5 tại Schalke, Đức, thời tiết đã vào hè nên nhiệt độ rất cao. Hạng Thao không ngừng phàn nàn về thời tiết hôm nay, Kru lại nhắc cậu, trận đấu diễn ra vào buổi tối, sau khi đêm xuống nhiệt độ sẽ giảm xuống. Lấy nhiệt độ buổi trưa làm tiêu chuẩn cho trận đấu, rõ ràng là cậu ấy đang nói quá lên.
Ngày này các cầu thủ Fiorentina hầu hết đều ngủ đến mười giờ sáng mới dậy, họ có đủ thời gian nghỉ ngơi để chuẩn bị cho trận đấu buổi tối.
Cùng lúc đó, tại khách sạn nơi AC Milan đóng quân, các cầu thủ Milan lại thức dậy đúng giờ như bình thường, sau đó đi đến phòng thể lực tập luyện đơn giản, tiếp theo là chờ đợi trận đấu bắt đầu.
Lý Diên ăn trưa xong liền đến nơi diễn ra trận đấu này – sân vận động AufSchalke, rồi ngồi trong quán cà phê bên ngoài tán gẫu vài câu với Cagliani, chờ trận đấu bắt đầu, tiện thể để trợ lý của mình chộp lấy vài bức ảnh thú vị, làm hậu trường cho bài đưa tin lần này.
Từ sau năm giờ chiều, cổ động viên bắt đầu lần lượt vào sân, tuy là trận chung kết diễn ra tại Đức, nhưng người đến xem trực tiếp đông nhất lại chính là cổ động viên hai đội tham gia, họ đích thân từ Ý đến đây.
Hoàng hôn nước Đức có một nét phong tình đặc biệt, nhưng bây giờ lại chẳng có tâm trạng nào để thưởng thức, bất cứ ai xuất hiện quanh sân vận động AufSchalke trong lòng chỉ chứa mỗi trận chung kết Champions League đêm nay.
Khi Trương Tuấn và đồng đội ra ngoài, gió đêm thổi trên mặt đã không còn cái nóng nực của ban ngày. Hơi thở của tất cả mọi người đều trở nên thông thoáng, lần này trận đấu buổi tối có thể không cần lo lắng về ảnh hưởng xấu của thời tiết nữa.
Khi xe buýt đến bên ngoài sân vận động, tuy đã là sáu giờ rưỡi rồi, nhưng trời vẫn còn sớm, ánh hoàng hôn treo lơ lửng trên bầu trời phía tây, mãi không chịu lặn xuống, nhuộm bầu trời phía tây thành màu đỏ như máu.
Một mặt sân AufSchalke có màu vàng kim, mặt còn lại thì màu nâu sẫm, cộng thêm các hiệu ứng ánh sáng, dưới sự biến ảo của màu sắc, thực sự là một sân khấu trong mơ.
Bên ngoài sân vận động vẫn còn khá nhiều cổ động viên chờ đợi, phần lớn trong số họ là những người không mua được vé vào sân, nhưng lại là những cổ động viên trung thành của đội bóng, nên đã đến bên ngoài sân, nhìn màn hình lớn để bày tỏ sự ủng hộ với đội bóng.
Trong lòng những cổ động viên này, chỉ cần có thể ở gần đội bóng mình yêu mến hơn một chút, thì cứ như thể chính mình cũng đang kề vai sát cánh chiến đấu cùng đội bóng vậy.
Trong đó cổ động viên Fiorentina là cuồng nhiệt nhất, cho nên khi xe buýt của Fiorentina xuất hiện trong tầm mắt của mọi người, cả quảng trường đều bùng nổ, toàn là tiếng hô vang: "Vạn tuế! Fiorentina! Vạn tuế! Fiorentina!" Các loại băng rôn và biểu ngữ được giăng ra trước mắt các cầu thủ.
"Các người là vua châu Âu!"
"Fiorentina! Chiến vô bất thắng!"
"Cổ động viên Hoa kiều tại Đức cổ vũ cho Trương Tuấn!"
"Tiến lên! Fiorentina! Tiến lên! Vô địch!"
---❊ ❖ ❊---
Cảnh tượng này khiến rất nhiều cầu thủ cảm động vô cùng. Tin rằng khi vào sân vẫn sẽ có những cổ động viên cuồng nhiệt hơn nữa đang chờ đợi họ.
Khi khởi động, bầu không khí cả sân vận động quả nhiên cuồng nhiệt. Không chỉ có người của Fiorentina, mà còn không ít người của AC Milan. Hai bên không ngừng hát, không ngừng hò hét, hy vọng tiếng của mình có thể áp đảo tiếng của đối phương.
Cho dù là cầu thủ Fiorentina, rất nhiều người cũng chỉ là lần đầu tham gia trận chung kết Champions League, cảnh tượng như vậy không phải một trận đấu giải quốc nội có thể so sánh được, nó thậm chí vượt qua tất cả các trận đấu ở các giai đoạn khác của Champions League.
"Đây đúng là... đại trường diện!" Gasparoni tặc lưỡi nói, lúc này cậu đang đứng ở giữa sân, nhìn quanh khán đài chật kín chỗ ngồi, đã quên cả khởi động.