Dương Phàn chống nạnh, bất lực nhìn các cầu thủ Fiorentina đang ăn mừng. Trên sân nhà của mình lại bị đội khách dẫn trước. Chẳng lẽ Fiorentina thực sự là khắc tinh của Milan?
Hơn nữa, điều khiến cậu khó tưởng tượng nổi là quả đá phạt này không phải do Trương Tuấn thực hiện, mà là Donadel, hơn nữa còn là Trương Tuấn chủ động nhường cho Donadel.
"Này, Trương Tuấn, hôm nay là sinh nhật của Tô Phi, cậu phải khao khát ghi bàn hơn bất cứ ai chứ, giờ lại dễ dàng từ bỏ như vậy, chẳng lẽ cậu tưởng khung thành của AC Milan dễ xuyên thủng lắm sao?"
"Nếu cậu thực sự nghĩ vậy, thì đừng trách tôi phá hỏng sinh nhật của Tô Phi đấy!"
Kaka huých nhẹ Dương Phàn: "Tôi cảm thấy đó không phải là Trương Tuấn."
"Cậu bị tức đến hồ đồ rồi à?" Dương Phàn hỏi ngược lại đầy bực dọc.
"Không phải đâu, tôi thấy Trương Tuấn sau khi làm đội trưởng như biến thành một người khác vậy. Chẳng lẽ cậu không nhận ra sao?"
Dương Phàn hồi tưởng lại, Trương Tuấn quả thực đã khác trước, trở nên chín chắn hơn. Cậu vỗ vỗ Kaka: "Chín chắn rồi đấy, đã 25 tuổi rồi, không chín chắn thêm chút nữa thì đâm đầu vào tường chết quách cho xong. Thi đấu đi, thi đấu đi, ông anh, chúng ta đang bị dẫn trước đấy! Anh phải nghĩ cách gì đi chứ."
"Khỉ thật! Tôi có thể có cách gì chứ? Hôm nay vận may của chúng ta kém quá!"
※※※
Trận đấu bắt đầu trở lại, sau khi Fiorentina vươn lên dẫn trước, họ nắm quyền chủ động trên sân. Lúc này, họ mới thực sự phát huy được đặc điểm tấn công của mình.
Nhưng AC Milan cũng không phải là chịu trận, các đợt tấn công của Fiorentina không chú ý đến hàng phòng ngự, khiến AC Milan cũng có không ít cơ hội phản công.
Trong chốc lát, hai đội trên sân chơi đôi công, chuyển đổi trạng thái công thủ cực nhanh, những pha bứt phá và dứt điểm đẹp mắt đã làm dấy lên từng đợt sóng reo hò trên khán đài.
Đúng như lời Van Basten nói trước trận, một trận đấu vĩ đại cần sự nỗ lực chung của cả hai đội. AC Milan và Fiorentina đã chơi một trận đôi công hiếm thấy trong một Serie A đầy bảo thủ.
Ngay cả bình luận viên cũng không kịp ngậm miệng.
"...Shevchenko! Cậu ấy đã bứt phá qua người... sút bóng! Chệch xà ngang một chút! Quá đáng tiếc!... Kru cầm bóng ở giữa sân, kỹ thuật dưới chân của cậu ấy khiến người ta hoa mắt! Thật tuyệt vời! Gattuso và Pirlo hợp sức mà cũng không cướp được bóng! Chuyền rồi! Gasbarroni! Tạt bóng! Toni đánh đầu dứt điểm! Đúng vào vị trí của Dida... Trong chớp mắt, AC Milan đã tấn công sang phần sân đối phương. Kaka, Dương Phàn, lại chuyền ngược cho Kaka, Shevchenko... cho Kaladze đang băng lên, tạt bóng! Kehl đánh đầu giải nguy... Dương Phàn! Sút thẳng!! Quá ngay vị trí! Frey bắt gọn bóng..."
Lý Diên lau mồ hôi, trận đấu vậy mà đã diễn ra được bốn mươi phút. Chuỗi chuyển đổi công thủ vừa rồi khiến tất cả mọi người quên mất thời gian, đến tận bây giờ cậu vẫn cảm thấy tim đập thình thịch, trận đấu này nhìn thật sự là một sự hưởng thụ, không biết hay hơn gấp bao nhiêu lần những trận đấu buồn ngủ khác ở Serie A.
"AC Milan vẫn đang bị Fiorentina dẫn trước 0-1, đội khách Fiorentina không hề lép vế chút nào trên sân, bạn thậm chí còn không nhìn ra Fiorentina là đội khách!"
Sabato rất đắc ý, điều ông muốn chính là hiệu quả này.
※※※
Gasbarroni cầm bóng ở biên, tỉ số dẫn trước 1-0 khiến tâm trạng anh rất thoải mái, anh nhìn thấy Trương Tuấn ở phía trước, chuẩn bị chuyền bóng.
Nhưng đột nhiên có một người lao từ bên cạnh tới, xoạc anh ngã xuống đất, mất bóng, Gasbarroni hét lớn một tiếng, ra hiệu cho trọng tài chính rằng đối phương phạm lỗi.
Nhưng trọng tài chính không hề để tâm, mà ra hiệu cho trận đấu tiếp tục.
Dương Phàn sau khi xoạc được bóng, đứng dậy cầm bóng lao lên phía trước, cậu dùng tốc độ loại bỏ Donadel đang định lên chặn, đối mặt với Hạng Thao, cậu gẩy bóng lên phía trước rồi tăng tốc đuổi theo.
Nhưng tốc độ của Hạng Thao cũng không chậm, cương quyết không để bị loại bỏ.
"Này! Cậu đúng là khó chơi thật!" Dương Phàn nói.
"Đúng vậy! Người ta gọi là 'Carlos của giải Bỉ' chính là..." Hạng Thao đang tự khoe khoang thì thấy Dương Phàn vung chân định tạt bóng, liền không nói nữa, vội vàng lao chân ra ngăn chặn.
Nhưng Dương Phàn lại dùng chân phải ngoặt bóng ngược lại, rồi chân trái gẩy một cái, lừa qua Hạng Thao.
Hạng Thao quả là giỏi, trong tình huống này mà vẫn kịp khựng người lại, sau đó vừa dùng tay vừa dùng chân xoay người áp sát vào.
"Chậc!" Dương Phàn không ngờ Hạng Thao vẫn có thể lao về, cậu vốn định thừa cơ đột phá vào vòng cấm, giờ cũng đành bỏ cuộc.
Cậu che chắn bóng, rồi chọc khe cho Kaka trước vòng cấm.
Kaka đối mặt với Mascherano.
"Này, gã này sẽ là đối thủ của cậu ở Ý sau này đấy." Lúc Mascherano mới chuyển đến Fiorentina, Dương Phàn đã chỉ vào tấm ảnh trên báo và nói với cậu như vậy. Truyền thông cũng luôn đặt hai người họ cùng nhau để bàn luận, vì một người là Brazil, một người đại diện cho Argentina, ân oán giữa bóng đá hai quốc gia không thể tránh khỏi xuất hiện trên hai người trẻ tuổi có độ tuổi tương đồng này.
Kaka cũng biết, sau này cậu sẽ là tiền vệ tấn công chủ lực của đội tuyển quốc gia Brazil, còn Mascherano cũng rất có thể là tiền vệ phòng ngự chủ lực của đội tuyển quốc gia Argentina, họ quả nhiên là đối thủ trời sinh.
Bây giờ, cậu nhất định phải chiến thắng đối thủ, giành vinh dự cho bản thân và đội bóng. Mascherano mới đến Ý, còn mình đã ở đây năm năm rồi, cậu không có lý do gì để thua một người Argentina chân ướt chân ráo mới tới.
Tâm niệm vừa động, Kaka nhìn Mascherano phía trước. Vì sợ cậu đột phá nên đối phương cố tình giữ khoảng cách. Nói về kinh nghiệm... dù sao mình vẫn lão luyện hơn.
Khóe miệng Kaka nhếch lên một nụ cười, rồi phần thân trên nghiêng về phía trước, Mascherano tưởng Kaka thực sự muốn đột phá, trọng tâm lập tức dồn về phía sau, chuẩn bị xoay người áp sát.
Kaka chỉ là động tác giả, chân phải gẩy bóng sang phía bên phải, Mascherano vẫn tưởng đó là dấu hiệu chuẩn bị đột phá nên vẫn đứng vững không di chuyển, cậu ta đợi Kaka lên thêm chút nữa.
Nhưng Kaka sau khi sải bước dài theo lên, bất ngờ tung một cú sút mạnh!
Mascherano giật mình, vội vàng duỗi chân ra cản, nhưng khoảng cách với Kaka quá xa, không cách nào chặn được quả bóng.
Chỉ có thể đặt hy vọng vào Frey phía sau...
Tầm nhìn của Frey bị người phía trước che khuất, đợi đến khi anh phản ứng lại lao về phía bóng thì đã muộn, quả bóng vạch ra một đường cong rõ rệt, vượt qua đôi tay của Frey, gần như sát mép cột dọc chui vào lưới!
"GOOOOAL!!! Kaka! Kaka! Cú sút xa tuyệt vời! Đây là bàn thắng thứ hai của cậu ấy tại giải đấu mùa này! Phút thứ 44 hiệp một, AC Milan đã cân bằng tỉ số!"
Dương Phàn lao về phía Kaka, phấn khích hét lớn: "Tôi biết ngay là cậu làm được mà!"
"Haha! Hôm nay may mắn quá!" Kaka cười nói. "Tạ ơn Chúa, chắc chắn là ngài đã nghe thấy lời than phiền vừa nãy của tôi."
"Ồ, quỷ tha ma bắt!" Sabato đá mạnh vào chai nước bên đường biên.
Còn Van Basten chỉ đứng bên đường biên, mỉm cười vỗ tay về phía trong sân.
Sân vận động San Siro bùng nổ những tiếng reo hò và vỗ tay dữ dội.
※※※
Mascherano ngồi trên mặt đất, quay đầu nhìn quả bóng trong khung thành, vừa rồi cậu đã bị Kaka lừa, không áp sát ngay từ thời điểm đầu tiên.
Mẹ kiếp! Chỉ là đến châu Âu sớm hơn tôi vài năm thôi mà, làm gì có khoảng cách lớn đến thế? Được lắm gã Brazil, đừng hòng ghi điểm thêm lần nào nữa!
"Shit! Phòng được đột phá nhưng không phòng được chuyền bóng!" Hạng Thao bực bội nhổ một ngụm nước bọt.
Tỉ số hiệp một cứ thế dừng lại ở 1-1, hai đội tạm thời hòa nhau.
Các cầu thủ Fiorentina trở về phòng thay đồ đều có chút không vui, trong lời nói đều tỏ ra rất không hài lòng với việc cuối cùng bị san bằng tỉ số.
Di Livio thấy buồn cười. Có đội bóng nào có thể hòa với AC Milan tại San Siro, hơn nữa còn dẫn trước, chiếm ưu thế trên sân mà lại nên cảm thấy thỏa mãn mới đúng chứ? Nhưng Fiorentina hiện tại đều cùng một giọng điệu với Sabato, khao khát bàn thắng và chiến thắng đến mức không thỏa mãn, họ vô cùng "tham lam", ghi bàn thì muốn thắng, thắng rồi lại muốn thắng thật đẹp.
Sự "tham lam" này chính là điều mà Fiorentina những năm trước còn thiếu, việc lặn ngụp ở các giải đấu hạng thấp đã mài mòn nhuệ khí và sự hiếu thắng của đội bóng truyền thống này, rất nhiều người Fiorentina thậm chí tự nghĩ rằng đội bóng Fiorentina cũng chỉ ở mức trung bình mà thôi.
Thế này sao được? Mục tiêu hàng năm trước kia của Fiorentina đều là chức vô địch giải đấu đấy.
Mascherano đứng ra: "Các anh em, mất bàn thắng là lỗi của tôi, tôi xin chịu trách nhiệm này, tôi đã không theo sát được gã Brazil đó, nhưng tôi đảm bảo hiệp hai cậu ta sẽ không còn cơ hội nữa."
Trương Tuấn, người nãy giờ không lên tiếng, lên tiếng: "Javier, mất bàn thắng không phải là lỗi của riêng ai cả, cậu cũng không cần tự trách. Chỉ là cân bằng tỉ số thôi, hiệp hai chúng ta ghi thêm một bàn nữa là được."
"Đúng vậy! Cùng lắm là ghi thêm một bàn, nếu họ dám san bằng, hừ, lão tử lại ghi thêm bàn nữa." Hạng Thao gầm lên, "Chúng ta chơi với họ đến cùng!"
"Đúng thế! Milan muốn chơi, chúng ta cứ chiều!" Mọi người đáp lời.
Sabato thấy không khí đã đúng hướng, liền gõ gõ lên bảng chiến thuật, căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh.
"Hiệp một màn trình diễn của các cậu... khiến tôi rất hài lòng. Mặc dù mất một bàn, nhưng như Trương đã nói, hiệp hai chúng ta gỡ lại là được. Các cậu phải biết rằng, á quân mùa trước hiện đang bị chúng ta hành hạ đến mức rối loạn cả lên đấy!" Sabato cười hì hì, nụ cười trông thật dâm tà.
※※※
Van Basten trông có vẻ bình tĩnh, ông không hề rối loạn như lời Sabato nói.
Phòng thay đồ của AC Milan cũng bình lặng như huấn luyện viên của họ vậy.
"Hiệp một các cậu làm không tệ, mặc dù bị Fiorentina dẫn trước một bàn, nhưng chúng ta đã cân bằng tỉ số. Nhưng tôi vẫn muốn nhắc nhở các cậu một con số: Hiệp một chúng ta có tổng cộng mười chín cú sút, nhưng chỉ ghi được một bàn, hiệu suất quá thấp. Tại sao đội mạnh lại là đội mạnh? Vì họ biết nắm bắt cơ hội cần nắm bắt. Đây là sân nhà của chúng ta, chiến thắng là yêu cầu duy nhất của tôi dành cho các cậu. Làm tốt nhé, hiệp hai."
Giọng điệu của Van Basten không có gì thay đổi, nhưng các cầu thủ AC Milan đều nghe ra, thực ra huấn luyện viên trong lòng đang rất khó chịu.
Vì Trương Tuấn, Van Basten dường như rất quan tâm đến kết quả trận đấu này. Ông muốn để Trương Tuấn thấy, ở Milan có tiền đồ hơn ở Fiorentina.
※※※
Hiệp hai bắt đầu trở lại, hai đội vẫn chơi đôi công, không ai nhường ai.
Trương Tuấn có được một vài cơ hội, nhưng khi đồng đội ở vị trí tốt hơn mình, cậu luôn không chút do dự chuyền bóng đi. Cậu dường như quên mất hôm nay là sinh nhật của Tô Phi, trong đầu chỉ có đội bóng, chỉ có trận đấu.
Cậu không vội, nhưng lại có người vội thay cậu.
Khi Trương Tuấn chuyền bóng cho Toni, mà người sau lại sút vọt xà, Kru đã níu cậu lại: "Vừa rồi cậu hoàn toàn có thể trực tiếp sút bóng, mặc dù vị trí hơi lệch, nhưng kỹ năng sút bóng của cậu không đến mức tệ đến nỗi ngay cả chỗ này cũng không tự tin chứ?"
Trương Tuấn cười: "Vị trí của Toni tốt hơn tôi, tôi chuyền cho anh ấy cũng là bình thường thôi mà?"
"Nói thì nói vậy, nhưng hôm nay không phải cậu nói muốn tặng Tô Phi một bàn thắng sao?"
Trương Tuấn vỗ vỗ vai cậu ấy: "Yên tâm đi, cái gì là của tôi, tôi cũng sẽ không nhường cho người khác."
Trương Tuấn với tư cách là tiền đạo lùi, các hậu vệ muốn phòng thủ cậu có chút khó khăn, không thể kèm người sát sao, điều này tạo cơ hội cho Trương Tuấn cầm bóng. Nhưng khả năng phòng ngự của AC Milan cũng thực sự kín kẽ, cậu muốn tiếp tục đột phá qua vài người rồi xuyên thủng cả hàng phòng ngự như hiệp một là điều hơi không thể.
Fiorentina tấn công bị cản trở, AC Milan cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, cục diện trên sân có chút hỗn loạn, hai bên đều đang tìm kiếm cơ hội, rồi cố gắng nắm bắt những cơ hội đó.
Vì hai bên đều là đôi công, phải nói là cơ hội vẫn không ít, chỉ xem ai là người nắm bắt trước.
Pirlo định đi trung lộ, nhưng bị Donadel ép lui về, Donadel hôm nay ghi được một bàn nên phong độ rất tốt, dù là tấn công hay phòng thủ, anh đều làm rất tốt.
Pirlo thấy không có cơ hội, bèn gẩy bóng cho Kaka.
Kaka lại một lần nữa đối đầu 1-1 với Mascherano, đây là cuộc đấu giữa Brazil và Argentina. Những năm gần đây, các cầu thủ trẻ Brazil dù về số lượng hay chất lượng đều áp đảo các cầu thủ Argentina, họ muốn biết, Mascherano có thể giành lại chút thể diện cho thế hệ trẻ Argentina hay không.
Kaka cầm bóng tiến lên, Mascherano bám sát theo, tay còn có chút động tác nhỏ, Kaka cũng không khách khí. Hai người cứ thế giằng co suốt một đường.
Dương Phàn từ biên tốc độ cao băng lên, cậu đang giơ tay xin bóng, rất rõ ràng, tất cả mọi người đều nhìn thấy.
Mascherano cũng nhìn thấy, cậu ta thấy Kaka có ý định chuyền bóng, vội vàng một tay kéo áo Kaka, rồi hạ chân định xoạc bóng đi.
Không ngờ Kaka mắt nhìn vị trí chạy chỗ của Dương Phàn, nhưng đối với quả bóng dưới chân cũng vô cùng quen thuộc. Cậu cảm thấy tay Mascherano siết chặt, biết thằng nhóc đó sắp xoạc bóng, vội dùng chân phải bao lấy bóng, rồi gẩy nhẹ ra phía sau mình, đồng thời một cú dừng gấp.
Mascherano xoạc hụt!
Kaka thoát khỏi sự phòng ngự, dẫn bóng lên phía trước, đột phá rồi!
Hạng Thao lao lên, Kaka đã tiến vào tầm bắn hiệu quả, nếu không ép lên thì đối phương sắp sút bóng rồi.
"Chú ý bọc lót!" Cậu hét lớn một tiếng, lao về phía Kaka.
Kaka thấy Hạng Thao tới, liền vung chân làm bộ muốn sút, Hạng Thao không dám không tin, cú sút xa của người này rất có uy lực. Bay người tới chặn, Kaka liền thuận nước đẩy thuyền ngoặt bóng, lách qua Hạng Thao.
Dù sao, Hạng Thao trước mặt Kaka vẫn còn quá non.
Kaka sau khi ngoặt bóng qua Hạng Thao vội vàng chuyền bóng cho Dương Phàn đang băng lên ở biên, Gasbarroni vẫn chưa kịp lui về phòng ngự, Dương Phàn cũng không trì hoãn, vì Hạng Thao đã lao lên, Kehl lại bị ép phải qua bọc lót, hàng phòng ngự trung lộ của Fiorentina có chút trống trải, cậu nhắm chính là thời điểm này!
Vung chân tạt bóng!
Gilardino ở giữa nhảy lên đánh đầu đón điểm rơi, cùng nhảy lên với anh còn có Ujfalusi. Nhưng cả hai đều không chạm được vào bóng.
Quả bóng này của Dương Phàn vốn dĩ không phải tạt vào trung lộ, mà là... cột xa.
Shevchenko một cú cắt ngang, chặn Jørgensen đang lùi về lại phía sau, rồi bay người đánh đầu!
Frey bay người cản phá, nhưng đáng tiếc là bóng đi quá nhanh, anh chỉ kịp chạm nhẹ vào bóng, không thể thay đổi kết quả cuối cùng.
"Bóng——vào——rồi!!! Andriy Shevchenko!!!"
Sân vận động San Siro lại một lần nữa bùng nổ, họ cảm thấy thế này mới xứng đáng là đội mạnh, mới có phong thái của AC Milan, thừa thắng xông lên, truy kích nhé!
"Dương Phàn hai lần kiến tạo! Cậu ấy hiện là chân chuyền số một của đội, gọi là vua kiến tạo cũng không hề quá đáng. Nghe nói trận đấu này đối diện với sóng truyền hình Trung Quốc, tôi nghĩ bảo sao cậu ấy lại dốc sức như vậy, người Trung Quốc trong trận đấu này thể hiện quả thực rất tốt. Vậy Trương Tuấn có diễn cho chúng ta một màn kịch hay nữa không đây?"
"Thật mẹ kiếp... đáng chết!" Sabato bên đường biên nghiến răng chửi thề. Hiệp hai được mười phút đã để AC Milan dẫn trước.
Shevchenko phấn khích ôm lấy Dương Phàn - người đã kiến tạo cho cậu, đây là bàn thắng thứ sáu của cá nhân cậu tại giải đấu mùa này, đã vượt qua Trương Tuấn với năm bàn, vươn lên vị trí thứ hai trên danh sách ghi bàn. Cậu thực sự phải cảm ơn Dương Phàn cho tử tế rồi, mùa giải này ngoài chức vô địch giải đấu, cậu còn hy vọng giành được danh hiệu vua phá lưới, như thế mới là một mùa giải hoàn hảo chứ.
Nhìn các cầu thủ Milan đang ăn mừng, Trương Tuấn kéo Kru lại: "Chuyền bóng cho tôi, cố gắng hết sức chuyền cho tôi."
Kru từng nghe nói về ân oán giữa cậu và Milan, chẳng lẽ cậu ấy bị kích thích bởi bàn thắng của Milan?
"Được, được." Kru gật đầu, "Thay mặt tôi chúc Tô Phi sinh nhật vui vẻ nhé, mới đến Ý, cô ấy cũng giúp tôi không ít. Tôi vẫn chưa cảm ơn cô ấy tử tế." Cậu cười với Trương Tuấn. Giờ đây cậu không còn là một Kru trầm mặc ít nói như ngày đầu mới đến Ý nữa. Tính cách lạc quan của Trương Tuấn cũng đang ảnh hưởng đến cậu từng chút một.
"AC Milan dẫn trước Fiorentina 2-1 trên sân nhà, Trương Tuấn - người trước trận nói muốn tặng bạn gái quà sinh nhật bằng bàn thắng - đến thời điểm này vẫn chưa ghi bàn, giờ cậu ấy phải làm sao đây? Toni đã bị hàng phòng ngự Milan hạn chế, nhưng Trương Tuấn lùi sâu vẫn còn cơ hội. Trước đó cậu ấy chuyền bóng nhiều hơn sút bóng, nhưng khi Fiorentina bị dẫn trước, là một đội trưởng, cậu ấy nên đứng ra, cậu ấy là tiền đạo, kiến tạo nhiều đến mấy cũng không có sức thuyết phục bằng ghi bàn!"
※※※
Kru đã hứa với Trương Tuấn, giờ phải lấy ra chút hành động thực tế thôi. Tuy nhiên, đội trưởng Gattuso của AC Milan cũng không phải là kẻ dễ đối phó.
Khi cậu cầm bóng vừa chuẩn bị vung chân chuyền, đã bị Gattuso xoạc mất.
Tình huống như vậy đã xảy ra không chỉ một lần.
Xem ra cách thông thường là không thông rồi.
Kru lau mồ hôi, nhìn các cầu thủ AC Milan. Họ đều là những tên tuổi lớn, thậm chí là siêu sao, có người còn nổi danh khắp thế giới trước khi cậu bước chân vào sự nghiệp cầu thủ chuyên nghiệp, đội hình của họ là đỉnh cao trên toàn thế giới bóng đá.
Vậy đối mặt với một nhóm người như thế, mình nên chơi thế nào đây?
Đúng, là chơi, là đùa giỡn. Đột nhiên cậu dấy lên một sự tinh nghịch, giống như trận đấu đầu tiên ở Premier League cậu đã đùa giỡn Patrick Vieira vậy. Kru dường như chưa bao giờ sợ ai, AC Milan thì đã sao? Chọc giận ta, ta vẫn xoay các người như chong chóng!
※※※
Gattuso luôn hài lòng với màn trình diễn của bản thân trong trận đấu này, trước trận huấn luyện viên bảo anh phải kèm cặp chặt chẽ số 10 của Fiorentina có kỹ thuật xuất chúng, phong tỏa hoàn toàn. Trận đấu đã diễn ra được sáu mươi phút, anh hoàn thành khá tốt.
Dưới sự kèm người của anh, Kru ngay cả việc chuyền bóng thoải mái cũng không làm nổi.
Kru bị phong tỏa, Mascherano bận rộn đối phó với Kaka, hàng công Fiorentina bị đứt đoạn, vì vậy Trương Tuấn luôn phải lùi về cầm bóng rồi chuyền ra ngoài, không giống tiền đạo, mà giống tiền vệ tấn công hơn.
AC Milan sau khi dẫn trước chiếm quyền chủ động trên sân, Fiorentina là đội bóng tấn công, phòng thủ không tốt, cứ mãi bị động phòng thủ, mất bàn thắng cũng là chuyện sớm muộn.
Sabato cũng cảm thấy áp lực mạnh mẽ đến từ AC Milan. Ông đi tới đi lui bên đường biên, quan sát tình hình trên sân, suy nghĩ đối sách.
Phía bên kia, trên sân.
Mascherano cắt được đường đột phá của Kaka, rồi chuyền cho Kru, Kru xoay người, không ngoài dự đoán, cậu lại nhìn thấy gương mặt bặm trợn của Gattuso.
Lần này cậu không thèm để ý, trực tiếp cầm bóng tiến lên, Gattuso tự nhiên phải áp sát, ngay lúc anh còn chưa kịp túm được áo Kru, Kru bất ngờ dừng gấp.
Hiện tại cách khung thành còn ba mươi lăm mét, Gattuso cảm thấy buộc đối phương dừng lại là anh lại thắng một ván nữa.
Kru cúi đầu nhìn bóng, dường như đang tìm cách đột phá phòng ngự.
Gattuso không có tâm trí để cậu làm triết gia, thân trên lắc lư, hạ chân là chọc thẳng vào bóng, dù chọc vào bóng hay người, chỉ cần ngăn chặn đợt tấn công này là được.
Nhưng chân của Kru nhanh hơn anh, chân phải đang giẫm lên bóng của cậu nhanh chóng kéo bóng ra phía sau mình, vừa vặn né được đòn tấn công của Gattuso, rồi ngay lập tức tất cả mọi người nhìn thấy quả bóng đột nhiên nảy lên phía sau cậu, Kru lập tức đổi chân trái, tâng quả bóng đang nảy sang bên trái lên cao một lần nữa, quả bóng vượt qua đầu Gattuso!
Lúc này Gattuso gần như đang nằm ngửa trên đất, anh cố xoay người muốn túm lấy Kru đang đột phá từ bên cạnh mình, nhưng Kru cao 1m86 sao có thể dễ dàng bị kéo ngã như vậy?
Cậu xoay người, né được!
Đột phá!
Bình luận viên phát ra một tiếng kêu kinh ngạc: "Chúa ơi! Làm sao cậu ấy làm được thế? Quả bóng kéo ra sau làm sao có thể tự dưng nảy lên được?!"
Nhưng lúc này, sóng truyền hình căn bản không kịp phát lại, vì Fiorentina đã giết đến khu vực ba mươi mét trước khung thành AC Milan.
Trương Tuấn và Toni chạy cắt mặt về hai hướng khác nhau, Kru ngẩng đầu nhìn, rồi tâng nhẹ quả bóng lên, chuyền về phía Trương Tuấn.
Quả bóng bị tâng lên vừa vặn né được cú xoạc chân của Stam, Trương Tuấn quay đầu nhìn bóng, rồi chạy thêm vài bước ra phía ngoài, đồng thời cậu bắt đầu điều chỉnh bước chân, đây là dấu hiệu sắp sút trực tiếp.
Dida vội di chuyển về phía góc gần, chuẩn bị phong tỏa quả bóng này.
Quả nhiên, Trương Tuấn không đợi bóng dừng, ở bên phải vòng cấm, trực tiếp vung chân phải sút bóng!
Dida theo phản xạ có điều kiện bay người về góc cao gần, quả bóng lại sượt qua đầu ngón chân phải của anh, nảy nảy lăn về góc xa khung thành!
Cú sút của Trương Tuấn rất chuẩn! Trong đầu Dida xuất hiện một ý nghĩ khủng khiếp như vậy.
"Quá đáng tiếc! Trực tiếp lăn ra ngoài đường biên ngang!" Bình luận viên hét lớn.
Dida lúc này mới đổ gục xuống mặt cỏ, thở phào nhẹ nhõm. Theo đuổi góc sút quá nên chệch ra ngoài sao?
Trương Tuấn không ghi bàn cũng không quá bực bội, cậu quay người chạy ngược lại, đồng thời còn giơ ngón tay cái về phía Kru.
Và máy quay cũng đi theo cử chỉ này, hướng ống kính về phía Kru - người vừa thực hiện pha qua người "không thể tin nổi".
Sau đó truyền hình và màn hình lớn tại sân đều phát lại chuỗi động tác qua người vừa rồi của Kru.
Hóa ra khi Kru kéo bóng ra phía sau, vị trí chân phải đã thay đổi, từ giẫm lên phía trên bóng chuyển sang di chuyển xuống dưới bên cạnh quả bóng, đợi bóng ra sau lưng, cái chân đó vừa vặn cắm xuống dưới đáy bóng, rồi cổ chân phải dùng lực nhẹ, quả bóng liền như sống lại, tự mình nảy lên. Toàn bộ quá trình, quả bóng nghe lời như dính vào chân Kru vậy.
Người hâm mộ Fiorentina phát ra những tiếng reo hò và gào thét kéo dài dữ dội, dù bóng chưa vào, và họ vẫn đang bị dẫn trước, nhưng vào khoảnh khắc này, họ là người chiến thắng, Kru khiến AC Milan từ cầu thủ đến cổ động viên đều mất mặt.
"Trên sân cỏ Serie A lại có thể thưởng thức kỹ thuật thuần túy như vậy, cái nàygiản trực (chẳng khác nào) đến từ đường phố Brazil! Cậu ấy thực sự là người Trung Quốc sao? Cậu ấy thực sự đến từ Anh?"
Gattuso có chút cáu, anh lại bị một kẻ hậu bối đùa giỡn như vậy.
Nhưng điều khiến anh mất mặt còn chưa hết.
Kru lại cầm bóng, giờ chỉ cần cậu cầm bóng, truyền hình sẽ cho cậu một cảnh quay đặc tả, và cổ động viên Fiorentina cũng bắt đầu những tiếng gào thét điên cuồng của họ. Điều này đều tạo áp lực cho Gattuso, anh cố gắng giữ bình tĩnh khi đối mặt với tất cả những điều này, đồng thời trong lòng lầm bầm: "Đến đây! Nhóc con, làm càn cái gì? Cây cầu tôi đi ở Serie A còn nhiều hơn đường cậu đi đấy, ai sợ ai nào? Đến đây!"
Kru lại một cú dừng gấp, Gattuso biết cậu định làm vậy, nên hạ thấp trọng tâm, mắt dán chặt vào quả bóng.
Lần này, Kru trực tiếp giẫm bóng ra sau, cậu nghiêng thân trên, cách ly quả bóng và Gattuso, rồi cậu quay đầu nhìn tình hình.
Chính là lúc này! Gattuso đang tích lực chờ đợi lao mạnh ra, anh muốn nhân lúc đối phương chưa phản ứng kịp để cướp bóng.
Nhưng Kru thậm chí không quay mặt, chân phải giẫm bóng dùng lực nhấn mạnh xuống, quả bóng liền nghe lời nảy lên!
Cú này vừa vặn né được chân vươn ra của Gattuso, ngay sau đó Kru xoay người, tựa vào Gattuso, tâng nhẹ quả bóng một cái, rồi vung chân chuyền dài mạnh sang phía Jørgensen bên cánh phải!
Gattuso lại thua toàn diện.
"Đẹp! Đẹp quá!" Bình luận viên lại gào thét, "Tôi chưa từng thấy ai đối mặt với AC Milan mà dám chơi như vậy, nhưng Kru đã làm được, cậu ấy khiến cả AC Milan mất mặt! Cậu ấy đã hai lần đùa giỡn thành công đội trưởng AC Milan! Tiền vệ phòng ngự hung hãn nhất Serie A!"
Gattuso tức đến mức môi trắng bệch, nhìn bóng lưng Kru, anh hận không thể trực tiếp xoạc thằng nhóc này tàn phế. Nhưng lý trí và trách nhiệm đội trưởng bảo anh, anh không thể làm vậy. Dù bị đối phương đùa giỡn, anh vẫn phải điều chỉnh tốt cảm xúc để đá cho tốt trận đấu.
Jørgensen tạt bóng, Toni chạm bóng ở cột gần, Trương Tuấn băng lên ở cột xa chuẩn bị không tốt, một cú sút bồi nửa vô lê không trúng tâm bóng, trực tiếp "chuyền về" cho Dida.
※※※
Hai pha qua người tinh tế của Kru đã thu hút sự chú ý của mọi người về phía cậu, nhưng lại bỏ quên những người khác, đặc biệt là Trương Tuấn.
Phải biết rằng, qua người đẹp đến mấy, chuyền bóng sáng tạo đến mấy, không có cú dứt điểm định giang sơn đó, mọi thứ phía trước đều công cốc.
Trương Tuấn cúi người chống hai đầu gối, thở hổn hển. Hàng phòng ngự của AC Milan dù không còn như xưa, nhưng dù sao cũng không phải làm bằng giấy mà muốn chọc là thủng. Xem ra cậu còn phải cố gắng thêm chút nữa.
Cậu lại vẫy vẫy tay với Kru: "Chuyền bóng cho tôi!"
Kru gật đầu.
※※※
Khi Gattuso một lần nữa đối mặt với Kru, anh tưởng đối phương sẽ lại dùng động tác khó tin nào đó, nên không dám động đậy.
Khóe miệng Kru lướt qua một nụ cười giễu cợt, vung chân, Gattuso lập tức căng thẳng. Nhưng cuối cùng... Kru chỉ chuyền bóng đi mà thôi!
Gattuso lần thứ ba bị đùa!
Trương Tuấn nhận được bóng từ Kru chuyền tới, cậu gẩy bóng một cái, rồi xoay người lao về phía khung thành AC Milan. Lúc này cậu chưa vào vòng cấm, nhưng các hậu vệ AC Milan không ai dám lên cướp, sợ cậu dựa vào tốc độ để đột phá. Vì vậy đều chọn lùi về phòng ngự vòng cấm, nén không gian chạy nước rút của cậu, chỉ cần tốc độ của cậu chậm lại, là có cơ hội.
Vì họ đều có nhận thức như vậy: Trương Tuấn không biết sút xa. Khi còn ở Milan, trong tập luyện của đội rất ít khi thấy Trương Tuấn chủ động sút bóng ngoài vòng cấm.
Trương Tuấn cầm bóng thấy không ai ép lên, mà các hậu vệ Milan đều lùi về phòng ngự vòng cấm, bộ dạng như muốn từ chối cậu ngoài vòng cấm, mà Pirlo đang chạy tới từ phía bên kia.
Cậu nhìn khung thành, Dida vị trí này hơi lệch, đây là một cơ hội!
Không nói hai lời, Trương Tuấn bất ngờ vung chân sút ngoài vòng cấm!
Đây là một cú sút xa cách khung thành hai mươi bốn mét!
Tất cả mọi người đều không ngờ tới, Dida thậm chí còn không có phản ứng, nhìn quả bóng từ bên cạnh mình chui vào góc xa khung thành!
Bóng vậy mà vào!
Trương Tuấn rất ít sút xa, nhưng điều này không có nghĩa là cậu không biết sút xa.
Trương Tuấn phấn khích xoay người chạy về phía đường biên, cậu cúi đầu đặt một nụ hôn nồng cháy lên chiếc vòng tay màu đỏ trên cổ tay: Tô Phi, sinh nhật vui vẻ!
"Ồ ồ ồ!! Fiorentina đã san bằng tỉ số! Trương Tuấn! Chúng ta vừa mới nói liệu cậu ấy có ghi bàn không, xem ra cậu ấy vẫn chưa quên sinh nhật bạn gái mình đâu! Một cú sút xa! Các hậu vệ AC Milan phải chịu trách nhiệm không thể chối cãi, sao họ có thể để mặc Trương Tuấn cầm bóng mà không lao lên ép cướp? Đối mặt với chân sút đang có phong độ tốt này, để cậu ấy tự do cầm bóng ở bất cứ nơi nào cũng là một việc vô cùng nguy hiểm!"
Fiorentina chưa bao giờ có truyền thống chịu thua AC Milan. Trương Tuấn một lần nữa dùng hành động thực tế để bảo vệ câu nói này. Dù là trên sân nhà, AC Milan muốn giành chiến thắng cũng không phải chuyện dễ dàng.
Sabato bên đường biên cười lớn một cách không kiêng nể, còn Van Basten thì vẻ mặt bất lực.
Một tiền đạo từng do chính tay ông đào tạo giờ đã giáng cho ông một đòn, lẽ ra ông phải nghĩ tới từ sớm. Nỗi lo lắng của người bạn năm nào không ứng nghiệm trên World Cup, mà xuất hiện ở giải Serie A. Sự đáng sợ của Trương Tuấn, ông còn hiểu rõ hơn ai hết.
Trương Tuấn được các đồng đội vây quanh chạy qua cạnh Van Basten, đón nhận sự reo hò của đồng đội và cổ động viên, cậu cười rất vui vẻ. Nụ cười này khi ở AC Milan thì không có.
※※※
Phút thứ bảy mươi ba hiệp hai, hai đội lại trở về vạch xuất phát. AC Milan muốn thắng Fiorentina trên sân nhà, mà đội khách cũng không phải chỉ một trận hòa là có thể khiến họ thỏa mãn, trận đấu tiếp theo hai bên vẫn là cuộc chiến đôi công. Trận đấu đã đến mức này rồi, không đôi công thì còn làm gì nữa?
Van Basten dùng Castelen thay Gilardino ra, đưa Shevchenko sang vị trí tiền đạo cắm, Castelen đá tiền đạo cánh trái. Ông hy vọng tận dụng tốc độ của hai tiền đạo cánh để công phá hàng hậu vệ ba người của Fiorentina.
Còn phía Fiorentina, Sabato dùng cầu thủ trẻ Pazzini thay Toni không phát huy được nhiều tác dụng.
Pazzini kỹ thuật toàn diện, cũng là một tay săn bàn xuất sắc.
Trương Tuấn sau khi ghi một bàn, cậu lại cân bằng số bàn thắng với Shevchenko, hai người hiện đồng hạng hai danh sách vua phá lưới.
Shevchenko giơ tay xin bóng, cậu muốn ghi bàn nữa.
Mùa giải mới bắt đầu được vài vòng, có người đã nói cuộc đua vua phá lưới Serie A mùa này đã bắt đầu rồi, Adriano, Shevchenko, Trương Tuấn, Ibrahimovic, bốn người này với những bàn thắng ổn định hiệu quả đã chiếm bốn vị trí đầu bảng danh sách ghi bàn. Ba chân sút của ba câu lạc bộ lớn lên bảng là điều đương nhiên. Mà sự trỗi dậy của Trương Tuấn, cũng chính là minh chứng cho việc Fiorentina đang bắt đầu trỗi dậy. Sự chấn hưng Fiorentina mà người Fiorentina đã mong chờ suốt năm năm, giờ mới thực sự có hình dáng.
Mà trận đấu hôm nay, chính là cuộc so tài giữa hai chân sút trình độ cao.
Shevchenko rất hy vọng có thể ghi bàn thêm, nhưng người ghi bàn trước lại là Trương Tuấn.
Jørgensen ở cánh phải trực tiếp một cú chuyền dài chéo 45 độ, quả bóng truyền vào vòng cấm AC Milan.
Pazzini sau khi Jørgensen chuyền bóng đã kiên quyết băng lên, còn các hậu vệ AC Milan cùng nhau di chuyển lên phía trước, định bẫy việt vị, nhưng Kaladze ở phía sau chậm một nhịp, khiến họ bẫy việt vị thất bại.
Stam bất lực đành xoay người đi ngăn cản Pazzini.
Pazzini đón bóng nhảy lên, anh nhìn thấy quả bóng và Stam đều đang lao về phía mình, nếu cứ tiếp tục thế này, mình tất nhiên sẽ va chạm cơ thể với Stam. Anh đang cân nhắc xem có cần diễn sâu một chút ngã xuống đất để kiếm một quả penalty không, thì Trương Tuấn xuất hiện trong tầm nhìn của anh.
"Chuyền bóng cho tôi!" Trương Tuấn hét lớn.
Pazzini tạm thời đổi ý, anh lắc đầu, đánh đầu trả bóng lại, vừa vặn trên đường chạy của Trương Tuấn.
Trương Tuấn tăng tốc đuổi theo, đồng thời Nesta luôn bám sát cậu cũng lao về phía bóng.
Hai người ai nhanh hơn?
Trương Tuấn vung chân, Nesta duỗi chân, mục tiêu đều là bóng, chẳng lẽ phải đối chân?
Đèn flash của máy ảnh bên đường biên từ khi Jørgensen chuyền bóng vào vòng cấm AC Milan đã không ngừng nghỉ.
Vẫn là Trương Tuấn nhanh chân hơn chạm vào bóng, nhưng cậu cũng không còn quá nhiều không gian để vung chân dứt điểm, nếu không rất có thể cậu sẽ đá vào bắp chân của Nesta, hoặc sau khi dốc sức sút bóng thì bị Nesta giẫm một cước vào cổ chân, dưới lực va chạm khủng khiếp, cả hai đều không được lợi lộc gì.
Tất cả chuyện này chỉ diễn ra trong chớp mắt, Trương Tuấn không có thời gian cân nhắc xem mình phải làm gì. Cậu đổi sút thành chọc, mũi chân phải nhanh và chính xác chọc vào tâm bóng, sau khi chọc xong chân phải như lò xo nhanh chóng rụt về, đây là một kiểu tự bảo vệ gần như bản năng.
Nesta không xoạc trúng bóng, cũng không xoạc trúng chân Trương Tuấn, anh vồ hụt.
Quả bóng này của Trương Tuấn dùng mũi chân chọc, động tác này vô cùng nghiệp dư, nhưng hiệu quả lại vô cùng tốt. Bởi vì trong mắt Dida, quả bóng trong quá trình bay về phía khung thành lắc lư lên xuống, anh hoàn toàn không nắm bắt được quỹ đạo bay của quả bóng.
Một thủ môn không nắm rõ quả bóng bay thế nào, thì anh làm sao thực hiện được pha cản phá chính xác?
Tuy sự rung lắc rất nhẹ, nhưng trong mắt Dida, vẫn xuất hiện dư ảnh.
Ngay lúc anh do dự, quả bóng đã từ bên cạnh anh bay vào khung thành. Tất cả những điều này, chỉ tốn một giây, chỉ chớp mắt mà thôi.
"GOAL!! GOAL!! GOAL!! GOOOOOOOOOOOOOAL!!! Fiorentina vậy mà lại dẫn trước lần nữa! Đây thực sự là sân khách của họ sao? Đây thực sự là Fiorentina suýt xuống hạng mùa giải trước sao? SUPER Trương! Cú đúp! Người có thể lập cú đúp tại San Siro không nhiều, nhưng Trương Tuấn đã làm được!"
Trương Tuấn ghi bàn chạy đến dưới khán đài cổ động viên Fiorentina, đầy cảm xúc hôn lên huy hiệu đội bóng trên áo đấu. Hành động này khiến người hâm mộ Fiorentina gào thét dữ dội hơn.
Hạng Thao càng là một bước lao lên, nhảy lên lưng Trương Tuấn, cuồng dại vung nắm đấm hét lớn: "AC Milan thì là cái thá gì!?"
Cổ động viên AC Milan thì chết lặng, trên sân nhà của mình, đội bóng ghi hai bàn mà vẫn bị san bằng, thậm chí vượt lên, đây đâu phải sân nhà AC Milan?
Chỉ mới một mùa hè thôi mà, Fiorentina đã mạnh đến mức này rồi sao?
Màn hình lớn của San Siro hiển thị tỉ số hiện tại, 2-3, đội chủ nhà AC Milan bị dẫn trước. Tỉ số này thực sự khiến họ không còn mặt mũi nào.
Dương Phàn nhìn tỉ số, trong ba bàn thắng Trương Tuấn ghi hai bàn, hơn nữa bàn đầu tiên cậu còn chủ động nhường đi, nếu không Dương Phàn cho rằng dù cậu tự mình sút, khả năng ghi bàn cũng rất lớn. Nếu lúc đầu không nhường cho Donadel, không chừng, cậu ấy thực sự có thể lập hat-trick nhỉ...
Đợi các cầu thủ Fiorentina ăn mừng bàn thắng xong, phía trên sân vận động San Siro đột nhiên vang lên một khúc ca khổng lồ, đó là bài hát cổ động nổi tiếng của AC Milan - "Milan, Milan".
Cổ động viên đang dùng cách này để tiếp lửa cho các cầu thủ, rất nhiều lúc, khúc ca này còn hiệu quả hơn nhiều so với tiếng "Cố lên! Cố lên!" hỗn loạn không quy tắc.
Trận đấu còn mười bảy phút, họ dường như muốn hát mãi khúc ca này, cho đến khi AC Milan san bằng tỉ số rồi vượt lên, cho đến khi trận đấu kết thúc.
※※※
Được khích lệ, AC Milan triển khai đợt phản công điên cuồng, trước khí thế này, Fiorentina đều phải lùi về phòng ngự, bị đánh đến mức không ngẩng đầu lên được.
Kru còn muốn dùng động tác hoa mỹ để thoát khỏi, nhưng lần này lại bị Gattuso và Pirlo hợp sức đốn ngã, mất bóng.
Cậu nằm trên đất giơ tay khiếu nại AC Milan phạm lỗi, nhưng trọng tài chính lại không hề để ý tới cậu, chỉ vẫy tay ra hiệu cho cậu đứng dậy, trận đấu tiếp tục.
Kru bất mãn vỗ mạnh xuống mặt cỏ, chỉ đành đứng dậy chạy ngược về phòng ngự.
Đây là cơ hội của AC Milan, Fiorentina vừa dốc toàn lực tấn công, hàng phòng ngự đang trống trải!
Pirlo chia bóng cho Castelen, người sau dựa vào tốc độ kinh người của mình cưỡng ép đột phá! Jørgensen về tốc độ hoàn toàn không phải đối thủ.
Mascherano buộc phải bỏ Kaka lên bọc lót.
Castelen lập tức chuyền bóng cho Kaka, Donadel lên phòng thủ, Kaka liền ngay lập tức chuyền ngang quả bóng cho Dương Phàn đang băng lên.
"Tiêu rồi!" Trương Tuấn hét lên, cậu biết cú này Dương Phàn có thể trực tiếp sút bóng. "Hạng Thao..."
Lời còn chưa kịp hét xong, Dương Phàn đã vung chân phải của mình lên.
Hạng Thao không đợi Trương Tuấn chỉ đạo, tự mình đã lao lên, cậu muốn chặn cú sút của Dương Phàn, ngoại trừ tay, bộ phận nào cũng được, chỉ cần chặn được.
Dương Phàn sút mạnh!
Hạng Thao bay chân xoạc tới!
Đùi cậu sệt vào quả bóng, quả bóng hơi nảy lên, Frey chuẩn bị không kịp, kết quả bóng đập vào vai anh, rồi nảy ngược lại, tuột tay!
Shevchenko như bóng ma xuất hiện trước bóng.
Tiếng reo hò của San Siro đột nhiên tăng gấp đôi.
Van Basten đã giơ cao hai tay đứng lên.
Frey liều mạng lao về phía quả bóng.
"GOOOOOAL!!! Andriy Shevchenko!! Phút thứ 86 của trận đấu, AC Milan cuối cùng cũng san bằng tỉ số! Thật là nguy hiểm! Chỉ thiếu chút nữa thôi, họ đã phải chịu thất bại trên sân nhà!"
Shevchenko sau khi ghi bàn vô cùng kích động, cậu cũng chẳng bận tâm đến cảnh cáo của luật lệ, cởi áo đấu ra, vứt bên đường biên, người thì chạy bay một mạch đến khu vực ghế dự bị. Dù sao lúc này trận đấu cũng sắp kết thúc rồi, nhận một thẻ vàng cũng không sao.
Sabato buồn bực nhìn các cầu thủ Milan reo hò chạy qua trước mặt ông, ông vẫy vẫy tay, lần này không chửi thề.
Hạng Thao nằm trên đất, quay đầu nhìn quả bóng trong khung thành, nếu lúc nãy mình không chặn quả đó thì có lẽ tốt hơn. Nhưng... hậu vệ đối mặt với tình huống này không chặn, thì khác gì kẻ đào ngũ?
Trương Tuấn quay đầu nhìn thời gian trên màn hình lớn, còn bốn phút, thời gian của họ không đủ, xem ra không thể giành được ba điểm trên sân khách rồi, thật không cam tâm mà!
※※※
Kết quả cuối cùng của trận đấu này là 3-3, nhưng sau trận đấu, tờ "La Gazzetta dello Sport" dùng "thoát hiểm trong gang tấc" để miêu tả một điểm này AC Milan lấy được khó khăn đến mức nào. Màn trình diễn của AC Milan thực ra không tệ, chỉ là Fiorentina thể hiện tốt hơn họ.
Trương Tuấn dùng hai bàn thắng gửi tặng Tô Phi một món quà sinh nhật không tồi, cậu không để người Milan phá hỏng tâm trạng ngày hôm nay.
Sau trận đấu, Kaka và Dương Phàn giữ đôi trẻ lại Milan, "chặt" Trương Tuấn một bữa ra trò. Trên sân cỏ thua cái gì, trên bàn ăn đòi lại cái đó.
Kết quả này, nhìn chung, cũng coi như vui vẻ cả đôi bên...
Trên bàn ăn, Trương Tuấn mời hai người và Lý Vĩnh Lạc đi dự tiệc sinh nhật của Tô Phi và cậu: "Đi hết đi, gia đình ai có thì dắt theo luôn. Dương Phàn, Yilan là không thể không đến rồi, còn Kaka..." Trương Tuấn xoa xoa cằm, nhìn Kaka bằng ánh mắt đồi bại. "Thằng nhóc cậu đẹp trai thế này, không định tìm cho mình một người à?"
Kaka cười một cái: "Có tìm, nhưng không phải tự mình tìm, là bố mẹ tìm cho tôi ở Brazil."
Trương Tuấn lần đầu nghe thấy, Tô Phi cũng rất kinh ngạc.
"Chuyện từ bao giờ thế? Sao bọn mình không biết?"
"Chính là tháng trước thôi."
"Đúng vậy, đối tượng còn là học sinh cấp ba đấy!" Dương Phàn bên cạnh thở dài, "Không ngờ Kaka lại 'trâu già gặm cỏ non'..."
Kaka ném một chiếc đũa về phía Dương Phàn.
Trương Tuấn bật cười, Kaka cũng đã có bến đỗ rồi? Thế thì tốt quá. Vậy Lý Vĩnh Lạc thì sao? Chẳng lẽ cậu thực sự định đợi sau khi đánh bại hoàn toàn mình mới tính đến chuyện cả đời sao?