Chúng Ta Là Quán Quân

Lượt đọc: 846 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 205
Ngươi rất mạnh

❊ ❊ ❊

Sau kỳ nghỉ đông, bốn trận đấu tiếp theo của Fiorentina đều không quá mạnh. Theo kế hoạch của Sabato, bốn trận này là cơ hội tốt để liều mạng giành điểm, củng cố vị trí trong top 3.

Nhưng...

Nhưng vì đột nhiên bị cấm chỉ đạo bốn trận, thành tích của Fiorentina trong bốn vòng đấu này không được như ý.

Hòa 1-1 trên sân khách trước Reggina, thua 1-2 trên sân khách trước Chievo, hòa 3-3 trên sân nhà trước Sampdoria, thua 0-2 trên sân khách trước Lazio.

Bốn vòng đấu không thắng trận nào, toàn hòa với thua. Từ vị trí thứ ba rơi xuống thứ sáu, như thể đi tàu lượn siêu tốc vậy.

Mặc dù Sabato đã sắp xếp rất chi tiết trước mỗi trận đấu, trong trận cũng có thể liên lạc với Di Livio qua bộ đàm, nhưng việc không thể trực tiếp đứng bên sân gào thét vẫn gây ảnh hưởng đến cầu thủ Fiorentina. Hóa ra, sự hiện diện của ông đã trở thành một loại an ủi cho các cầu thủ. Dường như chỉ cần người đàn ông nóng tính này đứng bên đường biên là họ có thêm niềm tin và sự ủng hộ, còn khi ông ngồi trên khán đài thì tác dụng đó hoàn toàn mất đi.

Hơn nữa, đôi khi những gì đã lên kế hoạch trước trận đấu đều có thể bị đảo lộn sau khi bóng lăn.

Ví dụ như trận thua 1-2 trước Chievo, không khí hai bên từ đầu đã rất căng thẳng. Hạng Thao mới đá mười phút hiệp một đã dính thẻ vàng, hiệp hai anh vẫn không tiết chế. Sabato sợ anh bị đuổi sẽ ảnh hưởng các trận sau nên dùng Chiellini thay ra, ai ngờ Chiellini vừa vào sân ba phút đã bị trọng tài rút thẻ đỏ trực tiếp vì lỗi xoạc người sau lưng. Điều này nằm ngoài dự tính của Sabato, Fiorentina ít người hơn dần mất cơ hội lật ngược tình thế, đành chấp nhận thất bại trên sân khách.

Cho nên nhìn đội bóng thể hiện không tốt, mất điểm, Sabato dù có nói khô cả cổ trên khán đài cũng vô ích. Sky Sport khi tường thuật trận đấu của Fiorentina đã đặc biệt chiếu cận cảnh Sabato rất nhiều lần, bình luận viên còn châm chọc rằng Sabato giờ chắc hối hận lắm.

Nhưng họ sai rồi, Sabato chẳng hề đổ lỗi thua cuộc cho mình, ông chỉ nghiến răng chờ mãn hạn cấm để trở lại.

Dù đội không thắng nhưng phong độ Trương Tuấn không hề tệ, anh vẫn tiếp tục ghi bàn. Trận hòa 1-1 với Reggina là cú sút phạt của anh ở phút cuối giúp đội giành một điểm. Trận hòa 3-3 với Sampdoria, Trương Tuấn một mình ghi hai bàn vẫn không giúp đội thắng, điều này khiến anh rất tiếc. Sau 22 vòng, ghi 20 bàn, Trương Tuấn vẫn độc chiếm vị trí số một trên bảng xếp hạng vua phá lưới, khoảng cách với người thứ hai là Adriano đã nới rộng lên ba bàn.

Truyền thông Ý và Trung Quốc đều nói, nếu Trương Tuấn cứ giữ phong độ điên cuồng này, một mùa giải ghi 30 bàn không phải là điều không thể. Giải đấu mới qua một nửa, anh đã ghi 20 bàn, còn 16 vòng nữa, kiểu gì chẳng ghi thêm năm bàn? Vua phá lưới mùa trước là Shevchenko cũng chỉ có 25 bàn.

Nhưng Trương Tuấn không vui vì ghi bàn liên tục, vì đội bóng đã thua.

Khi trả lời phỏng vấn, anh bày tỏ mình không quan tâm đến việc có làm vua phá lưới hay ghi được 30 bàn không, anh chỉ mong Fiorentina thắng, chiếm vị trí cao trên bảng xếp hạng. Nếu không thì tiền đạo có ghi bao nhiêu bàn cũng vô nghĩa.

Tính từ trận sân nhà gặp Inter Milan, Fiorentina đã năm vòng không thắng, điều này tạo cớ cho truyền thông.

Họ cho rằng bản chất đội bóng nhỏ của Fiorentina đã lộ rõ, đúng như phân tích của họ đợt nghỉ đông. Bị đối thủ bắt bài, Fiorentina không còn cơ hội tái hiện chuỗi 15 trận bất bại điên cuồng ở lượt đi. Lượt về họ phải chỉnh đốn thái độ, chiến đấu để trụ hạng. "Thực tế Fiorentina chỉ có nhiêu đó, hơi giống Chievo năm nào tạo nên kỳ tích. Tấn công biên và phối hợp trung lộ mượt mà, nhưng tất cả đều quá đơn điệu. Thực lực cầu thủ chính và dự bị chênh lệch quá lớn, một khi bị nghiên cứu kỹ chiến thuật, phong tỏa các nhân tố chủ chốt, Fiorentina sẽ tịt ngòi. Thực tế chứng minh phân tích này đúng, Fiorentina suy cho cùng chỉ là một đội bóng mới tái thiết, mọi mặt cần cải thiện nhiều. Thể hiện ở lượt đi thật sự khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác, nhưng sự bùng nổ như núi lửa đó không thể kéo dài. Họ thiếu khả năng duy trì ổn định trong một mùa giải dài hơi như Juventus và AC Milan, họ còn quá trẻ."

Sabato khinh bỉ những lời này, ông công khai nói trên truyền thông: "Chúng tôi đúng là trẻ, nhưng chúng tôi vẫn có khả năng so tài với những đội mạnh đó. Năm vòng liên tiếp không thắng đúng là kết quả đáng buồn, nhưng tôi tin Fiorentina có thể vực dậy ở những trận tới. Chúng tôi có những cầu thủ tốt nhất, mục tiêu của chúng tôi không chỉ là trụ hạng. Trương Tuấn? Cậu ấy đang có phong độ tốt, tôi tin cậu ấy sẽ còn ghi bàn."

※※※

Tháng Hai là ngày lễ truyền thống của Trung Quốc, Tết Nguyên Đán. Trương Tuấn đặc biệt đón mẹ từ Trung Quốc sang Ý cùng Tô Phi đón Tết. Điều này làm nhà anh nhộn nhịp hơn nhiều. Trương Tuấn ít khi được đoàn tụ với mẹ, có hơi ấm gia đình nên phong độ trên sân cũng rất xuất sắc.

"GOOOOOOAL!!! SuperZhang! Bàn thắng thứ 21! Niềm vui lớn nhất của chúng ta bây giờ là đếm số bàn thắng của Trương Tuấn trong trận đấu. Haha! Đây là trận Fiorentina tiếp Udinese trên sân nhà, hiệp một mới trôi qua bảy phút, Trương Tuấn đã đón đường tạt của Jørgensen đánh đầu ghi bàn! Mẹ cậu ấy đang ngồi trên khán đài, tin rằng bà sẽ rất vui vì màn trình diễn của con trai."

Camera chiếu cảnh mẹ Trương Tuấn, Tô Phi ngồi cạnh, cả hai trông rất vui. Trương Tuấn sau khi ghi bàn cũng vẫy tay với họ. Quay lại, anh chỉ Jørgensen: "Martin, hôm kia đến nhà tôi, mời ông ăn sủi cảo Trung Quốc! Haha!"

"Tôi cũng muốn đi!" Hạng Thao la lên.

Trương Tuấn nhìn cậu ta: "Được thôi, kiến tạo cho tôi đi! Haha!" Anh cười không ngừng, có mẹ bên cạnh, tâm trạng anh rất tốt. Fiorentina năm vòng không thắng đã bị anh gạt sang một bên, vì anh tự tin sẽ phá bỏ thành tích đáng xấu hổ này trong trận đấu hôm nay.

Udinese không cam tâm làm vai phụ hoàn toàn trong trận này, họ phản công, cuối hiệp một có một cơ hội đối mặt cực tốt, nhưng Iaquinta lại sút bóng vào chân Frey, bóng bật ra khỏi đường biên ngang.

"Đây là cơ hội tốt nhất hiệp một của Udinese! Iaquinta là một tiền đạo xuất sắc, nhưng khoảng cách giữa cậu ấy và Trương Tuấn là rõ ràng, dễ thấy. Về khả năng và cách xử lý bóng trước khung thành, cậu ấy vẫn chưa thể sánh với Trương Tuấn. Nếu quả bóng này là Trương Tuấn, có lẽ đã vào rồi."

Frey đứng dậy xua tay với Trương Tuấn đang chạy về hỗ trợ phòng ngự, ý bảo cậu không cần về. "Tôi cũng muốn ăn sủi cảo Trung Quốc nha, đội trưởng." Trương Tuấn cười.

Iaquinta đứng cạnh Frey, cúi đầu vẻ rất chán nản.

"Sabato đã trở lại ghế huấn luyện, ông vẫn đứng bên sân chửi thề, còn Fiorentina như biến thành một đội bóng khác. Chúng ta phải nói rằng, Trương Tuấn là đội trưởng Fiorentina, nhưng Sabato miệng đầy lời thô tục kia mới là chỗ dựa của cả đội. Cái chất lưu manh của ông luôn mang lại cảm giác an toàn cho đội bóng. Trước mùa giải nhiều người còn nghi ngờ trình độ huấn luyện viên này, chờ xem trò cười khi ông mâu thuẫn với cầu thủ, giờ họ phải thất vọng rồi. Sabato và các cầu thủ hòa làm một, họ tin tưởng, ủng hộ lẫn nhau. Fiorentina này khiến người ta nhìn thấy hy vọng, hy vọng thực sự, không phải cái gọi là hy vọng mà Della Valle khoác lác mùa trước."

Có vẻ như năm vòng không thắng ảnh hưởng đến họ đã tan biến nhanh chóng... Lý Diên nằm trên bàn phóng viên, nhìn các cầu thủ chạy trên sân. Có lẽ Sabato có suy nghĩ này: Biết rõ dự bị của đội không ổn, vậy thì nhân lúc cầu thủ chính vẫn còn thể lực, kiếm được bao nhiêu điểm thì kiếm, thắng được đối thủ nào thì nhất định phải thắng. Tình trạng năm vòng đầu không được phép xuất hiện nữa. Ít nhất là không thể thua quá nhiều trận... Nếu mục tiêu của họ thực sự là cúp C1 mùa sau.

Anh nhớ lại những gì Trương Tuấn từng nói với mình, và yêu cầu anh đừng đăng ra: "Mục tiêu duy nhất mùa này của chúng tôi không phải trụ hạng, mà là tiến vào cúp C1 châu Âu mùa sau."

Câu này nghe qua lúc đó đúng là hoang đường, nhưng giờ nhìn lại, e là rất nhiều đội ở Serie A phải đề phòng Fiorentina rồi. Vì họ thực sự thể hiện được thực lực đó.

Hiệp hai, Udinese còn muốn gỡ hòa, nhưng bàn thắng của Pazzini lại xát thêm muối vào vết thương của họ. Gasbarroni chuyền bóng vào trước vòng cấm, Trương Tuấn ở giữa khéo léo bỏ bóng, Pazzini băng lên sau trực tiếp sút xoáy, bóng vẽ một đường cong, vượt qua thủ môn De Sanctis của Udinese, chui vào góc cao xa khung thành.

Fiorentina dẫn trước Udinese 2-0 trên sân nhà.

Theo tiến trình giải đấu, Pazzini dần thay thế Toni 30 tuổi đá chính, cặp với Trương Tuấn. Còn Toni giàu kinh nghiệm được giao nhiệm vụ vào sân cứu hỏa ở những thời khắc then chốt nhiều hơn. Cặp Trương Tuấn và Pazzini giàu nhiệt huyết và tấn công hơn. Còn cặp Trương Tuấn và Toni thì trầm ổn hơn, khiến người ta yên tâm hơn. Sabato sắp xếp như vậy, trong tay ông có nhiều biến hóa tấn công hơn.

Pazzini ghi bàn thắng thứ năm tại giải đấu mùa này, vẻ rất phấn khích. Vì hào quang của Trương Tuấn quá lớn, cậu ấy và Toni đều phải sống dưới cái bóng của Trương Tuấn, nhưng điều này không có nghĩa họ không có năng lực. Nếu không có sự chạy chỗ và phối hợp kéo giãn của họ, Trương Tuấn tuyệt đối không thể ghi được 21 bàn đến lúc này.

Trương Tuấn ôm Pazzini đang phấn khích, thì thầm vào tai cậu ấy: "Được rồi, sủi cảo hôm kia cũng có phần của cậu..."

Hai mươi phút sau, Fiorentina nhận được một quả đá phạt ngay sát vạch vòng cấm. Lúc đó Kru lại thể hiện kỹ thuật khiến người ta vỗ tay tán thưởng, lừa qua hậu vệ già người Pháp Candela, lão tướng bất đắc dĩ đành chìa tay kéo ngã Kru đã gần vào vòng cấm.

Kinh nghiệm của ông phát huy tác dụng vào thời khắc then chốt, vì nếu ông còn do dự, kéo muộn hơn một chút thì đã là phạt đền rồi.

Kết quả Kru rất buồn bực, anh vốn muốn cố tình để Candela kéo ngã để dễ dàng kiếm một quả phạt đền... Mẹ kiếp! Anh đứng dậy, vỗ vỗ quần, rồi nói với Trương Tuấn: "Nếu vào, vậy mời tôi đến nhà ông ăn sủi cảo đi..."

Trương Tuấn cười ha hả: "Quả này không đến lượt tôi sút, cự ly gần quá."

Kru lúc này mới nhớ ra, phàm là quả đá phạt trong vòng 20 mét, Trương Tuấn sẽ không chủ động sút, trừ khi đồng đội và huấn luyện viên yêu cầu. Vì cự ly tốt nhất của anh là từ 20 đến 30 mét.

Hạng Thao nhận bóng, rồi cẩn thận đặt xuống điểm đá phạt trọng tài chỉ định - bên ngoài vạch vòng cấm một chút. Quả này cậu sút chính.

Hạng Thao lùi lại năm bước, khoảng bốn năm mét, rồi đứng yên. Cậu đang chờ tiếng còi của trọng tài, mà trọng tài chính đang bận đuổi hàng rào của Udinese về vị trí quy định.

Hàng rào của Udinese không ngoan, cứ muốn tranh thủ lúc trọng tài không chú ý để nhích lên trước. Hạng Thao không để tâm, cậu bĩu môi. Cậu không phải loại sút phạt dựa vào việc vẽ đường cong qua hàng rào, tìm góc như Trương Tuấn. Cậu không quan tâm hàng rào đứng đâu, lúc vung chân trong mắt cậu chỉ có một mục tiêu, đó là khung thành. Hàng rào? Vẫn là Dương Phàn nói đúng: "Khi sút phạt kiểu sức mạnh, phải trực tiếp phớt lờ hàng rào, sút xuyên thủng họ là được."

Trọng tài chính cuối cùng cũng miễn cưỡng khiến hàng rào ngoan ngoãn một chút, ông vội lùi lại, rồi thổi còi.

"A! Vì sủi cảo Tết!" Hạng Thao hét lớn bằng tiếng Tứ Xuyên, rồi hùng hổ lao lên, trực tiếp tung cú sút!

Quả bóng liếm mặt cỏ lao nhanh chui qua bên dưới hàng rào đang nhảy lên, sau đó bị tay phải phản xạ khá nhanh của De Sanctis chạm vào, rồi đập vào cột dọc, nảy vào khung thành...

"GOOOAL!!! Hạng Thao! Đây là bàn thắng thứ hai của cậu ấy mùa này!! Nhìn cậu ấy kích động kìa, trực tiếp lao về phía Trương Tuấn... Tại sao cậu ấy lại lao về phía Trương Tuấn nhỉ? Quả này tính ra phải tính là kiến tạo của Kru chứ..."

Đúng lúc bình luận viên không hiểu tình hình, Hạng Thao lao vào Trương Tuấn, rồi ôm chặt lấy anh hét lớn: "Sủi cảo! Sủi cảo!"

Trương Tuấn bị Hạng Thao cưỡi trên lưng, người ngửa ra sau cố giữ thăng bằng, không để mình ngã, rồi vội vàng đồng ý: "Được, được, sủi cảo, sủi cảo..."

Nhưng trong lòng đang nghĩ, mẹ lại phải bận rộn rồi... Phải gói sủi cảo cho bao nhiêu người đây?

※※※

Cuối cùng, Fiorentina thắng đậm Udinese 3-0 trên sân nhà, toàn đội Fiorentina gửi tặng một món quà lớn cho sự trở lại của Sabato. Thứ hạng của họ cũng vươn lên thứ năm, tiến vào top bốn trong tầm tay.

Trương Tuấn cũng phải thực hiện lời hứa, mời cả đội ăn sủi cảo.

Hôm nay là thứ Ba bình thường ở Ý, nhưng đối với những cầu thủ Trung Quốc ở xứ người, đây lại là một ngày rất đặc biệt. Vì hôm nay là ngày 30 Tết âm lịch của Trung Quốc, đêm Giao thừa.

Mẹ Trương rất vui khi có nhiều người thích ăn sủi cảo bà tự tay gói, lần này toàn đội Fiorentina ngoài những người có việc đột xuất, ngay cả Sabato cũng đến góp vui. Bây giờ các cầu thủ đã không còn ngại quậy phá trước mặt ông, vì ông còn biết quậy hơn cả họ.

Trương Tuấn vốn muốn mời Dương Phàn, Kaka và Lý Vĩnh Lạc đến ăn sủi cảo, nhưng họ từ chối. Vì đây là buổi tiệc của Fiorentina, người ngoài xen vào luôn cho cảm giác không tốt.

Nhậm Dục Địa cũng như thường lệ không tham gia, dạo này cậu không ở Florence, Trương Tuấn nghĩ có lẽ là bay về Hồng Kông đoàn tụ với gia đình rồi.

Vẫn là cái sân đó, tiệc sinh nhật vài tháng trước Trương Tuấn còn nhớ như in, lần này vì Tết đến, trở nên hân hoan.

Các đồng đội đến hầu hết đều mặc quần áo màu đỏ, rồi học theo phim ảnh chắp tay vái chào Trương Tuấn, mỗi người một kiểu, làm Trương Tuấn cười nghiêng ngả.

Trong bữa tiệc, mấy cầu thủ Trung Quốc trực tiếp dạy nhóm người nước ngoài tò mò kia gói sủi cảo, vì khi ăn họ rất quan tâm nhân làm thế nào vào được lớp vỏ kia, phải biết rằng, Pizza của Ý thì nhân nằm ngoài bánh.

Thế là Trương Tuấn và mọi người cầm tay chỉ việc, trước thế này, rồi thế kia, cuối cùng lại thế này... Sabato cũng học theo, rồi tự tay gói thành một chiếc sủi cảo đứng không nổi, rất đắc ý khoe với Di Livio: "Nhìn xem, tôi không làm đầu bếp đúng là một tổn thất lớn của ẩm thực Ý!"

Di Livio dù thấy Sabato gói chả ra sao, nhưng cũng không cãi lại được, vì sủi cảo của ông, ngay cả vỏ cũng không khép lại được.

Mọi người tự tay DIY sủi cảo hứng thú rất cao, cuối cùng Trương Tuấn đơn giản lấy vỏ và nhân ra, để mọi người cùng gói, cùng luộc, cùng ăn.

Dù cảnh tượng hỗn loạn, la hét, sủi cảo gói ra thê thảm không nỡ nhìn, vừa cho vào nồi là thành một nồi cháo bột mì thịt lợn, nhưng không cản được sự hứng thú của mọi người. Tết Trung Quốc quan trọng trong mắt người Trung Quốc, nhưng người nước ngoài thì không quan tâm chuyện đó. Trong mắt họ, cứ là ngày lễ thì phải chơi, chơi xả láng. Còn chơi thế nào là chuyện cá nhân, quan trọng là vui, vui là được.

Thế nên lúc đầu Hạng Thao còn bưng ly rượu làm bộ ngâm thơ: "Cử đầu vọng minh nguyệt, đê đầu tư cố hương..." Chưa ngâm xong đã bị Gasbarroni kéo đi chuốc rượu: "Nhóc con đừng có ngẩn người ở đó, lại đây uống với tôi một ly!" Kết quả không để ý, rượu trôi vào mũi Hạng Thao.

"Khụ khụ!!" Hạng Thao ho dữ dội mới phun được rượu trong mũi ra, rồi hùng hổ đi tìm Gasbarroni không biết đã đi đâu, thề phải chuốc lại.

Mẹ nói với Trương Tuấn: "Đồng đội của con đều rất thú vị." Bà rất vui nhìn những người trẻ tuổi vui đùa.

Trương Tuấn chợt nhớ ra, những lời gần như tương tự thế này, vài tháng trước Vương Bá cũng từng nói với anh như vậy.

Mọi người đều thích đùa, mọi người đều chơi được với nhau, mọi người đều thân thiện, thêm một huấn luyện viên không đứng đắn và trợ lý huấn luyện viên đáng kính, tuy họ đến từ khắp nơi, nhưng lại như quen biết đã lâu, rất ăn ý.

Trương Tuấn cảm thấy mình thực sự tìm đúng bến đỗ. Một Fiorentina như vậy, chẳng phải là đội bóng anh khổ công tìm kiếm sao? Giống như Volendam ngày mới ra mắt. Mọi người đều là người tốt... Anh thích chơi bóng cùng một nhóm người như vậy, vì vinh dự, vì niềm vui, vì mọi thứ đáng theo đuổi mà nỗ lực.

Fiorentina à... chỉ cần không có ai đuổi anh đi, anh thực sự muốn đá ở đây đến khi giải nghệ.

Chơi đến hơn chín giờ tối, các đồng đội cùng nhau ra về. Trương Tuấn cũng khuyên mẹ mệt cả ngày về phòng nghỉ ngơi, anh và Tô Phi ở lại "dọn dẹp tàn cuộc".

Nhìn bãi chiến trường, Trương Tuấn áy náy cười với Tô Phi: "Xin lỗi, anh tự ý làm, lại để em và mẹ vất vả theo."

Tô Phi không bất mãn, cô nói với Trương Tuấn: "Có sao đâu, thấy anh và đồng đội hòa thuận thế này, em và mẹ đều rất vui." Từ khi mẹ Trương Tuấn đến, Tô Phi cũng đổi gọi bà là "mẹ". "Lý ca từng nói với em, Fiorentina thực sự là một đội bóng rất xuất sắc. Em nghĩ nhãn quan anh ấy không sai, giờ chẳng phải đã chứng minh rồi sao?"

"Ừ..." Trương Tuấn nhìn mọi thứ trước mắt, "Trong sân ngoài sân đều rất xuất sắc, vậy mà ăn sạch kho dự trữ ở nhà... đúng là một lũ châu chấu!" Anh đảo mắt, bảo sao mà Fiorentina có sức chiến đấu kinh người.

Những tên khốn đó, nên để sức chiến đấu cho đối thủ vòng tới, chứ không phải sủi cảo nhà anh... Tiếc thật. Hôm nay anh còn chưa ăn được mấy cái sủi cảo nguyên vẹn.

※※※

Buổi tập hôm sau, vẫn có thể thấy di chứng của cuộc vui hôm qua, một số người rõ ràng trông như chưa ngủ.

Sabato trong giờ nghỉ đã phê bình họ thậm tệ, lúc này ông lại thành một huấn luyện viên nghiêm khắc, hoàn toàn không có dáng vẻ "vui cùng dân" hôm qua.

Mọi người bị ông quát không dám lười biếng nữa, vì sắp tới không hề nhẹ nhàng, còn hai vòng nữa là phải sống chết với Juventus, Sabato tuyệt đối không muốn thua Juventus, vì đó là đối thủ cạnh tranh trực tiếp. Huống hồ là sân nhà mình, Artemio Franchi không cho phép thất bại. Ông không thể đẩy trách nhiệm thua cuộc cho trọng tài hay việc mình không có mặt ở băng ghế huấn luyện nữa.

Truyền thông cũng đang chú ý trận Fiorentina đón tiếp Juventus trên sân nhà, lượt đi hai bên hòa nhau. Juventus lần này nhất định phải lấy trọn ba điểm mới đảm bảo củng cố vị trí top 2 của mình. Inter Milan đang lăm le phía sau kìa.

"Đội hình Juventus mạnh mẽ không cần bàn cãi, nhưng uy lực sân nhà của Fiorentina cũng không thể xem thường. Trận đấu này rốt cuộc sẽ thế nào? Trước trận có rất nhiều ý kiến, chúng tôi đã phỏng vấn đội trưởng Trương Tuấn của Fiorentina, nghe xem cậu ấy nói gì." Truyền thông Trung Quốc tích cực hơn, đã báo cáo trận đấu này từ hai tuần trước. "Cậu ấy nói, Juventus vì cần kiêm nhiệm cúp C1 nên trong nước tất yếu phải phân tâm, đây chính là cơ hội của Fiorentina, tóm lại, mục tiêu của Fiorentina là thắng trên sân nhà!"

"Tôi nói câu đó khi nào?" Trương Tuấn nghe Lý Diên thuật lại liền nói, "Anh ấy hỏi tôi nghĩ thế nào về trận đấu, tôi chỉ nói chúng tôi cố gắng hết sức, chứ không nói nhất định phải thắng."

Lý Diên cười hì hì nhìn anh.

Trương Tuấn đầu hàng: "Được rồi... tôi thừa nhận trong lòng tôi đúng là nghĩ vậy, trận đó chúng tôi nhất định phải thắng. Nhưng... cũng phải để chúng tôi đá xong hai vòng trước đã chứ? Như thế đối với đối thủ trước mắt không tôn trọng quá."

Lý Diên cười: "Yên tâm, họ không phải đối thủ của cậu."

"Anh chắc chắn thế?"

"Tôi không chắc chắn thì lúc ở Volendam đã không theo đuổi cậu lâu thế, nhóc con. Tự tin vào mình chút đi, cậu giờ rất mạnh, Fiorentina giờ cũng rất mạnh."

Trương Tuấn không nói gì, nhìn hoàng hôn Florence đằng xa không biết đang nghĩ gì.

※※※

Ngươi rất mạnh, Fiorentina giờ cũng rất mạnh.

Lời Lý Diên vẫn còn bên tai, Fiorentina đã đạt được một thắng một hòa trong các vòng đấu tiếp theo, sau năm vòng không thắng là ba vòng bất bại. Thể hiện của Fiorentina khiến nhiều chuyên gia không hiểu, hoặc là cực tốt, hoặc là cực tệ.

Lecce và Palermo đều không tạo ra mối đe dọa gì cho Fiorentina. Họ giờ chuyên tâm chuẩn bị cho màn kịch lớn của Serie A vòng tới, sân nhà đón tiếp Juventus.

Hai vòng đầu, Fiorentina thể hiện rất tuyệt, duy nhất tiếc là Trương Tuấn không ghi bàn.

"Điều này không tính là gì. Bàn thắng quan trọng luôn để dành cho trận đấu quan trọng, chúng tôi tin trong trận đấu với Juventus, Trương Tuấn sẽ ghi bàn." Phóng viên Andrea Cagliani của tờ Gazzetta dello Sport viết bài giải thích cho Trương Tuấn.

Trương Tuấn đối với hai vòng không ghi bàn cũng rất bình thản, anh thấy điều này rất bình thường, tuyệt đối không như người ta nói, gì mà rơi vào cơn khát bàn thắng. Thật nực cười.

Anh hiện tại phong độ và cơ thể đều không có vấn đề, điều này còn phải cảm ơn bác sĩ Phong Thanh. Sự đến của ông giúp thể lực của không ít đồng đội ít nhất trụ thêm được một tháng.

Bên kia, Juventus cũng bày tỏ sự quan tâm đến sự hồi phục phong độ gần đây của Fiorentina. Capello khi nói đến trận đấu tỏ ra rất thận trọng: "Thể hiện mùa này của Fiorentina rất xuất sắc, nửa mùa đầu họ hòa chúng tôi 1-1 trên sân nhà, lần này đến lượt chúng tôi làm khách, không thể lơ là. Trương Tuấn không ghi bàn? Tôi mà nghe truyền thông các anh, Juventus đến trụ hạng cũng khó khăn. Các anh nói cậu ấy khát bàn thắng là cậu ấy khát thật à? Tôi tin vào phán đoán của mình, trận đấu ngày kia, cậu ấy sẽ là đối tượng chúng tôi tập trung chú ý."

Những điều khác, Capello cáo già không muốn tiết lộ thêm. Ông là người rất điềm đạm, ông không muốn nói thì phóng viên có hỏi thế nào cũng không ra được.

Dù một hai năm gần đây, sự trỗi dậy của Inter Milan và sự ổn định của AC Milan đe dọa vị thế bá chủ Serie A của Juventus, họ đã hai năm không giành chức vô địch, nhưng Juventus dưới tay Capello vẫn sở hữu sức chiến đấu rất mạnh, sự tồn tại của họ là điều không ai có thể phớt lờ. Del Piero, Ibrahimovic, Trezeguet, Emerson, Camoranesi, Cannavaro, Patrick Vieira... những cái tên này cái nào mà không lừng lẫy?

Juventus mùa trước đã lọt vào chung kết cúp C1 châu Âu, dựa vào phòng ngự vững vàng và sắp xếp chiến thuật hoàn mỹ, kéo dài 120 phút với Chelsea, cuối cùng dựa vào phản xạ xuất sắc của Buffon trong loạt luân lưu, mang về chiếc cúp C1 thứ ba trong lịch sử câu lạc bộ.

Dù truyền thông Anh chỉ trích mạnh mẽ cách của Capello là sỉ nhục bóng đá, nhưng truyền thông Ý lại đang ca tụng công đức cho Juventus. Mourinho sau trận nói đầy bất mãn rằng bóng đá của Juventus là bóng đá xấu xí, Capello lập tức phản kích, nói họ đá không đẹp không sai, nhưng những đội đá đẹp đều đã về nhà sớm rồi, còn nói Chelsea cũng chưa chắc đã đá đẹp, cũng dựa vào luân lưu mới vào chung kết.

Nói nhiều như vậy, chính là muốn mọi người có một sự hiểu biết về Juventus. Họ là câu lạc bộ chuyên nghiệp vững vàng nhất toàn nước Ý, thậm chí toàn thế giới, trận đấu không nên thua họ tuyệt đối sẽ không thua, họ hiếm khi gặp cảnh lật thuyền trong mương. Xem họ đá bóng có lẽ cực kỳ nhàm chán, cực kỳ tiêu cực. Nhưng cuối cùng họ luôn thắng trận, các đời huấn luyện viên đều tuân thủ nghiêm ngặt truyền thống này của Juventus. Khi nào bạn thấy Juventus đánh đôi công với người khác, đó chắc chắn là bạn đang nằm mơ.

Trớ trêu thay, từ "Juventus" trong tiếng Latin có nghĩa là "thanh niên", nhưng câu lạc bộ Juventus ở Serie A lại có biệt danh này: "Bà đầm già". Một mặt cho thấy họ tôn quý nhã nhặn, có khí chất quý phu nhân; mặt khác lại cho thấy họ mờ mịt trầm lặng, không nhiệt huyết, bảo thủ.

Dù ở Trung Quốc, AC Milan và Inter Milan có độ hot rất cao, nhưng ở nội bộ nước Ý, độ hot tốt nhất, lượng fan đông nhất lại chính là Juventus này. Họ có fan trung thành khắp mọi nơi trên nước Ý, đến mức câu lạc bộ Juventus đang cân nhắc liệu có nên chuyển khỏi sân Delle Alpi dùng chung với Torino không, vì sân vận động cũ lớn hơn cả sân Allianz này căn bản ngồi không đầy, lúc họ đá sân nhà trên khán đài vẫn còn rất nhiều chỗ trống. Ở thành phố công nghiệp cũ Turin, đội Torino đại diện cho tầng lớp công nhân, tầng lớp thu nhập thấp mới là biểu tượng của thành phố, còn Juventus lúc đá sân khách ở nơi khác ngược lại không có nhiều cảm giác sân khách.

Nhưng có vài thành phố, đúng là sân khách danh xứng với thực của Juventus, thành phố Milan với hai gã khổng lồ AC Milan và Inter Milan tính là một, còn một nữa là Florence, người hâm mộ ở đây ngoài đội Fiorentina, các đội khác đều không thích, họ cổ vũ đội nhà điên cuồng, bài ngoại điên cuồng. Đây là đặc điểm của người Florence. Một nơi nữa là Naples, vì đây từng là nơi vua bóng đá Maradona chiến đấu, hơn nữa tại World Cup 90 nơi này trở thành kẻ thù chung của toàn nước Ý, vì trận Argentina và Ý tổ chức tại đây, fan Naples công khai cổ vũ cho đội Argentina do Maradona dẫn dắt. Ở đây cũng không có nhiều người thích Juventus.

"Fan của Juventus ở các vùng khác đúng là nhiều, nhưng đó là ở nơi khác. Ở Florence chúng tôi, chỉ có một đội bóng, đó là Fiorentina vinh quang!" Thủ lĩnh tổ chức fan cuồng nhiệt Fiesole của Fiorentina nói khi đối mặt phóng viên. "Chúng tôi sẽ để những vị khách từ xa đến cảm nhận nhiệt huyết của fan Fiorentina."

※※※

"Trương Tuấn! Nhất định phải tiêu diệt Juventus! Diệt xong các cậu có thể lên thứ tư đấy!" Kaka gọi điện cho Trương Tuấn, rất quan tâm trận đấu này. Tất nhiên cậu lấy danh nghĩa quan tâm bạn bè.

Trương Tuấn đảo mắt, anh tất nhiên biết trong lòng Kaka nghĩ gì. Chẳng phải muốn dựa vào Fiorentina bọn họ để kéo chân Juventus, để Milan nới rộng ưu thế điểm số?

Anh không muốn giúp Milan, nhưng anh cũng tuyệt đối không muốn thua Juventus trên sân nhà. "Không cần cậu nói tôi cũng phải thắng. Không chỉ thắng Juventus, sau đó còn phải thắng các cậu, thắng Lý Vĩnh Lạc."

Kaka cười khan hai tiếng, rồi hỏi thăm Tô Phi, liền cúp máy.

Tiếp đó Trương Tuấn lại nhận được điện thoại của Lý Vĩnh Lạc gọi tới: "Trương Tuấn..." giọng anh nghiêm túc nói, "Trận ngày kia, cậu nhất định phải thắng đấy. Bên chúng tôi sống chết với Roma, các cậu bên kia nhất định phải giúp một tay nhé!" Lý Vĩnh Lạc nói thẳng, chính là vì bản thân cân nhắc.

"Yên tâm, yên tâm. Chúng tôi cũng phải thắng mới có hy vọng vào top 4 mà." Bây giờ liên quan đến thứ hạng cuối cùng của các đội, mọi người đều nghiêm túc cả rồi, quan hệ có thể tận dụng cũng phải tận dụng, đằng nào cũng không vi phạm đạo đức thi đấu thể thao, sợ gì.

Cúp điện thoại, Trương Tuấn quay đầu nói với Tô Phi: "Mệt quá... thật mệt, một trận đấu phải kéo theo nhiều thứ thế này."

Tô Phi cười: "Ai bảo các anh đá với Juventus cơ chứ? Nếu là đá với Perugia, e là không có ai khác đến tìm anh rồi."

"Juventus ghê gớm lắm à?" Trương Tuấn đùa hỏi một câu, "AC Milan và Inter Milan cứ nhắc đến tên nó là dáng vẻ mất ăn mất ngủ. Đối với tôi mà nói, đó chỉ là một trận đấu thôi, đằng nào chúng tôi cũng nhất định phải thắng. Sabato đã nói, điểm mấu chốt thấp nhất của sân nhà là tuyệt đối không được thua, có một điểm vẫn hơn không có điểm nào. Nhưng tôi hy vọng thắng, tôi thấy lấy ba điểm vẫn hơn lấy một điểm."

"Suy nghĩ của anh rất tốt, nhưng khó khăn là có thật..." Tô Phi cũng đùa nói, "Juventus không phải đối thủ anh muốn thắng là thắng được đâu."

"Sợ gì?" Trương Tuấn lắc đầu, nhớ đến lời của Lý Diên, "Chúng ta giờ rất mạnh."

※※※

"Juventus nhất định sẽ phòng ngự chặt rồi chờ cơ hội phản công, việc chúng ta cần làm là trong khi tấn công không được quên hàng phòng ngự của mình. Ibrahimovic của họ là một con quái vật, cao lớn kỹ thuật chân cũng rất xuất sắc, nên các hậu vệ phải dốc 100% tinh thần vào. Trận này, hai hậu vệ cánh đừng dâng cao hỗ trợ tấn công. Với Juventus, chúng ta không được thủng lưới trước, nếu không sau đó sẽ rất khó đá. Chúng ta phải tranh thủ ghi bàn trước, phá vỡ bố cục chiến thuật của Juventus. Juventus không phải bảo thủ sao? Chúng ta ép họ đối đầu chính diện với chúng ta, ép họ tấn công ra!" Sabato đang mở "hội nghị động viên trước trận", ông đập nắm đấm lên bảng chiến thuật, trên đó đã bị ông vạch lung tung cả lên.

"Chúng ta giữ vững lối đá của mình, đừng bao giờ theo nhịp điệu của Juventus. Tấn công! Giờ hàng thủ Juventus cũng không phải tấm sắt chắc chắn, các cậu phải tin vào năng lực tấn công của mình, các cậu rất mạnh! Juventus là cái gì? Trên sân nhà chúng ta, chưa đến lượt họ kiêu ngạo! Dù trọng tài giúp đỡ, chúng ta cũng phải thắng, phải thắng!" Sabato vung vẩy hai tay, sống động như một chính trị gia đang diễn thuyết hùng hồn. "Cuối cùng nhắc lại lần nữa, nếu các cậu muốn tiến vào cúp C1 mùa sau, thì Juventus nhất định phải hạ, bất cứ ai cản đường chúng ta, tất cả đá bay đi!"

Bên kia, Capello mặt không cảm xúc, rất bình tĩnh dặn dò các cầu thủ: "Fiorentina là đội bóng có dục vọng tấn công rất mạnh mẽ, tấn công của họ sắc bén, nhưng sơ hở phòng ngự rất nhiều, tôi hy vọng cầu thủ trung tuyến và tiền đạo có thể nắm bắt những sơ hở này khi phản công. Hai hậu vệ cánh của họ thích hỗ trợ tấn công, điều này có thể lợi dụng. Về phòng ngự, nhất định phải kèm chặt Trương Tuấn, Fabio, cậu ấy giao cho cậu đấy. Kèm người 1-1 chặt chẽ cậu ấy."

"Yên tâm, huấn luyện viên." Cannavaro gật đầu.

"Kru do Emerson phụ trách."

Patrick Vieira động đậy môi, dường như muốn nói gì đó. Capello thấy, nhưng ông không định thay đổi quyết định của mình. Patrick Vieira đã không thể tránh khỏi sự già nua, để cậu ấy đi phòng ngự Kru trẻ trung, có lẽ cuối cùng vẫn bị đùa giỡn.

Capello cúi đầu nhìn sổ tay trong tay, điều nên nói đều đã nói, tiếp theo là tổng kết. "Chỉ cần chúng ta trụ qua giai đoạn bắt đầu tấn công của Fiorentina, đợi sĩ khí của họ bắt đầu hồi xuống, đó là cơ hội của chúng ta. Các cậu nhất định phải kiên nhẫn, bất cứ lúc nào cũng phải giữ bình tĩnh hơn Fiorentina. Fiorentina là đội bóng từ huấn luyện viên đến cầu thủ đều rất nhiệt huyết, nhưng họ thường không đủ trầm ổn, một khi đối mặt khó khăn, sẽ tỏ ra khá nóng vội, đây là cơ hội của chúng ta. Nắm lấy nó, rồi lợi dụng nó."

Các cầu thủ Juventus gật đầu.

So với cầu thủ Fiorentina, có lẽ họ không có nhiều nhiệt huyết như vậy, nhưng họ tuyệt đối đáng sợ, vì họ đủ trầm ổn, đủ kiên nhẫn. Họ sẽ không phạm sai lầm, họ luôn rình rập bạn, kiên nhẫn đợi bạn phạm sai lầm. Đội bóng như vậy, trong bóng đá chuyên nghiệp, là có hiệu suất cao nhất.

Cho nên Juventus là vua giải đấu quốc nội, họ tổng cộng giành được 27 chức vô địch, bỏ AC Milan lại phía sau rất xa. Vinh quang họ giành được Fiorentina có chạy ngựa cũng không đuổi kịp. Nếu có người ngoài nghe thấy câu "lời hào ngôn" kia của Trương Tuấn và Sabato, e là sẽ rất ngạc nhiên sự tự tin này của Fiorentina rốt cuộc đến từ đâu?

Có lẽ chính là đến từ sự cuồng vọng toát ra từ lời nói hành động kiểu lưu manh đó của Sabato.

※※※

Các cầu thủ Fiorentina ngẩng cao đầu bước ra khỏi đường hầm cầu thủ, từ khuôn mặt họ bạn có thể thấy rõ sự tự tin của họ đối với trận đấu này.

Còn khuôn mặt cầu thủ Juventus không có dao động cảm xúc rõ rệt, người ngoài sẽ không biết họ đang nghĩ gì, rốt cuộc là tự tin đầy mình, hay làm việc kín tiếng, đều không nhìn ra.

Capello và cầu thủ của ông cùng một biểu cảm. Đứng ngoài băng ghế huấn luyện, hai tay khoanh ngực, lặng lẽ nhìn sân đấu.

Sabato thì ngược lại, trận đấu còn chưa bắt đầu, nhưng ông đã đi đi lại lại trước ghế huấn luyện.

Trận đấu này rất quan trọng với Fiorentina, ông không thua nổi, nên ông tỏ ra khá sốt ruột. Ông hy vọng các đệ tử của mình sẽ không làm ông thất vọng.

Sân Artemio Franchi không còn chỗ trống, fan Juventus bị fan Fiorentina chiếm ưu thế tuyệt đối nén về góc đông nam khán đài, cả khán đài, chỉ có mảng đó là trắng đen, những chỗ khác toàn bộ là màu tím.

Trận đấu then chốt có Juventus tham gia, thì không thể không nhắc đến trọng tài. Juventus được trọng tài chăm sóc không phải ngày một ngày hai, cũng không phải tin đồn nhảm của kẻ rỗi hơi, mà rất nhiều người trong giới trọng tài là fan của Juventus cũng không phải bí mật gì, Ý cũng không phải mảnh đất sạch sẽ gì, bán độ thổi đen năm nào cũng có.

Trước trận một tuần, Sabato đã cảnh báo công khai trên truyền thông với Liên đoàn bóng đá Ý và Ủy ban trọng tài, hy vọng có thể phái một trọng tài công chính, có uy tín đủ để chấp pháp trận đấu này. Ông không muốn bị người ta chơi xấu sau lưng. Mà Juventus không đưa ra bất kỳ ý kiến gì về việc này.

Cuối cùng Ủy ban trọng tài phái đến một trọng tài không có tiền án, nhưng lại không có đủ uy tín, vì ông là một trọng tài rất trẻ, số trận chấp pháp Serie A mới có 21 trận. Sabato muốn chửi thề, Ủy ban trọng tài rõ ràng là không muốn thỏa mãn yêu cầu của ông. Một trọng tài trẻ như vậy đến chấp pháp một trận đấu quan trọng như thế này, xảy ra sai sót thì làm sao? Trên sân, đặc biệt là trong đội hình Juventus, từng người đều là ngôi sao lớn, ai biết ông ta có trấn áp được sân đấu không?

"Gã trọc Collina đó sau khi giải nghệ, Ý không tìm được trọng tài thích hợp nữa à?" Cuối cùng, ông không chửi thề, nhưng lại phàn nàn như vậy khi trả lời phỏng vấn.

Ông chỉ có thể cầu nguyện trong lòng trọng tài trẻ này đừng hồ đồ, phạm sai lầm gì là tốt rồi.

Nhưng rất nhanh, Sabato phát hiện sự lo lắng của mình dư thừa.

Các cầu thủ Juventus rõ ràng thấy trọng tài chính là tay mơ, cảm thấy có cơ hội lợi dụng, thế là động tác gì đó, đều hơi lớn. Trận đấu này dần có mùi thuốc súng trong tiếng chửi bới của fan.

Phút 11, Kru đột phá Patrick Vieira ở trung lộ giữa sân, đúng lúc chuẩn bị chuyền bóng, Patrick Vieira từ phía sau kéo ngã Kru. Tiếng còi trọng tài vang lên, rồi không khách sáo tặng cho Patrick Vieira một thẻ vàng.

"Chúng ta vừa nãy còn lo lắng năng lực chấp pháp của trọng tài chính này, giờ ông ấy đã tặng Patrick Vieira một đòn phủ đầu. Patrick Vieira khi đối mặt với Kru dường như không thể giữ tâm bình thường, vốn dĩ quả này ông ấy nên để qua, giao cho Emerson tới. Chúng ta phải vỗ tay cho trọng tài trẻ này, ông ấy làm tốt lắm!"

Capello thấy Patrick Vieira vừa lên đã ăn thẻ, tức giận lầm bầm với trợ lý huấn luyện viên. "Chết tiệt thật! Tôi bảo ông ấy đừng quản Kru, ông ấy xông lên dính vào làm gì? Phút 11 đã ăn thẻ vàng, trận đấu sau này đá thế nào?"

Kru tội nghiệp nhìn Patrick Vieira, lúc anh mới ra mắt ở giải Ngoại hạng Anh, Patrick Vieira đang ở thời kỳ đỉnh cao, ở Arsenal và giải Ngoại hạng Anh vinh quang vô hạn. Giờ gặp lại, anh đang từng bước đi vào quỹ đạo, mà Patrick Vieira ngược lại anh hùng về chiều, nhìn cú xoay người vừa nãy của ông ấy đi, nếu là mùa 04/05, ông ấy cần gì dùng tay?

Các cầu thủ Juventus còn đang tranh luận với trọng tài vì chiếc thẻ vàng này của Patrick Vieira, thì Fiorentina đã nhanh chóng phát bóng, trọng tài chính xua đám đông đi, ra hiệu trận đấu tiếp tục.

Các cầu thủ Juventus hoảng sợ bán sống bán chết lui về phòng ngự.

Kru chọc bóng cho Trương Tuấn, Trương Tuấn trực tiếp chuyền ngang cho Jørgensen ở cánh, rồi tự xoay người cắm vào vòng cấm. Cannavaro không khách sáo áp sát lên, anh không thể dễ dàng để Trương Tuấn có cơ hội, dù quả bóng này Fiorentina phát bất ngờ, nhưng anh luôn rất tập trung.

Zambrotta lao về phía Jørgensen với tốc độ cao, muốn dồn cậu ta vào đường cùng, tốt nhất là trực tiếp đá bóng ra đường biên ngang, rồi Juventus phát bóng lên.

Jørgensen ngoặt bóng, giờ cần tốc độ, cậu không có thời gian tiêu hao với Zambrotta ở đường biên. Cậu lập tức chuyền bóng cho Kru đang chạy lên đón.

Zambrotta lập tức thay đổi trọng tâm lao về phía Kru, Kru quay lưng lại tiếp bóng, rồi gót chân đột ngột gõ mạnh, xuyên qua giữa hai chân Zambrotta!

Bóng lại chuyền tới Jørgensen!

Jørgensen băng lên, tiếp bóng, rồi vung chân tạt bóng! Giờ trong vòng cấm Juventus chỉ có Cannavaro và một Thuram già nua, Trương Tuấn và Pazzini đều đang trong vòng cấm, hổ rình mồi khung thành.

Quả tạt của Jørgensen hơi sâu, Trương Tuấn muốn xoay người đưa bóng ra ngoài. Nhưng Cannavaro kéo mạnh từ phía sau, anh không thể lao ra ngoài.

Điều này khiến Trương Tuấn hơi bực, anh cũng thuận tay kéo lại vai Cannavaro, không cho anh ấy chạm bóng trước mình, rồi xoay người, mượn lực Cannavaro kéo anh nhảy lên, xe đạp chổng ngược!

Bóng đập vào mép trên xà ngang, nảy ra ngoài, còn Buffon chỉ ngoái đầu nhìn xà ngang.

Sân Artemio Franchi một tiếng thở dài, sau đó rất nhanh vang lên tiếng reo hò lớn.

"Ôi chao! Cú xe đạp chổng ngược của Trương Tuấn! Tiếc quá! Chỉ kém một chút thôi! Buffon hoàn toàn không phản ứng, Cannavaro kéo cũng không kéo nổi cậu ấy!"

"Tôi tưởng cậu ấy định bỏ cuộc rồi..." Cannavaro lầm bầm.

"Tuyệt đối đừng nghĩ thế." Buffon nhớ lại cú xe đạp chổng ngược vừa nãy vẫn còn hơi sợ hãi. "Cậu quên ở World Cup cậu ấy ghi bàn thế nào à? Đừng khách khí với cậu ấy, không được lơ là chút nào. Nếu không kẻ xui xẻo là chúng ta." Sau đó ông hô lớn, "Tập trung tinh thần lên! Chú ý tập trung! Đừng để Fiorentina đánh úp thế này nữa!"

※※※

Trọng tài chính nghiêm khắc khiến hai bên đều nắm được chừng mực, biết nên đá thế nào, kiểm soát động tác mình ra sao. Xem ra người mới cũng không dễ bắt nạt...

Chúng ta phải ghi bàn trước. Trương Tuấn nghĩ vậy, quả bóng vừa nãy anh không vào thật sự quá đáng tiếc. Nhưng lần tới anh sẽ không dễ dàng tha cho Juventus thế nữa.

Anh nhìn ra rồi, hậu vệ Juventus tuổi tác thiên lớn, xoay người nhìn chung đều khá chậm. Cannavaro 34 tuổi, Thuram 36 tuổi, hàng phòng ngự như vậy kinh nghiệm tuy phong phú, nhưng điều kiện cơ thể đã không còn như trước.

Trương Tuấn chính là dựa vào kỹ thuật và tốc độ của mình để tìm kiếm đột phá, anh luôn sẽ tìm được cơ hội.

Năm phút sau, Fiorentina quay lại, lần này họ phát động tấn công từ sân nhà, do Mascherano một tay chủ đạo. Cậu ấy trước tiên cắt bóng Nedved đang dẫn, rồi dùng kỹ thuật tránh sự quấn lấy của cầu thủ Séc, tiếp đó một đường chuyền dài, tìm Kru phía trước.

Emerson phòng ngự Kru, cậu ấy giữ khoảng cách, chỉ chờ Kru dừng bóng là lên cắt. Nhưng Kru lại không dừng bóng rồi dẫn như cậu mong muốn, mà trực tiếp chuyền bóng. Cậu ấy vươn chân đệm bóng, dùng một cách chuyền bóng phi quy tắc, đệm bóng về phía trước, Trương Tuấn và Pazzini đều đang chạy tới, nhưng Pazzini thực tế chỉ làm lá chắn cho Trương Tuấn. Người tiếp bóng thực sự vẫn là Trương Tuấn.

Cannavaro bị hai tiền đạo Fiorentina cùng chạy tới làm rối trí, hai người họ không thể không ăn ý thế chứ?

Anh quyết định không quản Pazzini, trung thành thực hiện chỉ thị của huấn luyện viên. Kèm chặt Trương Tuấn.

Trương Tuấn quả nhiên tiếp được bóng, Pazzini chỉ là một cú vờ, chạy qua sau lưng anh.

Trương Tuấn dùng đùi đệm bóng về phía trước, rồi định cưỡng ép đột phá bên cạnh Cannavaro!

"Đơn giản thế mà muốn vào à?" Cannavaro thấy buồn cười, nếu anh dễ bị đột phá thế, anh cũng không cần lăn lộn ở Serie A nữa.

Anh nghiêng người, muốn ép Trương Tuấn ra, rồi để bóng lại.

Không ngờ Trương Tuấn mượn lực cú đụng này của anh, đẩy bóng sang bên ngoài, thuận thế lách qua.

Cannavaro thấy không đạt mục đích ban đầu, lại ép lên, ít nhất phải ép Trương Tuấn không có góc sút mới thôi.

Thuram bị Pazzini kiềm chế, Cannavaro ép Trương Tuấn ra bên trái vào, bên đó Zebina cũng đang chạy về phía Trương Tuấn, định bao vây cậu. Còn Buffon cũng di chuyển đến góc gần, định phong tỏa góc sút của Trương Tuấn.

Quả bóng nảy lên trên mặt cỏ.

Cannavaro lại đụng một cái, Trương Tuấn thuận thế ngã ra ngoài, rồi đồng thời vung chân trái, trực tiếp sút vô lê!

Buffon phản xạ có điều kiện vươn tay lao lên, nhưng ông không chạm vào bóng. Vì Trương Tuấn căn bản không sút lên cao, bóng từ bên cạnh chân Buffon tưng tưng lăn vào khung thành.

Buffon ngoái đầu nhìn tuyệt vọng bóng đập vào cột dọc xa, rồi nảy vào khung thành.

Trương Tuấn tung cú vô lê này trông có vẻ tràn đầy uy lực, khiến cho đối phương tưởng rằng đó chắc chắn là một cú sút mạnh vào góc cao gần... Không ngờ rằng, dùng sức mạnh như vậy mà lại chỉ quẹt vào phần trên của quả bóng, khiến trái bóng lăn từ dưới vào góc xa!

“Vạn tuế! Trương Tuấn! Vạn tuế! Fiorentina!!”

“GOOOOOOOOOOOOOOAL!!! Fiorentina dẫn trước trên sân nhà! Trương Tuấn! Anh ấy đã ghi bàn thắng thứ hai mươi hai của mình trong mùa giải này! Cannavaro, Zebina, Buffon, ba người hợp sức mà vẫn không thể ngăn cản anh ấy! Anh ấy thực sự đáng sợ! Quá đáng sợ rồi!! Trương Tuấn của mùa giải này giống như đã thay da đổi thịt vậy.”

Trương Tuấn hưng phấn chạy về phía Kru, người đã chuyền bóng cho mình, hai người ôm chầm lấy nhau, rồi lập tức bị các cầu thủ khác bao vây.

Lý Diên đứng trên khán đài nhìn Trương Tuấn đầy phấn khích trên sân, tự lẩm bẩm: “Buffon đã giữ sạch lưới bốn trận liên tiếp, ba trăm mười lăm phút không để thủng lưới, vậy mà lại bị cậu phá vỡ. Trương Tuấn, cậu thực sự rất mạnh...”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:163
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.