Chúng Ta Là Quán Quân

Lượt đọc: 885 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 184
Quyết định tấm vé đi tiếp

❊ ❊ ❊

"Xác nhận lần cuối, phóng viên tiền tuyến đã chuẩn bị xong xuôi cả chưa? Phòng trực tiếp đã sẵn sàng chưa?"

"Tất cả OK!"

"Chuẩn bị đếm ngược, năm, bốn, ba, hai, một, bắt đầu!"

Tề Vĩ quay đầu nhìn về phía máy quay ở ngay chính giữa phòng thu, nở nụ cười: "Xin chào các khán giả thân mến! Chào mừng quý vị đón xem chương trình "Tôi yêu World Cup". Chương trình hôm nay có chút khác biệt so với mọi khi, bắt đầu từ lúc năm giờ chiều, bởi vì vào mười hai giờ đêm nay sẽ diễn ra một trận đấu vô cùng quan trọng, tôi nghĩ mọi người chắc cũng đã biết rồi, đó chính là trận chiến sinh tử giữa đội tuyển Trung Quốc và đội tuyển Ukraine. Ai thắng, người đó sẽ giành quyền đi tiếp!"

※※※

"Thầy Lương, xong chưa ạ?" Mấy chục học sinh ngồi trên vị trí của mình, ánh mắt dán chặt vào Lương Kha đang hì hục chỉnh sửa trước chiếc tivi.

Trong lớp học bật điều hòa, nhưng Lương Kha vẫn mồ hôi nhễ nhại. Rõ ràng lúc nãy chiếu quảng cáo tivi vẫn bình thường, sao chương trình vừa bắt đầu lại mất tín hiệu thế này? Việc này làm ông lo sốt vó.

Ông vỗ chỗ này, đập chỗ kia, màn hình vẫn chỉ là một mảng nhiễu hạt.

Về tiết học chiều hôm nay, nhà trường đã dán thông báo ở bảng tin cổng trường từ buổi trưa, chiều chỉ học ba tiết, thời gian còn lại dành hoàn toàn cho việc theo dõi chương trình tường thuật World Cup cho đến giờ tan học. Tiết tự học buổi tối thường ngày cũng bị hủy bỏ, tất cả là để học sinh sớm được về nhà, không lỡ mất trận đấu World Cup.

Trong đội tuyển Trung Quốc có mấy cầu thủ bước ra từ Thự Quang, làm thế này cũng coi như một cách ủng hộ cho họ.

Cuối cùng, khi Lương Kha vô tình chạm vào sợi dây cáp quang phía sau tivi, hình ảnh lập tức khôi phục bình thường, ông mới vỡ lẽ: hóa ra là dây cáp quang bị lỏng.

Mọi người đều trút được gánh nặng trong lòng, tiếp đó họ nhìn thấy chiếc xe buýt chở đội tuyển Trung Quốc trên màn hình tivi.

"Chúng ta hiện đang thấy cổng khách sạn nơi đội tuyển Trung Quốc đóng quân, trong sảnh đã có vài cầu thủ Trung Quốc ngồi đó, vẫn còn lác đác vài người từ trong thang máy bước ra. Trông họ không hề căng thẳng như mọi người tưởng tượng, hy vọng các chàng trai có thể duy trì trạng thái này cho đến khi trận đấu kết thúc."

Lương Kha thấy tivi không vấn đề gì nữa, liền bê một chiếc ghế từ bục giảng đặt cạnh tivi, vắt chéo chân, nheo mắt nhìn một cách chăm chú.

※※※

Các phóng viên ra vào tấp nập ở cửa khách sạn, Tô Phi cũng ở trong đám đông đó. Nhờ có Trương Tuấn, cô quen biết với các cầu thủ đội tuyển Trung Quốc, mỗi khi cô đi đến gần cầu thủ nào, đối phương sẽ chủ động chào hỏi, cô liền nhân cơ hội đó chụp ảnh. Lý Diên không đi cùng cô mà sang bên phía Ukraine để phỏng vấn.

Khâu Tố Huy và Hồ Lực không xuống dưới, hiện tại cầu thủ Trung Quốc ở trong sảnh cũng không nhiều, phần lớn thời gian các cầu thủ ngồi trên ghế sô pha làm việc riêng của mình, còn các phóng viên thì tụ tập từng nhóm trò chuyện, chủ đề đương nhiên không thể rời khỏi trận chiến Trung - Ukraine diễn ra lúc năm giờ rưỡi chiều.

Bây giờ mới là mười giờ rưỡi sáng, xe buýt đỗ ở cửa nhưng không có nghĩa là bây giờ sẽ đi. Người xuống đây đều là để thư giãn, sau khi ăn trưa xong, họ vẫn còn một tiếng rưỡi nghỉ trưa, đợi sau khi ngủ dậy, thu dọn một chút rồi họ mới khởi hành đến sân vận động Allianz.

Cũng có phóng viên mệt mỏi tìm một chỗ ngồi xuống, những phóng viên có quan hệ tương đối tốt với các tuyển thủ Trung Quốc cũng sẽ ngồi cạnh cầu thủ để tán gẫu vài câu. Sau khi đội tuyển Trung Quốc đạt được thành tích không tồi, Khâu Tố Huy cũng nới lỏng hạn chế đối với việc báo chí phỏng vấn. Tình trạng hiện tại là điều hoàn toàn không thể thấy trước trận khai mạc.

Tô Phi không hề nghỉ ngơi, cô vẫn luôn chú ý đến hướng thang máy, cô rất hy vọng Trương Tuấn có thể xuất hiện ở đó.

Cửa thang máy mở ra, người bước ra lại là Hạng Thao, điều này làm Tô Phi có chút thất vọng.

Có người khẽ vỗ nhẹ vào cô, quay đầu nhìn lại, là Dương Phàn. "Đang đợi Trương Tuấn à?"

"Ừ." Hai người đã rất thân thiết, không cần khách khí làm gì.

"Đừng đợi nữa, cậu ấy chưa đến giờ tập trung sẽ không xuống đâu."

Tô Phi quay đầu nhìn Dương Phàn.

"Trận đấu này đối với cậu ấy và đội tuyển Trung Quốc mà nói, đều quá quan trọng, bây giờ cậu ấy không muốn bị bất cứ ai, bất cứ chuyện gì làm phiền, nên chọn cách ở lại một mình trong phòng."

"Ra vậy..." Tô Phi hiểu Trương Tuấn, áp lực tâm lý lớn nhất lúc này sẽ không phải là Khâu Tố Huy, mà là Trương Tuấn, cậu ấy thực sự cần một mình tĩnh tâm. "Nhưng mà... cứ mãi đóng cửa trong phòng thật ra không tốt đâu, nếu không đến lúc thi đấu sẽ không phát huy được. Dương Phàn, cậu cũng hiểu đạo lý này mà, phải không?"

"Phải, phải, mình hiểu chứ. Đã nói rồi, Trương Tuấn là kiểu người ngoài lạnh trong nóng. Nhưng Tô Phi cậu cũng đừng lo, bao nhiêu năm qua rồi, cậu ấy cũng biết cách điều chỉnh tâm lý của mình. Hơn nữa mình biết rất rõ, cậu ấy là mẫu cầu thủ của những trận đấu lớn, trận đấu càng quan trọng, cậu ấy càng có sự phát huy vượt trội."

Tô Phi quyết định không tiếp tục chủ đề này nữa, cô đùa với Dương Phàn: "Cậu chuẩn bị xong chưa? Đừng đến lúc đó lại bủn rủn chân tay đấy!"

Dương Phàn xua xua tay: "Sao có thể chứ? Mình là người chuẩn bị đầy đủ nhất đây!"

Tô Phi nhớ lại năm lớp mười, trước trận đấu giữa Thự Quang và trường chuyên Khoa Đại, Dương Phàn biểu hiện điềm tĩnh biết bao, hoàn toàn không giống một học sinh lớp mười mười lăm tuổi. Cô lại nghĩ kỹ, cô thực sự chưa từng thấy dáng vẻ căng thẳng của Dương Phàn, cái người già dặn trước tuổi này.

"Cậu bận việc đi, mình phải lên trên đã, xem Trương Tuấn đang làm gì, thằng nhóc đó đừng có mà ngủ quên..." Dương Phàn vẫy vẫy tay.

"Sao có thể? Có ngủ quên thì cũng là cậu mới đúng!" Tô Phi học theo giọng điệu của Dương Phàn trêu chọc lại.

Dương Phàn cười ha hả, xua tay quay người đi về phía thang máy.

Cậu ấy thật sự không hề căng thẳng, đây không phải là giả vờ cố tỏ ra mạnh mẽ. Dù là lúc nào, cậu ấy tuyệt đối là một người đáng tin cậy.

※※※

Khi Dương Phàn đi vào, Trương Tuấn đang nằm trên giường đọc sách. Dương Phàn liếc nhìn bìa sách, vẫn là cuốn "Tôi đá bóng cậu có để ý không" do Trương Lâm Thao viết.

"Cuốn sách này cậu lật xem vô số lần rồi, không thấy chán à?"

"Không đâu." Trương Tuấn lại lật sang trang khác. Từ độ sờn ở mép trang sách có thể thấy cuốn sách này đã được xem bao nhiêu lần rồi.

"Ừ, cũng đúng, cậu thích xem sách này là vì hoài cổ."

Trương Tuấn tiếp tục đọc sách.

"À, mình gặp Tô Phi ở dưới kia." Dương Phàn vừa bật tivi vừa nói với Trương Tuấn.

Trương Tuấn bỏ sách xuống, nhìn Dương Phàn.

"Cô ấy vẫn luôn đợi cậu xuống, bọn mình trò chuyện một lúc. Mình nói cậu đang ở trên này điều chỉnh một mình, cô ấy nhờ mình nhắn với cậu là vẫn nên chú ý ra ngoài thư giãn, vận động một chút. Cô ấy thực sự rất quan tâm đến cậu."

"Mình biết, mình biết..."

"Vậy bây giờ cậu điều chỉnh xong chưa?"

"Mình nghĩ, chắc không vấn đề gì."

"Vậy tốt rồi, mình nghĩ cậu cứ coi trận đấu tối nay như một trận đấu bình thường là được. Thực ra cậu không cần phải chứng minh điều gì cả, cậu vốn dĩ đã là người giỏi nhất rồi!"

※※※

Thời tiết hôm nay rất đẹp, nắng rực rỡ nhưng không quá nóng, có từng cơn gió mát thổi qua. Shevchenko bị thời tiết như vậy lay động, vốn định ra ngoài đi dạo tùy ý, không ngờ mình vừa bước ra khỏi thang máy đã bị một đám phóng viên vây kín.

Trong đám người này, phóng viên quê hương anh là nhiều nhất, tiếp đó là phóng viên Trung Quốc, tất nhiên vì bản thân đang thi đấu ở Serie A, cũng không ít người Ý tới đây.

"Andriy, trông anh tinh thần rất tốt!" Có người lớn tiếng chào hỏi Shevchenko.

Shevchenko đương nhiên cũng phải mỉm cười đáp lễ, nhưng người đó tiếp theo lại là một câu hỏi: "Vậy trận đấu với đội tuyển Trung Quốc tối nay, chắc không có vấn đề gì chứ?"

"Bây giờ không thể nói vậy được, đội tuyển Trung Quốc không hề yếu." Anh nhìn các phóng viên Trung Quốc xung quanh, lịch sự trả lời.

"Lần đầu tiên lọt vào vòng chung kết World Cup, lại giành được thành tích tốt, hơn nữa còn có khả năng đi tiếp, anh có cảm thấy mình rất hạnh phúc không?"

"World Cup luôn là giấc mơ mà tôi theo đuổi."

"Mùa giải trước AC Milan trắng tay, nhưng cá nhân anh lại lần đầu tiên tham dự World Cup. Anh có cảm thấy World Cup quan trọng hơn câu lạc bộ không?" Đây là câu hỏi của một phóng viên người Ý, hắn có chút ác ý, chắc chắn là phóng viên của tờ Nhật báo Thể thao Rome. Tuy nhiên Shevchenko đã sớm quen, anh trả lời: "Đối với tôi, đội tuyển quốc gia và câu lạc bộ quan trọng ngang nhau. Mùa giải trước chỉ là do vận may của chúng tôi quá tệ, ai mà chẳng muốn giành được tất cả các chức vô địch chứ?"

Các phóng viên cười ồ lên.

"Nghe nói anh rất coi trọng trận đấu với đội tuyển Trung Quốc này, ngoài việc quyết định có thể đi tiếp hay không, liệu có còn liên quan đến mối quan hệ giữa anh và mấy tuyển thủ đội tuyển Trung Quốc không?" Phóng viên đặt câu hỏi này Shevchenko có quen, một phóng viên Trung Quốc tên là Lý Diên, khi ở Serie A thường xuyên phỏng vấn anh.

Câu hỏi này của Lý Diên cũng là điều các phóng viên Trung Quốc khác rất muốn hỏi, họ đều rất quan tâm đến cái nhìn của Shevchenko đối với đội tuyển Trung Quốc và các cầu thủ Trung Quốc.

"Ừm, là như vậy." Trước khi trả lời câu hỏi này Shevchenko suy nghĩ một chút, "Tôi và Yang rất thân, trong thời gian World Cup chúng tôi còn thường xuyên gọi điện cho nhau. Cậu ấy là một cầu thủ vô cùng, vô cùng ổn định, điều này rất đáng sợ. Cậu ấy tốc độ nhanh, lực sút xa kinh người, tạt bóng cũng rất tốt. Khi thi đấu, cậu ấy đối với chúng tôi mà nói là một rắc rối lớn."

Shevchenko đánh giá Dương Phàn cực kỳ cao.

"Vậy còn Trương Tuấn thì sao?" Lý Diên tiếp tục hỏi.

"Zhang? Cậu ấy là đối thủ của tôi." Đối với Trương Tuấn, Shevchenko lại chỉ có một câu đơn giản như vậy.

Nhiều phóng viên cho rằng điều này thể hiện sự coi thường của Shevchenko dành cho "bại tướng dưới tay" này. Chỉ coi như một đối thủ bình thường trong trận đấu để nhìn nhận, địa vị rõ ràng không cao bằng Dương Phàn. Nhưng Lý Diên tuyệt đối không nghĩ vậy, người có thể được Shevchenko coi là đối thủ, e rằng không nhiều. Không ngờ Trương Tuấn lại có địa vị cao như vậy trong lòng Sheva.

"Cảm ơn sự đánh giá của anh, vậy hãy để chúng ta cùng chờ đợi trận đấu giữa anh và cậu ấy." Câu này Lý Diên nói bằng tiếng Ý, anh không muốn để đồng nghiệp nghe hiểu ý mình.

Shevchenko dành cho anh một nụ cười thấu hiểu, rõ ràng anh đã nghe hiểu.

※※※

Ở Trung Quốc, khi đêm đã khuya, thì ở Đức, màn đêm mới chỉ vừa bắt đầu buông xuống. Sân vận động Allianz lúc này đã chật kín người, tất cả mọi người đều đang chờ đợi hai nhân vật chính của trận đấu này: đội tuyển Trung Quốc và đội tuyển Ukraine.

Mà họ bây giờ đều vẫn còn ở trong phòng thay đồ thực hiện những công tác chuẩn bị cuối cùng.

"Tôi nghĩ tầm quan trọng của trận đấu này không cần tôi nói mọi người cũng đều rất rõ, nhưng tôi hy vọng mọi người hãy thả lỏng. Còn nhớ những lời tôi đã nói với các bạn trước đây không? Chúng ta bây giờ mỗi một bước đi đều là đang tạo nên lịch sử, chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ rồi, sau này dù chúng ta đi được bao xa, đều không có gì phải lo lắng cả. Bởi vì màn trình diễn của chúng ta đã vượt xa sự tưởng tượng của tất cả mọi người." Khâu Tố Huy đứng trước hai mươi ba cầu thủ đội tuyển Trung Quốc, thực hiện đợt động viên cuối cùng với họ.

Tất cả mọi người đều đã chỉnh đốn xong xuôi, chỉ đợi Khâu Tố Huy hô một tiếng: "Mọi người lên!" liền đứng dậy ùa như ong vỡ tổ chạy ra sân bóng. Họ có căng thẳng không? Có. Nhưng họ cũng chưa bao giờ như lần này, mong chờ một trận đấu bắt đầu nhanh đến thế.

Điều cần nói đều đã nói, Khâu Tố Huy quét mắt nhìn qua các cầu thủ một lượt, sau đó kéo mở cánh cửa phía sau, "Đi ra ngoài thôi." Ngoài tiếng đinh giày va chạm với mặt đất, tất cả cầu thủ thế mà không phát ra bất kỳ âm thanh nào khác. Họ không nói một lời, vẻ mặt trên khuôn mặt đều rất nghiêm túc.

※※※

Shevchenko với tư cách là đội trưởng Ukraine, đứng ở vị trí đầu tiên của đội ngũ, mà bên cạnh anh là đội trưởng đội tuyển Trung Quốc Trịnh Quân, cầu thủ hai bên đứng song song trong đường hầm cầu thủ, đợi trọng tài phía trước dẫn họ vào sân.

Trương Tuấn vẫn ở cuối đội ngũ, cậu nhìn Shevchenko từ xa. Có lẽ chính bản thân cậu cũng không nhận ra, bất kể cậu có thừa nhận hay không, hiện tại Shevchenko chính là mục tiêu mà cậu phải vượt qua, cậu bây giờ vẫn chỉ có thể nhìn theo bóng lưng của Sheva, có lẽ sau này cậu sẽ đứng trước mặt Sheva, trở thành một biểu tượng để người khác vượt qua.

Hiện tại cậu không nghĩ nhiều như vậy, cậu chỉ dùng tay không ngừng vuốt ve chiếc vòng tay trên cổ tay, trong lòng lẩm nhẩm: Tô Phi, xem mình đá bóng đi!

Tô Phi đang gọi điện thoại với Lý Diên, Lý Diên dặn cô, bảo cô chụp nhiều ảnh Trương Tuấn và Shevchenko, vì kế hoạch chuyên đề phía sau rất cần. Ngay vào lúc này, cô nghe thấy trên khán đài vang lên một tràng hò reo khổng lồ - họ ra sân rồi!

Chụp ảnh chung, bắt tay nhau, chọn sân, trao đổi cờ đội... một loạt quy trình cố định xong xuôi, cầu thủ hai bên đều đứng vào vị trí của mình, chỉ đợi tiếng còi của trọng tài chính vang lên.

Trương Tuấn dẫm lên quả bóng, quay đầu nhìn trọng tài chính một bên, giống như một vận động viên chạy nước rút trên vạch xuất phát trăm mét vậy.

Điểm khác biệt duy nhất là, vận động viên chạy nước rút đợi một tiếng súng, còn cậu đợi một tiếng còi.

"Tuýt!"

"Trọng tài chính thổi còi, trận đấu bắt đầu! Trương Tuấn chuyền bóng cho Ngô Thượng Thiện, Ngô Thượng Thiện chuyền ngược lại..."

Trương Tuấn xông về phía khung thành Ukraine, mà Shevchenko là xông về phía khung thành đội tuyển Trung Quốc, hai người cứ thế lướt qua nhau, không hề có một chút dừng lại và do dự mà lao về mục tiêu của riêng mình.

Lý Vĩnh Lạc nhận bóng xong cũng không lập tức chuyền dài tìm phía trước, mà chuyền ngang cho hậu vệ cánh Hạng Thao. Hạng Thao cũng không chuyền lên trước, mà lại chuyền ngược về, người nhận bóng là trung vệ Lê Tuệ Sinh. Mục đích của họ bây giờ là kéo giãn đội hình của Ukraine, tạo ra không gian.

Xét về thực lực, thực ra đội tuyển Trung Quốc và Ukraine là ngang nhau, cơ hội của hai đội là ngang hàng, chỉ xem bên nào nắm bắt cơ hội giỏi hơn thôi. Lý Vĩnh Lạc với tư cách là chỉ huy, không dám mạo hiểm tiến công, cậu chọn một lối khởi đầu ổn thỏa hơn.

Shevchenko lao thẳng vào Lê Tuệ Sinh, hy vọng cắt bóng tại chỗ để phản công. Lê Tuệ Sinh cũng không dám chậm trễ, vội vàng chuyền bóng cho Lý Dật ở phía trước, nhưng cú chuyền bóng vội vã và lộ rõ ý đồ của anh đã bị Voronin đang băng lên cắt được!

Ukraine cắt bóng ở sân trước!

Lê Tuệ Sinh kinh hãi, hoảng loạn lao về phía Voronin, kết quả đối phương chọc bóng thông minh một cái, bóng đến chân Shevchenko đang không có người kèm!

Đầu đạn hạt nhân của Ukraine đứng trước vòng cấm không người kèm, đây tuyệt đối là một sai lầm chí mạng!

"Hậu vệ!" An Kha hét lớn một tiếng, đứng đúng vị trí là muốn xuất kích. Lúc này Trịnh Quân đã tới, Shevchenko điều chỉnh bóng chậm hơn một chút, ngay khi bóng của anh lọt vào vòng cấm, anh đã bị Trịnh Quân áp sát.

Trịnh Quân giang cánh tay giữ lấy Shevchenko, không ngừng ép anh ra ngoài, lực đạo nắm bắt vừa vặn, vừa có thể gây nhiễu đối phương sút bóng, lại không đến mức dùng lực quá mạnh dẫn đến phạm lỗi.

Shevchenko trong tình huống này cũng không có cách nào tốt hơn, nhìn góc sút dần dần nhỏ đi, anh chỉ có thể sút một cú nhanh nhất.

Cú sút kiểu này đối với An Kha mà nói, cơ bản là không hề có uy hiếp. Anh hơi nghiêng người một bước, thu bóng vào trong lòng. Nhận được bóng anh cũng không quên giơ ngón tay cái với Trịnh Quân, biểu hiện của đội trưởng vừa rồi quả thực rất kịp thời, nếu không mà nói thì anh thực sự không nắm chắc có thể bắt gọn cú sút cự ly gần của Shevchenko.

Đội tuyển Ukraine vừa lên đã có một cú sút, điều này khiến người hâm mộ Ukraine phấn khích không thôi, họ vừa hát vừa nhảy, tiên phong bắt đầu màn trình diễn, nhưng họ không vui được bao lâu, đội tuyển Trung Quốc lập tức đáp trả.

An Kha ném bóng ra, anh theo đuổi tỷ lệ thành công, không chọn cách phất bóng dài. Lý Vĩnh Lạc nhận được bóng, không xoay người, mà chuyền bóng ngang cho Vương Lượng, Vương Lượng lại chuyền cho Dương Phàn.

Dương Phàn bày ra tư thế muốn đột phá cưỡng bức, cầu thủ Ukraine phòng ngự cậu lập tức lùi về phía sau, Dương Phàn lại chỉ chuyền bóng ngang cho Lý Vĩnh Lạc đang băng lên. Lý Vĩnh Lạc cũng bày ra tư thế muốn sút bóng mạnh, một cầu thủ Ukraine lập tức bay người lên, hy vọng chặn cú sút của Lý Vĩnh Lạc, nhưng của Lý Vĩnh Lạc cũng là một động tác giả, cậu dùng chân trái gạt bóng sang bên trái, đồng thời nhảy lên tránh né đối phương, sau đó lại chuyền bóng sang cánh trái.

Kru-Lý đã dạt sang cánh trái nhận được bóng, cậu chỉ cần lắc lư trọng tâm phần thân trên đã khiến đối phương bó tay. Kru giành được thế một đối một ở biên cũng không tìm cách xuống biên tạt bóng, mà cắt vào trong. Cử động của cậu lập tức kéo theo hai cầu thủ phòng ngự Ukraine.

Ngay khi đối phương lao về phía cậu, cậu búng bóng về phía Lý Vĩnh Lạc, đồng thời tự mình vòng qua hai người kia tiếp tục tiến lên. Nhìn qua đây chính là pha phối hợp hai đánh một, không có bất kỳ ai sẽ nghi ngờ, vì ý đồ chuyền chạy này quá rõ ràng.

Hai cầu thủ Ukraine vô cùng ăn ý, một người lao về phía Lý Vĩnh Lạc, một người thì đuổi theo Kru.

Lý Vĩnh Lạc lúc này biểu hiện vô cùng điềm tĩnh, cậu không giống nhiều cầu thủ Trung Quốc trước đây, nhìn thấy có người ép lên là tự mình hoảng trước. Cậu đúng là muốn chuyền bóng, nhưng cậu không phải chuyền cho Kru, mà là...

"Trương Tuấn!" Bình luận viên Trung Quốc hò reo, bởi vì bóng đã bất ngờ được chuyền đến chân Trương Tuấn!

Trương Tuấn quay lưng về phía khung thành nhận bóng, cậu không hề quan sát tình hình xung quanh, mà trực tiếp xoay người sút bóng!

Cú sút này rất bất ngờ, thủ môn của Ukraine hoàn toàn không kịp phản ứng, anh chỉ nghiêng đầu, nhìn quả bóng bay chệch khỏi khung thành.

"Á! Sút lệch rồi! Thế mà lại sút lệch! Tiếc quá!"

Mặc dù tiếc, nhưng cũng coi như cảnh cáo Ukraine một lần, đội tuyển Trung Quốc cũng không phải dễ bắt nạt.

Trương Tuấn sút lệch cũng không quá chán nản, cậu chỉ bò dậy từ trên mặt đất rồi chạy ngược lại. Cậu hiểu rất rõ, trận đấu mới chỉ vừa bắt đầu, cậu vẫn còn cơ hội.

Shevchenko nhìn Trương Tuấn đang cúi đầu chạy, trong lòng cũng hiểu rõ, cuộc so tài giữa anh và Trương Tuấn mới chỉ vừa bắt đầu.

Đối đầu giữa các tiền đạo thường gắn liền với thành tích của đội bóng. Tiền đạo nào thắng thế, thì đội bóng mà anh ta thuộc về khả năng giành chiến thắng cuối cùng sẽ rất lớn.

Một vinh cùng vinh, một tổn cùng tổn.

※※※

Sau đợt tấn công đầu tiên, trận đấu của hai bên không hề đặc sắc như khán giả tưởng tượng, ngược lại rơi vào sự tẻ nhạt, hai bên liên tục mắc lỗi.

"Trận đấu bắt đầu được hai mươi phút rồi, nhưng không hề đặc sắc. Trận đấu này quá quan trọng, hai đội đều rất căng thẳng, họ không thể buông bỏ tay chân. Tôi nghĩ tôi có thể hiểu họ, họ đều là lần đầu tiên đối mặt với cục diện như thế này, ai thắng, người đó đi tiếp." Bình luận viên phía Đức đã nói như vậy.

"Ồ, Hoff. Anh không nghĩ tới trường hợp hai đội hòa nhau sao?" Khách mời bình luận bên cạnh nhắc nhở.

"Xin lỗi, là tôi sơ suất. Hòa nhau, thành tích đối đầu của hai đội như nhau, nhưng đội tuyển Trung Quốc có hiệu số bàn thắng bại nhiều hơn, Ukraine sẽ bị loại. Điều đó đối với người Ukraine mà nói, họ ngoài việc giành chiến thắng ra, không còn lựa chọn nào khác. Mà như vậy, áp lực của đội tuyển Trung Quốc sẽ rất lớn, chả trách huấn luyện viên của họ bây giờ trông rất lo lắng nhỉ."

Khâu Tố Huy quả thực rất lo lắng, nhưng ông chỉ có thể lo trong lòng, không thể biểu hiện ra ngoài. Đội bóng đa phần là người trẻ, ông luôn được coi là "định hải thần châm", dù thế nào đi nữa, ông cũng không được để lộ ra một chút cảm xúc nôn nóng nào.

Ông chỉ là liên tục quan sát cục diện trên sân, trận đấu bắt đầu còn chưa đến nửa tiếng, ông cũng không tiện làm điều chỉnh gì. Hơn nữa những thứ tâm lý này, ông cũng không có cách nào thông qua thay người hoặc đổi đội hình để đạt được hiệu quả điều chỉnh.

Đến bên đường biên gào thét ư? Đó càng là chuyện đùa. Nếu vấn đề tâm lý chỉ cần gào vài câu là có thể giải quyết được, bóng đá Trung Quốc đã vượt khỏi châu Á từ mười năm trước rồi, bởi vì người Trung Quốc là người giỏi hô khẩu hiệu nhất.

Ngược lại, huấn luyện viên Blokhin của Ukraine lại khá lộ liễu, với tư cách là một thầy giáo kinh nghiệm của ông không hề kém cạnh người trẻ tuổi. Khi Ukraine rơi vào bế tắc, ông một khắc cũng không quay về chỗ ngồi, luôn không ngừng gào thét bên đường biên.

"Andriy! Andriy! Anh lên cao quá rồi!"

"Ép lên! Ép lên!"

"Ngẩng đầu lên! Chuyển hướng! Chuyển hướng!"

Nếu đây là một trận đấu không nhiều khán giả, giọng nói của Blokhin tuyệt đối sẽ trở thành nhân vật chính.

Trương Tuấn ngoài cú sút ban đầu ra, thì không còn biểu hiện xuất sắc nào nữa. Chạy chỗ cũng không tích cực, đây là trận đấu bắt đầu lúc năm giờ rưỡi chiều, cậu lại giống như ngủ trưa chưa tỉnh, không thể không khiến người ta nghi ngờ liệu hôm nay cậu có đang không ở trạng thái tốt hay không.

Bản thân Trương Tuấn cũng rất bực bội, sự hỗn loạn của tình hình trên sân khiến cậu có chút không biết làm sao. Rất nhiều lần đồng đội chuyền bóng, cậu đều không đón được, cho dù đón được, cũng chỉ có thể sút bóng chệch khỏi khung thành dưới sự áp sát của đối thủ.

Do hai trận trước đều có bàn thắng, cậu đương nhiên trở thành đối tượng phòng ngự nghiêm ngặt của các hậu vệ Ukraine.

"Trương Tuấn nhận bóng, cậu ấy xoay người, dẫn bóng về phía trước... Ái chà! Ukraine phạm lỗi, ngăn cản sự đột phá của Trương Tuấn!"

Trương Tuấn quỳ trên mặt đất, bất lực dang hai tay ra, phần lớn thời gian cậu đều liên tục lặp lại quá trình ngã xuống rồi bò dậy. Ukraine đối mặt với người Trung Quốc có tốc độ kinh người, kỹ thuật điêu luyện này, dường như chỉ có phạm lỗi mới là cách hiệu quả nhất. Mà hôm nay tính đến hiện tại, các cú đá phạt của Trương Tuấn đều vẫn chưa phá được lưới - dường như trạng thái của cậu thực sự không tốt.

Nửa tiếng trôi qua, tỷ số vẫn là 0:0. Khâu Tố Huy cuối cùng cũng đứng dậy, ông hô lên với Dương Phàn ở bên sân: "Bảo những người khác, tăng số lần sút bóng! Đừng để Trương Tuấn và Ngô Thượng Thiện làm chủ công nữa!" Mặc dù đội tuyển Trung Quốc hòa là có thể đi tiếp, nhưng ví dụ từng vì "hòa là đi tiếp", cuối cùng lại thua trận xuất hiện trên người đội tuyển Trung Quốc quá nhiều lần rồi, Khâu Tố Huy không thể mạo hiểm, tốt nhất vẫn là thắng.

Sau đó Dương Phàn liền tung một cú sút xa đầy uy lực từ khoảng cách ba mươi lăm mét, mặc dù cuối cùng vọt qua xà ngang, nhưng cũng khiến thủ môn Ukraine toát mồ hôi hột.

"Những người khác cũng phải sút bóng nhiều lên! Trương Tuấn và Ngô Thượng Thiện sẽ thu hút sự chú ý của đối phương cho chúng ta!" Dương Phàn vỗ tay về phía đồng đội, hét lớn.

Trương Tuấn tăng biên độ chạy, nhưng cậu không còn đảm nhận vị trí tấn công chính nữa, mà cùng với Ngô Thượng Thiện, tạo cơ hội ghi bàn cho các đồng đội tuyến giữa ở phía sau.

Dương Phàn tạt bóng, Trương Tuấn nhảy lên sau đó làm tường bóng vào phía ngoài vòng cấm, Lý Vĩnh Lạc băng lên tung cú sút mạnh, bóng bị thủ môn đối phương bắt được.

Ngô Thượng Thiện và Trương Tuấn ở phía trước thực hiện một pha đổi vị trí cắt chéo, kéo giãn hàng phòng ngự Ukraine, Kru đang dẫn bóng nhân cơ hội luồn vào, nhưng cú sút của cậu trong vòng cấm do quá vội vã, lực và góc đều không đủ tốt, cũng bị thủ môn Ukraine dễ dàng bắt gọn.

Sau khi trải qua một giai đoạn bế tắc, sự tấn công của đội tuyển Trung Quốc có chút khởi sắc, nhưng tuyến giữa dù sao vẫn còn quá trẻ, thiếu kinh nghiệm thi đấu quốc tế lớn, từng pha bóng đều sấm to mưa nhỏ, chính là không bắt được cơ hội ghi bàn cuối cùng.

Điều này khiến Trương Tuấn đang tạo cơ hội cho họ ở bên cạnh cảm thấy trong lòng sốt ruột, có mấy cơ hội đổi lại là cậu có khi đã vào rồi.

Nhìn các cầu thủ trẻ lãng phí cơ hội khó có được này, Khâu Tố Huy cũng có chút sốt ruột rồi. Sự thiếu hụt trong khả năng nắm bắt cơ hội dẫn đến đội bóng mãi không thể xác lập ưu thế, và theo đó chuyển hóa thành thắng lợi, đây chính là điểm chưa trưởng thành của đội bóng.

Nhìn Lý Vĩnh Lạc lại tung một cú sút xa bay lên trời, Khâu Tố Huy không kìm lòng được vung tay. Đội bóng này đối với World Cup mà nói, thực sự là quá trẻ, may mà đối thủ Ukraine cũng thiếu kinh nghiệm World Cup, nếu đối thủ của họ lúc này là Brazil, vậy bây giờ e rằng đã bị bắn thành cái rây rồi.

"Lãng phí cơ hội như vậy là sẽ bị ông trời trừng phạt đấy..." Khâu Tố Huy khi quay về chỗ ngồi, quay đầu nói với Hồ Lực ở bên cạnh một cách bất lực.

Câu nói này suýt chút nữa khiến ông thành quạ đen, đội tuyển Trung Quốc một đợt tấn công không thành, bị Ukraine nắm bắt cơ hội phản công. Shevchenko diễn màn kịch chạy quãng dài, anh nhận bóng từ vòng tròn giữa sân sau đó xoay người dẫn bóng lao thẳng vào vòng cấm đội tuyển Trung Quốc.

"Ồ! Trời đất ơi! Tốc độ của anh ấy thật nhanh! Đội tuyển Trung Quốc thế mà không có một người nào đuổi kịp anh ấy!"

Lý Vĩnh Lạc, Lý Dật hai tiền vệ trụ nhìn Shevchenko xuyên qua giữa họ, muốn xoay người đuổi theo đã không kịp nữa.

Dương Phàn thì đang liều mạng đuổi theo, nhưng khoảng cách vẫn còn rất xa, ước chừng đợi cậu đuổi kịp người Ukraine, e rằng lúc đó đã ghi bàn rồi. Cậu chỉ có thể vẫy tay bảo hậu vệ chạy nhanh nhất trong đội là Hạng Thao di chuyển vào trung lộ để phòng ngự. "Hạng Thao, chặn anh ta lại, phạm lỗi cũng được!"

Thực ra không cần Dương Phàn nói, Hạng Thao cũng biết phải làm gì. Cậu đã di chuyển vào trung lộ, nhanh chóng áp sát Shevchenko. Thế nhưng cú xoạc bóng từ bên cạnh của cậu lại bị Shevchenko nhảy lên dễ dàng né tránh!

"Chết tiệt!" Dương Phàn chửi một câu, lại một lần nữa tăng tốc độ.

"Hai người! Lên hai người!" An Kha chỉ huy hàng phòng ngự, dù thế nào cũng không thể để anh ta và Shevchenko đối đầu một một, đó là tình huống nguy hiểm nhất trong những tình huống nguy hiểm.

Lê Tuệ Sinh và Trịnh Quân không nói hai lời, đều lao lên. Chỉ cần họ có một người quấn lấy Shevchenko, thì An Kha có hy vọng giữ sạch lưới.

Người Ukraine giảm tốc độ một chút, điều này khiến Lê Tuệ Sinh cảnh giác và căng thẳng lên, anh hoàn toàn không nhìn ra đối phương muốn làm gì. Ngay khi anh đang mông lung, Shevchenko ngoặt bóng một cái, lắc qua anh.

Ngay lúc anh tưởng đã đột phá thành công, Trịnh Quân lại từ một bên khác lao tới, hai người hướng đối diện, va sầm vào nhau một cách chắc nịch, Shevchenko chuẩn bị không đủ, hơi lảo đảo một chút, nhưng anh nhạy bén dùng chân móc bóng, vẫn không mất quyền kiểm soát bóng. Trịnh Quân va chạm lần này cũng chỉ khiến anh hơi lệch khỏi khung thành một chút, nhưng lệch đi một chút này là đã đủ rồi.

Trịnh Quân và Shevchenko quấn lấy nhau sát thân, với tư cách là trung vệ, thô ráp tất nhiên không được, nhưng sự xông xáo đặc trưng trên người anh cũng không thể coi thường. Nhiều tiền đạo rất ghét kiểu hậu vệ bám chặt như thế, Shevchenko cũng không ngoại lệ. Một mặt anh phải gồng mình chống lại Trịnh Quân, một mặt còn phải tìm cơ hội sút bóng, ngoài ra, Hạng Thao và Lê Tuệ Sinh bị anh lắc qua cũng sẽtùy thời lao lên vây bắt.

Mỗi một giây trong vòng cấm đều dài vô tận, không sớm đưa ra phản ứng thì mất bóng là chuyện sớm muộn.

Shevchenko lại ngoặt bóng một cái, sau đó lập tức giơ chân sút bóng! Trịnh Quân lúc anh ngoặt bóng, liền duỗi chân ra chặn, quả bóng vừa vặn bay ra từ háng anh. Đây đáng lẽ phải là một cú sút rất kín đáo, trong tình huống phức tạp như vậy còn có thể bình tĩnh sút ra cú "xâu kim", thực lực của Shevchenko thực sự rất khủng khiếp.

Nhưng lần này đối thủ của anh là An Kha có phản xạ nhạy bén đến mức cũng khủng khiếp không kém, đối với cú sút "xâu kim" này, chiều cao một mét chín mươi hai của anh đột ngột hạ thấp xuống, một cú đổ người sang ngang, trực tiếp ấn chặt quả bóng, không để lại bất kỳ cơ hội nào cho đội tuyển Ukraine.

Shevchenko bực bội vò đầu, lúc này chắc chắn anh rất nhớ người bạn đá cặp ở AC Milan là Filippo Inzaghi. Cơ hội như vừa rồi, nếu là Inzaghi đối mặt với sự quấn lấy của Trịnh Quân, e rằng đã ngã từ lâu rồi, trọng tài chính không nói hai lời, chắc chắn sẽ cho họ một quả phạt đền. Cú ăn vạ của Pippo đã không thể dùng từ "giả" đơn thuần để định nghĩa nữa, bởi vì có đôi khi, ngay cả bản thân cậu ta cũng không rõ mình là ăn vạ thật hay là giả vờ ngã thật. Bất kỳ việc gì làm đến mức cực hạn đều là một loại nghệ thuật, đều đáng được kính trọng. Pippo đã chơi "ăn vạ" đến cảnh giới nghệ thuật rồi, đúng là giả thực khi thật, thật thực khi giả.

Tivi tường thuật vẫn đang chiếu lại pha Shevchenko đột phá, liên tục qua vài người, bên này đội tuyển Trung Quốc đã dẫn bóng phản công rồi.

Khán giả Trung Quốc hô vang, mặc dù trận đấu đối với bên thứ ba mà nói có chút tẻ nhạt, nhưng đối với khán giả hai bên trên sân thì tuyệt đối không phải là chuyện như vậy.

Pha băng lên bất ngờ của Lý Vĩnh Lạc làm xáo trộn hàng phòng ngự vốn dĩ đã loạn của Ukraine, Trương Tuấn và Ngô Thượng Thiện trong khi chạy chỗ cũng tạo ra không gian cho các đồng đội. Kru chạy về phía khoảng trống này, và ra hiệu Lý Vĩnh Lạc chuyền bóng cho cậu.

Bóng được chuyền đến chân cậu, cậu cũng thuận lợi đột nhập vòng cấm, nhưng để tránh hậu vệ Ukraine, cậu và Trương Tuấn chạy vào cùng một đường thẳng. Khi cậu dùng chân phải gạt bóng sang bên phải, đã hoàn toàn chạy vào cùng một điểm với Trương Tuấn. Hai người còn chưa đủ ăn ý, Kru trong tình huống này liền không biết là nên tự mình sút bóng, hay chuyền bóng. Cho dù chuyền bóng, Trương Tuấn ở quá gần cậu, cũng thực sự khó chuyền. Sút bóng ư, cũng gần thế này, chân cũng không vung ra được...

Trương Tuấn lúc đầu cũng do dự, cậu vốn định lùi ra, nhường cơ hội cho Kru. Nhưng nghĩ lại, tuyến giữa lãng phí bao nhiêu cơ hội, lần này đâm sầm vào họng súng của mình, thì không thể từ bỏ nữa. Thế là không đợi Kru phản ứng lại, cũng không đợi đối phương phản ứng lại, cậu vung chân trái liền sút!

Quả bóng bất ngờ bay về phía góc xa, điều này làm Kru giật mình, vì cậu lúc đó đang chuẩn bị hạ quyết tâm vung chân sút mạnh, suýt chút nữa đã đá mạnh vào cẳng chân Trương Tuấn. Cú sút này cũng làm thủ môn Ukraine giật mình, đợi anh phản ứng lại, tung người bay ra thì quả bóng cũng đã ở phía sau anh rồi.

Bóng này có vào không?

Cửa chớp trong tay Tô Phi kêu không ngừng, cô ghi lại toàn bộ quỹ đạo bay của quả bóng này, trong ống kính của cô, đường cong mà quả bóng vẽ ra không trúng cột dọc, cũng không va vào lưới bên, mà trực tiếp vòng qua cột dọc, bay ra ngoài đường biên ngang.

Vẫn không ghi được bàn!

Tiếng thở dài khổng lồ.

"Trương Tuấn cướp mất cú sút đáng lẽ thuộc về Kru, có thể thấy cậu ấy thực sự vội rồi. Hiệp một đã trôi qua ba mươi phút, cậu ấy và đội tuyển Trung Quốc vẫn chưa gặt hái được gì. Điều duy nhất họ đáng mừng là Ukraine và Shevchenko cũng không ghi bàn. Nhưng nếu đây là cục diện của hiệp hai hiện tại, vậy thì không đáng mừng chút nào. Muốn đi tiếp, muốn giành chiến thắng trong cuộc đối đầu của cậu ấy và Sheva, Trương Tuấn và đội tuyển Trung Quốc đều phải nghĩ mọi cách để ghi bàn." Bình luận viên người Đức dùng giọng điệu trêu chọc bình luận về một vòng tấn công phòng ngự vừa rồi, là người ngoài cuộc tâm trạng của anh vẫn rất thư thái.

Nhưng hai bên trên sân thì hoàn toàn là một cảm nhận khác.

Trương Tuấn dùng ống tay áo lau mồ hôi, cuối cùng chửi ra một câu tục tĩu: "Mẹ nó chứ!" Ngay cả một quả phạt góc cũng không được, sớm biết thế cậu đã sút bóng nhẹ một chút, tốc độ bóng chậm một chút, để thủ môn đối phương có thể chạm vào bóng, biết đâu còn có thể để đồng đội sút bồi vào lưới.

Kru bị Trương Tuấn cướp bóng cũng bực bội không kém, cậu còn không tiện nổi giận, vì Trương Tuấn có quan hệ rất tốt với cậu.

Cậu chỉ có thể trút giận lên quả bóng và đối thủ, rất nhanh cậu dùng kỹ thuật kỳ dị cưỡng ép đột phá hậu vệ Ukraine, điều này khiến khán giả Trung Quốc gào thét như phát điên. Nhưng sự đột phá của cậu dù đẹp, lại không thể giúp đội tuyển Trung Quốc ghi bàn, cậu không thể cứ dẫn bóng một đường vào khung thành chứ?

Nhìn chung, hiệp một vẫn là đội tuyển Trung Quốc chiếm ưu thế, giai đoạn sau mặc dù họ không ghi bàn, nhưng đợt tấn công của họ đánh rất có hồn, lại có dáng vẻ của hai trận trước.

Huấn luyện viên Ukraine Blokhin tuyệt đối không thể chấp nhận cục diện như vậy, ông tiếp tục yêu cầu các cầu thủ tăng cường tấn công, gây áp lực lên đội tuyển Trung Quốc, đè bẹp đà tấn công của họ.

Khâu Tố Huy nhìn màn hình lớn, còn hơn năm phút nữa là kết thúc hiệp một. Năm phút này là thủ hay công đây? Thông thường, sự bắt đầu và kết thúc của mỗi hiệp đều là thời cơ ghi bàn tốt, vì đối thủ thường sẽ buông lỏng vào lúc này. Ukraine hiện tại toàn lực phản công, khoảng trống phòng ngự khá lớn, đây chính là cơ hội phản công. Khâu Tố Huy đương nhiên cũng không muốn từ bỏ cơ hội này, ông vung tay lớn: Tấn công!

An Kha bắt gọn một cú sút của đội tuyển Ukraine, sau đó anh phất bóng dài phát động tấn công.

Trương Tuấn cắm ở vị trí cao nhất không tự mình cầm bóng, mà đánh đầu chuyền ngược lại, Kru cuối cùng nhận được bóng, cậu dẫn bóng về phía trước. Kỹ thuật của Kru trong hai trận trước cũng thể hiện nhiều, đội tuyển Ukraine cũng rất coi trọng cậu, cử hai người chặn trước mặt cậu.

Nhiều khán giả đang chờ đợi Kru một qua hai, nhưng Kru làm một động tác giả sau đó lại xoay người chuyền ngược bóng về.

Một đánh hai, Kru không phải không có lòng tin. Chỉ là nếu nhất định phải qua người, cậu sẽ làm chậm thời gian của toàn đội, hiện tại mỗi một phút mỗi một giây đều không thể lãng phí.

Lý Vĩnh Lạc băng lên nhận được bóng chuyền về, cậu tự mình dẫn bóng về phía trước, không có ai lên phòng ngự ngay lập tức. Đây chính là lợi ích của việc tiền vệ trụ băng lên tấn công, vì điều đó dễ làm hàng phòng ngự của đối phương xuất hiện hỗn loạn hơn.

Nếu đối phương nhất định phải lên phòng ngự, vậy thì chọn chuyền bóng. Lần này Lý Vĩnh Lạc liền chọc bóng cho Ngô Thượng Thiện.

Ngô Thượng Thiện dạt sang cánh phải, anh chỉ có thể chọn tạt bóng. Nhưng anh không tạt vào trước khung thành, trong lúc tạt bóng kỹ thuật không nắm chắc tốt, bóng tạt ra ngoài vòng cấm.

Trương Tuấn và Kru chạy công không, bóng lại âm sai dương xắc bay đến chân Lý Vĩnh Lạc. Lúc đó Lý Vĩnh Lạc cũng định băng vào trước khung thành, chỉ là chậm một nhịp, đang bực bội Ngô Thượng Thiện tạt quá nhanh thì thấy quả bóng thế mà bay về phía cậu, làm cậu giật mình, vội vàng duỗi chân ra đỡ, lại sơ suất đỡ bóng quá dài, quả bóng nảy ra ba mét.

"Xong rồi!" Lý Vĩnh Lạc không khỏi kêu lên một tiếng, một đợt tấn công có uy hiếp của đội tuyển Trung Quốc cứ thế kết thúc không đâu vào đâu.

Nhưng ngay lúc cậu chuẩn bị nỗ lực thêm lần nữa, xông lên xem có thể cướp bóng trước hai hậu vệ Ukraine để chọc bóng đi không, từ phía xiên một người xông ra, cậu ấy làm ngơ trước cú xoạc của hai hậu vệ Ukraine kia, đón bóng liền là một cú sút!

Quả bóng nhanh chóng xuyên qua vòng cấm Ukraine, lắt léo bay về phía khung thành. Thủ môn bị hậu vệ chắn tầm nhìn, ảnh hưởng đến việc anh đưa ra phán đoán kịp thời, kết quả khi anh nhìn thấy quả bóng chui ra từ đám đông, bản năng khiến anh thực hiện động tác, nhưng đã không kịp nữa rồi. Anh thậm chí còn không có thời gian cầu nguyện với Chúa rằng quả bóng này không vào, quả bóng đã đập mạnh vào lưới.

Người có thể sút ra cú bóng kiểu này ngoài một người ra còn có thể là ai?

"Dương Phàn! Dương Phàn! Dương Phàn!! Vào rồi! Vào rồi!! Cú sút xa tuyệt vời!!"

Lý Vĩnh Lạc ngồi bệt xuống đất, cậu hoàn toàn không ngờ Dương Phàn sẽ xuất hiện ở đây, sau khi thi đấu biểu hiện của cậu không nhiều, gần như sắp bị người ta quên lãng. Ai mà biết được Dương Phàn chỉ là đang tích lũy sức mạnh thôi?

Dương Phàn chạy về phía cột cờ góc, cậu bay người đá văng cột cờ góc.

Đây là bàn thắng đầu tiên của cậu tại World Cup. Một tiếng gầm giận dữ, để cậu xả một trận thật sướng. Ở câu lạc bộ cơ bản cậu vẫn là dự bị nhiều hơn là xuất phát. Địa vị của Gattuso cậu không thể lung lay, nhưng Seedorf ở cánh trái ngay cả đợt tuyển chọn quốc gia Hà Lan lần này cũng không được vào, Dương Phàn cũng muốn ép cậu ta hoàn toàn ngồi dự bị ở AC Milan. Một cú sút xa tuyệt đẹp tại World Cup này chính là quân bài quan trọng.

Trương Tuấn gào thét đè Dương Phàn xuống đất, càng nhiều đồng đội lao tới đè bọn họ ở bên dưới.

Khâu Tố Huy càng phấn khích vung tay đấm, dẫn trước rồi, đây là màn cảnh ông hy vọng nhìn thấy nhất.

Trước trận đấu truyền thông luôn tung hô cuộc đối đầu đỉnh cao của Shevchenko và Trương Tuấn, lại không ngờ người đầu tiên phá vỡ thế bế tắc lại là Dương Phàn.

Nhìn đồng đội ở câu lạc bộ của mình ghi bàn, Shevchenko lại không hề vui vẻ nổi. Đội tuyển Ukraine rơi vào một tình thế rất nguy hiểm, với tư cách là đội trưởng, anh phải dẫn dắt đội bóng thoát khỏi vũng bùn này. Nhưng anh bây giờ không còn thời gian nữa, vì hiệp một sắp kết thúc rồi.

Trên khán đài cờ đỏ tung bay, người hâm mộ Trung Quốc phấn khích tột độ. Bất kể đội tuyển Trung Quốc có thể đi xa đến đâu tại World Cup lần này, đối với những người hâm mộ Trung Quốc này mà nói, đây đã là một kỳ World Cup khiến họ cả đời khó quên rồi. Hạnh phúc mà họ được hưởng trong bốn mươi tám năm qua không bằng một nửa tháng này.

Lão Ngưu cổ họng sớm đã khản đặc không thốt nên lời, nhưng ông vẫn đang gào, không ai nghe hiểu ông đang gào cái gì, đó thực ra không quan trọng nữa. Những người xung quanh đều giống ông, họ cần xả ra, trút hết nỗi bực bội và oán khí tích tụ mấy chục năm trong lòng.

Bóng đá Trung Quốc đấy, trước kia nhắc đến hoặc là khinh thường, hoặc là bi ai, nhưng hôm nay, trong lòng họ chỉ có niềm tự hào!

Đúng vậy, chỉ có niềm tự hào.

Dương Phàn bò dậy từ trong đám đông, cậu dùng sức vung tay, há miệng gào thét. Có lẽ cậu cũng giống như người hâm mộ, phải gào hết nỗi bực bội trong lòng ra. Trong World Cup, đội tuyển Trung Quốc đã trận nào cũng ghi bàn rồi, thành tích như vậy, sau này còn ai dám coi thường họ, còn ai coi thường bóng đá Trung Quốc?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:163
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.